Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Gấm rách – Chương 46- End 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 46: Anh đành hạ mình bái phục.
————
Anh cười thật tươi, hôn cô một lát: “Ngày mai lại ăn trưa cùng anh, cái giá này không cao chứ?” Cô hỏi: “Vậy tin tức gì thế?” Hơi thở ấm ấm của anh phảng phất bên tai cô: “Anh đề nghị em nên mua chỉ số hàng hóa tương lai, chủ tịch Dịch Chí Duy cho rằng, mầy ngày nay thị trường cổ phiếu sẽ tăng đột biến.”
Gần đây thị trường cổ phiếu luôn u ám, bởi vì mấy tập đoàn lớn liên tiếp bị cuốn vào án thương mại. Cô không chần chừ gì gọi điện cho người quản lý cổ phiếu, cô biết bản lĩnh của anh, trượt giá khủng khiếp hơn nữa, chỉ cần một câu nói của anh, lập tức sẽ lại tăng giá. Đông Cù có thực lực này. Bởi vì muốn mua lại cổ phiếu Hoa Vũ, cho nên cô thế chấp tất cả mọi thứ có trong tay, đầu tư toàn lực.
Cô biết trước mắt Đông Cù đánh động đến Phú Thăng,cô cũng từng nghĩ Giản Tử Tuấn có lẽ sẽ tìm mình, cho nên nhận được điện thoại của anh ta, cô không bất ngờ chút nào, hỏi: “Có việc muốn nói chuyện với tôi sao? Liên quan đến Dịch Chí Duy?”
Giản Tử Tuấn cũng không bất ngờ trước sự ung dung của cô, giọng nói của anh cũng rất bình thường: “Không sai, nhưng em rõ ràng là sẽ không tin đúng không?”
“Nếu điều anh muốn nói cho tôi biết là anh ấy có bao nhiêu bạn gái, hoặc tối quá thực ra anh ấy ngủ ở đâu thì không cần nói nữa.”
Giản Tử Tuấn cười: “Em nghĩ anh quá vô lại rồi, chịu đánh cược chịu thua, Dịch Chí Duy có thủ đoạn hay, anh đành cúi đầu bái phục.”
Cô ngược lại trở nên bất an, anh ta không chịu gây chia rẽ bản thân mình và Dịch Chí Duy, nhất định là có biện pháp tốt hơn, với thủ đoạn xưa nay của Giản Tử Tuấn, anh ta sẽ không dễ dàng bỏ qua. Đặc biệt, hoàn cảnh bây giờ của anh ta khó khăn như vậy, còn gọi điện cho mình, chính là chắc chắn điểm sơ hở trong tay sẽ có tác dụng. Hơi thở của cô yếu dần đi, cô hỏi: “Rốt cuộc anh muốn nói cái gì?”
Anh nói: “Anh không biết cái gì hết, nhưng, anh khuyên em nên tự mình điều tra, điều tra cái chết của Thánh Khi, rốt cuộc là vấn đề gì.” Cô bất giác sợ hãi, giọng nói cũng lạc đi: “Anh có ý gì?”
“Tạm biệt, cô Phó.”
Anh dập điện thoại, cô lại cầm ống nghe đờ đẫn tại chỗ. Anh ta có ý gì? Rốt cuộc anh ta có ý gì? Anh ta ám chỉ cái chết của Thánh Khi có liên quan đến Dịch Chí Duy? Không, không, quá đáng sợ, không nên nghĩ như vậy……..Anh ta là bị ép quá mới cắn người lung tung, anh ta nói linh tinh….
Cô nghĩ: mình không để ý đến anh ta, anh ta chính là cố ý đến nói những lời này, muốn khiêu khích bản thân mình—–bây giờ công ty anh ta đang bị điều tra, lại vì việc của Hà Ngân mà khốn đốn tứ bề, anh ta chắc chắn là sốt ruột phát điên, mới cắn lung tung……
Cô thử thuyết phục bản thân mình, cho dù trong lòng cũng biết là không có tác dụng, bản thân mình chắc chắn vẫn nghĩ cách điều tra, hễ nghĩ đến lời trong chúc thư của Thánh Khi, toàn thân cô lại nổi hết da gà: “Chị cả, chị thật ngốc, nhưng, không ngờ em còn ngốc hơn chị.”
Tại sao nó nói bản thân mình ngốc?
Ồ! Cô thật sự không chịu nổi nữa, Giản Tử Tuấn quả thật hiểu cô, anh biết điểm yếu của cô ở đâu, được rồi, cho dù cô mắc lừa anh ta, cô đi điều tra, dù sao cô biết được chân tướng mới có thể yên tâm…..Đương nhiên, chân tướng nhất định là không có bất cứ việc gì, là Giản Tử Tuấn bịa đặt dọa cô….

 

13 Tháng 5 
Chương 47: Cô cũng có việc giấu anh
————
Cô lái xe về nhà, phòng của Thánh Khi bị khóa, cô không quan tâm đến ánh mắt kỳ lạ của mẹ kế, bảo quản gia tìm chìa khóa mở cửa. Trong phòng toàn mùi ẩm mốc, tuy không có người ở chưa đến một tháng, nhưng gần đây thời tiết vừa ẩm vừa nóng, liền có mùi khó chịu này. Cô thử lật xem đồ của Thánh Khi một lát, không có gì đặc biệt, quần áo, đồ trang điểm, túi xách tinh xảo…..bất cứ cô gái nào cũng có…….

Cô thất vọng đóng tủ quần áo lại, bỗng nhiên nghĩ ra, tiền tiêu vặt hàng tháng của Thánh Khi không hề nhiều, nó lại có một tủ quần áo hàng hiệu thời trang, đa phần đều là 3,4 vạn tệ mới có thể mua được, thậm chí có cái hơn 5 vạn. Những túi xách đó đều là hàng hiệu, thậm chí có cả một bộ kiểu mới mùa này của Luis Vuitton.
Trong chốc lát tim cô nhảy lên, cô lại mở tủ quần áo, lật quần áo. Có mấy bộ mới chưa mặc, bên trên còn có mác cửa hàng, cô gom mấy bộ đó lại, cười cười với mẹ kế đứng ở cửa: “Tối qua tôi mơ thấy Thánh Khi, con bé nói có mấy bộ quần áo mới chưa mặc, mấy bộ này tôi đem đến đốt trước mộ con bé.” Cũng không quan tâm mẹ kế có tin hay không, để quần áo vào túi mang đi.
