Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Giường đơn hay giường đôi – Chương 02.1 Vĩnh Đạo trong ký ức – mười lăm tuổi 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin-top:0in;
mso-para-margin-right:0in;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0in;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Times New Roman”,”serif”;}

Mùa hè năm Phổ Hoa mười bốn tuổi đã được định sẵn là sẽ xảy ra rất nhiều chuyện. Trạm trưởng trạm phát thanh của trường lên nhận giải nhất cuộc thi nói tiếng Tây Ban Nha toàn thành phố, lớp 8 (6) đại diện cho đội mô hình máy bay và tàu thuyền phổ thông cơ sở đã đánh mất giải tiên tiến khu vực vốn đã nằm trong tay, cấp ba toàn trường bắt đầu thời gian nghỉ ngơi và học tập mới, thứ bảykhông cho phép học thêm, tài sản lớp tự nhiên cấp ba nào đó bị mất trộm, dụng cụ thí nghiệm bị mất hơn một nửa sẽ tổ chức điều tra…

Đối với trường trung học trọng điểm vài nghìn người, đây đều chỉ có thể miễn cưỡng coi như “câu chuyện”mà nhắc vài câu, đối với Phổ Hoa mà nói chỉ là hàng chữ đơn giản trên văn bản phát thanh. Với bản thân cô, đang xảy ra vài chuyện còn đáng “tưởng niệm” hơn. Đầu tiên là bố, ông từ sau khi tham gia đội sản xuất ở nông thôn trở về thành phố, đã vào làm kỹ thuật cơ sở trong xưởng, không có bằng cấp nên không có chức danh, mức lương ở bậc thấp nhất. Còn mẹ, đến độ tuổi nhất định phải lui khỏi chức vụ đội trưởng, thiếu đi tiền trợ cấp chức vụ, thêm nữa trợ cấp tiền ăn, tiền nhà cũng giảm đi một bậc, hai vợ chồng cũng vì chuyện này mà cãi nhau càng nhiều hơn.

Không may, xưởng thông báo phí con một hàng tháng chỉ phát cho trẻ con mười bốn tuổi, Phổ Hoa đã qua sinh nhật tuổi mười bốn được tám tháng. Tuy hàng tháng chỉ là hơn chục đồng, thiếu đi bốn năm, đối với một gia đình cũng là con số không nhỏ. Còn ông ngoại của Phổ Hoa, nghỉ hưu nhiều năm cuối cùng xin khu phố tự mình mở một cửa hàng nhỏ, chuyên bán thuốc lá thơm, mỗi tháng thêm vài khoản thu. Cô của Phổ Hoa tham gia sản xuất ở nông thôn được gả ở vùng ngoài, thông qua quan hệ chạy được chỉ tiêu sinh hai lần, đáng tiếc lại sinh thêm cho chú một đứa con gái. Còn gì nữa…Còn chính bản thân Phổ Hoa. Trải qua nỗ lực hai năm, cô cuối cùng cũng lấy thành tích lọt vào top năm mươi thực hiện được nguyện vọng thi vào lớp cử tuyển mới lập của trường.

Bất cứ nỗi phiền muộn nào của gia đình đều không thể tươngxứng với thành tựu vào lớp trọng điểm. Mỗi lần nhớ lại tuổi mười bốn năm đó của mình, Phổ Hoa thường nghĩ tới việc thi vào lớp trọng điểm trước tiên, cũng vì lần bộc lộ tài năng đó của cô mà quỹ đạo cuộc đời cô chuyển một vòng nho nhỏ.

 “Mã Huy! Chúc Quyên Quyên! Lỗ Trọng Liên! Ngu Thế Nam! Diệp Phổ Hoa!”. Phổ Hoa là cái tên cuối cùng được giáo viên gọi, cô khó giấu nổi sự căng thẳng, đứng lên khỏi chỗ ngồi cung kính bước lên bục giảng nhận bảng thành tích củamình. Trở về vị trí, ánh mắt giao nhau với người bạn thân Chúc Quyên Quyên.

