Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Gửi trọn tim yêu – Trần Thị Thanh Du – Chương 09 – part 01 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương kết

 

Quay nhìn vào trong, Nhã Tâm tìm cách lái sang chuyện khác. 

– Em gọi thức gì để uống đi chứ. 

– Vâng, để em. 

Từ trong nhìn qua cửa kính, cô vô tình thấy Minh Sang đang đi dọc lề đường . Đứng bật dậy cô xua tay : 

– Xin lỗi chị nha, em có chuyện phải đi rồi. 

– Gấp lắm sao ? 

– Hẹn khi khác đi, em sẽ đãi chị. 

– Nè ! Gia Tịnh… 

Chạy theo Minh Sang muốn bở cả hơi hai tai mới đuổi kịp anh, cô bất ngờ từ phía sau gọi lớn. 

– Nè ! Kẻ phụ tình kia, đứng lại ! 

Quay lại , trông thấy gương mặt đỏ vì mệt của cô, Minh Sang hỏi : 

– Cô gọi tôi hả ? 

– Chứ anh tưởng em gọi ai ? Cái anh tài xế đằng kia hay chị lao công đằng đó ? 

– Nhưng mà tôi đâu có phụ tình ai đâu, cô nói vậy là vu oan cho tôi rồi. 

– Ai nói… Anh phụ tình… em nè. 

Minh Sang trợn mắt , giọng anh lớn hẳn : 

– Nè ! Cô ăn nói cho đàng hoàng nha . Tôi phụ tình cô hồi nào ? Đúng là anh em với nhau có khác , luôn tìm cách hãm hại người ta. 

Gia Tịnh xụ mặt, cô cũng có tự ái của mình chứ : 

– Anh đừng xúc phạm anh Hai tôi nha . Anh ấy là một người tốt , xúc phạm một mình tôi là đủ rồi. 

Thấy Minh Sang bỏ đi, cô vội đuổi theo , dang hai tay chắng ngang trước mặt anh. 

– Em có chuyện muốn nói với anh mà. 

Anh bực dọc : 

– Tôi đang gấp lắm , khôgn có thì giờ để giỡn chơi với cô đâu . Có tránh ra không thì bảo ? 

Anh trợn mắt hù dọa cô, nhưng không ngờ cô lại đanh thép đến như vậy . Cô cũng trừng mắt nhìn lại anh. 

Một cái gì đó len nhẹ vào người anh , Minh Sang cụp nhanh mắt tránh một gương mặt đẹp. 

– Không hơi đâu giỡn với cô. 

Anh quay hướng khác, cô cũng chạy theo chắn hướng đó . Hai ba lần như vậy anh cáu gắt : 

– Thật ra cô muốn cái gì đây , hả ? Anh cô hại tôi chưa đủ sao , lại sai cô đến đây gây sự tiếp ? Tôi nói trước , tôi sẽ không nhịn nữa đâu. 

– Anh làm gì mà giận vậy ? Anh của em hại anh cái gì, không lẽ anh ghét em mà nói thế ? 

– Ghét cô thì có ích lợi gì ? Chẳng lẽ sự thất nghiệp của tôi không liên quan đến anh cô ? 

– Anh bị mất việc rồi ? Không đâu, anh em chẳng hại anh đâu, có lý do gì mà hại anh chứ ? 

– Không hại… Lý do chính đáng làtại anh cô ghen . Đúng là lòng ghen hờn của con người thật đáng sợ . Tôi mà không quân tử thì đã cho anh cô điên từ lâu rồi. 

– Anh em ghen hả ? Ghen anh với ai vậy ? Có phải là… chị Nhã Tâm không ? 

– … 

Kéo nhẹ tay anh, cô lí nhí : 

– Vậy anh có yêu chị ấy không ? 

– Ơ… tôi… 

– Không trả lời, vậy thì rõ rồi . Anh yêu chị ấy. 

Bỗng dưng Minh Sang xua tay , anh giải thích một cách ngon ơ: 

– Khôgn có . Tôi chỉ xem cô ấy là bạn thôi . Cô đừng có hiểu lầm nha. 

