Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Giường đơn hay giường đôi – Chương 07.6 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}

“Em muốn biết anh kết hôn khi nào! Mùa hè năm trước? Mùa thu? Hay tết Nguyên Đán? Hay tết dương lịch? Kết hôn ở đâu? Mời ai? Các người từng gặp ai?”.  

Cô chưa từng giận anh hận anh như vậy, thậm chí còn thất vọng về anh hơn cả buổi tối hôm đó, “Hay…các người căn bản không hề kết hôn!”.

Giọng cô run rẩy như đang nói mơ.

 “Các người… anh và Cầu Nhân… Anh…”.

Anh cúi đầu vùi trong lòng bàn tay, hung hăng nắm tóc, mu bàn tay ra sức siết chặt lộ vài đường gân xanh.

 “Anh nói đi?”.

Cô không dừng lại nổi, nhớ tới lời Quyên Quyên nói, lời Hải Anh nói và từng người nói trước mặt cô mà tan nát cõi lòng. Bắt đầu từ buổi trưa một năm trước, cuộc sống của cô đã thay đổi rất lớn, mà tất cả những điều này đến từ lời bịa đặt của anh.

“Anh kiên trì muốn đưa em đi thăm bố… Anh muốn em và Vĩnh Bác ăn bữa cơm đó… Anh lấy ngày sinh của em làm mật mã… Anh nổi trận lôi đình vì bức thư em viết… lại. Anh xộc tới nhà em… Anh…”.

Cô cắn môi không nói tiếp, đột nhiên nghẹn. Khi tất cả mọi người đều lặp lại sự thật rằng anh tái hôn, anh lại trốn trong góc, thưởng thức nhìn cô hoảng hốt lo sợ. Thế giới này chỉ có một đứa ngốc chính là bản thân cô, cô trước nay đều bị anh thao túng, thao túng niềm vui, cũng thao túng cả nỗi buồn.

 “Anh để mọi người lừa em đúng không? Hải Anh? Hay đến Quyên Quyên cũng  vậy?!”.

Cô mất đi tất cả sức lực, không còn dám tin những người xung quanh.

 “Không có, không phải họ, họ không biết…”. Cuối cùng anh đứng lên, cởi bỏ lời nói

dối và ngụy trang, dường như không dám nhìn thẳng vào mắt cô, “Những điều này đều là chủ ý của anh… Anh chỉ nói cho Doãn Trình… và Triệu Phong…”.

“Còn có ai? Còn có cái gì là giả? Hay… tất cả đều là giả dối?”. Cô nhắm mắt, cõi lòng nguội lạnh.

“Không còn ai khác… An Vĩnh… có thể cũng biết…”.

Nghe xong cô mềm nhũn, tay chân buốt lạnh không cách nào cựa quậy, chỉ còn đại não đang miễn cưỡng hoạt động. Hóa ra đây chính là trăm phương ngàn kế của Thi Vĩnh Đạo, bắt đầu từ hồi trung học, anh đã bố trí một cái bẫy hoàn mỹ, chờ cô nhảy xuống, sau đó trói buộc cô cả đời.

Cô khom người xuống ấn huyệt Thái Dương, cố kiềm chế không để mình nôn ra. Mười lăm năm trước, cô đụng xe đạp rồi quen bốn người họ, bây giờ, họ liên thủ diễn một vở kịch trước mặt cô, thông đồng với bạn thân cô, cùng lừa gạt cô. Giây phút này cô không thể ở lại đây thêm nữa, mở cửa muốn bỏ đi, anh chạy lên, ôm cô từ phía sau.

“Em nghe anh nói…”.

“Em không nghe!”.

Cô đẩy anh ra, lùi lại. “Các người… rốt cuộc là thật ư? Hay là giả?”.

Anh không nói, biểu hiện trở nên méo mó, suy sụp.

“Rốt cuộc là thế nào?”.

Cô ôm đầu, dường như muốn bật khóc, “Rốt cuộc là thế nào? Anh nói cho em biết!”.

Anh không còn lựa chọn khác, đuổi theo, ôm lấy tia hy vọng cuối cùng.

“Em nghe anh nói… Anh và cô ấy… Bọn anh…. Cô ấy đã đi Mỹ… Anh ký tên chỉ vì để cô ấy đi…”.

Cô hoàn toàn không chấp nhận lời giải thích như vậy, bịt tai rời căn phòng chạy xuống thang cuốn, đi lướt qua người đối diện ở đại sảnh, vội vã chạy vào làn mưa. B

ài thơ của Tagore sai rồi, cô và anh không phải khoảng cách giữa sự sống và cái chết; không phải đứng trước mặt anh mà anh không biết em yêu anh; không phải yêu đến si mê nhưng không thể nói yêu anh; không phải muốn anh tan nát cõi lòng mà chỉ có thể giấu tận sâu trong trái tim; cũng không phải yêu nhau nhưng không thể ở bên nhau… Vì họ chưa từng thực sự hiểu nhau, yêu nhau chân thành, chẳng qua chỉ chơi trò đuổi bắt kéo dài mười lăm năm.

