Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Giã biệt tình xa – Chương 06 phần 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 6
Satăng Chụp Ảnh Trong Thị Trấn Hoang Dã
Chín giờ sáng hôm sau, Hope hoàn thành bản thảo thô của câu chuyện người ngoài hành tinh. Cô nghĩ phần giới thiệu hơi có chút mơ hồ, và cô đã đợi cho đến khổ thứ ba mới chuyển hướng, nhưng cô nghĩ bài báo đã được xây dựng một cách thú vị.
Cô sáng tạo ra một thị trấn hoang dã có những người ngoài hành tinh bị rơi tàu cư ngụ, họ cải trang thành những người lập dị tỉnh lẻ, tầm thường. Trong thực tế, họ giết thời gian trong lúc chờ tàu mẹ đến đón bằng cách chơi xỏ khách du 1ịch và kiếm lợi trong những trò cá cược.
Cô đã làm việc với bài báo cho đến bình minh, khi cô hồi tưởng lại phác thảo đã được viết trong cái đầu đau nhức của cô. Cô đã uống rất nhiều Tylenol 1 với một cốc nước giã rượu pha cà phê và vẫn còn chưa tắm. Mái tóc cô được cuốn lại trên đỉnh đầu và giữ lại bằng hai chiếc bút Bic. Cô vẫn còn mặc bộ quần áo ngủ hình bò sữa và một đôi tất luộm thuộm. Cô nghĩ rằng cô có mùi kinh khủng, nhưng cô biết tốt hơn là đừng dừng lại khi cô đang có đà viết. Trong khi cô làm việc, cô không bao giờ trả lời điện thoại, và chỉ có hỏa hoạn dữ dội trong nhà mới có thể buộc cô mở cửa trước.
Cô email cho Walter ý tưởng về bài báo mới. Anh ta thích nó, nhưng muốn có những bức ảnh kèm theo câu chuyện. Những bức ảnh có thể tin được. Thế có nghĩa rằng Hope phải lôi chiếc Minolta và chớp vài tấm ảnh về vùng hoang dã.
Sau đấy, cô phải scan chúng vào máy vi tính và bổ sung chân dung của những người ngoài hành tính ăn mặc như dân địa phương. Chuyện này sẽ mất thời gian, nhưng không phải không thể. Và chắc chắn không khó như khi cô biến hình Yêu tinh phù thủy Micky thành một chân dung tương đối giống Hoàng tử Charles.
Khoảng chín giờ ba mươi, cuối cùng Hope cũng tạm nghỉ. Khi điện thoại kêu, cô nhấc ống nghe. Cuộc gọi đến từ Hazel Avery thuộc văn phòng cảnh sát trưởng, muốn biết khi nào cô định đến và điền vào bản tường trình của nạn nhân. Hope nhìn xuống mình và nói với người phụ nữ cho cô một giờ đồng hồ.
Không phải là cô đã quên cô cần phải đi đến văn phòng cảnh sát trưởng.
Chuyện cô muốn quên là chuyện lân cận đấy. Cô ước cô có thể quên toàn bộ buổi tối, bắt đầu từ giây phút cô đặt chân vào Buckhorn đến lúc Dylan Taber bước chân ra khỏi cửa nhà cô.
Hope bấm nút LƯU trên bàn phím và tạo một bản sao dự phòng câu chuyện về người ngoài hành tinh. Ừm, có lẽ không phải quên toàn bộ buổi tối, nhưng cô hiển nhiên nên rời khỏi quán bar sau khi cô đã nghe về Cuộc đánh cá về người đồng bằng và trước khi Emmett Barnes thả cái mông phiền phức của hắn vào khoang ngồi của cô. Phiền phức của cô bắt đầu ngay khi cô ngẩng lên từ những tờ giấy ăn cô đang viết vội vàng và nhìn thấy nụ cười nhăn nhở kiểu tôi – biết – cô – em – muốn – tôi của hắn.