Đây là một lần xếp thứ hạng lớp vô cùng quan trọng sau khi thi thống nhất khối tám toàn khu vực, năm mươi người đứng đầu sẽ được trường sắp xếp vào lớp trọng điểm khối chín mới tổ chức, với sự đãi ngộ đặc thù “học sinh cử tuyển”nhận được sự bồi dưỡng toàn diện của trường.

Phổ Hoa mở bảng thành tích của mình, dưới thành tích mỗi môn là tổng điểm, sau đó là chữ ký màu đen.Nghỉ giải lao, cô và Quyên Quyên chạy ra cầu thang trao đổi bảng thành tích. Một cái là ba mươi lăm, một cái là hai mươi chín, hai đứa nhìn nhau cười, cuối cùng không nén được ôm nhau nhảy cẫng. Học tập vất vả hai năm, tình bạn hai năm cuối cùng đổi lại là kết cục hoàn mỹ nhất.

“Vui nhé, có thể cùng lớp với Kỷ An Vĩnh rồi?”. Quyên Quyên gõ lên trán Phổ Hoa.

 “Còn cậu? Biết xếp hạng của Ngu Thế Nam rồi chứ?”. Phổ Hoa có chút ngại ngùng.

Quyên Quyên diễn tả con số ba mươi tám, nhoài người lên tay vịn, mím môi cười,“Tên thối tha ba mươi tám Ngu Thế Nam này, còn may, lần này cuối cùng cũng để cậu ta có cơ hội thể hiện năng lực, đạt được danh tiếng rồi!”.

Phổ Hoa cũng vui lây, cùng Quyên Quyên nhìn xuống sân thể thao tầng dưới. Nguyện vọng của bọn họ đều được thực hiện, tiếp tục làm bạn tốt, tiếp tục học cùng lớp, đồng thời ngồi cùng một phòng học với “người đó”.

“Cậu ta không có mặt!”.

Quyên Quyên nghiêng mặt nói vào tai Phổ Hoa.

 “Ai?”.

“Cậu nói xem!”. Quyên Quyên liên tục chớp chớp mắt với cô. Phổ Hoa xoay người, giả vờ nghiêm mặt.

“Được rồi!”.

Quyên Quyên khoác vai cô, lại thì thầm vào tai cô: “Sau này còn có cơ hội!”.

Lần họp toàn thể cuối cùng học kỳ, học sinh lớp 9 (6) mới thành lập gặp mặt giáo viên chủ nhiệm lớp vừa nhậm chức ở bậc thang lớp học. Phổ Hoa và Quyên Quyên xếp hàng cuối cùng, nhìn rõ Kỷ An Vĩnh và Ngu Thế Nam đứng trước. Quan sát được nhất cử nhất động của hai cậu học sinh nam, hai người cúi đầu trêu ghẹo lẫn nhau bằng ánh mắt. Sự xuất hiện của Cầu Nhân là điểm đáng tiếc duy nhất, đúng lúc Quyên Quyên ghé sát tai Phổ Hoa thì thầm vài câu, hai đửa không hẹn mà cùng bật cười. Sự vui vẻ của bọn họ không vì người khác can dự mà bị ảnh hưởng, hơn nữa sự vui vẻ này cũng không hề tiêu tan cho tới kỳ nghỉ hè.

Những kỳ nghỉ trước, Phổ Hoa hiếm khi nhảy dây, nhảy ô cùng các bạn nữ hàng xóm, cũng chưa từng tham gia các hoạt động của các bạn nam. Tuy đa phần thời gian đều tự do nhưng cô có rất nhiều việc nhà phải làm, dường như mỗi ngày đều đeo chìa khóa, cầm danh sách mẹ để lại tới cửa hàng thực phẩm, lương thực mua đồ. Kỳ nghỉ này để khen thưởng thành tích tốt của cô, lần đầu bố mẹ cho phép cô tự do sắp xếp thời gian, ngoài học hành ra, thời gian rảnh Phổ Hoa đều đạp xe đi tìm Quyên Quyên.

