Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Giường đơn hay giường đôi – Chương 07.2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Táo của Phổ Hoa vẫn được đặt trên bàn, ánh mắt cô dừng rất lâu ngoài cửa sổ, không thử phủ nhận hay giải thích. Lâm Quả Quả lấy sách trong túi ra bắt đầu đọc, không quấy rầy cô nữa.

Chia tay ở sân ga Bắc Kinh, hai người một người nam một người bắc, khi tạm biệt Phổ Hoa đi rất nhanh. Tới ngã rẽ gần nhà, cô đặc biệt xuống xe mua một cuốn tạp chí kỳ mới và cuốn Tâm lý Lâm Quả Quả giới thiệu. Trên cột chuyên mục Lâm Quả Quả vẫn thảo luận về vấn đề tình yêu hôn nhân, chủ đề kỳ này là “Nhóm máu và tình yêu”.

Cuối tuần hai người nhà Hải Anh đặc biệt tới nhà chơi, còn mua hoa quả thuốc bổ cho bố cô. Ăn cơm xong, Hải Anh đưa con đi ngủ trưa, Phổ Hoa gọt hoa quả, nói chuyện phiếm với Doãn Trình.

Cậu ấy bày cờ trên bàn ra, trả lời vài câu, nói chuyện không ăn ý  lắm, bất cẩn để một quân cờ rơi xuống đất, cậu ấy cúi đầu nhặt, khi ngẩng lên hỏi cô: “Phổ Hoa, bây giờ cậu sống có tốt không?”.

Từ khi bước vào cửa, Doãn Trình đã có dáng vẻ muốn nói rồi lại thôi.

 “Vần ổn mà”.

Phổ Hoa nhặt quân cờ lăn dưới chân, “Sao vậy?”.

 “Ừ…”.

Doãn Trình nhìn bàn cờ trầm mặc một lát, cuối cùng buông quân cờ, đột ngột đứng dậy đi về phía căn phòng, miệng nói: “Mình vào trong xem Hải Anh một chút”.

Phổ Hoa nhìn bóng dáng sau lưng cậu ấy, lại đặt quân cờ vào vị trí cũ, một nơi nào đó trong lòng cũng hơi lay động. Cô trở về Thiên Tân, ngày càng bận rộn hơn, khi nhàn rỗi đa phần đều là ở một mình. Phổ Hoa nhớ tới cuộc nói chuyện trên tàu với Lâm Quả Quả, cũng mất đi can đảm tìm cô ấy lần nữa. Không có việc để làm, cô lấy đĩa Friends mang từ nhàra xem, uống sữa nóng giúp ngủ ngon. Monica và Chandler trong phim lại cãinhau, Monica đặt con gà

sống lên đầu chọc cười để làm hòa, đĩa xước, bị mất một câu đối thoại. Lúc xem được bình thường, thì đã chuyển tới cảnh Monicatúm lấy Chandler hỏi anh nói cái gì. Phổ Hoa rất quen thuộc màn này, ngón tay định bấm nút tắt đĩa rụt lại. Câu bị mất là câu gì, một giây sau cô liền nhớ ra.

Vĩnh Đạo cũng từng như vậy, nhiều lần yêu cầu cô nói ra ba từ. Cuối cùng cô có nói không? Tình hình lúc đó mơ hồ, chỉ nhớ anh điên cuồng si mê quấn quýt bên cạnh cô. Ký ức nhạt nhòa đó bỗng nhiên lại rõ ràng một cách khác thường, đó là một ngày kỷ niệm, là tối hôm họ lần đầu tiên bên nhau.

Anh muốn cô nói – Em yêu anh.

Đối chiếu xong chứng từ xuất hàng, Phổ Hoa nhận được điện thoại của Ngu Thế Nam, hẹn buổi tối cùng đi ăn cơm. Cậu ta hình như vừa lái xe vừa gọi, nói chuyện không rõ ràng, bên cạnh còn có giọng người khác.

 “Rảnh không?”.

 “Mình… có lẽ phải tăng ca…”. Phổ Hoa nói dối, che giấu sự bất an trong lòng ,

 “Hôm khác đi nhé”.

