Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Gửi trọn tim yêu – Trần Thị Thanh Du – Chương 06 – part 01 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 06

 

Gởi xe xong , cô bước vào dãy thang lầu dẫn lên chung cư . Đi hết tầng một , cô le lưỡi : 

– Mệt quá đi được . Không biết có thang máy hay không ? 

Đang nhìn quanh thì có tiếng hỏi sau lưng làm cô giật mình : 

– Cô tìm cái gì thế ? 

– Dạ , chào bác . Con tìm thang máy ạ. 

– Nó nằm góc kia kìa . Cô đi lên tầng mấy ? 

– Dạ , tần năm ạ. 

– Vậy theo tôi , tôi cũng lên đó đây. 

– Nhà bác ở đó luôn ạ ? 

– Không , tôi đem thức ăn sáng cho cái cậu gì ở trên kia . Tội nghiệp ! Ở có một mình lại đi làm suốt ngày , không có một tí thời gian để bồi bổ . Hàng ngày , cậu ấy đều xuống tiệm của tôi ăn sáng . Không biết hôm nay sao đợi hoài chẳng thấy , tôi lên thử xem cậu ta thế nào. 

– Bác tốt quá. 

– Ôi ! Cậu ấy càng tốt hơn . Lúc tôi bệnh , cậu ấy lo từng chút kia . Đây chỉ là cách trả ơn nhỏ thôi , tôi còn mang ơn cậu ấy nhiều. 

– … 

– Ờ , cậu ấy là nhà báo đấy cô ạ . Bài báo cậu ấy viết rất hay , bà con ở đây ai cũng quý mến cậy . Hễ có chuyện gì là cậu ấy lên tiếng để giúp ngay. 

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu nên Minh Dung dò hỏi : 

– Dạ , anh ta tốt quá , bác nhớ tên anh ta chứ ? 

– Ờ . Tụi tui gọi câu ấy là cậu Hồ. 

– Cậu Hồ ? 

Không đúng đối tượng nên cô chẳng thèm hỏi tiếp . Đúng lúc thang máy bậc mở. 

– Tới rồi ! Con đi trước bác nhé. 

– Ờ. 

Lần mò một hồi lâu cô mới được đứng trước số nhà 45/25/… Hít một hơi thật sâu , cô lấy lại phong độ , bấm chuông. 

Cánh cửa bật mở , một phụ nữ ló đầu ra : 

– Cô tìm ai ? 

– Dạ , con là phóng viên của báo đến đây theo cuộc hẹn phỏng vấn ông Lê Thành , giám đốc công ty T.N.H.H. Tấn Hưng. 

– Ủa ! Tối qua có người đến phỏng vấn rồi mà ? 

Minh Dung tròn mắt : 

– Tối qua ? 

– Ừ , là con trai , phỏng vấn xong lúc chín giờ. 

– Phải nhân viên báo không cô ? 

– Hình như phải. 

– Vâng , con cám ơn. 

Vừa đi , cô vừa suy nghĩ “nhân viên báo tối qua” ..chẳng lẽ là hắn ? Hừ ! Cầu mong là vậy , đỡ phải nhọc công của mình. 

Ấn vào nút thang máy . Cô khoanh tay đứng chờ . Cửa thang máy xịch mở , cô định bước vào thì… 

– Cứu người đi ! Cứu người ! cô ơi… Cô ơi cứu người , giúp tôi . Cậu ta… cậu ta nín thở . Cậu ta… 

Minh Dung cũng run theo bà bác , cô hỏi : 

– Cậu ta… làm sao ? Chuyện gì xảy ra ? 

– Cái cậu mà tôi nói với cô đó , cậu ta nằm lạnh đơ hà. 

Tính khám phá của một nhà báo trỗi dậy , kèm với một chút sự hoang mang mà cô chẳng rõ được là từ đâu . Cô kéo tay bà bác : 

– Dẫn con tới đó. 

Kéo nhanh tay cô gái , bà bác đã chảy nước mắt : 

– Cô ơi ! Làm ơn cứu giùm. 

Đẩy cửa phòng , cái đập vào mắt cô là chiếc máy ảnh và cái túi Thiện Lương sử dụng. 

– Chẳng lẽ… 

Một gương mặt trắng bệch , một thân hình lạnh đơ hiện ra trước mắt cô . Anh nằm im trên giường , đôi mắt mím chặt như cố kiềm nén cơn bệnh sốt đang hoành hành. 

Đưa tay sờ trán anh , cô hốt hoảng : 

– Sao lại nóng thế này ? Hơi thở của anh quá yếu ớt. 

