Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Gần như vậy, xa đến thế – Chương 35 – 36 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 35

Dịch :Ying Li 

Nguồn: liên hệ anh chuột để biết thêm chi tiết

Type: nhìn tên em là biết ngay à

Tốc độ type: cách 1 ngày 1 chương

 

Anh đứng dậy, sau đó đưa tay ra, bắt chặt lấy tay đối phương :”Anh Diệp, xin chào”. Kỳ thực Tiểu Dĩnh đứng ngay sau lưng Diệp Hạo Ninh, anh lại cơ hồ không nhìn thấy, lại dường như đánh mất cả dũng khí, lại dường như lúc này có việc cấp bách hơn cần phải làm. Vì thế mà chỉ nhìn chăm chăm vào mắt của Diệp Hạo Ninh.

Còn Diệp Hạo Ninh cũng đang nhìn đối phương, dưới đáy mắt sâu đen thẳm dường như có một bó đuốc sáng, dưới ánh đèn tực sáng và ấm áp khẽ hấp háy thoáng qua. Anh thoải mái mỉm cười, nói :”Hân hạnh”. Sau đó mới nới lỏng bàn tay, xoay đầu lại nhìn Tiểu Dĩnh, trên mặt vẫn nở nụ cười bình thản như thế, ánh mắt sâu thẳm khôn lường :’Trên đường đi em có bị say xe không? Em còn đứng đó làm gì nữa, qua đây ngồi xuống đi, để nhân viên phục vụ rót ly nước nóng cho em nhé!”

Tiểu Dĩnh gật gật đầu, khuôn mặt hơi tái nhợt dưới ánh đèn chiếu, lúc đi ngang qua người Trần Diệu, mùi bạc hà mát lạnh thoang thoảng phảng phất, vốn dĩ kích thích sảng khoái đầu óc, nhưng cô lại cảm thấy tinh thần hỗn loạn hơn, bới vì không phân biệt được rõ mùi bị đó là của anh hay của Diệp Hạo Ninh.

Cô ngồi nghiêng một bên trên chiếc sofa dài, Diệp Hạo Ninh cũng cùng bước đến, lại liếc mắt nhìn nghiêng về phái đối phương đang ngồi trên chiếc sofa đơn khác, chậm rãi ngồi xuống, rút điếu thuốc ra cho Trần Diệu.

Kết quả Trần Diệu nói :”Đa ta, tôi không hút thuốc”.

Bàn tay Diệp Hạo Ninh dừng lại trong không trung vài giây, tiếp đó rút tay về thuần thục đặt điếu lên môi, rồi lại đưa tay về sờ túi áo, trông thấy dáng vẻ cúi nửa người đun trà của nhân viên phục vụ vội vàng chụm chiếc bật lửa của mình về phía trước .

Diệp Hạo Ninh nói tiếng “cảm ơn”, khẽ nghiêng đầu trở mình, màu đỏ tươi của ánh lửa nhanh chóng lóe lên giữa những ngón tay thon dài, anh chậm rãi nhả từng làn thuốc, sau đó mới nhìn Trần Diệu hỏi :”Là giữa chừng cai thuốc hay là trước giờ anh không hút?”

Trần Diệu cười cười, dường như nhớ ra điều gì :”Hồi học đại học cũng có hút thuốc một thời gian, nhưng sau này người bên cạnh không thích, thế nên dứt khoát cai sớm thôi”

“Ồ, chắc là bạn gái phải không?” nụ cười sau làn khói thuốc của Diệp Hạo Ninh quả không mấy thân thiện, ngưng một lát mới nói :” Như Tiểu Dĩnh đây cũng vậy, cô ấy cũng ghét mùi thuốc lá. Thế nhưng hiện giờ xa cách nhau thế này, chắc là cũng không đến nỗi khiến em bị ngạt chứ hả?” câu cuối là nhắm vào Tiểu Dĩnh, thế nhưng người trong cuộc vẫn cúi cúi đầu, tay khẽ nắm chặt lấy chiếc ly, như đang thất thần.

Da dẻ cô vốn dĩ đã trắng nõn nà, lúc này đây dưới ánh đèn chiếu ngay cả những gân xanh cũng thoắt ẩn thoát hiện trên cổ tay, xương ngón tay cũng trở nên trắng trẻo.

