Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Giấc Mơ Áo Cưới – Chương 01 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 1

Thượng Nguyên ! Mày tìm được Việc làm chưa?

Thượng Nguyên buồn bã lắc đầu:

– Chưa mày ạ ! Thời buổi bây giờ đâu dễ tìm việc làm. Với một sinh viên tỉnh lẻ không bằng cấp như tao lại càng khó hơn. Tao đang lo tiền nhà tới và tiền sách vở của ba đứa em tao.

Thượng Nguyên ôm mặt:

– Phải chi ba mẹ tao còn sống thì ba chị emtao đâu ra nông nổi này. Càng nghĩ tao càng buồn cho số phận của tao.

Vũ Hằng lắc đầu:

– Rất tiếc hiện giờ tao không thể giúp được gì cho mày.

Chợt cô đề nghị:

– Hay là tao nhờ anh Vũ Tâm tìmn việc làm cho mày nha?

Thượng Nguyên áy náy:

– Phiền mày và anh Tâm nhiều rồi, tao… 

– Là bạn bè với nhau, mày đừng nói như thế. Coi như giúp mày là bổn phận của tao đi. Không phải mày thường nói xem anh Tâm như người anh của mày sao?

– Tao không quên, nhưng mà… 

– Không nhưng nhị gì hết, cứ để việc làm của mày anh Tâm lo cho. Anh ấy quen nhiều bạn bè chắc tìm không khó đâu.

Thượng Nguyên xúx động:

– Cám ơn mày.

– Đừng vội cám ơn sớm như thế. Có việc làm muốn cám ơn cũng không muộn mà.

Vũ Hằng nhướng mắt:

– Mày đi dạy kèm được chứ?

– Môn gì mới được?

– Dĩ nhiên là phù hợp. Anh Văn hay toán Lý Hóa.

– Nếu có chỗ tao sẽ dạy.

Được rồi nội trong tuần này sẽ có việc cho mày.

Thượng Nguyên nắm tay bạn:

– Từ trước tới giờ chỉ có anh em mày là tốt với tao thôi.

Biết bạn sắp sữa rơi vào tâm trạng buồn, Vũ Hằng gạt ngang:

– Mày quên tất cả đi và xem nó như cơn ác mộng. Những người xấu xa đó mày nhớ làm gì? Hãy nhìn về phía trước, và nở nụ cười thật tươi với những người thật sự tốt với mày.

Thượng Nguyên xa xăm:

– Không có cái quá khứ hãi hùng đó, làm sao tao biết được lòng dạ con người xấu xa như thế nào. Nhưng mày yên tâm, tao sẽ không lấy đó làm cản trở cho cuộc sống của tao đâu. Mà tao phải đứng vững bằng đôi chân, tạo lấy sự nghiệp bằng tôi tay của mình. Thượng Nguyên này sẽ không như họ tưởng, không có đồng tiền bố thí của họ, chị em tao vẫn sống để nhìn đời đen bạc thế nào. 

Vũ Hằng đặt tay lên vai bạn: 

– Tao tin mày và luôn ủng hộ mày. 

2 cô gái trẻ xiết chặt tay nhau, đôi mắt ánh lên tia sáng đầy tự tin. 

Vũ Hằng chợt hỏi: 

– Mày còn nhớ chị Nguyệt Thu không? 

Thượng Nguyên nhíu mày: 

– Một nhà kinh doanh nhiều thành đạt ư? 

– Phải rồi, hôm qua tao gặp chị ấy, mới biết rằng chị ấy mới từ Mỹ về. 

Vũ Hằng mơ màng: 

– Tao rất ngưỡng mộ chị Nguyệt Thụ Ước gì sau này tao được như chị ấy, đi nhiều nước và là người giỏi trong giới kinh doanh. 

– Cứ cố gắng đi rồi sẽ được. 

– Nhưng muốn giống chị Nguyệt Thu không phải là dễ. 

– Mày là Vũ Hằng chứ không phải là Nguyệt Thu, mày nên nhớ điều đó. Mỗi người đều có định hướng riêng, biết đâu sau này mày hơn hẳn Nguyệt Thu thì sao? Tương lai đâu biết trước được. Với lại sự thành công phải nhờ vào bản thân mình chứ không thể dựa vào cái bòng của người khác. Trên đời này không có việc gì mà không làm được cả, trừ bản thân mình thiếu sự kiên nhẫn và niềm tin. 

