Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Giường đơn hay giường đôi – Chương 01.2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin-top:0in;
mso-para-margin-right:0in;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0in;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}

Phổ Hoa nhìn theo hướng Hải Anh chỉ, nhìn lên vạch đợi vàng sậm trên vách ngăn quầy hàng, dường như nhìn thấy chính mình, Hải Anh và Quyên Quyên thời trung học, mặc đồng phục, khoác ba lô nối đuôi xếp hàng, nói chuyện với nhau, chờ một cốc phô mai nhỏ. Có lúc không đủ tiền lẻ, ba đửa còn chia nhau một cốc.

“Nhớ, đương nhiên còn nhớ”.

“Khi đó vui biết bao!”. Hải Anh than một tiếng, “Đã không quay trở lại được nữa”.

Phổ Hoa trầm ngâm khuấy phô mai trong bát, ngẩng đầu hỏi Hải Anh: “Các cậu…từng trở lại?”.

“Cậu nói cùng Doãn Trình?”.

Hải Anh gật đầu, “Khi đó đều là sinh viên nghèo, không có tiền xem phim ăn tiệm hàng ngày, hai đứa liền đạp xe đi dạo khắp nơi,chỗ nào cũng đến, cũng từng trở lại. Những ngày tháng đó thật vui, vô âu vô lo, không gặp là nhớ, ở cùng một thành phố còn thường xuyên viết thư. Trẻ con bây giờ khác rồi, toàn dùng di động, sau khi đầu phố mở McDonald, còn có mấy cửa hàng phô mai? Quán cũ trên con đường này cũng dỡ đi gần hết rồi, chỉ Kiến Nhất vẫn còn. Có điều…vị cũng không bằng hồi xưa”.

Hải Anh đẩy bát phô mai trước mặt ra, chống cằm nhìn Phổ Hoa, “Chúng ta cũng khác, đều đã trưởng thành. Qua vài năm nữa, nên nói là… già rồi”.

Phổ Hoa nghe xong sắc mặc ảm đạm, cô chú ý đến chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của Hải Anh, cúi đầu vặn ngón tay trơ trụi của mình.Chỗ bị thương lúc trưa vẫn chưa được băng lại, để lại vết mờ đã thành vảy. Không chạm vào thì có thể bỏ qua nhưng chạm đến liền nhói đau.

“Xem mình này, toàn nói mấy thứ đó, bỏ đi, không nhắc nữa”.

Hải Anh khẽ giọng trách bản thân, ánh mắt lộ rõ vẻ dịu dàng, giống như có thể nhìn thấu sự bất an của Phổ Hoa.

Phổ Hoa thấy rất khó khăn, lắp ba lắp bắp hỏi: “Doãn Trình… Doãn Trình và Kỳ

Kỳ vẫn khỏe chứ? Chưa đi thăm được bọn họ…”.

“Vẫn thế, có con rồi mà chẳng thay đổi nhiều, Kỳ Kỳ bây giờ ngoan hơn rồi,nhưng lại mệt hơn trước, phải đi làm, bận công việc bận chăm chồng con, còn có bố mẹ chồng, bố mẹ mình”.

Giọng nói của Hải Anh nghe ra có chút nặng nề trong đó. Những lời chuẩn bị cả chiều, Phổ Hoa nhất thời vẫn chưa biết nên bắt đầu từ đâu. Không còn thân Hải Anh là khi cô bắt đầu tự tách nhóm, nhưng cũng chẳng giải quyết được một chút vấn đề, ngược lại càng lúc càng bế tắc.

Nói đi, đã xảy ra chuyện gì?”. Hải Anh khẽ ho một tiếng, thẳng thắn đi vào chủ đề chính: “Đột nhiên tìm mình như thế? Chắc không phải vì muốn ăn phô mai nói chuyện xưa với mình chứ?”.

Phổ Hoa dựa lên lưng ghế, ôn lại một lần nữa những câu hỏi, trước mặt Hải Anh, cô không cách nào ngụy trang bản thân, vốn định nói một cách thờ ơ, giọng nói vẫn lộ ra sự thấp thỏm.

“Cậu biết…chuyện Vĩnh Đạo chứ?”.

“Anh ấy? Sao lại muốn hỏi về anh ấy?”.

Hải Anh kinh ngạc, “Anh ấy… xảy ra chuyện gì?”.Câu hỏi này đối với Phổ Hoa mà nói như xương mắc trong cổ họng, cô cầm bát phô mai xúc một miếng to, nuốt xuống, vẫn không thể ép được dư vị chua xót khó chịu quanh quẩn nơi đầu lưỡi.