Không, cô tự sửa mình, chúng bắt đầu từ lúc cô bắt đầu gọi một chầu đúp.
Nếu không phải câu chuyện người ngoài hành tinh đã làm cô quá phấn khích, cô sẽ chú ý hơn đến việc rượu đang tác động đến cô như thế nào. Nếu không phải vì chứng mơ hồ gây ra do bia, cô có thể đã xoay sở được với Emmett. Cô chắc chắn sẽ giữ lại bình luận về những người đàn ông lùn và của quý nhỏ cho riêng mình.
Cô cởi quần áo và bước đến vòi hoa sen. Nếu không phải trạng thái phấn khích do say mèm, cô chắc chắn sẽ giữ tay và miệng cách xa cảnh sát trưởng.
Cô để dòng nước nóng chạy qua người và không biết cuộc chạm trán nào tồi tệ hơn, cuộc chạm trán với Emmett hay Dylan. Một đáng sợ. Một bẽ mặt. Cô đã sai về Dylan. Anh đã không muốn cô như cách cô muốn anh. Anh đã không muốn nhức nhối vì cô. Anh muốn bước đi, và đấy chính xác là điều anh đã làm.
Với mùi vị của anh vẫn còn trên môi cô, cô nhìn anh bước ra khỏi cửa.
Tránh xa quán Buckhorn, anh nói. Không có những từ nuối tiếc. Không ‘Này, tôi ghét phải về.’ Không biện hộ khập khiễng. Không có gì.
Hope xả sạch tóc, sau đấy bước ra khỏi vòi hoa sen. Đã là một khoảng thời gian dài kể từ khi có một người đàn ông làm da cô râm ran. Một thời gian dài kể từ khi cô để một người đàn ông đến gần đủ để cô cảm thấy sức kéo ấm áp của anh ta sâu trong bụng cô. Một thời gian dài kể từ khi cô muốn cảm thấy một cơ thể to lớn, ấm áp bên cạnh cô.
Hope không tin vào tình dục không có tình yêu. Cô đã từng tin và làm như thế ở trường đại học. Bây giờ cô đã ba mươi lăm tuổi và biết rằng không có thứ gì giống như là tình dục vô nghĩa. Nếu tình dục là vô nghĩa, nó sẽ không khiến bạn đau đớn và trống rỗng vào buổi sáng. Và không có gì buồn hơn và cô đơn hơn vào buổi sáng sau tình một đêm. Không có gì dối trá hơn một người đàn bà tự nói với mình rằng chuyện ấy chả có vấn đề gì.
Nhưng tình dục đi cùng với tình yêu yêu cầu một mối quan hệ. Một mối quan hệ lại cần nỗ lực. Nó cần tin tưởng, và trong khi cô có thể nói với mình rằng đã đến lúc để thử lại lần nữa, cô vẫn chưa bao giờ có thể đặt mình vào vị trí để cho người khác đến gần. Một cách khôn ngoan, cô hiểu rằng hầu hết đàn ông đều không lừa gạt và có con với người bạn thân nhất của vợ mình, nhưng biết điều ấy ở trong đầu và biết ở trong trái tim là hai điều hoàn toàn khác hẳn.
Giũ đi những bình luận đen tối trong tâm hồn cô là gần như không thể. Sự chỉ trích nhìn ra từ đôi mắt cô và thấy những khiếm khuyết sâu trong cơ thể cô.
