Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Gần như vậy, xa đến thế – Chương 09 – 10 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 9

Năm phút sau quay trở ra, chỉ thấy Tiếu Dĩnh vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, ngồi xổm trên ghế sofa với vẻ mặt đầy thất bại cứng nhắc còn Diệp Hạo Ninh tâm trạng trái lại rất tốt. Cuộc thăm dò lúc nãy, càng giống như đang ghen tuông. Kỳ thực Diệp Hạo Ninh trước nay không thích phụ nữ có biểu hiện này, nhưng lúc này đây đổi lại là Tiếu Dĩnh, anh phát hiện ra bản thân mình thật sự hoàn toàn hưởng thụ.

“ Đi thay quần áo đi!” Anh dừng lại ngay bên cạnh, bỏ qua ánh mắt thăm dò của cô, tâm trạng đặc biệt tốt: “Đi ra ngoài ăn cơm”

Tiếu Dĩnh lại nghĩ, con người này chẳng lẽ không áy náy sao? Hay là không nên cảm thấy thẹn quá hóa giận ư?Làm thế nào mà bây giờ khuôn mặt lại hóa ra vui vẻ hòa nhã thế kia chứ? Cứ như là quét sạch cả buổi chiều mây mù u ám.

“Không đi” Cô nói giọng quả quyết kiên định, thuận tiện đứng dậy.

Nào ngờ ngồi lâu quá, chân trái bị tê, suýt chút nữa thì té nhào.

Chỉ là suýt chút nữa thôi, bởi lẽ Diệp Hạo Ninh đã nhanh tay lẹ mắt nâng đỡ, mới không đến mức phải quỵ xuống.

Diệp Hạo Ninh đỡ lấy cô, nói: “ Nhà không có thức ăn nhanh đâu!”

“ Em biết …..” Cô âm thầm rút lại khẩu khí, một cảm giác ê ẩm tê dại ở phía đùi cứ nhanh chóng lan tỏa ra, tựa hồ như kiến cắn kim đâm, thật sự không thoải mái chút nào.

Cô ngẩng đầu liếc nhìn anh, ngữ khí hơi đông cứng: “ Dù gì cũng không thấy đói” trong lòng không khỏi tán thưởng một phen. Con người này quả là móc treo quần áo bẩm sinh, bất luận là ăn mặc chỉnh tề hay là thoải mái cũng đều toát ra một vẻ thư thái hào phóng.

Diệp Hạo Ninh mặc áo sơ mi vải lanh, màu xám nhạt phổ biến nhất, lại có thể khiến cả thân hình anh tuấn tú cao ráo, bên cổ tựa hồ phảng phất mùi thơm của gel tắm, hương bạc hà mát lạnh thoang thoảng bên chóp mũi, cô quay đầu sang chỗ khác, cử động ở chân trái, chỉ nghe anh nói với cô:” Trương Bân cùng vợ sắp cưới mời cơm”

Cô sửng sốt: “Anh không có nói trước với em” ,lại hoài nghi, “ Với lại, chẳng phải đã nói là không có tiệc tùng sao?”

Thần sắc Diệp Hạo Ninh trong nháy mắt trở nên có chút kỳ lạ, khuôn mặt cứng rắn, đôi tay thả lỏng: “Thời gian không còn sớm nữa, mau nhanh lên”. Quay lưng thẳng lại đi đổi giày, trong lòng lại nghĩ, làm sao mà nói với cô ấy được, vốn dĩ anh không có ý định ra ngoài. Nhưng chỉ e là hai người cùng nhau ra ngoài ăn cơm lại là chuyện không có khả năng.

Địa điểm tụ họp là khách sạn quen của họ, vừa đầy cửa vào, năm sáu người trong phòng nhất loạt quay người lại,một người trong số đó nói: “ Chỉ còn thiếu mỗi hai người thôi đấy, bồi bàn, dọn thức ăn lên!”

