Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Giường đơn hay giường đôi – Chương 02.5 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin-top:0in;
mso-para-margin-right:0in;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0in;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Times New Roman”,”serif”;}

Sau khi giao bản tự thuật xong, chủ nhiệm lớp kéo Phổ Hoa tới một bên nhẫn nại khuyên cô: “Em nhớ thêm chút nữa xem, ngày mai nói tiếp”.

Ngày hôm sau, Phổ Hoa bị cho nghỉ học.Buổi trưa, Quyên Quyên lên tầng thượng tìm cô, cô ngồi trên bậc cao nhất, hai tay chống cằm, mặt trắng bệch.

Nghe thấy Quyên Quyên nhắc tới hai chữ “phiếu ăn”, môi run run. Tuy đã nhiều lần khẳng định mình không cầm, nhưng tìm thấy phiếu ăn bốn trăm tệ từ túi xách của Phổ Hoa, không ai có thể tin sự trong sạch của cô. Phổ Hoa và Phong Thanh với tư cách là đương sự trong việc mất phiếu ăn, kể cả Thi Vĩnh Đạo và Lý Thành Tự đánh lộn, bốn người đều phải đợi hai ngày trong văn phòng của chủ nhiệm phụ trách kỷ luật và học tập. Đa phần thời gian đều hỏi chuyện và giáo dục, viết thêm điều tra. Mỗi lần chủ nhiệm gọi đến Phổ Hoa, cô đều cúi thấp đầu, không dám ngẩng lên nhìn người khác. Trong hai ngày, cô chưa từng nói một câu.

Trên giấy điều tra, cô viết: “Em không lấy! Không phải em lấy!”.

Cô tin tưởng chính nghĩa, tin tưởng công lý, nhưng lần này, chính nghĩa và công lý lại không hề đứng về phía cô. Sau khi kết thúc việc dừng học, Phổ Hoa không dám lên lớp, nhưng cũng không thể không đi học. Một mặt gia đình không biết chuyện xảy ra như vậy, bố tưởng cô không muốn ăn cơm, nhiều lần khóc giữa đêm do tập trung lo lắng cho kỳ thi.

Mặt khác, một vài học sinh không biết chân tướng sự việc bắt đầu chỉ trỏ cô,thỉnh thoảng người khác cũng không nói gì chỉ nhìn cô một cái, hoặc trên tay cầm phiếu ăn, Phổ Hoa liền cảm thấy họ như đang đâm vào sống lưng mình. Buổi trưa cô không đi ăn cơm, ngày ngày ở trên sân thượng.

Ngày nào chưa bắtđược hung thủ, cô có trăm miệng cũng không biện bạch được, không cách nào lấy lại được danh sự và sự trong sạch của mình. Nhưng so với những lời đồn đại vô căn cứ, đáng sự hơn cả chính là cách thức xử lý của nhà trường.

Bốn người: Phổ Hoa và Phong Thanh, Lý Thành Tự, Thi Vĩnh Đạo đều bị loại khỏi danh sách cử đi học tốp đầu tiên. Sau khi chủ nhiệm lớp tuyên bố kết quả, Phổ Hoa mặt tái ngắt đứng cạnh tường, ba nam sinh đều đã đi ra, cô vẫn đứng ở chỗ đó, hoàn toàn quên mất phải trở về lớp làm bài thi.

Phổ Hoa lên sân thượng, ôm tờ thông báo, chớp chớp nước mắt, rồi không nhịn được khóc òa, lòng rất đau, rất oan ức, lại không có nơi nào để nói, nơi nào để thổ lộ, ôm đầu khóc nức nở, cũng không muốn để người khác thấy nỗi buồn của cô. Tối hôm đó xuống tầng lấy xe, trời đã tối đen, trên sân bóng không còn người,Quyên Quyên về nhà từ sớm.

Phổ Hoa nghe thấy tiếng bước chân chạy bóng trên sân bóng rổ, mỗi lần bóng chạm vào nền sân hoặc giỏ bóng, trái tim cô cũng đau theo.

