Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Gấm rách – Chương 27-30 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 27–>30

Chương 27Âm mưu của đối phương không thể đạt được.
————
Đây là lần đầu tiên anh nói với cô về người nhà họ Dịch, trước đây trước mặt cô anh tuyệt đối không nhắc đến, ngay cả điện thoại người nhà gọi đến cũng không được nghe giúp anh, cô luôn nhớ thật kỹ điều kiêng kị này, không ngờ hôm nay anh lại chủ động nhắc đến. Anh chau mày, dáng vẻ phiền não: “Lại không biết cô gái đó là ai, nó lớn bằng từng này, lần đầu tiên có việc giấu anh.”

Anh thay chức cha nuôi lớn em trai, cho nên luôn là thân phận nửa anh nửa cha, về tình cảm không giống với anh em nhà khác, lòng trách nhiệm và cảm giác bảo vệ đều lớn hơn, lần này rõ ràng là vô cùng phiền não, nếu không sẽ không buột miệng nói với cô, cho dù trong công việc có phiền phức lớn, anh nhiều nhất cũng nói mệt, chưa từng phiền muộn.

Cô bất giác đờ đẫn một lát, buột miệng nói: “Trùng hợp thế, em gái em cũng đang yêu.”

“Ồ?” Anh quả nhiên chú ý, “Em gái nào của em?”

“Em gái thứ 2 Thánh Khi.”

Anh nói: “Không thể!”

Nghe giọng nói chắc như đinh đóng cột của anh, dường như cho dù có thể thì anh cũng định kiên quyết phản đối, cô hơi lúng túng, cười nói: “Chúng ta đừng đoán mò, không thể trùng hợp như vậy, hai đứa lại không quen nhau.”

“Cho nên anh nói không thể nào.” Anh dừng lại một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được nói với cô, “Quan trọng là Truyền Đông mấy ngày hôm nay như người mất hồn, làm việc cũng quên trước quên sau, ủ rũ, không có tinh thần, hình như là thất tình. Nó còn trẻ, lại đang đi học, anh thật sự sợ nó bị sập bẫy nào đó của người ta.”

Đó là đương nhiên, danh tiếng của Đông Cù, không sợ không có người có ý định với Dịch Truyền Đông, dưới tên cậu ta cũng có cổ phần lớn của Đông Cù, chỉ là luôn do Dịch Chí Duy quản lý. Dịch Chí Duy đương nhiên là đối tượng hôn nhân tuyệt vời nhất, nhưng sự thông minh lợi hại của anh cũng có thể thấy được, mưu tính anh quá khó, không bằng di mưu tính tờ giấy trắng Dịch Truyền Đông, dù gì cũng vẫn có thể vinh hoa phú quý.

Cô nói: “Không phải đâu, trông Truyền Đông cũng không giống người đơn thuần, có thể tuổi trẻ không có kinh nghiệm, nhưng người khác cũng không dễ dàng chi phối cậu ấy như vậy.”

Dịch Chí Duy không sốt ruột: “Em lại chưa gặp nó—nó vẫn là một đứa trẻ, chẳng may người khác dùng mỹ nhân kế, nó chắc chắn sẽ hồ đồ cắn câu, sau đó lại nhử nhử nó, nó liền ngoan ngoãn trúng kế.”

Cô hỏi: “Vậy cậu ấy nói với anh là muốn kết hôn?”

“Nó không dám.” Dịch Chí Duy nói, “Nó biết tính khí anh, nếu là hoàn cảnh đối phương có vấn đề, ép nó thế nào cũng không dám nói với anh, cho dù nói với anh là nó đang yêu, nó cũng không có cái gan ấy, huống hồ kết hôn——từ nhỏ nó sợ anh, tính cách lại rất hướng nội.”

“Vậy là được rồi, âm mưu của đối phương không thể đạt được.”

Dịch Chí Duy than một tiếng: “Cho nên anh càng sợ, chẳng may thật sự là như thế, nó không dám nói với anh, đối phương lại ép quá, anh thật sự không dám nghĩ nó sẽ làm gì! Mấy ngày nay thấy dáng vẻ của nó anh rất lo, ngày ngày như người mất hồn vậy.”

