Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Giường đơn hay giường đôi – Chương 08.3 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}

Phổ Hoa quay người ngồi trước bàn viết chữ, tờ giấy nháp trước mặt đầy chữ và các hình vẽ trừu tượng, nghe anh nói như vậy, cô từ từ quay người nhìn Vĩnh Đạo không chớp mắt, xương gò má nhô lên trên mặt anh thể hiện rõ dáng vẻ tiều tụy,lẽ nào anh cũng ốm ư? Rất lâu rồi cô chưa nói một lời nào với anh, cũng không muốn nói chuyện.

 “Anh đi đi”.

Cô lạnh lùng nói xong, tiếp tục lấy bút vẽ loạn trên giấy nháp. Cửa đóng lại, không phải Vĩnh Đạo đi ra mà là đóng cửa phòng từng bước tới sau lưng cô, không đợi cô đứng dậy, giơ cánh ta ôm lấy vai cô, thở dài “Phổ Hoa, anh sai rồi, anh xin lỗi!”.

Anh nghẹn ngào, ôm cô qua lưng ghế, tay đặt trên vai cô không ngớt ấn nhẹ, giống như sợ cô chạy mất. Má anh kề sát lên vùng da lộ ra ngoài cổ áo, tất cả sự vùng vẫy để thoát ra của cô đều bị hóa giải, bất cứ lúc nào đều cảm nhận được bên má nóng rực của anh.

Anh vẫn nói câu đó, “Phổ Hoa, anh sai rồi, khi đó quả thực anh không còn cách nào, em đi Sư Phạm, anh cũng không biết nên làm thế nào. Sau lần gặp nhau năm thứ nhất đó, trở về anh liền chia tay với cô ấy… Vì anh không thể có lỗi vớiem. Anh biết anh rất khốn nạn, nhưng chính vì nhớ em, khi đó gần như phát điên,luôn nhớ đến em, cho dù ở bên cô ấy cũng không thể quên nổi em. Vì vậy anh mới đi nửa năm, không dám quay lại tìm em, anh sợ em sẽ không ở bên anh…”.

Từ năm lớp mười anh thổ lộ với cô, trải qua vô số thất bại, sau bảy năm, anh lại cầu xin sự tha thứ của cô. Trái tim cô không phải cứng như đá, sau buổi tối lễ Tình nhân khi đó, cô đã quen với sự tồn tại của anh, sự khó chịu run rẩy khi anh đi vào cơ thể dần dần biến mất, cô không thể không thừa nhận muốn ở bên anh, thích ở bên anh, hy vọng ở bên anh.

Có anh, còn hơn mình cô liều lĩnh ôm lấy quá khứ không buông, tuyệt vọng đi về phía trước trên con đường không thấy điểm cuối. Quyên Quyên từng hỏi đó là tình yêu ư? Phổ Hoa không rõ, nhưng chỉ cần nghĩ tới anh và Cầu Nhân liền rất đau lòng.

Cô oán giận anh, thậm chí có chút hận anh, trong nhiều chuyện đã xảy ra, cô chỉkhông hy vọng anh và Cầu Nhân có bất cứ mối quan hệ nào. Như thế cô sẽ không nghĩ tới An Vĩnh, cũng sẽ thoát khỏi tình yêu thầm lặng bị vứt bỏ trong bóng tối ấy.

Cuối cùng cô rút cánh tay ra, thoát ra khỏi vòng tay anh, vò nát mấy tờ nháp đầy chữ, tâm tư rối loạn đi ra cửa. Anh đã nhận sai nhưng không hề nhắc tới Cầu Nhân, sự ấm áp trong mắt cô cũng trở nên lạnh lẽo. Mở cửa, cô đẩy anh ra ngoài, ngày hôm sau anh đến, cô vẫn mặc kệ. Mối quan hệ của họ vẫn bế tắc cả một kỳ nghỉ hè, số câu cô nói với anh cộng lại không vượt quá mười câu. Vào học, cô phải tới tòa soạn tạp chí, anh phải đi Hồng Kông.