“Ừ, vậy hôm khác”. Ngu Thế Nam nhẹ nhàng cúp máy, không tỏ ra chút nào không vui. Nhưng trong lòng Phổ Hoa do dự sợ bị vạch trần, tan làm đành ở lạivăn phòng đợi mọi người về hết. Nhưng không may lại gặp cậu ta trên đường về, vừa ra khỏi văn phòng liền thấy cậu ta dừng bên lề đường xuống xe, tay xách túi đồ ăn mua bên ngoài.

 “Bận xong rồi à?”. Cậu ta khóa xe, lắc chìa khóa chậm rãi bước tới, trên chìa khóa xe to nhất cũng có một tờ dán chữ màu hồng.

“Ừ, bọn cậu ăn xong rồi à?”. Phổ Hoa thấy đằng sau Ngu Thế Nam không có ai, ngờ rằng cậu ta hẹn riêng cô, bèn hỏi: “Họ đâu?”.

“Chỉ mình mình thôi!”.

Ngu Thế Nam lắc lắc cái túi trong tay, “Cậu không rảnh,Triệu Phong đi tới nhà mẹ vợ. Ăn chưa?”.

“Mình chưa, về rồi ăn”. Phổ Hoa nói xong có chút hối hận.

“Vậy thì ăn cùng nhé?”. Ngu Thế Nam mở túi trong tay ra cho Phổ Hoa nhìn, “Đùi gà, thế nào?”.

“Thôi”. Phổ Hoa cười từ chối.

Ngu Thế Nam nhún vai, xách túi với vẻ không sao hết, đi chưa được vài bước liền quay đầu lại hỏi cô, “Mình đưa cậu về nhé?”.

Phổ Hoa hơi ngớ ra, không kịp trả lời đã bị cậu ta cướp lời trước: “Không cần, đúng không?”. Cậu ta nói như vậy, càng cho thấy cô không biết giao tiếp, mấy lần cậu ta hẹn đều vì nhớ đến tình nghĩa bạn bè trước kia, cô năm lần bảy lượt từ chối căn bản là không nể mặt cậu ta, nghĩ như vậy, Phổ Hoa hơi áy náy, do dự một lát liền nói: “Vậy được, ngồi xe cậu cho tiện”.

 “Ok!”.

Ngu Thế Nam vài bước đã trở về chỗ để xe mở cửa xe. Tuy nói như vậy nhưng sau khi cô ngồi vào ghế sau, hai người đều không nói gì, cũng chẳng có gì để nói.

Phổ Hoa ôm túi theo thói quen, tay đặt trên đầu gối giống một cô nữ sinh. Vì đây là lần đầu ngồi trên xe của Ngu Thế Nam, cô không nhìn xung quanh như mọi ngày, chỉ chăm chú nhìn đồ trang trí treo trong xe, cảm thấy trên ghế sau còn có nhiều linh kiện máy tính, tay sờ phía sau, quả nhiên đụng phải mấu kim loại trên bảng mạch điện, bị châm một cái.

 “Sao vậy?”. Ngu Thế Nam nhìn đường, liếc cô một cái từ gương chiếu hậu.

 “Không sao”.

 “Sao không ngồi ghế phụ?”. Cậu ta chỉ chỉ vị trí bên cạnh mình.

Cô muốn nói không quen, nhưng lại cảm thấy không ổn thỏa, trong đầu xoay đi chuyển lại chỉ nhớ tới lời Vĩnh Bác, buột miệng nói ra.

“Đó là ghế cho chó ngồi”.

Ngu Thế Nam không nén được bật cười, bản thân Phổ Hoa cũng cảm thấy bối rối, quay đầu đi hơi cong cong khóe miệng. Tiếp xúc với Ngu Thế Nam nhẹ nhàng hơn cô nghĩ, đến nhà cô chỉ mất vài phút,CD trong xe chưa phát xong hai bài hát đã tới tầng dưới nhà Phổ Hoa. Cậu ta không xuống xe tiễn cô lên tầng, chỉ hạ kính chỗ ghế lái, thò đầu nói vớicô:

 “Này!”.

“Hả?”.

