Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Giáo hóa trường – Chương 25 – Phần 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đậu xe xong, vòng qua Nhị Bảo đang nhiệt tình nhào tới đòi chơi oẳn tù tì, Phương Mộc vội vã chạy vào tòa nhà nhỏ hai tầng.
Thầy Chu và chị Triệu đều ở đó, bọn họ ngồi trong phòng thầy Chu, sắc mặt âm trầm. Thấy Phương Mộc tiến đến, thầy Chu vẫy vẫy tay ý bảo Phương Mộc ngồi xuống, chị Triệu thì hừ một tiếng đem đầu xoay đi.
Phương Mộc có chút mạc danh kỳ diệu, “Làm sao vậy, xảy ra chuyện gì?”
Hai người cũng không mở miệng trước, điều này khiến Phương Mộc càng mê man, lại hỏi một lần nữa, thầy Chu mới ngẩng đầu, bộ dáng muốn nói lại thôi.
Chị Triệu thấy thầy Chu không mở miệng, trực tiếp hỏi: “Phương Mộc, cậu chỉ tài trợ cho một mình Liêu Á Phàm, rốt cuộc là có mưu đồ gì?”
Phương Mộc nghe ra chị Triệu lời lẽ không có thiện ý, càng thêm sờ không được ý nghĩ, cậu đưa ánh mắt ném về hướng thầy Chu, “Đây là làm sao vậy?”
“Cậu nói,” Chị Triệu đứng dậy, ngón tay chỉ vào mũi Phương Mộc, “Có đúng là cậu đối với Á Phàm có dụng ý xấu gì hay không?”
Hơn cả kinh ngạc Phương Mộc còn có chút khó chịu, “Đây là từ đâu nói ra hả?”
“Tiểu Triệu!” Thầy Chu đưa tay quát bảo chị Triệu ngưng lại, “Cô không biết tình huống, đừng vừa gặp đã như khẩu súng máy.”
Chị Triệu hung hăng liếc mắt trừng Phương Mộc, hầm hừ ngồi xuống không nói.
“Phương Mộc, cậu cũng đừng sốt ruột.” Thầy Chu đưa qua một điếu thuốc, “Cậu gần đây có phải đã đưa cho Á Phàm vật gì hay không?”
“Đúng vậy.”
“Anh xem, anh xem!” Chị Triệu lại nhảy dựng lên, ngón tay không ngừng run rẩy chỉ vào Phương Mộc, “Chính hắn cũng đã thừa nhận.”
“Tôi đã thừa nhận cái gì?” Phương Mộc phát hỏa, “Những thứ như y phục, quần, còn có đồ dùng văn phòng phẩm vân vân, các người không phải đều nhìn thấy sao? Thầy Chu không phải còn dặn dò chị phân ra vài lần cho Liêu Á Phàm sao?”
Chị Triệu đứng sững, mới vừa rồi tay còn hùng hổ dọa người cũng không biết làm sao mà dừng lại giữa không trung.
“Ai nha, Tiểu Triệu, cô đừng ở đây làm rối tinh rối mù nữa.”
Thầy Chu từ trong túi tiền lấy ra một cái hộp gấm nhỏ hình trái tim, đưa cho Phương Mộc, “Đây là cậu đưa cho Á Phàm sao?”
“Đây là cái gì?” Phương Mộc tâm trạng buồn bực, tiện tay tiếp nhận hộp mở ra nhìn, bị dọa giật nảy mình. Là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh tỏa sáng.
“Ai đưa?” Cậu mờ mịt nhìn thầy Chu, lại nhìn sang chị Triệu, “Đưa cho Liêu Á Phàm?”
Thầy Chu nhìn kỹ Phương Mộc, tựa hồ đang phán đoán cậu có nói dối hay không, vài giây sau, ông ngoảnh đầu nói với chị Triệu: “Hẳn không phải là Tiểu Phương đưa.”
Chị Triệu có chút khó xử, “Vậy có thể là ai chứ?”
Phương Mộc hỏi: “Phát hiện ở đâu?”
“Dưới gối của Liêu Á Phàm.”