Kể từ khi bắt đầu dậy thì, Hope đã mắc phải chứng lạc nội mạc tử cung 2 và trong mùa xuân của năm học gần cuối của đại học, triệu chứng đã trở nên quá nặng và cô còn lại rất ít sự lựa chọn ngoài việc phẫu thuật. Ở tuổi hai mươi mốt, Hope đã trải qua một thủ thuật cắt bỏ tử cung hoàn toàn, giải thoát cô khỏi những cơn đau khủng khiếp. Tự do để hưởng thụ cuộc sống. Tự do để hưởng thụ những mối quan hệ với đàn ông. Chuyện đấy cũng khiến cô mất khả năng có con, nhưng việc mất khả năng sinh sản đã không tàn phá cô. Cô luôn nghĩ rằng cho đến khi đúng thời điểm, cô sẽ nhận nuôi một đứa trẻ cần cô. Sự vắng mặt của tử cung không hề khiến cô cảm thấy ít nữ tính hơn bất kỳ một phụ nữ nào khác.
Cho đến ngày chồng cô đã mang đến cho cô tờ đơn ly dị và cô biết rằng anh ta đã làm bố của một đứa trẻ với người khác. Tin tức ấy đã hạ nguc và san bằng lòng tự tin của cô. Giờ cô không chắc chắn về cái gì, nhất là đâu là nơi cô phù hợp trên thế giới này.
Hope lau khô nguời và chải những chỗ rối trên tóc. Ba năm trước cô nghĩ cô đã xử lý cuộc sống của mình khá tốt. Cô nghĩ cô đã nhấc mình dậy. Cô đã bắt đầu lại sự nghiệp, lấy một nửa tiền của Blaine và chiếc xe Porsche yêu quý của anh ta. Nhưng cô đã không xử lý được việc gì. Cô chỉ lẩn tránh việc đối diện với nó. Cô đã không nhấc mình dậy, cô chỉ hoạt động từ một vị trí bằng phẳng để không ai có thể hất cô ngã một lần nữa.
Tối qua cô đã để mình cảm nhận niềm đam mê lần nữa. Đã để nó nung nóng máu và đùa nghịch làn da cô.
Cô bước vào phòng ngủ và mở tủ quần áo. À, có lẽ để là một từ không đúng.
Quá nhiều bị động. Khi anh hôn cô không có gì gọi là để. Không có suy nghĩ gì về để, chỉ làm. Khi cô cảm thấy sức ép của môi anh và cảm giác vầng ngực rắn chắc của anh bên dưới bàn tay cô, ham muốn đã nắm quyền kiểm soát. Lần đầu tiên trong nhiều năm, cô đã không chạy trốn ham muốn. Cô đã đứng trong hơi ấm của nó, cảm nhận nó làm cô nóng lên với sức mãnh liệt của một chiếc đèn hàn. Ở thời điểm nào đấy, cô có thể đã dừng lại. Cô sẽ làm thế. Tất nhiên cô sẽ làm thế, nhưng anh đã dừng cô lại, làm việc ấy như thể đấy là việc dễ dàng nhất anh đã từng làm. Sau đấy, không hề liếc nhìn lại, anh bước ra khỏi nhà cô và ngay lúc này, Dylan là người cuối cùng trên thế giới này mà cô muốn nhìn thấy.
Có lẽ cô sẽ sẵn sàng để đối mặt với anh vào ngày mai. Hoặc tuần tới.
Trong một thị trấn nhỏ bé như thế này, cách duy nhất để tránh mặt anh là tự khóa mình ở trong nhà, nhưng cô sẽ không làm thế vì hai lý do rất hợp lý. Thứ nhất, cô muốn có sự giúp đỡ của anh để lấy những tài liệu cũ của cảnh sát, và thứ hai cô không định cho anh một lý do để cho rằng cô có chút xíu lăn tăn nào về tối hôm qua.
Khi Hope lục tủ quần áo, cô nói với mình rằng không phải cô đang tìm kiếm bộ trang phục hoàn hảo nhất để cảnh sát trưởng phải đau đớn âm thầm. Cô quyết định chọn bộ đồ mà cô miêu tả như là một sự xung đột giữa một cô gái thành phố và một cô nàng nông thôn. Cô mặc một chiếc váy xà rông màu ngọc lam ngắn và một chiếc áo hở vai có dây quàng qua cổ màu xanh lam, và đôi giày ống Tony Lama màu xanh lông công.