Không nghe thấy cô trả lời, Diệp Hạo Ninh cũg không để tâm gì nữa, chỉ liếc thoáng liếc mắt nhìn cô, Trần Diệu thì lại cười nói tiếp :”Thật ra phụ nữ đều thế cả, các chị em phụ nữ nhà tôi đều theo chủ nghĩ cấm kỵ thuốc lá. Ngay cả bố tôi cũng thường nói, bệnh tim của ông ấy cũng là do sau khi bị mẹ tôi ép cai thuốc mới bộc phát”

Diệp Hạo Ninh cũng cười theo, tự nhiên chuyển đề tài :”Phẫu thuật bắc cầu chủ vành xem là tiểu phẫu, mọi người đừng quá lo lắng, một lát giáo sư Dương đến, anh có thể thảo luận với ông ấy tình hình cụ thể hơn”

“Nói đến việc này, thật sự rất cảm ơn anh và Tiểu Dĩnh. Thật ra lúc đầu tôi đề cập với Tiểu Dĩnh cũng không nghĩ rằng sẽ rất nhanh chóng liên hệ được với vị bác sĩ phẫu thuật giỏi nhất nước này”

Đương sự được nhắc đến tên cuối cùng cũng hoàn hồn lại, ngẩng đầu nhìn thẳng mặt hai người đang trò chuyện, lại không khỏi ngờ vực, cứ ngỡ bản thân mình vừa rồi nghe nhầm.

Kỳ thực việc tìm đến giáo sư Dương Trần Diệu chưa hề đề cập với Tiểu Dĩnh, việc này đều là do Tiểu Dĩnh tự ý làm. Lúc đó đnag đi thăm bác Trần ở bệnh viện chỉ nghe nói anh muốn chuển bác sang bệnh viện trung ương làm phẫu thuật thôi. Con về cáo tên Dương Tư Sơn cũng là việc ngẫu nhiên sau này nói chuyện phiếm mà nhắc đến, cô lưu ý nhớ ngay cái tên đó.

Cô vẫn còn chưa hiểu rõ, thì Diệp Hạo Ninh bình thản mở miệng nói :”Không cần khách sáo, cũng hiếm khi Tiểu Dĩnh vì chuyện bạn bè nhờ vả tôi, đây cũng là lần đầu, tôi lại cảm thấy rất hay”

Lần này cô nghe thấy rõ ràng. Đây là lời lẽ gì đây? Trước mặt Trần Diệu trong lòng cô không khỏi cảm thấy ngại ngùng có chút phẫn nộ, rõ ràng là người nói câu này vẫn mang biểu cảm điềm đạm, nửa sau khuôn mặt ẩn sau làn khói thuốc mờ nhạt, dường như cả ánh mắt sâu đen cũng trở nên mờ nhạt đi, càng khiến cho người ta không tài nào nắm bắt được suy nghĩ.

Cô cử động khóe miệng muốn nói phản bác, nhưng rồi lại dường như không tìm ra lời lẽ nào xác đáng thích hợp, chỉ đành ngồi im lặng.

Thế nhưng Trần Diệu đã trông thấy ánh mắt Diệp Hạo Ninh, nhưng lại không có động tĩnh gì cả, chỉ mỉm cười :”Tiểu Dĩnh lúc còn đi học cũng y như vậy, không thích nhờ cậy ai. Thế nên, việc này tôi cũng cảm thấy rất vinh dự”

Diệp Hạo Ninh không nói gì nữa, giơ tay phủi phủi khói thuốc, kỳ thực điếu thuốc đã cháy đến tận đuôi thuốc rôi, nhưng anh lại không hề hay biết gì.

Sảnh bao rộng lớn bỗng chốc im lặng trở lại.

Chỉ có ánh đèn cồn trên bàn trà vẫn đang lóe lên những ánh lửa màu xanh bập bùng. Trong chiếc bình đun nước thủy tinh vẫn mơ hồ nghe thấy tiếng nước sôi ùng ục, ùng ục… những bong bóng nước sôi nối tiếp nhau nổi lên trên, rồi lại trong nháy mắt tan biến đi mất.

Tiểu Dĩnh lại cảm thấy thanh âm khẽ ri rỉ như vậy dường như có chút gì đó xa xăm, cơ hồ đến từ tận đáy lòng cô, cô chỉ cảm thấy con tim mình cũng như đang bị đặt trên ngọn lửa khẽ bập bùng kia, khiến người ta cải thấy cực kỳ khó chịu.