Rất lâu sau, Tiếu Dĩnh nghĩ rồi lại nghĩ, mới phát hiện ra mình và Diệp Hạo Ninh thật sự vẫn là có khá nhiều điểm tương đồng, ví như cái tính có mới nới cũ mà Hứa Nhất Tâm đã nói. Lại ví như bọn họ đều để tâm đến thể diện.

Trước khi quan hệ hai người hoàn toàn tan vỡ, bất luận sau lưng mọi người đùa cợt chiến tranh lạnh như thế nào, thậm chí là dùng biện pháp bạo lực nào đó để giải quyết một vấn đề , nhưng chí ít là trước mặt mọi người, họvẫn duy trì một bộ dạng bình tĩnh hòa đồng, hợp rơ ăn ý vô cùng.

Thế nên, bạn bè cô cùng bạn bè anh, ai cũng đều không tỏ ra ngờ vực nghi hoặc gì về cuộc hôn nhân của họ.

Trương Bân là bạn Diệp Hạo Ninh, nói một cách nghiêm túc, là bạn chí cốt thuở nhỏ đến giờ. Tiếu Dĩnh cùng Diệp Hạo Ninh quen nhau không lâu sau, liền gặp mặt anh ta một lần, lần đó để lại ấn tượng sâu đậm nhất đó là, một trí thức phong lưu ăn chơi đàng điếm không ai sánh bằng. Nào ngờ giờ đây cũng đã đính hôn, vị hôn thê xinh đẹp nhu mỳ, cử chỉ nho nhã, bộ dạng hoàn toàn là tiểu thư đài các.

Thế nhưng Tiếu Dĩnh cứ không sao quên được lời nói ngang tàng của Trương Bân.

Hôm đó, cả đám vừa uống rượu xong, lúc cô vội đến, ngay cả Diệp Hạo Ninh dường như cũng đã ngà ngà say, tựa vào góc khuất tối của sofa nhắm mắt nghỉ ngơi. Còn Trương Bân lại lôi kéo vạt áo của cô, ra ý bảo cô ngồi xuống, sau đó cặp mắt mơ màng trầm ngâm một lúc, mới nói: “Tiểu tử này thật không trượng nghĩa, quên hết những chuyện trước đây bọn anh nói qua rồi, kết hôn như chớp ấy….” lại mắng thêm một câu thô tục gì đó, nghe không rõ.

“ Tiểu tử” trong miệng anh ta, tất nhiên là chỉ Diệp Hạo Ninh, Tiếu Dĩnh chỉ cảm thấy buồn cười, thuận miệng nói luôn: “Anh trước sau gì cũng có ngày như vậy thôi!”

…. “Đừng…” ! Trương Bân vung tay loạn xạ, cơ hồ suýt quật vào mặt Tiếu Dĩnh, cặp mắt coi thường mà cũng đầy trượng nghĩa:“ Hôn nhân là nấm mồ ……anh đây làm sao có thể tự tìm đường chết, chỉ có đồ ngốc mới làm thế thôi…”

Kết quả là trên đường về nhà, Tiếu Dĩnh cong môi tựa vào cửa kính xe, thình lình nghe thấy tiếng nói bên cạnh: “Nói anh là kẻ ngốc, em vui đến vậy sao?” Thanh âm chầm chậm thong thả có chút khàn khàn.

Cô quay đầu lại, rất đỗi ngạc nhiên: “Anh cũng nghe thấy ư?”

Diệp Hạo Ninh không nhìn cô, nhắm mắt lại, ánh đèn neon bên ngoài xe không ngừng lướt qua trên khuôn mặt tuấn tú của anh, hình thành vô số những ánh sáng đan chéo vào nhau.

“ Em phát hiện ra anh làm thế nào mà lại giả bộ được chứ?” Cô ngồi gần lại, lay anh: “ Rõ ràng là tỉnh táo, lại đi giả bộ ngủ, em sắp bị anh ép chết rồi!”