“Mình tưởng các cậu kết thúc hai năm trước rồi, còn nhớ tới anh ta làm gì?”. Giọng Hải Anh có phần trách cứ.

 “Phổ Hoa, anh ta sống cuộc sống của anh ta, cậu sống cuộc sống của cậu, không can thiệp đến nhau, chẳng phải tốt hơn sao? Ban đầu đã lựa chọn như vậy, thì mỗi người nên bắt đầu lại từ đầu, cậu không thể cứ đắm chìm vào quá khứ không thể tự mình thoát khỏi!”.

“Mình có thế không?”. Phổ Hoa vuốt nhẹ viền cốc thô rám, trốn tránh ánh mắt của Hải Anh.

 “Tự bản thân cậu không cảm thấy ư? Tuy một năm qua không gặp, nhưng mình và Quyên Quyên vẫn gặp nhau, mình biết chuyện của cậu. Cậu bây giờ như vậy có thể vui không? Nếu đã nhìn về phía trước, việc gì còn nhớ tới Vĩnh Đạo? Chuyện trước kia thì để nó qua đi, sa lầy vào đó chẳng tốt chút nào với cậu cả!”.

“Nhưng mình…”.

Phổ Hoa không nói được nữa.

“Đừng hỏi nữa, biết rồi cũng chẳng có ý nghĩa gì, sống tốt mới là điều quan trọng nhất”.

“Nhưng mình muốn biết!”. Phổ Hoa vội vàng cãi lại, “Cậu cũng biết, đúng không?

Nói như vậy, chắc chắn cậu đã biết. Mình sớm đã nghĩ ra cậu biết, Doãn Trình và bọn họ thân nhau như thế, cậu nhất định đều biết hết”. Phổ Hoa nhướng lông mi, mắt ươn ướt, cốc phô mai trở nên nhạt nhòa, thành bóng nước hư hảo không rõ.

“Mình nghĩ chắc cậu biết, khi Quyên Quyên nói cho mình biết, người đầu tiên mình nghĩ tới là cậu. Mình nghĩ có thể cậu ngại không nói với mình, hoặc, căn bản không dám nói với mình những điều này. Là cậu kể cho Quyên Quyên hả? Sau đó lại kêu cô ấy nói với mình?”.

Mộc Hải Anh không trả lời, sửa lại mái tóc vừa búi.

“Cậu biết hết rồi, đúng không? Kể cho mình, có được không?”. Rõ ràng đã lườngtrước được kết quả, Phổ Hoa vẫn cố chấp muốn nghe Hải Anh nói lại lần nữa.

“Mình đã kể cho Quyên Quyên, nhưng dặn cô ấy đừng nói với cậu, cậu biết cũngchẳng để làm gì, chỉ càng thêm buồn thôi”.

Hải Anh khẽ thở dài.

“Mình sự cậu để tâm vào mấy thứ vụn vặt, hơn nữa mấy chuyện này Doãn Trình cũng dặn mình đừng nói. Lập trường của mình không tiện nói quá nhiều, nói nhiều ngược lại chỉ làm cho cậu thêm khó khăn. Mình hy vọng cậu có thể quên,thật sự đấy, ban đầu đã lựa chọn chia tay, thì nên cố gắng quên đi. Anh ta muốn thế nào, đó là cuộc sống của anh ta, đã không còn liên quan tới cậu, cậu còn trẻ, Phổ Hoa, nên nhìn về phía trước…”.

Lời Hải Anh nói hàm ý sâu xa, Phổ Hoa lại không hề bị khuấy động, cắn môi không đáp.

Hải Anh chẳng còn cách nào, đành thừa nhận: “Vĩnh Đạo… quả thật đã kết hôn… mấy hôm trước…cùng… Cầu Nhân…”.

Cùng một lời nói, nghe từ Hải Anh, Phổ Hoa thấy đau khổ hơn so với nghe Quyên Quyên nói trong điện thoại. Trong chốc lát, cô chỉ có thể cố gắng hết sức che giấusự dao động, quay mặt nhìn ra ra ngoài cửa sổ vắng vẻ, không để nước chảy ra khỏi khóe mắt.Cán cân bấp bênh trong lòng dừng lại, tia hy vọng cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ.

 “Phổ Hoa! Đừng như vậy, được không?”.

Hải Anh nắm tay cô, an ủi như chị gái,“Nghĩ thoáng một chút, Vĩnh Đạo và Cầu Nhân, mặc kệ tình trạng của bọn họ thế nào,cậu vẫn phải sống tốt cuộc sống của mình.

Đừng nghĩ nữa, tiếp tục vui vẻ, không tốt ư?”.