Có lẽ từ lúc bắt đầu đã là sai lầm.

Cô không nên quá nhiều chuyện bao đồng.

Diệp Hạo Ninh nói đúng, phẫu thuật bác cầu chủ mạch vành không phải đại phẫu gì, cũng không nhất thiết phải mời vị bác sĩ giỏi nhất bệnh viện thành phố. Tốn nhiều công sức thế này, thậm chí cũng tạo mối quan hệ với vị bác sĩ nào đó cả bệnh viện, kết quả là dường như cô đang tự làm khổ chính mình.

Giờ thì chồng và người yêu cũ của cô đang tụ tập gặp nhau, thêm vào đó là bản thân mình nưa, cảm thấy có chút gì giống như loại bánh kẹp mamoul, hoặc là giống bánh sandwich hay hamburger vậy.

Có lẽ Diệp Hạo Ninh thật sự phát hiện ra điều gì. Bới vì anh vốn nhạy bén, tuy là lúc nào cũng chỉ nhìn qua loa, thế nhưng cô biêt rằng thật ra trong lòng anh suy nghĩ sắc sảo vô cùng.

Ngoài quen biết và tiếp xúc ra, trước giờ chỉ có cô không nhì thấu được anh, còn bản thân cô trong mắt anh lại dường như lúc nào cũng trong suốt có thể nhìn xuyên qua được vậy.

Cũng chính vì điều đó, vì thế mà mới thấy thẹn quá hóa giận, cảm giác bị người ta nhìn thấu bản thâm mình thật khó chịu quá chừng

Thế nên Tiểu Dĩnh thầm nghĩ, nếu như không phải là do cô còn chưa hồi phục lại do bị say xe thì nhất định là do Diệp Hạo Ninh hôm nay bất thường

Bởi vì cô cảm nhạn được rằng từ sau khi bước vào cửa mỗi câu nói đều có dụng ý rất sâu xa. Nhưng Trần Diệu thì, đối với việc này không phát giác điều gì, cả buổi sắc mặt vẫn bình thường đối đáp lưu loát cùng anh.

Có lẽ giống như Diệp Hạo Ninh đã từng nói, cô thật sự ngốc ngếch, mới đặt mình bào tình thế như thế này, tiến không được lùi chẳng xong, tự chuốc lấy ngại ngùng bối rối vào thân mình.

Nhân viên phục vụ cúi nửa người xuống giảm lửa đi, di chuyển ấm đun thủy tinh, tư thế vừa điêu luyện thuần thục sắp từng chén trà ra rửa sạch rồi châm trà, cả quá trình cực kỳ chăm chú chuyên tâm.

Tiểu Dĩnh nhìn chăm chăm vào mặt bàn, nhưng vẫn đang suy nghĩ nội tâm, lại dường như bị thu hút bởi những động tác thuần thục và đẹp mắt, lúc chiếc ly trà thủy tinh được đặt trước mặt, cô liền theo tiềm thức giơ tay ra đón lấy.

Nhân viên phục vụ ngẩng đầu khẽ nói :”Cẩn thận bỏng tay….”

Nhưng đã không kịp nữa rồi.

Động tác của cô quá nhanh, lại tâm bất tại nhân, ngón tay thờ ơ nghiêng trong không trung, nước tà nóng liền bị vẩy bay ra, từng giọt nước nhỏ giọt lên trên da, đau rát.

Tiểu Dĩnh không nhịn được hít vào một hơi, thở hổn hển, suýt chút vứt bỏ cả chén trà xuống, nhưng cuối cùng thì vẫn cắn răng chịu được, nhanh chóng đặt chén trà lại lên bàn.

Nhưng lúc này cô lại chau mày rụt tay lại, chưa kịp trông thấy dấu ửng đỏ trên cánh tay, đã nghe thấy tiếng của Trần Diệu trầm lắng gắp gáp bên cạnh hỏi :”Sao thế? Có phải là bị bỏng rồi không?”

Cô ngeh thấy không khỏi sững sờ

Hóa ra anh vẫn còn rất lo lắng gấp gáp .

Hóa ra anh vẫn còn quan tâm đến cô.

Thế nhưng lúc trước đây bỏ cô đi, anh từng lập lại từng chữ từng câu, Tiểu Dĩnh, em không thể cứ dựa vào anh mãi như thế được. Anh cũng từng nhẫn tâm bỏ mặc cô gánh chịu mọi đau khổ sau đó một mình.