Đến lúc cô đi đến văn phòng cảnh sát trưởng, lớp trang điểm của cô trông hoàn toàn tự nhiên, mái tóc cô dày lên và đuôi tóc đung đưa nhè nhẹ như thể cô đã không phải uốn và xịt keo bắt chúng phải vào nếp.
Văn phòng cảnh sát trưởng Hạt Pearl nằm ở điểm giao của đường Mercy và Main, và ngoại trừ cửa hàng có biển quảng cáo “BẤM Và CHỤP – lấy ảnh trong một giờ,” tòa nhà chiếm cứ toàn bộ khoảng đất. Đá sa thạch bên ngoài tòa nhà đã lỗ chỗ với thời gian, và những chấn song sắt bao quanh cửa sổ sau nhà. Một bãi đỗ xe mới đã được bố trí ở phía đông và bên trong tòa nhà đã được xây mới hoàn toàn. Nó có mùi sơn và thảm mới,và ánh mặt trời tràn qua những khung cửa sổ rộng.
Nữ phó cảnh sát trưởng mặc một chiếc áo choàng màu be với một miếng đắp ngôi sao vàng trên ngực trái nhìn lên từ màn hình máy vi tính khi Hope tiến đến bàn thông tin. Bà ta đưa Hope qua cánh cửa kính đôi với một ngôi sao vàng to ở giữa và dòng chữ “Cảnh sát trưởng Dylan Taber” bên dưới. Bên trong văn phòng lại là một phụ nữ khác, ăn mặc như người thứ nhất. Mái tóc muối tiêu uốn của bà ta quá xoăn, và cái biển tên chỉ ra bà ta là Hazrl Avery đặt bên cạnh một Đức chúa Jesus nhựa. Chiếc bàn của bà ta đặt giữa phòng và chắn ngang một lối đi. Hope tự hỏi, có phải giống như Thánh Peter, bà ta đang bảo vệ hành lang khỏi sự tấn công của kẻ ngoại đạo.
“Cô hẳn là Hope Spencer,” Hazel thản nhiên nói khi Hope đi đến chỗ bà ta.
“Ada kể với tôi về đôi giày ống của cô.”.
Hope nhìn xuống chân mình. “Tôi mua chúng ở một cửa hàng giày dép miền Tây ở Malibu.”.
“Ừ hử.” Hazel cài một chiếc bút bi vào kẹp hồ sơ giấy, sau đó đứng lên.
“Xin mời đi theo tôi.”.
Hope đi theo Hazel qua đại sảnh đến căn phòng đầu tiên ở bên trái. Đối diện ngay với đại sảnh là văn phòng cảnh sát trưởng. Cánh cửa gỗ cứng hé mở, và tên của Dylan đuợc sơn màu đen và khắc trên nền vàng. Một luồng xốn xang bất ngờ hình thành trong bụng Hope, và cô giữ ánh mắt gắn vào hai đưòng gấp nếp phía sau chiếc áo sơ mi hồ bột của Hazel.
Khi đã vào trong phòng, người phụ nữ hướng dẫn Hope cách điền vào đơn tố giác và bảo cô miêu tả sự việc rõ ràng nhất có thể. Hope ngồi xuống một chiếc bàn sạch và nghiên cứu tờ đơn trước mặt mình. Có vài “sự kiện” nhất định của đêm hôm trước có chút mơ hồ. Một vài sự kiện khác cô ước gì mình có thể quên đi.
“Nếu cô có thắc mắc gì, tôi có thể trả lời cho cô.” Hazel nói thêm ngay trước khi bà ta bỏ đi, “Vì thế đừng làm phiền cảnh sát trưởng với chiếc váy khiêu khích của cô.”.