Phổ Hoa quay mặt lại, sau khi qua cơn kinh ngạc, chỉ còn lại vẻ mệt mỏi đong đầy trong mắt, một lúc lâu sau mới tìm lại được giọng nói của bản thân.

“Mình có thể không? Nếu là cậu, cậu có làm được không? Doãn Trình ở bên người khác, cậu có thể giả vờ như không xảy ra chuyện gì không?”. Giọng nói của cô lanh lảnh, âm lượng ti vi sau quầy hàng rất lớn, đã che đi sự nghẹn ngào trong đó. Người thanh niên bàn bên nhìn qua, Hải Anh ghìm thấp giọng xuống.

“Phổ Hoa, đừng như vậy.

Vĩnh Đạo không phải là Doãn Trình, cậu cũng không phải mình, rất nhiều việc không thể đem ra so sánh, đặc biệt là tình cảm. Cậu đã biết rồi thì càng phải nghĩ thoáng ra, tiếp tục sống tốt, biết không?”.

Phổ Hoa không hề có bất cứ câu trả lời nào, chỉ chán nản dựa vào lưng ghế nhìn ra ngoài cửa sổ. Phô mai để lâu đông lại thành cục, bà chủ thu dọn mấy cái bát đi, mặt bàn trốngrỗng chỉ còn lại nét bút nguệch ngoạc của đám học sinh năm đó và vài giọt nước.

“XXX và XXX tới đây cùng ăn”.

“Chúc mừng kết thúc kỳ thi thử vòng một”.

“Ngày X tháng X năm X”.

“XX và XXX yêu nhau thắm thiết”.

Vuốt nhẹ những vết khắc, Hải Anh không nói nữa. Trời đã tối, họ lần lượt ra khỏi Kiến Nhất, chia tay ở cửa.

Phổ Hoa vội vàng nói tạm biệt, đi về phía góc đường xa xa, bỏ lại Hải Anh đằng sau.

“Sống tốt những ngày tháng của mình, tiếp tục vui vẻ lẽ nào không tốt?”.

Trên đường trở về, Phổ Hoa nghĩ đi nghĩ lại câu nói của Hải Anh. Cô chưa từng không muốn bản thân tiếp tục vui vẻ, nhưng rốt cuộc, họ không phải bạn bè khác giới đơn thuần, hay người yêu chia tay. Thân phận của anh đến bây giờ vẫn khiến cô không cách nào buông tay, thậm chí đến sổ hộ khẩu cũng hiếm khi mở ra xem. Đối với cô mà nói, hai chữ “ly dị” quá khó coi, còn “vợ cũ” của Thi Vĩnh Đạo, hoàn toàn là cách gọi mà anh và khoảng thời gian quá khứ đã áp đặt cho cô.

Vừa bước vào hành lang, đèn cảm ứng liền sáng, Phổ Hoa cúi đầu tìm chìa khóa trong túi, bóng cô vừa vặn che lên mu bàn tay mình. Cô sờ thấy sợi dây trên chùm chìa khóa, lục đáy túi, đã dùng mấy năm rồi, sợi dây nho nhỏ vẫn sáng loáng như mới, sau khi Vĩnh Đạo đi cô vẫn chưa thay. Cửa hàng S đã tặng khi mua xe, trên mặt có ký hiệu lấp lánh của hãng xe Buick, cùng một đôi với chìa khóa xe của anh.

 

 

Mới đầu cô không muốn dùng, chẳng biết vứt ở đâu, sau này phát hiện anh đã thay liền sử dụng. Mỗi lần ngón tay chạm vào bề mặt kim loại lạnh buốt này thường có cảm giác khác lạ, nhưng từ đó cũng không còn quên mang chìa khóa nữa. Vĩnh Đạo sắp xếp ổn thỏa tất cả mọi việc, lớn thì mua xe gì, mua nhà thế nào, nhỏ là móc chìa khóa của cô. Người ngoài nhìn vào cho là cưng chiều, còn cô lại cảm thấy ngột ngạt, giống như sống trong cái lồng được đan một cách dày công.

Mở cửa, căn phòng oi bức, bật điện, rót cốc nước lạnh, Phổ Hoa ngồi trên ghế sofa,không muốn đứng dậy, nhắm mắt nhưng luôn tưởng rằng có tiếng mở khóa cửa. Đó là điều tuyệt đối không thể, cô đã cảnh cáo chính mình như vậy. Hai năm trước cô thường có loại ảo giác này khi vừa ly hôn, sau này dần dần ổn hơn, nhưng đêm nay nó lại xuất hiện trở lại.