Vũ Hằng nhìn bạn: 

– Và chắc chắn niềm tin của mày vượt trội hơn tao. 

– Sao mày lại nói vậy? 

– Anh hai tao và cả những người bạn của anh ấy đều nhận xét rằng mày là người con gái đầy bản lĩnh. 

Thượng Nguyên méo mặt: 

– Bản lĩnh đâu không thấy, mà thấy tao sắp chết. 

– Nếu không có bản lĩnh thì làm gì mày lo cho mấy đứa em mày tốt như vậy. 

– Là một người chị, ai ở vào hoàn cảnh của tao cũng làm như thế thôi, thậm chí họ còn làm tốt hơn tao nữa kìa. 

Vũ Hằng bẹo má bạn: 

– Khiêm tốn là một đức tính tốt, nhưng đừng khiêm tốn với riêng tao được không? Ai ai cũng nhìn thấy mày là một người chị đảm đang và tuyệt vời. Từ lâu, anh hai tao chưa bao giờ khen ai cả mà đã lên tiếng khen mày. Tao thấy… 

Nhìn ánh mắt chớp chớp của Vũ Hằng, Thượng Nguyên nhăn mặt: 

– Thấy gì? 

– Mày nên về làm chị dâu tao đi. Anh hai tao và cả tao cũng đều mong điều đó! 

Tuyết Hoa như chạm phải vôi: 

– Mày có im đi không, con nhỏ kia. Ăn với nói không biết giữ mồm giữ miệng. Nhỡ anh Vũ Tâm nghe được, tao chỉ có nước độn thổ thôi. 

– Cái gì mà độn thổ? Anh ấy còn mừng là đằng khác. 

Vũ Hằng nghiêng đầu: 

– Theo tao, mày và anh hai tao xứng đôi lắm. 

Tuyết Hoa mím môi quay đi chỗ khác. Cô biết Vũ Hằng nói không hề sai. Từ lâu, Vũ Tâm đã thầm để ý cô, anh luôn làm tất cả vì cộ Nhưng lòng cô chẳng có chút tình cảm nào ngoài tình anh em. 

Tuyết Hoa thở dài, phải làm sao đây để Vũ Tâm hiểu ra mà không đau lòng. Nếu cứ im lặng mãi là cô đã tạo thêm cơ hội, nhưng nếu nói ra, cô không đủ can đảm nhìn thấy khuôn mặt đau khổ của Vũ Tâm. 

Tuyết Hoa muốn có một cuộc sống bình lặng, để cô làm tròn bổn phận một người chị đối với các em, chứ cô không muốn vướng vào chuyện tình cảm nhăng nhít, bởi vì cô quá sợ tình đời. 

Biết bạn giận, Vũ Hằng xoay mặt bạn lại: 

– Thượng Nguyên! Nếu mày không thích tao sẽ không đùa nữa. 

Tuyết Hoa nghiêm mặt: 

– Yêu cầu mày từ đây về sau đừng gán ghép tao với Vũ Tâm nữa, nếu mày còn coi tao là bạn. Vũ Tâm mãi mãi là người anh đáng kính trọng trong trái tim tao thôi. 

– Tao biết. Tại anh hai tao tự tạo mối tình đơn phương để tự Ôm đau khổ vào mình. 

– Tình yêu không thể miễn cưỡng. Hiện tại tao không nghĩ gì khác, ngoài cuộc sống và ba đứa em tao thôi. 

– Thượng Nguyên! Mày và anh tao không duyên không nợ. Nhưng tao vẫn thành thật chúc mày tìm được người yêu mày vày mày yêu bằng cả trái tim. 

Tuyết Hoa cười: 

– Chuyện đó còn xa vời lắm nên nghĩ hiện tại thì hay hơn. 

Cô nheo mắt: 

– Mày chúc vậy, biết đâu chẳng ai yêu tao và tao chẳng yêu ai thì sao? 

– Tao không tin. Vì mày là một cô gái tuyệt vời trong mắt mọi người. 

– Thế còn mày? 

– Tao làm sao bằng mày. 