Cô biết những cửa hàng nổi tiếng đó tuyệt đối không tiết lộ cho cô mấy bộ quần áo này là thẻ tín dụng nào ký hóa đơn——thậm chí có lẽ là dùng tiền mặt trả. Nhưng cô phải đánh cược, cô cầm quần áo đến văn phòng Trịnh Tấn raayrt nổi tiếng trong giới này. Văn phòng Trịnh Tấn chuyên phục vụ cho các gia đình giàu có, đa phần đều là điều tra việc ngoại tình của chồng cho các bà phu nhân, danh tiếng đương nhiên cũng rất không tốt. Cô cũng không để ý nhiều như vậy, ở trong phòng tiếp khách, giám đốc vừa nhìn thấy cô liền lộ ra một nụ cười đã hiểu rõ: “Cô Phó, chào cô.”
Cô biết anh ta nghĩ thế nào, nhưng việc đến ngày hôm nay, cô cũng đành đâm lao phải theo lao thôi. Cô lấy quần áo ra: “Tôi muốn biết mấy bộ quần áo này là do thẻ tín dụng của ai ký hóa đơn.”
“Cái này đơn giản.” Không đợi cô đưa ra yêu cầu, giám đốc liền nói: “Chúng tôi sẽ cúng cấp cho cô danh sách hàng tung 24h của ngài Dịch, và tất cả hóa đơn tín dụng của ngài ấy.” Anh ta cười sâu sa: “Như thế, mỗi đồng tiền của ngài ấy tiêu đến đâu, cô Phó cô đều biết rõ như lòng bàn tay.”
Cô vô cùng lúng túng, bối rối gật đầu. Giám đốc lại nói, “Những vụ như ngài Dịch, đa phần đều tương đối nan giản, bởi vì đối với sự an toàn của ngài ấy Đông Cù chắc chắn là có cả một phương án bảo vệ, cho nên tiền chúng tôi thu rất cao.”
Cô thấp thỏm không yên, miệng lại nói: “Đó là đương nhiên.”
Trả tiền đặt cọc cao ngất, vẫn chưa đi ra khỏi cửa Trịnh Tấn, điện thoại reo lên, là Dịch Chí Duy gọi đến. Cô đang chột dạ, giật bắn mình: “Việc gì thế?”
“Việc gì?” Anh hỏi vặn lại, trong giọng nói lộ ra sự không vui vẻ, tim cô đập thình thịch.
“Bản thân em đồng ý ăn cơm trưa với anh, em xem bây giờ mấy giờ rồi?”
Cô thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Xin lỗi, tắc đường, em lập tức đến ngay.”
Vội đến Đông Cù, Dịch Chí Duy đang đợi ở nhà hàng đến mức sốt ruột, cô vội vàng cười: “Em đi dạo phố—–thứ 7 tuần sau là sinh nhật anh, em đi xem xem tặng anh thứ gì.” Anh sững lại một lát: “Thứ 7 tuần sau?”
“Đúng thế, thứ 7 tuần sau không phải chính là ngày 17 sao?” Cô hơi buồn cười, “Anh bận đến mức hồ đồ rồi à, ngay cả sinh nhật mình cũng quên?”
Anh cười: “Anh thật sự bận đến ngớ ngẩn rồi—–Thời gian qua thật nhanh.”
Cô thấy anh không hề vui, do đó hỏi: “Sao thế, sinh nhật cũng không vui?”
“Không phải.” Anh nói, “Công việc buổi sáng không thuận lợi, bây giờ hơi phiền lòng, lại đợi em mãi không đến.”
Trước đây anh chưa hề nói phiền não về công việc. Cô âm thầm dò xét anh, dáng vẻ này của anh cô không hiểu, thật ra cô chưa từng hiểu anh, ít nhất có một phần của anh, đối với cô mà nói, vẫn kín như bưng. Cũng không biết vì sao, cô luôn có ý chạy trốn. Có lẽ mỗi người đều có nơi không thể chạm đến được, trên tạp chí tình yêu hàng tuần không phải thường hay nói, phải để lại khoảng cách hô hấp giữa hai người, vậy cô không cần yêu cầu anh không giữ lại bất cứ cái gì. Huống hồ, bây giờ cô cũng có việc giấu anh.
Chiều ngày hôm sau, báo cáo đầu tiên của văn phòng Trịnh Tấn liền gửi đến, hành động của họ tương đối chuyên nghiệp, không chỉ có văn tự tỉ mỉ nói rõ hành tung của Dịch Chí Duy, còn kèm theo bảng thời gian, còn có ảnh hành trình quan trọng của Dịch Chí Duy trong một ngày, phản ánh rõ ràng từng hành động của anh trong 24h trước.
Cô vốn dĩ không có ý muốn biết hành tung của anh, nhưng, trong lòng nghĩ Trịnh Tấn đã gửi đến, có lẽ bản thân mình có thể tìm ra được dấu vết gì. Xem thật kỹ, không hề có điểm gì đặc biệt, chỉ có một bức ảnh, lại là chụp trong một nhà hàng ở thánh phố sáng hôm nay, ăn trưa cùng Dịch Chí Duy không ngờ lại là Giản Tử Tuấn.
Hai người họ sao lại có thể cùng nhau ăn cơm? Có lẽ Giản Tử Tuấn đi vào đường cùng, đến tìm Dịch Chí Duy đàm phán?”
Sự nghi ngờ nặng trĩu chôn ở trong lòng, đợi Dịch Chí Duy đi làm về, anh có sở trường đặc biệt về khả năng đoán ý qua lời nói và sắc mặt, vừa nhìn thấy cô liền hỏi: “Sao thế, trong lòng có chuyện à?”
Cô lắc lắc đầu, nói dối: “Không có gì—ở nhà gọi điện đến, nói là dì em ốm rồi, em thật sự hơi lo lắng.”
Buổi tối cô trằn trọc không yên, cũng làm Dịch Chí Duy tỉnh giấc, anh mắt lim dim hỏi: “Sao vẫn chưa ngủ?” Ngừng lại một lát lại hỏi: “Thánh Hâm, có phải em có việc giấu anh không?”
Đêm yên tĩnh như vậy, cô nghe thấy tiếng tim đập dồn dập của mình, cô trả lời không đúng câu hỏi: “Anh thật sự yêu em chứ?” Anh cười một tiếng, nói: “Đồ ngốc!”