– Có thật không ? 

– Cô không tin thì thôi , mà làm gì phải giải thích với cô ? Tôi phải đi đây , đừng phiền tôi nữa à. 

– Nè ! 

– Chuyện gì nữa đâ, cô nương ? 

Chưa nói hết câu, một đôi môi mềm mại chiếm lấy môi anh . Anh trợn mắt nhìn cô, nhưng cuối cùng lại dịu dần theo nụ hôn . Anh đã cảm nhận được mật ngọt từ đôi môi và anh bắt đầu tìm hiểu. 

Đang bồng bềnh giữa chừng thì cô rời môi anh , mỉm cười : 

– Anh thích em có phải không ? 

– Ơ… tôi không biết nữa. 

Cô cấu lấy tay anh thân mật : 

– Mặc kệ… Anh đã hôn em rồi thì là bạn trai của em , em sẽ đi theo anh. 

Cố gỡ tay cô ra, nhưng không dược . Anh gắt : 

– Có phải không vậy ? Chuyện như thế mà cũng được ư ? 

– Sao không được chứ ? Đây là em làm theo câu nói “duyên ai nấy giữ thôi”. 

– Bây giờ tôi phải đi công việc đó , làm ơn đi. 

– Anh đi đâu , có quan trọng không ?

– Bệnh viện. 

– Em sẽ đi với anh. 

– Cô thật là phiền phức mà. 

Tuy nói vậy, nhưng trong lòng anh thoải mái vô cùng . Anh đâu phải là kẻ vô tình. 

Trông theo hai người có một đôi mắt nhoè lệ và một tâm tư xáo trộn. 

“Anh vui vầy bên duyên mới nghe anh, 

Để em quay về âm thầm ôm thương nhớ 

Tình yêu đơn phương, chỉ có một trái tim đau khô? 

Em là trẻ nguyện làm thủ hạ trái tim kia .” 

o0o 

Đôi mi khẽ chớp, Minh Dung mở choàng mắt . Cô nhìn xung quanh màu trắng . Bệnh viện, cô đang ở bệnh viện. 

Bật ngồi dậy, cô khẽ cau mày : 

– Ối chà ! Tê rần cả tay . Cái gì vậy nhỉ ? 

Nhìn sang bên, cô hoảng hốt khi thấy Thiện Lương đang ngon giấc , đầu anh gối lên tay cô thật diệu dàng. 

Rút mạnh tay lại, cô lầm bầm : 

– Đồ lợi dụng ! 

Giật mình tỉnh giấc, Thiện Lương vô cùng mừng rỡ . Anh quên mất rằng anh và Minh Dung là địch thủ với nhau . Anh nắm lấy tay cô, kéo cô vào lòng vỗ về.

– Em tỉnh rồi , anh mừng quá . Thật là ông trời không phụ lòng người. 

Đẩy mạnh anh ra , cô đỏ mặt : 

– Anh làm cái quái gì vậy hả ? Tôi và anh thân lắm hay sao ? 

Cô ôm đầu nhăn nhó : 

– Anh làm tôi đau rồi đây này. 

Thiện Lương quýnh hẳn lên khi thấy cô nhăn mặt , anh tuôn ra cửa. 

– Anh xin lỗi . Giờ anh gọi bác sĩ liền. 

Anh chưa kịp chạm tay vào cửa thì cửa bật mở . Minh Luân và Thanh Trang bước vào : 

– Chị Hai ! Chị tỉnh lại rồi à ? Hay quá ! Vậy là tốt rồi. 

Minh Dung chống nạnh , cô liếc em trai : 

– Anh em người làm cái gì mà không nuôi ta ? Cả ba đứa bộ thay phiên không nổi hả ? Để một người xa lạ như vậy… Ta có chết, anh em ngươi có biết không ? 

Minh Luân bật cười : 

– Anh Lương mới là người chu đáo đấy chứ . Này nha ! Vừa là ân nhân của chị , vừa là “y tá” của chị, cho nên ảnh bên cạnh chị là thích hợp nhất . Tụi em còn phải đi làm mà. 