Tuyết Hoa tắt nụ cười: 

– Đừng so sánh như vậy, tao không thích đâu. 

– Ờ, không so sánh thì không. Mày sao khó chụi quá, y hệt như bà cụ 70 không bằng. 

Tuyết Hoa lắc đầu, cô không trả lời bởi vì cô quá biết tính bạn. 

Vũ Hằng nhìn vào trong: 

– Mấy đứa em mày đâu hết rồi? 

– Thượng Thành và Thượng Tâm đi học, còn thượng Tuấn nghe đâu như đi đăng ký chỗ dạy kèm. Thật tình tao không muốn các em tao phải nhọc nhằn như tao. 

– Mày nghĩ vậy không được. Cuộc sống hiện tại của mày đâu giống như lúc trước nữa. một mình nuôi 3 đứa em, thêm chuyện học hành của mày nữa. Huống chi 3 đứa cũng đã lớn, mày để cho nó phụ mày có được không. Cứ ôm khư khư mọi chuyện vào mình, chưa chắc gì mấy đứa em mày vui khi thấy mày tất bật. Thượng Nguyên! Nếu như Thượng Tuấn dạy kèm được, Thượng Tâm dạy ở trung tâm quận thì đỡ cho mày rồi. 

– Nhưng tao hứa với ba mẹ tao là lo cho tụi nó đàng hoàng… 

– Trời ơi! Mày đừng có khư khư với suy nghĩ độc đoán của mày nữa. 3 đứa em của mày, tao chắc nó không được vui khi nhận đồng tiền từ tay mày đâu. Tụi nó đều lớn và có lòng tự trọng, mày là chị thì có thể nhắc nhở và khuyên can nó những điều tốt xấu, chứ mày đâu thể nuôi nó suốt cuộc đời. Huống chi Thượng Tuấn cũng đã 21 tuổi rồi, nó cần có bạn và tự do riêng của nó. Làm như mày chẳng khác nào quản lý nó sao? 

Ngừng một lát, Vũ Hằng nói tiếp: 

– Thượng Nguyên! Mày là một người chị tuyệt vời hơn cả, không chê vào đâu được. Nhưng mày phải để cho các em mày biết tự lập, có va chạm với có trưởng thành. Để vào đời nó không bỡ ngỡ mà có niềm tin để khẳng định bước tiến của mình. Mày không muốn 3 đứa em của mày núp vạt áo đàn bà chứ? 

Tuyết Hoa thở ra: 

– Mày nói gì cũng có lý cả. Là chị tụi nó, tao không hiểu tụi nó bằng mày. 

– Lại tự ái. 

– Không. Lời nói của tao là sự thật, 3 năm nay tao quên rằng các em tao đã lớn và cần có tự do riêng. Thượng Thành năm nay học lớp 12 rồi còn gì. 

– Bởi vậy mày cũng nên nghĩ đến hạnh phúc của mày là vừa. 

– Nói vòng nói vo mày cũng không quên vấn đề ấy. Nhưng Thượng Thành chưa tốt nghiệp đại học thì ta không thể có hạnh phúc của riêng tao. 

– Mày hy sinh tuổi xuân của mày như vậy chưa đủ sao? 

– Cái này không phải hy sinh mà là trách nhiệm. Với lại tao chưa vượt qua tuổi 30 mà. 

– Đợi đến đó, mày đã ế rồi. 

– Điều đó không quan trọng. Tao không yêu, không lập gia đình cũng sống bình thường được mà. Huống chi tao còn trẻ chỉ mới có 23 thôi, ngày tháng dài sự nghiệp phải được gây dựng ở tuổi trẻ như chúng ta. 

– Mày đừng nói với tao mày muốn đỗ bằng tiến sĩ kinh tế nha. 

– Nếu đúng thì sao? 

Vũ Hằng đứng lên: 

– Tao không còn gì để nói. 

Tuyết Hoa chúm chím môi: 

– Giận tao à? 

– Không. Tao đang chờ ngày ấy để chúc mừng mày và chia sẻ con người có trái tim bằng đá. 

Tuyết Hoa bật cười: 

– Chỉ có mày là hiểu tao thôi. 

Vũ Hằng khoát tay: 

– Tao phải về đây. 

– Sao về sớm thế? 

