Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Hai Vạn Dặm Dưới Biển – Chương 03 – 04 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 3

Xin Tùy Giáo Sư

Khi nhận được thư của ông Hốp- Xơn, tôi đang vừa nghĩ nhiều về việc
bắt con cá một sừng, vừa nghĩ nhiều về ý định vượt qua những cánh đồng
Tây – Bắc. Tuy vậy, đọc xong thư của ông bộ trưởng, tôi hiểu ngay rằng
sứ mệnh thực sự của tôi, mục đích của cả cuộc đời tôi là phải tiêu diệt
được con quái vật này, không cho nó làm hại mọi người. Tôi vừa kết thúc
một cuộc hành trình gian khổ nên rất mệt mỏi và cần nghỉ ngơi: Tôi rất
mong trở về Tổ quốc, về với bạn bè và căn phòng ở Vườn bách thú, về với
những bộ sưu tập quí giá của tôi! Nhưng không gì có thể ngăn cản tôi
tham gia đoàn thám hiểm này. Sự mệt nhọc, bạn bè, những bộ sưu tập – tất
cả đều bị quên đi! Không cần suy nghĩ nhiều , tôi nhận ngay lời mời của
chính phủ Mỹ. Tôi nghĩ:
“Dù thế nào, mọi con đường cũng đều dẫn tới
bờ biển nước Pháp! Nó sẽ giúp ta mang về Viện bảo tàng tự nhiên Pa- ri
cái sừng dài không dưới nửa mét của nó”. Nhưng trong khi chờ đợi tương
lai xa xôi đó, tôi còn phải tìm nó ở phía bắc Thái Bình Dương, nói khác
đi, là phải đi về phía ngược với nước Pháp.
– Công- xây!
– Tôi
nóng ruột gọi to. Công- xây là người giúp việc tôi và theo tôi đi khắp
nơi. Tôi mến anh ta và anh ta cũng quý tôi. Công- xây tính điềm đạm,
trung thực, cần cù, thường nhìn nhận các bước ngoặt của số phận một cách
triết lý, rất khéo tay và luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người.

Trái hẳn với tên gọi, anh ta chẳng bao giờ khuyên ai, ngay cả khi
người ta đến hỏi ý kiến. Vì thường xuyên tiếp xúc với giới khoa học của
Vườn bách thú. Công- xây học tập được nhiều điều. Anh ta chuyên về phân
loại tự nhiên, rất thành thạo về các “kiểu, nhóm, lớp, bộ, họ, giống,
loài”. Nhưng kiến thức của anh ta đến đấy cũng là hết. Phân loại là năng
khiếu tự nhiên của Công- xây, anh ta không tiến xa nữa. Nhưng dù sao
Công- xây cũng là người rất tốt. Mười năm nay, Công- xây theo tôi trong
tất cả các chuyến đi nghiên cứu. Tôi chưa hề thấy anh ta kêu ca phàn nàn
khi chuyến đi bị kéo dài hay gặp khó khăn, gian khổ, Công- xây sẵn sàng
theo tôi đi bất kỳ nước nào, dù đó là Trung Quốc hay Công- gô, dù đường
xa đến mấy. Ngoài ra, Công- xây có thể tự hào về sức khỏe hiếm có bất
chấp mọi bệnh tật, về những bắp thịt rắn chắc và một hệ thần kinh rất
vững vàng. Công- xây ba mươi tuổi, so với tuổi tôi thì như mười lăm so
với hai mươi. Xin các bạn thứ lỗi cho cách diễn đạt rắc rối của tôi vì
đó chỉ là cách thú nhận rằng tôi đã bốn mươi tuổi! Nhưng Công- xây có
một nhược điểm. Là người câu nệ hình thức, anh ta bao giờ cũng gọi tôi
là “giáo sư”, điều đó làm tôi rất bực mình.
– Công- xây!
– Tôi gọi
lần thứ hai và hối hả chuẩn bị lên đường. Tôi rất tin ở lòng trung
thành của Công- xây. Thông thường, tôi không hỏi xem anh ta có đồng ý đi
theo tôi không, nhưng chuyến đi này có thể sẽ kéo dài chưa biết đến bao
giờ, có thể sẽ nguy hiểm, vì đây là cuộc săn bắt một con vật có khả
năng đánh chìm tàu chiến xuống biển như một cái vỏ hạt dẻ! Mọi người dù
dửng dưng đến đâu cũng phải suy nghĩ ít nhiều!
– Công- xây!
– Tôi gọi lần thứ ba. Công- xây xuất hiện.
– Giáo sư gọi tôi ạ?
– Anh ta vừa vào vừa hỏi.

