Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Giường đơn hay giường đôi – Chương 03.3 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}

Nhìn con đường nhộn nhịp đông đúc, cô gửi tin nhắn cho Quyên Quyên. Rất nhanh có điện thoại gọi tới. Ngữ khí đầu bên kia điện thoại của Quyên Quyên rất tiếc nuối.

 “Đi tong rồi hả?”.

 “Ừ…”.

Phổ Hoa men theo con đường đi về phía trước, không mục đích, chìm nghỉm trong dòng người cuối tuần, “Sao cậu biết?”.

“Mình đương nhiên biết! Sớm đã chuẩn bị tâm lý rồi! Muốn mình qua không?”.

“Không cần, cậu làm việc của cậu đi, mình đi dạo một chút”.

“Vậy được, ngày mai sẽ đưa cách liên lạc người tiếp theo cho cậu”.

“ừ…”.  Phổ Hoa cười gượng cúp máy, dừng trên làn đường dành cho người đi bộ chờ tín hiệu đèn qua đường chuyển sang màu xanh, vô thức đếm những chiếc xe trên đường.

Từ giữa hè tới đầu thu, cũng chỉ trong thời gian vài tuần ngắn ngủi, các mùa luân phiên nhau năm này qua năm khác, năm nay cô cảm thấy cái lạnh đến vô cùng sớm và nhanh, thanh niên mặc áo cộc tay vẫn đầy ra đấy còn cô đã mặc thêm áo khoác mỏng, gió vẫn dễ dàng luồn qua cổ, khiến toàn thân cô lạnh lẽo.

Vài giây ngắn ngủi đợi qua đường, bóng dáng mờ nhạt của anh công chức xẹt qua đầu cô, giống như một người đi đường bình thường, không chút cảm giác, cô rất khó tưởng tượng hình ảnh mình sẽ sống cùng một người như vậy tới cuối đời. Nếu cùng một người xa lạ từ từ sống qua ngày, tất nhiên cũng có thể sống ổn thỏa yên bình, nhưng cũng sẽ cảm thấy xót xa, đau đớn, như thể sống lãngphí một đời.

Trong vườn hoa trung tâm con phố đều là những người già đang khiêu vũ, ca hát, qua lớp kính cô thấy thự bánh đang làm đào mừng thọ, Phổ Hoa dừng lại bên cửa sổ nhìn vào lại nghĩ tới bố. Chuyện xem mặt, bố tất nhiên không biết, cô cũng không dám để bố biết, chỉ mượn cớ công việc bận, nói Vĩnh Đạo đi công tác. Nhưng suy cho cùng không thể nói dối mãi được, sẽ có một ngày lời nói dối bị phát hiện, cả thế giới sẽ biết chân tướng sự việc, ngày đó rốt cuộc là khi nào,Phổ Hoa cũng đã hỏi bản thân rất nhiều lần. Quyên Quyên từng nói nên kể cho bố cô, vài lần gọi điện về cô lại không thể lên tiếng.

Vừa bị hỏi lý do ly hôn, cô buột miệng gọi Vĩnh Đạo là “chồng tôi”, khi ấy đối phương sa sầm nét mặt không nói chuyện nữa, nhanh chóng thanh toán rời đi.

“Chồng tôi”? Cách gọi buồn cười biết bao, nhớ lại Phổ Hoa cũng cảm thấy rất kỳ lạ. Khi họ còn bên nhau, cô chưa bao giờ giới thiệu anh theo kiểu: “Đây là người yêu mình”, “Anh ấy là chồng tôi”, nhưng anh lại nhiệt tình tuyên bố: “Đây là người yêu tôi”, “Cô ấy là bà xã tôi”, những cách gọi thông thường ấy bây giờ lạithuộc về người khác, cô mới ý thức được ngày tháng có thể buột miệng nói ra đó quý giá biết bao.

Phổ Hoa đi mệt liền ngồi lên băng ghế ở bến xe bus gọi cho bố, muốn nghe giọng ông. “Bố chơi cờ xong rồi à? Buổi tối bố ăn gì?”.

 “Bố ăn tạm rồi. Cuối tuần có về cùng Vĩnh Đạo không? Ngày mai bố đi chợ sáng mua thức ăn”.

 “Tuần này… bọn con hơi bận…”.