Anh gửi tới nhà cô giấy tờ triệu tập và giấy thông hành đến Hồng Kông, nghiêm túc nói rõ chỉ cần cô không tha thứ, anh sẽ không đi Hồng Kông nữa, tất cả nghe theo quyết định của cô. Cô có thể quyết định cái gì, Phổ Hoa xót xa nghĩ. Muốn chia tay mà chia tay không nổi, ngày ngày anh đến, cũng không còn quấy rầy bằng được nữa, tựa như ở bêncô, mặc kệ cô giở tính trẻ con. Không chia tay thì nuốt không trôi, trong lòng cô u ám sống qua ngày, không thể nói rõ ra mọi chuyện, chỉ có thể khóc một trận trước mặt bạn bè, trở về hàng ngày đối diện với anh.

Phụ huynh cả hai nhà lại gặp mặt nhau, bố mẹ sốt ruột tới nỗi cách nào cũng đều đã dùng, Vĩnh Đạo vẫn câu nói cũ, còn cố chấp hơn cả cô. Thấy ngày vào học gần kề rồi, bố cô không chịu nổi bèn đi tìm Phổ Hoa nói chuyện.  “Hoa Hoa, mặc kệ vì sao mà cãi nhau mọi chuyện cũng phải có giới hạn. Vĩnh Đạo cũng nhận sai rồi, không thể cứ cãi nhau như vậy, các con cũng đã lớn, phải biết tha thứ cho nhau”.

 “Bố…”.

Phổ Hoa bướng bỉnh, không nén được tức giận thở dài với bố. Từ khi biết Vĩnh Đạo, ông đã thương yêu, coi trọng anh như con trai. Cuối cùng, cô không thể không mềm lòng, đành chịu bố, cũng không thắng nổi Vĩnh Đạo, hơn nữa trong mắt người lớn, họ đã sống chung, cô cũng chẳng còn đường lùi.

Chính thức gặp mặt lần nữa là khi Phổ Hoa bị lừa đưa tới ngoại ô, ở cùng Vĩnh Đạo một tối. Hai ngày sau anh hoặc ở lại tìm việc, hoặc bay đi Hồng Kông bắt đầu học nghiên cứu sinh. Cô đấu tranh với bản thân, suy tính lợi hại, anh ôm chặt eo cô khôngbuông, miệng vô số lần nói xin lỗi.

Trái tim cô rốt cuộc cũng mềm đi, anh quỳ khóc dưới chân cô, tất cả những lời cô muốn nói lại không thể nói ra đều đè nén trong lòng. Hai ngày sau, Vĩnh Đạo bay. Tối hôm đó ở ngoại ô, cô lại tha thứ cho anh từ cơ thể đến nội tâm, tiếp nhận anh, chỉ trừ sự tủi thân vô cùng, bất đắc dĩ… vô cùng.

Anh tới sân bay, lần đầu tiên đùa với cô trong vài tháng nay, khẩu khí nhẹ nhõm vui vẻ, trong mắt lộ rõ vẻ không nỡ xa rời.

 “Diệp Phổ Hoa, em không được thay lòng!”.

Cô chẳng ừ hữ gì. Anh đành đứng ở cửa vào hôn cô thật sâu như chốn không người, giơ tay lên thề thốt bảo đảm: “Trước kia là anh sai, đợi anh, mùng một tháng mười anh về, hàng ngày anh sẽ gọi điện, lễ Noel anh sẽ đón em qua”.

Cô đẩy đẩy anh, tiễn anh vào khu vực kiểm tra an ninh, môi dưới vẫn còn dấu vết anh vừa để lại. Bao năm trước đây Phổ Hoa đã rất mệt mỏi, mệt tới mức cô không còn lòng dạ nào mà chống chọi với vận mệnh, hay làm rõ mọi chuyện. Cũng may, Vĩnh Đạo đều thực hiện được những lời bảo đảm, trong hai năm sau đó, anh giữ tất cả lời hứa. vết nứt do Cầu Nhân gây ra được hóa giải từng chút một trong hai mươi tư tháng đó.

Phổ Hoa nhớ lại những ngày tháng chia xa đó, trong lòng ngoài chút buồn rầu,cũng không tránh khỏi thở dài. Cô không thể không thừa nhận, so với oán giận, cô càng nhớ anh hơn, tuy niềm vui họ thực sự trải qua ít đến mức đáng thương.

Theo chế độ giáo dục của nước Anh, lịch học nghiên cứu sinh của Vĩnh Đạo tại Hồng Kông tiến hành vô cùng thuận lợi, chưa đầy hai năm đã hoàn thành luận văn. Trước lúc tốt nghiệp, tuy thầy hướng dẫn giữ lại nhưng anh vẫn kiên quyết lựa chọn trở về Bắc Kinh phát triển sự nghiệp.