Cô là người ngoài, chỉ có thể nói những lời an ủi: “Không thể đâu, có lẽ chỉ là trẻ con yêu đương, đối phương cũng là bạn học, giận dỗi mấy ngày, vài ngày sau là ổn thôi.” Cười một lát, lại trêu đùa:”Em có thể yên tâm rồi, em gái em mấy hôm nay rất vui vẻ, xem ra không phải là hai đứa yêu nhau.”

Anh vẫn chau màu, cô nói chút việc, anh chỉ là không có tâm trạng, cuối cùng cô cũng không nói nữa, lặng lẽ ăn xong bữa cơm, anh liền nói: “Tối nay anh về nhà một chuyến, không quay về.”

Xem ra định nói chuyện rõ ràng với Dịch Truyền Đông, mẹ anh và Dịch Truyền Đông đều ở biệt thự ở núi Dương Minh. Anh bận, rất ít khi về nhà, đa phần đều gọi điện về hỏi thăm việc trong nhà. Bệnh tình bà Dịch tuy luôn được khống chế ở mức lý tưởng, nhưng vì tuổi cao và uống thuốc, phản ứng hơi chậm chạp, mỗi lần anh gọi điện đều nói chậm lại, khẩu khí như nói với trẻ con.

Nghĩ đến bà Dịch, ít nhiều cô cũng hơi áy náy. Trước đây anh về nhà chưa từng nói với cô, nhiều nhất chỉ nói một tiếng: “Hôm nay đừng đợi anh.” Anh không có nghĩa vụ cho cô biết hành tung, dù gì họ không phải vợ chồng, cho dù là thì sao chứ, thiên hạ không biết người vợ ở bên cạnh chồng tối nay cũng rất nhiều.

Cô đồng ý, một mình về chung cư của anh. Anh đã nói không về, cô liền sớm lên giường xem tivi, trên tivi một đôi tình nhân mệnh khổ bị thế lực gia đình ép buộc không thể ở bên nhau, ôm đầu khóc đến mức chết đi sống lại, đạo diễn vẫn chưa lỡ dịp thêm chút âm nhạc thê lương, không biết kết thúc có chết vì tình không? Cô xem lại chỉ buồn cười, có lúc cô chính là máu lạnh như thế, đây cũng là do Dịch Chí Duy dạy mà ra, anh từng nói :”Thà phụ tất cả người trong thiên hạ”

Nghe thấy tiếng khóa lách cạch vang lên, cô giật bắn mình, lại nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, anh đi thẳng vào phòng ngủ, sắc mặt tái xanh. Cô chưa từng thấy dáng vẻ này của anh, vội vàng nói: “Sao thế? Không phải nói là không về sao?”

Anh lại tức giận một trận lôi đình: “Phó Thánh Hâm! Cô giỏi lắm!”

Cô hoàn toàn sững sờ, không biết phải làm thế nào. Anh đưa tay là liền kéo cô xuống, anh là người thích vận động, lực tay gần như vặn đứt cánh tay cô, đau đến mức nước mắt trào ra, lại không hiểu tại sao, chỉ là hỏi: “Em sao chứ?”

“Cô sao hả?” Anh nghiến răng, trong mắt giống như là sắp tóe ra lửa. “Dịch Chí Duy tôi cả đời này chưa phục ai, hôm nay tôi phục cô rồi!”

Tóc cô bị mắc vào tay anh, cô cũng không thèm để ý, đành ngẩng mặt lên hỏi: “Rốt cuộc em làm sai việc gì?”

“Việc gì? Cô đừng có giả vờ hồ đồ với tôi!” Anh đẩy cô, cô lảo đảo loạng choạng đập vào đèn ở đầu giường, anh lại kéo cô lại, nắm lấy cánh tay cô, “Cô thật sự là thủ đoạn, cô ăn chắc nhà họ Dịch chúng tôi rồi đúng không?”

Hôm nay anh về nhà là để nói chuyện với Dịch Truyền Đông, chẳng lẽ Dịch Truyền Đông thật sự yêu Thánh Khi? Dáng vẻ của anh giống như là muốn xe cô thành trăm mảnh, cô ngấn lệ nói: “Em cũng không thường xuyên về nhà, việc của Thánh Khi em làm sao biết được?