 “ờ, không sao, bố tiện thì hỏi thôi… bọn con bận… cô con mang biếu hoa quả và đặc sản, rảnh thì đến lấy một ít về mà ăn, nhân tiện mang sang cho bố mẹ Vĩnh Đạo!”.

 “Vâng, con sẽ bảo với anh ấy”.

Sau đó bố dặn dò rất nhiều điều như mọi khi, cô đều đồng ý như thật, ghi nhớ trong lòng. Ngày về nhà lấy hoa quả, ra khỏi cửa bố còn dặn dò Phổ Hoa thường xuyên sang thăm nhà chồng. Buổi chiều cuối tuần không có việc gì làm, Phổ Hoa ôm túi hoa quả, cuối cùng tìmđược Đường Đường, Mạch Mạch, kèm thêm Quyên Quyên cùng tới nhà  hưởng thứcmón mứt hoa quả cô làm.

Nồi đun nóng, đường đảo một chút liền chuyển màu đỏ, táo, chuối xếp thành quả núi nhỏ đặt trên thớt, ba người bạn ở ngoài đang bàn luận về bài viết chuyên mục đặc biệt của Lâm Quả Quả, Phổ Hoa nghe một cách phân tâm.

 “Mình cảm thấy dưới ba mươi thì mình không thể chấp nhận”. Mạch Mạch nói.

 “Cái gì gọi là ba mươi? Ba mươi của cậu có thể bằng tám mươi của người khác. chuẩn mỗi người khác nhau!”. Quyên Quyên vẫn luôn thích tranh luận.

 “Vậy thì một trăm điểm là rất yêu, không điểm là hoàn toàn không có tình cảm nhỉ!”. Tiêu Đường Đường nói.

“Không nhất định như vậy, mình cảm thấy không có tình cảm đạt mức điểm một trăm, nhưng lại có điểm âm, một bên không chi trả mà chỉ lĩnh nhận, bên kia không ngừng chi, cuối cùng bội chi một cách nghiêm trọng…”. Quyên Quyên lại nói.

 “Cậu là ngân hàng đấy à…”. Phổ Hoa nghe xong cũng bật cười.

Đó quả thật là bài viết khiến người ta phải suy nghĩ, làm bài mở đầu của chuyên mục rất thích hợp, chỉ sau một lần duy nhất xem qua, tổng biên tập liền thông qua ngay, Phổ Hoa đang dở tay dịch.

Đắn đo từng chữ về quan điểm của Lâm Quả Quả, cô muốn hiểu sâu hơn về quan niệm giá trị hạnh phúc đó, đáng tiếc Lâm Quả Quả đã biến mất khỏi tòa soạn, chỉ có thể thử liên hệ với cô ấy qua mạng internet. Chữ ký trên QQj£) của Lâm Quả Quả là “Mức thấp nhất của hạnh phúc”, một thời gian dài đều trong trạng thái không Online, có lúc đợi cả ngày mà icon của cô ấy cũng không sáng. Phổ Hoa để trống phần khái niệm, muốn tiếp tục xử lý phần tiếp theo, nhưng vì phần  thiếu đó nên rất khó để tiến hành tiếp.

Đối với tác giả tự do, biến mất cũng là chuyện bình thường, giống như Vĩnh Bác phiêu bạt khắp nơi có thể đột nhiên biến mất cũng có thể đột nhiên xuất hiện. Mứt hoa quả vẫn chưa làm xong, di động của Phổ Hoa rung ù ù trên bàn, ba người phụ nữ đang nhàn rỗi buôn chuyện dừng lại, Đường Đường cầm di động vào bếp cho Phổ Hoa. Trong điện thoại truyền đến giọng của Vĩnh Bác, nghe kỹ, hình như còn có tiếng va đập của tàu hỏa khi đi qua gờ nối của đường sắt.

“Hai đửa đang làm gì đấy?”.

Anh nói to. Phổ Hoa vặn nhỏ lửa, đẩy Đường Đường ra ngoài rồi đóng cửa bếp lại, “Emđang… làm món mứt hoa quả…”.

“Vĩnh Đạo đâu? Bảo nó nghe máy, di động của nó sao tắt vậy!”.

“Anh ấy… có chút chuyện… anh đang ở đâu?”. Phổ Hoa hạ thấp giọng.

