Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Giường đơn hay giường đôi – Chương 02.2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Tiết đầu tiên mọi người giới thiệu lẫn nhau, tuy không nhớ toàn bộ tên nhưng cũng nhớ được kha khá. Vì quen biết rồi nên ngược lại cô không muốn nói. Kỷ An Vĩnh đi cuối cùng, vượt qua Phổ Hoa, khẽ gật đầu chào cô. Phổ Hoa cũng gật đầu với cậu ấy, nắm chặt tay Quyên Quyên, không muốn để Kỷ An Vĩnh nhìn thấy cô bị đau chân.

Đợi hầu hết mọi người lên cầu thang, hai cô gái mới ung dung xuống lầu, đi ngược dòng người ngang qua sân thể dục tới phòng y tế đối diện. Quyên Quyên thì thầm bên cạnh: “Các cậu quen nhau rồi?”.

Phổ Hoa nhịn đau, rầu rĩ nói tiếng “ừ”.Bôi thuốc xong trở về lớp học, mọi người đều tản ra trên hành lang, Quyên Quyên dìu Phổ Hoa về chỗ, dặn dò cô đừng có tùy tiện đi lại.

Trước khi rời đi còn ghé sát tai cô thì thầm: “Buổi trưa tầng thượng!”.

Phổ Hoa giơ tay hiệu “Ok”, mắt tiễn Quyên Quyên về chỗ cô ấy. Cô vừa định quay đầu ngồi thẳng, không ngờ lại đụng phải một đôi mắt ngồi phía sau, cô tưởng mình bị ảo giác, nhưng nhìn kỹ quả nhiên là cậu ta.

Đây là lần thứ ba trong một ngày cậu nam sinh tên Thi Vĩnh Đạo đó nhìn cô chăm chú. Trong buổi họp lớp đầu tiên khi cậu ấy đứng lên tự giới thiệu về bản thân, Phổ Hoa không dám quay đầu nhìn. Dường như cậu ấy cũng đang nghĩ cách giải bài tập, bút chì xoay trong tay trái giống như cây gậy ma thuật bay trên các đầu ngón tay mà vẫn không bị rơi xuống, ánh mắt chăm chú nhìn về một hướng nào đó trong phòng học, đến mí mắt cũng không chớp.

Phổ Hoa hơi dịch chuyển ghế, lấy sách giáo khoa ra làm bài tập. Cô xé một góc nhỏ trên vở bài tập dính lên mí mắt, hy vọng nhịp đập khiến người khác hoảng sự này sớm kết thúc, sau đó ngồi ngay ngắn lấy bút, bắt đầu chăm chỉ giải mấy bài hình học trước mắt.

Tối hôm đó, Phổ Hoa viết trong nhật ký như sau: Thật khó tưởng tượng lại nói chuyện với cậu ấy. Thực ra, vẫn ổn mà! Quần rách, bị mẹ mắng vài câu, bố nói mua cái mới, mẹ kêu vá vào vẫn có thể mặc, Quyên Quyên bão chỗ vá có thể coi như “kỷ niệm”, có lý!

Thi Vĩnh Đạo đó thật kỳ lạ, cậu ta là bạn thân của Kỷ An Vinh sao? Mong là không, sau này phải cẩn thận cậu ta! Còn may, thư đã đặt vào rồi! Phong Thanh cũng không phát hiện ra. Thượng đế phù hộ, Saori phù hộ!

Tiết hóa đầu tiên cảm giác rất khó, phải chăm chú nghe giảng, viết bài, Phổ Hoa, cố lên nào!

 

Ờ… phải cố lên! Diệp Phổ Hoa. Một tháng trôi qua rất nhanh, Phổ Hoa và Kỷ An Vĩnh nói chuyện với nhau cộng vào không quá mười câu. Họ không cùng tổ, không có cơ hội tiếp xúc. Nhưng sự kỳ vọng vào lớp chín của cô rất nhanh đã bị mài mòn hoàn toàn trong bầu không khí ngột ngạt của lớp 9 (6). Ở đây, giao lưu là việc rất xa xỉ, giữa bạn học cùng giới với nhau đã như vậy, giữa bạn bè khác giới càng có sự ngăn cách. Phổ Hoa phát hiện, nam nữ của lớp 9 (6) ít khi nói chuyện, trừ phi vạn bất đắc dĩ. Trong một tập thể toàn nhân tài, bè phái rõ ràng, mọi người đều đang mở rộng lãnh địa của mình, cái lớp này không có bạn bè, chỉ có kẻ địch.

