Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Giường đơn hay giường đôi – Chương 01.3 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chịu đựng cả một ngày, trongtiếng nước tí tách, đột nhiên cô không nhịn được nữa, ôm mặt ngồi trong gócphòng tắm bật khóc. Khóc một lúc lâu, lâu tới nỗi chuông điện thoại bên ngoài reo vài lần, chế độ ghi âm tin nhắn đã được bật lên.

Phổ Hoa giơ tay tìm khăn, trên giá trống rỗng, dầu gội đầu từ trán chảy vào mắt nhức nhối, cô chỉ có thể dùng tạm quần áo ngăn bọt đang chảy xuống, chân trần chạy ra ngoài.

“Này, anh gửi ảnh mới vào hòm thư của cô rồi, có một phần tư liệu triển lãm ảnh,giúp anh dịch sang tiếng Trung, anh cần dùng trước tuần sau, ok? Gần đây vẫn khỏe chứ? Tên tiểu tử Vĩnh Đạo không ở Bắc Kinh à? Kêu nó trả lời email cho anh! Cúp máy nhé, bye!”.

Người nhắn là Thi Vĩnh Bác, anh trai Thi Vĩnh Đạo. Điện thoại đã ngắt, Phổ Hoa dựa vào cạnh bàn, nghe lại tin nhắn của Vĩnh Bác một lần nữa. “Này, anh gửi ảnh mới vào hòm thư của em rồi, có một phần tư liệu triển lãm ảnh,giúp anh dịch sang tiếng Trung, anh cần dùng trước tuần sau, ok? Gần đây vẫn khỏe chứ? Tên tiểu tử Vĩnh Đạo không ở Bắc Kinh à?…”.

Cô ấn phím xóa đi đoạn tin nhắn thoại này.

Hai năm ly hôn, cả hai nhà đều không biết, cô vẫn dịch giúp Vĩnh Bác, còn Vĩnh Đạo cũng không ít thì nhiều diễn vai không thể thiếu trong cuộc sống của cô. Việc tái hôn của anh xảy ra quá đột ngột, đột ngột tới mức không hề chân thực, đối với cô mà nói giống như cơn ác mộng.

Phổ Hoa tìm thấy điều khiển điều hòa, đứng dưới quạt gió điều chỉnh lực gió, mặc kệ gió lạnh thổi khô mái tóc ướt nhỏ giọt của mình, hy vọng nhanh chóng tỉnh khỏi cơn ác mộng.

Từ khi bắt đầu cô đã khăng khăng tin chắc, anh sẽ đợi cô cả đời, không chút nguyên tắc, không hề giữ lại, giống như người con trai cao gầy mười năm trước, bưng bát phô mai trước quán Kiến Nhất tỏ tình với cô.Vì anh từng nói, cho dù cô yêu anh không được mười phần, anh cũng sẽ đợi đếnkhi từ từ góp đủ chín phần.

 “Anh đợi em, vẫn luôn đợi”. Vĩnh Đạo năm mười lăm tuổi đã từng nói vậy, Vĩnh Đạo năm hai mươi lăm tuổi cũng từng nói vậy.

Tối đó nằm trên chiếc giường đơn cô đổi cho chính bản thân mình, Phổ Hoa sờ chăn đơn bằng gấm, nước mắt vương xuống những ngọn tóc còn chưa khô, cùng nhau chôn vùi trong gối. Cô tưởng rằng đổi giường chính là độc lập, hai năm nay, tưởng như bản thân đủ kiên cường nhưng anh vẫn xuất hiện ở xung quanh, giống như cái bóng gọi lúc nàođến lúc đó. Tuy hôn nhân của họ cộng vào không đến hai năm, nhưng từ đầu đến cuối lại có lịch sử hơn mười bốn năm.

