Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Giường đơn hay giường đôi – Chương 01.5 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin-top:0in;
mso-para-margin-right:0in;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0in;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}

Sau ba ngày bước lên cân, Phổ Hoa chính mắt nhìn kim đồng hồ dừng ở con số bốn mươi tám. Trước đây thường nói muốn gầy xuống dưới năm mươi cân, bây giờ đã thực hiện được rồi, cô lại không thể vui nổi. Tâm trạng không tốt, cái gì cũng không vừa ý. Bản thảo của tòa soạn, tập quảng cáo triển lãm tranh ảnh của Vĩnh Bác đều chỉ làm được một nửa rồi gác lại. Quyên Quyên đánh răng trong nhà tắm, gọi: “Phổ Hoa, sao vẫn chưa mua kem đánh răng!”. Sau đó cô nàng rất hào hứng chạy vào bếp, pha cốc nước muối mặn rồi lại chạy trở lại xúc miệng qua quýt. Phổ Hoa cũng ứng phó cho qua như vậy, cô rõ ràng đã viết danh sách đồ phải mua lên  giấy đặt trong ví tiền nhắc nhở bản thân, nhưng toàn quên.

 “Quyên Quyên, hết sữa rồi, uống nước trắng được không? Hay….”. Cô chuẩn bị bữa sáng trong bếp, mở tủ lạnh, hộp sữa duy nhất trống rỗng, ô đựng trứng gà đặt một túi đường đỏ, bánh bao cũng chỉ còn ba cái rưỡi.

“Hay cái gì? Còn cái gì khác?”. Quyên Quyên thò đầu ra khỏi nhà tắm.

“Hay nước trắng thêm đường?”. Phổ Hoa ngại ngùng nói, chẳng còn gì cả.

“ở với cậu hai đêm, đồ ăn thì gọi ngoài, đồ uống sắp hết hạn, bây giờ còn ăn mỗi bánh bao! Phổ Hoa, đãi ngộ bác sĩ trị liệu tâm lý thấp quá nhỉ?”.

Quyên Quyên vờ xị mặt, thực ra cũng không hề để ý.Phổ Hoa cười gượng, để đĩa bánh bao trên bàn, cô cầm một cái ngồi trên ghế sofa, trong tay là cốc nước ấm, từ từ nuốt.

Quyên Quyên ra khỏi phòng tắm sau khi gội đầu rửa mặt xong, dùng khăn bôngquấn tóc, đi chân trần, mặc một áo ngủ dài tới mắt cá chân do Vĩnh Đạo mua trước đây. Phổ Hoa nhìn thấy chiếc áo cũ của mình, cô dùng nước nuốt tiếng thở dài. Quyên Quyên hoàn toàn không nhận ra, ngồi cạnh cô gặm bánh bao. Quyên Quyên thuộc trường phái lạc quan bẩm sinh, luôn theo hướng tích cực, cho dù tình yêu thất bại, qua hai mươi lăm tuổi vẫn chưa có chỗ dựa đáng tin, vẫn nghĩ rất thoáng, sống rất tốt.

“Trong lòng đỡ hơn chút nào chưa? Hôm nay phải về chỗ bố cậu à?”. Quyên Quyên ôm gối, tháo khăn quấn tóc xuống, xõa mái tóc ướt sũng.

“Ừ, trưa về”. Phổ Hoa ăn xong bánh bao, đứng lên phủi nếp nhăn trên áo ngủ,quần ngủ rộng rồi, mặc lên người giống như hai cái ống trống trơn. Cô vào phòng ngủ lấy máy sấy, tìm ổ điện cắm giúp Quyên Quyên.

“Chuẩn bị nói cho bố cậu biết chưa?”.

Quyên Quyên gặm xong bánh bao, bắt đầu sấy tóc.

Phổ Hoa ngồi chỗ vừa nãy, không ăn bánh bao, cầm sợi dây buộc túi quấn lên cổ tay, “Nói cái gì?”.

“Còn cái gì, đương nhiên là việc Vĩnh Đạo đã kết hôn!”. nhìn thẳng cô: Quyên Quyên tắt nguồn điện,

 “Có nhất thiết phải nói không?”.