Anh khẽ hừ nhẹ một tiếng, kỳ thực trong hơi thở vẫn còn hơi rượu, ngực cũng nặng nề, buổi tối thực sự đã uống quá nhiều, nhưng vẫn không tới mức bất tỉnh nhân sự, thế nên nghe xong cuộc đối thoại không có kết cấu giữa Trương Bân và cô lại cảm thấy bất đắc dĩ và buồn cười. Đối thoại cùng với kẻ rõ ràng không tỉnh táo, lại hứng chí đến vậy, việc như vậy không chừng chỉ có Tiếu Dĩnh mới làm được thôi.

Đêm khuya hôm đó, anh đem cô đặt ở dưới thân, trước khi toàn bộ ý thức sụp đổ, cô cố gắng bắt kịp một tia sáng rõ ràng cuối cùng, mơ hồ hỏi anh một câu:

“Còn anh…..? Vì sao lại tình nguyện tiến vào nấm mồ?”

Thế nhưng không có câu trả lời, liền bị dẫn vào một thế giới tuyệt diệu và mãnh liệt khác, tuyệt nhiên không thể suy nghĩ được gì nữa.

Hôn nhân là nấm mồ của tình yêu, có vẻ như rất nhiều người đều nói như vậy, nhưng mà Tiếu Dĩnh lúc đó lại không đồng tình, thậm chí trước đó, cô hoàn toàn mong chờ sẽ cùng người yêu tiến vào lễ đường. Chỉ có điều, người yêu đó, cô trước sau vẫn nghĩ là Trần Diệu. Nhưng rốt cuộc thì anh vẫn là rời xa cô.

Chia tay đúng vào tiết thu, trong bầu không khí vẫn còn sót lại tia khí oi bức của một mùa hè dài đằng đẵng, chỉ hơi nhúc nhích thôi đã vã mồ hôi, nhưng giây phút đó cô lại cảm thấy lạnh cực kỳ, lạnh đến mức phải ôm chặt hai cánh tay mới có thể miễn cưỡng kiểm soát đượ cơ thể đang run rẩy.

Lúc đó, cô ngồi xổm ở băng ghế dài trong công viên khóc gần như kiệt sức,đám trẻ em lớn nhỏ chơi xung quanh đều dừng lại,sôi nổi ghé mắt nhìn, nhưng không đứa nào dám tiến về phía trước hỏi han, chỉ bởi lẽ cô khóc quá thê thảm, tựa hồ khiến chúng phải giật mình.

Thế nhưng dẫu cho có bi có thảm đến dường nào, thì cuối cùng vẫn chỉ là vô nghĩa. Bóng dáng áo trắng thon dài hơi hơi dừng lại một chút, sau đó liền không quay đầu lại biến mất ngay ngã rẻ lối vào công viên, dáng vẻ đầy quả quyết kiên định. Mãi đến lúc cô cố gắng mở đôi mắt đẫm lệ, nhìn thấy ở hốc mắt trong làn nước mắt vô cùng tận ấy từng chiếc rồi lại từng chiếc ô tô cứ đi qua mang theo sự huyên náo mơ hồ.

Thật ra bên cạnh cô vẫn còn những cặp mắt và lời bàn tán xôn xao, nhưng chớp mắt hết thảy giống như là hư vô, không âm thanh, không màu sắc.

Thế giới của cô mất đi Trần Diệu, làm sao còn có thể gọi là thế giới nữa?

Mối đoạn tình này phải mất một thời gian rất dài mới có thể khôi phục lại được. Hoặc có lẽ chỉ có thể khép lại đượcvết thương bên ngoài, còn nỗi đau đớn bên trong thì vĩnh viễn chôn sâu tận cùng đáy lòng. Không dám nhìn thấy ánh mặt trời, chỉ sợ sẽ bị lộ nguyên hình, để rồi sau đó lại xuất hiện một bộ mặt dữ tợn, đánh bật cô trở về thời kỳ đen tối nhất.