“Đừng quên hôm khác không phải làm thêm thì cùng ăn cơm nhé!”. Cậu ta giơ giơ tay kéo cửa kính lên, cách tấm kính, Phổ Hoa vẫn có thể nhìn rõ chút hẹp hòi kèm theo chút kiêu ngạo lúc xưa trong mắt Ngu Thế Nam. Cô chạy lên tầng, khi mở cửa mới nhớ ra mình quên không cảm ơn. Ngu Thế Nam là người vô cùng thông minh, lý do từ chối vì làm thêm có lẽ sớm đã bị đoán ra rồi, chỉ không bóc trần mà thôi. Nhưng cách làm của cậu ta lại không khiến cô ghét bỏ, ngược lại vì bản thân ở Thiên Tân, nên theo bản năng có thiện cảm đối với bạn bè cũ.

Vì vô cùng nhàm chán, nhân lúc Lâm Quả Quả đã làm xong luận văn lại không cần vội nộp bản thảo, Phổ Hoa tới làm khách nhà cô ấy. Tuy không phải lần đầu đến lại không cần ở qua đêm, nhưng cô vẫn chuẩn bị rất nhiều quà, còn mua cho Lâm Bác siêu nhân Ultraman trang bị mới nhất.

Lâm Quả Quả mặc chiếc váy dài ở nhà ra mở cửa đón cô, cô ấy đang đắp mặt nạ, dùng một chiếc bút chì đã gãy đầu cài lên búi tóc dày, có nét hấp dẫn riêng. Cô ấy trà hoa quả ra chiêu đãi, Phổ Hoa xem bài viết trên chuyên mục của tạp chí kỳ mới.

 “Thế nào?”. Cô ấy ngồi đối diện với Phổ Hoa, gọt cam trong đĩa.

 “Vì sao cô nghĩ đến chủ đề này?”.

Phổ Hoa lại nhìn tiêu đề chuyên mục “Hôn nhân thất bại”, cảm thấy có chút giật mình.

 “Cô đọc trước đi, đọc xong rồi nói”. Dáng vẻ Lâm Quả Quả không có vẻ vội vã.

 “Vậy được, tôi đọc lần nữa”.

Ngồi trong phòng khách có thể nghe thấy tiếng bộ phim Sói xám và Cừu non vọng ra từ phòng Lâm Bác, ngửi hương thơm tỏa ra từ quả cam. Hai người đều imlặng, chỉ có Phổ Hoa thi thoảng lật trang tạp chí, ngẩng đầu trao đổi ánh mắt với Lâm Quả Quả. Chuyên mục dài hơn vạn chữ, khi đọc xong, quả cam trong tay Lâm Quả Quả đã được cắt thành từng miếng đặt trong đĩa rồi.

 “Thế nào?”. Lâm Quả Quả kéo đĩa cam tới trước mặt Phổ Hoa, Phổ Hoa vẫn còn chìm đắm trong nội dung chuyên mục, hơi lộ vẻ xúc động.

 “Vì sao nói hôn nhân là chiếc khóa?”.

 “Nếu không nên so sánh với cái gì?”.

Lâm Quả Quả khuấy cốc trà hoa quả của mình. Phổ Hoa nghĩ rất lâu nhưng không tìm ra một từ thích hợp để miêu tả hôn nhân và tâm trạng mình của mình lúc này, cô hoàn toàn không đồng ý với quan điểm mà Lâm Quả Quả đưa ra trong bài viết, nhưng không thể không cảm phục lời văn của cô ấy.

 “Tôi không thể nói rõ tuy đã trải qua hai năm hôn nhân nhưng tôi không hề cảm thấy đó là chiếc khóa”.

 “Vậy cô cảm thấy là cái gì?”.

 “Tôi cảm thấy…”.

Phổ Hoa trầm mặc một lúc, “Nhiều hơn là sự thỏa hiệp, rất nhiều rất nhiều sự thỏa hiệp, giống như mê cung đi không đến điểm cuối cùng”.

“Như vậy à…”. Lâm Quả Quả vội cầm quyển sổ nhỏ trên bàn, viết vài chữ.