– Đúng vậy, anh bạn ạ. Anh hãy thu xếp đồ đạc của tôi và chuẩn bị cho mình nữa. Hai giờ nữa chúng ta sẽ lên đường!
– Xin tùy giáo sư, – Công- xây bình thản trả lời.
– Không được lề mề một chút nào! Anh xếp tất cả hành lý, quần áo của tôi vào va- li, càng nhiều càng nhanh càng tốt.
– Còn những bộ sưu tập của giáo sư thì sao ạ?
– Công- xây hỏi.
– Chúng ta sẽ giải quyết sau.
– Sao lại sau ạ?
– Chúng sẽ được bảo quản ở khách sạn. Rồi tôi sẽ cho gửi về Pháp.
– Thế chúng ta không về Pa- ri ạ?
– ừ… tất nhiên sẽ về… nhưng có lẽ phải đi vòng một chút…
– Xin tùy ý giáo sư. Đi vòng cũng được ạ!
– Vòng một chút thôi! Chúng ta chỉ đi chệch đường thẳng một chút thôi! Và đi bằng tàu A- bram Lin- côn.
– Xin tùy giáo sư.
– Công- xây ngoan ngoãn trả lời.

Anh bạn ạ, anh biết không, chúng ta sẽ đi để trừ khử con quái vật, con
cá thiết hình nổi tiếng đó. Tác giả bộ sách “Những bí mật của biển sâu”
không thể từ chối việc đi cùng thuyền trưởng Pha- ra- gút trong chuyến
thám hiểm này được. Nhiệm vụ thực vinh quang nhưng cũng rất nguy hiểm,
vì phải hành động một cách mò mẫm và con quái vật có nhiều điều bí ẩn.
Nhưng dù thế nào, thuyền trưởng của chúng ta cũng sẽ không cho nó
thoát!…

– Giáo sư đi đâu, tôi xin đi đó ạ, – Công- xây trả lời.
– Anh cứ nghĩ kỹ đi! Tôi chẳng muốn giấu anh điều gì cả. Tham gia những cuộc thám hiểm thế này có thể sẽ không trở về đấy.

Xin tùy giáo sư. Mười lăm phút sau, va- li đã xếp xong. Công- xây chuẩn
bị rất nhanh, có thể bảo đảm là anh chẳng quên gì, vì anh ta xếp quần
áo cũng thạo như phân loại chim và cá vậy. Người phục vụ ở khách sạn
mang hành lý của chúng tôi ra phòng ngoài. Tôi chạy vội xuống tầng dưới,
thanh toán tiền nong ở văn phòng khách sạn, nơi luôn luôn tấp nập khách
mới đến. Tôi yêu cầu chuyển về Pa- ri những kiện hàng gồm tiêu bản động
vật và thực vật đã sấy khô. Sau đó, tôi và Công- xây nhảy lên xe ngựa.
Mấy phút sau, xe đỗ ở bến, nơi tàu Lin- côn đang thả từng cuộn khói dày
đặc. Hành lý của chúng tôi được mang ngay lên boong. Tôi chạy lên tàu và
hỏi thuyền trưởng Pha- ra- gút. Một thủy thủ dẫn tôi đi. Một sĩ quan tư
thế hùng dũng bắt tay tôi và hỏi:
– Ngài là Pi- e A- rô- nắc?
– Vâng. Còn ngài là thuyền trưởng Pha- ra- gút?

Vâng, chính tôi! Xin chào giáo sư! Chúng tôi đã dành cho ngài một phòng
riêng! Tôi đáp lễ và biết thuyền trưởng đang rất bận chuẩn bị cho tàu
nổ máy nhổ neo, tôi chỉ đề nghị cho biết phòng riêng của tôi ở đâu. Tàu
Lin- côn rất thích hợp với nhiệm vụ mới. Đó là một chiếc tàu chiến có
những máy móc tối tân chạy bằng hơi nước có áp suất tới bảy at- mốt-
phe. Với áp suất đó, tàu Lin- côn chạy nhanh mười tám hải lý một giờ.
Tốc độ như vậy là nhanh nhưng tiếc thay vẫn chưa đủ để đuổi bắt con cá
khổng lồ kia. Sự trang trí bên trong tàu cũng tương xứng với những phẩm
chất hàng hải của tàu. Tôi rất hài lòng về căn phòng riêng ở phía lái và
thông với phòng ăn.
– Chúng ta ở đây rất tiện, – tôi bảo Công- xây.