– Bác ơi ! Tìm giúp con đá lạnh. 

– Ờ ! 

Bưng xô đá lại , bà bác run giọng : 

– Cậu ta… có sao không cô ? 

– Bác gọi cấp cứu giùm cháu nhé. 

– Ừ , được. 

Nhìn quanh tìm cái khăn để đắp cho anh mà không thấy , cô kéo nhanh túi xách , lấy cái khăn của mình. 

Hình như có công hiệu sau năm lần đắp khăn, Thiện Lương đã bớt nóng , nhưng hơi thở của anh càng lúc càng yếu đi. 

Lòng của cô đột nhiên như lửa đốt , bao thù ghét bấy lâu nay tan biến mất , thay vào là sự lo sợ vu vơ. 

Nắm lấy tay anh , cô xoa nhẹ : 

– Nè ! Anh phải cố lên nha . Làm con trai mà chết yểu , không tốt đâu. 

Đưa tay vào mũi anh , hơi thở của anh lại càng yếu . Lúc này cô mới lo sợ thật sự , một nỗi đau nhẹ thấm vào tim. 

Cô đưa tay lắc mạnh anh : 

– Anh Lương đừng nha… Cố lên ! Anh không được buông xuôi. 

Phải tiếp sức cho anh ta… Tiếp hơi… Đúng rồi ! Hô hấp… anh ta khó thở. 

Quay đi , quay lại , cô mạnh dạn quyết định : 

– Cứu người là trên hết , mặc kệ. 

Chần chừ một lúc , cô hít lấy hơi rồi đưa môi vào môi anh. 

Sau năm lần mà vẫn không thấy kết quả , cô rơi nước mắt . Nước mắt của cô làm mặn cả bờ môi của Thiện Lương. 

Lần cuối cùng cô tiếp hơi cho anh , môi anh khẽ cử động , rồi nhẹ nhàng đáp trả lại một nụ hôn . Cô giật thót mình , chồm dậy giơ tay định tát anh , nhưng thấy anh vẫn nhắm nghiền mắt , hơi thở đã đều trở lại cô thở phào nhẹ nhõm. 

Bà bác chạy vào , mắt bà rơm rớm nước : 

– Bệnh viện nói xe đã đi hết rồi , chờ mười lăm phút nữa mới đến. 

Minh Dung trợn mắt : 

– Trời ! Làm ăn như thế , bệnh nhân chết hết còn gì . Thật là quá đáng mà. 

Nà bác nhìn Thiện Lương khóc ròng 

– Làm sao bây giờ ? Cậu ta chết mất thôi . Hu hu… Ông trời thật là bất công. 

Vỗ vai bà , cô an ủi : 

– Không sao đâu bác . Anh ấy đã hạ sốt rồi , giờ chỉ cần mua thuốc và thức ăn cho anh ấy là được. 

– Vậy hả ! Cám ơn trời Phật . Để tôi đi mua thuốc và cháo cho cậu ấy thích ăn cháo thịt lắm. 

Vừa quay đi , bà lại quay vào : 

– Nhưng mà cô… cô làm ơn… 

Biết bà bác nói gì , cô mỉm cười : 

– Con là đồng nghiệp của anh ấy. 

– Vậy tốt quá . Tôi đi đây… an tâm rồi. 

Nhìn theo bà bác mà Minh Dung ghen tỵ với Thiện Lương : 

– Anh sướng thiệt đó ! không thân không thích lại được quan tâm lo lắng đến như vậy . Xem ra tôi đã nghĩ sai về anh. 

Sau khi đổ thuốc cho anh , cô nhìn lại đồng hồ đã năm giờ chiều . “Trời ! Biết làm sao đây ? Chưa nấu cơm cho hai đứa nó , phải điện thoại về nhà mới được” . Dợm đứng lên , cô lại nghĩ : 

– “Đi rồi , ở đây anh ta xảy ra chuyên gì thì sao ? Phiền thật ! Biết vậy không vướng làm vào làm gì”. 

Cửa bật mở , bà bác bước vào : 

– Cô đói rồi phải không ? Tôi có đem thức ăn lên cho cô nè. 

Có cứu tinh , cô bật dậy nhanh , mỉm cười : 

– Hay quá ! Bác ơi ! Con có chuyện này… 

– Xem ra phải phiền cô rồi , cô săn sóc cậu Hồ giúp . Cậu ấy có một thân một mình hà , tôi thì phải buôn bán , không thể nào giúp lâu được . Phải chi cậu ấy có bạn gái hay bạn bè thì đỡ quá . Cô làm phước nha. 