Cô làm thế nào cũng không thể tin nổi anh sẽ không từ mà biệt, bước tiếp không chút do dự, vứt cô lại phía sau để lấy Cầu Nhân. Mang theo tâm trạng như vậy, đêm nay Phổ Hoa lại mất ngủ, chịu đựng tới khitrời gần sáng, cô uống hai viên thuốc giảm đau, ôm gối ngồi trên ghế sofa lờ đờ chợp mắt một lúc. Phòng ngủ quá rộng, trống rỗng, ban đầu cô không thích. Từ sau khi khôi phục trạng thái độc thân, cô chưa từng ngủ một đêm ngon giấc ở đó. Sáng sớm ngồi xe điện tới tòa soạn, tinh thần của Phổ Hoa cực kém, đến văn phòng liền uống thuốc giảm đau.

Lưu Yến bước vào cửa, thấy cô mệt càng quan tâm hỏi han.“Tiểu Diệp, hôm qua làm sao vậy, sắc mặt xấu quá đấy, bị bệnh à? Hôm qua cô vềsớm, vẻ mặt tổng biên tập rất khó coi”.

“Thế à?”. Phổ Hoa vỗ vỗ má, hy vọng bản thân trông khá hơn chút.

Nghiêm trọng không? Nhanh làm xong bản thảo đi, hôm qua lúc tan làm phó tổng biên tập đã giục đấy”.

“Ôi… vâng”.

Phổ Hoa bưng cốc trà trốn trong phòng uống nước, trấn tĩnh tinh thần mới trở về phòng làm việc. Không kịp đọc Nhật báo và Tham khảo bên bàn, đành đặt trở lại giá sách. Cô lấy ra bản thảo mới thẩm định được một nửa ngày hôm kia trong ngăn kéo, kiên trì xem tiếp. Bản thảo đang biên tập ấy là một câu chuyện tình yêu, khác nhau một trời một vực với tâm trạng cô lúc này.

Tổng biên tập tới tòa báo, gọi cô vào phòng hỏi lý do xin nghỉ, thấy sắc mặt cô không tốt, cũng không trách thêm, cuối cùng lại thúc giục bản thảo đang được thẩm định. Phổ Hoa kính cẩn lễ phép nghe hết lời khiển trách, ra khỏi phòng sếp, ngồi trên ghế, tiếp tục sửa những lỗi sai trên bản thảo một cách máy móc.

Lưu Yến mượn cớ lấy nước tiến sát lại bàn cô nói khẽ: “Cô sao vậy? Không có tiền thưởng nữa à?”. Phổ Hoa đang rối như tơ vò, lại phải biểu hiện tự nhiên, không muốn bị đồng nghiệp nhìn ra, “Không phải… chị Lưu, buổi chiều em có thể còn phải ra ngoài…  trong nhà có chút chuyện…”.

“Thế à… Nghiêm trọng không…

Vậy cô làm đi, không quấy rầy cô nữa…”.

Lưu Yến trở về chỗ mình, khẽ nhắc nhở: “Đừng quên xin nghỉ ốm, tiền thưởng cả năm!”.

Phổ Hoa rất cảm kích, nói cảm ơn xong lại im lặng cúi đầu làm việc. Trước bữa trưa, cô xin phép tổng biên tập nghỉ nửa ngày, thu dọn đồ đạc rời khỏi tòa soạn. Cô tìm thấy nơi mình cần đi trên biển báo bến xe bus, rút di động ra nhắn tin cho Quyên Quyên.

“Mình về trường trung học, buổi tối cậu qua nhé?”.

Quyên Quyên trả lời ngay: “Không vấn đề”.

Khoảng hơn nửa tiếng sau, Phổ Hoa trở về nơi hôm qua cô đã tới, nhưng lần này cô vượt qua đường lớn, đứng dưới bức hoành phi ở cổng trường. Trường học đã tan từ lâu, dòng xe và những người tan làm trở về nhà không nhiều, con đường vô cùng tĩnh lặng. Cô sờ chấn song sắt cổng trường, nhớ lại cảm giác thân thương quen thuộc ấy, dường như trở về mười mấy năm trước.