Thưa giáo sư vâng. Tôi bảo Công- xây mở va- li, xếp ra những đồ dùng
cần thiết còn tôi thì lên boong xem tàu chuẩn bị nhổ neo. Đúng lúc đó,
thuyền trưởng Pha- ra- gút hạ lệnh tháo dây neo tàu Lin- côn ở bến Blúc-
lin. Nếu tôi đến chậm 15 phút, thậm chí ít hơn, thì có lẽ tàu đã lên
đường và tôi sẽ không được tham gia cuộc thám hiểm rất đặc biệt, có một
không hai này, cuộc thám hiểm dù có thuật lại một cách chân thực cũng
vẫn bị coi như một chuyện bịa đặt hoàn toàn. Thuyền trưởng Pha- ra- gút
không để mất một ngày, một giờ nào. ạng ta phải tức tốc tới những vùng
biển đã phát hiện ra quái vật. Pha- ra- gút gọi trưởng máy lên hỏi:
– áp suất đã đủ chưa?
– Thưa, đủ.
– Cho tàu chạy!

– Pha- ra- gút ra lệnh. Mệnh lệnh lập tức được truyền xuống buồng
máy. Chân vịt quay ngày càng nhanh. Tàu Lin- côn hùng dũng tiến quân, có
hàng trăm xuồng và tàu kéo chở đầy người tiễn đưa long trọng. Bến tàu
Blúc- lin và tất cả khu vực dọc sông It- ri- vơ của Niu I- ooc chật ních
người. Những tiếng hoan hô từ miệng năm mươi vạn người vang lên không
ngớt. Hàng ngàn khăn tay được tung lên trời cho tới khi tàu Lin- côn ra
tới vịnh Hút- dôn ở mỏm ngoài cùng của bán đảo, nơi thành phố Niu I- ooc
đang xây dựng. Ba giờ chiều. áp lực hơi nước tăng lên, chân vịt quay
ngày càng nhanh. Chiếc tàu chạy dọc theo bờ cát thấp Long Ai- len và tới
gần tám giờ sáng thì mở hết tốc lực vượt trên sóng nước Đại Tây Dương
đen thẫm.


