Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Giường đơn hay giường đôi – Chương 01.6 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin-top:0in;
mso-para-margin-right:0in;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0in;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}

Tuy Vĩnh Đạo sẽ không xuất hiện nhưng cô vẫn lấy danh nghĩa của anh để mua đồ cho ông. Khi ra khỏi nhà, Quyên Quyên dặn dò rất nhiều, nhưng điểm mấu chốt là nắm thời cơ mà nói chuyện ly hôn đã bị Phổ Hoa bác bỏ. Bất cứ việc gì cũng cần quá trình, đặc biệt là việc lớn liên quan tới cả đời cô. Sắp tới khu nhà bố sống, cô dựa bên tường nghỉ ngơi, ngắm phong cảnh, điều chỉnh lại tâm trạng mình.

Vì đây là khu nhà cô đã sống rất nhiều năm, nên mỗi lần trở lại Phổ Hoa đều có cảm giác thân thiết khó nói. Ngõ sâu, ở giữa là ngã ba ngăn ra, cách vài mét lại có một cột điện xi măng, trên đó dán đầy quảng cáo nhỏ, tìm người, tìm thú cưng, chữa bệnh nan y. Các cụ ông cụ bà trong ủy ban tự quản khu dân phố đeo băng đỏ, mỗi lần nhìn thấy cô toàn hỏi này hỏi nọ, người sống cùng cửa tòa nhà còn nhắc tới Vĩnh Đạo.

Đoán trước được anh sẽ không tới, Phổ Hoa nửa nhẹ nhõm, nửa hụt hẫng. Đi vào ngõ, cô ôn lại một lần nữa những lời định nói với bố. Từ nhỏ, cô đã được bố mẹ giáo dục không được nói dối, cô lại dùng hai năm để thêu dệt một lưới to dối trá, để họ tưởng rằng cô sống rất tốt, cuộc sống sau hôn nhân hạnh phúc đằm thắm, ngoài việc chưa có con, cái gì cũng đều viên mãn. Cô không hiểu sức mạnh nào đã giúp cô nói dối, hơn nữa còn có thể duy trì lâu đến vậy.

Những lời có thể khiến bố yên tâm nhất mới ôn được có một nửa, Phổ Hoa dừng lại trên đường. Ngay lối rẽ, một chiếc xe Buick màu xám bạc đang đỗ. Đầu xe dán biểu tượng  “Decepticons” bằng kim loại, trên kính chiếu hậu treo một tấm thẻ bình an. Đó là tấm thẻ mấy năm trước xin trong chùa, chiếc xe đã từng ngồi biết bao lần, Phổ Hoa không thể nhớ sai được.

Hôm đó Vĩnh Đạo không trả lời tin nhắn, cô chắc anh sẽ không tới, xem ra cô đoán sai rồi. Có phải anh đã diễn quá sâu rồi không? Phổ Hoa suy đoán. Trước đây để tránh tai mắt của mọi người, họ thường cùng về nhà thăm bố mẹ.Gặp nhau ở lối rẽ, cô ngồi trong xe đến khu nhà, Vĩnh Đạo giúp cô xách đồ, đến bên bố hỏi han ân cần. Tiết mục này diễn định kỳ trong hai năm ly hôn, ăn cơm ở cả hai nhà, thậm chí đón Tết, hai người bọn họ diễn tốt đến mức không ai nhận ra. Trên xe là đôi nam nữ bình thường, xuống xe lại trở về đôi vợ chồng thắm thiết. Cũng vì họ diễn quá thành công, không ai nghi ngờ hôn nhân của họ.

Bố hài lòng với Vĩnh Đạo, tuy bố mẹ chồng không nồng nhiệt, nhưng Vĩnh Bác chẳng kiêng nể gì cô mà nổi giận trong mail, anh coi cô như người nhà. Chỉ có Quyên Quyên, không nề phiền phức mà phê bình sự trốn chạy như vậy, Hải Anh cũng từng nói,điều này sẽ làm hại bọn họ.

Ban đầu là ai đề ra cách làm như vậy, Phổ Hoa cũng không nhớ nữa. Hình như cả hai  không hẹn mà cùng ngầm hình thành, ai cũng không muốn nhắc đến với người nhà, liền diễn tiếp vở kịch này, nhưng còn bây giờ?