“Trên tàu, buổi tối đến nơi, muốn kêu hai đứa ra ngoài ăn cơm”.

 “Anh ấy không ở nhà… ra ngoài rồi…”.

 “Thế ư… vậy thôi đi… trước đây!”.

Để lần sau đi, nói với Vĩnh Đạo gọi điện cho anh, anh cúp máy

 “Vâng…”.

Đặt điện thoại xuống, đường đã hơi cô lại, thấm vào hoa quả, ba người bọn Quyên Quyên đều nói không sánh, ngược lại rất sít răng, Phổ Hoa cùng bọn họ chơi bài Tarot nhưng tâm trí cô để đâu đâu, rồi chơi cờ tỷ phú, vốn đã nói cùng nhau ăn cơm tối, cuối cùng cô lại thay đổi ý kiến.

Khi tiễn mọi người ra về, Quyên Quyên lại quay lại, “Sao vậy? Vừa nãy là điện thoạ icủa ai?”.

“Vĩnh Bác… Anh ấy trở về rồi…”.

Phổ Hoa xoa ngón tay trống, không có nhẫn để xoay.

 “Vì vậy?”.

 “Tuần sau… sinh nhật mẹ Vĩnh Đạo”. Phổ Hoa thở dài, không biết nên làm thế nào.

 “Sinh nhật mẹ anh ta liên quan gì đến cậu! Bà ấy lại chẳng phải mẹ chồng cậu nữa rồi! Để Thi Vĩnh Đạo đi cùng Cầu Nhân!”.

Quyên Quyên lại trở nên gay gắt,khiến Phổ Hoa bối rối không trả lời được, “Cậu đừng nói với mình cậu muốn đi!Không được đi! Mặc kệ anh cả anh hai, sinh nhật mẹ hay bố anh ta, hết thảy cậu đều đừng đi, tuần sau cùng mình đi tập yoga, làm đẹp, hoặc chúng ta đến chỗ Hải Anh…”.

 “Quyên…”. Phổ Hoa ngắt lời Quyên Quyên, “Mình nghĩ…”.

 “Diệp Phổ Hoa! Nếu cậu dám đi, mình sẽ tuyệt giao với cậu! Những lời khuyên đó đều vô ích với cậu đúng không? Cậu ngốc à!”. Quyên Quyên tức giận giậm chân, kéo Phổ Hoa lên tầng.

 “Mình không phải ý đó… Mình chỉ…”. Phổ Hoa muốn giải thích nhưng lại không thể nói rõ ràng. Trở về phòng, Quyên Quyên cầm di động của Phổ Hoa, tìm tới tên Vĩnh Đạo đẩy tới trước mặt cô.

 “Bây giờ gọi cho anh ta, nói với anh ta cậu không đi! Để anh ta sau này đừng có dây dưa với cậu nữa!”.

 “Mình…”.

Phổ Hoa chắp tay sau lưng không nhận điện thoại, Quyên Quyên thực sự muốn ấn phím gọi, cô bước lên giật lấy, nhưng vô tình chạm vào phím xanh,điện thoại liền gọi đi. Màn hình lóe lên hàng chữ tên của Vĩnh Đạo, Quyên Quyên giật mình, lỡ tay làm rơi điện thoại xuống đất, Phổ Hoa định bấm vào phím tắt thì điện thoại đã kết nối, họ dường như cùng lúc nghe thấy bên kia có tiếng “A lô” của phụ nữ, sau đó im bặt, thay vào đó là một khoảng im lặng.

Sắc mặt Phổ Hoa trở nên trắng bệch, tay run rẩy, nhặt di động lên tự tay tháo pin, rồi rút sim ra khỏi máy, Quyên Quyên im lặng nhìn cô hoàn thành mọi thử, hai người đưa mắt nhìn nhau nhất thời cũng quên vừa nãy đang tranh giành cái gì.

Buổi tối sau khi tắt đèn, Phổ Hoa không ngủ được, đứng trong phòng khách nắm di động đến nóng cả lên, lòng dạ rối bời đi từ đầu này tới đầu kia của căn phòng. Nhớ lại tiếng “A lô” lúc chiều tối, liên tục ám thị bản thân đó không phảiCầu Nhân, có lẽ hoàn toàn không phải là phụ nữ.