Nhưng mà lúc này anh lại quan tâm đến cô, chỉ vì chuyện nhỏ này.

Ngũ vị cảm xúc rối loạn trong lòng, không phân biệt nổi cuối cùng là loại cảm giác gì, chỉ là đột nhột không nói nên lời.

*Ngũ vị cảm xúc: Mượn 5 loại cay đắng, cay, ngọt, bù, nhạt để nói cảm xúc này

Tuy thế chính tại thời khắc này đây, một hình bóng thản nhiên bao phủ lên, bàn tay vẫn còn đang đặt trong không trung liền bị nắm chặt ngay lịa. Đối phương khống chế vừa kịp lúc, không nhẹ quá cũng không mạnh quá, đầu ngón tay dường như có chút lành lạnh.

Nhân viên phục vụ lúc nãy đã đứng dậy, chỉ về hướng nhà vệ sinh :”Vui lòng rửa vết thương bằng nước lạng trước” rồi liền xoay người đi ra cửa tìm thuốc mỡ

Diệp Hạo Ninh cũng chẳng nói lời nào, bóng hình cao lớn của anh dường như che khuất vô vàn những ánh sáng trên đầu Tiểu Dĩnh. Anh nhìn sang dáng hình nghiêng nghiêng bên cạnh của Trần Diêu, ngón tay thon dài vừa kịp che những vết bỏng đỏ, sau đó khẽ dùng lực kéo Tiểu Dĩnh đi.

Tiểu Dĩnh chỉ theo bước chân của anh tiến về phía trước, dười chân là thảm dày mềm mại, anh đi khá nhanh, cô bước chập chững vào bước mới miễn cưỡng theo kịp gót chân anh.

Không quay đầu lại nhìn, nhưng vẫn cảm nhận thấy rõ ràng được hai con mắt đang dõi theo sau lưng cô

Trong lòng cô khẽ xao động, bất giác nắm chặt lấy ngón tay, người bước đi trước như cũng cảm có cảm giác, chỉ liếc mắt nhìn cô bằng ánh mắt sót lại từ khóe mắt, sau đó mặt không biến sắc buông lỏng tay cô ra, nhanh chóng đẩy cửa phòng nhà vệ sinh cho cô.

Đến khi Tiểu Dĩnh một mình tiến vào trong phòng đóng cửa lại, Diệp Hạo Ninh mới chậm rĩa quay về chỗ ngồi, nhưng lại không ngồi xuống,cả thân hình thon dài khẽ tựa vào mép sau ghế cao cao.

Anh cụp mi mắt xuống, rút từ trong gói thuốc ra một điếu thuốc, lại dường như không có ý định hút thuốc, chỉ là kẹp điếu thuốc vào giữa ngón tay, ngón tay khác lại đang đùa nghịch chiếc bật lửa, phát ra tiếng động giòn tan và đơn điệu.

Ánh lửa màu xanh bập bùng cháy dường như đang chiếu rọi vào sâu trong đáy mắt của anh, lúc mờ lúc tỏ, ánh sáng trong thoáng chốc vụt tắt.

Một lúc sau đó anh mới đột ngột nói :”Người phụ nữ này lúc nào cũng khờ khạo như vậy đó, lúc trước anh làm sao mà nhẫn nhịn được thế?”. Anh khẽ cụp mắt xuống, vẫn đang thoải mái đùa nghịch chiếc bật lửa, dường như đang nói lẩm bẩm một mình, nhưng lại rõ ràng là đang nói chuyện với một người khác tại nơi đó . 

 

 

 

 

CHƯƠNG 36

Dịch :Ying Li 

Nguồn: liên hệ anh chuột để biết thêm chi tiết 

Type :nhìn tên em là biết ngay à 

Tốc độ type :cách 1 ngày 1 chương

 

Trần Diệu hoàn toàn không ngờ được anh đột ngột hỏi người lời đó, không khỏi sững sờ, nhưng vẫn mỉm cười, cảm xúc không mấy rõ ràng hỏi vặn lại :”Vậy anh thì sao? Cũng cứ như thế mà nhẫn nhịn cô ấy ư?”

