Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Gặp phải tôi, em thật bất hạnh- Chương 37 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tôn chỉ đào tạo của giáo viên đại học của Ôn Nhung là, phải bồi dưỡng cho nữ sinh vừa cơ trí lại vừa ưu nhã.

Vậy nên, muốn cơ trí thì không thể nói bậy, muốn ưu nhã thì không được hoảng loạn.

Cho nên, Ôn Nhung trấn định xỏ giày vào, sửa mái tóc ngắn lại một chút, lại chỉnh trang làn váy, ngẩng đầu lên, buông ra ánh mắt vô định. địch bất động ta bất động.

Cuối cùng, quả nhiên là tính tình của phụ nữ thì vẫn nôn nóng hơn, hai người đàn ông còn chưa mở miệng. Ôn Tuyết đã nhảy dựng lên trước: “Ôn Nhung, chị đến đây làm gì? Đừng nói cho tôi hơn nửa đêm rồi mà chị chẳng qua chỉ đi ngang qua nhà Phó Tô thôi.”

Ôn Tuyết nhấn hai chữ Phó Tô rất mạnh, phảng phất như có thể ngửi thấy mùi máu tươi.

Ôn Nhung lãnh đạm trả lời: “Được thôi, dù nói cách khác là chị lo lắng cho hai người, em cũng nhất định sẽ không tiếp nhận.”

Ôn Tuyết cười lạnh: “Chị thật giả tạo.”

Giả tạo?

Đổi lại bình thường, Ôn Nhung 99% sẽ không thèm để ý đến câu nói thiếu dinh dưỡng này, ai giả tạo hơn so với ai không phải nhìn là biết sao, nhưng hôm nay, nhất là khi nghe ông anh Lý Niên Kiều kể lại chuyện cũ chua xót, cộng thêm không biết lại lòi ra từ đâu một ông Cổ Hi nói năng bậy bạ, bọn họ không nghi ngờ gì nữa đã khiến cho quả trứng nguội như Ôn Tiểu Nhung đi đánh tiết gà.

Ôn Nhung nhớ rõ mỗi lần khóe miệng Lâm Tuyển cong lên một nụ cười 45 độ, cô đều có cảm giác rợn cả tóc gáy, vậy nên, học xong phải dùng, Ôn Nhung cười với Ôn Tuyết nói: “Không có biện pháp, ai bảo chúng ta là chị em, hơn nữa em còn tiến hóa tốt hơn so với chị.”

Ôn Tuyết chợt sửng sốt, lập tức chán ghét nói: “Ai là chị em với chị…”

Phó Tô đột nhiên nói: “Ôn Tuyết, cô đi về trước đi, tôi hôm nay không có gì để nói với cô hết.”

Ôn Tuyết liên tiếp bị kích thích hai ba lượt, đã hoàn toàn lộ ra bản tính, hung tợn nói: “Phó Tô, chúng ta đã buộc chặt vào với nhau, anh chỉ có thể ở cùng một chỗ với em.”

Ôn Nhung nhìn trời, thở dài, từ từ nói: “Thật ra thì, dùng thủ đoạn tầm thường để đoạt được, chung quy sẽ không được lâu dài.”

“….”

“….”

Phó Tô cùng Ôn Tuyết đồng loạt ngây người, khuôn mặt Phó Tô dưới bóng đêm có vẻ đặc biệt tái nhợt, Ôn Tuyết giống như gặp phải Sadako*, vẻ mặt vặn vẹo.
*Một nhân vật trong bộ  phim kinh dị Ringu được chuyển thể từ tiểu thuyết của nhà văn Koji Suzuki, sau này được Mỹ xào lại với cái tên The Ring.

Ôn Tuyết túm chặt lấy ví da, cuống quýt nói: “Chị nói cái gì, chị đừng có mà ngậm máu phun người.”

“Chị có ngậm máu phun người hay không. trong lòng em rất rõ ràng.” Ôn Nhung vẫn không nóng không lạnh nói chuyện, phối hợp với nụ cười dở ông dở thằng lại cao sâu khó lường, “Nếu muốn người ta không biết, trừ phi mình đừng làm.”