Khi đó Phổ Hoa đã quen với cuộc sống mỗi người một nơi, mỗi năm lại gặp Vĩnh Đạo vào lễ Noel và nghỉ hè. Công việc của cô ở tòa soạn tuy không được coi là quá tốt nhưng chí ít cũng ổn định, hơn nữa còn có vị trí nhỏ của riêng mình. Tang Hinh Mai –  cô gái ban đầu Vĩnh Bác giới thiệu cho Phổ Hoa quen đã cho Phổ Hoa rất nhiều gợi ý trong công việc, cũng gián tiếp giúp cô quen biết rất nhiều biên tậptrong lĩnh vực này, dần dần hòa nhập vào nghề biên tập.

Tuy công việc là do người nhà Vĩnh Đạo tìm giúp nhưng có bạn bè và đồng nghiệp quen thuộc, Phổ Hoa thực sự quyết định coi việc biên tập thành công việc chính. Năm đầu tiên cô cực kỳ cố gắng, giành vài giải thưởng nhỏ không đáng kể nhưng bố vẫn vô cùng tự hào vì điều đó.

Ngoài cuộc sống gia đình, các phương diện khác Phổ Hoa hoàn toàn thay đổi từ sinh viên trở thành con người của xã hội, nói theo lời của Quyên Quyên thì là: “Quả thật bà cụ non có chút thay đổi rồi”.

Thật sự rất nhiều lúc, bố cô cũng tốt, bên nhà họ Thi cũng tốt, đều dựa theo tiêu chuẩn của người phụ nữ đã kết hôn hoặc sắp kết hôn mà yêu cầu Phổ Hoa. Chuyến hành lý cuối cùng của Vĩnh Đạo được vận chuyển bằng đường hàng không về Bắc Kinh chính là mấy ngày hè nóng nực nhất, Phổ Hoa xin phòng biên tập nghỉ làm ra sân bay đón anh.

Hai năm nay, cô sớm đã có thể quen điều chỉnh tâm trạng mong chờ của mình trong những ngày anh sắp trở về, gần như hàng ngày đều nói chuyện điện thoại, cuối tuần đều có thư hoặc quà tặng gửi về, gặp anh và đọc về cuộc sống của anh trong thư chắc chắn là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, nhưng những ngày anh không ở bên lại vô cùng tự do, cô muốn làm gì thì có thể làm điều đó.

Vì vậy, Phổ Hoa chưa bao giờ thể hiện nồng nhiệt quá mức trước mặt Vĩnh Đạo, tất cả tình cảm và suy nghĩ tích lũy lại đều được giải tỏa trong giây khắc nhìn thấy anh, sau đó an nhàn ở bên cạnh anh cho tới lần chia tay sau. Lần này không đi nữa, vì vậy ngược lại cô không biết nên đối diện thế nào. Ngồi xe Vĩnh Bác ra sân bay, trên đường Phổ Hoa nghĩ rất nhiều, gần như bất cứng ôn ngữ diễn đạt nào cũng trở nên dư thừa trong giây phút gặp mặt, chỉ cần anh nhẹ nhàng ôm cô là đủ.

Vĩnh Bác vừa lái xe vừa hát theo đài, nhắc tới chuyện của tòa soạn tạp chí, Phổ Hoa mới biết Tang Hinh Mai từ chức tới làm trự lý hành chính cho một doanh nghiệp nước ngoài, nhảy vào một môi trường hoàn toàn lạ lẫm, còn cuộc đời nghề nghiệp tương lai của bản thân cô về cơ bản đã được lập kế hoạch xong.

“Hai đứa định làm gì chưa? Vĩnh Đạo trở về tiếp tục học hay làm việc?”, vấn đề tự nhiên lại chuyển sang Vĩnh Đạo, Vĩnh Bác vô tình hỏi, nhưng trong lòng Phổ Hoa đã suy nghĩ về vấn đề này rất lâu rồi. Cô hy vọng Vĩnh Đạo có thể làm việc, rời xa trường học cảm nhận luồng không khí mới mẻ, nhưng mặt khác, học chuyên ngành sinh hóa khi lựa chọn công việc lại bị bối cảnh học thuật hạn chế một cách nghiêm ngặt, cô hiểu rõ có thể những thử thách anh phải đối mặt luôn nhiều hơn cơ hội.

