Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Giường đơn hay giường đôi – Chương 07.1:Phổ Hoa trong hiện thực – hai mươi tám tuổi 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}

Đường Mục Nam rất gần với biển, mỗi lần mở cửa sổ, Phổ Hoa đều tưởng tượng đến vị của nước biển trong gió, mằn mặn nhưng lại không nóng như nước mắt,vừa đủ để xoa dịu nỗi đau trong lòng.

Đi từ Bắc Kinh tới Thiên Tân không mất tới hai tiếng đồng hồ, nhưng môi trường hoàn toàn khác nhau. Con người ở đây có khẩu âm rất đáng yêu, cư xử phóng khoáng thẳng thắn, cơm ngon vừa miệng, còn có con đường cũ, chòi canh cũ đáng để tưởng nhớ. Tiết tấu của cả thành phố không vội vã hỗn độn như Bắc Kinh, khiến Phổ Hoa có thể thanh thản trở về làm chính mình của rất nhiều năm trước.

Đối với cô, giống như bắt đầu xuất phát ở một nơi không ai quen biết. Những ngày đầu mới thu xếp ổn thỏa ở Thiên Tân, Lâm Quả Quả không ngừng gọi điện hỏi xem cô có thiếu gì không. Thực ra cô chẳng thiếu thứ gì, chỉ luôn nhớ bố thôi.

Ngoài việc đi làm, phần lớn thời gian Phổ Hoa đều ngồi xe bus đi dạo mấy khu thành cổ, không có mục đích, chẳng có gì bắt buộc phải làm, chỉ dựa vào cửa sổ xe bus ôm quyển giới thiệu Thiên Tân cho khách du lịch, tìm kiếm con người cảnh vật trên đường, cho tới khi trời tối mới về nhà.

Cứ như vậy, dần dần xoa dịu tâm trạng trống rỗng của cô, mỗi lần bố hay Quyên Quyên hỏi cô làm gì qua điện thoại, cô liền kể cho họ nghe về những phong cảnh gần đây cô đã đi. Bố thích nghe cho dù chỉ là mấy truyền thuyết, Quyên Quyên lại không nhẫn nại chút nào, không chỉ một lần truy hỏi khi nào Phổ Hoa về nhà.

Theo ước hẹn ban đầu khi rời đi, tối thứ sáu hàng tuần Phổ Hoa sẽ ngồi tàu về Bắc Kinh, mặc kệ gió mưa, cuối tuần sẽ tìm cơ hội tụ tập với Quyên Quyên. Thường ngày đều cùng ở Bắc Kinh nên chẳng cảm thấy gì, bây giờ chia xa ai thành phố mới thấy vô cùng nhớ nhung, tin nhắn cũng nhiều hơn, hỏi QuyênQuyên vì sao, cô ấy bực tức trả lời: “Chẳng phải vì lo cho cậu?”.

Tới Thiên Tân chưa đầy một tháng, Ngu Thế Nam chủ động mời Phổ Hoa ăn cơm hai, ba lần, nhưng cô đều từ chối. Lâm Quả Quả biết, hỏi cô sao không đi, Phổ Hoa không thể nói và giải thích một cách sáng tỏ mà chỉ thở dài. Sống gần công ty, đi làm chỉ mất hơn chục phút, đứng ở cửa hành lang tòa nhà có thể nhìn thấy pho tượng đồng trong công viên góc đường, ngửi thấy hương thơm thanh khiết của nụ hoa đầu mùa. Cô có chút say đắm mùi vị cổ xưa và sự thanh thản này,

Các đồng nghiệp đều coi cô làngười mới, vẫn chưa quen, vì vậy không có ai đặc biệt quấy rầy. Thời gian sau, Phổ Hoa nói chuyện còn ít hơn cả ban đầu, chỉ nói với bố và Quyên Quyên qua điện thoại hoặc gặp Lâm Quả Quả mới nói.