Hai cô gái như hai con chim nhỏ trên bầu trời, bọn họ làm xong bài tập và phần tự học trong kỳ nghỉ từ lâu rồi, dùng tiền lẻ trong lọ tiết kiệm mua bộ Nữ hoàng Ai Cập hàng ngày ngồi quạt mát trong nhà Quyên Quyên thưởng thức tình yêu của Carol và Mentuisu. Khi trời nóng thì đạp xe tới thư viện mượn đọc những truyện ba xu của Quỳnh Dao, Dư Tình, Tịch Quyên mà người ta đã giở nát cả, mơ mộngbản thân trở thành nữ chính trong truyện. Thứ hai đóng cửa liền trở về trường học, trốn trên tầng thượng nhìn đội bóng rổ của trường luyện tập.

Đối với Phổ Hoa, sống trong một gia đình có bố mẹ là công chức mà nói, kỳ nghỉ hè năm đó có rất nhiều niềm vui, lần đầu tiên cô nhận ra vui vẻ chẳng xa xỉ gì, có thể rất đơn giản, chỉ cần tiếp tục cố gắng trên con đường học tập, cô có thể hưởng thụ càng nhiều niềm vui hơn.

Gần tới khai giảng, tâm trạng vui vẻ của Phổ Hoa dần dần trở thành một loại kỳ vọng tha thiết, kỳ vọng lớp mới, bạn học mới, thầy giáo mới, đương nhiên, điều cô kỳ vọng nhất vẫn là Kỷ An Vĩnh. Khi đó toàn bộ thế giới chỉ có Quyên Quyên biết, Kỷ An Vĩnh là “bí mật” của Phổ Hoa.

Ngày đầu tiên khai giảng của lớp chín, Phổ Hoa thấy rất bất an, từ khi dậy đã nháy mắt phải rồi.

Mẹ từng nói: Nháy mắt trái phát tài, nháy mắt phải gặp họa. Ngoài việc ngày đầu tiên vào lớp mới chắc chắn sẽ căng thẳng, tối hôm trước cònxảy ra một chuyện, trực tiếp ảnh hưởng tới niềm mong đợi vui thích của Phổ Hoa đối với năm học mới.

Cô lén lút đánh chìa khóa thùng thư của trường, giấu xuống ngăn kép của hộp bút, tuy đã dán tranh Saori lên trên ở mặt trên để che đi, nhưngtrên đường đi học cô vẫn xuống xe mở cặp sách nhìn một lần, chắp hai tay trước Saori, lặng lẽ cầu nguyện: Phù hộ, phù hộ, phù hộ không bị phát hiện.

Đến trường vẫn còn sớm, cô đến thùng thư lấy thư, gặp Phong Thanh – cán bộ đời sống của lớp 9 (6), vốn định đặt thư trở lại, đành tiếp tục để trong cặp. Đẩy xe cúi đầu đi trong khuôn viên trường, Phổ Hoa nơm nớp lo sự, trong đầu toàn hai thứ: chìa khóa, thư. Sau đó suy nghĩ bản thân nên làm gì?

Đến góc rẽ của tòa nhà lớp học, cô không nhìn đường, đâm vào đám nam sinh cũng đang đạp xe, xe đổ, người ngã, đồ rơi hết xuống đất. Một loạt xe bị đổ giống như cờ đô mi nô, cậu nam sinh đầu tiên đứng dậy kêu lên:

“Chết! An Vĩnh, cậu không sao chứ!”.

Một giọng nói rầu rĩ trả lời: “Vần ổn”.

Phổ Hoa ngã tới mức choáng váng, nghe thấy cái tên này lại chống tay đứng lên, không màng đầu gối bị đau, nhảy từng bước tới nhặt cái kính vàng bên cạnh xe. Cậu nam sinh bị ngã thảm nhất cuối cùng cũng đứng lên được, vội vã vừa xoa ngực vừa nhíu mắt cúi đầu tìm đồ, tiện miệng hỏi một câu: “Cậu không sao chứ!”.

“Này!”.Phổ Hoa khập khiễng đưa kính ra, cô đương nhiên biết Kỷ An Vĩnh.

