Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Giường đơn hay giường đôi – Chương 05.2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}

Phổ Hoa vô thức nhíu mày, để bản thân duy trì khoảng cách với anh. Nhưng khi hơi thở của anh phả lên mặt cô, cô nhìn rõ vết thương đã đóng vảy trên khóe mắt anh và một con người khác của chính mình hiện rõ trong đồng tử anh. Anh không hề đùa, anh đang nghiêm túc!

 “Có gặp cậu ta không?”. Anh lại hỏi một lần nữa.

Cô không nghiêm túc suy nghĩ câu hỏi đó, ngược lại muốn giơ tay chạm vào vết thương nơi khóe mắt anh.

 “Anh sao vậy?”.

 “Mặc kệ anh, nói cho anh biết có phải em từng gặp Tất Mã Uy không? Hoặc cậu ta có gọi điện cho em không? Lần cuối hai người liên lạc là khi nào?”. Vĩnh Đạo nhíu mày vội vã kiếm tìm trên gương mặt cô, “Hay… em từng đến phòng thí nghiệm?”.

Bị lây sự lo lắng của anh, cô chưa kịp để ý chỗ tay đau do bị anh nắm, cố gắng nghĩ lại việc liên quan tới Tất Mã Uy.

“Nghĩ được gì chưa?”.

Cô không chắc chắn lắm, “Sau khi ăn cơm cùng Vĩnh Bác, em… có gọi điện tới phòng thí nghiệm một lần”.

“Tất Mã Uy nhận điện à?”. Mặt anh sa sầm.

“Vâng”.

Cô gật đầu. “Khi đó anh không có mặt, em…”.

“Bọn em nói chuyện gì? Chuyện nhà? Hay liên quan tới anh? Cậu ta có hỏi gì em không?”.

Anh thay đổi mục tiêu, ngăn khách đi tàu từ chỗ khác đổ vào, anh dùng cánh tay chống lên cửa sổ chắn những ánh mắt tò mò đáng ghét đó, “Em nghĩ kỹ đi, hai người từng nói gì, hoặc cậu ta hỏi những gì?”

Tàu lại bắt đầu tiến vào đường hầm tối om, Phổ Hoa không nhìn thấy bóng dáng mình trên kính, cúi đầu, vẫn không thể lơ là sự tồn tại của Vĩnh Đạo. Nội dung cuộc điện thoại đó, cô thực sự không còn nhớ nữa!

 “Bọn em từng nói…”. Cô di chuyển mũi giày, không tìm ra bất cứ manh mối có ý nghĩa nào.

 “Ví dụ…”. Anh ngừng lại một chút, thận trọng nhắc tới mấy từ: “Sinh nhật em?”

 “Sinh nhật em?”. Phổ Hoa không nén được bèn ngẩng đầu lên, nghi ngờ vì sao có thể nhắc tới điều này, cô gọi điện hoàn toàn vì muốn biết tình hình của anh, còn Tất Mã Uy hiển nhiên hiểu rõ dụng ý của cô, “Cậu ta hỏi em gần đây có tốt không… nói nếu rảnh thì ăn bữa cơm… không nhắc tới sinh nhật em… còn có…”.

“Còn có cái gì?”.

“Còn có những lời khách sáo bình thường…”.

Vĩnh Đạo cảm thấy sự khác thường từ biểu hiện của Phổ Hoa, đuổi theo tầm nhìn của cô, “Cậu ta… thực sự chưa từng nhắc tới sinh nhật em?”.

“Không có… em không nhớ rõ nữa…”.

Anh vẫn không từ bỏ, đợi cô nhớ ra điều gì, nhưng Phổ Hoa vắt óc nghĩ, tất cả thứ có thể nghĩ được chỉ còn lại những điều này. Tàu lắc lư một cách khủng khiếp, cô cũng lắc theo, vô thức vịn vào anh để đứng vững.  Tay anh đặt xuống eo cô rất tự nhiên, trước khi cô phản ứng lại, anh nắm chặt nút thắt trước eo cô.

Họ rơi vào khoảng im lặng bối rối, ánh mắt anh vẫn dừng trên gương mặt cô,dưới ánh nhìn trực tiếp như vậy, cô đành trốn tránh nhìn sang bên cạnh. Trong tàu vang lên tiếng loa báo trạm đến, tên trạm khiến đầu Phổ Hoa đột nhiên lóe lên một ký ức mơ hồ. Cô do dự, đẩy đẩy Vĩnh Đạo.

“Sao vậy?”.

“Cậu ta… hình như nhắc tới sinh nhật anh”.

“Sinh nhật anh? Nói thế nào?”.

 “Cậu ta từng nói khi nào sinh nhật anh cùng đi ăn ở nhà hàng Hàn Quốc mới mở trên đường Tri Xuân”.