Cô hỏi dồn: “Vậy anh yêu em nhường nào?”
Anh nghĩ một lát, nói: “Yêu em giống như là yêu Đông Cù vậy.”
Cô không hài lòng: “Vậy rốt cuộc là yêu em nhiều hơn, hay là yêu Đông Cù nhiều hơn?”
Anh nói: “Ngủ đi, nửa đêm bám lấy người ta hỏi này hỏi nọ.”
Cô nói: “Là anh hỏi em trước mà. Anh nói xem, trong lòng anh, rốt cuộc là Đông Cù quan trọng hay là em quan trọng?”
Anh phì cười: “Phụ nữ trên thế giới này sao đều thế chứ.”
Cô nắm được điểm sơ hở, đưa ngón tay trở ra đặt trên ngực anh: “Được lắm, anh nói lỡ miệng rồi. Anh còn nói những lời như vậy với ai nữa?”
Anh nắm lấy tay cô: “Đừng ồn ào nữa, ngủ đi, sáng sớm gọi người ta dậy, bây giờ lại không cho anh ngủ.”
Cô đành không nói nữa, vẫn không ngủ được. Giản Tử Tuấn…….có phải là cô quá dễ tin anh ta rồi không? Có lẽ cô thật sự không nên tìm đến văn phòng Trịnh Tấn, bất kể Dịch Chí Duy làm gì, dù gì họ yêu nhau, điều đó không phải đã đủ rồi sao?”

 

15 Tháng 5 
Chương 48: Một khi cô ta biết được chân tướng trò chơi sẽ kết thúc
————
Ngày hôm sau, cô đang do dự có nên đi đến Trịnh Tấn hủy bỏ ủy thác hay không, Trịnh Tấn lại có tin tức truyền đến, “Cô Phó, chúng tôi tra được thẻ tín dụng ký hóa đơn số quần áo đó rồi.”
Tim cô trong chốc lát nhảy lên tận cổ.

“BG-672289381, quả đúng là thẻ tín dụng thẻ phụ của ngài Dịch Chí Duy.”
Tim cô trùng xuống, trùng xuống, nơi sâu thẳm vô vọng…..
Cô chạy về nhà, tìm kiếm như điên trong phòng Thánh Khi. Mẹ kế vội vàng chất vấn cô: “Đại tiểu thư, cô làm cái gì thế? Thánh Hâm………rốt cuộc cô tìm cái gì…….”
Bản thân cô cũng không biết, cô mở hết tất cả các ngăn kéo, cô lật hết tất cả đồ ra, căn phòng rối tung lên…..
Cô tìm đến phát điên, tủ đầu giường, bàn trang điểm, tủ thấp……
Đồ trang điểm bị cô lật tung đầy mặt đất, hộp trang sức cũng lật ra, bên trong có một chuỗi ngọc trai đứt dây, lạch cạch lăn xuống, từng viên ngọc màu bạc to nhỏ rơi trên thảm đỏ, hình ảnh đẹp như trong thơ, trong lòng cô lại chỉ có sự khó chịu như lửa đốt.
Cuối cùng vẫn để cô tìm thấy một tấm thẻ, giấu ở trong ngăn kín của hộp trang sức, tấm thẻ nho nhỏ màu bạc, cứa vào lòng bàn tay cô, cứa vào mắt cô.
Trong ngăn kín còn có tấm danh thiếp của Dịch Chí Duy, là loại cô thường đem theo bên mình, danh thiếp của anh không dễ dàng đưa cho người khác, người đáng để có được danh thiếp của anh có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Điện thoại reo lên, cô cầm lấy, thấy biểu tượng quen thuộc nhấp nháy trên màn hình, cô tắt điện thoại đi, cô phải yên tĩnh một lát, tìm một nơi không có người.
Cô lái xe lên phố, ……thẫn thờ đi lòng vòng, đâu đâu cũng là người, làm gì có nơi yên tĩnh, người đen kịt.
Cuối cùng cô lái xe về chung cư, tất cả mọi thứ trong phòng quen thuộc như thế, nhưng cũng đều xa lạ như thế. Cô đờ đẫn đứng ở đó, bỗng nhiên nhớ ra một thứ đồ, cô rảo bước vào phòng, mở ngăn kéo. Chiếc hộp đó vẫn còn, mấy bức ảnh của Phồn Tố vẫn còn ở đó, ngay cả sức lực quỳ xuống cũng bỗng nhiên mất đi, chỉ ngồi xuống đất, bên cạnh hộp không biết lúc nào đặt một chiếc đĩa, cô thẫn thờ cầm lên, chậm chạp nhìn tiêu đề bên trên, mới biết là được quay từ camera trong phòng làm việc của Dịch Chí Duy. Sao anh lại đặt thứ đồ này ở đây?
Cô bật máy tỉnh mở đĩa, trên màn hình không ngờ là Thánh Khi, khuôn mặt oán hận và không hài lòng. Phó Thánh Hâm chưa từng thấy vẻ mặt và tư thế đó của em gái, sự oán hận và hờn dỗi không hợp với tuổi của nó, mắt liếc nhìn, xinh tươi nhu mì đến cực điểm.
Cô bất giác sững sờ, nhưng người trong màn hình thật sự là Thánh Khi. Hiệu quả thu âm không tốt lắm, giọng nói của nó khàn khàn: “Em sẽ nói với chị cả.” Dịch Chí Duy ở bên kia của màn hình, giọng nói của anh cũng có tạp âm, nhưng vẫn rất rõ ràng: “Cô dám!”
Thánh Khi ngẩng đầu lên, cười lớn: “Thật thú vị! Anh sợ cái gì chứ? Chẳng lẽ anh thật sự yêu chị ấy rồi sao?”
“Việc của tôi và cô ta không cần cô lo lắng, nếu cô biết điều, thì đừng quản việc lung tung.”
Thánh Khi áp mặt vào bên cạnh mặt anh, giọng nói ngọt ngào đến phát ngấy: “Em giận anh cho vui đó, mục tiêu của chúng ta giống nhau, chỉ cần anh giúp em lấy tài sản về, em không quan tâm anh làm gì chị ấy!”
Phó Thánh Hâm hoàn toàn kinh ngạc đến đờ đẫn, hai mắt nhìn màn hình, giống như chưa hề quen Thánh Khi vậy. Đúng thế! Cô vốn dĩ không quen cô ta! Cô ta không phải Thánh Khi! Cô ta không phải Thánh Khi! Cô ta làm sao có thể là Thánh Khi chứ?