Nước mưa đập vào khóe mắt, trộn lẫn nước mắt cô. Anh đuổi theo, dùng áo vest phủ lên đầu cô che mưa nhưng cô không cần, gạt tay anh ra, mặc mưa táp lên mặt, dùng hết sức lực toàn thân chạy lên phía trước. Nước trên mặt chảy xuống cổ, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài đều ướt đẫm.

“Em đứng lại! Nghe anh nói!”.

Anh khó khăn lắm mới kéo cô từ đường lớn trở lại đường dành cho người đi bộ, quay người cô lại để cô đối diện với mình, “Đừng đi, nghe anh nói!”.

“Nói gì! Em không nghe!”.

Cô gào lên với anh, đấm anh, đánh anh, cắn anh, lại bị anh ôm lấy.

“Phổ Hoa!”. Anh đau xót gọi tên cô, cố chấp ôm cô trong vòng tay, chặt tới nỗi dường như muốn bẻ gãy lưng cô.

“Em không nghe!”.

Cô gần như tuyệt vọng vô số lần gào lên “Em không nghe”, át đi lời cầu xin của anh, cho tới khi cổ họng không thể phát ra chút âm thanh nào.

 “Phổ Hoa!”. Anh sợ làm đau cô cuối cùng nới lỏng vòng tay, nhưng cô lại đạp mạnh lên chân anh, thoát khỏi vòng tay anh chạy sang đường đối diện, mở cửa taxi đang đỗ ở lề đường chui vào trong. Anh đuổi theo, thử mở cửa ngoài, gõ lên tấm kính không ngừng gọi cô và lái xe.

Nước mưa chảy trên mặt anh, dường như cũng là nước mắt, nhưng cô không nhìn thấy cái gì, không nghe thấy cũng không cảm nhận được, chỉ muốn rời xa anh, không còn muốn gặp anh nữa.

Nắm chặt cửa xe, cô khóc rồi nói địa chỉ, cầu xin tài xế lái xe. Cuối cùng xe cũng khởi động, anh miệt mài đuổi theo, cho tới khi xe chạy ra đường lớn, bỏ xa anh. Cô dựa lên ghế, cắn nắm tay không cho mình bật khóc, biết rõ anh ở sau xe nhưng không dám quay đầu.

Về đến Thiên Tân, việc đầu tiên Phổ Hoa làm là chuyển nhà, rời khỏi căn hộ trên đường Mục Nam, tới một khu chung cư cũ hơi xa và khó tìm. Công ty vẫn là chỗ ban đầu, nhưng cô đã bắt đầu tìm công việc mới trên báo và trên mạng, gửi hồ sơ, chỉ đợi trả lời. Cô không nghĩ tới chuyện có về Bắc Kinh không, nhưng ít nhất phải rời xa Ngu Thế Nam và Cao Triệu Phong. Thậm chí cô còn từng nghi ngờ công việc này đến như thế nào, không thể tiếp tục yên lòng bình thản đi làm cùng một tòa nhà với họ.

Cô bị ốm, đối chiếu tập chứng từ cuối cùng cho công ty, nén nhịn cơn ho do cảm cúm, chạy tới nhà kho của công ty đưa hóa đơn. Cô cố gắng hết sức không ở lại văn phòng, nhận tất cả việc mà đồng nghiệp không muốn làm, chạy tới bưu điện, đến phòng hành chính nhân sự lấy tài liệu, báo cáo thuế, kiểm hàng. Cái gì cô cũng đều làm chỉ cần não không cần dừng lại để suy nghĩ.

 “Hoa Hoa, xảy ra chuyện gì thế?”.

Bố dường như hàng ngày đều hỏi như vậy mấy lần nhưng Phổ Hoa không muốn kể, một từ cô cũng không lộ ra, ngoài cơn ho nặng hơn tiết lộ tình trạng của cô, những lúc khác, cô đều vờ như không cóchuyện gì xảy ra trước mặt người khác, cho dù giả vờ không tốt, cũng chẳng sao.

 “Phổ Hoa, vì sao không nhắn tin!”.

Cô tắt máy, đổi số, hàng ngày đến đêm khuya mới lắp số cũ vào, đọc tin nhắn lưu lại của Hải Anh, Doãn Trình, Ngu Thế Nam.

 “Cậu ở đâu? Vĩnh Đạo đang tìm cậu, ít nhất cậu nói cho mình biết có xảy ra chuyện gì không! Bọn cậu rốt cuộc thế nào đấy!”.

Vĩnh Bác liên tiếp gửi mấy lá thư, đều bị cô đưa vào thư rác mặc kệ, không quan tâm. Lần này cô thực sự muốn chấm dứt hoàn toàn với quá khứ, xóa bỏ tất cả những gì liên quan tới anh. Ngày cuối cùng làm ở công ty, thu dọn đồ đạc xong, rời văn phòng Phổ Hoa đụng Ngu Thế Nam ở cầu thang. Cậu ta nhìn thấy chiếc túi cô xách, đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.

 “Muốn đi đâu?”.

Cậu ta đi xuống lầu theo cô.  “Không đi đâu cả!”.