“Còn gì nữa? Cậu ta nhắc tới ngày nào cụ thể nào không?”.

Cô không hiểu ngày sinh nhật và chuyện của phòng thí nghiệm có liên quan gì tới nhau, cô lắc đầu.

 “Cậu ta chỉ nói có thế, rốt cuộc là thế nào? Liên quan gì tới ngày sinh nhật?”.

Phổ Hoa bất giác cao giọng, Vĩnh Đạo nhìn xung quanh rồi đưa cô về cửa khoang tàu.

“Xuống tàu nói chuyện, ở đây không tiện”.

Vào ga vài phút, họ chưa nói chuyện lại, đứng song song trước cửa khoang tàu,một tay anh vịn lên thanh vịn cao nhất, một tay đỡ vai cô, vài lần nghiêng đầu ho, tiếng ho rát như có kim loại xát qua cổ họng. Nghe anh ho, cô không cách nào thờ ơ, tìm kẹo ngậm bạc hà trong túi đưa anh.

Đi thang máy trở lại mặt đất, anh giơ tay vẫy xe ở cổng ga tàu điện ngầm, hỏi cô:

“Đi đâu nói chuyện? Chỗ em hay chỗ anh?”.

Phổ Hoa lúc này mới ý thức được tình hình rất bất tiện, quan hệ bây giờ đều không thích hợp đi tới cả hai nhà, ở ngoài đường cũng không ổn. Cô đành đề nghị: “Đi tới quán Starbucks nhé?”.

Anh dứt cơn ho, cúi đầu phủi phủi áo khoác, ngẩng đầu hỏi cô: “Em thấy thế nào?”. Cắn cắn răng, cuối cùng Phổ Hoa vẫn đồng ý về chỗ mình. Sau khi lên xe, anh đọc địa chỉ rồi len vào ghế sau, ngồi sát bên cạnh cô. Cô hơi dịch sang một bên, vờ nhìn ra phong cảnh bên ngoài, nhất thời rất khó hình dung tâm trạng phức tạp của mình. Sau “lần cuối cùng”, một lần nữa anh đứng trước cửa nhà cô, cô từng có suy nghĩ chặn anh ở ngoài, nhưng khi chìa khóa chuyển động trong ổ khóa, nghe thấy tiếng anh ho sau lưng, cô lại mềm lòng.

Vào nhà, Vĩnh Đạo cởi áo khoác lông có mùi khác thường ném xuống đất, bước tới ghế sofa ngồi xuống, Phổ Hoa mới phát hiện bên trong anh chỉ mặc một cái áo sơ mi trắng rất mỏng, vạt trước có miếng rách, cổ áo còn thiếu một cái cúc. Cô rót nước nóng cho anh, lại dấp khăn nóng để anh lau mặt, sau đó chuyển ghế ngồi đối diện với anh. Anh dựa lên ghế sofa, mắt nhìn cô chăm chú, không lên tiếng, gần như có thể nhìn thấu vẻ bất an của cô. Rất lâu rồi họ không nói chuyện tử tế, thậm chí cũng chưa ngồi mặt đối mặt một cách bình tĩnh.

Uống nước nóng xong, tay anh vẽ lên thân cốc, cúi đầu không biết đang nghĩ gì, Phổ Hoa nhẫn nại chờ đợi, một mặt suy đoán ngọn nguồn sự việc, một mặt lén quan sát vết thương nơi khóe mắt anh. Cô muốn lấy thuốc ra bôi cho anh, lại muốn chặn đứng cơn kích động ngu xuẩn như vậy của bản thân. Người nên che chở anh ấy, chăm sóc vết thương cho anh ấy là Cầu Nhân, chiếc khăn bông nóng đó đã là giới hạn rồi.

“Thực ra… chẳng phải chuyện tiền nong, bất luận anh trai anh nói với em l  bao nhiêu”. Vĩnh Đạo đặt cốc nước xuống, gối đầu lên cánh tay, mệt bã người dụi dụi ấn đường, “Anh nói với nhà là tiền, họ có thể sẽ không quá lo lắng. Nếu là tiền, quả thật không phải vấn đề lớn, tiền có thể kiếm lại được”.

“Vậy rốt cuộc là cái gì? Vĩnh Bác nói mấy chục vạn? Những thứ đó có liên quan gì tới Tất Mã Uy?”.

Cô hỏi liên hồi, anh không vội trả lời, mà chỉ nhìn cô không chớp mắt, như chưa từng quen biết một Diệp Phổ Hoa như vậy.

 “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi?”.

Lòng cô càng thêm sốt ruột, thấy anh không nói, có phần luống cuống. Anh ngồi một lúc lâu, cũng nhìn đủ mới bắt đầu nói.

