Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hải thượng phồn hoa – Chương 01 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Phần 1

Trong suốt

Em nhìn thấy con cá đang tung tăng bơi lội

Mặt nước trong suốt

Em nhìn thấy mây đang lững lờ trôi trên trời

Không khí trong suốt

Em nhìn thấy mưa lãng đãng rơi ngoài cửa sổ

Thủy tinh trong suốt

Em nhìn thấy niềm vui vẻ hạnh phúc của anh

Đôi mắt trong suốt

Chương 1

Khi vừa vào nghề, Đỗ Hiểu Tô nghe Lão Mạc nói: “Nghề của chúng ta phải
dậy sớm hơn Châu Ba Bì[1], ngủ muộn hơn tiểu thư, ăn uống kém hơn heo,
làm việc nhiều hơn lừa. Thời gian ở ngoài đường nhiều hơn ở nhà, hai mắt
thâm quầng đến gấu trúc cũng chẳng bằng, đầu tóc rối tung đến tổ quạ
cũng kém xa, cư xử phải tốt hơn Tôn Tử[2], nhìn bề ngoài cũng không thua
kém ai, thật ra tiền lương lại chẳng bằng dân công”.

Lúc ấy, Đỗ Hiểu Tô nghe xong chỉ phì cười, nhưng đến giờ nếu có người kể
lại câu chuyện cười vốn đã trở thành cuộc sống hằng ngày, cô cũng không
thể cười nổi nữa. Vừa hoàn thành xong chuyên mục về một game show
truyền hình trong bốn ngày, cô thậm chí còn không đủ sức tự pha cho mình
một bát mì ăn liền. Đỗ Hiểu Tô vừa về đến nhà, tắm nước nóng xong, ra
ngoài mở máy sấy tóc thì phát hiện nó không chạy, xem ra hỏng rồi. Cô
cũng chẳng có hứng thú nghiên cứu xem vì sao máy sấy lại đình công, cũng
không màng đến mái tóc còn đang ướt, liền đổ người ngay xuống giường.

Đỗ Hiểu Tô ngủ rất say, không rõ chuông điện thoại reo đến lần thứ bao
nhiêu mới đủ sức đánh thức cô dậy, tay cầm điện thoại lên mà đầu vẫn còn
lơ tơ mơ. Không ngờ lại là Lão Mạc, hình như đang giận bốc hỏa, ông hét
lên trong điện thoại: “Cô đang ở đâu? Để đối thủ lấy được tin nóng hổi
rồi, cô có biết không?”.

Cô ngẩn người một lúc mới phản ứng lại: “Mạc Phó, tôi bị điều đến mục Văn nghệ rồi”.

Lão Mạc nói rành mạch từng câu từng chữ: “Tôi biết cô bị điều đến mục
Văn nghệ, đây chính là tin hàng đầu trong làng giải trí, Nhan Tịnh Tịnh
bị tai nạn giao thông”.

Đầu Đỗ Hiểu Tô như bị búa bổ, lập tức bật dậy, vừa thay quần áo vừa giữ
điện thoại tiếp tục truy hỏi: “Là Nhan Tịnh Tịnh hiện đang nổi như cồn
sao?”.

Lão Mạc bực mình đáp lại: “Còn có Nhan Tịnh Tịnh thứ hai sao?”.

Đỗ Hiểu Tô vốn rất sợ đến bệnh viện, nhất là vào buổi tối. Phòng cấp cứu
sáng trưng đang rất hỗn loạn, cô đành miễn cưỡng ép mình chạy vào trong
thì phát hiện mười mấy đồng nghiệp đã có mặt ở đó chờ lấy tin, bao gồm
cả phóng viên văn nghệ Lão Tất của tòa soạn đối thủ Tân Báo. Phóng viên
văn nghệ Lão Tất không hề giống với người dẫn chương trình Lão Tất của
Đài truyền hình trung ương, Lão Tất này có một khuôn mặt vừa tròn vừa
mập, khi cười còn có cả lúm đồng tiền, ngay lúc này anh ta đang cười với
Đỗ Hiểu Tô, lúm đồng tiền lúc ẩn lúc hiện, cười đến mức lửa giận âm ỉ
trong lòng Đỗ Hiểu Tô muốn bùng lên lập tức.