Khuôn mặt vặn vẹo của Ôn Tuyết cứng lại, hơi thở trở nên dồn dập, giống như sẽ té xỉu bất cứ lúc nào.

Ôn Nhung cảm thấy chiến thuật của mình quá ổn, muốn cười nhưng không cười nói như không nói, hiệu quả phi thường hữu hiệu. Cô rất thất vọng, thực sự rất thất vọng, xem ra cô em gái tốt này của cô thực sự đã làm chuyện gì đó có lỗi với cô. Cô và Phó Tô… nghĩ đến đây, trái tim nhỏ bé của cô không nhịn được quay cuồng. Cho dù là tình cảm yêu thích của cô đối với Phó Tô cô còn chưa dám tin chắc, nhưng cô biết cô không phải là muốn cứu vãn thứ gì cả, mấy cuốn phim máu chó truyện máu chó xem bao nhiêu như vậy, cô đối với thứ này một chút cũng không lạc quan, đồ đã mất rồi sẽ không lấy lại được, tình cảm năm đó, ở nơi mà đối phương không nhìn thấy được, được bọn họ dốc lòng trân quý, có lẽ bây giờ vẫn đem nó cẩn thận cất giữ ở một góc đặc biệt sâu trong tâm hồn như cũ.

Tiếc nuối, có thể nào không tiếc nuối? Nhưng qua biết bao chuyện, cô thấy rõ ràng, cô vè Phó Tô đều không thích hợp, bọn họ quá che giấu bản thân, cho nên kìm nén, mặc thời gian cuốn đi sự động tâm ngây thơ. Huống chi trước mắt đã có một phần tương lai đang đợi cô, mặc dù người kia cũng có một xấp dày khuyết điểm.

Cô chỉ muốn chết cũng phải rõ ràng, oan có đầu nợ có chủ, không lý nào muốn cô phải trả giá vì quỷ kế của người xấu xa nào đó. Người không phạm ta, ta không phạn người, người nếu phạm ta, cô cũng không phải là Đức mẹ Maria, cô cũng sẽ mắng Mary cách vách*.
*Search baidu thì đây là phương ngữ Tứ Xuyên hay Hồ Bắc gì đó, nhưng mà nếu đọc bằng tiếng phổ thông thì nó sẽ ra một câu rất thô tục =”=

Chỉ mấy giây ngắn ngủi, sắc mặt của mỗi người đều biến đổi.

Ánh mắt Ôn Tuyết bất định: “Tôi không biết chị đang nói cái gì.”

“Phải không, em ngẫm lại chưa?”

“Tôi không rảnh đùa với chị.”

Lúc này, Lâm Tuyển vẫn im lặng là vàng, lộ ra nụ cười 45 độ bản chính: “Nhung Nhung, tôi có chuyện muốn nói với em.”

“Em còn chưa nói xong…” Ôn Nhung vừa nhìn thấy nụ cười kia của anh ta, phút chốc tự động ngậm miệng.

Lực sát thương của người này thật là càng ngày càng cường hãn.

“Chờ một chút.” Phó Tô cản bọn họ lại, tầm mắt anh có chút loạn, giống như muốn nhìn lại không dám nhìn Ôn Nhung, “Em… Biết cái gì sao?”

“Em kỳ thực muốn hỏi anh, khi đó…” Ôn Nhung vừa muốn mở miệng, lại nghĩ, Lâm Tuyển đang đứng bên cạnh, lời nay nói ra không hay lắm.

Mà Lâm Tuyển vừa đúng lúc nắm lấy cổ tay cô, kéo cô ra phía sau, sau đó nói với Phó Tô: “Ngại quá, tôi có việc gặp, muốn đưa vị hôn thê của tôi đi trước, có chuyện gì, để hôm sau hãy nói.”

Trạng thái của Phó Tô có gì đó rất bất ổn, giống như hồn vía lên mây, lại gật đầu một cái.