Cửa xe mở, Vĩnh Đạo bước xuống từ ghế lái, bỏ kính râm xuống, áo complet vắt trên cửa xe. Anh không tốn mảy may sức lực nào đã thấy chỗ cô đứng, đóng cửa xe bước qua. Ánh mặt trời rọi lên người anh, từng cử động ấy vẫn giống như cậu nhóc hồi đại học. Anh đạp xe tới tìm cô, dựa vào lan can lán để xe, dáng vẻ lười nhác đọc một quyển sách, trong miệng ngậm cọng cỏ non xanh, hoặc dùng lá làm thành chiếc sáo dài mảnh, đứng dưới cửa sổ thổi cho tới khi cô đi ra mới thôi. Phổ Hoa lựa chọn ly hôn nhưng chưa từng nghĩ tới tái hôn, nghĩ đến diễn kịch chưa nghĩ xem kết thúc thế nào. Bàn chân đặt lên chỗ bị mặt trời nung nóng cảm giác hơi âm ỉ đau, Phổ Hoa chợt bừng tỉnh, xách hai túi đồ đi về phía trước, định coi như không thấy anh. Nhưng Vĩnh Đạo mãi mãi không phải là người cô muốn thoát khỏi là có thể thoát khỏi.

Anh đứng ở bàn đánh cờ ven đường chỗ cô nhất định phải đi qua, dựa cột đèn,mặc complet. Phổ Hoa cúi đầu, đếm những viên gạch dưới đất, kiên trì đi qua Vĩnh Đạo. Anh chẳng hề để ý, cũng sớm quen với việc trốn tránh của cô, cài khuy áo đi theo sau. Họ tiến vào khu nhà, Phổ Hoa nghe thấy anh chào hỏi bác gác cổng, vẫn nhẹ nhàng quen thuộc như xưa, thực sự giống như chàng rể cuối tuần về nhà vợ. Cô hận không thể ném đồ trong tay lên người anh, đuổi anh đi. Gió nóng, quần dính sát vào da thịt, cánh tay bị hai túi đồ trĩu nặng, phát đau, những thứ này đều có thể chịu đựng,nhưng anh khiến cô không thể chịu đựng tiếp được nữa.

“Diệp Phổ Hoa!”.

Trước khi cô nổi giận, anh đã gọi cô trước rồi.Anh từng bước lại gần, định đón đồ từ tay cô. Phổ Hoa bất chấp trong vườn có hàng xóm cũ, mặc kệ, cô chạy lên tòa nhà cũ bố đang sống, như thể chạy như vậy thì có thể hoàn toàn thoát khỏi người phía sau. Cô chạy một hơi lên tới tầng sáu, dựa vào tường thở hổn hển, phải chống tay lên đầu gối mới không quỵ ngã. Lưng áo sơ mi ướt đẫm, mồ hôi khiến lớp trang điểm dính nhớp nháp trên mặt, cô có thể cảm nhận được mồ hôi từ Thái Dương chảy xuống dưới, cả người ướt rượt như vừa chạy hết tám trăm mét.

Cô căm ghét cảm giác dốc toàn lực tới điểm cuối cùng, nghẹt thở, cổ họng đau khủng khiếp và tiếp theo là sự thất bại. Cô chưa từng chiến thắng, ít nhất trongcuộc chiến với anh, cô luôn thua cuộc, cho dù anh thường biểu hiện thờ ơ. Sau vài phút, Vĩnh Đạo bước lên bậc thang cuối cùng đứng trước mặt Phổ Hoa.Vẫn kiểu thong dong không vội của anh, không nghi ngờ rằng anh sẽ bình thản đón đồ  trong tay cô. Lần này, anh không để cô trốn tránh.

“Em chạy cái gì?”. Anh không giống vẻ tùy ý như mấy hôm trước, nhăn trán không vui, giống quan tâm, nhưng gần như ép cô vào góc tường, từ trên cao nhìn xuống cô. Lúc này, ánh mắt anh thành thanh kiếm sắc có thể xuyên qua cả lớp bảo vệ, tháo bỏ lớp ngụy trang của cô dễ như trở bàn tay. Cô không nơi ẩn náu, chỉ có thể phơi mình dưới sự xem xét kỹ càng của anh, quay lưng giơ tay ấn chuông. Tay áo trượt xuống, lộ ra cánh tay nhỏ nhìn rõ khớp xương, Phổ Hoa kinh ngạc trong lòng, tuy cố gắng hết sức che giấu nhưng vẫn bị nhìn thấy. Cô cảm nhận được người phía sau sững lại một chút, sợi dây đỏ trước đây vừa vặn bây giờ buông thõng trên tay cô.