– Hừ ! Nghỉ mấy ngày rồi chết đói hả ? Đúng là cả bọn vô lương tâm. 

– Chị Hai à ! Tâm ý của anh Lương tụi em đều biết rõ rồi , chỉ còn có mình chị là đang ngơ ngác thôi . Anh ấy vì chị mà thức suốt mấy đêm liền . Chị xem kìa, gương mặt thì hốc hác, mắt thì quầng đen, chị không thương còn mắng anh ấy. 

– Tui có biểu đâu, tại tự ý làm thôi, giờ trách ai được . Không lẽ biểu chị trả tiền nuôi bệnh cho anh ta. 

Thanh Trang cũng góp lời, cô rỉ nhỏ vào tai Minh Dung : 

– Chị khỏi cần trả tiền, anh ấy làm không công mà . Nếu chị thấy ngại thì trả tình cho anh ấy được rồi.

Kéo tay vị bác sĩ vào, Thiện Lương nói : 

– Cô ấy tỉnh rồi, nhưng còn đau đầu, bác sĩ làm ơn khám lại giúp ạ. 

Sau khi khám tổng quát, vị bác sĩ gật đầu : 

– Cô ấy hoàn toàn bình phục rồi , chẳng còn gì để lo ngại nữa . Chứng nhức đầu đó là do sự chấn thương để lại thôi . Đợi cô ấy thật khỏe , rồi điều trị bằng tia laser , lúc đó sẽ khỏe hẳn. 

– Vâng . Xin cảm ơn bác sĩ. 

Vị bác sĩ mỉm cười : 

– Tôi phải cám ơn anh mới đúng đó . Anh chăm sóc bệnh nhân của tôi còn hơn tôi nữa . Cô ấy khỏe lại là nhờ anh đấy, chúc mừng anh. 

Đợi bác sĩ đi rồi, Minh Luân mới tròn mắt : 

– Ủa ! Tại sao lại chúc mừng anh Lương khi bệnh nhân là chị của em ? À… thì ra bác sĩ cũng biết . Anh chị thật là tài. 

Đúng lúc đó, Minh Ngân và Minh Luân bước vào , cả hai la ầm lên : 

– Ối trời ! Chị Hai tỉnh rồi hả ? Mừng quá . Anh Hai khỏi phải buồn rồi nhé. 

– Cái miệng hai nhà người ăn gì thế , nói bậy không hà, có muốn ta cho ăn đòn không ? 

Kéo Thiện Lương hứng ánh mắt ấy . Minh Ngân xua tay : 

– Đừng hung dữ chị Hai , coi chừng anh ấy giận là bỏ cả cơm đấy . Lúc đó chị phải nuôi lại ảnh. 

– Xí ! Còn khuya. 

Minh Sang rỉ nhỏ vào tai Thiện Lương : 

– Nếu anh mà hôn chị Hai em một cái thì tụi em sẽ đồng lòng ủng hộ anh . Mạnh dạn lên. 

Thiện Lương hít một hơi thật sâu, anh lấy bình tĩnh : 

– Hứa nhé ! Lần này anh liều cả tính mạnh đấy.

Cả bốn cái miệng cùng gật đầu : 

– Ừ , hứa mà. 

Thấy Thiện Lương càng ngày càng tiến đến gần mình, Minh Dung bối rối, cô hét : 

– Nè ! Các người giở trò gì vậy hả ? Anh có đứng lại không thì bảo ? 

– Nếu đứng lại thì anh sẽ mất cơ hội đeo đuổi em rồi . Xin lỗi nhé. 

Cô nhắm mắt lại hét lên khi thấy còn một bước nữa là anh chạm đến cô : 

– Nếu anh không đứng lại , tôi sẽ không cho anh cơ hội đâu. 

Quả là có hiệu nghiệm . Thiện Lương đứng yên, anh bật cười : 

– Thank you. 

Minh Sang vỗ tay, anh cười híp mắt : 

– Thành công rồi . “Nữ hoàng băng giá” đã bị thu phục bởi chàng trai “nhiệt lượng”. 