Ôn Nhung bị Lâm Tuyển kéo đi, mạnh mẽ đưa lên xe, đạp chân ga hết cỡ, lập tức phóng ra ngoài khu biệt thự hạng sang này.

“Lực tay của anh mạnh lắm, không biết nhẹ một chút sao?” Ôn Nhung tức giận xoa cổ tay.

Lâm Tuyển không lên tiếng, hiếm khi, anh ta không cười, hoặc có lẽ anh ta đang cười, nhưng quá mờ nhạt, nhạt đến mức có chút lạnh như băng.

Ôn Nhung lúc này cũng đầy một bụng buồn bực phiền não thêm tiết gà, anh ta không nói lời nào, cô cũng lười nói.

“Cho tới giờ chưa từng có ai để tôi chờ.”

Ôn Nhung khó hiểu.

“Tôi nói rồi, gọi điện cho tôi, tôi đón em.”

Ôn Nhung chợt hoảng: “Cái đó…. Tối nay em gặp chút chuyện, cho nên nhất thời quên mất…. lại nói, sao anh biết em ở đây?”

Ông chú này như là có Thiên nhãn vậy, lần nào cũng xuất quỷ nhập thần đúng thời khắc mấu chốt.

“Em không biết bây giờ có thứ gọi là GPS sao?” Lâm Tuyển cười như không cười liếc cô một cái, giống như là đang xem thường sự ngu ngốc của cô.

“….”

Thôi bỏ đi, là cô không đúng trước, cô rất độ lượng: “Thật xin lỗi, đầu óc em hơi loạn. Ở tiệc rượu ầm ĩ với Ôn Tuyết mấy câu, tâm trạng không tốt lắm.”

Lâm Tuyển dập dờn nở một nụ cười chướng mắt: “Tâm trạng không tốt đến mức cần tìm mối tình đầu an ủi?”

“Cái gì?” Ôn Nhung chấn kinh.

“Không chỉ là thanh mai trúc mã, cậu ta còn là người em thích mười năm trời.”

Nếu là bình thường, Ôn Nhung khẳng định sẽ xấu xa đáp lại một câu, ông chú, anh lại ghen?

Nhưng mà hôm nay, giày vò cả một buổi tối, tâm trạng Ôn Nhung đã tệ hết mức rồi, tính tình tốt cũng bị hao mòn sạch sẽ, cô buồn buồn nói: “Không đến nỗi vậy, em cũng đâu có hỏi anh và Văn Lam đã xảy ra chuyện gì.”

Sau một khắc, nếu không có dây an toàn, cô thiếu chút nữa sẽ đổ nhào lên kính chắn gió đụng đầu chảy máu.

Lâm Tuyển dừng xe ở ven đường, vẻ mặt không rõ ràng.

Ôn Tiểu Nhung tức giận: “Chú!”

Lâm Tuyển cười nói: “Tình huống của tôi và em không giống nhau.”

Ôn Nhung một lúc lâu mới phản ứng nổi: “Không thích vẫn còn ở cùng nhau, càng đáng sợ.”

Lâm Tuyển mặt không đổi sắc: “Tôi nói lại lần nữa, Văn Lam là thư kí của tôi.”

“Em cũng nói lại lần nữa, Phó Tô là người rất quan trọng với em! Cho dù em có thích anh ấy hay không.” Ôn Nhung mới nghĩ đến chuyện bọn họ là bị miễn cưỡng tách ra liền nóng hết cả đầu, còn có câu tôi và cô rất giống kia của Văn Lam nữa, bây giờ nhớ lại thực đúng là so với ăn món ăn toàn thịt còn kích thích hơn.

Ôn Tiểu Nhung nghẹn khuất, như bây giờ gọi là cái gì, cô vừa mới biết người cô thầm mến mười năm cũng thích cô, cô đâu có phản bội, tiếc nuối chút cũng đâu có quá đáng chứ. Sao lại coi như cô quá trớn vậy, đừng nói là cô còn chưa chính thức đáp ứng lời cầu hôn của ông chú này (hình như anh ta cũng không có cầu hôn), cho dù đáp ứng rồi cô cũng phải được thẳng mình mà đứng.