Bàn tay nắm chuột của cô sớm đã toàn mồ hôi lạnh, con chuột dường như nặng trịch. Trong chốc lát file video lại bắt đầu phát, lần này là bà Phó, bà nghiêng mặt về ống kính, lẩm bẩm nói: “Anh Dịch, hôm nay tôi mới biết hóa ta người qua lại với Thánh Khi là anh. Tôi không hề nói với đại tiểu thư, một bà già như tôi, con gái lại bỗng nhiên tự sát, nếu tôi nói việc này cho đại tiểu thư, anh Dịch, anh là người thông minh, anh hiểu ý tôi.”
Dịch Chí Duy quay lưng lại với ống kính, không nhìn ra trên mặt anh là biểu hiện gì, anh viết một hàng gì đó, xé tờ giấy đó xuống. Một tờ giấy nhỏ mỏng mỏng, bà Phó cười đếu mức nếp nhăn trên mặt đều tươi như hoa cúc: “Cảm ơn anh Dịch!”
“Tiền này bà cầm đi, tôi hy vọng bà đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Nếu bà cho rằng sau này tôi sẽ trở thành cái máy cấp tiền tự động của bà, bà nên biết sẽ có hậu quả gì, tôi sẽ đảm bảo bà biến mất ở Đài Bắc.”
“Không đâu, anh Dịch, sau này tôi sẽ không đến phiền anh nữa, cảm ơn anh.”
Cô hoàn toàn trở nên ngớ ngẩn, sao lại như thế, điều này không thể là sự thật.
Dịch Chí Duy đặt dao xuống, hài lòng than nhẹ một tiếng: “Bít tết Kobe ở nhà hàng này quả thật không hề treo đầu dê bán thịt chó. Hay là thật sự nhập thịt bò từ Nhật Bản về. Loại bò này nuôi không dễ, không chỉ ăn đồ ăn đặc biệt, uống bia, còn có kỹ thuật viên giúp nó mát xa bắp thịt, cho nên thịt bò mới mềm tươi ngon như vậy.”
Giản Tử Tuấn mỉm cười đáp: “Bỏ ra công sức to lớn như vậy, cũng chỉ là hưởng thụ nhất thời.”
Dịch Chí Duy nói: “Hai ngày nay anh quả thật hình như rất xúc động bùi ngùi.”
Giản Tử Tuấn không kiềm được cười nói: “Mấy ngày nay tôi nhìn hết sự nồng ấm và lạnh nhạt của nhân gian, đường nhiên sẽ rất xúc động bùi ngùi.”
Dịch Chí Duy nói: “Bạn bè lâu năm còn cố ý chế giễu như vậy? Người khác không biết, tôi biết anh chỉ là trốn đến Nhật Bản nghỉ ngơi, đám người hội đồng quản trị đó nếu biết ngân hàng giúp Phú Thăng chuyển giữ hóa lành lần này, không ngờ lại là Hà Ngân Tokyo, chắc chắn sẽ không bám lấy anh nữa.”
Giản Tử Tuấn mỉm cười: “Nếu họ biết chúng ta là bạn hợp tác nhiều năm, vẻ mặt đó mới đặc sắc nhất.” Bỗng nhiên hỏi: “Sắp lật quân bài của cô ta rồi phải không?” Ánh mắt sáng ngời nhìn Dịch Chí Duy.
Anh nâng ly rượu uống một ngụm điềm nhiên như không: “Tôi sắp xếp xong đầu mối rồi, chỉ xem lúc nào cô ta có thể tìm thấy đáp án, một khi cô ta biết được chân tướng, trò chơi sẽ kết thúc.”.

 

17 Tháng 5 
Chương 49: Tình yêu có thể thắng nổi thù hận sao?
————
Giản Tử Tuấn nhìn thẳng vào mắt anh, không nhìn ra bất cứ manh mối nào trong mắt anh. Bỗng nhiên Giản Tử Tuấn hỏi: “Có phải là anh mềm lòng rồi không?”

Dịch Chí Duy cười lớn: “Người mềm lòng chỉ sợ là anh thôi—–Tôi nhớ lúc đầu bảo anh ra mặt ép cô ta vào bước đường cùng, để cô ta không thể không đến cầu cứu tôi, anh còn không tình nguyện lắm.”
Giản Tử Tuấn phì cười một tiếng: “Ông bạn, đó là vì lúc đầu anh ra giá quả thật không hợp lý.”
Dịch Chí Duy gật đầu: “Đúng vậy, chỉ cần ra giá đủ cao, trên thế giới này không có gì là không mua được.”
Giản Tử Tuấn mỉm cười: “Hoạt động kinh doanh, không chỉ là tiền bạc, quan trọng hơn đó là trí tuệ. Cách thức cao minh nhất chính là lợi dụng tình cảm, phương pháp thần thánh đó của anh, đến hôm nay khiến tôi rất kính phục, anh làm thế nào mà nghĩ được cách ngụy tạo ra Phồn Tố hả?”
“Để khiến cô ta không nghi ngờ, tốt nhất chính là tìm một lý do để tôi yêu cô ta. Tôi cho người ngụy tạo ảnh của Phồn Tố, chính là cho cô ta một sự giải thích rất tốt, giải thích vì sao tôi dễ dàng chịu giúp cô ta. Trái tim của phụ nữ rất kỳ lạ, cái cô ta muốn chẳng qua là tình yêu. Tôi cho cô ta một lý do hợp lý, ngược lại cô ta sẽ như con thiêu thân đâm đầu vào lửa.”
“Tôi cứ tò mò, phản ứng của cô ta lúc biết sự thật.”
Dịch Chí Duy ung dung nói: “Chắc là sẽ rất đặc sắc, bỏ ra nhiều công sức như vậy, cũng chỉ vì hưởng thụ giây phút đó. Tôi đã từng thề, từ ngày cha tôi qua đời, tôi liền thề, nhất định phải khiến Phó Lương Đông chịu sự báo ứng đáng được nhận. Tôi phải khiến ông ta sống không bằng chết, đáng tiếc ông ta không chịu nổi gió bão, tôi chỉ là khiến tất cả ngân hàng dừng khoản vay của ông ta thôi, ông ta biết đối thủ là tôi, bản thân đã đi vào đường cùng, không ngờ lại nhảy lầu chết mất, coi như dễ dàng cho ông ta. Còn về Phó Thánh Hâm——nợ cha con trả, cũng là điều đương nhiên.”