Lần thứ ba Ngu Thế Nam mời, Cao Triệu Phong cũng có mặt, Phổ Hoa nể mặt cuối cùng cũng đồng ý – Tiếng “chị dâu” Cao Triệu Phong không ngừng bật ra vẫn khiến cô không tự nhiên, nhưng bạn bè cũ chung quy vẫn là bạn bè, vứt bỏ quan hệ giữa cậu ta và Vĩnh Đạo, họ dù gì cũng từng học cùng lớp.

Không giống như trong tưởng tượng của Phổ Hoa, Ngu Thế Nam không hề mời cơm hoành tráng, cậu ta đưa cô tới một văn phòng công ty thương mại nho nhỏ, gần giống công ty Phổ Hoa, ngồi giữa đống linh kiện máy tính và sổ sách kế toán,cùng đám thanh niên trong công ty gọi mấy suất Kentucky về gặm.

Sự xa lạ mới quen rất nhanh bị mấy câu chuyện phiếm nhẹ nhàng của những thanh niên trẻ tuổi xua tan, Phổ Hoa ăn cái bánh bao nhỏ trong suất Kentucky, lắng nghe mọi người tán gẫu về cuộc sống của mình, nhanh chóng quên đi chuyện mời mọc, đến khoảng cách như không như có đối với Ngu Thế Nam cũng giảm đi rất nhiều so với trước đó.

Không có người quan tâm đến quá khứ, gia đình, hay tương lai của cô, cô chính là Diệp Phổ Hoa, một người phụ nữ hai mươi tám tuổi bình thường, thậm chí đến tuổi tác của cô cũng không có ai hỏi. Linh kiện máy tính là chủ đề chính của mọi người, sau đó đến chuyện thuê phòng, mua xe, bạn bè của mỗi người, rồi sau đó tạo thành một đám 8X nhớ lại quá khứ.

Người sắp ba mươi tuổi đều thích hoài cổ, nhớ lại tuổi thanh xuân sắp qua đi. Mọi người cười rất nhiều, cười xong đều ngừng lại im lặng suy nghĩ. Chủ nhiệm văn phòng lớn tuổi nhất chêm vào một câu “Ôi, già rồi” khiến rất nhiều người không ngừng thổn thức, Phổ Hoa cũng nằm trong số đó. Ngẩng đầu, cô vô tình chạm phải ánh mắt của Ngu Thế Nam, cậu ta không hề né tránh, tham gia vào câu chuyện xin việc với vẻ rất hứng thú.

Vừa nhắc tới lịch sử phấn đấu, cậu ta nhắc tới ước nguyện ban đầu khi tới ThiênTân, có vài phần bất đắc dĩ trong đó, “Không sống được ở Bắc Kinh nữa rồi!”.

Phổ Hoa không tin câu này, nếu nói ai không thể sống tiếp ở Bắc Kinh nữa thì cũng nên là bản thân cô mới phải. Tới nơi này, cô mới có một phần tự do, không sợ bị quấy rầy, không cần lãng phí tinh thần cưỡng ép bản thân quên đi một vài người, một vài chuyện. Cũng vì lần cuối cùng Vĩnh Đạo rời đi quá triệt để, không lưu lại gì khiến cô day dứt, chỉ chờbệnh khỏi hoàn toàn là bắt đầu cuộc sống mới.

Phổ Hoa cho rằng như vậy và cũng cố gắng lắm rồi. Trên đường trở về nhà, Ngu Thế Nam đi bộ cùng cô, nhớ tới gia cảnh hoành tráng thời trung học của cậu ấy, Phổ Hoa không nén được có chút tò mò đối với nguyên nhân cậu ta tới Thiên Tân.

 “Vì sao cậu tới đây?”.

Ngu Thế Nam nhìn ra đèn đường bên kia sông, tay đút vào túi áo vest, sững sờ trong giây lát.

 “Còn cậu?”. Dừng bên trụ cầu, cậu ta không trả lời mà hỏi ngược lại cô, sau đó nhanh chóng giải thích: “Đừng hiểu lầm, chỉ tiện miệng hỏi thôi”.