“Tôi không thích cậu ta, càng không thích nhìn em cũng cậu ta ở chung một chỗ.”

Chỉ cho phép châu quan phóng hỏa, không cho phép dân đen đốt đèn.

Ôn Nhung hất hàm, khởi động khí thế: “Vậy anh cũng làm cho Văn Lam biến mất trước mắt em đi, chính mình không muốn, đừng bắt người khác phải làm, nghe qua bao giờ chưa? Nếu mà chưa từng nghe qua, thì đọc lại bài thi tiểu học của con trai anh một lần đi!”

“Tôi làm chuyện gì đều có lý của nó.”

“Nhưng anh khắt khe với em như vậy là vô lý!”

Đánh tiết gà đúng là không giống bình thường, vũ trụ nhỏ bé của Ôn Nhung đang thiêu đốt hai chữ: phản kháng!

Lâm Tuyển lập tức trấn áp: “Tôi không thích!”

Ôn Nhung nóng đến mức vò đầu vò tóc: “Anh…”

“Tôi đi hút điếu thuốc.”

Sau khi Lâm Tuyển xuống xe, Ôn Nhung cắn ngón tay, ấm ức đầy mặt, đây là chuyện thối tha gì vậy, Trước kia có thích cũng chỉ dám để ở trong lòng, bây giờ thích tự cho là đúng hệt như cường đạo, có cần phải cực đoan như vậy không hả!

Chợt, di động Lâm Tuyển để trên xe vang lên, Ôn Nhung làm bộ như không nghe thấy.

Tiếng chuông réo một lúc rồi ngưng, chưa đến nửa phút, lại vang lên lần nữa, cứ như thế lặp lại, đến lần thứ ba, Ôn Nhung không nhịn được nữa, cầm di động lên muốn cắt đứt ma âm, tiếng chuông ngừng, sau đó một tin nhắn bắn ra ngoài.

WL.

Ôn Nhung cau mày theo bản năng, chị gái Lam này thật đúng là săn sốc, hơn nửa đêm rồi còn gọi điện nhắn tin cho ông chủ.

“Em đang xem cái gì?” Lâm Tuyển đột nhiên mở cửa xe.

Ôn Nhung sửng sốt, lập tức đặt di động xuống: “Di động của anh vẫn kêu không ngừng.”

Lâm Tuyển vừa nhìn chằm chằm Ôn Nhung, vừa cầm di động lên, một lát sau mới cúi đầu xem xét, ánh sáng từ trên màn hình chiếu lên khuôn mặt anh ta, phủ kín một tầng xanh lè quỷ dị: “Còn nhớ lời tôi đã nói chứ?”

“Trước kia em viết chính tả chưa bao giờ được đủ điểm, anh đã nói cái gì?”

“Đừng để tôi thất vọng.”

“…” Ôn Nhung hoàn toàn im lặng.

Lâm Tuyển không nói gì nữa, một lần nữa khởi động xe đưa Ôn Nhung về nhà.

Lúc xuống xe, Lâm Tuyển như thường lệ kéo Ôn Nhung qua, muốn hôn cô, Ôn Tiểu Nhung giơ tay lên ngăn lại, căm giận nói: “Không cho hôn, hừ!”

Đẩy tung cửa xe ra, đang nghênh ngang kiêu ngạo, dưới chân bước hụt một cái, thiếu chút nữa ngã lăn ra đất, khí thế vất vả lắm mới tìm lại được lập tức bị đôi giày cao gót XXOO đến xương cốt cũng không còn.

Ôn Nhung khẽ cắn răng, cởi giày ra, chân trần đi vào trong nhà, đi được một nửa, di động đột nhiên vang lên, cô cho là Lâm Tuyển đang muốn làm bộ làm tịch, lại thấy trên màn ảnh rõ ràng “Rắn độc động kinh”, là Ôn Tuyết.