Sau khi từ bỏ chức vụ cán bộ đời sống, Phổ Hoa và Quyên Quyên đều trở thành Turnip Head bé nhỏ không đáng để mắt tới trong lớp, nếu không phải thầy giáo điểm danh, trả lời câu hỏi trên lớp, cả ngày chắc đều sẽ không có người gọi tên họ. Ngoài mấy bạn học cũ cùng lớp trước kia, thái độ những người khác luôn lãnh đạm, đề phòng.

Áp lực của môn học cũng ngày càng nặng hơn từ ngày đầu tiên khai giảng, Phổ Hoa mệt mỏi đối phó, căn bản không màng đến việc kết giao bạn mới. Sau hai tháng, tình hình cơ bản của lớp học được xác lập, sự cạnh tranh giữa vài nhóm nhỏ bước đầu đã có kết quả, hóa ra phái nam sinh trong lớp 9 (6) chiếm hầu hết các vị trí đầu tiên.

Kỷ An Vĩnh đã lên top mười của lớp trong kỳ thi tháng, khiến Phổ Hoa rất vui. Sự yêu thích của cô đối với cậu ấy chỉ tăng chứ không giảm, cho dù nghe thấy cậu ấy trả lời câu hỏi, hoặc nhìn bóng dáng cậu ấy chơi bóng,cô cũng có cảm giác ngọt ngào.

Việc khiến cô bất ngờ là Thi Vĩnh Đạo, cậu ta cũng đứng trong top mười, còn đứng trên cả Kỷ An Vĩnh. Ấn tượng đầu tiên Thi Vĩnh Đạo để lại trong cô là chòm ria mép lún phún, hơi buồn cười. Giọng nói của cậu ta theo thời kỳ vỡ giọng càng ngày càng khàn và thấp, ánh mắt nhìn người khác vẫn mang tính xâm lược nhưvậy. Cậu ta quen việc đánh giá cô, cho dù trên lớp hay tan học, hơn nữa với vẻthản nhiên không chút che đậy, khiến cô không dám quay đầu về phía cậu ta ngồi. Cô coi ánh mắt này như khiêu chiến hoặc thái độ thù địch giữa học sinh nam nữ,nhưng lại không rõ thái độ thù địch giữa họ đến từ đâu. Vì không nhớ ra đã từnggặp cậu ta ở đâu, Phổ Hoa dè dặt né tránh, mỗi lần cậu ta đi qua, cô đều dịch người về phía khác theo thói quen.

Nhưng cô lại ngưỡng mộ thành tích của cậu ta, đặc biệt là môn hóa học, cậu ta có thể thành thạo cùng thầy giáo giải đề, triểnkhai luận chứng, thậm chí nghĩ ra cách thức đơn giản ngắn gọn hơn, thành tích môn hóa học của cậu ta đúng là khúc ca khải hoàn, đều là đứng đầu lớp, cả năm học dường như luôn đạt điểm mười. Thành tích của Phổ Hoa chẳng hề lý tưởng, thành tích môn hóa của tháng đầu tiên rớt xuống gần hai mươi điểm, rơi khỏi top ba mươi người đứng đầu trong lớp, chỉ có hai môn ngữ văn và tiếng Anh còn duy trì được ưu thế dẫn đầu.

Thành tích tổng hợp của Quyên Quyên luôn tốt hơn cô, cậu ấy lại có đầu óc khoa học, vì vậy vẫn đứng quanh quẩn thứ bậc ban đầu. Còn cầu Nhân, ngoài gia thế và bề ngoàixuất chúng, thành tích của cô ta trong lớp có thể nói là rất thảm hại.

Quyên Quyên nói sau lưng rằng cầu Nhân có thể vào được lớp trọng điểm khẳng định là dựa vào quan hệ, dựa vào hình thức. Loại không có gia thế, không có hình thức như bọncô chỉ có thể dựa vào thực lực thôi. Dựa vào thực lực, nói thì dễ! Vì thành tích và hy vọng của bố mẹ, Phổ Hoa chịu áp lực rất lớn, khiến cô gầy gần ba cân sau khi thi giữa kỳ, nhưng cho dù cố gắng thế nào, dường như cô vẫn không hiểu môn vật lý, hóa học, thành tích vẫn tiếp tục rớt xuống từng điểm.