Khi đặt bút xuống, cô ấy nghiêm nghị nói: “Tôi chưa từng kết hôn, về phương diện này có lẽ không có kinh nghiệm như cô, nhìn từ góc độ của tôi, quan hệ pháp luật của hôn nhân bản thân nó chính là một chiếc khóa, xác định hình thức một vợ một chồng cho quan hệ của hai người, ngoài phạm trù ràng buộc về pháp luật và đạo đức còn có được tình cảm từ tinh thần đến thể xác, quy tắc như vậy lẽ nào không giống chiếc khóa ư?”.

Lâm Quả Quả đứng chầm chậm dạo bước quanh phòng khách nhỏ, “Ví dụ như cô, cô từng kết hôn, sau đó lại giải thoát. Giống như đã khóa rồi lại mở ra. Còn tôi chưa bao giờ hy vọng bị ràng buộc, vì vậy chodù có Lâm Bác tôi vẫn duy trì cuộc sống như trước đây, tôi không hy vọng cáikhóa đó tước đoạt đi lý tưởng của tôi, giống như cô nói hôn nhân tràn đầy sựthỏa hiệp, lâu rồi sẽ khiến ý chí con người mềm nhũn, trì trệ, thiếu đi sự sắc sảo. Tôi không hy vọng sống như vậy vì thế tôi không đeo gông xiềng, đương nhiên, chúng ta không thể phủ nhận cũng có những cuộc hôn nhân hạnh phúc, có chiếc khóa hoàn mỹ”.

“Tôi… không dũng cảm như cô”. Phổ Hoa nếm miếng cam giôn giốt, khi nuốt xuống họng lại mơ hồ thấy chát.

 “Có muốn nói chuyện của cô không?”. Lâm Quả Quả trở lại ngồi xuống bên Phổ Hoa, kề sát cô trên ghế sofa, “Tò mò rất lâu rồi, nếu cô muốn nói”.

 “Tôi…”.

Phổ Hoa không phải không có khúc mắc, cô chưa bao giờ mở lòng với người khác, kể cả với Quyên Quyên. Nhưng cũng vì che giấu quá lâu, nên đối với sự việc xảy ra mười bốn năm nay bản thân cô cũng không có cách nào suy nghĩ rõ ràng.

 “Chuyện của chúng tôi quá nhiều, không biết bắt đầu từ đâu”.

Lâm Quả Quả nghĩ một chút, thận trọng đề nghị: “Vậy thì… nói về chuyện hai người ly hôn trước nhé?”.

Phổ Hoa đón ánh mắt của cô, không trả lời ngay, mà suy nghĩ và im lặng hồi lâumới có đủ dũng khí lên tiếng.

“Chúng tôi… ly hôn khoảng hai năm trước, tôi đề nghị. Trước đó, chúng tôi có vài vấn đề nhưng không đến nỗi chia tay, sau này… một người bạn thời trung học về nước…”.

“Bạn học nam?”.

“Ừ, ba chúng tôi từng học cùng lớp, là bạn thân của anh ấy”.

“Sau đó?”.

 “Sau đó… anh ấy luôn không tin tưởng tôi, cho rằng giữa tôi và người đó từng có gì đó, vì vậy không ngừng cãi nhau, đến cuối cùng thì chia tay”.

Phổ Hoa bất đắc dĩ mím mím môi, có chút hiu quạnh.

 “Vậy cô và người đó… từng có gì không?”. Lâm Quả Quả hơi tò mò.

 “Không có… Chúng tôi… chỉ có thể nói rằng…là bạn bình thường…”.

Phổ Hoa không tìm ra cách thích hợp hơn để giải thích quan hệ của cô và Kỷ An Vĩnh, khiến vấn đề phức tạp hóa thì thà rằng không nhắc tới còn hơn.

 “Sau đó giải quyết thế nào? Tôi muốn nói cô và chồng trước ấy?”.

“Chúng tôi… đã làm thủ tục nhưng không hề nói cho hai bên gia đình, vì đều chưa thích ứng với sự thay đổi như thế, vì vậy với bên ngoài… vẫn thể hiện giống như xưa”. Phổ Hoa rút tơ lột kén, sa vào trong ký ức được chôn giấu rất sâu, thử tìmkiếm dấu vết rõ ràng nhất mà Vĩnh Đạo lưu lại, “Chúng tôi vẫn gặp mặt, mỗi tháng khoảng một, hai lần, anh ấy đúng giờ đưa tôi về nhà thăm bố, thi thoảng tôicũng tới nhà anh ấy, hai bên gia đình mới biết năm ngoái, bao gồm cả anh trai anh ấy và bạn bè xung quanh”.