————
Chương 28Cô quả thật là đến bước đường cùng
————
Không hiểu vì sao anh càng trở nên tức giận, bạt vào mặt cô một cái, cô bị đánh đến choáng váng, bên tai ù ù, trên mặt đau rát, cô ngã xuống trên giường, đờ đẫn nhìn anh. Anh lại giống như con sư tử phẫn nộ, trong chốc lát lại lôi cô lên: “Cô còn giả vờ ngớ ngẩn với tôi! Còn đánh trống lảng gì mà em gái cô, một mình cô chưa đủ sao? Cô một mũi tên trúng hai đích, đắc ý lắm sao! Cô đừng có mà mơ tưởng với Truyền Đông, cô là cái thá gì chứ! Cô chỉ là một thứ đồ chơi tôi nhất thời hứng thú dùng tiền mua về, loại phụ nữ như cô, tôi thấy nhiều rồi, vì tiền, cái gì cũng chịu đổi trác, vì tiền thủ đoạn nào cũng dùng, tôi không mắc lừa cô, cô liền đi quyến rũ Truyền Đông? Tôi cảnh cáo cô, tránh xa nó ra, nếu không thì, cô cẩn thận chút! Cẩn thận cô và công ty cô đều không có chỗ dung thân!”

Lời nói của anh giống như là từng viên từng viên đạn bắn vào đầu cô. Cô khóc, hôm nay cô mới hiểu bản thân mình có vị trí gì trong lòng anh, hóa ra cô và Chúc Giai Giai không có gì khác biệt, chỉ vì điểm giống nhau giữa cô và Phồn Tố, anh bỏ tiền ra——-mua cô về làm đồ chơi!

Cô đã không còn quan tâm đến nỗi đau xé ruột xé gan, chỉ nấc nghẹn biện bạch: “Em không quen Dịch Truyền Đông, em làm sao mà dính dáng với cậu ấy chứ?”

Anh cười lạnh: “Cô còn muốn lừa ai? Đợt này Truyền Đông như người mất hồn, tôi nói vì sao, hóa ra là con hồ ly tinh này đang tác quái! Không quen nó? Sao chỗ nó có ảnh của cô? Nếu không phải là hôm nay tôi về nhà lật tìm thấy, cô còn định bảo nó giấu tôi bao lâu hả?”

Cô khóc đến nỗi một câu cũng không nói nổi, chỉ che chỗ anh đánh, khóc “hu hu” nức nở. Oan ức như thế, trông lòng lại chỉ nghĩ, hóa ra anh coi cô như vậy, hóa cho anh cho rằng cô là người như thế.

Anh nói: “Coi như cô tàn nhẫn! Cô cho rằng khống chế Truyền Đông sẽ có thể tranh giành quyền lợi Đông Cù? Cô có xúi bẩy Truyền Đông tạo phản ở cuộc họp cổ đông, đuổi tôi đi không? Tôi nói cho cô biết, cô đừng có mà nằm mơ! Cô quả thật khiến tôi buồn nôn! Ngày ngày ngủ giường của tôi, lại đi quyến rũ em trai tôi, chỉ có loại đê tiện như cô mới làm được thôi!”

Cô không thể nhẫn nhịn được, cuối cùng giơ tay tát anh một cái: “Đồ bỉ ổi!”

Anh điên tiết: “Cô dám đánh tôi?” bing một tiếng liền đẩy cô xuống giường, hỗn loạn xé quần áo cô: “Tôi bỉ ổi hơn nữa cũng không bỉ ổi bằng cô!”

Cô sợ hãi vùng vẫy, nhưng không phải là đối thủ của anh, nước mắt ràn rụa chảy xuống, cô nấc nghẹn: “Dịch Chí Duy! Đồ khốn nạn!”

Cô khóc tận đến nửa đêm, hai cánh tay bị ánh nắm đến tím xanh một khoảng, nhưng cô không hề thấy đau, chỉ là khóc đến kiệt sức. Sau khi anh xả hết tức giận liền đi mất, để lại cô khóc lóc ở đây, cô không biết sao lại trở nên như vậy. Cô và Dịch Truyền Đông chỉ gặp nhau một lần, chính là lần gặp mặt ngắn ngủi trong thang máy, cô vốn không nên chịu trách nhiệm gì, làm sao cô biết sự việc lại trở nên như thế này!