“Có thể là nàng nhặt được ở bên ngoài hay không?”
“Không đâu.” Thầy Chu lắc đầu, “Đứa nhỏ này nếu nhặt được thứ có giá trị như vậy, khẳng định sẽ giao cho tôi.”
“Đúng vậy.” Chị Triệu chen ngang, “Trước đó vài ngày, Á Phàm đã nhặt không ít vỏ lon, tiền bán phế phẩm đều giao cho chúng tôi.”
“Vậy cái này là ai đưa cho nàng chứ?” Phương Mộc nhíu mày. Chị Triệu trêu ghẹo nói: “Cái này cảnh sát cậu có thể trổ tài giúp chúng tôi lập án điều tra nha.”
Phương Mộc còn có chút giận nàng, không nóng không lạnh “A” một tiếng. Chị Triệu cũng hiểu được có chút thẹn thùng, nói câu “tôi đi xem bọn nhỏ” liều xoay người ra ngoài.
Chị Triệu vừa ra khỏi cửa, thầy Chu liền hạ giọng hỏi: “Thật không phải cậu đưa?”
“Thầy Chu!” Phương Mộc vừa ủy khuất vừa buồn cười, “Tôi nào mua được thứ đồ tốt như vậy chứ? Một phần ba tiền lương mỗi tháng của tôi đều gửi cho nơi này, nào còn dư lại nhiều tiền để không như vậy a.”
“Haha, không nói nữa không nói nữa.” Thầy Chu cười khoát khoát tay, “Tôi cũng không có ý tứ gì khác, chỉ không muốn để cậu tặng nó thứ gì đó quá quý trọng mà thôi.”
“Hừ, chị Triệu cũng không phải nghĩ như vậy đâu.”
“Cậu đừng để ý. Á Phàm là một cô gái, một lão đầu như tôi đây không quan tâm đến chuyện trong cuộc sống nàng lắm, Tiểu Triệu bình thường quan tâm nhiều hơn. Hơn nữa, nàng cũng không biết chuyện sâu xa giữa cậu và Á Phàm ―― Người không biết không đáng trách mà.”
Phương Mộc cười cười tỏ vẻ đã hiểu, ngay sau đó mày nhăn lại, “Là ai tặng đây chứ?”
“Bây giờ còn chưa biết, chờ Á Phàm trở về hỏi nàng một chút sẽ rõ.” Thầy Chu nghĩ nghĩ, “Đứa nhỏ này sẽ không trộm đồ, tôi chỉ là lo lắng nó kết giao bằng hữu xấu.”
Phương Mộc trầm mặc một hồi, nhớ tới một việc.
“Chuyện tình phá bỏ và dời đi nơi khác thế nào rồi?”
Chuyện này hiển nhiên khiến thầy Chu rất buồn bực, ông ấn đầu lọc vào trong gạt tàn, thở dài một tiếng.
“Không thuận lợi lắm.” Thầy Chu lấy tay ấn ấn huyệt thái dương, “Khoản bồi thường thương nghiệp trả quá thấp, cư dân phụ cận cũng không hài lòng, song phương đàm phán thất bại.”
Phương Mộc nghĩ không ra nên nói gì để an ủi ông, “Đừng tức giận. Cho dù phá bỏ và dời đi nơi khác, hơn phân nữa còn chưa chắc chắn được gì, tối thiểu phải chờ tới mùa xuân năm sau.”
“Hy vọng là thế. Tốt xấu gì cứ để tôi sống qua mùa đông này rồi hãy nói.”
Bất thình lình, trong viện truyền đến tiếng khóc của hài tử cùng tiếng chửi bới sắc bén của chị Triệu. Thầy Chu liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, lập tức nhảy dựng lên xông ra ngoài. Phương Mộc thấy thế, chưa kịp hỏi gì, cũng chạy ra theo.
Trong viện một mảnh đại loạn. Đám người vừa rồi Phương Mộc thấy ở ven đường đang đứng trong sân, Nhị Bảo nằm trên mặt đất, khóe miệng chảy máu. Chị Triệu hướng một tên tai to mặt lớn liên tục kêu khóc, bọn nhỏ cũng phụ họa theo, trong lúc nhất thời, tiếng huyên náo bên tai không dứt.