Chiếc váy khiêu khích? Hope tự hỏi không biết chiếc váy khiêu khích có liên quan gì đến huckuty buck, hay là quần áo của cô vừa mới bị xúc xiểm. Cô lắc đầu và ngồi xuống. Chính xác thì Hazel nghĩ cô đang định làm gì nhỉ?
Cô điền tên, địa chỉ và ngày, và trong khi vẫn còn đang nghiêng đầu trên kẹp tài liệu trước mặt cô, cô ngước ánh mắt đến cánh cửa hé mở bên kia đại sảnh và được nhìn thấy nửa cái bàn đen mạ crôm, nửa chiếc điện thoại và nửa cái màn hình vi tính. Sự chú ý của cô tập trung vào hai bàn tay lớn với những ngón tay dài đang gõ trên bàn phím. Chính là bàn tay to lớn đó đã cuốn quanh cổ tay cô và ghim chúng vào hai bên đầu cô. Cô thoáng nhìn thấy măng sét áo màu be và một đoạn dây da đồng hồ màu đen. Anh với lấy một chiếc bút, đặt cánh tay lên bàn, nguệch ngoạc viết gì đấy một cách vụng về và gò bó.
Dylan là người thuận tay trái. Anh nhấc ống nghe điện thoại lên và gõ gõ cái bút vào bàn. Cô có thể nghe thấy giọng nói mượt mà và tiếng cười sang sảng trầm ấm với vẻ hài lòng của anh.
Hope hướng sự chú ý của mình quay lại với tờ đơn nằm trước mặt và tập trung vào mọi việc đã xảy ra ở Buckhorn. Cô nhớ là mình đã đi vào, gọi bia và nghe lén. Cô đã quá phấn khích về ý tưởng cho một bài báo mới khiến thời gian trôi đi như bay. Emmett Barnes đã khăng khăng mua đồ uống cho cô và không xem “Không” là một câu trả lời. Hắn ta trở nên khó chịu. Cô thì lắm mồm. Sau đó vụ đánh nhau nổ ra, và cô nhảy lên mặt bàn để tránh đường. Điều tiếp theo mà cô nhớ là Dylan hùng hổ lao vào quán bar như cơn phẫn nộ của Chúa và bị đấm vào mặt. Cô nhớ anh đấm Emmett hai quả liên tiếp nhanh chóng và thả hắn rơi xuống sàn nhà. Sau đấy anh bước về phía cô và giúp cô xuống khỏi bàn.
Ánh mắt cô quay lại căn phòng đối diện với đại sảnh và chiếc bút đang gõ gõ. Anh đã chạm vào vùng bụng trần của cô với những ngón tay đấy. Anh đã chạm vào cô và hỏi cô có ổn không, và lần đầu tiên trong một thời gian dài, cô nhớ đến cảm giác được bảo vệ bởi một người đàn ông là như thế nào. Nhưng cảm giác ấy là không thực. Cô đã say xỉn, và anh đang làm công việc của mình.
Cô ký tên mình vào dưới cùng của bản tường trình với một nét chữ bay bướm và rời khỏi phòng. Cô đưa cho Hazel tập hồ sơ và quan sát bà ta lướt qua nó.
“Chúa giúp chúng ta,” Hazel nói và khép nó lại. “Nếu ủy viên công tố cần gì khác, anh ta sẽ liên lạc.”.
Hope liếc nhìn hành lang vắng vẻ lần cuối trước khi ra về. Không hề nhìn lại, cô bước qua bàn thông tin và ra khỏi cửa trước. Nhưng khi cô đi xuống lối đi bên cạnh và vòng đến bãi đỗ xe, cô cảm thấy phần nào thất vọng. Cô đã mong đợi gì nhỉ? Một cuộc trò chuyện thân thiện? Một sự lặp lại của đêm qua? Cái gì đấy.