Khi đó cô chỉ hơn mười tuổi, cũng từng vô âu vô lo, có rất nhiều khát khao lý tưởng, làm tác giả, phóng viên, phiên dịch, mỗi ngày đều bạo gan mơ tưởng, tràn đầy tò mò đối với thế giới bên ngoài. Sáng sớm đeo ba lô tiến bước mạnh mẽ vào cổng trường, chiều tối đạp xe cùng bạn học mặc sức dạo chơi những con đường cổ và các ngõ ngách, hưởng thụ cuộc sống giản đơn của một đứa trẻ mười hai, mười ba tuổi. Cả nhà chuyển từ ngõ nhỏ phía tây thành phố vào tòa nhà cao tầng, cô thi đỗ trường trọng điểm, bắt đầu cuộc đời học sinh trung học, những điều này đều được coi là sự chuyển biến trong nhà, đương nhiên, là chuyển biếntốt nhất, bắt đầu ngày càng đi lên.

Nhưng, như vậy thật ư?

Người giữ cổng đang quét dọn, Phổ Hoa đẩy cánh cổng sắt, bước vào cổng sân thể dục, qua đó hỏi: “Bác à, cháu có thể vào xem một chút không?”.

Người giữ cổng dừng lại, nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới: “Cô là phụ huynh?”. Phổ Hoa lắc đầu, nói cụ thể tên thầy giáo và lớp tốt nghiệp của mình.

 “À, vậy đi đi, ra sớm nhé”.

Người gác cổng còn tốt bụng chỉ đường cho cô, Phổ Hoa mới phát hiện rằng sau khi sửa sang, con đường thông từ sân tập thể dục ra cổng trường đã thay đổi. Con đường nhỏ, dài hơn trăm mét, mỗi bước chân cô đi đều rất cẩn thận. Qua phòng thường trực, thùng thư to màu xanh đen quen thuộc dưới bệ cửa sổ vẫn kích cỡ hồi Phổ Hoa học trung học, bề mặt tróc ra từng mảng sơn, cái khóa hoen gỉ, trên bệ cửa sổ đặt những lá thư không người nhận. Cảnh tượng này nhất thời khiến ký ức cô sống lại, cô cũng từng rất nhiều lần đứng ở cùng một nơi, thành kính mở cánh cửa đó tìm bức thư màu tím bên trong. Tên người nhận là người cô cực kỳ quen thuộc. Vì điều này, cô không biết đã thêu dệt bao nhiêu phiên bản của câu chuyện với Quyên Quyên, nam chính mỗi lần đều là anh, nhưng nữ chính trước nay lại không phải bản thân cô.

Men theo con đường thường đạp xe ngày xưa, Phổ Hoa từng bước đi về phía phòng học. Khi cô nhập học, cây thùy dương bên đường vẫn chỉ là cây non khẳng khiu, bây giờ đã xòe tán ra một khoảng bóng mát. Khu vực để xe đạp ban đầu đã vẽ những vạch đỗ xe mới. Cô đứng dưới cây liễu, nhìn chiếc xe đạp dựng bên cạnh giá bóng rổ, xem mấy cậu nam sinh mặc đồng phục thể thao của trường tập ném bóng. Tay chân thon dài, mặc sức chạy băng băng trong cơn gió nóng bức, mồhôi nhễ nhại, tuổi thanh xuân tự nhiên thoải mái.

Một loại hơi thở mà Phổ Hoa đã từng vô cùng quen thuộc. Cô bé nữ sinh đẩy xe về nhà đi qua Phổ Hoa, cung kính lễ phép chào cô: “Emchào cô!”. Cô ngại ngùng không trả lời, men theo sân thể thao bước vào phòng học.

Sau khi tốt nghiệp, cô chỉ quay lại trường học có một lần, đi cùng Vĩnh Đạo lấy mô hình máy bay anh để ở trường.