Phổ Hoa vẫn còn tâm lý ăn may, giấu hai năm rồi,chắc chắn không dễ gì mà buột miệng nói ra chân tướng sự thật, bố mẹ sẽ không chịu nổi. Đặc biệt là bố, ông đặt kỳ vọng cao với Vĩnh Đạo, luôn luôn quan tâm đến anh. Nghĩ tới những điều này, niềm vui trở về thăm bố vô hình trung bị giảm đi.

“Sao lại không cần thiết! Nhìn sắc mặt cậu đi! Bố cậu chỉ liếc mắt liền có thể nhận ra, biết không?”. Quyên Quyên cao giọng nói, cô luôn bất mãn với thái độ co đầu rụt cổ của Phổ Hoa.

“Tự cậu soi gương coi! Một tuần gầy đi ít nhất hơn hai cân!”.

Phổ Hoa xõa mái tóc rối tung, cười một cách bất đắc dĩ, ra sức vỗ vỗ má, muốn chứng minh bản thân mình vẫn ổn.“Ăn cơm xong giúp mình chọn bộ quần áo, nhìn có chút tinh thần, tránh bố mình hỏi nhiều”.Trong lúc nói, chiếc nhẫn tuột khỏi tay rơi xuống đất, cô cúi đầu nhìn, không nhặt lên.”

 “Quần áo có tác dụng gì chứ, tâm trạng đều thể hiện trên mặt kìa! Việc đó sớm muộn cũng phải để bố cậu biết, chắc chắn không giấu nổi. Hơn nữa anh ta rất lâu chưa trở về rồi, có thể bố cậu sớm đã sinh nghi, nhưng không nhắc đến thôi”.

 “Có khả năng không?”.

Nghe Quyên Quyên phân tích, Phổ Hoa có chút căng thẳng.

 “Sao không thể, cậu nói Thi Vĩnh Đạo đi công tác bao lần rồi? Anh ta lại chẳng phải đi nhân bản vô tính cho khủng long, phòng thí nghiệm rõ ràng ở Bắc Kinh, có thể đi công tác bao lâu? Trừ phi lần này cậu nói anh ta ra nước ngoài!”.

“Điều này… Mình sự bố sẽ hỏi chi tiết… không nói được thì không ổn lắm…”.

Phổ Hoa lập tức lấy ví tiền ra, mặt sau là phiếu thu, trên đó có thuốc bổ mua biếu bố, cô mua ba tuần trước, khi biếu đều dùng danh nghĩa của Vĩnh Đạo.

“Vậy cậu định nói thế nào? Tiếp tục nói anh ta ở nơi khác? Hay cậu định giấu bố cậu cả đời?”.

Quyên Quyên lại sấy tóc, giọt nước lạnh buốt bắn lên mặt Phổ Hoa,“Còn mẹ cậu, bà luôn chạy tới thăm nom, khó tránh khỏi có ngày sẽ phát hiệnra!”. Lần này Phổ Hoa hoàn toàn im lặng, không còn biết nói gì. Tối hôm trước mẹ cô đột nhiên gõ cửa, tuy chỉ tiện vào thăm, nhưng Phổ Hoa không chút chuẩn bị, may mà lúc đó Quyên Quyên ở đây mới giúp cô nói dối trót lọt vì  sao Vĩnh Đạo không ở nhà.

“Hôn nhân không phải trò chơi, Diệp Phổ Hoa! Kết hôn, ly hôn không chỉ là chuyện của riêng hai người, hai năm trước hành vi của các cậu là rất vô trách nhiệm, vô trách nhiệm với đối phương, vô trách nhiệm với gia đình hai bên, nếu bây giờ còn không để các cụ biết, sau này anh ta có con thì làm thế nào? Chẳng nhẽ nói là cậu sinh?”.

Điều này đương nhiên tuyệt đối không thể, Phổ Hoa không tìm thấy lý do nào,một chút tâm lý ăn may sau lời nói của Quyên Quyên lại trở nên vô cùng yếu ớt.

“Trước đây không nói nữa, các cậu trai chưa vợ gái chưa chồng, không cho người nhà biết cũng không sao. Bây giờ không giống trước, Phổ Hoa, cậu đừng ngốc nữa, Thi Vĩnh Đạo đã kết hôn cùng người khác, đổi sổ xanh thành sổ đỏ rồi! Mình cảm thấy cậu nên nhanh chóng nói cho bố mẹ cậu đi, để họ biết, nếu sau này có vấn đề gì, còn có người đằng sau ủng hộ cậu, không đến nỗi phải chiến đấu mộtmình!”.