Cô giơ tay bật tin nhắn thoại điện thoại, trong đó có ba, bốn tin của Quyên Quyên,Phổ Hoa nằm lắng nghe trong không gian im ắng, nhìn ra ban công chưa buông rèm. Bầu trời đêm nay sáng trong, sao dày đặc, nhưng lại không có trăng.

“Phổ Hoa, cậu đi đâu vậy? Mình biết trong lòng cậu rất buồn, về thì gọi điện cho mình, nếu không mình qua nhé? Cậu phải nghĩ thoáng ra, sáng nay mình nói mà không suy nghĩ thấu đáo lắm…”.

“Phổ Hoa, vẫn là mình, sao cậu không trả lời tin nhắn? Ra ngoài cùng ăn cơm đi? Việc gì rồi cũng sẽ qua, chẳng có gì quá rắc rối, ngày mai mình sẽ giới thiệu cho cậu một người còn tốt gấp nghìn gấp vạn anh ta! Cậu đừng có nghĩ quẩn.về đến nhà gọi điện cho mình! Mình tan làm đây…”.

“Về nhà chưa? Tới nhà thì gọi cho mình!”.

“Cái đó… muốn xem phim không?…

Được rồi, chờ điện thoại của cậu… đừng có nghĩ linh tinh nhé! Cậu biết…”

Phổ Hoa ấn phím tạm dừng, ngắt giọng Quyên Quyên, ngồi dậy uống hai ngụm nước lạnh, không định trả lời Quyên Quyên. Quyên Quyên quan tâm nhưng ồn ào, cô ấy càng khuyên thì tâm trạng cô ngược lại càng rơi xuống mức thấp nhất. Những việc liên quan đến cuộc sống với Vĩnh Đạo trước kia thoáng qua như mâykhói, lần lượt từng cảnh lặp lại rõ ràng trước mắt. Ý kiến hai người hiếm khi thống nhất, anh độc đoán, cô lại quen giữ vững chủ kiến của bản thân. Không thể dung hòa liền cãi nhau, sau này chả buồn cãi cọ, ai giữ ý người nấy. Anh vẫn làm theo ý của mình, chẳng khuất phục theo sự kiên trì của cô.

Còn cô lựa chọn im lặng, lấy đó để phản đối, giữ lấy quan điểm, cá tính của chính mình.Mùa hè năm trước, họ cũng từng cãi nhau trong phòng khách, đều là mấy chuyện cỡ như hạt vừng, khi đó trong mắt cô không sao khoan dung nổi, anh tức điên lên, đá bay thùng rác, rác đổ đầy nền nhà.

Trước khi kết hôn, Phổ Hoa hoàn toàn không nghĩ sẽ có nhiều vấn đề khi sống chung đến thế, sau kết hôn mới lĩnh hội được câu nói của Hải Anh: Kết hôn dễ,sống chung khó. Giống như Quyên Quyên nói: Hôn nhân là nấm mồ của tình yêu.

Ví dụ căn hộ hai phòng này, phòng ngủ cực lớn, phòng khách nhỏ một cách đáng thương. Nửa năm sau, vì không vui, anh ngủ ở sofa, cô thà nằm đất cũng không ngủ trên chiếc giường anh mua. Sau đó, đổi thành cô ngủ ghế sofa, anhvào phòng ngủ.Tóm lại, đã lãng phí ý tưởng ban đầu của anh.

“Phòng ngủ rộng thế có tác dụng gì, chẳng qua là hai người ngủ thôi mà!”. Cô từng hỏi anh khi xem mô hình nhà, anh trả lời rất đơn giản, rất thẳng thắn.

“Em biết anh đợi ngày này bao năm rồi không?”.

Trong phút chốc cô không nói được gì, sự kiên quyết che lấp cả đôi mắt anh,ngoan cố tới mức đáng ghét nhưng lại khiến cô xúc động. Đó chính là Thi Vĩnh Đạo, người cô quen thuộc nhất trên đời. Quên bật điều hòa, Phổ Hoa thấy nóng, toàn thân đổ mồ hôi, cô mở cửa ban công, thu bộ quần áo phơi tối hôm trước, chân trần bước vào nhà tắm. Xếp bộ quần áo mặc cả ngày dưới chân, khi nước lạnh giội xuống, tinh thần cuối cùng cũng phấn chấn hơn một chút. Nhìn chính mình trong gương, Phổ Hoa giơ tay lau nước trên mặt, lau thế nào cũng không sạch, thử vài lần mới phát hiện hóa ra đó không phải là nước, mà là thứ chảy từ khóe mắt.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+