 “Bọn em chưa bàn, anh cảm thấy thế nào?”. Phổ Hoa trưng cầu ý kiến của Vĩnh Bác.

 “Anh…”.

Vĩnh Bác nhún nhún vai, “Anh không rõ mấy thử này, có điều theo anh thấy học hành cũng kha khá rồi, cũng coi như từng ra ngoài rồi, chi bằng trở về làm việc cho đến nơi đến chốn, nếu thực sự phải tiếp tục học, có thể làm việc, có kinh nghiệm rồi trở lại học để lấy cái học vị”.

“Vâng, em đồng ý”. Phổ Hoa mỉm cười gật đầu, cảm thấy vui với ý kiến của Vĩnh Bác. Trong tất cả mọi người nhà họ Thi, Vĩnh Bác là người dễ tiếp xúc nhất, cũng thường nghe cô dốc bầu tâm sự nhất, thậm chí còn dễ dàng hiểu ý cô muốn biểu đạt hơn cả Vĩnh Đạo. Nhưng do trở ngại công việc và thân phận, cơ hội Phổ Hoa gặp gỡ Vĩnh Bác có hạn, cô hiểu Vĩnh Bác cũng không sâu, phần nhiều là kính trọng.

 Cũng may khi chưa bàn bạc xong với Vĩnh Đạo thì Vĩnh Bác đã thay cô phát biểu ý kiến rồi, một năm trước anh ấy khuyên ngăn Vĩnh Đạo giúp bạn họclàm hạng mục thí nghiệm thuốc trên cơ thể người, sau đó, lại chặn đứng suy nghĩ đăng ký lớp nghiên cứu ngắn hạn tại Đại học Trung văn rồi đón cô qua.

 “Vĩnh Đạo thi thoảng cực kỳ cố chấp, em phải cứng rắn hơn!”.

Xe sắp dừng ở chỗ dừng xe đợi máy bay, Vĩnh Bác đùa với Phổ Hoa. Từ khi bên nhau năm thứ ba đại học, cô từng cứng rắn với anh, bỏ mặc không thèm nói năng vì chuyện xảy ra với Cầu Nhân, sau đó thời gian hai năm chớp mắt qua đi, những ngày bình yên thực ra ẩn giấu rất nhiều vấn đề, ví dụ như tính cách không hợp, ví dụ giá trị quan khác nhau, ví dụ như sự khác biệt đối với khát vọng về sự nghiệp, tình cảm. Nhưng những vấn đề dễ nhận thấy này không hề đạt đượcbất cứ sự cải thiện và giải quyết nào.

Vĩnh Đạo đẩy xe hành lý ra khỏi cổng, Phổ Hoa chưa chạy qua, lặng lẽ đứng nguyên chỗ cũ đợi anh chạy tới. Anh vẫn như xưa, để lại xe đẩy hành lý, dang rộng hai cánh tay ôm cô quay một vòng, đặt xuống đất rồi hôn lên trán, chóp mũi, dừng rất lâu trên môi như chốn không người. Anh là một người bạn trai nhiệt tình, đây là đáp án do các đồng nghiệp phòng biên tập đưa ra, biên tập Lưu Yến ngồi bàn đối diện với Phổ Hoa thậm chí còn khẳng định anh sau này sẽ là một ông chồng tốt, vì cực kỳ biết cáchyêu thương cô. Còn trong mắt Phổ Hoa, Vĩnh Đạo chính là Vĩnh Đạo. Cách đối xử đối với tình cảm của họ khác nhau, cô càng hy vọng anh biểu hiện kín đáo hơn.

Trên đường trở về thành phố, Vĩnh Bác nửa đường xuống xe, để lại ghế lái cho Vĩnh Đạo, Phổ Hoa hỏi vì sao, Vĩnh Bác hỏi lại: “Em nói đi!”.

Phổ Hoa bĩu môi, chuyện này không chỉ mới một hai lần, cô chẳng lạ. sắp xếp kế hoạch khi trở về trước nay là đặc quyền của Vĩnh Đạo, anh hiếm khi trưng cầu ý kiến của cô, thường hay quyết định thay cô.

“Trở về anh định thế nào? Làm việc không? Hay tiếp tục học?”. Cô luôn muốn hỏi nhưng anh vẫn không nói.