“Đã giấu hai năm rồi vì sao lại chọn lúc đó để nói ra?”. Lâm Quả Quả không hiểu.

Phổ Hoa cảm thấy không thể chịu đựng nổi nhưng vẫn nói ra sự thật, “Đột nhiên anh ấy… tái hôn…”.

“Vì…”.

Lâm Quả Quả không tiếp tục truy hỏi nữa, cầm quyển sổ nhỏ trên bàn, giữ chiếc bút chờ đợi tâm tình của Phổ Hoa quay trở lại.

“Chúng ta… có thể không nói chuyện này được không?”.

 “Được, nói cái gì đó tùy thích, cô muốn nói gì cũng được”. Lâm Quả Quả thêm nước trà, đưa tới trước mặt Phổ Hoa, “Hay nói về chuyện rất lâu trước đó đi nhé? Không khiến cô khó chịu, giúp tôi hiểu về chồng cũ của cô hoặc cách hai người chung sống?”.

“Rất lâu trước kia… trước kia bao lâu?”.

“Ví dụ… thời hai người đi học, hai người chẳng phải là bạn học ư? Bạn học đại họcà?”.

“Không, là thời trung học… nói chính xác là bắt đầu từ lớp chín”.

“Lớp chín?”.

Lâm Quả Quả gật đầu, “Nói vậy… hai người quen nhau rất nhiều năm rồi!”.

“Vâng, tới mùa hạ năm nay là mười lăm năm. Năm đó, tôi được chọn vào lớp trọng điểm, anh ấy ngồi sau tôi…”.

Mượn cách mở đầu an toàn này, Phổ Hoa bắt đầu thuật lại quá trình từ quen cho tới thân của cô và Vĩnh Đạo. Cô kể rất chậm, vừa kể vừa dừng lại, có lúc sa vào sự im lặng vô duyên cớ, một lúc sau mới tiếp tục. Lâm Quả Quả rất nhẫn nại, khi Phổ Hoa dừng lại, cô liền cầm bút viết soạt soạt lên giấy vài từ, Phổ Hoa tiếp tục kể, cô liền dừng bút chuyên tâm lắng nghe.

Kể tới việc phân lớp năm lớp mười một, Lâm Bác chạy ra, trong tay bê siêu nhân Ultraman Phổ Hoa tặng chạy tới leo lên đùi Lâm Quả Quả, dáng vẻ hưng phấn, nghiêm túc hỏi: “Mẹ, Ultraman và sói xám ai lợi hại hơn?”.

Lâm Quả Quả nhíu mày bất đắc dĩ cười xin lỗi Phổ Hoa, trả lời Lâm Bác: “Chắc là Ultraman!”.

“Sai!… Là vợ sói xám lợi hại nhất!”.

Lâm Bác học tư thế và giọng điệu của nhân vật trong phim hoạt hình, học thuộc lòng mấy câu thoại không biết ở đâu ra. Lâm Quả Quả bế Lâm Bác về phòng, trước khi đóng cửa, cậu bé nhất định giãy ra khỏi vòng tay của mẹ, thò đầu nói với Phổ Hoa: “Cảm ơn dì Diệp”.

Cuộc nói chuyện bị ngắt quãng, Lâm Quả Quả ra khỏi phòng, Phổ Hoa đã không còn tâm trạng để kể nữa. Cô mang vỏ cam vào bếp, đứng cạnh quạt gió nhìn Lâm Quả Quả thu dọn từng thứ. Hoa mùa thứ nhất bên ngoài đã tàn, mùa thứ hai vẫn chưa nở, giọt sương đọng trên cánh hoa ban đêm thỉnh thoảng lại phản chiếu ánh trăng dìu dịu óng ánh. Tiết lạnh mùa xuân đã qua nhưng tầng dưới nơi Lâm Quả Quả sống vẫn hơi lạnh.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+