Giản Tử Tuấn nói: “Chỉ số hàng hóa tương lai anh khuyên cô ta mua, qua mấy ngày nữa cô ta sẽ phát hiện ra, món nợ kếch xù mà cô ta nợ, chỉ sợ cả 3 đời cô ta cũng không trả nổi.”
Dịch Chí Duy vui vẻ: “Đây là món quà sinh nhật lớn mà tôi tặng bản thân mình, chưa đến ngày đó, tôi thật sự không nỡ để nó xảy ra trước.”
Giản Tử Tuấn nâng ly lên: “Vào chính hai ngày này, điều đẹp đẽ anh mong muốn nhất sắp đến. Vì thành công của chúng ta, cheers!”
“Cheers!”
Rượu vang đỏ năm 82, sau khi uống vào đương nhiên ngấm lâu. Trên đường liền có cảm giác ngà ngà say nặng trĩu, đầu óc choáng váng. Về đến nhà, trong phòng tối om, không biết vì sao không bật đèn. Bây giờ anh mới nhìn ra cô đứng ở giữa phòng khách như con rối không động đậy, giống như đứng ở đó đã cả trăm năm. Trong giọng nói của cô có sự lạnh lẽo thấu xương: “Tại sao Thánh Khi tự sát?”
Anh cười không thành tiếng: “Bởi vì………….tôi khiến cô ta mắc lừa……. tôi khuyên cô ta đem hết tiền, còn bao gồm một khoản bội chi lớn, đều đầu tư vào cổ phiếu, cô ta đương nhiên đã phá sản, tôi lại không chịu giúp cô ta trả.”
Cô choáng váng. Trời! Mấy ngày trước anh khuyên cô mua chỉ số hàng hóa tương lai…….
“Không sai, tôi dùng thủ đoạn đối phó với em gái cô để đối phó với cô. Qua 24 tiếng nữa, cô sẽ phát hiện ra, cô cũng sẽ không còn một đồng nào, ngược lại còn nợ ngân hàng một khoản lớn.”
Giọng nói của cô ù ù: “Anh tại sao……..tại sao phải làm thế?”
“Phó Thánh Hâm, tôi chưa từng yêu cô, trên thực tế, tôi hận cô, hận từng người nhà họ Phó các cô, đặc biệt là Phó Lương Đông. Có lẽ cô biết, là hai công ty đã mua chuộc Hách Thúc, bây giờ tôi có thể nói cho cô biết, một là Phú Thăng, công ty còn lại chính là Đông Cù. Cô Phó, tôi rất vui nói với cô rằng, Phó Lương Đông là do tôi ép chết, tôi khiến tất cả các ngân hàng không cung cấp khoản vay cùng ngành cho Hoa Vũ, Phó Lương Đông biết đối thủ của ông ta là tôi, ông ta không còn đường nào để đi nữa.”
“Dịch Chí Duy!”
“Muốn giết tôi sao?” Anh mỉm cười: “Đồ ngốc, cô yêu tôi đấy!”
Người đáng chết là bản thân cô, cô thở dốc, nhìn anh, không ngờ anh vẫn có thể cười rạng rỡ như vậy.
“Mối thù giết cha không đội trời chung.” Anh vỗ nhẹ mặt cô, “Cô rất dễ dàng quên đi thù giết cha, nhưng tôi không độ lượng như thế. Tôi thật sự nên đưa cô về nhà xem xem mẹ tôi……Tôi đã từng có gia đình, gia đình hạnh phúc nhất trên thế giới……. liền bị hủy hoại một cách dễ dàng, cha chết, mẹ điên, tôi mới 10 tuổi, em trai chưa đầy tháng…….gia sản suýt nữa rơi vào tay chú họ. Tôi đã từng thề, tôi thề sẽ lấy lại tất cả, tôi cũng đã làm được. Cô có từng trơ mắt nhìn người cô yêu thương nhất chết đi không? Cô có từng trơ mắt nhìn người cô yêu thương nhất phát điên không? Lúc tôi vẫn còn là một đứa trẻ, tôi liền thề, tôi sẽ cho cô thấy, tôi nhất định phải khiến người Phó Lương Đông thương yêu nhất nhìn thấy, trơ mắt nhìn…….”
Cô kinh hãi nhìn cơ mặt vặn vẹo của anh, anh tóm lấy cô: “Phó Thánh Hâm, đây là món quà lớn nhất tôi tặng bản thân mình, cô thích không?”
Hơi thở của anh phả vào mặt cô, cô chưa từng tuyệt vọng như vậy: “Anh buông tôi ra!”
Anh cười trầm trầm: “Cô định làm thế nào? Lại quay lại tìm Giản Tử Tuấn sao? Ồ, tôi quên không nói cho cô biết, anh ta là bạn hợp tác và đồng bọn tốt nhất của tôi, chúng tôi có tình cảm hợp tác nhiều năm, không có ai biết, Phú Thăng và Đông Cù xưa này đều đang hát bè. Tôi đợi cô đi đến ngày hôm nay, tôi đợi sau khi Giản Tử Tuấn tiết lộ chút tin tức cho cô đi tìm Trịnh Tấn………” Anh phì cười một tiếng: “Tôi đợi cô dần dần phát hiện ra chiếc lưới này đang bủa vây lấy cô….”
Từng tiếng sấm nối tiếp nhau đánh về phía cô, mà cô không có nơi để ẩn náu!
“Thật ra vốn dĩ không có Phồn Tố, ảnh là tôi sai người ngụy tạo mà ra, cố ý cho cô xem.”
“Tin tức cô mang thai là tôi bày mưu kế cho báo giớ đăng lên, bởi vì tôi vốn dĩ không muốn đứa trẻ đó, thay tôi sinh con——cô không xứng!”
Hai mắt cô trở nên mơ hồ, trời và đất đều trở nên quay cuồng.
“Cô chỉ là kẻ đáng thương, để tôi và Giản Tử Tuấn thao túng trong tay. Tôi biết cô bây giờ rất tuyệt vọng, nhưng không sao, cô vẫn có thể chết, đầu xuôi đuôi lọt, tất cả đau khổ phiền não đều không còn nữa.