Thế là cô bắt đầu cuộc sống hết thảy đều là ăn uống vui chơi như trước, kỳ thật phần nhiều là để tiêu hao đi tinh lực, cứ có thời gian rãnh rỗi là hẹn bạn bè dạo phố, có khi còn đi hát karaoke thâu đêm, sau đó mua đồ ăn sáng bên vỉa hè.

Lúc đó trời lạnh muốn chết đi được, cái lạnh của buổi sớm mai như đang đe dọa thấu cả xương, sắc mặt của cả đám chơi thâu đêm ai ai cũng xám tro xám xịt,duy chỉ có cô tinh thần đặc biệt khác thường, dẫm chân trước quán vỉa hè chờ đợi, lát sau cầm trong tay bánh bao nhân thịt nóng hổi ăn một cách mãn nguyện.

Có một lần, cũng là sau khi chơi thâu đêm, đi kiếm gì ăn, kết quả là một người bạn nói: “Tiếu Dĩnh, tới đây, tớ mời cậu!”

Đối phương đã đưa tới, theo tiềm thức cô đưa tay ra đón lấy, nào ngờ cái thứ mới ra khỏi chảo dầu ấy nóng quá, cô vừa mới đụng vào liền bỏ tay ra. Giật mình hoảng hốt, trơ mắt nhìn bao giấy thấm dầu đựng bánh dày gạo màu vàng đang rơi dưới đất “Bịch” một tiếng, âm thanh phát ra rất nhỏ nhưng trầm buồn.

Một hồi sau, cô mới định thần trở lại.

Người con trai đó dường như cũng giật cả mình, nhìn cô một hồi lâu, mới cẩn thận hỏi dò: “Tiếu Dĩnh, cậu sao thế?”

Ánh mắt cô một hồi sau mới di chuyển từ mặt đất trở lên, sau đó thờ ơ cười cười:” Không ngờ là nóng như vậy, nhất thời đỡ không kịp”. Không biết rằng khuôn mặt của chính mình lúc này kì lạ tới mức khiến người khác không thể không nghi ngờ.

Làm sao có thể quên được cơ chứ? Đó là món ăn vặt mà cô thích nhất, mà trước đây đã bao lần, Trần Diệu đặc biệt mua đưa đến trước phòng ngủ ký túc xá dưới lầu , thông thường là vào mùa đông, đầu tóc cô rối bù lao xuống dưới, chỉ thấy anh đứng trong làn không khí lạnh thấu xương, những cọng tóc đen trên trán cơ hồ còn đọng lại những giọt sương.

Sau đó, anh thường thích xoa xoa khuôn mặt cô, như nhíu mày nghiên cứu: “Hay ăn đồ chiên nóng, làm sao mà da vẫn đẹp thế này nhỉ?” Thực ra, anh chỉ đơn thuần muốn chạm vào cô, bởi lẽ dáng vẻ cô vừa ngủ dậy thật sự rất đáng yêu, một sự ngây thơ ấm áp, cơ hồ đến băng đá cũng tan chảy ra.

Tiếu Dĩnh của ngày ấy, hạnh phúc đến mức khiến nhiều người phải ngưỡng mộ, thậm chí là đố kỵ, cuộc sống giống như mật ngọt, so với lớp đường phủ trên bánh dày gạo vẫn là ngọt hơn. Thế nên từ sau khi Trần Diệu ra đi, lẽ tất nhiên đã đem đi hết những điều tuyệt vời và hạnh phúc mà anh đã mang lại cho cô.

Giờ đây nhìn chằm chằm vào miếng bánh nho nhỏ đó, thứ đồ ngọt đã bị bụi đất vấy vào,cô mới giật mình nhận thấy, hóa ra bản thân mình trong tiềm thức vẫn luôn trốn tránh những thứ liên quan đến anh, đến cả sở thích bình thường cũng bất giác vứt bỏ đi.