Phổ Hoa mỉm cười e dè, không hề cảm thấy buồn hay bối rối, bước lên cầu, cô men theo thành cầu đi lên phía trước, gió khẽ lùa tóc cô, chậm rãi nói: “Mình muốn… bắt đầu lại từ đầu, bắt đầu cuộc sống của mình, một… cuộc sống khôngliên quan gì tới quá khứ”.

“Có thể không?”.

Ngu Thế Nam rõ ràng hiểu cô ám chỉ điều gì. Cô nhìn xa xăm, quay đầu trả lời: “Mình cũng không biết”. Ngu Thế Nam cũng đứng trên trụ cầu, lặng lẽ chỉ bờ đối diện xa xa.

“Biết không, công ty đầu tiên mình đến Thiên Tân ở chỗ kia”. Phổ Hoa nhìn theo hướng cậu ta chỉ, đó là một vùng sáng rực, con đường thương nghiệp phồn hoa nhất Thiên Tân. So với đầu cầu họ đứng, giống như một thếgiới khác.

“Sau đó?”.

“Sau đó…”. Cậu ta nhặt hòn đá dưới chân ném xuống sông, “Làm ăn ở Bắc Kinh thất bại nên chạy tới đây lập nghiệp, ôm tiền vốn gia đình cho và tài sản ba, bốn năm tự mình tích góp, kết quả vẫn là lỗ vốn! Hai năm đó làm gì cũng không thuận lợi, không thuê nổi nhà, mình và Triệu Phong hai thằng định về Bắc Kinh, gần tới lúc quyết định lại không đi nữa”.

“Vì sao?”.

 “Không cam tâm mà, luôn cảm thấy ngã ở đâu thì đứng dậy ở đó, nếu không không xứng là nam tử hán. Hơn nữa, vợ Triệu Phong ở đây, cũng coi như nửa cái nhà ở đây rồi, làm không ra thể thống gì, cậu ta lấy đâu ra mặt mũi lấy con nhà người ta! Vì vậy ở lại, làm việc đến bây giờ”.

Hòn đá Ngu Thế Nam ném đến chỗ nào, Phổ Hoa cũng không nhìn thấy, đến âm thanh rơi xuống nước cũng không nghe được. Cô nhoài người lên thành cầu, cố gắng tìm kiếm, luôn hy vọng tìm thấy gì đó, cho dù chỉ là sóng gựn trên mặt nước nhưng cuối cùng chẳng tìm được gì. Ngu Thế Nam dựa lên lan can cầu, lại chìm vào im lặng.

Họ hóng gió rất lâu trên cầu, trở về đi qua “nhà cũ” của Ngu Thế Nam, cậu ta đưa cô tới cửa rồi đứng lại. Đó quả thật là một tòa nhà thương mại rất danh giá, chí ít còn có thể diện hơn đường cổ bây giờ. Thời đại học hiếm khi gặp, thêm ba năm trung học, Phổ Hoa không biết gì nhiều về Ngu Thế Nam. Cậu ta thần bí, cô đơn, cũng rất cao ngạo.

Ngày hôm sau thấy cậu ta và Cao Triệu Phong ra ngoài bàn chuyện làm ăn ở dưới tòa nhà công ty, Phổ Hoa nhìn chiếc xe nhỏ của họ rời xa, ngẩng đầu nhìn căn nhà bốn tầng cũ của công ty. Mái nhà xiêu vẹo, bọn trẻ viết nguệch ngoạc trên một bức tường gần đường. Nhà bên cạnh mở hiệu thuốc, còn có sạp bán đồăn vặt đóng quân dài hạn ở đây.

Nhìn thế nào con đường này cũng không phù hợp với khí chất của Ngu Thế Nam, cũng không phù hợp với sự nghiệp của cậu ta. Nhưng cậu ta đặt cả văn phòng và kho hàng ở đây, tối đó khi giải tán, chủ nhiệm văn phòng còn nói đùa: “Ngu tổng lánh nạn tới đây”.