Cô chỉ có thể phát ra âm thanh thì thầm: “Anh thật tàn nhẫn……”
Anh cười lớn, trả lời cô: “Là cô quá ngốc, quá ngây thơ, cô cho rằng thật sự có tình yêu tồn tại sao? Cô cho rằng tôi sẽ yêu cô sao? Cô cho rằng tình yêu có thể thẳng nổi hận thù sao? Nực cười!”

 

19 Tháng 5 

Chương 50: Cảnh tượng đó kỳ dị đáng sợ đến cực điểm.
————
Hai hàng máu chảy xuống từ mắt cô, cảnh tượng đó kỳ dị đáng sợ đến cực điểm. Bỗng nhiên anh rùng mình, lồng ngực dường như nghẹn lại sắp ngạt thở, tại sao lại như thế, có sự đau đớn khiến người ta tuyệt vọng.

Cả người cô đổ xuống, khắp nơi đều là máu……máu uốn lượn theo sàn nhà, thấm đến tận chân anh, bỗng nhiên anh cảm thấy lục phủ ngũ tạng bị rút ra. Không, đừng, anh không muốn…….anh không muốn như vậy………anh không hề muốn như vậy……..Thánh Hâm…….
“Thánh Hâm………Thánh Hâm………Thánh Hâm…….”
“Tỉnh lại đi, này, anh tỉnh lại đi, anh sao thế?”
Anh bị lay dậy, đêm yên tĩnh như vậy, anh còn có thể nghe thấy tiếng tim đập gấp gáp của mình, đèn ở đầu giưỡng đã bật một chiếc, có một khuôn mặt quen thuộc mơ hồ nhìn gần sát anh, quen thuộc đem theo chút buồn ngủ, nhìn anh hơi kinh ngạc. Dường như trong chốc lát, anh bất giác co giật bất chợt ôm lấy cô, thở một tiếng thật dài, vùi mặt vào trong tóc cô: “Thánh Hâm, anh yêu em.”
“Anh sao thế hả?” Cô hơi buồn cười đẩy anh ra: “Đang ngủ ngon bỗng nhiên hét lớn, lúc tỉnh dậy lại kỳ lạ như thế.”
“Ồ.” Ý thức anh dần dần tỉnh táo, khả năng tự kiềm chế cũng trở lại từng chút một, tất cả đều trở lại……..anh cười cười: “Anh gặp ác mộng.” Xuống giường: “Anh đi uống chút nước, em có cần không?”
“Em không.” Cô lật mình, trong giọng nói đầy ngái ngủ, “Quay lại nhớ tắt đèn.”
Lúc anh quay lại, cô đã ngủ, anh vẫn quên tắt đèn, ánh đèn vàng vọt chiếu qua từ cửa kính ma sát, mơ hồ giống như là màu mặt trăng ngày 12,13 âm lịch, đẹp tuy đẹp, nhưng luôn luôn là trăng khuyết. Anh mở to mắt nhìn, không buồn ngủ chút nào, anh lặng lẽ nghe tiếng thở đều đặn của cô ở bên cạnh. Cô ngủ thật ngon, cô ngủ luôn giống như đứa trẻ, xưa này đều như vậy, cô là cô gái không có âm mưu, cô tin anh không chút nghi ngờ như thế, chẳng lẽ cô chưa từng nghĩ bản thân anh mới là kẻ thù đáng sợ nhất của cô sao?
Anh không ngủ được, vừa vào phòng làm việc tự nhiên liền sầm mặt xuống, các thư ký nói chuyện làm việc đều hết sức cẩn thận. Thành tích kinh doanh giữa kỳ không tốt, anh được dịp nổi giận một cách danh chính ngôn thuận ở phòng họp, mấy thành viên ban giám đốc nhìn anh hết sức lo sợ, sự tức giận của anh đành cố nuốt vào trong, thôi đi, họ cũng không phải là không cố gắng hết sức. Khua khua tay, trợ ký lập tức tuyên bố tan họp. Mọi người đều có dáng vẻ như được đại xá, nối đuôi nhau đi ra ngoài. Căn phòng họp rộng lớn lập tức trống trải, mặt bàn gỗ cây cao su được đánh bóng đến mức sáng như gương, phản chiếu lại ánh đèn lên trần nhà như bầu trời đầy sao. Anh mở hộp thuốc bằng bạc, lấy ra một điếu thuốc.
Hoàng Mẫn Kiệt âm thầm giúp anh châm lữa, gọi nhỏ một tiếng “Ngài Dịch”, lại chần chừ một lát không nói tiếp.
Anh đang tức giận: “Học của ai dáng vẻ ấp a ấp úng đấy hả?”
Hoàng Mẫn Kiệt là một tay anh dạy mà ra, bị mắng một câu cũng không phản kháng, chỉ báo cáo một năm một mười với anh: “Giám đốc gọi điện thoại đến nói, cô Phó mua hơn 900 vạn chỉ số hàng hóa tương lai, tôi nghĩ tiền vốn và gán nợ ngân hàng của cô ấy chắc cũng chỉ có từng ấy.”
Thấy ông chủ không có phản ứng, ngừng lại một lúc mới hỏi: “Chúng ta có tiến hành theo kế hoạch ban đầu không?”
Anh vẫn im lặng, nhìn đám khói trắng nhờ phảng phất bay lên từ đầu ngón tay, quá lâu rồi không hút thuốc, ngửi thấy mùi này thật sự hơi xa lạ. Một lúc lâu sau mới nói: “Tôi muốn yên tĩnh một lát, cậu đi ra ngoài trước đi.” Khóe môi của Hoàng Mẫn Kiệt hơi động đậy, muốn nói, nhìn nhìn sắc mặt anh lại kiềm lại, âm thầm lui ra ngoài, chỉ để anh nghe thấy một tiếng “lạch cạch” nhỏ của ổ khóa.
Anh tiện tay dập điếu thuốc chưa hút một hơi vào gạt tàn, anh thỉnh thoảng mới hút thuốc, đối với thói quen xấu này, anh luôn có khả năng khống chế bản thân mình. Nhưng Phó Thánh Hâm thì sao? Anh sớm muộn cũng phải đối mặt. Anh phải thừa nhận, cô là thói quen xấu lớn nhất trong cuộc đời này của anh, nhưng…..anh thật sự đã nghiện rồi, nếu hoàn toàn xóa bỏ cô từ trong cuộc sống của bản thân mình, anh thật sự sẽ không chút động lòng như kế hoạch ban đầu chứ?