Sau khi Trần Diệu ra đi, cô thậm chí đã sắp quên đi mùi vị của nó. Thế nhưng nụ cười đau khổ rốt cuộc vẫn chỉ có thể lưu lại trong lòng, ngoài mặt vẫn sáng sủa tươi cười.

Vì thế vốn dĩ không ai có thể biết được, anh đã để lại trong cô quá nhiều ảnh hưởng. Cũng chính là vào lúc đó, cô tình cờ gặp mặt Diêp Hạo Ninh.

 

Chương 10

Thật sự chỉ là tình cờ gặp mặt, bởi lẽ hôm đó Tiếu dĩnh vốn dĩ đi gặp một người khác.

Lúc đó cô mới tìm được việc làm ở thành phố C, trong số đồng nghiệp công ty có một bà chị rất sốt sắng, nghe nói cô hiện giờ chưa có người yêu, liền lập tức hứng chí nảy sinh ý định mai mối se tơ trong đầu.

Trước mặt cô, cứ không ngừng ca ngợi đối phương, cứ nói cả hai thật sự là xứng đôi, không gặp nhau một lần trong đời thì quả là một việc đáng hối tiếc.

Thái độ sốt sắng và bất khuất như vậy thật khiến Tiếu Dĩnh đau đầu khôn xiết. Rõ ràng là vừa đi làm không lâu, vốn dĩ không biết từ chối thế nào cho phải phép, sau vài lần dịu dàng từ chối khéo léo cũng thật sự hết cách, đành miễn cưỡng đồng ý gặp mặt. Kỳ thực trong lòng nghĩ, gặp mặt rồi mới nói không ưng ý, như vậy cả hai tự khắc sẽ chẳng có gì ràng buộc, coi như một lần rồi thôi.

Đến ngày ước hẹn, Tiếu Dĩnh ghé thăm khách hàng, ngồi ở công ty của người ta hết cả buổi chiều, kết quả khi ra khỏi đó thì gặp đúng lúc giao thông đang là giờ cao điểm.

Ngồi trong xe taxi, bà chị kia gọi điện thoại đến, ngữ khí không nhanh không chậm: “……Tiểu Dĩnh à, chị vẫn còn một số việc giải quyết chưa xong ở đây, có thể muộn chút mới đến được.” Lại còn giả vờ không nghe thấy tiếng Tiếu Dĩnh thở dài ,nói tiếp: “Dù sao thì em cũng đã biết địa điểm rồi, cứ trực tiếp đến đó trước đi, đối tượng đã đợi ở đó rồi, cả sảnh cũng đã đặt rồi. Chị giải quyết nhanh nhanh ở đây, nếu mà đói thì bọn em cứ ăn trước, chị sẽ đến sau nhé….” Tín hiệu dường như không tốt, luồng điện kêu rè rè, sau đó còn nói số sảnh, thế nhưng Tiếu Dĩnh còn đâu tâm trí để nghe nữa, chỉ cảm thấy vốn dĩ trong lòng đã không cách gì phấn chấn được nay càng bỗng chốc tuột dốc chìm nghỉm.

Xem mắt đã đủ ngượng rồi, giờ thì ngay cả người giới thiệu cũng lặn mất, lẽ nào lại để cô cùng một người xa lạ mắt lớn nhìn mắt nhỏ ư? Cơ hồ là cô muốn rút lui trong êm đẹp, nhưng tài xế taxi thật quá trách nhiệm , chỉ bởi vì lúc lên xe cô đã thúc giục, kết quả là nhân lúc cô gọi điện thoại, cũng chẳng hiểu thế nào mà tấp vào con đường nhỏ, khúc quanh co thì nhiều nhưng xe lại cực kỳ ít, thế nên chỉ từ một đường tắt thông qua là đến nơi cần đến, khiến cô ngay đến cơ hội do dự hối hận cũng chẳng còn.