“Lão Tất”, cô tươi cười có vẻ còn giả tạo hơn Lão Tất, “Lần này các anh bắt tin thật nhanh”.

“Không dám, không dám.” Lão Tất cười không thua kém một pho tượng Phật
Di Lặc, nhưng giọng điệu vẫn rất khiêm tốn, “Do may mắn thôi, vừa đúng
lúc xe tôi ở ngay sau xe Nhan Tịnh Tịnh, ai ngờ sẽ chụp được cảnh tai
nạn, tôi còn gọi 120 cho xe cấp cứu đến nữa mà. Lần này đúng là quá may
mắn, ai biết được tin độc quyền lại từ trên trời rơi xuống. Ha ha, ha
ha…”.

Kể lại vụ tai nạn mà không mang chút thông cảm nào, lại còn vui mừng đến
thế này, vậy là Đỗ Hiểu Tô quay sang hỏi đồng nghiệp khác: “Cô ấy thế
nào? Bị thương nghiêm trọng không?”.

“Không biết, vào phòng phẫu thuật đến giờ vẫn chưa ra.”

Nhóm phóng viên chờ đợi trong căng thẳng, có người liên tục gọi điện về
tòa soạn, có người ôm máy quay phim đi qua đi lại, lúc này có không ít
các phóng viên khác nhận được tin cũng lập tức chạy đến, gia nhập vào
nhóm người đang chờ đợi. Đỗ Hiểu Tô lại tranh thủ thời gian ngồi trên
ghế dài ngủ gật, vừa thiếp đi một lát thì người quản lý của Nhan Tịnh
Tịnh là Triệu Thạch đã đến, khung cảnh tức khắc trở nên hỗn loạn, ánh
đèn flash liên tục chớp nháy, phía bệnh viện cuối cùng cũng không thể
chịu đựng thêm, bắt đầu đuổi hết mọi người đi: “Mời tất cả ra ngoài,
tránh ảnh hưởng đến công việc của chúng tôi”.

Lão Tất nở nụ cười cầu hòa: “Cô y tá à, chúng tôi không phải đến phỏng
vấn, chúng tôi đến là để khám bệnh”. Vừa nói vừa giơ số thứ tự trong tay
lên.

Y tá của khu cấp cứu không chút biểu cảm: “Anh là bệnh nhân? Vậy thì tốt, đi theo tôi”.

“Để làm gì?”, lần này đến lượt Lão Tất phát hoảng.

“Khám bệnh chứ làm gì”, y tá lạnh lùng nói, “Tôi chỉ cần nhìn là biết anh có bệnh”.

Mọi người bật cười, cuối cùng cả nhóm phóng viên đều bị đuổi thẳng ra
khỏi khu cấp cứu. Bên ngoài gió thổi ào ào, Đỗ Hiểu Tô vừa lạnh vừa đói,
bao tử đang kêu gào, quả thật không thể chịu được nữa mới ra khỏi bệnh
viện tìm một quán ăn nhỏ. Lúc này đã là mười một giờ đêm, nhưng trong
quán vẫn còn đông khách, chủ quán lại làm chậm chạp, khiến Đỗ Hiểu Tô
đợi rất lâu mới nhận được bát mì của mình. Hơi nóng bốc lên phả vào mặt,
mùi thơm ngào ngạt, nếm thử một miếng, ngon! Cô ăn nhanh đến mức lưỡi
suýt trôi cả vào bụng.

Thì ra có thứ mì ngon thế này, hay là vì đói, cô vừa ăn vừa thổi, không sợ bỏng.

Ăn được một nửa thì chuông điện thoại reo, cô bắt máy, quả nhiên là Lão
Mạc: “Thế nào rồi, có lấy được thông tin giá trị nào chưa?”.

“Chưa”, cô vừa ăn mì vừa lúng búng đáp, “Người ta còn đang trong phòng phẫu thuật”.

“Còn Triệu Thạch thì sao, anh ta nói thế nào?”

“Bị cả nhóm người bao vây, anh ta không nói gì, bệnh viện cho người đuổi chúng tôi ra ngoài rồi.”