Tới nửa đêm, điện thoại bàn đột nhiên vang lên hai tiếng trong bóng tối, tiếng chuông xuyên thấu màn đêm tĩnh lặng, khiến Phổ Hoa sợ hãi đổ mồ hôi. Cô bước tới chạm vào ống nghe, đợi tiếng ghi âm chuyển sang chế độ nhận tự động,nặng nề hít hai hơi. Trong điện thoại là sự im lặng hồi lâu, mơ hồ như có người đang thở ở đầu bên kia. Sau sự im lặng, băng ghi âm vang lên giọng nói của khàn khàn của Vĩnh Đạo.

 “Anh trai anh về rồi, ngày mai anh ấy mời ăn cơm, anh tới đón em”.

Anh dừng lại một lát rồi nói: “Chỗ cũ, sáu giờ ba mươi”.

Phổ Hoa mất cả tối lựa chọn giữa việc đi và không đi, sáng sớm vừa tới văn phòng liền thử liên lạc với Lâm Quả Quả. số máy bàn tổng biên tập đưa không có người nhận, di động của Lâm Quả Quả cũng ở trạng thái không người nghe trong một thời gian dài. Vì là số vùng khác, nhờ tổng biên tập nhắc đến, Phổ Hoa mới biết Lâm Quả Quả ít khi ở Bắc Kinh, bình thường đều ở Nam Khai học thạc sỹ tâm lý học.

Cúp máy xong cô không tránh được thất vọng, có chút lơ đễnh khi sắp xếp lại bản thảo lựa chọn nội dung cho kỳ tới. Lưu Yến mấy lần hỏi cô sức khỏe người nhà chuyển biến tốt hơn chưa, Phổ Hoa cũng chỉ trả lời lấy lệ. Chưa tới giờ ăn trưa, cô đã vào phòng đón tiếp thử gọi vào di động của Lâm Quả Quả một lầnnữa, nhưng vẫn không liên lạc được.

Phổ Hoa gặp một vài đồng nghiệp trẻ tuổi tại quán ăn nhỏ bên ngoài bộ phận biên tập, mọi người cùng ăn cơm một bàn, cô gọi một bát mỳ bò.  “Chỗ cũ” bắt đầu từ một bát mỳ bò, không thể nói có ký ức buồn, nhưng đối với Phổ Hoa mà nói toàn bộ những thứ đó thuộc về quá khứ.

“Chỗ cũ” là quán mỳ bò gần đại học Bắc Kinh, từ khi yêu nhau thời đại học, Phổ Hoa thường cùng Vĩnh Đạo ăn ở đó.

Anh em nhà họ Thi thích cửa hàng đơn giản ấy, đặc biệt món mỳ bò Tây Bắc nước nguyên chất, vị nguyên chất. Một nắm  rau thơm, một muôi dầu ớt, một cái bánh nướng vừng giòn tan, thêm bát mỳ bò nóng hổi to, có lúc còn gọi thêm đồ nhắm, bọn họ thường nhắc đi nhắc lại đó là “thượng hạng”.

Lần đầu tiên Phổ Hoa gặp Vĩnh Bác chính là ở “chỗ cũ”, Vĩnh Bác mang theo một cô gái, sau này mới biết đó không phải đối tượng hẹn hò của anh, chỉ là “bạn tốt”. Bốn người ngồi quanh bàn có lò sưởi phía dưới ở giữa quán, Vĩnh Đạo ôm cô giới thiệu: “Đây là anh trai anh, đây là bạn anh ấy”.

Sau này Phổ Hoa mới biết đó là lần thứ hai cô gặp Vĩnh Bác, lần trước gặp là ở cửa hàng bán thuốc lá của ông ngoại. Vài năm không gặp, cô đã không còn nhận ra anh là người đàn ông đứng sau Vĩnh Đạo năm ấy. Không lâu sau, Vĩnh Bác bắt đầu cuộc đời nhiếp ảnh gia bôn ba khắp chốn, giống như rất nhiều ngườitrong giới anh, đều không cố định ở một thành phố. Nhưng sau này anh và Phổ Hoa còn trở thành bạn, căn hộ anh từng sống đã trở thành hang ổ của Vĩnh Đạo,thậm chí đến người “bạn gái” Tang Hinh Mai mà anh tạm thời kéo đến, vài năm nay cũng vẫn giữ liên lạc với Phổ Hoa, trở thành người dẫn đường cho cô bướcvào giới biên tập.