Phổ Hoa không đáp lời, cô không phải cũng là trốn khỏi Bắc Kinh đó ư?

Tới văn phòng, giám đốc đưa cho Phổ Hoa dịch chứng từ mới, đó là một lô hàng cần chuyển đến Bắc Mỹ. Phổ Hoa vừa bắt đầu, làm bất cứ việc gì cũng đều cẩn thận. Vài đồng nghiệp ra vào văn phòng, mọi người đều ít nói, vô cùng yên tĩnh. Làm xong chứng từ ngẩng đầu, mọi người đều chạy ra ngoài ăn cơm hộp, trên chiếc bàn làm việc nho nhỏ vẫn đặt tờ báo lúc sáng chưa kịp mở.

Cô pha cho mình cốc trà, tới bên cửa sổ đón hương hoa bay theo gió từ hướng hàng cây bên đường, nheo mắt phơi nắng. Ngu Thế Nam và Cao Triệu Phong không phải thái tử gia bướng bỉnh không chịu phục tùng, cũng không phải những tên khốn thô lỗ vô lễ, cô cũng trở thành một nhân viên gương mẫu quy củ, cuối tuần qua lại giữa hai thành phố. Những ngày tháng bị người khác lãng quên như vậy thật tốt, sẽ không bị phiền nhiễu bởi quá khứ.

Phổ Hoa uống một ngụm trà hoa nhài, nghe thấy tiếng xe, tiếng người bình thường, dung dị trên đường, nhớ tới miếng dán chữ trên nắp đuôi xe của Ngu Thế Nam, bất giác cong khóe miệng. Mười năm trôi qua, rất nhiều thứ đã thay đổi, cũng có những thứ không.

Buổi tối dừng lại mua đồ trong cửa hàng ở góc đường, Phổ Hoa vô tình nhìn thấy mảnh chữ dán cùng kiểu trên giá hàng. Màu hồng phớt có hơi thở mùa xuân, cô rất thích, tiện tay mua về nhà dán sau cửa, trên tấm kính là hai từ.

Không có Yesterday, cuộc sống của cô, chỉ có Today và Tomorrow. Cuối tuần trở về Bắc Kinh, Phổ Hoa vào cửa không nén được nhoài lên lưng bố dựa dẫm một lát, khóe mắt tự nhiên ướt đầm. Bố hơi khom người vỗ vỗ tay cô, quở trách: “Đói rồi à?”

Bố vừa nói, Phổ Hoa liền thấy đói, cô ăn rất ngon miệng. Hai bố con cùng gói bánh bao thịt dê, buổi tối lại nhúng vào canh làm vằn thắn.

Sau bữa cơm, bố Diệp mở cuốn cờ phổ ngoài phòng khách, quân cờ bóng loáng trong tay, nghe đài chờ Phổ Hoa. Phổ Hoa thu dọn đồ đạc rồi bước ra, chuyển chiếc ghế gập nhỏ ngồi đối diện với bố, chớp chớp mắt tựa như cô gái mười mấy tuổi, hỏi bố: “Chơi một ván chứ bố?”.

“Được thôi!”. Bố bày thế trận, sắp xếp bàn cờ.

 “Bố phải nhường con một quân xe”. Cô giơ một ngón tay ra, nghiêm túc yêu cầu.

 “Nhường thêm một quân mã, một quân pháo đều được!”.

Bố cười gật đầu. Hai bố con hiếm khi nghiêm túc chơi cờ, một là Phổ Hoa không hiểu lắm, hai là cô rất bận, không có thời gian.

Nhưng sau khi đi Thiên Tân, mỗi lần về nhà, cô đều tìm cơ hội chơi cờ cùng bố, còn đặc biệt mua một quyển hướng dẫn chơi cờ ở hiệu sách của Thiên Tân, nhưng đọc mà chỉ hiểu lơ mơ. Khoảng trống trong cuộc sống luôn phải nhanh chóng bù đắp, cô nghĩ bố chỉ không nói đến lỗ hổng đó nhưng trong lòng vẫn để ý.