Nhưng Dịch Chí Duy phán cô trọng tội, cho rằng là cô đi quyến rũ Dịch Truyền Đông

Cô quả thật không dám nghĩ sau khi trời sáng bản thân mình nên làm thế nào, chẳng lẽ đợi ở đây, đợi anh quay về rồi sỉ nhục cô một lượt nữa? Cô lau nước mắt, xuống giường thu dọn đồ đạc. Trong phòng loạn như mới đánh trận, gối đầu gối tựa vứt dưới đất, khăn trải giường kéo xuống đất, tua mắc vào nhau rối tung, giống như là trái tim đau thắt của cô. Lần này anh thật sự tức giận, có lẽ anh luôn đề phòng cô, đề phòng cô có ý đồ gì với người nhà anh, cho nên ngay cả điện thoại cũng không cho cô nghe, không ngờ cô vẫn còn cách quyến rũ được Truyền Đông, cho nên anh tức điên. Anh chỉ có một người em trai, nuôi từ nhỏ đến lớn, bảo vệ rất tốt, kết quả là bị người phụ nữ xấu xa này đến cướp mất, chẳng trách anh tức giận.

Cô thu dọn những đồ đạc cần thiết của mình lại, anh sẽ về bất cứ lúc nào, thời gian của cô không nhiều nữa. Trước khi đi anh cũng đã vứt lại một câu: “Sau này đừng bao giờ để tôi nhìn thấy cô nữa!”

Lần trước là cô tự đi, lần này là anh đuổi cô đi, bản thân cô thật sự không có duyên với nơi này. Xách vali ra khỏi cửa, bây giờ là hơn 4h sáng, cả thành phố Đài Bắc vẫn còn say giấc nồng, trên phố vắng lặng, chỉ có tín hiệu đèn đơn độc nhấp nháy. Những chiếc xe taxi chạy đêm lẻ tẻ, cô đưa tay ra vẫy một chiếc. Không thể về nhà, như thế này tuyệt đối không thể về nhà, cô buột miệng nói tên một khách sạn, lái xe liền đưa cô đi.

Cơ thể và trái tim cô mệt mỏi, ở trong căn phòng khách sạn lại ngủ mấy tiếng mơ mơ màng màng, lúc tỉnh dậy đã là hơn 10h sáng, trước tiên cô mở điện thoại di động của mình, vừa mới mở liền có điện thoại gọi đến, xem ra đã gọi rất lâu rồi, cho nên vừa mới mở liền gọi vào. Là giám đốc Thái, ông quả thật là vô cùng sốt ruột: “Cô Phó? Sao Đông Cù bỗng nhiên thông báo nói dừng đảm bảo khoản vay của chúng ta?”

Nhanh như vậy đúng như dự đoán, anh làm việc xưa nay dứt khoát gọn gàng, tranh thủ từng giây phút, thường thường người khác vẫn chưa kịp phản ứng lại anh đã nắm được vụ làm ăn trong tay, cho nên anh mới có ngày hôm nay.

Cô cười đau khổ: “Bời vì tôi và Dịch Chí Duy cãi nhau rồi.”

Giám đốc Thái sững sờ, nói: “Vậy ngài Dịch cũng không nên tuyệt tình như thế chứ.” Đối với ông, giữa nhưng đôi tình nhân cãi nhau tức giận là quá đỗi bình thường, Dịch Chí Duy lại lập tức lật mặt không quen biết, giữa đường ngừng đảm bảo khoản vay đối với Đông Cù lại không có lời ích gì nhiều, còn với Hoa Vũ lại là cú đánh chí mạng.

“Được rồi, bác Thái.” Cô lấy tinh thần, “Bây giờ chúng ta có bao nhiêu khoản vay nóng là do Đông Cù đảm bảo?”

“Khoảng 450 triệu.”

Trời! Cô đi đâu lấy khoản tiền 450 triệu và tiền lãi bây giờ?

“Cô Phó, bây giờ chúng ta làm thế nào?”

Cô nói: “Tôi nghĩ cách, tôi nhất định sẽ nghĩ ra cách.”

Dập điện thoại, cô ngay cả khóc cũng không khóc nổi. Với địa vị của Dịch Chí Duy trong giới tài chính, chỉ cần anh thể hiện là đã đoạn tuyệt với cô, liền không có ai dám ra tay cứu cô, tại sao phải giúp cô mà đi đắc tội với Dịch Chí Duy? Thiên hạ không có người ngốc như thế. Cô còn tuyệt vọng hơn cả mấy tháng trước, mấy tháng trước cô vẫn còn miễn cưỡng nghĩ cách, hôm quay quả thật đi vào đường cùng.

Điện thoại lại reo lên, cô nhấc lên nghe như cái máy.