Lão Mạc tức sùi bọt mép: “Anh ta không chịu nói thì cô không biết nghĩ
cách gì sao, mỹ nhân kế đó, chẳng lẽ tôi còn phải dạy cô?”.

Đỗ Hiểu Tô chỉ quan tâm ăn mì, nói dứt khoát: “Được, để lần sau tôi sẽ hy sinh sắc đẹp của mình”.

Lão Mạc không làm gì được, gác điện thoại đánh “Cạch” một tiếng.

Đỗ Hiểu Tô tiện tay ném điện thoại lên bàn, tiếp tục cắm đầu vào bát mì.
Từ góc này chỉ có thể thấy được chiếc áo len xanh thẫm của thực khách
ngồi đối diện, màu xanh thẫm đó cũng tựa như màn đêm, cô rất thích màu
này, vậy nên len lén nhìn sang bên ấy thông qua khe hở giữa những sợi
mì, thấy chiếc cổ phía trên cổ áo len, ngẩng cao thêm chút nữa, nhìn
thấy cằm và cả khóe miệng đang khẽ nhếch lên, có vẻ đang cười.

Cũng đúng, nửa đêm nửa hôm lại nói sẽ hy sinh sắc đẹp, người khác không hiểu lầm cũng lạ.

Cô không có thời gian quan tâm người khác nghĩ thế nào, cúi mặt xuống,
tiếp tục chăm chú húp nước canh. Vừa thơm vừa ngon, chắc chắn là nước gà
hầm, món mì ngon thế này, tiếc là vừa ăn đã hết.

Vừa bước ra khỏi quán, đột nhiên có người gọi cô: “Đợi một lát”.

Giọng nói trầm thấp dễ nghe, phát âm rất chuẩn, hẳn phải là người phương
Bắc. Đỗ Hiểu Tô quay đầu, nhận ra chiếc áo màu xanh thẫm, dưới ánh đèn
đường mờ mờ lại càng giống sắc màu của biển sâu, chính là người ngồi đối
diện cô lúc nãy, anh ta đưa tay ra, là điện thoại của cô.

Đáng chết! Trí nhớ của mình!

Cô vội cảm ơn, anh ta nói: “Không có gì”.

Đúng lúc đó có một chiếc xe chạy ngang qua, ánh đèn pha lóe lên trong
chớp mắt, chiếu sáng khuôn mặt anh ta, ý, đúng là lông mày lưỡi mác mắt
tựa ngôi sao, vô cùng đẹp trai.

Đỗ Hiểu Tô luôn có cảm tình với những người đẹp trai. Bạn thân củacô là
Trâu TưKỳ từng hỏi vì sao cô đổi nghề làm phóng viên văn nghệ, cô nhướn
mày tự đắc nói rằng: “Bởi vì cả ngày có thể nhìn thấy minh tinh, còn có
thể danh chính ngôn thuận đến yêu cầu phỏng vấn, chụp hình, như vậy
không tốt sao!”.

Trâu Tư Kỳ tỏ vẻ khinh thường: “Háo sắc!”.

Nhưng thực tế Trâu Tư Kỳ còn háo sắc hơn cô.

Ở lại bệnh viện đến quá nửa đêm, quay về tòa soạn vừa ngáp vừa viết bài,
chỉ biết nhờ đến cà phê để lên dây cót tinh thần, dù có háo sắc hơn nữa
cũng không còn sức. Lão Mạc lại cứ như đòi mạng: “Chiều lại đến bệnh
viện, nhất định phải chụp được hình của Nhan Tịnh Tịnh”.

Đỗ Hiểu Tô phản đối: “Bệnh viện làm việc rất nghiêm túc, sao tôi chụp hình được”.

Lão Mạc không để ý: “Cô tự nghĩ cách đi”.

“Ặc”, đúng là tư bản bóc lột.

Mắng là một chuyện, nghĩ cách lại là chuyện khác. Không có tin độc quyền
tức là không có tiền thưởng, không có tiền thưởng cũng có nghĩa là
không có tiền thuê nhà, tiền điện nước, một ngày ba bữa, nghỉ phép du
lịch, đi spa suối nước nóng…

Trâu Tư Kỳ nói rất đúng, thứ báu vật khó tích trữ nhất trên đời này chính là tiền.