Hai bố con vừa đánh cờ vừa nói về chuyện ở Thiên Tân, bố thấy cô lúng túng trên bàn cờ, đặt con cờ trong tay xuống không ăn nữa, không nhịn được bèn vỗ đầu Phổ Hoa.

“Thiên Tân có được không?”.

“Dạ, nơi ở rất yên tĩnh, có thời gian bố đến thăm nhé?”.

“Rảnh thì đi”. Bố lui quân cờ vây đánh, chuyển sang vị trí vô hại, “Còn công việc? Không mệt chứ, vết thương trên người đều đã khỏi rồi chứ?”.

“Rồi ạ, bố đừng lo”.

Nói ra Phổ Hoa có chút áy náy, cúi đầu giả vờ như đang nghiêm túc nghiên cứu nước cờ. Cãi nhau một trận với Vĩnh Đạo, cuối cùng cả hai bên đều bị tổn thương, cô không dám cho bố biết sự thật, đợi cô khỏe rồi, hai cụ nhà họ Thi cũng ốm nặng một trận, đến Tết âm lịch cũng vẫn chưa khỏe. Nghe Hải Anh nhắc tới mấy điều này, Phổ Hoa liền cảm thấy chia tay thì phải cắt đứt triệt để, nếu không sẽ hại người hại mình.

Sau chuyện lần đó, Vĩnh Bác không hề có tin tức gì, sợ rằng cũng đang giận cô không hiểu chuyện. Cho Quyên Quyên xem bức thư viết cho bố mẹ Vĩnh Đạo, cô ấy cũng nói quá thẳng thắn, khéo léo một chút có thể họ sẽ dễ chấp nhận hơn.

 

Nhưng Phổ Hoa lại tự hỏi, ai quan tâm cảm nhận của cô chứ? Buổi tối trước khi đi ngủ cô giặt quần áo trong nhà tắm, khi cúi xuống ngực vẫn hơi đau, vết xương rạn liền rất chậm, để lại một vết sẹo mảnh dài, trong cơ thể vẫn còn ký ức đau đớn.

Tối chủ nhật mua vé tàu đêm trở về Thiên Tân, bố đặc biệt tiễn cô đến cửa ga tàu. Phổ Hoa xách chiếc va ly hành lý nhỏ giống như lần đầu xa nhà đi học đại học, trên đường nhiều lần quay đầu vẫy tay. Cách không xa nhưng lại cảm thấy rất xa, bên Thiên Tân rốt cuộc cũng không phải là nhà.

 “Bố về đi”.

Cô đứng ở chỗ rẽ cuối cùng nhìn cái bóng dài dưới ánh đèn của bố. Dáng bố từ lâu đã không còn thẳng như xưa nữa, lưng đã còng, ánh sáng chiếu trên mái tóc bạc. Phổ Hoa không thể không thừa nhận bố đã già rồi, đến nếp nhăn ở khóe mắt cũng không còn vẻ cứng rắn như hồi bốn, năm mươi tuổi nữa,mà nhân từ hơn.

Về đến căn phòng thuê ở Thiên Tân, trước hết cô bày tấm ảnh chụp chung với bố lên bàn làm việc. Lần này trở về, Phổ Hoa lấy rất nhiều đồ, những thứ khácđều để lại ở căn nhà đó. Chìa khóa Vĩnh Đạo từng dùng cũng chuyển cho Quyên Quyên bảo quản, khi có việc thì giải quyết thay cô.

Gặp lại Ngu Thế Nam lần sau, đã cách lần mời thứ ba vài ngày, cậu ấy và Cao Triệu Phong cùng một nhóm đồng nghiệp đi ăn đêm, Phổ Hoa hoàn thành xong chứng từ của công ty chuẩn bị mua đồ ăn bên đường, thế là bị bọn họ kéo đi cùng.