Sau đó, cô chưa từng bước chân vào cánh cửa này.

Phổ Hoa lên tầng tìm thấy phòng học cũ của mình, hôm nay, biển lớp, bàn ghế đều được đổi, chỉ có cửa sổ bằng kính trong dãy hành lang vẫn cũ, đứng một bên nhìn xuống dưới, ngoài mấy nam sinh đánh cầu, cô không nhìn thấy cái gì khác.

Có lẽ tâm trạng của người nhìn khác nhau, trời đất từng bát ngát mênh mông bây giờxem ra cũng chỉ là một bãi tập nhỏ, những thứ như kích động, mơ hồ, hoang mang, nghi hoặc lưu lại nơi này, hôm nay sớm đã tan thành mây khói, không còn chút dấu vết. Phổ Hoa ngồi trong phòng học một lát, khi đứng lên vô thức quay đầu nhìn mộtcái. Bàn ghế trống rỗng, trên mặt bàn có khăn lau sạch sẽ. Mười mấy năm trước,Vĩnh Đạo từng ngồi chéo phía sau không xa, anh quen dùng bút bi chấm lên ốc vít ở chân bàn, chống cằm khi nghĩ đến đề thi. Mỗi lần ánh mắt chạm nhau, anh thường không ít thì nhiều đều quấy rối sự yên tĩnh nơi cô.

Có lẽ ngay từ khi đó đã định sẵn quan hệ giữa bọn họ sẽ không đơn giản như vậy. Trước khi ra ngoài, Phổ Hoa viết lên bảng, chẳng qua chỉ là vài cái tên, sau đó lau sạch chữ viết bằng phấn, nhanh chóng hết sức quay trở về con đường cũ, kết thúc hành trình nhớ chuyện xưa trong thời gian ngắn ngủi. Xuống dưới lầu, đài phát thanh ở sân tập thể dục vang lên tiếng thông báo trong không gian yên tĩnh của trường học, mấy cậu nam sinh chơi bóng hẹn nhau đi lấy xe, từng người khoác ba lô lệch, cười nói rời đi, Phổ Hoa phát hiện một cô gái đi giữa, bóng lưng nhỏ nhắn, tóc dài cột đuôi ngựa, cậu học sinh bên cạnh cầm haicái ba lô. Cô dừng bên cây liễu, chăm chú nhìn họ rời xa, cảnh tượng thật ấm áp,gợi lên trong lòng cô một tia ngọt ngào.

Ánh mặt trời xuyên qua áng mây chiều đỏ rực, trời dần dần chuyển tối, cái nóng dịu đi.  Phổ Hoa hít sâu một hơi không khí trong gió, dường như có hương thơm của hoa. Người giữ cổng đang quét dọn, thuận đường giục cô ra về. Cô tới chỗ thùng thư, đứng lại một lát, cầm tập thư trên bệ cửa sổ lên, phủi nhẹ lớp bụi. Đang định rời đi lại bị người đối diện làm cho chấn động.

Nỗi đau khổ kìm nén hai ngày nay chớp mắt được thay thế bởi nhịp đập cuồng loạn của trái tim trong lồng ngực. Cô không thể tin nổi, nhìn Vĩnh Đạo từng bước lại gần, ngày này giờ này, hôm nay lúc này, họ từng có biết bao cuộc gặp ngẫu nhiên nhưng điều cô không muốn nhất là gặp anh lúc này.

Phổ Hoa vô thức lủi lại một bước dài, gót chân sượt qua phần gỗ thò ra dưới chân thùng thư, đau khủng khiếp nhưng còn không bằng cơn đau trong lòng.

 “Hi”.