Tay chống lên tường, Vĩnh Đạo dựa gần vào, ngăn không cho cô ấn chuông lần nữa, khi cô không hề phòng bị, anh liền chạm vào sợi dây đỏ kết kiểu đồng tâm. Phổ Hoa vội vàng đưa tay ra sau, cắn chặt môi, cài khuy tay áo.

“Vì sao phải chạy?”.

Lần này, giọng nói của Vĩnh Đạo mang theo sự bất mãn rõ ràng.

Cô quay người lại. Quan hệ giữa họ bện thắt như sợi dây đỏ, muốn cởi đã không cởi được, ngược lại lại càng thắt thêm tầng tầng lớp lớp. Cô không có cách nào, cảm thấy rất mệt mỏi, chỉ có thể dùng ngữ khí bất đắc dĩ nhất thử khuyên anh rờ iđi.

“Có lẽ anh nên đi đi”.

Cô định lấy lại đồ trong tay anh, anh không hề rời đi.

“Anh không đi”.

Dường như anh rất thích thưởng thức tiết mục dày vò cô như vậy, còn bất ngờgiơ tay ấn chuông khi cô chưa kịp đề phòng.

 “Anh…”. Lời vừa tới đầu môi liền bị bàn tay dừng trên trán chặn lại, anh giống như xưa thay cô chỉnh lại tóc mái rối tung cho gọn lại rồi mới nghiêm mặt.

“Anh nói rồi, anh không đi!”.

Phổ Hoa không kịp tranh cãi với Vĩnh Đạo thì cửa đã mở. Bố cô bước ra khỏi phòng với gương mặt tràn đầy sự mong đợi, phe phẩy quạthương, ngực đeo kính lão cũ, vừa nhìn thấy họ, ông liền đặt tờ báo trong tay xuống bên cạnh. Vĩnh Đạo bước dài lên trước, tay ôm vai Phổ Hoa. Tiếng “bố”anh gọi còn vang hơn cả tiếng con trai ruột.“Bố, bọn con đã về”.

Khóe mắt đầy nếp nhăn của ông híp lại thành một đường, kéo Vĩnh Đạo vào phòng, miệng cứ nhắc mãi “Về rồi, về rồi”. Một giây trước Phổ Hoa còn trong trạng thái gươm súng sẵn sàng, lúc này tất cả chỉ còn như dòng nước ngầm lặng lẽ chảy, cô đành gượng cười theo.

Vĩnh Đạo đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội thể hiện sự quan tâm, anh đưa đồ cho  Phổ Hoa, thuận thế nắm tay cô. Mười ngón tay đan vào nhau, nắm tới nỗi lòng bàn tay cô toàn mồ hôi. Phổ Hoa nhíu mày, không giằng co nữa, mặc kệ anh kéo ra ghế sofa ngồi.

Anh giúp cô sắp xếp thuốc bổ, nhân thể kéo cô sát vào mình, hỏi thăm bố màkhông có ý buông cô ra. Bố chạy vào bếp tìm đồ uống. Phổ Hoa muốn đi giúp liền bị Vĩnh Đạo giữ lại cho không động đậy.

 “Anh…”. Anh không giằng co với cô, sắc mặt không thay đổi, tiếp tục nói chuyện với bố cô.

Phổ Hoa không thể nói được gì. Trải qua hai năm, diễn xuất của Vĩnh Đạo tuyệtvời đến mức thật giả lẫn lộn, khiến cô không khỏi thắc mắc anh làm vậy xuất phát từ trái tim chân thật hay còn có ý đồ khác?

Bố bưng cốc nước ô mai lạnh ra, quạt cho họ, quạt điện có mà bố vẫn tiếc không dám dùng. Vĩnh Đạo cởi áo complet, lấy từ trong túi ra hai lọ thuốc đặt lên bàn uống nước.

“Bố, thuốc bổ canxi, ngày một viên, ăn xong con lấy cho bố”.

“Thằng này, tiêu tiền linh tinh gì thế!”.