Đường về rất gần, Ngu Thế Nam không kiên quyết đòi tiễn, Phổ Hoa tự mình đi bộ về, trên đường đi gửi tin nhắn cho Quyên Quyên. Mấy năm trước, Quyên Quyên từng thích Ngu Thế Nam, giống như cô đối với KỷAn Vĩnh vậy. Quyên Quyên bị từ chối thẳng thừng, sau đó tuy từng nếm qua tình yêu, nhưng Phổ Hoa luôn cảm thấy cô ấy không còn sự kích động hở ra một tí là đi thổ lộ tình cảm như hồi đó nữa.

Vì đây không phải lần đầu nhắc tới chuyện của Ngu Thế Nam, phản ứng của Quyên Quyên rất bình thường, trả lời tin nhắn không nhanh, Phổ Hoa bước tới dưới lầu nhà mình, thấy cô ấy chủ động nhắc tới chủ đề khác liền ngầm hiểu, không nói tiếp nữa.

Ban đêm mịt mờ, đèn trên tòa nhà cũ trong sân đã tắt gần hết, chỉ còn lại một hàng nơi hành lang, thẳng tắp, sáng từ tầng một tới tầng sáu. Phổ Hoa không ngủ được, ôm cốc sữa nóng khoác tấm chăn ra ban công ngơ ngẩn. Máy vi tính trong phòng khách vẫn bật, cửa sổ Chat với Lâm Quả Quả tối om. Đổi biên tập luôn cần giai đoạn làm quen thích ứng lẫn nhau, lại vì bận làm bản thảo mới nhất nên haingười không có thời gian nói chuyện.

Thực ra những ngày sống ở nhà Lâm Quả Quả, Phổ Hoa cũng thường có cảm giác muốn nói lại thôi, rất nhiều chuyện đến miệng rồi nhưng cảm thấy thiếu sót gì đó,không thể không nén lại.

Tuần đó ngoài lần Ngu Thế Nam mới ra, Phổ Hoa đều không gặp gỡ người quen hay người lạ gì hết, cuối tuần đem giấy tờ của công ty về Bắc Kinh làm. Tại sân ga, khó khăn lắm cô mới hẹn được Lâm Quả Quả cùng về, hai người mua vé ngồi cạnh nhau.

Trước khi tàu chạy, họ tranh thủ đi dạo bên bờ đê sông Hải Hà đối diện với sân ga. Lâm Quả Quả mặc váy dài, Phổ Hoa vẫn quàng khăn kín mít, chỉ lộ ra nửa gương mặt.

“Tuần này gặp vị Ngu tiên sinh đó chưa?”. Lâm Quả Quả hỏi.

“Gặp rồi, sao vậy?”. Phổ Hoa có chút lơ đễnh.

 “Không sao, đếm xem một tuần cô có thể quen bao nhiêu người. Vừa tới Thiên Tân hai tuần, hình như ngoài chỗ tôi ra, cô chưa từng đi đâu nhỉ?”.

 “Đã đi rất nhiều nơi rồi! Đường cổ, tòa chuông cổ, Nam Khai, bảo tàng, còn có…”.

Phổ Hoa giơ ngón ta ra đếm từng địa điểm.

 “Tôi nói là đi cùng bạn bè ấy. Còn nữa, ngoài những người ở công ty ra, có quen người mới nào không?”. Lâm Quả Quả như đang nghiên cứu cô.

 “Vậy thì không, gặp chủ nhà một lần, ông chủ cửa hàng và người làm thuê tầng dưới nữa”. Phổ Hoa miễn cưỡng nhớ tới mấy người đó.

“Họ không tính!”. Lâm Quả Quả lắc đầu, nhảy xuống khỏi viên gạch trên đê, phủi phủi đất trên chiếc váy.

 “Cô nên quen thêm nhiều bạn hơn, rồi nói chuyện”.