Người chơi bóng đơn độc đó cũng buồn khổ như cô chăng?

Trong bóng tối có người đi ra chỗ để xe, hình dáng mờ mờ đứng dưới cột bóng, Phổ Hoa ngơ ngẩn nhìn bóng dáng ấy, nước mắt từng giọt từng giọt lăn dài trên má, rơi xuống yên xe. Mấy ngày đó là sự trớ trêu lớn nhất cô từng gặp phải từ khi lớn lên đến nay, cô nhất định phải học cách một mình gánh vác, học cách chịu đựng.

Vụ án không manh mối này trực tiếp ảnh hưởng đến thành tích của cô, kỳ thi thử vòng hai Phổ Hoa rớt khỏi danh sách năm mươi người đứng đầu, tiếng Anh càng thất thường hơn, cô quên không làm cả một phần đọc hiểu. Sau khi thành tích đi xuống, chủ nhiệm phụ trách kỷ luật và học tập tìm cô nói chuyện, danh sách cử đi học tốp hai vừa thông báo, Cầu Nhân ký xong thỏa thuận đi ra đối diện với Phổ Hoa.

Nhìn tờ thông báo cử đi học trên tay Cầu Nhân, Phổ Hoa trầm mặc. Phổ Hoa tự hỏi, rốt cuộc sai ở đâu, vì sao trong lúc tăm tối không ai có thể giúp mình. Tinh thần cô sa sút tới sát ngày thi thử vòng ba, Quyên Quyên bầu bạn cũng không thể khiến cô phấn chấn hơn. Hai tuần trước khi thi, cô vô tình phát hiện một mẩu giấy nhỏ trong hộp bút. Trên đó có ghi: “Đừng nhụt chí”.

Ký tên Kỷ An Vĩnh, cầm tờ giấy nhỏ, Phổ Hoa lại nước mắt lưng tròng. Mấy buổi tối tự học đó, mỗi lần khoác cặp dắt xe, cô đều nghe thấy tiếng ném bóng vọng đến từ sân thể thao trong bóng tối. Bóng dáng ấy chưa từng lại gần nhưng âm thanh chạm vào linh hồn đó trực tiếp cùng cô bước vào cuộc thi thửvòng ba. Phổ Hoa hy vọng, bản thân có thể chiến thắng số phận, cười đến cùng.

 

2-8

Kỳ thì thử vòng ba kết thúc được ba ngày thì Phổ Hoa bị gọi lên phòng giáo viên, theo sau còn có Thi Vĩnh Đạo. Cậu ta hình như vừa chơi bóng xong, toàn thân ướt đẫm, bộ đồng phục dán vào người, trên mặt vẫn còn vệt mồ hôi đen đen, khiến cho hai hàng râu nhìn càng buồn cười.

Vì chuyện phiếu ăn, lâu lắm rồi cô không còn có ý thức về sự tồn tại của cậu ta, thậm chí quên luôn cả nỗi sự hãi cậu ta. Ngồi sánh đôi, cô cũng không muốn nói chuyện.

“Đến ký tên à”.

Thi Vĩnh Đạo dùng động tác tay viết chữ ra hiệu, rồi lại lau mồ hồi trên tay áo. Cậu ta cười ngốc nghếch, không giống dáng vẻ dọa người khi nghiêm túc.

“Hả?”. Thi Vĩnh Đạo quay đầu nhìn cánh cửa không người, “Cậu được cử đi học rồi, đến ký thỏa thuận đấy!”.

“Thỏa thuận cử đi học”.