“Có thể có… chuyện gì…”.

Phổ Hoa trốn vào phòng ngủ, mở tủ ra vùi đầu tìm quần áo. Hai tối trước, Quyên Quyên ngủ giường, Phổ Hoa ngủ ghế sofa, nghe rất nhiều lời không hay, có lúc Quyên Quyên phê bình cô chẳng kiêng nể gì, giống như phê bình đứa trẻ hơn mười tuổi. Ban đầu Quyên Quyên không ủng hộ hai người bên nhau, sau này cũng không ủng hộ cô vội vàng kết hôn, cô đều không nghe.

“Cậu không cảm thấy bây giờ sống như vậy rất chán ư? Phổ Hoa, đã như thế rồi,cậu phải nhanh chóng có dự định cho bản thân”. Quyên Quyên theo vào phòng,treo lại bộ quần áo Phổ Hoa vừa chọn vào tủ, chọn màu sắc nhẹ nhàng hợp với cô, “Dứt khoát tung hê hết, nói cho bố cậu biết đi, cuộc sống sau này của cậu cũng phải có đối sách. Nhà đứng tên cậu, sau này làm sao cùng nộp số tiền trả góp mua nhà hàng tháng chứ? Anh ta có nhà mới rồi, chẳng có đạo lý nào còn nộp tiền nhà cho cậu! Nhưng cậu có khả năng gánh vác không? Hơn năm nghìn tệ một tháng đấy!”.

Lời của Quyên Quyên quả thật không sai, châm sâu vào lòng Phổ Hoa. Còn có một tuần nữa là tới cuối tháng, trước đây Vĩnh Đạo lo việc tiền trả góp mua nhà hàng tháng, trên danh nghĩa cô bỏ ra một nghìn, một nghìn trong tay đều do Vĩnh Đạo làm giúp, tất cả tính vào tài khoản ngân hàng của anh. Để giao tiền nhà, cho dù không có thời gian, hàng tháng hai người cũng phải gặp nhau một lần, ngồi ăn bữa cơm. Hiện nay đã cách vài tuần, Phổ Hoa chẳng còn nhớ tiền nhà lần trước xử lý thế nào nữa. Từ sau khi khôi phục lại cuộc sống độc thân, cô vẫn chưa từng suy nghĩ về vấn đề kinh tế.

“Còn nữa! Mấy thứ đồ trong phòng chứa đồ đó, cậu muốn giữ đến khi nào?”.

Quyên Quyên nâng cái áo lên người Phổ Hoa ướm thử, không hài lòng lại vứt lêngiường, “Cậu gầy thêm nữa đi, mặc cái gì cũng không thể đẹp nổi!”.

Phổ Hoa nhìn chằm chằm vào một “mình” khác trong gương, ngoài gầy đi, dường như trên bờ vai còn có thêm vài gánh nặng vô hình, sự cân bằng ban đầu hoàn toàn bị phá vỡ. Sự quan tâm của bố, cuộc viếng thăm của mẹ, người nhà Vĩnh Đạo, tiền nhà hàng tháng… Những vấn đề cô cố ý xem nhẹ bây giờ đều bay đến trước mặt, vừa nghĩ tới hậu quả có thể gây ra, huyệt Thái Dương của cô lại bắtđầu nảy lên từng nhịp.

Phổ Hoa ước chừng chuyện tiền trả góp mua nhà hàng tháng, tiền lương kiêm tiền phiên dịch bản thảo cộng vào với nhau có thể tầm bảy tám nghìn, bao gồm tiền trả góp mua nhà hàng tháng, thừa ra gần đủ duy trì cuộc sống, còn lại không nhiều. Trước kia cô không tính toán, chút tích lũy kinh tế trong tay có hạn,còn có thể ứng phó một khoảng thời gian, nhưng phải tính toán lại cho lâu dài. Buổi trưa đi thăm bố, đến taxi cô cũng không nỡ ngồi, chen lên hai chuyến xe bus, đi bộ nửa bến, trong tay xách sữa và thuốc bổ cho bố.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+