“Chị Diệp, người được mời viết chuyên mục mới – Lâm Quả Quả, lai lịch thế nào?”. Cô gái cùng bàn vừa vào tòa soạn hỏi, bên cạnh còn bày tờ tạp chí pháthành, vừa vặn lật tới trang chuyên mục của Lâm Quả Quả.

 “Cô ấy? Chị cũng khó nói, không phải chỗ thân quen”.

Phổ Hoa ăn cơm một cách thờ ơ, “Thích bài viết chứ?”. Cô gái gật đầu, cầm tờ tạp chí lên, trên chuyên mục có vài câu dùng bút bi khoanh tròn lại, rõ ràng là một độc giả vô cùng quan tâm, “Đương nhiên thích ạ, em vẫn luôn đọc mục “tâm lý” của cô ấy trước đây, không ngờ đã đầu quân chỗ chúng ta”.

 “Thật không?”.

Sự hiểu biết đối với Lâm Quả Quả của Phổ Hoa gần như bằng không, cũng chưa từng nghe nói về những việc trước đây của cô ấy, trở về văn phòng, cô đặc biệt tìm vài bài Lâm Quả Quả từng viết trong tài liệu của cô ấy.

Buổi chiều, cuối cùng cô cũng liên lạc được với Lâm Quả Quả. Gọi từ máy bàn vào di động tín hiệu không tốt lắm, cô ấy ở vùng ngoài, hình như cũng có việc, hẹn thời gian gặp mặt nói chuyện, đơn giản nói vài câu rồi cúp máy.

Phổ Hoa ngồi vào chỗ, đọc chuyên mục cô ấy từng viết trước đây, tìm thấy vài bài viết nhỏ đưa Lưu Yến và các đồng nghiệp khác nêu ý kiến, Lưu Yến liếc qua một lần vứt trả bài viết lại, thò đầu ra từ sau màn hình vi tính nói: “Loại bài viếtnày phù hợp với khẩu vị thanh niên các cô, đều là kiểu của thế hệ 8x, thời đại chúng tôi lấy đâu ra ai quan tâm nghiên cứu cái gì mà giá trị hạnh phúc hay không hạnh phúc, có thể sống qua ngày đã không dễ dàng rồi. Tôi thấy, những người thích đọc đều là thanh niên, tuổi tác như chúng tôi chẳng quan trọng yêu hay không yêu”.

Ý kiến bàn luận về bản thảo rất khó có thể thống nhất, nhưng Phổ Hoa đồng ý với lời của Lưu Yến, cùng một tập san chú ý đến yêu cầu của các độc giả khácnhau, có người quan tâm đến chuyện tình cảm, có người chẳng qua chỉ tiện tay cầm tờ tạp chí lật lật cho đỡ buồn. Xong cuộc họp về lựa chọn chủ đề cho kỳ mới đã gần tới giờ tan làm, Phổ Hoa mượn cớ đến phòng lấy tin và biên tập tin tìm tài liệu, rời phòng biên tập sớm nửa tiếng, đưa thẻ đi làm cho Lưu Yến. Cô không dám tùy tiện về nhà, đành tới siêu thị gần đó.

Sau giờ tan làm là giờ kinh doanh cao điểm của siêu thị, trong không gian nhỏ hẹp dòng người tràn vào chật ních, khách hàng đợi thanh toán cũng xếp thành hàng dài, Phổ Hoa nghiêng người chen ra khỏi khu mua hàng, túi xách không cẩn thận vướng vào túi hàng của khách, kéo ra một vết rách dài, hoa quả rơi bình bịch xuống đất. Cô ngồi xổm xuống nhặt quýt hộ, đuổi theo mấy quả lăn tít phía xa bọc vào trong áo, di động trong túi xách reo nhưng cô không thể nghe.

Có người đưa một cái giỏ mua hàng từ phía sau, ra hiệu cho cô đặt quýt vào, Phổ Hoa quay đầu cảm ơn, nhìn rõ người đứng trước mắt, tay buông lơi, quýt bọc trong áo lại tới tấp rơi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+