Ngữ khí của cậu ta bình tĩnh như thế, Phổ Hoa trong lòng nhẹ nhõm, bất giác cười với cậu ấy. Đây có thể coi như lần đầu tiên tiếp xúc một cách hữu hảo giữa hai người. Giáo viên trở lại, quả thật phát tờ thỏa thuận, Phổ Hoa lấy bút ghi tên mình. Thấycô ghi xong, Thi Vĩnh Đạo cũng trịnh trọng ký tên mình trên đó. Phổ Hoa biết thứ hạng trong vòng thi thử thứ hai của cậu ấy, không ngờ cậu ấy cũng bị kéo xuống ký tên đợt cuối cùng, trên đường trở về lớp học, vì tâm trạng nhẹ nhõm, cô không nén được hỏi cậu: “Sao giờ cậu mới ký thỏa thuận, Phong Thanh bọn họ chẳng phải ký sau kỳ thi thử vòng hai ư?”.

Ánh mắt cậu ấy không biết đang nhìn nơi đâu, gãi đầu, dáng vẻ vô cùng thờ ơ,“À, gia đình mình vốn muốn mình thi trường ngoài”.

“Cũng đúng, thành tích của cậu tốt vậy mà”. Lần đầu tiên cô nói ra lời tự đáy lòng mình.

“Tiếng Anh của cậu mới gọi là tốt!”.

Cậu ấy lau mồ hôi, không quen được người khác khen ngợi, lại cảm thấy nên nói gì đó, thế là tiếp tục gãi gãi đầu, “ừ… mình xuống tầng đây… Chúc… Chúc…”.

“Hả?”.

Phổ Hoa nhìn cậu ấy một cách nghiêm túc, cảm thấy vệt mồ hôi đen đen đổi màu.

“Chúc Quyên Quyên chắc đang đợi cậu!”.

Cậu ấy tùy tiện nói xong, quay đầu chạy mất, giống như nhóc con hư hỏng có tật giật mình. Thật hiếm khi Phổ Hoa thấy hai chữ “đáng yêu” trên hình bóng Thi Vĩnh Đạo. Nhìn cậu đi xa, cô nâng tờ thỏa thuận lên, trở về phòng học, tâm trạng mãi vẫn chưa bình thường lại. Là vui mừng, cũng có chút thổn thức.

Giữa hè, trong những ngày chạy nước rút, cuộc sống của lớp được cử đi học thanh Kỳ thi cấp ba quyết liệt của vài tuần sau đối với họ mà nói chẳng qua chỉ là ba ngày nhẹ như gió thoảng, chớp mắt liền kết thúc, vất vả cốgắng hết sức một năm trời, lúc này cũng đã kết thành quả ngọt nhất.

Rời khỏi địa điểm thi, Phổ Hoa và Quyên Quyên ôm nhau trên tầng thượng, họ đều rơi lệ, những giọt nước mắt của bao sự chua xót nhưng cũng đầy ngọt ngào. thản dễ chịu.

Tin đồn như hơi ẩm ngày hè vừa bốc lên đã tan ngay, Phổ Hoa cất giấu tờ giấy Kỷ AnVĩnh viết “Đừng nhụt chí”, tham gia cuộc thi thể dục.

Bước trên đường chạy tám trăm mét, cô cắn chặt răng, Quyên Quyên và Ngu Thế Nam đứng bên. Một tiếng súng nổ, Quyên Quyên đưa cô ra đường chạy, tiếp theo, Ngu Thế Nam dẫn cô khắc phục hai trăm mét tiếp theo, chặng thứ ba ngườitới giúp là Kỷ An Vĩnh, bóng dáng nghiêng nghiêng lặng lẽ chạy của cậu ấy mang lại sức mạnh vô hình cho Phổ Hoa, cô muốn nói cảm ơn, khổ nỗi không có cơ hội mở lời.

Vòng cuối cùng khi đến gần giới hạn của sự mệt mỏi, Kỷ An Vĩnh giao cô cho người tiếp sức kế tiếp, một bàn tay to lớm nắm chặt tay cô. Trong gió, gươngmặt Thi Vĩnh Đạo có đường nét giống như hình bóng mờ sương trong giấc mơcủa Phổ Hoa, giọng nói cậu ấy xuyên qua tầng sương mù, lộ ra sự kiên quyết chắc chắn.