Tư thái cau Diệp Hạo Ninh vẫn không đổi, chỉ khẽ nhấp nháy khóe môi, nhìn chằm chằm vào ngọn lửa mờ nhát, đáp lại bằng cười nhẹ đầy khó hiểu.

Rửa xong vết thương bằng nước lạnh, lại thoa thêm thuốc mỡ của nhân viên phục vụ đưa cho, cánh tay cô cũng cảm thấy mát hơn nhiều. Tiểu Dĩnh chỉnh đốn lại tác phong rồi bước ra, lúc này mới phát hiện nhân vật chính của ngày hôm nay đã đến, ba người đàn cười nói huyên náo, không khí rất hòa hợp.

Cô bước lại gần, Diệp Hạo Ninh giới thiệu :”Đây là Giáo sư Dương, đây là bà nhà tôi, Tiểu Dĩnh”

“Chào anh, nghe danh anh đã lâu” cô mỉm cười, ngồi vào chỗ trông bên cạnh Diệp Hạo Ninh.

Đối phương cũng cực kỳ lịch thiệp nhìn cô gật gật đầy, ngữ khí thoải mái vui vẻ :”Được bà Diệp đấy nói như vậy, chỉ có ma quỷ mới không nhận, chứ tôi thì thấy vinh dự lắm”

Thật là trùng hợp, nếu như cô nhớ không lầm thì đây là người thứ hai trong buổi tối hôm nay vì cô mà cảm thấy vinh dự rồi.

Mà người thứ nhất, là Trần Diệu, ngồi ngay đối diện cô, lúc này ánh mắt dường như đang rực sáng.

Tiểu Dĩnh chỉ mỉm cười khỏa lấp, khẽ cụp mắt xuống, chỉ nghe thấy giọng điệu nho nhã lười nhác bên tai đang cất lên :”Đây chẳng phải là lời lẽ khách sáo gì đâu. Trong số những bệnh viện của cả thành phố C này, có thể khiến vợ tôi nói ra được danh tính, chỉ có mình Giáo sư Dương dây thôi. Vả lại cô ấy cũng chưa từng tiếp xúc qua với giới bác sĩ tim mạch, thế mà lại biết địa vị của giáo sư Dương trong lĩnh vực này, kỳ thực lúc đầu tôi nghe thấy cũng giật cả mình” Diệp Hạo Ninh khẽ cười, lặng lẽ trượt xuống phía dưới bàn, đầu ngón tay tiếp xúc với ngón tay của cô khẽ vuốt ve nhè nhẹ, dường như còn mát lạnh hơn cả thuốc mỡ vừa thoa nữa.

“Thế ư, vậy thì tôi càng thấy vinh dự chứ sao” giáo sư Dương nâng cốc lên, cười nói :”Từ khi vào ngành này đến giờ tuyệt nhiên không đụng đến rượu, tôi lấy trà thay rượu, xin kính người phụ nữ duy nhất trên bàn này một ly”

Uống xong ly trà đó, tiếp đó là bắt đầu nhập vào vẫn đề phẫu thuật luôn.

Bởi vì có sự giới thiệu của vị thấy giáo Tăng Viện Sĩ, Dương Tư Sơn hoàn toàn không có ý nói dông dài với cuộc phẫu thuật này, rất thật tình hỏi han tình hình bệnh của Trần phụ. Sau đó hứa hẹn sau khi chuyển viện thì mọi việc sẽ do ông ta toàn quyền sắp xếp chu đáo.

Sự việc dường như kết thúc trong thoải mái và tốt đẹp, lúc bước ra khỏi quán rượu gần chia tay nhau, Trần Diệu giọng trầm trầm nói :”Cám ơn anh rất nhiều” anh nhìn Diệp Hạo Ninh, rồi đưa tay ra bắt.

Dười màn đêm, Tiểu Dĩnh chỉ trông thấy hai người bắt tay qua loa rồi nói lời từ biệt, sau đó thì đường ai nấy đi, trước cửa nhà hàng mỗi người mỗi ngả.

Chiếc xe đang lăn bánh trên đường.

Lúc này, đường đi không tốt lắm, nhưng Diệp Hạo Ninh lại chạy rất nhanh, lướt sang phải sang trái trong làn xe cộ.

Tiểu Dĩnh kéo cửa sổ xuống một chút, gió về đêm thổi lồng vào trong, thổi tung mái tóc cô lên, thế là đành kéo cửa kính lại.