“Phòng thí nghiệm không thua lỗ nhiều tiền đến thế, mấu chốt là… cáo thí nghiệm của mấy hạng mục trong tay”.

Sự hiểu biết của Phổ Hoa đối với công việc của Vĩnh Đạo cũng chỉ giới hạn ở một vài số liệu và báo đề tài, nhưng lờ mờ nhận thức được tầm quan trọng to lớn của sự việc.

sao?”.

 “Báo cáo làm

 “Bản báo cáo cuối cùng…”. Anh dừng lại một chút, “Bị Mã Tất Uy giành phát biểu trước rồi”.

 “Với danh nghĩa của phòng thí nghiệm?”.

 Phổ Hoa ôm tia ảo tưởng cuối cùng, Vĩnh Đạo cười gượng một cái, không trả lời. Anh ngửa người dựa vào ghế sofa, nhắm mắt, xem ra rất mệt mỏi. Trong lòng cô, anh trước nay là Thi Vĩnh Đạo mạnh mẽ, cho dù gặp phải gập ghềnh nào,cũng chưa từng để lộ vẻ yếu đuối. Đây là lần đầu tiên, anh bộc lộ sự thất bại trong công việc với cô, khiến quyết tâm của cô lại dao động.

 “Sao có thể… số liệu và báo cáo chẳng phải do anh phụ trách ư?”. Anh vẫn nhắm mắt, gương mặt vẫn nở nụ cười gượng gạo đó.

 “Tất cả lưu trong máy tính của anh… Cậu ta lấy được mật khẩu…”.

 “Mật khẩu gì?”.

Anh ngồi dậy, tưởng cô vẫn chưa hiểu.

“Cậu ta đăng nhập vào máy tính của anh, lấy đi cả tập tài liệu, tháng trước đã tuyên bố kết quả một phần. Còn mật khẩu máy tính anh…”. Ánh mắt anh hơi sa sầm,

“Là ngày sinh của em!”.

Tất cả sự việc đã sáng tỏ, Phổ Hoa ngồi cứng đơ trên ghế, không biết nên có phản ứng thế nào với câu nói của anh.

“Hiểu rồi chứ?”.

Vĩnh Đạo hỏi.

Cô không lên tiếng, ngượng nghịu cầm chiếc cốc rỗng trước mặt trở lại bếp, vờ như đi lấy nước cho anh. Dựa vào thành bồn rửa tay trong bếp, trái tim Phổ Hoa rất hỗn loạn, giống như cuộn chỉ gai rối bời. Đặt cốc nước nóng sang một bên, cô không có dũng khí bước ra. Suy đi nghĩ lại cùng một vấn đề: Ly hôn hai năm, máy tính của anh vẫn dùng ngày sinh của cô làm mật khẩu, vì sao?

Cô mở tủ bếp, tất cả đều trống không, đến một gói mỳ tôm cũng không có. Cô lấy nồi ra, đặt nước nóng, lấy vài quả trứng gà trong tủ lạnh cho vào nước, nhìn nước chầm chậm từ phẳng lặng không gựn sóng tới khi bọt khí lăn tăn từng lớp lớn nhỏ. Vũ trang lại cho mình, cô bưng trứng gà luộc chín ra, Vĩnh Đạo vẫn ngồi chỗ cũ, dựa lên thành ghế sofa, Phổ Hoa bước tới mới phát hiện anh đã ngủ rồi. Anh nhắm mắt, hơi thở đều đều, giống như  đứa trẻ bị thương ở ngoài trở về nhà. Vếtthương trên khóe mắt anh cong thành một đường cong vô lực, khiến mũi cô độtnhiên cay cay, không thể không đặt đồ xuống, vào phòng ngủ lấy chăn mỏng ra.

Cô đắp chăn lên người anh, anh vẫn chưa tỉnh, đầu nghiêng về phía cô. Nhìn gương mặt quen thuộc đến nỗi như đã được khắc vào tim, cô ngồi xuống, rơivào một cảm giác buồn đau không giải thích được. Vì sao lúc cô nên hận anh nhất lại có thể mềm lòng chứ?

Lau thử ẩm ướt nơi khóe mắt, cô đỡ anh nằm lên ghế sofa. Anh hơi động đậy một chút, miệng lẩm bẩm những từ mơ hồ không rõ rệt, quay đầu rồi lại ngủ say. Buối tối, Phổ Hoa thu áo khoác lông phơi trên ban công vào phòng, sờ vào túi áo, lấy ra vài tờ cuống vé và hộp thuốc rỗng.