 

 “Nói sau, ăn trước đi em”.

Xe chạy tới Tô Chiết Hối, mua mấy món cô thích ăn nhất, Vĩnh Đạo đến giá cũng không thèm hỏi, cầm thẻ quẹt, ký tên cái roẹt rồi dắt cô về nhà.

“Sao thế? Gặp anh không vui à?” Lên xe, anh kéo cô vào ngồi ghế phụ, tự tay thắt dây an toàn cho cô. Đi nhà hàng nào, ăn gì, sau này phải ở lại căn hộ mấy ngày, trong lòng anh sớm đã có dự tính, sự sắc bén trong đôi mắt nói lên tất cả, thậm chí ở bên chỗ bố,anh cũng đã chào hỏi trước đó rồi.

Phổ Hoa sống ở chỗ Vĩnh Đạo nháy mắt đã được nửa tháng, anh không nhắc từ nào tới dự tính tương lai. Anh hưởng thụ niềm vui trùng phùng, không chút che đậy thể hiện nỗi nhớ của mình, nhưng càng nồng nhiệt, Phổ Hoa càng không biết làm thế nào. ở lâu cùng anh, Phổ Hoa thậm chí cảm thấy bản thân giống như một pho tượng không chút sinh mệnh, đóng vai không hề quan trọng trong cuộc sống của anh, anh chẳng qua chỉ cần một đối tượng bị chi phối, được yêu, không hề suy nghĩ cẩn thận mà chọn phải cô.

Cô không phải không suy nghĩ, nhưng càng hy vọng có thể lặng lẽ ngồi bên nhau,nghe anh nói chuyện cuộc sống ở Hồng Kông, kể cho anh biết những chuyện đã xảy ra trong nửa năm ở đây, cho dù chỉ ăn chút bánh bao với nước lọc vô cùng đơn giản, giao tiếp về mặt linh hồn sâu sắc hơn một chút cũng tốt.

Mỗi lần khốn cùng trong cơn sóng dục vọng anh nhen lên, Phổ Hoa giống như kẻ vùng vẫy trong nước, vừa lên khỏi mặt nước liền bị một làn sóng lớn hơn cuốn vào trung tâm dòng nước xoáy. Trong ý thức còn sót lại, cô luôn lờ mờ nghĩ tới câu nói “Vĩnh Đạo thỉnh thoảng vô cùng cố chấp, cô phải cứng rắn hơn!” của Vĩnh Bác.

Cứng rắn thế nào? Lẽ nào từ chối anh? Hay cãi nhau một trận? Nhưng chỉ sau vài giây mơ màng, anh dừng lại mọi động tác còn dang dở trong đêm, chống tay vây hãm cô ở dưới thân mình chăm chú ngắm nhìn cô. Vĩnh Đạo lúc này luôn khiến Phổ Hoa nghĩ tới chàng trai bao năm trước ở trên tầng thượng trường học đó, trong mắt lóe lên sự nghi ngờ và không chắc chắn đối với cô.

Anh nâng mặt cô nhìn thẳng rất lâu, khiến cô thậm chí không thể khống chế được hỉ nộ ái lạc của bản thân. Cô không thể không nhắm mắt, mất đi dũng khí nhìn thẳng anh, rơi vào trong chiếc lưới lớn hơn nữa.

 “Sau này chúng ta sẽ thế nào?”.

Phổ Hoa không chỉ một lần từng hỏi câu hỏi như vậy. Vĩnh Đạo cũng dùng cách trêu chọc trả lời cô, đeo lên ngón áp út của cô chiếc nhẫn kết bằng cỏ, “Không được nghĩ linh tinh, nhớ anh là được rồi!”.

 “Anh có dự định gì?”. Anh kéo dài âm cuối, nâng tay cô lên che ánh mặt trời, mắt khép lại,“Chúng ta… sẽ kết hôn!”.

“Dự định…”.

 “Diệp Phổ Hoa!”. Anh gọi tên cô, yêu cầu cô nhìn thẳng mình.

 “…?”.

 “Em sẽ kết hôn với anh – trước khi anh lấy được bằng tiến sỹ! Biết chưa!”. Anh tính sẵn trong lòng, khoanh tay cười. Ánh mặt trời chiếu vào đồng tử của anh, trong đó là một vực sâu không thấy đáy,

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+