Phim giả tình thật là sai lầm duy nhất anh phạm phải, anh còn có khả năng thay đổi không?
Sự nghiện ngập dựa dẫm hơn nữa anh cũng có thể cai được. Anh có sự tự tin đó, anh là Dịch Chí Duy, không có việc gì trên thế giới này anh không làm được. Tắt điện thoại nội bộ, anh đứng lên, vẫn còn một đống công việc đang đợi anh, Đông Cù—–Vương quốc thương mại anh sáng lập, anh tạo ra thần thoại, đương nhiên sẽ không bại dưới tay một người phàm trần.
Buổi tối anh cố tình tìm một số chương trình cho mình, hẹn một nhà thiết kế quần áo xinh đẹp đi ăn đồ ăn Pháp, sau đó lại lái xe đi hóng gió, cuối cùng 3 rưỡi sáng mới quay về chung cư của mình.
Lúc mở cửa, không biết vì sao động tác của anh nhẹ nhàng hơn, dường như là dùng chìa khóa mở cửa không chút tiếng động. Căn phòng tối đen, nhưng rốt cuộc vẫn là nhà của anh, không cần nhìn anh cũng biết ở đâu có đồ đạc, anh sẽ không đâm vào tường, nhưng cuối cùng anh lại đi vào phòng sách, đóng cửa lại mới bật một chiếc đèn nhỏ, cẩn thận nhìn nhìn bản thân mình trong gương.
Trước khi về anh đã tắm, anh không muốn để cho cô thấy bất cứ vết tích nào, thật ra cô rất thông minh, sự việc đã chưa bại lộ một ngày, cô vẫn chính là người anh yêu nhất. Người anh yêu quý, có tất cả mọi thứ trên thế giới này, sẽ không có chút không vui nào làm phiền cô. Anh hơi tự lừa mình lừa người kéo ca vát ra.
Đèn treo trên trần bỗng nhiên sáng lên, anh kinh ngạc quay đầu lại, không biết từ lúc nào cửa đã mở, cô đứng ở cửa, tay còn ấn công tắc đèn, hơi sững sờ nhìn anh.
Cuối cùng vẫn là anh mở miệng trước: “Sao muộn vậy vẫn chưa ngủ?”
“Em muốn đợi anh về.”
Khóe miệng anh cong lên một lát, coi như là cười: “Lần sau không cần đâu, muộn như vậy, có lúc anh không về thì sao?”
Cô cũng cười cười: “Anh đói không, trong bếp còn một ít cháo.”
“Anh không đói.” Anh cố ý thoải mái véo véo má cô: “Em ngủ trước đi, anh tắm xong rồi sẽ đến.”
Cô vuốt vuốt tóc mai rũ ra: “Không phải anh tắm rồi mới quay lại sao?” Cô cười cười, đánh trống lảng: “Trên người anh vẫn còn mùi sữa tắm và dầu gội đầu.”
“Thánh Hâm,” Anh than một tiếng, ” Em không vui sao? Xin lỗi.”
Cô ngước mắt lên, yếu ớt nhìn anh: “Chí Duy……..em……chỉ là rất sợ hãi.”
Anh ngắt lời cô: “Đi ngủ đi, muộn quá rồi, có việc gì ngày mai hãy nói.”
Cô lại nói tiếp, khó khăn, đứt đoạn: “Em không biết……..chúng ta còn có mấy ngày, mấy tiếng, hoặc là……..còn có mấy phút……mấy giây…….”
“Anh mệt rồi, ngày mai chúng ta nói được không?”
————
Chương 51: Lợi ích của bản thân và gia đình luôn phải đặt ở phía trước
————
Nụ cười thê lương nở ra trên khóe môi cô, giọng nói của cô nho nhỏ. Giống như mơ: “Ngày mai……..chúng ta còn có ngày mai không?”
Biểu hiện của anh gần như cứng đờ trên mặt, giọng nói của cô vẫn là hư vô, giống như mơ, giống như lông vũ bị gió cuốn lên, bất lực, không kìm lại được: “Mấy ngày hôm nay anh cứ gặp ác mộng, anh mơ thấy gì thế? Có liên quan đến em không? Anh toàn nói mê, mấy lần anh đều gọi tên em.”
Cô nhìn anh, lặng lẽ, thê lương nhìn anh: “Em biết, thời gian của chúng ta không nhiều nữa, hoặc nói, là thời gian của em không nhiều nữa. Anh từng nói anh yêu em, cho dù là thật, nhưng, tình yêu của anh dành cho em cũng không thể đủ xóa bỏ tất cả, anh xưa nay ân oán rõ ràng, anh sẽ không vì em quên đi tất cả mọi chuyện xảy ra trước đây. Nhà họ Phó nợ anh, anh đòi lại không thiếu một đồng, về tiền bạc, về tình người, một đồng cũng không thiếu. Em biết.”
“Em nghĩ Giản Tử Tuấn nhất định là đồng bọn của anh trong việc này, có là từ sớm, anh ta lộ dấu vết ra cho em, có lẽ cũng là anh sai khiến. Anh nhất định sớm đã bố trí cái kết này, Hách Thúc nói là hai công ty hợp mưu, từ đó dẫn đến cái chết của cha em, trong đó có một công ty là Đông Cù sao?”
“Dịch Chí Duy, anh là một ác quỷ, anh sớm đã tính toán tất cả, anh bày thiên la địa võng, chỉ đợi từng người nối tiếp từng người của nhà họ Phó chui vào, anh muốn khiến em không còn gì nữa đúng không, bây giờ em quả thật không còn gì nữa, anh cầm dao em là cá nằm trên thớt.” Cô nhắm mắt lại, nước mắt lã trã chảy xuống, “Anh muốn thế nào, thì thế ấy đi!”
Cô xưa nay ngốc hơn anh, nhưng lần này cô lại quá thông minh, cô chỉ thông minh một lần này, đã đủ rồi, đủ rồi…..
Cô sớm đã không còn gì nữa, chỉ còn lại anh——-Cuối cùng ngay cả anh cũng mất đi, có lẽ, cô xưa nay chưa từng có anh, chỉ là anh tạo ra một hình ảnh giả dối đã có được……
Giống như là chiếc chiếu hoa sen của cha, cô cho rằng chính là thay mặt cho cha, thật ra cái gì cũng không phải, cái gì cũng không có.