 “Theo mình!”.

“Chú ý hít thở!”.

“Không được dừng lại!”.

Khóe mắt cô có nước mắt, do kiệt sức và hơi thở ngày càng đau nhưng một khắc cậu ấy cũng không buông tay, không cho phép cô giảm tốc độ, không cho phép cô từ bỏ, kéo theo bước chân sắp ngã quỵ của cô, cùng cô chịu đựng năm mươi mét đường thẳng cuối cùng, thận trọng đưa cô qua vạch đích.

Sau khi kết thúc tám trăm mét, Phổ Hoa không thấy Thi Vĩnh Đạo nữa. Cô mềm nhũn ngã xuống trong cơn choáng váng đầu óc vì cảm nắng, bình tĩnh kết thúc cuộc đời cấp hai của mình. Hôm kiểm tra số điểm, Phổ Hoa đứng dưới mái hiên bốt điện thoại công cộng, nắm ống nghe thầm đọc số điểm của mình, hít không khí ẩm ướt, ấm áp của ngày mùa hè trong màn mưa tí tách.

Với thành tích tổng điểm xếp thứ mười lăm trong trường, đứng đầu môn tiếng Anh toàn khu vực, cô được vào lớp mười trọng điểm. Kỷ An Vĩnh trong năm mươi người đứng đầu toàn khu vực, Thi Vĩnh Đạo lên bảng vàng, cậu ấy là trạng nguyên môn hóa học trong khu vực, vào thứ hạng ưu tú toàn thành phố.

Phổ Hoa nhận được thông báo vào cấp ba thì đã sớm bước vào những ngày hè nóng nực nhất. Cô hẹn Quyên Quyên trở về trường học. Thùng thư hiu quạnh đứng gần cổng trường, tốp năm tốp ba các nam sinh chơi bóng trên sân thể dục, lớp chín khóa mới lại bắt đầu cuộc sống học bù.

“Thi Vĩnh Đạo có thể được học trường Tứ Trung, cậu biết không?”.

Quyên Quyên đứng trước bảng vàng, chỉ vào tên cậu ấy. Phổ Hoa mím môi, giả vờ không quan tâm.

Nhận được giấy thông báo, hai người trở về phòng học suốt một năm qua của lớp 9  (6), có một vài quyển sách, vở và đồ lặt vặt mọi người chưa thu dọn, vẫn bày trên bàn học.

Quyên Quyên cầm phấn, mô phỏng chữ ký của Ngu Thế Nam. Phổ Hoa ngồi vào vị trí của mình, ngăn bàn trống không, đến giấy cũng chẳng còn. Trên mặt bàn còn vài dấu vết của bút chì và bút bi, giống như chữ, vì thời gian quá lâu nên cũng không còn nhìn rõ.

Cô cầm bức ảnh trong phong thư bày ra trên bàn nhìn kỹ, tìm bản thân mình trong năm mươi gương mặt tươi cười. Ngu Thế Nam vẫn rất lạnh lùng, kiểu tóc mới của Quyên Quyên mang phong cách thục nữ biết bao, Phong Thanh và Lý Thành Tự khoác vai nhau, giống như tình bạn bền chặt không gì phá vỡ của bọn họ, Cầu Nhân mặc một chiếc váy bắt mắt, lộ ra vẻ đẹp trưởng thành trướctuổi trong đám nữ sinh cùng tuổi, “nhóm bốn người” đứng cùng nhau, Cao Triệu Phong, Doãn Trình, Kỷ An Vĩnh và Thi Vĩnh Đạo. So với nụ cười của ba người kia, Phổ Hoa cảm thấy biểu hiện của Thi Vĩnh Đạo và mình hơi giống nhau, dường như cười đùa, thoải mái vô lo, nhưng lại khó che giấu được vẻ mệt mỏi đằng sau nụ cười ấy.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+