“Cảm ơn!”. Kỷ An Vĩnh đeo kính xong, lau lau mắt kính, đôi mắt sau cặp kính trong veo.Tay áo cậu ta toàn đất, nhưng không để ý, ngược lại còn có chút kinh ngạc khi thấy Phổ Hoa.

“Là cậu!”. Lời của Kỷ An Vĩnh khiến Phổ Hoa sững sờ, lẽ nào cậu ta biết cô? Rõ ràng biết không thể, nhưng cô vẫn không kìm được nghĩ vậy.

“Mình cũng học lớp 9 (6) đây, chúng ta từng gặp trong buổi họp lớp.” Kỷ An Vĩnh chỉ chỉ vào mình, nâng chiếc xe đạp rồi leo lên, “Xin lỗi, cậu không sao chứ, vậy lát gặp”.

“Được, lát gặp”.

Phổ Hoa nhường đường, đứng đó nhìn cậu ta đi xa mới nghĩ tới việc dựng xe mình lên. Cô phủi đất trên yên xe, cảm giác có thứ gì chọc vào tay mình.

 “Này!”.

Ỷ thức được người kia đang nói với mình, cô quay đầu lại. Một cuốn vở luyện tập ngữ văn vừa bọc bìa xong được đưa tới trước mặt cô, trên đó đặt một bức thư màu tím đã bóc, cầm cuốn vở là một nam sinh cao ráo xa lạ.

Phổ Hoa giật mình, mãi mà không tìm thấy được giọng nói của mình. Nam sinh đó lại có chút hứng thú quan sát cô, “Không cần sách nữa à?”.

Khi cậu ta nói chuyện, mấy sợi râu lún phún trên cằm cũng rung theo, nhìn rất lạ. Mí mắt phải của Phổ Hoa bất giác giật vài cái, cô giơ tay một cách máy móc cầm lấy cuốn vở, cảm thấy nam sinh trước mặt này hơi quen.

“Cậu tên là Diệp Phổ Hoa?”.

Cậu nam sinh cúi đầu nhìn tên trên bìa vở, trả vở lại cho cô. Phổ Hoa không trả lời, cũng quên cảm ơn, nhận vở xong, vẫn đứng ven đường. Cậu nam sinh một chân giẫm lên bàn đạp, ấn chuông xe, bỏ lại nụ cười mang đầy ý vị sâu xa, quay đầu xe rời đi.

Phổ Hoa lo sự bất an cất vở và bức thư vào cặp, dựng xe lên đi về lán đỗ xe.Cô xoa xoa đầu gối đã bị thương, bộ đồng phục cũng bị rách một chỗ cỡ bằng ngón tay cái. Cô tránh vị trí đỗ xe của lớp 9 (6), phát hiện mấy cậu nam sinh vừa nãy đều tập trung dưới bảng rổ, Kỷ An Vĩnh, còn có… nam sinh nhặt vở cho cô vừa nãy, tay cậu ta đặt trên vai Kỷ An Vĩnh, dáng vẻ thân thiết, không biết đang nói gì.

Cảm giác quen thuộc đó lại đến nhưng Phổ Hoa không nhớ ra được đã gặp cậu ta aở đâu. Như cảm nhận được cô chú ý đến bọn họ, cậu nam sinh đó cũng quay đầu lại nhìn cô. Cậu ta vẫn đang nói chuyện với Kỷ An Vĩnh, nhưng ánh mắt lại đuổi theo Phổ Hoa, như kim chích vào lưng cô. Phổ Hoa lại thấy bất an, cô cố gắng cúi đầu chớp mắt hy vọng mí mắt không nháy nữa, cô dừng xe ở vị trí quen thuộc,cuộn cặp sách chạy lên tầng với tốc độ nhanh nhất.

Sau giờ thể dục giữa giờ, Quyên Quyên dìu Phổ Hoa khập khiễng lên phòng y tế bôi thuốc, khi xuống lầu hỏi cô: “Sao mà bị đâm vậy?”.Phổ Hoa định nói nhưng trên cầu thang toàn là học sinh vừa tập thể dục xong, trong đó không thiếu mấy cậu nam sinh sáng nay cô vừa đụng độ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+