“Xin chào cô Phó.” Giọng nói hơi có chút sợ sệt, cô không nghe ra là ai, do đó cô hỏi: “Xin hỏi ai vậy?”

“Tôi là……Tôi là Dịch Truyền Đông.”

Cô sững sờ.

————
Chương 29Cô không có cách nào minh oan cho mình
————
Dịch Truyền Đông lại giống như là khó khăn lắm lấy hết dũng khí, cho nên chỉ sợ cô tức giận, nói liền một mạch: “Cô Phó, tôi biết, đều là tôi không tốt….là tôi hại cô, tối qua anh trai tìm thấy bức ảnh, tôi liền nghĩ, lần này nhất định là liên lụy đến cô rồi, tôi nói với anh ấy không liên quan đến cô, chỉ là anh ấy không nghe, sáng sớm hôm nay anh ấy bảo phòng thư ký gọi điện, tôi nghe thấy, anh ấy ngừng đảm bảo của Hoa Vũ, có đúng không?”

Trong đầu cô trống rỗng, hoàn toàn là nói chuyện theo bản năng, giọng nói gượng gạo đến mức không giống phát ra từ miệng mình: “Cậu đừng nói thế, việc này cũng không thể trách cậu——làm sao cậu biết số điện thoại của tôi?”

Tôi nhìn trộm từ chỗ anh ấy, cô Phó, tôi có cách giúp cô.” Giọng nói của cậu ta rất kiên định, rõ ràng là hạ quyết tâm, “Tuy nhiên tôi nói anh ấy không nghe, nhưng tôi là đại cổ đông của Đông Cù, tôi nghĩ tôi có cách giúp cô.”

“Không!” Cô giật bắn mình, từ chối theo bản năng, “Cảm ơn cậu, nhưng cậu nhất quyết đừng làm việc gì ngốc.” Dịch Chí Duy liên miệng nói cô quyến rũ Truyền Đông, muốn ngấp nghé Đông Cù, cậu ta làm như thế không phải vừa đúng chứng minh lời của Dịch Chí Duy sao?

“Nhưng Hoa Vũ……”

“Việc này đơn thuần là vấn đề giữa tôi và anh trai cậu, cậu không cần hỏi nhiều, tôi sẽ nói chuyện với anh ấy.”

“Nhưng lần này anh ấy rất tức giận….tôi chưa từng thấy anh ấy tức giận như vậy, tối qua anh ấy và tôi cãi nhau, sáng hôm nay lại cãi nhau với tôi tiếp, anh ấy cũng bảo tôi đừng quản……nhưng…….cô Phó, việc này đều là tôi không tốt.”

“Cậu không sai gì cả.” Cô đành an ủi cậu ta, “Anh trai cậu bảo cậu đừng quản là đúng. Cậu đừng gọi điện đến nữa, việc này tự tôi sẽ giải quyết.”

“Cô Phó……..” Chỉ nói được một nửa, điện thoại bỗng nhiên yên lặng, cô thấy hơi kỳ lạ: “Truyền Đông?”

“Gọi thật là thân mật!” Giọng nói trầm trầm của Dịch Chí Duy bỗng nhiên truyền ra từ điện thoại, trái tim cô cũng trùng xuống, trùng xuống…

“Tôi cảnh cáo cô tránh xa em trai tôi ra một chút, xem ra cô không hề định nghe theo.” Anh cười trầm trầm, “Cô Phó, cô cho rằng bản thân mình may mắn đến mức có thể đối đầu với tôi sao?”

Anh cạch một tiếng dập điện thoại đi, cô biết đây là thêm dầu vào lửa, anh phẫn nộ sẽ làm ra việc gì cô không đoán được, nhưng nhất định và nhằm vào Hoa Vũ và nhà họ Phó, bởi vì cô gây chuyện với người nhà anh trước, cho nên anh nhất định cũng sẽ không buông tha cho nhà họ Phó, cô trở nên sợ hãi, nhưng cô không có cách nào.

Buổi chiều thị trường cổ phiếu liền nghe thấy động tĩnh, Hoa Vũ tụt xuống hơn 20 điểm, 2 ngày nữa mọi người đều biết cô và Dịch Chí Duy cãi nhau, cuộc sống của cô sẽ càng khó khăn hơn.