Thầy Chu chạy tới ôm lấy Nhị Bảo, môi Nhị Bảo bị rách, máu và nước mắt, tro bụi xen lẫn cùng nhau dính trên mặt, nhìn qua thê thảm vô cùng.
“Đây là có chuyện gì?” Ngữ điệu thầy Chu run nhè nhẹ, có thể nghe ra nội tâm ông đang cực lực áp chế phẫn nộ, “Tại sao đánh người?”
Nguyên lai, vừa rồi chị Triệu dẫn bọn nhỏ chơi đùa trong sân, đột nhiên từ cửa xông vào một đám người, chỉ chỉ trỏ trỏ về phía tòa nhà và sân, trong miệng còn nói “Tòa nhà này phải dỡ xuống”, “Đem đại thụ đốn ngã” các loại. Chị Triệu hỏi bọn hắn làm loạn gì đó, đám người này không đếm xỉa đến nàng, còn vọt tới vườn rau một đường loạn giẫm. Nhưng lúc này Nhị Bảo lại chen qua muốn cùng tên béo cầm đầu kia chơi trò oẳn tù tì, tên béo ngại trên người bé dơ bẩn, né vài cái không tránh được, quất một tát lên mặt Nhị Bảo, còn đạp ngã bé trên mặt đất.
Sắc mặt thầy Chu càng nghe càng âm trầm, tay đang lau mặt cho Nhị Bảo cũng không nhịn được mà run rẩy.
Đám người đó cũng đã nhận ra thầy Chu, một người trong đó nói thầm vài câu bên tai tên béo cầm đầu, trên mặt tên béo lập tức đổi sang vẻ tươi cười.
“Hiểu lầm, đều là hiểu lầm.” Gã hướng thầy Chu vươn tay ra, “Chu Quốc Thanh lão tiên sinh đúng không?”
Thầy Chu không thèm để ý đến cánh tay kia, lạnh lùng nói: “Ngươi là ai?”
Người bên cạnh lập tức chen ngang, “Đây là Hầu tổng của chúng tôi.”
Tên béo không thẹn không ngượng buông tay, vẻ mặt kiêu căng nói: “Kẻ hèn là phó tổng của điền sản Hằng Kim, Hầu Quốc Phú. Chu lão tiên sinh, qua đây nói chuyện chút.”
Dứt lời, gã không thèm phân trần kéo bả vai thầy Chu qua, mạnh mẽ đem ông lôi sang một bên.
“Chu lão tiên sinh, tôi biết ông là người đứng đầu đám thường dân này, hội nghị phá bỏ và dời đi nơi khác lần trước, chính là ông đại biểu cho bọn họ lên tiếng đúng không?” Hầu Quốc Phú thấp giọng nói, “Chúng ta hãy bớt nói lời thừa. Ông không phải là muốn tiền sao? Tôi cho ông tiền bồi thường so với những người khác nhiều hơn ba phần, cho ông năm vạn đồng, ông giúp tôi đối phó với đám thường dân này.”
Thầy Chu gạt rơi tay gã, cao giọng nói: “Chuyện phá bỏ và dời đi nơi khác có pháp luật, có chính sách, còn có chính phủ, nên làm thế nào thì làm thế ấy.”
“Hơn bốn phần, tám vạn?”
“Hầu tổng mời ngươi trở về đi.” Thầy Chu nhìn chằm chằm khuôn mặt béo của Hầu Quốc Phú, nói từng câu từng chữ: “Nhưng ngươi phải xin lỗi đứa bé cho ta!”
Hầu Quốc Phú nhìn Nhị Bảo, trong đôi mắt nhỏ sau gọng kính vàng toát ra ánh sáng hùng hổ dọa người.
“Chu lão đầu, loại điêu dân như ngươi ta thấy nhiều lắm rồi.” Gã âm nghiêm mặt nói: “Đừng đem một thằng đần độn ra đây tranh thủ đồng tình. Ngươi đây là chỗ nào, ổ của mấy đứa đần độn?”