Bố tuy nói vậy nhưng vẫn đeo kính lão, cầm lọ thuốc lên nhìn trước nhìn sau. Hai người nói chuyện chăm sóc sức khỏe, Phổ Hoa không cách nào chen vào, vô tình chú ý đến cổ tay áo anh xắn lên. Anh mặc chiếc áo sơ mi bình thường, phần lộ ra trên cánh tay thấy rõ màu da sậm. Một năm bốn mùa làm việc trong phòng thí nghiệm, rất khó bị cháy nắng, nhìn gần một chút đến sống mũi cũng có dấu vết của da bị tróc do cháy nắng, giống như công nhân đào mỏ sửa đường sống trong núi vài tháng.

Phổ Hoa nghĩ một cách nghiêm túc. Lần cuối cùng bọn họ gặp mặt là vài tuần trước, đến ngân hàng nộp khoản tiền đến hạn, vì vài món tiền đứng tên hai người, nên phải cùng nhau đi nộp. Lúc xếp hàng anh từng nhắc tới việc đi côngtác, cô không hỏi chi tiết, cũng chẳng lưu tâm. Ăn cơm trưa ở nhà hàng bên cạnh ngân hàng, mọi thứ vẫn như thường lệ, theo kiểu AA cơm xong ai về nhà người đó, anh muốn tiễn nhưng bị cô từ chối. [AA là ai trả phần người ấy.]

Sau này, anh mất tích một thời gian. Cô không thể hỏi, không thể tìm, chỉ có thể chờ anh liên lạc với mình. Nhưng dường như anh có ý định không muốn để cô tìm thấy, đến mấy email của Vĩnh Bác thúc giục anh làm vài việc, anh còn chẳng hồiâm, hai lần Quyên Quyên gọi điện đều trong tình trạng tắt máy. Cuối cùng tin tức có liên quan đến anh đến từ đồng nghiệp cùng phòng thí nghiệm Tất Mã Uy, cũng chỉ nói mơ hồ rằng anh đi công tác chưa về. Rốt cuộc đi đâu, đi bao lâu hình như không ai biết.

“Đi đâu? Nghe Hoa Hoa nói chuyến công tác này rất dài”. Bố uống thuốc xong, lấy bàn cờ làm bằng giấy từ dưới bàn uống trà ra. Phổ Hoa định thần, lặng lẽ quan sátVĩnh Đạo.

“Vâng, chạy khắp nơi bố ạ”. Vĩnh Đạo một tay bày cờ, một tay bưng cốc ô mai lên uống một ngụm lớn, uống xong lại cầm cốc Phổ Hoa đã uống một nửa ngửa cổdốc hết.

“Đi, lấy cho anh cốc nước lạnh”.

Anh lau khóe miệng, nhét chiếc cốc rỗng vào tay cô. Bố cô cười, cúi đầu bày cờ, Phổ Hoa đi rót nước, đứng trong bếp nghe họ nóichuyện ở phòng ngoài.

“Phòng thí nghiệm phía nam có vài hạng mục, con qua đó giúp, nhân tiện trao đổi học tập vì thế ở lâu hơn chút, lần này trở về sẽ không đi nữa. Lâu lắm không đánh ván cờ với bố rồi!”.

“Ừ, đánh hai ván, xem có bị thụt lùi không!”.

“Bố hãy nể mặt mà nhẹ tay nhé”.

Khi đi ra, hai người đàn ông đã bày thế trận, ai nấy đều xoa cằm nghiên cứu bàn cờ, Phổ Hoa nhớ lần đầu tiên Vĩnh Đạo tới nhà, cũng đánh cờ với bố như vậy, thua tới nỗi bị ăn sạch các quân cờ. Từ đó mỗi lần đến đều muốn nghiên cứu kỹ thuật đánh cờ, gọi cho hay là học tập lẫn nhau, kỳ thực mỗi lần đều là anh thua.

Bưng nước ra, cô định đi lại bị anh túm lại. Anh vẫn vùi đầu tính nước cờ, thờ ơ nghịch hai chiến lợi phẩm trong tay, nói với cô: “Em cũng xem rồi học chút”.

Phổ Hoa muốn nói, nhưng bị Vĩnh Đạo suỵt một tiếng, bố cô ngồi đối diện nâng quân cờ lên mỉm cười. Vốn tính nhẫn nại, cô đành ngồi xuống xem. Xem cờ không lên tiếng mới đúngquân tử, chơi cờ không hối hận mới là đại trượng phu, đây đều do anh dạy.