– Tao đang đi công chuyện cho mẹ tao. Tiện đường nên ghé thăm mày. 

Tuyết Hoa chớp mắt: 

– Cám ơn mày, Vũ Hằng. 

– Không cần phải khách sáo. Thấy mày vui vẻ là tao yên tâm. Byẹ Ngày mai gặp lại. 

Nhìn theo bước chân sáo của bạn, Tuyết Hoa ước gì mình được như vậy. Vô tư, không buồn rầu, không lo toan, không băn khoăn, không suy nghĩ. Nhưng hiện tại, không cho phép cô vô tư nữa rồi. Từ 3 năm nay, nụ cười gần như mất hẳn trên khuôn mặt xinh đẹp của Tuyết Hoa, kể từ khi ba mẹ cô không còn trên cõi đời. 

19 tuổi, cô đã phải bôn ba vừa học vừa làm để nuôi 3 đứa em nhỏ. 

Tuyết Hoa quá hiểu thế là nào là cay đắng, thế nào là đau khổ, thế nào là sự lọc lừa xảo trá của cuộc đời. 

Lúc cô mới vào năm thứ nhất của ĐH, chú thím cô đã lộ rõ bộ mặt của mình, nhẫn tâm tống cổ chị em cô ra khỏi nhà. Từ đó, 4 chị em cô phải nương tựa vào nhau mà sống. 

Sự tồn tại của 4 chị em cô cho đến ngày hôm nay cũng nhờ vào rất nhiều người. Họ không thân thuộc nhưng họ tốt bụng, có tình người. 

Đặc biệt là anh em của Vũ Hằng, nếu không có sự động viên của Vũ Hằng, Vũ Tâm thì có lẽ cô không ở vào năm cuối ĐH như bây giờ. 

Ơn nghĩ của anh em nhà họ Vũ, suốt cuộc đời cô không thể đền đáp được. Đôi khi cô muốn chấp nhận tình cảm của Vũ Tâm dành cho mình. Nhưng con tim không hề tuân theo suy nghĩ của cộ Cô biết, cô không yêu Vũ Tâm, chấp nhận Vũ Tâm để đền áp ơn nghĩa ấy, chẳng khác nào cô đưa Vũ Tâm và chính bản thân mình vào địa ngục. Tuyết Hoa này đau khổ đã đành, cô không muốn người khác phải đau khổ vì cô. 

Thì thôi Vũ Tâm, tình cảm anh dành cho em xin hẹn kiếp sau, còn ơn nghĩa kia em xin mang theo suốt cuộc đời. Cầu mong anh sớm có được một tình yêu mới, hãy quên Tuyết Hoa này đi. 

Nước mắt lăn dài trên má, Tuyết Hoa vẫn không buồn đau. Cô trách cao xanh sao gây chi mảnh đời tan nát. Nếu như ba mẹ cô còn sống thì nước mắt cô đâu rơi, thân gái như cô đâu long đong đau khổ và các em cô đâu thiếu thốn vật chất như ngày hôm nay. 

Âu đó cũng là số phận chăng? 

Nhưng số phận gì mà cay nghiệt với chị em cô đến thế. Tâm trạng cô chẳng lúc nào vui, tình yêu cô không dám đáp lại, bởi vì cô chẳng còn chút niềm tin gì ở đàn ông. Người con trai cô yêu đã sớm phản bội cô, quay lưng với cô khi gia đình cô sụp đổ, để chạy theo cô gái khác. Thiên Bình – Tuyết Hoa, hai con người này cô không thể tha thứ. Thiên Bình đã giầm nát trái tim cô, còn Tuyết Hoa đã bước trên đau khổ của cô mà nở nụ cười hạnh phúc. Cô căm hận hai con người này. 

4 năm trôi qua, tình yêu của cô đã không còn, nó đã trở thành băng giá với tất cả đàn ông. Cho nên đối với Tuyết Hoa bây giờ, đàn ông không là gì cả trong đôi mắt cô. 

Khúc nhạc lòng của kẻ ly hương bỗng trỗi dậy. Tuyết Hoa nhớ quê da diết. Đã lâu rồi, chị em cô không về Đồng Tháp, mộ cha mẹ chắc cỏ mọc xanh. 