Cô không nghĩ ra cách, anh đang tức giận, cô cũng không có cách nào giải thích với anh, tất cả quá oan uổng, nhưng cô không có cách nào minh oan cho mình.

Cô lấy tinh thần đi làm, bên ngoài ở công ty mọi thứ vẫn tốt đẹp, nhưng, có trời mới biết ngày mai thế nào. Buổi tối tan ca, cô cũng không muốn về nhà, vẫn ở khách sạn. Ngày hôm sau, đầu tiên cầm tờ báo xem, may mà trên trang tài chính không có nội dung quan trọng gì, cô thở phào. Lật lại, vừa đúng là mục xã hội, dòng chữ tiêu đề màu đỏ hoa văn lớn, ở dữa có ba chữ “Dịch Chí Duy” nổi bật đến mức vừa nhìn liền thấy, 9 chữ rõ rõ ràng ràng—–”Bạn gái thần bí mới của Dịch Chí Duy”, kèm theo 3,4 bức ảnh, nói rằng tối qua phóng viên ngẫu nhiên chụp được Dịch Chí Duy và một mỹ nữ thần bí, nửa đêm sóng đôi đi ra khỏi một khách sạn lớn, dáng vẻ thân mật gần gũi, sau đó ngắn gọn nói: “Phóng viên nghe nói Dịch Chí Duy chia tay với bạn gái họ Phó, thay đổi nhân sự, hồng nhan tri kỉ mới xem ra là mỹ nữ thần bí trong bức ảnh.”

Đây cũng là việc trong dự liệu, Dịch Chí Duy thông cáo thiên hạ anh đá cô, hoàn cảnh của cô càng khó khăn, cô chầm chập gấp tờ báo lại, trong lòng chua xót từng đợt. Vẫn cứ đi làm, đến tối, hiệu quả bản tin tức đó liền được nhìn thấy, trước đây hàng ngày cô nhận được thiếp mời dự tiệc có thể đóng thành quyển, hôm nay chỉ có hơn 10 tấm.

Cô không biết bản thân mình chống đỡ qua tuần đầu tiên như thế nào, cả thế giời dường như đều thay đổi, cô cố hết sức có thể trấn tĩnh điềm nhiên, không ngờ cô chống đỡ được, trời không hề sập xuống, chỉ là cuộc sống khó khăn hơn chút.

Cô gặp khó khăn ở khắp nơi, nhưng tình hình cũng không coi là quá xấu, người ngoài xem sự việc xảy ra quá nhanh, vẫn còn do dự không chắc chắn, không biết họ thật sự chia tay hay chỉ là giận dỗi cãi nhau của đôi tình nhân bình thường. Cho nên thái độ với cô cũng không rõ ràng, vừa không nhiệt tình, nhưng cũng không đến nỗi tuyệt tình, sợ cô lại được cưng chiều, để lại chút chỗ đứng.

Ngày hôm đó họp cổ đông, Dịch Chí Duy là cổ đông lớn của Hoa Vũ, đương nhiên cũng là điều hành họp cổ đông, hôm nay đương nhiên không giống vậy, anh muộn khoảng 20 phút, mới đem theo thư ký, trợ lý của mình đến. Đây là lần gặp đầu tiên của hai người sau tối hôm đó, anh sầm mặt ngồi xuống vị trí của mình, cô cũng không có biểu hiện gì, liền tuyên bố bắt đầu họp.

Trong cuộc họp anh không nói một câu, chỉ là Phan Học An trợ lý của anh giúp anh chất vấn từng câu nối tiếp từng câu thành tích kinh doanh của công ty: “Tháng này thành tích kinh doanh đầu tư giảm 12%, đó là vì sao?”

Cô đáp mặt không có biểu hiện gì: “Gần đây tình hình kinh tế sa sút, ngành bảo hiểm cũng không ngoại lệ.”

“Nợ không thu được cao 7%, vậy tiếp tục công ty sẽ phá sản?”

“Nợ không đòi được là không thể tránh khỏi, chúng tôi đã nỗ lực giảm thiểu thiệt hại, chỉ là không có cách nào.”

“Cổ phiếu tháng này của Hòa Vũ trượt 50 điểm, khác hàng sẽ không vì thế mà phát sinh nguy cơ tín nhiệm chứ?”

Cô nén giận: “Giá cổ phiếu giảm là vì Đông Cù ngừng đảm bảo khoản văy cho chúng tôi. Tôi không có trách nhiệm!”