Phía bệnh viện quả nhiên là giữ kín thông tin, bảo vệ rất nghiêm ngặt,
ngay cả ở quầy lễ tân cũng không tìm ra số phòng của Nhan Tịnh Tịnh, còn
các y tá thì vô cùng cảnh giác: “Chỗ này là bệnh viện, các bệnh nhân
đều không muốn bị làm phiền”.

Nhưng còn lòng hiếu kỳ của công chúng, quyền được biết tình hình thực tế, cả tiền thưởng của cô thì sao?

Nhan Tịnh Tịnh hiện đang nổi như cồn bị tai nạn giao thông nhập viện là
tin trang nhất của mọi tờ báo, Lão Tất có được tấm ảnh độc quyền là điều
không thể chối cãi, nghe nói tấm ảnh hiện trường vụ tai nạn đăng trên
trang nhất Tân Báo khiến không ít người hâm mộ Nhan Tịnh Tịnh bật khóc,
số lượng tiêu thụ tăng vọt trong tích tắc.

Khi nào cô có được tin độc quyền thế này mới mong phát tài.

Ở bệnh viện cả buổi chiều vẫn không tìm được thông tin gì, vừa đúng lúc cô định về nhà thì nhìn thấy Lão Tất.

Anh ta vẫy tay gọi cô một cách mờ ám.

Không biết anh ta định làm gì, khi Đỗ Hiểu Tô bước đến gần thì anh ta
liền kéo cô vào một góc, cười gian xảo nói: “Hiểu Tô, chúng ta hợp tác
được không?”.

Gọi thân mật thế, Đỗ Hiểu Tô khắp người nổi da gà. Lão Tất nói tiếp:
“Tôi biết Nhan Tịnh Tịnh đang ở phòng nào, hơn nữa còn có cách để cô vào
trong, nhưng sau khi chụp được hình, chúng ta mỗi người một tấm”.

Đỗ Hiểu Tô cảnh giác: “Tại sao anh không tự mình đi?”.

Lão Tất không nhịn được bắt đầu than thở: “Tôi cũng muốn chứ, nhưng tôi
là đàn ông”, vừa nói vừa mở túi xách, lấy ra một bộ đồng phục y tá.

Đỗ Hiểu Tô cảm thấy rất buồn cười, vào phòng vệ sinh thay đồng phục y
tá, sau đó đội mũ, cuối cùng là đeo khẩu trang, thử nhìn vào gương, chỉ
có đôi mắt là lộ ra ngoài, trong lòng thầm phục Lão Tất có thể nghĩ ra
cách này.

Bệnh viện rất lớn, y tá đi qua đi lại rất đông nhưng không ai chú ý đến
cô, vì thế cô nhanh chóng đến được khu cấp cứu ở tầng hai. Lão Tất nói,
sau khi cấp cứu xong Nhan Tịnh Tịnh vẫn ở phòng chăm sóc đặc biệt chứ
không được đưa đến phòng bệnh bình thường.

Kết quả là đừng nói đến phòng chăm sóc đặc biệt, mà ngay từ ngoài hành
lang đã có người của công ty giải trí túc trực giống hệt hai tòa tháp,
trừng mắt nhìn từng cử động của các nhân viên y tế đi ngang qua. Nhìn
dáng vẻ của hai người đó rõ ràng là một người gác ngàn người khó qua,
đừng nói đến chụp hình, e rằng cả một con ruồi cũng không lọt qua được.

Đúng là “ma cao một thước đạo cao một trượng”, Đỗ Hiểu Tô cam chịu lê
bước ra ngoài dù vô cùng nuối tiếc, đột nhiên một tia sáng lóe lên trong
đầu, rút bản phác thảo của Lão Tất ra nghiên cứu hồi lâu – đúng là một
bản vẽ nguệch ngoạc trên một tờ giấy nhăn nheo rộng khoảng một bàn tay
là chi chít các đường bút chì, ngoằn ngoèo như giun, địa điểm được chú
thích bằng nét chữ xấu hoắc, khiến Đỗ Hiểu Tô tụt hết cả cảm hứng, nhưng
dù là bản vẽ như vậy cô cũng có thể cố mà hiểu được.