 Khi đánh cờ, anh trầm lặng ít nói, cẩn thận tỉ mỉ, trước mặt bố mẹ, anh ba hoa khoác lác, nói cười vui vẻ. Cô từng thấy rất nhiều gương mặt của anh, vẻ si mê nhiệt tình, tinh quái phản nghịch, u ám lạnh lùng. Năm tháng hằn dấu trên gương mặtanh. Nếp nhăn mờ mờ giữa hai đầu lông mày, chân râu lởm chởm bên má, sớm đãkhông còn là cậu con trai ngây thơ, chưa trưởng thành, lún phún vài sợi râu mà cô gặp lần đầu. Cô chứng kiến sự thay đổi của anh từ một cậu con trai thành một người đàn ông, bản thân anh cũng thấy từng bước trưởng thành của cô, họ quen thuộc đối phương như quen thuộc chính bản thân mình, nhưng bây giờ cô mới phát hiện ra hình như cô chưa từng thực sự hiểu anh.

Giữa ván cờ, Phổ Hoa lặng lẽ rút lui, trốn vào bếp.  Nhìn vết bẩn trên máy hút mùi, cô hít sâu cho nhẹ nhõm, tìm dụng cụ, hết sức chuyên tâm cọ sạch, sau đó lại lau máy hút mùi một lần nữa. Làm việc là cách trị liệu tốt nhất, lau dọn xong, tâm trạng cũng ổn hơn. Quét sạch bếp, Phổ Hoa mở một cánh ba cửa sổ gần đường, để không khí oi bức tản ra, dựa vào cạnh bệ bếp từtừ chuẩn bị bữa trưa. Nhặt rau, rửa rau, cô mở vòi nước thật to để át đi tiếng nói chuyện trong phòng khách. Dù không vui cũng phải để ý đến cảm nhận của bố.Dù không muốn gặp anh cũng phải làm một bữa bánh sủi cảo cho bố, đây là thói quen nhiều năm của nhà  họ Diệp, chưa bao giờ có ngoại lệ.

Giữa lúc Phổ Hoa yên lặng làm việc thì Vĩnh Đạo muốn giúp, cô khóa cửa bếp không cho anh vào. Anh hậm hực trở lại tiếp tục chơi cờ, biểu hiện cho cô thấy anh chưa thắng một ván cờ nào.  Cơm trưa thịnh soạn bao gồm bánh sủi cảo, thịt cừu cà rốt, Phổ Hoa không có cảm giác muốn ăn lắm, ngoài giúp bố thêm dấm bóc tỏi, cô ăn rất ít. Ngược lại Vĩnh Đạo ăn rất nhiều, liên tục gắp thức ăn vào bát cô, đá đá chân dưới gầm bàn. Phổ Hoa lấy hết tinh thần, ăn cùng bố, nhưng ăn mà không biết vị, thật khó nuốt. Ăn cơm trưa xong, Phổ Hoa dọn dẹp sạch sẽ phòng bếp, để bánh sủi cảo còn thừa vào tủ lạnh, viết tờ giấy nhắc bố, mọi việc đều đã làm xong nhưng cô vẫn lưu luyến căn phòng bếp ba bốn mét vuông này, không muốn đi ra, cho tới khi có người gõ lên thủy tinh.

Vĩnh Đạo đứng ở ngoài, trong tay là cốc nước đã uống hết, cô đành mở cửa. Anh quay người đóng cửa, bỏ ngay vẻ nhẹ nhõm, ăn nói đĩnh đạc trước mặt bố.

“Có chuyện gì sau này hãy nói, trước mặt bố hãy vui vẻ lên!”.

Anh có ý hơi trách móc.

“Em không hề không vui”.Cô dựa bên cửa sổ, cố ý nhìn ra ngoài.

“Thật không?!”.

Anh liếc cô một cái, nói xong đi ra, để lại cô một mình. Ván cờ trong phòng khách lại bắt đầu, Phổ Hoa đứng mỏi trong bếp, trở về dọn dẹp phòng bố. Cô trút hết tất cả tâm tư lên công việc nhà, cuối cùng quả thật tìm không ra việc để làm mới ngồi lên đầu giường, nghe họ đánh cờ.

 “Dâng tốt!”.

“Ăn rồi nói sau!”.

“Nhảy mã!”.

“Để bố phi!”.

“Xong rồi!”.

“Tiến lên!”.

“Đứng đây cho bố!”.

“Chiếu tướng!”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+