Bồi bàn trẻ tuổi xinh đẹp nhanh nhẹn chào đón cô: “Chị ơi, xin hỏi chị có đặt chỗ không”?

“ Bao sảnh” cô vẫn thất thần, lúc này mới không khỏi ráng nhớ lại, rốt cuộc là sảnh số 7 hay số 1 đây? Cuối cùng vẫn nói:” Sảnh 1”!

“ Hướng này ạ, xin mời!”Bồi bàn chỉ cô rẽ vào bên phải hành lang.

Chú thích: Sảnh, hay còn gọi là phòng, nhà hàng TQ thường có dạng đặt phòng, sảnh nhỏ để ngồi ăn, một nhà hàng có thể có nhiều phòng nhỏ, sát nhau nhưng vẫn rất riêng biệt.

Sau này Tiếu Dĩnh mới biết, ở đây có tổng cộng 12 phòng VIP, được phân bố ở hai bên trái phải, nhưng cô trí nhớ kém cỏi, liền đi về hứơng ngược lại với hướng đã định.

Đó cũng là lần đầu cô biết, hóa ra còn có người nhàn hạ thoải mái như vậy, ngay cả một mình dùng cơm cũng phải bao cả phòng hạng tốt nhất, thật là biết hưởng thụ quá!

Thế nên, cũng khó trách khi cửa đẩy ra, người đàn ông ngồi trước bàn đang nói chuyện điện thoại ấy mới lộ ra biểu cảm kinh ngạc, dường như thần sắc hơi khó chịu lóe lên từ một diện mạo tuấn tú, tiếp đến bỏ điện thoại xuống, ánh mắt đen hẹp dài hướng về phía người vừa bước vào, im lặng chờ đợi lời giải thích.

Tiếu Dĩnh chỉ nghĩ anh là đối tượng xem mắt, tận đáy lòng cảm thấy ngượng ngùng, thế nhưng dù gì cũng đã đụng mặt rồi, cũng chẳng thể lúc này mới bỏ của chạy lấy người, thế là khẽ động khóe môi, tranh thủ nặn một nụ cười thân thiện tự nhiên một chút ,kỳ thực thần sắc vẫn rất miễn cưỡng: “Lý tiên sinh, xin chào, tôi là Tiếu Dĩnh” . Cô chỉ biết anh họ Lý, danh tính dù đã đề cập thì cô cũng quên khuấy đi mất rồi.

Đối phương chỉ là ngơ ngác trong giây lát, liền đứng dậy toát ra vẻ cực kỳ phong độ ,cười mà như không cười nhìn cô nói:” Cô Tiếu, Xin chào”. Trong thanh âm mang chút vẻ thờ ơ, nhưng lại mười phần dễ nghe.

Tiếu Dĩnh thất thần trong nháy mắt ,tuyệt nhiên không phải vì con người có gương mặt phong độ tuấn tú này mà bị hớp hồn, chính là vì cô cảm nhận rõ ràng biểu cảm hứng thú bộc lô trên khuôn mặt của anh.

Người đàn ông dưới đèn treo pha lê hơi nhướng mày nhìn cô, dường như cảm thấy cô thật thú vị, đến cả trong đáy mắt cũng ẩn chứa hào quang lấp lánh, nhưng vừa sâu thẳm lại lúc ẩn lúc hiện, khiến cô không khỏi không tưởng rằng chỉ là do ảo giác của mình mà thôi.

Rất lâu sau đó, Tiếu Dĩnh tức giận mất cả kiên nhẫn gặng hỏi : “ Anh rõ ràng không phải Lý gì gì đó, sao lúc đầu lại giả vờ như thật để làm gì, lại còn ra vẻ đứng đắn chào hỏi em nữa chứ?”

Diệp Hạo Ninh lại nửa thật nửa giả cưới nói: “Bởi vì em thú vị lắm!”

Cô nhịn không nổi cắn răng, quả là bị anh làm cho tức chết, hoặc là nói suýt bị tức chết thì thích hợp hơn.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+