Trước mỗi tiết hóa thậm chí cô còn cảm thấy sự hãi, lo nghĩ, sự bản thân lại hổng kiến thức hoặc làm sai phép tính, công thức. Quyên Quyên từng mấy lần xúi giục Phổ Hoa hỏi bài Kỷ An Vĩnh, nhưng Phổ Hoa lại không dám vì không đủ dũng cảm. Cứ như vậy nhiều lần, thành tích tụt lùi xuống dưới bảy mươi điểm, cô suy tính lợi hại, cuối cùng bỏ cả thể diện, một hôm sau bữa trưa cô cầm vở bài tập đi về chỗ Kỷ An Vĩnh.

Nhưng thử nghiệm nhỏ lần này cũng chưa được thần may mắn chiếu cố, cô mới đi qua một dãy ghế liền bị một người chặn đường. Thi Vĩnh Đạo – người cao hơn cô cả cái đầu cầm sách thi trung học tiếng Anh chạy vọt lên, giống như ngọn núi to chắn trước mặt cô, chỉ vào một câu hỏi một cách gượng gạo: “Diệp Phổ Hoa, câu này sao lại dùng ngữ khí hư cấu?”.

Phổ Hoa quên cả bản thân đã về chỗ như thế nào, nhưng cô kiên trì cả một buổi chiều để giảng về ngữ khí hư cấu một cách tỉ mỉ từ đầu đến cuối cho Thi VĩnhĐạo. Cậu ta kéo ghế lại ngồi cạnh bàn học cô, họ ngồi rất gần, cô dường như có thể ngửi Cô dè dặt không dám tiếp xúc với ánh mắt cậu ta, viết từng nét trên vở cậu ta. Ngoài nghe, đa phần thời gian cậu ta được mùi mồ hôi do chơi bóng của cậu ta. chống cằm nghĩ câu hỏi. Có lúc cậu ta ra vẻ thâm trầm, có lúc lại như bản thân cậu ta vốn rất thâm trầm.

Khi giảng xong, đột nhiên cậu ta hỏi hai vấn đề chẳng liên quan gì. Cậu ta nói: “Cậu học tiếng Anh với ai vậy?”.

 “Ớ…”.

Phổ Hoa không biết trả lời thế nào, Với thầy giáo…”.

“Vậy sao mình lại học kém?”.Cậu ta lại hỏi.

Lần này Phổ Hoa hoàn toàn không còn lời nào để nói, may mà có tiếng chuông vào học, cậu ta từ từ kéo ghế, không cam lòng trở về vị trí. Tiết tiếng Anh buổi chiều, Phổ Hoa lại có ảo giác như bị kim chích ở lưng, giáo viên tiếng Anh để cô và bạn học đối thoại, cô nói được một nửa thì bắt đầu nói năng lộn xộn.

Một thời gian thành tích không tốt, trong lòng Phổ Hoa rất rối loạn. Tan học cô nhiều lần kéo Quyên Quyên lên tầng thượng, nói chuyện, kêu than trong khi quyển luyện tập dày cộp trải trên đùi. Quyên Quyên ở bên cô như hình với bóng, luôn cổ động cô, còn mang đến cho cô truyện tranh mới mua, “Không sao, chúng ta càng bị đánh bại càng dũng cảm!”.

Phổ Hoa thở dài, không có tâm trạng đọc truyện tranh, cô gục xuống đầu gối hỏi Quyên Quyên: “Kết quả thi cuối kỳ không đạt, có bị loại không?”.

“Không đâu!”.

Quyên Quyên ôm vai cô, nhưng lại có chút không tập trung. Đội bóng rổ nam hàng ngày tăng cường luyện tập dưới lầu, Kỷ An Vĩnh trong số đó, Ngu Thế Nam cũng vậy. Phổ Hoa biết Thi Vĩnh Đạo cũng tham gia đội bóng của trường vì vậy chẳng thèm xem. Sau kỳ thi tháng lần thứ tư, vì thành tích một môn học kém, cô trở thành đối tượng đặc biệt được chủ nhiệm lớp quan tâm chú ý, sau vài lần gặp mặt nói chuyện, chủ nhiệm lớp chủ động giới thiệu để Phổ Hoavà Kỷ An Vĩnh thành đôi bạn cùng tiến.

Sau khi biết tin tức này, Phổ Hoa nửa vui nửa lo, Quyên Quyên là người đầu tiên cô kể. Vui ở chỗ cuối cùng cô cũng có lý do đường đường chính chính tiếp xúc với Kỷ An Vĩnh, lo vì rất không muốn để cậu ấy biết thành tích hóa học của cô. Có điều sau đó chứng minh, đều do Phổ Hoa nghĩ nhiều thôi. Kỷ An Vĩnh tận tụy, hết sức có trách nhiệm làm thầy giáo hóa cho cô, một tuần hai lần lên lớp một cách nghiêm túc. Cậu ấy chưa bao giờ nói chuyện riêng, sắpxếp hợp lý từng phút, hóa giải những nguyên lý công thức phức tạp cho cô, rất nhẫn nại, gặp phải chỗ nào cô không hiểu liền đẩy đẩy mắt kính tự mình nghĩ cáchkhác. Có lúc Phổ Hoa tự học hóa ở nhà, vẫn nhớ tới vẻ mặt của Kỷ An Vĩnh khi giảng bài.