Minh Dung quát em trai, cô vò bụng : 

– Có im đi không ? Giờ ta cảm thấy đói bụng, ngươi hãy biểu hiện tình cảm thương chị đi. 

Thiện Lương bước ra cửa : 

– Để anh đi mua cho. 

Minh Sang chắn ngang cửa, anh, anh giơ tay : 

– Không cần, em đi làm được rồi . Bên đường trước cửa bệnh viện có ngay ấy mà, chờ em một chút thôi . Anh ở lại đi, nếu không tiểu thư sẽ đổi ý kiến đấy. 

Phóng nhanh ra cửa rồi anh mất hút nơi dãy hành lang . Minh Ngân mỉm cười : 

– Chàng ta nhanh nhảu quá nhỉ . Chắc là đang yêu đời hay gì đấy. 

Thanh Trang vỗ tay, cô gật đầu : 

– Ừ, em nói phải đấy . Hôm qua Minh Sang có ghé đây , lúc đó tám giờ, gặp chị trước cửa bệnh viện . Có một cô gái cứ ôm riết lấy cậu ta , còn cậu ta thì nhăn tới nhăn lui, tội nghiệp lắm. 

– Hà ! Vậy mà giấu kỹ ghê . Nó về đây phải điều tra cho rõ mới được. 

Minh Ngân vừa dứt lời thì có tiếng chân chạy gấp đến cửa phòng . Gia Tịnh xuất hiện , cô hoảng hốt nhìn quanh : 

– Minh Sang ! Minh Sang đâu ? Anh ấy đâu rồi ? Anh chị có thấy ảnh không ? 

Minh Luân gật gù : 

– Em nói phải cô gái này không ? Được đấy , đúng là có con mắt chọn người. 

Minh Ngân khoanh tay ra dáng đàn anh. 

– Em gái ! Tìm Minh Sang có việc gì ? Bộ nhớ nó quá chịu không nổi, nên mới sáng sớm tìm tới sao ? 

Gia Tịnh bật khóc , cô hét : 

– Em không đùa đâu . Anh ấy đang bị nguy hiểm đấy . Có người muốn hại anh ấy. 

Cả căn phòng im bặt, giọng Gia Tịnh nghẹn ngào hơn : 

– Em nghe được người ta bàn cách hại anh ấy . Làm ơn chỉ em anh ấy bây giờ ở đâu ? 

Minh Luân, Minh Ngân và Thiện Lương vụt chạy ra khỏi phòng, còn Minh Dung thì bật khóc : 

– Trời ơi ! Minh Sang ! Em đừng có bị sao nha. 

Thanh Trang động viên : 

– Cậu ấy chỉ xuống dưới có một tí thôi, chắc không có chuyện gì đâu . An tâm đi chị ! Chị còn đang bị thương, đừng nên xúc động nhiều. 

Gia Tịnh cũng vụt chạy theo, cô thật không muốn chuyện này xảy ra . Nếu Minh Sang mà có mệnh hệ nào, chắc cô hận anh cô cho đến chết. 

Vừa đến mé đường, Minh Ngân đã thấy Minh Sang cầm cà mèn hủ tiếu chuẩn bị bước qua . Anh hét lớn : 

– Minh Sang ! Đứng yên đó , coi chừng xe kia… 

Vừa nói , anh vừa lao về phía em trai , nhưng một chiếc xe mô tô phân khối lớn đã nhanh hơn, chạy đâm thẳng vào Minh Sang với vận tốc khá lớn. 

Chiếc cà mèn văng lên rồi rơi xuống một tiếng nghe khô khốc , hủ tiếu văng tung tóe ra đường . Minh Sang nằm dài trên mặt đường, anh cố chống tay gượng dậy. 

Minh Ngân đã nắm được yên xe, anh ghị lại nhưng trớn xe quá mạnh, nó kéo cả anh theo . Tức mình anh búng người ôm cả hai tên ngồi trên xe ngã ngang xuống đường . Chiếc xe không người lái đâm thẳng vào khung điện thoại công cộng . Một tiếng “rầm” vang lên chát chúa. 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+