– Nhưng con… muốn… 

– Đồng nghiệp với nhau , săn sóc tiện hơn . Đây , chìa khóa cửa , tôi giao nó cho cô. 

Không còn cách nào thoát , cô đành im lặng. 

– À ! Lúc nãy cô nói có chuyện muốn nói , là chuyện gì ? 

– Dạ… con muốn hỏi bác thứ mấy cho dễ xưng hô đó mà. 

– À ! Tôi thứ Hai. 

– Dạ , bác Hai. 

– Thôi , tôi phải xuống dưới đây , buổi chiều khách đông lắm . Nhớ ăn cơm đó. 

– Dạ. 

Minh Dung ngả mình xuống ghế nệm , thở dài : 

– Rước họa vào thân rồi . Trời ơi ! Con nhỏ này ngu quá đi. 

Quay nhìn Thiện Lương thiêm thiếp trên giường , cô cong môi : 

– Anh đó , lúc bình thường cũng hại tôi , bây giờ bệnh cũng hại tôi . Không biết tôi mắc nợ gì của anh ? Hừ… Trời ơi ! Bực quá đi. 

Phát hiện có vật gì cộm dưới lưng . Cô bật dậy. 

Cầm chiếc điện thoại trên tay , cô lầm bầm : 

– Anh đày tôi , tôi sử dụng điện thoại của anh không có vô lý đâu nhé. 

Bấm số , cô đưa máy lên tai : 

– Alô . Minh sang hả ? 

– … 

– Ừ , chị bận chuyện đột xuất. 

– … 

– Cơm nước gì chưa ? 

– … 

– Sang ha , ăn cơm tiệm nữa. 

– … 

– Vậy hả ? Có chị Ba rồi bỏ chi Hai này , phải không ? 

– Được rồi , có lẽ chị phải ở nhà bạn qua đêm . Em bảo nhà đừng lo cho chị nhé. 

– … 

– Cái đầu mi á ! Chị Hai của mi chứ đâu phải anh Ba của mi. 

– … 

– Thôi nha , chị cúp máy à. 

– … 

– Ờ , được rồi . Bye. 

Tắt máy , cô lầm bầm : 

– Lẻo mép ! Ta về là mi chết. 

Đứng dậy , đi lòng vòng cô gật gù : 

– Con trai mà cũng ngăn nắp gớm chứ , trái ngược với tính cách của anh ta thường ngày. 

Đứng trước tủ đựng quần áo của Thiện Lương , cô do dự . Mình thì không thích ở dơ , ngày mai còn đi làm nữa . Xin lỗi nha . Tôi mượn tạm quần áo của anh vậy. 

Cửa tủ được mở ra , đôi mắt của cô như đứng cả trông , miệng thì mở to như quả trứng ngỗng . Chuyện này là sao ? Vậy mà mình nghĩ tốt cho anh ta ư ? Hừ ! Một con người quá kỹ lưỡng không một chỗ sơ hở về đời tư , định giấu nhẹm để gây đau khổ cho người khác , thật sở khanh . Đóng sầm cửa tủ , cô bước nhanh ra cửa. 

– Một con người như vậy không đáng được săn sóc , gọi người yêu của anh tới làm đi. 

Tuy nghĩ vậy , nhưng vừa bước đến cửa thì trong tiềm thức cô , một câu nói vọng 

ra : 

– Sao lại về , chuyện của anh ra mặc kệ anh ta , mình lo lắng trên tình cảm đồng nghiệp thôi , nếu không được thì còn tình người , làm gì phải tức tối . Có phải có ý gì ? 

Cô lắc đầu xua đi ý nghĩ : 

– Không được… không được… chẳng có gì. 

Ngồi vào ghế , cô lại lẩm bẩm : 

– Đói bụng quá . Ăn cơm trước cái đã , ở dơ thì ở dơ , mình không muốn khoát vào người hình bóng của “ghệ” anh ta. 

Nghĩ thế , cô mở cơm ra ngồi ăn ngon lành . Giải quyết xong cơn đói , cô nhìn quanh tìm kiếm nước giải khát. 

Phát hiện chiếc tủ lạnh mini , cô nhỏm dậy : 

– Cha , sang dữ ! Xài tủ lạnh nữa. 

Mở tủ lanh ra cô phải xuýt xoa : 

– Ôi cha ! Toàn thứ thức uông mình thích. 

Lấy một hộp sữ Yomost cam , cô đưa lên miệng 

Chẳng may cho cô khi đang thưởng thức cảm giác rất Yomost thì khi ngồi xuống ghế , cô vuột tay làm rơi hộp Yomost xuống bàn , văng sữa tung tóe làm cái áo cô đang mặc toàn là sữa. 