Vì lối thoát hiểm dẫn đúng đến phòng bên cạnh phòng bệnh của Nhan Tịnh Tịnh.

Sau khi cô đi ra từ lối thoát hiểm, liền cảm thấy vận may đang đến, lớp
kính ngăn phòng chăm sóc đặc biệt đối diện với cầu thang thoát hiểm. Cô
trèo lên cầu thang, rút máy ảnh ra, đáng tiếc góc độ này không ổn, vả
lại vì không dám mang theo ống kính góc rộng có kích thước quá lớn vào
trong, chỉ dựa vào tiêu cự bình thường trên thân máy thì không thể chụp
được.

Đúng là uổng công, cô không cam lòng, nhìn thấy ống nước dài trên tường, đột nhiên nảy ra một ý định.

Dưới ánh mặt trời, ống nước không quá lạnh, nhưng hơi trơn, có lẽ vì tay
cô ra nhiều mồ hôi. Một chân đặt lên phần khớp cố định trên ống nước,
một tay giữ chặt ống, cố giữ tư thế khó khăn này – cuối cùng cũng có thể
đưa một tay ra để nâng máy ảnh lên.

Góc độ quả nhiên rất được, Đỗ Hiểu Tô kiên nhẫn ngắm chuẩn, hình ảnh mờ
nhạt trong ống kính cuối cùng cũng đã trở nên rõ ràng. Cô đột ngột hít
một hơi thật sâu, thấy một đôi mắt sâu thăm thẳm, mày lưỡi mác nhướn lên
nghiêm khắc, tuy chỉ thấy nửa khuôn mặt lộ ra ngoài khẩu trang, nhưng
gương mặt đó quả thật tuấn tú đến khó tin, anh ta mặc áo blouse trắng
yên lặng đứng đó, cao và gầy, nhưng lại cho cô cảm giác xuất chúng. Ánh
nắng mùa thu xuyên qua lớp kính trong suốt, vầng sáng vàng tựa như những
con bướm, đáp xuống mái tóc đen ánh của anh ta. Khoảnh khắc đó Đỗ Hiểu
Tô chợt thấy hoảng hốt, cơ hồ như bị ánh nắng chói lòa làm cho hoa mắt,
quên cả ấn nút chụp. Anh ta chỉ đứng đó nhìn cô đang cố hướng ống kính
xuyên qua lớp kính, còn cô nghe thấy tiếng tim mình đập “thình thịch,
thình thịch, thình thịch…” càng lúc càng lớn. Đúng lúc ấy cô nhận ra anh
ta chính là người mặc áo len xanh thẫm cô đã gặp ở quán mì đêm qua, tai
cô bắt đầu ù đi như thể huyết quản trong cơ thể không chịu đựng nổi áp
lực, dần dần nở rộng.

Đó là một cảm giác vô cùng kỳ lạ, tựa như sau đó cả thế kỷ cô mới bình
tâm lại. Còn anh ta đang bước từng bước dài đến bên cửa kính, cô vội
nâng máy chụp ấn nút lung tung, sau đó nhanh chóng quay trở lại cầu
thang thoát hiểm, nhưng vẫn chậm chân hơn, anh ta nhanh chóng xuất hiện ở
cầu thang đúng lúc cô vừa đặt chân trở lại.

Đỗ Hiểu Tô không còn cách nào khác, chỉ đành mỉm cười.

Anh ta có vẻ rất tức giận: “Cô đang làm gì thế hả?”.

Mắt Đỗ Hiểu Tô chạm vào bảng tên trên ngực áo anh – Khoa ngoại thần kinh, Thiệu Chấn Vinh.

Khoa ngoại thần kinh? Đó là bác sĩ làm về cái gì? Chẳng lẽ chữa bệnh cho
người bị thần kinh? Trong lúc cấp bách cô vẫn không quên cười tươi rồi
nói loạn xạ: “Bác sĩ Thiệu, tôi yêu thầm anh từ lâu rồi, cho nên mới lén
chụp vài tấm, anh không để bụng chứ?”.