Tuyết Hoa khe khẽ thở dài, 4 năm qua chị em cô không về quê, không một lần hương khói, chắc cha mẹ cô lạnh lắm dưới lòng đất lạnh. 

“Cha mẹ Ơi! Chị em con toàn là những đứa con bất hiếu cả, một nén nhang cũng không đốt được phải nhờ đến những người không họ không hàng hương khói, xin hãy tha lỗi cho chúng con. một ngày nào đó, chị em con sẽ về tạ tội.” 

Với tư thế ngồi. Tuyết Hoa cứ để hồn mình đi vào suy tự Cô nghĩ nhiều, về dĩ vãng, hiện tại và cả tương lai. 

Chiều dần buông xuống, thành phố đã bắt đầu lên đèn mà Tuyết Hoa vẫn không hay: 

– Chị Hai! Sao chị không mở đèn lên? 

– Tối rồi sao? 

Cô quay sang em trai: 

– Sao hôm nay em đi học về trễ vậy? 

– Dạ, tụi em họp lớp bàn kế hoạc đi Vũng Tàu, trước khi chia mỗi đứa một con đường. 

Tuyết Hoa lẩm bẩm: 

– Mới đây mà nhanh quá. 

Thượng Thành nắm cánh tay chị: 

– Chị hai à! Cho em đi Vũng Tàu nhé! 

Tuyết Hoa hỏi: 

– Bao giờ em thi tú tài? 

– Dạ, gần cuối tháng năm. 

– Vậy ngày nào đi Vũng Tàu? 

– 30 tháng 4, mùng một tháng 5. 

– Em phải đóng bao nhiêu tiền? 

– Lần này em không xin tiền chị đâu. Anh ba và anh tư cho em rồi. 

Tuyết Hoa nhíu mày: 

– Lúc nào? 

– Hôm qua. 

Tuyết Hoa xoa đầu em trai: 

– Chơi thì chơi, nhưng phải cố gắng để đạt kết quả tốt đấy. 

– Dạ, em biết rồi chị hai. Em sẽ không làm chị thất vọng đâu. 

Thượng Thành chợt nhìn vào mắt chị: 

– Hình như chị vừa mới khóc. Ai đã ăn hiếp chị? 

Tuyết Hoa cười: 

– Không nghiêm trọng vậy đâu. Tại chị nhớ ba mẹ thôi. 

Thượng Thành xìu xuống: 

– Em cũng vậy. Cha mẹ bỏ chị em mình ra đi bốn năm rồi, phải không chị hai? 

– Ừ. 

– Mộ cha mẹ cỏ đã mọc nhiều. Hay là thanh mình này, chị em mình về đi chị hai. Nếu không muốn gặp chú thím Út thì đừng có ghé nhà. Em nghĩ hương hồn ông nội sẽ không trách chị em ta đâu. 

Tuyết Hoa đứng dậy: 

– Chuyện đó bàn sau. Bây giờ em vào giúp chị một tay, kẻo Thượng Tuấn về không có cơm ăn đó. 

– Dạ. 

Thượng Thành ôm cặp vào trong. Cậu đã biết chị Nguyên ngại điều gì không muốn về quê rồi. 

– Giao Nguyệt! Tổng giám đốc có trong ấy không? 

Thư ký Giao Nguyệt đứng dậy cúi đầu chào: 

– Thưa ông trợ lý, tổng giám đốc có trong phòng, nhưng hình như ông ấy không được vui. 

Vĩ Nam khoát tay: 

– Được rồi, cám ơn cô. 

Vừa dợm bước, Vĩ Nam dừng lại: 

– À! Từ sớm có ai gọi điện tìm tổng giám đốc không? 

– Dạ, có hai cú điện thoại. Cú thứ nhất là của bà tổng, cú thứ hai là của Nguyệt Thụ Nhưng tổng giám đốc chỉ tiếp cú của Nguyệt Thu thôi. 

Vĩ Nam lắc đầu: 

– Cái ông tổng đào hoa này lại muốn gì nữa đây? Thật là…biểu sao Lâm Tiên không gây sự hoài. 

– Ông cần gì nữa không ạ? 

Vĩ Nam nhìn Giao Nguyệt rồi đi thẳng đến cửa phòng tổng giám đốc.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+