– Khốn khiếp thiệt mà ! Đúng là hậu đậu. 

Cô chồm lên lấy hộp khăn giấy nơi góc bàn , thì hộp cơm rơi xuống nền , văng nước mắm thừa lên quần cô. 

– Ối trời ơi ! Xui quá thế này . Chán quá đi ! 

Cố gắng phủi , cố gắng thế nào cũng chẳng ăn thua . Mùi sữa , mùi nước mắm làm cô bịt mũi . Cuối cùng… bắt buộc cô phải bước lại tủ , rút nhanh bộ quần áo máng gần phía ngoài : 

– Bị ép vào đường cùng đó nha. 

Cô bước lai gần giường anh : 

– Vái cho anh ngủ ba ngày ba đêm. 

Thật là mát mẻ và thoải mái khi được tắm . Cô chống nạnh nhìn quanh : 

– Bảy giờ rồi , làm gì bây giờ ? Xem tivi , chán lắm. 

Cô đưa tay che miệng , cơn buồn ngủ kéo đến : 

– Tại anh mà tôi bận rộn cả ngày đó. 

Rút nhanh cái mền trên người anh , cô bước lại ghế 

– Anh ngủ trần đi , đàn ông phải nhường cho con gái. 

Nằm nhắm mắt được môt hồi , cô bật dậy : 

– Dù sao anh ta cũng đang bệnh , làm thế thì ác quá. 

Nghĩ thế cô ôm mền quay lại giường , đắp lên người anh . Kéo chiếc áo vest anh máng trên móc , cô quay lại ghế : 

– Mượn đỡ cái này vậy. 

Dường như chưa an tâm , cô lại bật dậy , bước lại giường , đưa tay sờ lên trán anh. 

– Tốt rồi , có thể ngủ ngon. 

Giật mình thức giâc vì những tiếng kèn xe , Minh Dung dụi mắt : 

– Ồn ào quá đi ! không cho người ta ngủ hay sao ? 

Tỉnh ngủ hẳn khi nhận ra đây không phải là nhà mình , và trời cũng đã sáng bét rồi hốt hoảng : 

– Trời ơi ! Trễ giờ làm mất rồi . Đồ đáng ghét ! Anh hại tôi mà. 

Quay qua giường chẳng thấy Thiện Lương , cô lại bịt miệng : 

– Trời ! Bệnh mà lết đi đâu vậy cà ? Không lẽ chết mất xác luôn ? 

Cô bước lại gần giường : 

– Ối trời ! Chẳng để lai dấu tích gì cả , cái mền cũng mất. 

– Này ! Cô đang suy nghĩ gì vậy ? Tưởng tượng chuyện “Phong Thần” à. 

Quay phắt người lại , cô tròn mắt khi thấy Thiện Lương đã lịch lãm trong bộ vest đi làm với nụ cười trên môi. 

– Xin chào , cô thức rồi à , cô cũng đi làm không ? 

– Anh… 

– Tôi không sao , chỉ cảm nhẹ thôi… may nhờ cô chăm sóc , rất cảm ơn cô. 

– Tôi… 

Ôm chiếc áo nơi ghế máng lại chỗ cũ Minh Dung lí nhí trước đôi mắt nhìn như có lửa của anh. 

– Tôi xin lỗi anh mới phải , tự tiện sử dụng đồ của anh. 

– Ồ ! cô cứ xem đây là nhà của cô. 

– Tôi… phải về đây. 

Thiện Lương nhướng mày , anh tỏ vẻ không hài lòng : 

– Cô không định đến tòa soạn sao ? Hôm nay họp giao ban đấy . Tôi đã chuẩn bị đồ cho cô cả , ở trong nhà tắm ấy . Bàn chải đánh răng có cái mới trên ngăn , cô cứ lấy mà dùng. 

Thấy cô chần chừ , anh hơi lớn tiếng : 

– Nào ! Nghe lời đi chứ. 

Không biết tại sao lúc này cô lại ngoan ngoãn trước ánh mắt và lời nói của anh . Vẻ bực bội khi thấy mình yếu đuối quá , nhưng chẳng biết làm sao. 

Khép nép bước ta trong bộ váy ngắn màu hồng nhạt , cô đưa mắt nhìn quanh : 

– Ủa ! Anh ta đâu rồi ? Thật khó chịu. 

Đôi mắt của cô cụp nhanh khi thấy anh đang tựa cửa nhìn cô với đôi mắt nồng nàn đắm đuối. 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+