“Cô là người của khoa nào?” Anh tháo khẩu trang ra, để lộ cả khuôn mặt,
đúng là người mặc áo len xanh thẫm đã trả lại điện thoại cho cô hôm qua.
Chỉ là anh không nhận ra cô, khóe miệng hơi cụp xuống, giọng nói vô
cùng nghiêm khắc: “Cô dám trèo lên ống thoát nước, một việc làm nguy
hiểm như vậy, nếu lỡ rơi xuống dưới sẽ có hậu quả gì, cô biết không?”.

Cô tò mò có vẻ không sợ chết: “Ngã xuống rồi sẽ có hậu quả gì?”.

“Nếu may mắn, có thể chỉ bị thương phần mềm cho đến gãy xương, nếu không
may, ngã xuống từ độ cao thế này là đủ làm xuất huyết nội tạng, gãy cột
sống, tàn phế hoặc thậm chí thành người thực vật”, anh vẫn giữ nguyên
sự nghiêm khắc, “Đây không phải trò trẻ con! Còn nữa, tại sao không đeo
bảng tên? Y tá trưởng của cô là ai? Rốt cuộc cô ở khoa nào?”.

Cô ú ớ không đáp được lời nào, tròn mắt nhìn anh. Cơn gió lướt qua hai
người mang theo cảm giác trong lành mát lạnh đặc biệt của mùa thu thổi
qua vạt áo trắng của anh, khiến cô chợt nhớ đến hình ảnh đôi cánh bồ câu
trên bầu trời trong xanh, rồi anh đột nhiên đưa tay ra.

Ngón tay anh hơi lạnh, còn cô như bị trúng tà, đứng yên bất động, ngơ
ngẩn để mặc anh tháo  khẩu trang của mình xuống. Anh thoáng sững người
một lát, sau vài giây mới nói: “Là cô?”.

Không ngờ anh vẫn nhận ra cô, có vẻ nghi ngờ: “Thật ra cô là ai?”.

Đúng là một lời khó nói hết, vậy nên cô nói thật một cách thoải mái: “Phóng viên giải trí, hay còn gọi là Paparazzi[3]”.

Không biết vì sao, cô linh cảm anh sẽ không gọi bảo vệ đến đuổi cô ra
ngoài. Quả nhiên, anh chỉ khẽ chau mày: “Phóng viên giải trí?”.

“Người trong phòng bệnh có phải là Nhan Tịnh Tịnh không?”, bản năng nghề
nghiệp của cô nhanh chóng khôi phục, “Tình trạng cô ấy thế nào? Anh là
bác sĩ điều trị của cô ấy phải không? Cuộc phẫu thuật hôm qua có thành
công không? Có để lại di chứng gì không? Tình hình cụ thể thế nào, còn
phương án điều trị sau này thì sao, có thể nói rõ một chút không?”.

“Tôi sẽ không nói với cô.”

“Bác sĩ Thiệu, tôi mời anh ăn cơm nhé”, cô cười nịnh, “Tiết lộ một chút đi mà, được không?”.

Mắt anh thoáng tức giận, nhưng có lẽ vì giỏi kiềm chế mà không để lộ ra
ngoài: “Rất xin lỗi, tôi không thể tiết lộ tình hình của bệnh nhân. Cô
giả mạo y tá bệnh viện vào đây chụp lén là vô cùng thiếu đạo đức, hơn
nữa hành động của cô vừa rồi rất nguy hiểm. Mời cô lập tức rời khỏi bệnh
viện, nếu không tôi sẽ báo cho bảo vệ”.

Cuối cùng vẫn bị đuổi ra.

Lão Tất đón cô ở phía đầu đường cách đó khá xa, bộ dạng cô vô cùng ủ rũ: “Chưa kịp chụp gì đã bị phát hiện rồi”.

Lão Tất bán tín bán nghi hỏi lại: “Cô không phải là định giấu một mình
chứ? Cô đừng có vô lương tâm, gạt tôi ra để chiếm tin độc quyền đó nhé”.

Đỗ Hiểu Tô bừng bừng nộ khí: “Đồ tiểu nhân!”.

Thật ra cũng không phải là không chụp được gì, trong lúc hoảng loạn giữa
không trung, cô ấn nút lung tung nên chụp lại không ít hình của Thiệu
Chấn Vinh.