Tốc độ chạy xe vẫn không giảm đi chút nào, cuối cùng cô cũng không nhịn được :”Hôm nay anh đâu có uống bao nhiêu rượu đâu!” lại chỉ tay về phía trước đèn nhắc nhở tự động màu vàng nói :”Cứ phóng đi thế này chắc chắn sẽ bị chộp hình, anh vội lắm sao?”

Diệp Hạo Ninh không thèm để ý đến cô, bàn đạp ga dưới chân khẽ rít lên, cuối cùng cũng kịp lúc trước khi đèn giao thông thay đổi lướt vút đi trên con đường trống trải.

Quen biết nhau lâu như vậy, cô chung quy cũng hiểu anh đôi phần, cô biết đây chính là dấu hiệu việc anh đang giận dữ.

Thế nhưng, vì sao lại giận cơ chứ?

Cô chau mày hoài nghi, Diệp Hạo Ninh liền quay đầu lại, vừa kịp lúc trông thấy thần sắc hoảng hốt trên gương mặt cô, trong lòng không khỏi nộ khí dâng trào, ngoài mặt lại nở nụ cười nhẹ :”Lái xe nhanh quá, em thấy sợ sao?” giọng điệu bình thản, lại không để lộ ra sự dịu dàng ấm áp, khiến cô dường như không khỏi hoài nghi lúc nãy chỉ là ảo giác mà thôi.

Cô bị thái độ của anh khiến cho mình trở nên hồ đồ, không biết nên gật đầu hay nên lắc đầu. Anh lại giảm nhẹ tốc độ xe lại, khẽ nhấp nhấp đèn xi nhan, chiếc xe tấp vào lề đường rồi dừng lại.

Diệp Hạo Ninh dứt khoát xoay người lại, khẽ nhìn chăm chăm vào gương mặt cô, khóe môi vẫn kéo ra một nụ cười, ánh mắt lại cành sâu thẳm khôn lường.

“Sao vậy?” Tiểu Dĩnh bị những cử động khỏ hiểu làm cho không hiểu đầu cua tai nheo thế nào, không khỏi chau mày gặng hỏi.

Anh lắc đầu, chậm rãi mở miệng :”Biểu cảm như vậy thật không đúng chút nào. Lẽ nào em không cảm thấy phải cảm ơn anh ư?”

Cô nhất thời phản ứng không kịp, chỉ hỏi :”Cảm ơn gì?”

Anh lại khẽ nhướng mày, nụ cười nơi khóe môi bỗng chốc mang lại chút ý vị châm biếm, lại càng giống như đang chòng ghẹo, tóm lại cuối cùng cũng khiến cô hiểu ra vấn đề.

Đầu óc rối bời hỗn loạn, cô tránh không được ánh mắt anh, chỉ định thần lại rồi nói :”Cảm ơn anh đã giúp bạn học em”

“Ồ?” ngón tay Diệp Hạo Ninh gõ gõ nhẹ vào chiếc vô lăng, khẽ liếc mắt nhìn sơ qua đôi mắt cô nói :”Chỉ là bạn học thôi ư?”

Hóa ra anh biết rồi!

Hóa ra anh đều biết cả!

Tiểu Dĩnh chỉ cảm thấy được con tim dường như đập rát gấp gáp, tựa như lúc bé làm điều gì sai trái bị mẹ phát giác, trong lòng có chút bất an.

Thật ra thì vì sao cô lại phải sợ cơ chứ? Cô chẳng qua chỉ che giấu thân phận của Trần Diệu thôi mà, cô chẳng qua chỉ không ngờ là anh lại sắc sảo như vậy, vừa liếc nhìn qua đã thấu hiểu quan hệ của cô và Trần Diệu.

Dù sao thì, trong mấy năm trước đây, anh chưa từng hỏi cô lấy một nửa câu về quá khứ của cô, cô cứ ngỡ Diệp Hạo Ninh vỗn không để tâm.