Cô không dừng bước. “Về Bắc Kinh à?”. Cậu ta đuổi theo hỏi cô.

Cô tiếp tục đi, coi như chưa gặp cậu ta, ra khỏi tòa nhà rẽ về hướng bến xe bus.

Cậu ta đuổi theo đến tận cửa, hét từ xa: “Diệp Phổ Hoa! Cậu đi đâu?”.

Cô lên chiếc xe đầu tiên dừng lại, cũng không biết xe đi về hướng nào, qua cửa kính, nhìn Ngu Thế Nam lần cuối cùng, quay lưng quyết định quên đi đã từng có một người như vậy. Cô không có chỗ để đi, xách vài túi giấy tờ mang từ công ty về và một túi sách rỗng, đi loăng quăng hơn nửa thành phố Thiên Tân, cuối cùng đứng trước cửa nhà Lâm Quả Quả, giơ tay ấn chuông.

Nếu nói vẫn có ai mà cô muốn tin nhất, bây giờ chỉ còn Lâm Quả Quả. Cửa mở, Lâm Quả Quả vô cùng bất ngờ trước cuộc thăm viếng đột ngột của cô, nhưng vẫn nhiệt tình mời cô vào nhà, đón đồ trong tay cô, pha trà cho cô.

 “Sao rồi? Xảy ra chuyện gì à?”.

Thấy sắc mặc cô khác lạ, cô ấy giơ tay sờ trán cô, giật mình, “Phổ Hoa, cô sốt à?”.

Cô mệt mỏi tột cùng dựa vào ghế sofa, lấy ra chai thuốc trị ho còn nguyên nhãn mác trong túi, mở nắp, không dùng thìa, uống một ngụm lớn giống như uống nước lọc vậy.

“Phổ Hoa, sao thế!”.

Lâm Quả Quả giật chai thuốc, dùng khăn giấy lau thuốc trên khóe miệng cô. Cô chớp chớp mắt, muốn cười nhưng đột nhiên lại dùng tay ôm mặt, rất lâu sau vẫn không hề cử động, cũng không nói chuyện. Tối đó, nằm trên chiếc giường nhỏ của Lâm Bác, Phổ Hoa nhìn chăm chăm lên chuỗi mô hình máy bay bằng nhựa treo trên song cửa sổ, nghiêng đầu hỏi LâmQuả Quả: “Cô muốn nghe chuyện không?”.

 “Chuyện gì?”. Lâm Quả Quả thay khăn lạnh hạ nhiệt cho cô, đưa thuốc cảm cúm vừa pha xong tới bên miệng cô.

 “Chuyện của tôi”. Phổ Hoa tự mình chống người lên, miễn cưỡng uống thuốc.

 “Chuyện của cô?”. Lâm Quả Quả ngồi xuống bên giường.

 “ừ”.

 “Ngủ trước đi, tỉnh dậy rồi nói sau”. Lâm Quả Quả cười an ủi cô, giống như một người mẹ hết lòng chăm sóc con. Phổ Hoa lắc đầu, rút tay khỏi chăn nắm tay cô ấy. Tay Lâm Quả Quả mềm mại ấm áp, thứ có thể mềm mại ấm áp lại vô hại như vậy trên thế giới này rất ít, bây giờ cô không dám dễ dàng tin vào cái gì.

“Bây giờ có thể nói, tôi không sao!”. Cô nằm trở lại, tuy mệt nhưng không muốn nghỉ ngơi. Lâm Quả Quả nghĩ một lát rồi đồng ý.

“Vậy được, cô chờ chút”. Cô ấy ra phòng ngoài lấy áo khoác và gối, thu xếp ổn thỏa cho Lâm Bác liền trở lại, đưa cho Phổ Hoa cốc sữa nóng.

 “Cô đừng bận rộn nữa, ngồi đi”.

 “ừ”.

Nằm xuống, Phổ Hoa gối lên tay, ánh mắt lại nhìn lên chuỗi mô hình máy bay làm bằng nhựa, “Cô từng nói có thể nhìn ra tôi không hạnh phúc, còn nhớ không?”.

 “Có”.

“Thực ra… tôi chưa bao giờ biết cái gì là hạnh phúc.

Tôi chưa từng đạt được thứ tôi muốn, những thứ tôi đạt được không phải là thứ tôi muốn. Ngay từ ban đầu, tôi nghĩ… tôi đã nhầm rồi…”.

Có thứ lấp lánh lóe lên trong mắt cô, rất nhanh liềnbiến mất, trở thành nụ cười yếu ớt.

“Ban đầu ư?”.

 “Đúng, ngay từ ban đầu, mười lăm năm trước, khi chúng tôi gặp nhau lần đầu…”.

Phổ Hoa chìm vào trong ký ức nặng nề, ánh đèn màu cam trên đầu giường Lâm Bác bao trùm lên đường nét gương mặt cô, rất dịu dàng đẹp đẽ nhưng cũng rất yếu ớt. Lâm Quả Quả không hỏi bất cứ câu nào nữa, chỉ lặng lẽ ngồi bên, đợi cô nghĩ kỹ, bắt đầu kể lại câu chuyện của cô.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+