Giọng nói của cậu ấy không lớn, tay phải cầm bút thon dài, trắng nõn, và ánh mắt ôn hòa, ấm áp, khích lệ cô đừng bỏ cuộc của cậu ấy. Hiệu quả giúp đỡ này rất rõ rệt, sau bốn tuần, thành tích môn hóa học của Phổ Hoa có chuyển biến lớn, thành tích tiếng Anh của Kỷ An Vĩnh cũng tiến bộ hơn, hai người tuy chưa được coi là bạn nhưng rất hòa hợp, có một loại “ngầm hiểu” rất khó hình dung. Vô tình gặp nhau trong hành lang, trong lớp, Kỷ An Vĩnh thườngcười cười nói tiếng “Hi” với Phổ Hoa.

Phổ Hoa có lúc tự mình đứng trước gương bắt chước giọng nói của Kỷ An Vĩnh nói  “Hi” với mình, sau đó ôm mặt, cảm nhận được chút ngọt ngào trong lúc học tập vất vả. Tin tức Kỷ An Vĩnh và một nữ sinh nào đó lớp 9 (2) thành đôi đột nhiên truyền ra từ đội bóng rổ vào cuối năm, một đồn mười, mười đồn trăm, không lâu sau liền tới tai Phổ Hoa. Cô cùng Kỷ An Vĩnh trong “kỳ trăng mật” của giai đoạn giúp đỡ lẫn nhau, nhất thời không dám tin.

Quyên Quyên nghe được tin tức việc đầu tiên là kéo cô lên tầng thượng trao đổi chi tiết, còn chưa bắt đầu nói vào trọng điểm thì tiếng bước chân thình thịch vang lên trên cầu thang, một lát sau Doãn Trình, Cao Triệu Phong chạy lên trước.Bọn họ lên, Kỷ An Vĩnh cũng lên. Hai ba giây sau, cậu ấy xuất hiện trên bậc thang cuối cùng, Thi Vĩnh Đạo đi ngay sau, tay vò một tờ giấy.

“Nhóm bốn người” – có chút danh tiếng trong lớp đều có mặt đầy đủ, có vẻ cần bàn bạc tính toán điều gì, Quyên Quyên thấy vậy, trước khi Cao Triệu Phong lên tiếng, liền kéo Phổ Hoa xuống lầu. Đi qua Kỷ An Vĩnh, cậu ấy nhìn hướng khác, Phổ Hoa lòng dạ rối bời vì lời đồn đại, vốn định chào một tiếng, cuối cùng chỉ lặng lẽ nghiêng người đi xuống.

Tới chỗ rẽ cô quay đầu lại nhưng cậu ấy từ lâu đã không còn ở chỗ đó, trên bậc thang chỉ có một bóng dáng cao cao, ném quả cầu giấy, lạnh lùng quay đầu liếc cô một cái rồi nhảy lên sân thượng. “Nhìn thấy chưa, trong tay có thuốc lá…”.

Trên đường trở về lớp học, Quyên Quyên không ngừng ghé sát lại lẩm bẩm mấy câu, tâm trạng Phổ Hoa tệ tới cực điểm, không muốn nói gì. Đây là Kỷ An Vĩnh khác nhất mà cô từng gặp, bình tĩnh và lạnh nhạt, dường như quả thật đã có chuyện gì đó xảy ra, phá vỡ hình tượng nho nhã lịch sự vốn có của cậu ấy.

Buổi tối đạp xe về nhà, Phổ Hoa nhốt mình trong phòng, bố mẹ cãi nhau vì chuyện bữa tối ăn gì ở phòng ngoài, cô túm gối trùm lên mặt, không muốn nghe họ cãi nhau. Nhưng càng buồn bã, thì gương mặt nghiêng nghiêng cố ý quay đi trên bậc thang của Kỷ An Vĩnh càng khiến cô không cách nào quên nổi, cô ngồi dậy lấy cặp sách ra, mở tất cả bài tập hóa học mấy tuần vất vả khổ sở hoàn thành, tìm bút tích KỷAn Vĩnh lưu lại.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+