Cái gì cũng không có……..
Anh không biết bản thân mình đứng ở đó bao lâu, anh cũng không biết cô đi làm gì, anh kéo dài từng ngày từng ngày, nhưng ngày này vẫn cứ đến. Anh tỉ mỉ trù tính thiên la địa võng, anh sớm đã muốn thấy kết cục, anh thắng rồi, anh nên cười nâng cốc chúc mừng.
Xa xa truyền đến một âm thanh nặng nề, giống như là người đang ngủ không cẩn thận đập vào đầu, anh đột nhiên lao vào phòng ngủ bên cạnh như phát điên, cửa sổ mở lớn, rèm cửa phất phơ trong gió đêm thành một đôi cánh màu đen to lớn, anh lao đến bên cửa sổ, không có gì, không nhìn thấy gì, phía dưới là màn đêm đen kịt, đen sâu như biển, tuyệt vọng như biển…….
Tay anh đập vỡ một tấm kính ở bên cạnh, máu chảy xuống theo vết nứt của kính, anh không cảm thấy đau chút nào, anh chỉ tê dại đứng dậy. Anh hủy hoại đi tất cả mọi thứ anh yêu quý nhất, anh tự tay bóp chết tình yêu của mình. Cuối cùng cô đem theo sự bán tin bán nghi ra đi, cô không tin anh thật sự yêu cô, bởi vì cô không tin anh sẽ hủy hoại người anh yêu, ngay cả bản thân anh cũng không tin, nhưng anh vẫn làm.
Anh đã thắng triệt để rồi sao?
Anh gầm lên như con thú bị thương, thứ anh thua là cả thế giới, một thế giới anh sẽ không bao giờ có nữa! Anh yêu cô nhường nào, chỉ có bản thân anh mới biết.
Máu ròng ròng chảy xuống theo cổ tay, anh giống như là con thú bị nhốt phẫn nỗ tuyệt vọng đập của kính: “Thánh Hâm! Thánh Hâm…….”
Cơn ác mộng đêm hôm nay, sẽ không ai có thể gọi anh tỉnh dậy nữa.
“Bây giờ là tin tức đặc biệt, Phó Thánh Hâm bạn gái của Dịch Chí Duy chủ tịch chấp hành Đông Cù, ông lớn ngành tài chính nổi tiếng 4h sáng hôm nay, đã nhảy lầu tự sát tại chung cư nổi tiếng ở Thiên Mẫu của Dịch Chí Duy, nguyên nhân không rõ. Theo người phát ngôn của phía cảnh sát, sau khi họ nhận được tin báo lập tức đến hiện trường, không hề phát hiện ra dấu viết đáng nghi. Theo bác sỹ cấp cứu chứng nhận, lúc họ kịp đến Phó Thánh Hâm đã chết. Theo tình hình phía cảnh sát công bố, lúc thảm kịch xảy ra Dịch Chí Duy cũng có mặt tại hiện trường, hiện này bộ phận quan hệ xã hội của Đông Cù từ chối tất cả mọi cuộc phỏng vấn……”
……
Về vụ án nhảy lầu của cô Phó Thánh Hâm bạn gái chủ tịch điều hành Đông Cù-Dịch Chí Duy đã có tiến triển mới, hiện nay phía cảnh sát đã loại bỏ mưu sát và các khả năng khác, nhận định bi kịch này là vụ án tự sát. Hiện nay Dịch Chí Duy vẫn không chấp nhận bất cứ cuộc phỏng vấn nào, bộ phận quan hệ xã hội của Đông Cù yêu cầu giới truyền thông tự kiềm chế, đừng đi làm phiền chủ tịch Dịch đang đau khổ…….
……
“Hôm nay là ngày đưa tang của Phó Thánh Hâm, điều khiến người ta thất vọng đó là, chủ tịch Đông Cù—Dịch Chí Duy không hề tham gia tang lễ……”
—————–
“Thật đáng tiếc.”
“Đúng thế, lúc anh ấy lật ra tấm ảnh cô ta từ trong sách của tôi, ánh mắt đó tôi liền biết anh ấy thật sự yêu cô ta, đáng tiếc anh ấy vẫn cứ ra tay. Quá biết tự kiềm chết, quá nghị lực, chẳng trách phong ba bão táp 10 năm nay, anh ấy đều đứng vững như vậy.”
“Cho nên sợ rằng cậu và tôi còn phải đợi.”
“Tôi không ngại đợi, chỉ tiếc tôi cho rằng tìm thấy cửa tử duy nhất của anh ấy, có thể giúp đỡ việc cản trở, không ngờ vẫn tính sai.”
“Thật ra cửa tử của anh ta chắc sẽ là cậu, chỉ là anh ta vĩnh viên cũng không ngờ được.”
“Anh thì sao? Thật ra tôi không hiểu, anh đã yêu cô ta, sao lại đồng ý với anh trai tôi, đầu tiên ra mặt ứng phó Hoa Vũ, là người xấu đẩy cô ta đến Lương Sơn.”
“Tôi và anh trai cậu hợp tác nhiều năm như vậy, liên quan đến lợi ích kinh tế lớn như thế, anh cậu đưa ra yêu cầu này, tôi cũng không thể từ chối. Anh cậu đã hát mặt đỏ, chỉ cần đưa giá đủ cao, tôi hát mặt trắng* cũng không sao.”
“Anh dường như lòng dạ sắt đá, nhưng anh đã từng nói với tôi, anh từng cho Phó Thánh Hâm một cơ hội.”
“Nếu cô ấy chịu gả cho tôi thật, tôi sẽ để cho cô ấy một con đường sống. Đó có thể là con đường sống duy nhất của cô ấy, nhưng cô ấy lại không chọn.”
“Nực cười, đến chết cô ta vẫn yêu anh ấy.”
“Thật ra anh cậu cũng yêu cô ấy, nhưng không bằng tôi yêu cô ấy.”
“Thật sao?”
“Không tin à? Đợi cậu gặp được người cậu yêu, chắc cậu sẽ tin. Nhưng, tình yêu trên thế giới này, không có cách nào, lợi ích của bản thân và gia đình luôn phải đặt ở phía trước.”
……
Chú thích: * Mặt đỏ, mặt trắng: trong biểu diễn kinh kịch mặt đỏ để chỉ người tốt, mặt trắng để chỉ vai kẻ xấu, nhân vật phản diện.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+