Đỗ Hiểu Tô dùng phần mềm chuyên dụng mở số hình chụp lên xem, người đàn
ông đó quả thật rất đẹp trai, đặc biệt là đôi mắt sâu thẳm như biển cả,
trong ánh nắng mùa thu trong lành, cả thân người cao lớn hiên ngang.

Bởi vì quá đẹp trai và quá thu hút, cô thuận tay chọn một tấm làm hình
nền, kết quả có một lần bị Trâu Tư Kỳ nhìn thấy, lập tức kêu lên: “Đây
là ai? Là người mới sao? Mặc áo bác sĩ trông thật đẹp! Có lưu lại đại
chỉ liên lạc không? Đã ký hợp đồng chưa? Có hứng thú làm đại diện cho
công ty tớ không?”.

“Không! Không! Không!” Đỗ Hiểu Tô lấy tay đẩy cô ấy, “Tránh ra, tớ còn phải làm việc!”.

Trâu Tư Kỳ níu lấy màn hình máy tính nhất định không chịu buông: “Copy một tấm cho tớ, nếu không có chết tớ cũng không tránh”.

Đỗ Hiểu Tô không chịu, cô muốn giữ lại cho riêng mình.

Trâu Tư Kỳ quát: “Trọng sắc khi bạn, vô lương tâm”.

Đỗ Hiểu Tô quát ngược lại: “Cậu thì có lương tâm hơn tớ à, cậu có lương tâm nên mới gạt tớ, để tớ đi coi mặt thay cậu!”.

Vừa nhắc đến chuyện đó, Trâu Tư Kỳ lập tức xuống nước, tươi cười nói:
“Ha ha… Hiểu Tô… chúng ta chẳng phải là bạn sao? Bạn bè là để bán rẻ
nhau mà. Hơn nữa người ta cũng lý lịch trong sạch, bề ngoài trông cũng
rất được, nói thế nào cậu cũng không chịu thiệt đúng không? À, đúng rồi,
sau đó người kia còn hỏi tớ số điện thoại của cậu nữa kìa”.

Ánh mắt Đỗ Hiểu Tô sắc như dao phóng qua: “Cậu cho anh ta rồi?”.

“Không, không!”, Trâu Tư Kỳ lập tức thề thốt, “Tớ thật sự không cho, tớ dám cho sao? Nếu tớ cho rồi cậu không lột da tớ mới lạ”.

“Xem như cậu biết điều.”

“Hiểu Tô…”

“Sao?”

“Hiểu Tô à, nếu gặp được người hợp với mình cũng nên suy nghĩ một chút”,
Trâu Tư Kỳ nói nghiêm túc, “Tuổi còn trẻ không yêu thì thật lãng phí”.

“Sao cậu lại nói như mẹ cậu vậy, chẳng phải cậu ghét nhất việc đi coi
mặt sao? Mẹ cậu giúp cậu sắp xếp một buổi gặp mặt, cậu còn gạt tớ đi
thay, điều mình không muốn thì đừng ép người khác, sao tự nhiên lại có
hứng thú làm bà mối vậy?”

“Hiểu Tô”, Trâu Tư Kỳ ngập ngừng một lát, thấy hay là nói với cô ấy, “Lần trước tớ đi Bắc Kinh, có gặpLâm Hướng Viễn”.

——————————————————————-
[1] Châu Ba Bì là tên một tên địa chủ chuyên bóc lột, ngược đãi người
dân trong tiểu thuyết của Cao Ngọc Bảo. Sau này hình tượng Châu Ba Bì
được lấy làm mẫu hình cho tầng lớp địa chủ.

[2] Tôn Tử tên chữ là Trường Khanh, người Lạc An nước Tề (nay là Huệ
Dân, Sơn Đông, Trung Quốc). Ông là người rất nổi danh về tài thao lược
quân sự, cư xử khéo léo.

[3] Paparazzi là số nhiều của từ paparazzo để chỉ những người chụp ảnh
chuyên nghiệp, chuyên săn ảnh của những người nổi tiếng (các ca sĩ, diễn
viên…), thường là chụp lén (không xin phép, không được sự đồng ý) khi
họ đang có những hoạt động công cộng hoặc riêng tư.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+