Mấy cổ đông cũ dường như không muốn đối chọi gay gắt, vội vàng xoa dịu không khí: “Cô Phó đừng sốt ruột, mọi người đều là người một nhà, có gì từ từ nói.”

Cuối cùng Dịch Chí Duy mở miệng: “Điều này nói không đúng, huống hồ tôi là cổ đông của công ty, đương nhiên yêu cầu lợi ích của tôi không nhận bất cứ sự tổn thất nào, nếu lợi tức cổ phiếu vẫn không lý tưởng, tôi sẽ cân nhắc chuyển nhượng với giá thấp.”

Cô nhìn anh, anh lại không thèm ngẩng đầu lên, tự mình nói chuyện với Hoàng Mẫn Kiệt. Cô thật sự mệt rồi, mệt mỏi kiệt sức nói: “Được rồi, cuộc họp ngày hôm nay đến đây kết thúc.”

Phòng họp rộng lớn rất nhanh chỉ còn lại một mình cô, cô hơi thẫn thờ đứng dậy, đi đến ngồi vào vị trí anh ngồi lúc nãy. Trong gạt tàn thuốc vẫn còn nửa điếu thuốc anh chưa hút hết, sớm đã tàn, giống như chút tình cảm mỏng manh của họ. Hôm nay họ lại trở thành người xa lạ, có lẽ còn gay go hơn cả người xa lạ—–Anh hận cô! Cô buồn bã lắc lắc đầu với mình, đưa tay ra cầm nửa điếu thuốc đó, mùi thuốc quen thuộc sộc vào mũi, cô nhắm mắt lại, một giọt nước mặt lớn liền chầm chậm lăn xuống theo khóe mi.

————
Chương 30Bây giờ gọi điện thoại đến là giậu đổ bìm leo.
————
Sống qua mấy ngày như thế, tuy cô không chuyển về nhà sống, nhưng người trong nhà cũng đều đã biết, Thánh Khi gọi điện thoại, dường như là ý thăm hỏi, cô không chịu được cách nghĩ đó, không được mấy câu liền viện cớ dập máy. Đang sững sờ nhìn điện thoại đờ đẫn, tiếng chuông lại reo lên.

Cô vừa cầm lên, đối phương liền nói: “Là anh.”

Cô ngẩn ra một lát, anh than một tiếng, nói: “Thánh Hâm, anh không biết nên nói thế nào, anh biết bây giờ anh gọi điện đến là giậu đổ bìm leo, đục nước béo cò, nhưng, nếu em đồng ý, em biết anh sẽ không khó sống như Dịch Chí Duy.”

Bỗng nhiên cô tức giận, chẳng lẽ anh cho rằng cô không có đường để đi, chỉ có thể bán bản thân mình một lần nữa sao? Nói từng câu từng chữ: “Ngài Giản, tuy bây giờ tôi ở hoàn cảnh khó khăn, nhưng tôi vẫn còn lòng tự trọng, tôi sẽ không ở bên cạnh kẻ thủ giết cha.”

Ném điện thoại đi, bản thân mình lại tranh luận với bản thân mình: Lòng tự trọng? Lòng tự trọng bao nhiêu tiền một cân? Công ty trong nước sôi lửa bỏng, không nghĩ được cách nữa chỉ trơ mắt trượt vào đường cùng một lần nữa? Nhưng, anh là kẻ thù không đội trời chung!

Càng khiến cô cảnh giác đó là, tại sao anh bỗng nhiên lại đồng ý ra tay cứu giúp, anh từng trơ mắt nhìn cô tứ bề khốn đốn, đến hôm nay tại sao lại chịu ban ơn? Trên thế giới này không có lợi ích gì là không phải trả giá cả, anh là vì mục đích gì, hễ nghĩ đến điều đó, cô liền vô cùng sợ hãi.

Buổi tối về khách sạn, trằn trọc không ngủ được, lời của Giản Tử Tuấn cứ vọng lại trong tai, dằn lòng, dù gì bản thân mình đã lại một lần nữa không còn gì cả, bất kể anh mưu tính điều gì, buồn rầu nghĩ, bản thân mình còn sợ tổn thất cái gì chứ? Yếu ớt bất lực thuyết phục bản thân mình, cuối cùng đã dao động, tiện tay lấy ra một đồng tiền xu, trong lòng âm thầm nghĩ: “Mình chỉ tung một lần, hoa ở phía trên là gọi điện cho Giản Tử Tuấn, chữ ở phía trên là kiên cường chống chọi, nghe theo ý trời.