Có thể anh đã đi tới một nơi rất xa để tìm Tất Mã Uy, chạy liên tiếp mấy thành phố, chẳng thu được kết quả mới mệt mỏi trở về nơi này tìm chứng cứ chỗ cô. Ngồi đối diện ghế sofa, cô nhớ lại Tất Mã Uy trong ký ửc, cậu nam sinh cao gầy cung kính gọi anh là “anh Thi”, sạch sẽ, gọn gàng, cặp kính vàng nho nhã, mỗi lần gặp đều thẹn thùng cười với cô. Cô rất có thiện cảm với cậu ta, cảm thấy cậu ta giống một người. Bây giờ xem ra, cô nhìn nhầm rồi!

Vắt áo khoác bên cạnh ghế sofa, cô nhẹ nhàng trở về phòng mình, trước khi rời đi, cô đứng rất lâu trước ghế sofa nhìn chăm chú dáng vẻ anh ngủ. Phổ Hoa lại mất ngủ, nửa đêm bị tỉnh giấc bởi tiếng mở cửa, đi dép bước ra ngoài, Vĩnh Đạo đã không còn ở đó nữa. Trên ghế sofa chỉ còn lại chiếc chăn mỏng đã gấp, để lại dấu vết anh từng nằm, trứng gà trên bàn thiếu hai quả, vỏ trứng bóc ra được vứt gọn trong thùng rác.

Cô bước ra ban công, nhìn ra ngoài theo thói quen. Trong đêm, ngoài ánh đèn lác đác, cái gì cũng không nhìn rõ. Anh có lẽ cũng đang đứng ho dưới gốc cây nào đó, hút thuốc, hoặc cô đơn rời đi. Bức tranh đó vặn xoáy vào trái tim cô đến đau đớn, nhoài người lên lan can ban công, cô lặng lẽ rơi lệ.

Sáng sớm ra khỏi nhà, quay đầu nhìn lên mắc áo từng treo áo khoác của anh, trên đó trơ trọi, bất động đứng im, cô vẫn muốn khóc. Anh đã đi đâu? Sau này sẽ thế nào?

Biết rõ không nên nhớ, nhưng cô không thể ngăn bản thân, hết lần này đến lần khác, nghĩ đi nghĩ lại. Phổ Hoa bề ngoài vẫn đi làm tan làm như bình thường, bản thân cô khó buông xuôi những lo lắng về việc của của Tất Mã Uy. Cô không chỉ một lần mơ thấy VĩnhĐạo với gương mặt bị thương và đôi mắt mệt mỏi vằn máu. Cô cảm thấy mình lại sắp rơi vào cảnh khốn cùng trước đây, đến bước đường cùng, giống như một chân sa vào cát lún không cách nào tự thoát ra được.

Chiếc cốc tối đó anh uống nước vẫn đặt trên thành bồn rửa tay trong bếp, hàng ngày cô đều nhắc nhở bản thân rửa sạch rồi cất đi, nhưng lại không muốn chạm vào, liền cứ để nó như vậy. Tuy nhiều lần bảo bản thân đừng nhúng tay vào, Phổ Hoa vẫn lên mạng điều tra tư liệu của phòng thí nghiệm và manh mối liên quan. Trong vài ngày, tin tức có giá trị ít đến mức đáng thương, cô chỉ tìm thấy lời giới thiệu về phòng thí nghiệm của Vĩnh Đạo.

Thông qua bản giới thiệu này, cô mới hiểu rõ mấy năm nay Vĩnh Đạo đang làm gì,là vất vả kinh doanh, miễn cưỡng sinh tồn trong khe hở những phòng thí nghiệm nhà nước mọc lên như nấm. Phổ Hoa suy nghĩ hai ngày, cuối cùng quyết định đi Đại học Bắc Kinh một chuyến,tận ba mắt nhìn bản báo cáo nghiên cứu bị Tất Mã Uy ăn cắp bản quyền. Giống như Vĩnh Bác nói: Cho dù giữa hai đứa xảy ra chuyện gì, khi nó khó khăn nhất, em không thể khoanh tay đứng nhìn!

Câu nói này đánh trúng chỗ yếu nhất của Phổ Hoa, sau khi cô biết mình liên quan đến toàn bộ sự việc thì không cách nào không quan tâm. Đầu tiên cô liên lạc với bạn bè trong trường đại học, lại tìm Tang Hinh Mai, nhanh chóng thông qua cô ấy xin được tờ giấy chứng nhận ra vào thư viện. Phổ Hoa đã chuẩn bị vẹn toàn, chọn buổi chiều không quá bận rộn sau khi làm xong bản thảo liền xin nghỉ để đi Đại học Bắc Kinh, đó là nơi Vĩnh Đạo và Tất Mã Uy cùng học, cũng là nơi cô thường đến thời hai người yêu nhau.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+