Cô ân nút nghe, còn chưa “A lô”, bên kia đã bắt đầu động kinh: “Tôi không cần biết chị biết cái gì, tôi cũng sẽ không thừa nhận, Ôn Nhung, đừng có ép tôi, ép tôi chẳng có lợi gì cho chị đâu.”

Này này, có nhầm không vậy, cô hình như còn chưa làm gì cả nha.

Sau đó, đối phương cúp máy.

Ôn Tiểu Nhung khí huyết không thông, tronng lòng đầy chán nản, sau khi về đến nhà, rửa mặt qua loa, ngã xuống giường tự thôi miên chính mình: Tiểu Tuyết cô, từ nhỏ đến lớn, chị cô tự thấy không hề bạc đãi cô, cô lại lấy oán trả ơn, không dám cạnh tranh công băng, phá hoại nhân duyên sẽ bị trời phạt, cô có biết không hả!

Trước khi ngủ Ôn Nhung quyết định, hôm sau phải đi tìm Ôn Tiểu Tuyết tiếp tục tính sổ.

Hôm sau rất nhanh đã tới, nhịn cả một ngày, cuối cùng cũng tan làm, Ôn Nhung trực tiếp đi về nhà, mẹ cô thấy cô đột nhiên về nhà còn giật cả mình, hỏi cô về nhà làm gì.

Làm con gái lớn nhà này, cô về nhà thì có gì không đúng sao?

“Tiểu Tuyết có nhà không ạ?”

“Có, nó đang tiếp bạn học.”

“Bạn học?”

Ôn Nhung leo lên lầu hai, đứng trước cửa phòng Ôn Tuyết chuẩn bị cho tình huống tiếp theo, đang tính gõ cửa, đột nhiên nghe thấy bên trong có tiếng đồ bị đập vỡ, sau đó là giọng nói bén nhọn của Ôn Tuyết: “Không được, nhỡ chị ta nói cho Phó Tô thì làm sao?”

Ôn Nhung ngây ngẩn, dừng động tác lại.

“Cá tính của Ôn Nhung không như vậy, cậu nói chuyện tử tế với chị ấy xem.”

“Làm sao cậu biết chị ta sẽ không làm vậy, hôm qua chị ta chính là tới khởi binh vấn tội, chị ta vẫn luôn muốn tìm cơ hội đánh bại tôi, tôi tuyệt đối không thể bị chị ta đánh bại!”

“Ai bảo chuyện này cậu quá đáng quá…”

“Cậu nói cái gì?”

“…. Không có gì.”

Bên trong yên lặng một hồi.

“Tóm lại, tôi không thể để chị ta nói cho Phó Tô, tôi và Phó Tô không hề phát sinh quan hệ.”

“Nhưng vấn đề là, bây giờ trong tay chị ta có nhược điểm của cậu, câu lại không có nhược điểm của chị ta.”

“Ai nói tôi không có…”

Mẹ Ôn lên lầu thấy Ôn Nhung đang đứng ngơ ngác ở cửa phòng Ôn Tuyết, khó hiểu nhìn cô một cái: “Tiểu Nhung, con đứng trước cửa phòng Tiểu Tuyết làm gì?”

Ôn Nhung giống như không hề nghe thấy, không nhúc nhích, ngay sau đó, cửa phòng bị mở ra.

Trong nháy mắt Ôn Tuyết nhìn thấy Ôn Nhung, nhất thời phát điên: “Chị lại dám nghe lén chuyện của tôi?”

Ôn Nhung vẫn sững sờ tại chỗ, bộ dáng như vừa bị chấn động còn chưa hồi hồn.

Ôn Nhung khó khăn hỏi: “Em cùng Phó Tô, là chuyện gì xảy ra?”

“Giả bộ cái gì, chuyện gì xảy ra, chị không phải cũng biết sao…” Ôn Tuyết chợt biến sắc, “Chị không biết?”

Ôn Nhung cũng nhịn không được nữa, lần đầu tiên trong suốt hai mươi năm rống to với em gái mình: “Ôn Tuyết, cô đến tột cùng đã làm bao nhiêu chuyện tốt?”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+