Cuối cùng tung đồng xu lên, đồng xu keng một tiếng rơi trên mặt đất, quay vù vù, mắt cô nhìn chằm chằm, trong lòng bàn tay sớm đã toàn mồ hôi lạnh, cuối cùng đồng tiền xu kêu keng nằm trên mặt đất, dừng lại, là hoa!

Ý trời như vậy, cô nói với lương tâm mình, thở phào một tiếng. Ngày mai sẽ gọi điện cho Giản Tử Tuấn, chỉ là bán đi bản thân mình một lần nữa, bảo anh đưa ra giá. Có lẽ anh rộng rãi hơn Dịch Chí Duy!

Cô nham hiểm nghĩ, nhưng sự đau thường trào lên càng nhiều hơn: có tác dụng gì chư…….bản thân mình cam chịu hơn thế nào nữa, cũng còn có tác dụng gì……

Bỗng nhiên cô nhớ ra câu nói sáng nay anh nói, bây giờ chiếc cửu liên hoàn đó trở thành đạo cụ quan trọng, ngày mai cô sẽ lại đối mặt với anh, tín vật nối lại tình cũ cô lại quên ở trong chung cư của Dịch Chí Duy!

Đáng chết! Lần trước đi quá vội vàng, tinh thần cô lại không ổn định, quen đêm theo đồ vật quan trọng như vậy, nhưng cũng không đúng, lúc đó cô vỗn không định nối lại tình cũ với Giản Tử Tuấn. Chẳng lẽ đi lấy? Ý nghĩ này hiện ra, liền không thể phụ định nổi nữa, cô cũng biết bản thân mình là đang thuyết phục mình đi gặp Dịch Chí Duy một lần, ngày mai họ thật sự cắt đứt quan hệ, cô theo Giản Tử Tuấn, triệt để là kẻ thù của anh.

Cô tùy tiện lấy bộ quần áo thay vào, nhân lúc trước khi bản thân mình chưa đổi ý liền ra ngoài. Từ khách sạn đến chung cư của anh, trên đường tinh thần cô trôi nổi, mấy lần nghĩ bảo lái xe đi về, cuối cùng vẫn không mở miệng. Chìa khóa cô quên trả anh, nhưng chẳng may anh ở nhà thì sao? Bây giờ tuy đã rất muộn, chẳng may anh lại ở cùng người khác——-ví dụ bạn gái mới của anh, vậy không phải lại càng gay go sao?

Cô xuống xe từ xa, đi bộ đến, xa xa đã thấy căn nhà nhỏ đó không sáng đèn, trong lòng lại nhẹ nhõm. Có lẽ anh vẫn chưa về, cho lẽ anh không về, dù gì anh không ở nhà.

Cô vốn đã tắm, nhưng trong đêm mùa hạ oi bức, chỉ đứng một lúc, lại chảy đầy mồ hôi. Côn trùng nhỏ cũng đập vào mặt. Đây là khu cao cấp, không gian giống hoa viên, sau lầu trước lầu là cây cối thảm cỏ, bên cạnh còn có hồ nước nhỏ, bên trong trồng hoa sen, cho nên nhiều côn trùng, trong bãi cỏ cũng có không biết bao nhiêu loại côn trùng đang kêu. Cô đi đi lại lại trong hoa viên, tê cả chân vì đi giày cao gót, cô ngồi xuống đình nghỉ mát, nghĩ rằng muộn như vậy rồi, anh chắc chắn là không về.

Cuối cùng cô giống như là tên trộm chột dạ quẹt thẻ mở chiếc cổng khắc hoa vào vườn, xung quanh tĩnh mịch không tiếng động, chỉ có đèn hành lang chớp ánh sáng lành lạnh nhìn cô. Cô nhẹ nhàng mở khóa cửa như ăn trộm. Ánh đèn quá tối, cô không nhìn thấy gì, nhưng cũng không dám bật đèn, đứng một lát, mắt dần dần thích ứng với bóng tối, bỗng nhiên, từng chiếc lông tơ của cô đều dựng lên.

Có người! Trên ghế sô pha có người!

Đường nét quen thuộc trong bóng tối, là anh! Cô phải làm sao đây? Quay đầu bỏ chạy chăng.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+