Thầy Chu rốt cuộc khống chế không được tâm tình của mình, đưa tay hướng trên mặt Hầu Quốc Phú đánh tới. Hầu Quốc Phú tránh né không kịp, nặng nề trúng một cái tát, gọng kính vàng cũng bay ra ngoài. Thầy Chu còn muốn đánh nữa, vừa mới vung tay lên, một nam tử áo da ngay phía sau đã hung hăng đạp ngã ông.
Thầy Chu gục trên mặt đất, mấy nam tử áo da khác cũng vây đến, trong cái miệng dơ bẩn mắng: “Lão già chết tiệt, rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt!”
Chị Triệu thét chói tai nhào sang, liều mạng muốn ngăn cản tên ác ôn này, bọn nhỏ cũng vung nắm tay be bé nện trên người bọn chúng.
Thầy Chu vùng vẫy muốn đứng lên, nam tử vừa rồi đá ngã ông lại nhấc chân muốn đạp, chân vừa giơ lên, trước mắt đột ngột tối sầm, cả người bay ngang ra ngoài, nặng nề ngã nhào trên mặt đất.
Phương Mộc sắc mặt tái nhợt, tay cầm một cây cảnh côn ASP đứng bên người thầy Chu.
Nam tử áo da che miệng lăn lộn trên mặt đất, máu tươi từ giữa kẽ tay không ngừng trào ra. Mấy tên ác ôn còn lại đều sợ choáng váng, sau khi tỉnh hồn lại, đều từ trên người lấy ra dao nhíp. Đang muốn nhất tề nhào lên, Hầu Quốc Phú kêu một tiếng: “Đều dừng tay cho tao!”
Đám ác ôn mạc danh kỳ diệu nhìn ông chủ của mình, Hầu Quốc Phú lại nhìn chằm chằm cảnh côn trong tay Phương Mộc.
“Vật dụng tiêu chuẩn của cảnh sát a.” Hầu Quốc Phú nhìn lướt qua nam tử áo da không ngừng quay cuồng gào khóc trên mặt đất, “Người anh em, cậu từ đâu tới?”
Phương Mộc không trả lời hắn, hướng bên cạnh bĩu môi, chị Triệu cầm điện thoại di động của Phương Mộc đang nhắm ngay bên này, hiển nhiên là chế độ quay.
Phương Mộc lạnh lùng nói: “Có đi hay không?”
Hầu Quốc Phú cười khan một tiếng phất ta ra hiệu thủ hạ thu hồi dao nhíp, sau đó, gã lấy tay chỉ chỉ Phương Mộc: “Tao sẽ còn tìm mày. Chúng ta đi!”
Đám người hùng hổ ra khỏi sân, vừa vặn Liêu Á Phàm tan học trở về cùng mấy đứa nhỏ gật đầu. Liêu Á Phàm nhìn bọn họ hổn hển bò lên xe hơi, lại nhìn về phía bức tường trước cổng, chạy như bay sang.
“Xảy ra chuyện gì?” Ánh mắt của nàng theo thứ tự đảo qua thầy Chu bụi đất đầy người, Nhị Bảo khuôn mặt dính máu và Phương Mộc tay cầm cảnh côn, “Xảy ra chuyện gì?”
Không có người trả lời nàng. Phương Mộc cất kỹ cảnh côn, vội vàng xem thương thế của thầy Chu, chị Triệu mở hai phiến môi Nhị Bảo, trong miệng nhỏ giọng mắng. Bọn nhỏ đều sợ hãi, chụm thành một đoàn run bần bật.
“Tới cùng là làm sao vậy?” Liêu Á Phàm thấy không ai phản ứng nàng, gấp đến độ kêu to.
Chị Triệu dường như chỉ mới nhìn thấy nàng, không thèm phân trần, túm nàng qua kéo về phía tòa nhà nhỏ. Phương Mộc cũng dìu thầy Chu trở về phòng của ông. Cậu để thầy Chu ghé vào trên giường, nhấc áo ông lên, trên tấm lưng phía sau một mảnh máu bầm rõ ràng lộ ra trước mắt.