Một cánh cửa bên hông tòa nhà mở và cô ngoái lại nhìn. Dylan đứng ở đầu bậc thềm, ánh mắt anh hướng thẳng đến chiếc thắt lưng công vụ anh đang thắt ở eo. Không hề rời mắt khỏi anh, Hope đút chìa khóa xe vào trong ổ khóa và quan sát Dylan đi xuống những bậc thềm bê tông, đôi chân dài của anh khép lại khoảng cách giữa họ. Anh kẹp một loại micro nào đó lên cầu vai bên vai trái. Sự chú ý của anh quay lại với việc điều chỉnh chiếc thắt lưng và anh không chú ý đến cô. Cô không thể nhìn thấy mặt anh vì bóng tối tạo ra bởi chiếc mũ Stetson, nhưng anh có vẻ rất giống với lần đầu tiên cô nhìn thấy anh. Chiếc áo sơ mi vàng với những nếp nhăn thường thực dán vào ngực và vùng bụng phẳng. Ngôi sao trên một túi, biển tên trên túi khác. Chiếc quần vàng với những sọc nâu chạy dọc hai bên. Hope chưa bao giờ là người say mê một anh chàng trong bộ đồng phục, nhưng cô phải thừa nhận, Dylan khiến bộ đồng phục trông đẹp. Rồi thì, anh cũng làm chiếc quần Levís trông đẹp.
Bụng cô lại xốn xang theo cái kiểu kỳ lạ kia lần nữa, và cô tự nhắc mình rằng cô đã quên ăn. Cô đã làm việc và chưa ăn sáng. Thêm vào đấy, cô đã uống gần hết một bình cà phê. Hope mở cửa xe và anh chắc hẳn đã nghe thấy tiếng, bởi vì cuối cùng anh cũng nhìn lên.
Anh dừng lại bên cạnh chắn bùn trước bên trái xe và nhìn cô từ bên dưới vành mũ. Góc mắt anh sưng vù và có màu đen và xanh. “Chào, này, hôm nay cô cảm thấy thế nào?” anh hỏi.
“Tôi khỏe, nhưng anh trông không được tốt lắm.”.
“Cô nên gặp Emmett.”.
“Tệ lắm à?”.
“Hắn ta có được cái mình xứng đáng.” Dylan bước về phía cô, di chuyển đến gần cho đến khi chỉ có cánh cửa xe ngăn cách họ. Người đàn ông này không có vẻ gì là biết những quy tắc về khoảng cách riêng tư. “Tôi ngạc nhiên khi gặp cô trước buổi trưa đấy,” anh nói.
Hope nhìn vào đôi mắt xanh lục đang nhìn chăm chăm vào cô. Trở thành sự chú ý của ánh mắt chăm chú của anh khiến cô có hơi chút lúng túng, cô bám tay vào mép trên của cửa xe. “Tại sao, vì tôi đang làm việc?”.
“Không, bởi vì hậu quả của nồng độ cồn cao.”.
“Tôi không say đến thế.” Khi anh cứ nhìn chằm chằm vào cô, cô thú nhận với một cái nhún vai. “À, có lẽ một chút, nhưng tôi sẽ phải ngã gục trước bệ sứ trước khi chịu hậu quả của nồng độ cồn cao.”.
“May mắn cho cô.” Anh đẩy chiếc mũ Stetson lên bằng ngón tay trỏ. “Hôm nay cô đang bận bịu làm gì thế? Bài báo về hệ thực vật và động vật cho tạp chí Tây bắc à?”.
“Thực ra, chiều nay tôi sẽ đi chụp vài bức ảnh vùng này.”.
Ánh mắt anh trượt trên mặt trước chiếc áo đóng khung trong cửa xe của cô.
“Ăn mặc như thế kia?”.
“Tôi nghĩ tôi sẽ thay đồ.”.
Anh đặt bàn tay bên cạnh tay cô trên cánh cửa và từ từ đưa mắt trở lại với khuôn mặt cô. “Cô sẽ đi chụp ảnh ở đâu?”.
“Tôi vẫn chưa biết chắc. Sao thế?”.