Vĩnh Đạo bước tới lên tiếng chào, theo ánh mắt của Phổ Hoa nhìn mấy cậu nhóc đánh bóng xong về nhà, “Trùng hợp vậy?”. Anh đút tay túi quần, dừng trước mặt cô. So với lần gặp trước, tóc anh đã cắt ngắn, lớp râu mỏng từ hai bên má tới cằm, mặt mũi hăm hở, lại có chút chánchường. Trong áo lộ ra một góc cà vạt, màu sắc hoa văn là phong cách Phổ Hoa thích, nhưng cô không chắc đó có phải cái mình mua cho anh không. Nghĩ lại, cô lập tức phủ nhận khả năng này, một người đàn ông vừa kết hôn sao có thể đeo cà vạt vợ trước mua cho chứ?

Cô tiếp tục quan sát anh, cuối cùng ánh mắt lạc xuống mũi giày. Anh cũng cúi đầu theo.

 “Sao vậy?”.

Anh dường như phát hiện ra nơi cô nhìn, cố ý vểnh mũi giày.

Phổ Hoa chưa từng thấy đôi giày đó, cũng chưa từng thấy anh đi màu sắc này trước đây.

Không đợi cô trả lời, anh cười không chút hứng thú, nhấc giày lên giẫm xuống đất, “Sao lại nhớ tới trường học vậy?”.

“Xem chút thôi”. Phổ Hoa không biết nên đặt ánh mắt ở đâu, chỉ có thể nhìn thẳng xuống giá đỡ thùng thư dưới chân.

Người giữ cổng quay lại, thấy họ đứng cùng nhau, cảm thấy có chút kỳ lạ.

“Hai người…”.

“Bác ạ, bọn cháu vào đi dạo vòng vòng”. Vĩnh Đạo rút tay khỏi túi quần, bước tới định vỗ vỗ vai Phổ Hoa, khi tay anh sắp chạm vào lại thả xuống, cô bất giác nhăn mày, anh thấy được điều đó.

“Đi, đi với anh vào xem chút, đã sắp tốt nghiệp được mười năm rồi”. trước, băng qua con đường nhỏ, đi vài bước rồi dừng lại quay đầu, dường như đoán trước được cô sẽ vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ. “Nhanh lên!”.

Người giữ cổng bán tín bán nghi đứng phân loại thư ở cửa phòng thường trực, không ngừng thò đầu quan sát hai người.Phổ Hoa bị nhìn tới mức mất tự nhiên, chỉ có thể đi theo, bắt kịp Vĩnh Đạo rồi vượt lên đi trước anh.

Vĩnh Đạo ngược lại không hề vội vàng, dường như vô cùng thảnh thơi tận hưởng lần viếng thăm này, nhìn đông, ngó tây, anh đá viên sỏi trên đường lăn tới chân cô, lại nhặt quả bóng bị vứt bên đường, đập hai phát rồi ném lên rổ bóng.

Bóng đã vào rổ.

Ở cổng vào sân thể thao, anh dựa vào cây liễu không đi, gọi Phổ Hoa.

“Này!”. Cô vẫn lặng lẽ đi về phía trước, nghe thấy anh gọi, đứng xa xa ở góc chết bên cạnh tòa nhà.

“Tòa nhà hai tầng có phòng y tế bên đó bị phá đỡ từ năm ngoái rồi, sắp xây tòa nhà thí nghiệm mới, khoảng mùa thu thì khởi công, do Thành Tự thiết kế, An Vĩnh muốn mọi người quyên chút tiền cho trường nặn cái gì đó hoặc làm biển”.

Vĩnh Đạo hét to trong sân tập không bóng người, thực ra là muốn nói cho mình cô nghe, “Căn nhà mái bằng đằng sau tòa nhà thực nghiệm cũng sẽ bị dỡ bỏ để xây thư viện và phòng đa chức năng, bạn cùng trường trước kia làm, muốn anh giúp. Lễ kỷ niệm mười năm, mọi người đều nói về gặp mặt, nghe nói đến lúc đó bọn Khổng Nhượng cũng trở lại, mời cả mấy thầy cô đã về hưu”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+