Phương Mộc có chút lo lắng, dù sao thầy Chu tuổi tác đã lớn, liền đề nghị đến bệnh viện kiểm tra. Thầy Chu kiên trì không đi, Phương Mộc khuyên một hồi, thấy thầy Chu thái độ kiên quyết, chỉ có thể đành thôi.
“Tôi thật sự không có việc gì, có phải đã rước lấy phiền toái cho cậu rồi không?” Thầy Chu có chút lo lắng hỏi.
“Không sao. Cảnh sát nhân dân gặp loại tình huống này ra tay ngăn chặn là việc nên làm.” Phương Mộc cười cười, “Sợ rằng tên khốn kia trong thời gian ngắn đừng mong gặm được sườn heo.”
Thầy Chu bị chọc cười, sau đó là một trận kịch ho khan kịch liệt, Phương Mộc vội vàng vỗ nhẹ sau lưng ông.
“Thầy Chu, không nghĩ tới thầy cũng nóng tính như vậy.”
“Khụ, nếu gã nói gì khác tôi còn nhịn,” Thầy Chu thật vất vả mới dừng ho khan, “Gã nói Nhị Bảo là kẻ đần độn, nói Nhà Thiên Sứ là ổ của những đứa đần độn, tôi đây không nhịn được.”
Nói đến Nhị Bảo, thầy Chu cố sức đứng lên, bảo Phương Mộc cùng ông đi xem thương thế của Nhị Bảo như thế nào.
Mới vừa ra khỏi cửa, liền nhìn thấy Liêu Á Phàm sắc mặt đỏ bừng nổi giận đùng đùng từ trong phòng chị Triệu chạy đến, vừa đi vừa sửa sang lại quần. Chị Triệu theo sát đi tới, trong miệng còn bất y bất nhiêu (không được như ý thì dây dưa không bỏ) nói thầm: “Đứa nhỏ này, đứa nhỏ này. . . . . .”
Lúc Liêu Á Phàm đi qua bên người Phương Mộc, mặt đã hồng tới bên tai, nhưng vẫn gắng gượng hướng thầy Chu duỗi tay:
“Đem đồ của con trả lại cho con!”
“Á Phàm,” Thầy Chu vui vẻ hòa nhã nói: “Đồ trả lại cho con thì có thể, nhưng con phải nói cho ông là ai tặng con.”
Liêu Á Phàm mím chặt môi, tay quật cường duỗi ra, tựa hồ muốn nói: “Không nói!”
Chị Triệu ở một bên phụ họa, “Đúng! Không nói rõ ràng, sẽ không trả.”
Trong mắt Liêu Á Phàm dần dần đong đầy nước mắt, nàng nhìn nhìn thầy Chu, lại nhìn nhìn chị Triệu, cuối cùng đem ánh mắt cầu xin ném về phía Phương Mộc. Phương Mộc có chút mất tự nhiên, bất đắc dĩ hướng nàng làm mặt mếu.
Nước mắt rốt cuộc tràn mi, Liêu Á Phàm quát to một tiếng: “Các người dựa vào cái gì lấy đồ của tôi!” Rồi xoay người chạy mất.
Thẳng đến giờ cơm tối Liêu Á Phàm vẫn không xuất hiện, có lẽ là bởi vì hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, bầu không khí của bữa ăn tối rất nặng nề, người duy nhất cao hứng bừng bừng chính là Nhị Bảo, vết thương trên môi cũng không ảnh hưởng đến hứng thú của bé đối với thức ăn, như trước ăn hết sức vui vẻ.
Vết thương của thầy Chu không nhẹ, vô pháp thẳng sống lưng, chỉ có thể khom mình, vì vậy đơn giản ăn một chút rồi trở về phòng nghỉ ngơi. Liêu Á Phàm vắng mặt, Phương Mộc xung phong đảm nhận giúp chị Triệu dọn dẹp rửa bát, chị Triệu sống chết không cho, Phương Mộc đành phải dừng tay.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+