 “Vì sao?”.

 “Con người đều phải nói chuyện, người câm cũng có ngôn ngữ tay để biểu đạt bản thân, nếu không nói chuyện, sao có thể giao lưu với con người? Nếu không giao lưu với con người, sao có thể hiểu lẫn nhau? Nếu không hiểu lẫn nhau, sao có thể trở thành bạn bè? Nếu không phải bạn bè, sao có thể tín nhiệm đủ để phóthác cả đời!”.

Một loạt câu hỏi của Lâm Quả Quả khiến Phổ Hoa không thể trả lời một câu nào. Cô trốn tránh chuyển hướng về bức điêu khắc đồng hồ trong màn đêm, im lặng không lên tiếng.

Lâm Quả Quả kiên nhẫn nói tiếp: “Nếu hàng ngày tôi không nói chuyện nửa tiếng với người khác, tôi chắc chắn sẽ phát điên, không thể cứ giấu chuyện trong lòng. Tiểu Bác cũng như vậy, hàng ngày đều không ngừng kể cho tôi chuyện các bạnở nhà trẻ, ai đánh nhau với ai, ai làm hòa với ai. Không cho nó kể, thì nó không ngủ được”.

 “Thế ư?”. Phổ Hoa không hiểu trẻ con bốn, năm tuổi lắm. nó nghe”. Lâm Quả Quả khẳng định.

 “Cậu bé có thể hiểu ư?”. Phổ Hoa có phần ngạc nhiên.

 “Không thể”.

Lâm Quả Quả hiểu ý cười, “Nhưng đây là cách thức chúng tôi giao lưu, khi tôi nấu cơm, nó sẽ kể cho tôi nghe về bộ phim hoạt hình nó đang xem hoặc về bạn của nó, khi ru nó ngủ, tôi sẽ phải kể chuyện ở trường hoặc đọc những câu chuyện đó của tôi”.

 “Câu chuyện?”.

 “Đúng vậy, ngoài các bài viết chuyên mục, mỗi một trường hợp được nghe tôi đều viết thành một câu chuyện”. Dáng vẻ Lâm Quả Quả rất thản nhiên, ánh mắt lóe lên sự thẳng thắn và bướng bỉnh ghé sát lại nói: “Cũng bao gồm cả cô!”.

 “Tôi?”.

Phổ Hoa sững sờ.

 “Ừ, cô!”. Lâm Quả Quả gật đầu, đi bộ men theo bờ sông, những nhành liễu đầu xuân đã mọc lên những lá non xanh, dài đến mức có thể rủ xuống vai cô ấy, kết hợp với chiếc váy dài sặc sỡ, toát lên hương vị của mùa xuân.

 “Tôi thì có gì hay để viết?”.

Phổ Hoa không có phản ứng gì đặc biệt, vì nhắc tới quá khứ, cô không còn tâm trạng thưởng thức cảnh sắc trước mặt. Họ trở về sảnh lớn đợi tàu chờ kiểm tra vé, Lâm Quả Quả đứng hàng cuối lục tìm vé tàu, tìm thấy liền nghiêng đầu kiểm tra vé, đột nhiên nói: “Người phụ nữkết hôn đã lâu sẽ không nhìn chằm chằm vào ngón tay đeo nhẫn, cô từng chú ý chưa?”.

Phổ Hoa bị hỏi sững người, vô thức liếc ngón tay mình, trống trơn, ngẩng đầu, phát hiện động tác nho nhỏ đó đã bị Lâm Quả Quả tóm được. Cô hơi lúngtúng, tiến sát vào trong hàng, không lên tiếng.

“Hả?”.

Lên tàu gửi hành lý xong, Lâm Quả Quả gọt hai quả táo. Đưa cho cô một quả, Phổ Hoa không vội ăn mà mở cửa thông gió trên cửa sổ tàu dựa vào thành ghếng ơ ngẩn. Tàu chầm chậm chuyển động, Lâm Quả Quả ăn táo, gấp con dao gập lại, cũng dựa lên thành ghế của mình, chống khuỷu tay quan sát Phổ Hoa. Dáng vẻ của Lâm Quả Quả không hề giống bác sĩ tâm lý, ngược lại khiến Phổ Hoa nhớ tới Hải Anh.