Cô thậm chí còn không biết đã để lộ sơ hở ở đâu nữa, chỉ trông thấy anh đột ngột đưa tay ra, không mạnh cũng chẳng nhẹ bóp lấy gò má cô, thấp giọng cười, dười đáy mắt ánh lên tia nhìn châm biếm., giọng điệu hiền hoà đến mức khiến người ta phải phát điên lên :”Thói quen giấu đầu lòi đuôi này không tốt chút nào, nếu từ đầu em nói đó là người yêu cũ của em, nói không chừng sự việc còn giải quyết nhanh hơn nữa cơ” ngưng lại một lát. Cũng không đợi cô kịp mở miệng, anh lại nheo nheo mắt, dường như nói một cách nghiền ngẫm :”Anh ta đã không cón ở đây nữa rồi, sao sắc mặt em vẫn khó coi như thế. Lẽ nào con người đó có sức ảnh hưởng lớn đến em thế sao?”

Rõ ràng là giọng điệu hiền hòa như vậy nhưng lại sắc nhọn như thanh gươm, chỉ trách trong xe quá nhỏ, tránh không được, cứ thế mà nhắm ngay vào Tiểu Dĩnh mà đâm, đến cả lồng ngực cũng không khỏi cảm thấy nhói đâu.

Cô sững người, hàng lông mi đang khẽ run rẩy, một hồi sau mới hiểu ra, đẩy tay anh ra, nghiến răng nghiễn lợi nói :”Anh nhất định phải nói như vậy sao? Rõ ràng biết là vì em bị say xe…” cô ghét khẩu khí của anh lúc này, chậm rãi lại cực kỳ châm biếm, dường như đã trở về cái thời kỳ mà mối quan hệ của hai người tồi tệ nhất rồi.

“Nhưng anh nhớ trước đây đi xe em không bị say xe. Sao lại trùng hợp đến thế. Lại say xe đúng hôm nay chứ?”

“Vậy rốt cuộc anh muốn nói gì nào? Lẽ nào nhất định bắt em thừa nhận điều gì đó anh mới thấy vui sao?”

Kết quả Diệp Hạo Ninh vẫn nheo nửa con mắt, hỏi vặn lại bằng nụ cười như không cười :”Em cảm thấy sao? Nếu như em thừa nhận rằng có nột người đàn ông khác có sưc ảnh hưởng với em, thậm chí sức ảnh hưởng đó còn hơn cả anh nữa, em cho rằng anh có nên vui vì điều đó?”

Anh lại giơ tay, nắm chặt lấy cằm cô, cưỡng ép cô nhìn vào mắt anh, ngữ khí lạnh lùng :”Có biết không, em vỗn dĩ không thích hợp nói dối, bởi vì gương mặt này quá trong suốt, tâm tư tình cảm gì cũng viết rành rành lên trên mặt cả. Anh chỉ không thích cái điệu bộ không dứt ra được của em, lúc nào trông thấy anh ta, sắc mặt em đều thay đổi hết, biểu hiện không tự nhiên chút nào, dường như bất cứ lúc nào cũng hoảng hốt trốn chạy vậy. Anh ta đáng sợ đến thế ư? Hay là anh ta trong ký ức em khiến em cảm thấy vô cùng khó quên đến mức không dám chạm mặt thêm lần nữa?”

Lúc đầu trông thấy cảnh ấy phía dưới căn hộ của thành phố B, e rằng anh không thể nào quên đi được.*

*Xem lại chương 4, Tiểu Dĩnh và Trần Diệu gặp nhau dưới căn hộ của Tiểu Dĩnh ở thành phố B, Diệp Hạo Ninh đã trông thấy, Sau đó thì Tiểu Dĩnh đụng ngay Diệp Hạo Ninh tại thang máy căn hộ

Lúc đó anh đứng một góc từ xa, còn cô thì lại đang bối rối không trông thấy anh, chỉ là vì lúc đó trong mắt cô chỉ có mỗi mình người đàn ông họ Trần đó. Mối tình cửu biệt trùng phùng, ngay cả giọng điệu cũng như lạc mất tự chủ, giọng điệu cao và sắc nhọn như thế, trong đêm tối tịch như thế trở nên cực kỳ chói tai. Anh đứng xa xa nghe thất giọng điệu cô cứng nhắc nói gì đó với Trần Diệu sau đó liền vội vội vàng vàng tháo chạy. Mãi đến khi chạm mặt anh trong thang máy, trong đôi mắt đen trong vắt như ngọc quý ấy không che giấu được sự bối rối cùng yếu đuối.

Trong khoảng khắc ấy, anh cũng cảm thấy đau lòng. Những cảm giác xa xưa thế này, tất cả đều là vì một người phụ nữ, một người phụ nữ rõ ràng vẫn chẳng thể quên được người yêu cũ. 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+