“Vì tôi không muốn nhận được một cuộc gọi khác như tối qua.”.
“Anh đang nói tối qua là lỗi của tôi?”.
“Không. Tôi đang nói cô có tài năng gây rắc rối, và có lẽ cô chỉ nên ở gần nhà.” Bàn tay anh chạm vào phía ngoài của bàn tay cô và cô cảm thấy cái chạm của anh lan đến khuỷu tay cô.
Cô đứng thẳng hơn và cố gắng phớt lờ cảm giác ấy. “Có lẽ anh không nên nghĩ rằng anh có thể bảo tôi làm gì.”.
“Và có lẽ cô nên làm gì đấy với cái miệng thông minh.”.
Anh nghiêng lại gần hơn. “Tôi chưa bao giờ nói điều này với một phụ nữ, và nó chỉ là một ý kiến thôi.” Anh dừng lại, và cô nghĩ có thể anh sẽ hôn cô, nhưng anh không làm. “Có lẽ cô nên nghĩ đến việc trở thành một tay bợm rượu. Cô dễ thương hơn nhiều khi cô uống say.”.
“Cám ơn, cảnh sát trưởng. Nhưng trong tương lai, khi tôi cần ý kiến của anh, tôi sẽ hỏi.”.
“Thật ư?” Một nụ cười ranh mãnh chầm chậm cong trên miệng anh. “Cưng à, em sẽ hỏi tôi qua chiếc điện thoại bằng xương, hay tôi nên lên những kế hoạch khác?”.
Hope cảm thấy lông mày cô nhíu chặt lại. Cách nói đấy không chỉ xúc phạm mà còn trẻ con. Cô đã không nghe kiểu nói như thế kể từ khi còn học đại học, khi cô và bạn cô thường dùng nó để ám chỉ tình dục bằng miệng. Cô mở miệng để nói anh trưởng thành đi, để nói với anh rằng những người đàn ông thực sự không nói với phụ nữ như thế, rồi cô nhớ lại cuộc nói chuyện của họ một cách chi tiết đầy đủ trong tối qua về cô nàng ngực bự, tóc vàng hoe ở Buckhorn.
Cô tạo ra một tiếng rên rỉ dài trong đầu và nhanh chóng trèo vào trong xe.
“Anh nên lên những kế hoạch khác,” cô nói và cố gắng đóng cửa lại.
Dylan dễ dàng giữ nó lại. “Chỉ để đề phòng, cô có muốn có số của tôi không?”.
Cô kéo mạnh và cuối cùng anh cũng từ bỏ. Không nói một từ, cô khởi động chiếc Porsche và cho nó chạy lùi lại. Cô đã có số của anh và nó là 666 3 .
Hope lái chiếc Porsche vào bãi đỗ xe phía sau Thư viện Công cộng Gospel. Cô đã không viết chuyện thực trong một thời gian, nhưng lúc bắt đầu cô luôn thích bắt đầu với những bài báo cũ. Kiểm tra và xem xem thư viện đã lưu trữ cái gì về cảnh sát trưởng quá cố Donnelly không gây hại gì. Shelly dường như ngần ngại nói về Hiram và Hope không quen ai khác trong thị trấn – trừ Dylan. Cô không thể hỏi anh bất cứ điều gì. Không phải bây giờ. Cô không muốn ở cạnh anh trong vòng một dặm, đừng nói đến trong một khoảng cách có thể nói chuyện. Không sau khi anh nói với cô rằng cô nên trởthành một tay bợm rượu. Và đặc biệt không phải sau cái kiểu cô đã làm mình bẽ mặt đêm hôm trước. Má cô vẫn còn bỏng rát khi cô nhớ cô đã nói những gì, đấy luôn luôn là vấn đề lớn nhất khi cô say và là lý do cô hiếm khi uống nhiều. Cô đã nghĩ khi đấy cô hài hước nhưng không phải thế.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+