 “Người phụ nữ kết hôn đã lâu sẽ không nhìn chằm chằm vào ngón tay đeo nhẫn, cô từng chú ý qua chưa?”. Lâm Quả Quả lắc lắc chiếc nhẫn độc thân trên ngón taycái của mình.

 “Vì sao?”. Phổ Hoa lắc đầu.

“Vì sớm đã thành thói quen rồi. Một thứ khi thành thói quen người ta sẽ không đặc biệt nhớ tới. Giống như cô quen ra khỏi cửa ngồi một tuyến xe bus, đi tới giao lộ không cần phải suy nghĩ liền biết nên rẽ trái hay rẽ phải. Cũng giống như trong bữa cơm hàng ngày của cô có muối thì sẽ không đặc biệt đi hỏi đầu bếp có nêm vào không?”.

“Vậy ư?”. Phổ Hoa không nén nổi nhíu mày.

 “Đương nhiên rồi!”.

Lâm Quả Quả đặt quả táo xuống, “Lần đầu tiên tôi tới văn phòng, khi họp cô luôn cúi đầu xoay nhẫn, đặc biệt khi nghĩ chuyện gì đó, tôi nghĩ có khả năng đó là một động tác nhỏ thuộc về thói quen. Nhưng ngồi trước máy tính sửa bài viết, thi thoảng cô cũng dừng lại nhìn chăm chăm vào bàn tay trái một cách say sưa, có thể bản thân cô cũng chưa từng chú ý điều này”.

 “Tôi…”. Phổ Hoa không tìm được một lời giải thích hợp lý, cúi đầu nhìn vị trí đeo nhẫn trên ngón áp út trên bàn tay trái trống trơn không có nhẫn để xoay, cổ tay cũng để trống.

 

“Lúc nào cũng nhìn, điều này nói rõ có điều gì đó khiến cô đặc biệt nhớ tới. Kỳ san làm về chỉ số hạnh phúc đó có một bảng điều tra, trên bảng câu hỏi cô viết đã kết hôn hơn năm năm, có điều cô biểu hiện giống như người phụ nữ đangchuẩn bị kết hôn”.

 “Sao lại nói vậy?”. Phổ Hoa nhíu mày, gần như có thể nhìn thấy nếp nhăn mờ mờt rên trán, ngại ngùng vặn ngón tay.

 “Tâm trạng lơ lửng thất thường! Cuộc hôn nhân trên năm năm nếu không xảy ra vấn đề, chắc sẽ không còn thứ cảm giác nhớ nhung hàng ngày đó, ngày tháng sẽ rất nhạt nhẽo, nhưng trông cô không giống thế, tôi còn tưởng cô đang yêu ai, hoặc thất tình cãi nhau, vì vậy khi đó tôi hỏi cô có hạnh phúc không?”.

Phổ Hoa nhớ tới lần nói chuyện đó, nhưng ấn tượng không sâu sắc. Sau khi tới Thiên Tân, cô nhiều lần mong bản thân nhìn về phía trước nên quá khứ đều bị bỏ sang một bên.

 “Cô không vui, dường như đều hiện lên trên mặt. Gặp nhau, cô rất kiệm lời, cũng hiếm khi đưa ra ý kiến với bản thảo, đều viết viết vẽ vẽ trên giấy, thực ra cô không giỏi trong việc che đậy tâm sự của mình, vì thế tôi sớm đã đoán ra – kỳ thực cô đã ly hôn”. Lâm Quả Quả kéo dài giọng nói, kết thúc đoạn tự thuật dàinày, hai chữ ly hôn vừa thốt ra, Phổ Hoa vẫn thấy hơi chói tai.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+