Chương 4

Nét Len

Thuyền trưởng Pha- ra- gút là một người đi biển dày kinh nghiệm, thực
xứng đáng với chiếc tàu chiến mà ông ta chỉ huy. Pha- ra- gút với con
tàu chỉ là một. ạng ta là linh hồn của tàu. ạng ta không mảy may nghi
ngờ sự tồn tại của con cá, nhưng cũng không cho phép ai được bàn tán
nhảm nhí về vấn đề đó. ạng ta tin là có con quái vật không phải bằng óc
mà bằng tim. Pha- ra- gút sẽ trừ khử được nó – ông ta thề như vậy.
Hoặc
là thuyền trưởng Pha- ra- gút sẽ diệt con cá thiết hình, hoặc là con cá
sẽ giết chết Pha- ra- gút. Không thể có sự thỏa hiệp nào! Toàn thể thủy
thủ nhất trí với thuyền trưởng. Điều đó thể hiện rất rõ khi họ bàn
luận, tranh cãi với nhau, khi họ cân nhắc từng khả năng giúp họ tìm ra
con quái vật một cách nhanh chóng nhất, khi họ chăm chú quan sát mặt
biển! Ngay cả những sĩ quan, lúc bình thường vẫn xem việc trực ban là
một nhiệm vụ khổ sai, giờ đây cũng sẵn sàng trực thêm giờ. Về phía thủy
thủ thì họ chỉ có một nguyện vọng: tìm thấy con cá một sừng, bắn trúng
nó, kéo lên tàu rồi xả ra từng mảnh. Họ quan sát mặt biển một cách căng
thẳng. Cần nói thêm rằng thuyền trưởng Pha- ra- gút đã hứa là sẽ thưởng
hai ngàn đô- la cho người nào phát hiện ra quái vật đầu tiên, không kể
là thủy thủ đang học nghề, thủy thủ hay sĩ quan. Tôi cũng chẳng thua gì
mọi người, tôi cũng đứng trên boong ngày này sang ngày khác. Chỉ có
Công- xây là tỏ vẻ dửng dưng trước chuyện này và không hề có cái tâm
trạng bị kích động đang lan tràn trên tàu. Thuyền trưởng Pha- ra- gút đã
trang bị cho tàu của mình tất cả những thứ cần thiết để đánh con cá voi
khổng lồ. Không một chiếc tàu đánh cá voi nào có thể được trang bị tốt
hơn. Trên tàu Lin- côn có tất cả các thứ đạn bắn cá voi hiện đại nhất,
từ loại đạn giống mũi tên nhọn phóng đi bằng tay, đến các loại đạn phá
bắn bằng súng nòng dài. Phía mũi tàu có một cỗ đại bác kiểu cải tiến bắn
loại đạn hình nón nặng bốn ki- lô- gam đi xa mười sáu ki- lô- mét. Tóm
lại, tàu Lin- côn được trang bị tất cả các loại vũ khí ghê gớm nhất.
Nhưng chưa hết! Trên tàu còn có Nét Len – “vua” bắn cá voi. Nét Len, gốc
Ca- na- đa, là thợ săn cá voi giỏi tuyệt vời. Anh ta chưa hề gặp đối
thủ trong cái nghề nguy hiểm của mình. ở Nét Len, sự khéo léo và bình
tĩnh, lòng can đảm và sự nhanh trí đã kết hợp với nhau một cách cân đối.
Cá voi hay cá nhà táng phải quỷ quyệt ranh ma lắm mới thoát được phát
đạn của anh ta. Nét Len khoảng gần bốn mươi tuổi. Anh ta cao lớn, vạm
vỡ, vẻ mặt khắc khổ, ít cởi mở, nóng tính, nên hơi một chút là nổi giận
đùng đùng. Vẻ bề ngoài của anh ta làm mọi người chú ý, đặc biệt là đôi
mắt cương nghị. Tôi cho rằng thuyền trưởng Pha- ra- gút đã hành động
đúng khi mời Nét Len tham gia cuộc tìm kiếm. Cánh tay rắn chắc và đôi
mắt tinh tường của anh ta cũng bằng tất cả đội thủy thủ rồi. Có thể ví
Nét Len như một cái kính viễn vọng đồng thời là một khẩu đại bác luôn
luôn sẵn sàng nhả đạn. Người Ca- na- đa thì cũng là người Pháp, và tôi
phải thú thực rằng, mặc dù ít cởi mở, Nét Len vẫn có đôi chút cảm tình
với tôi; chắc anh ta bị quốc tịch của tôi hấp dẫn. Đã có dịp anh ta nói
với tôi bằng tiếng Pháp, một thứ tiếng Pháp cổ từ thời Ra- bơ- le hiện
còn dùng ở một số tỉnh của Ca- na- đa.

Nét xuất thân từ một gia đình gốc rễ lâu đời ở thành phố Quê- bếch
thuộc dòng dõi những thủy thủ can trường từ thời thành phố còn thuộc
Pháp. Dần dần Nét cởi mở hơn, và tôi sẵn lòng nghe anh ta kể chuyện cuộc
đời phiên bạt của mình ở vùng biển Bắc và Nam cực. Chuyện đánh cá của
Nét, chuyện chiến đấu tay đôi với cá voi đượm một chất thơ chân thực.
Nét kể chuyện theo lối anh hùng ca, đôi lúc tôi có cảm tưởng như đang
nghe một Hô- me người Ca- na- đa đang ca I- li- át… Tôi miêu tả con
người can đảm đó đúng như tôi hiểu anh ta hiện nay. Tôi đã kết bạn với
Nét. Chúng tôi ràng buộc với nhau bằng một tình bạn không gì phá vỡ nổi,
một tình cảm nảy nở và củng cố qua những thử thách gay go của cuộc đời.
Nét cừ lắm! Tôi sẵn sàng sống thêm một trăm năm nữa để nhớ tới anh, Nét
ạ! Nhưng Nét có ý kiến gì đối với con vật đó? Phải thú thực rằng anh ta
không tin sự tồn tại của con cá một sừng thần bí ấy. Và là người duy
nhất trên tàu không tán thành sự mù quáng của số đông. Thậm chí anh ta
lảng tránh không động chạm tới chuyện con quái vật mà tôi có lần định
nói với anh ta. Buổi chiều ngày 30 tháng 7 tuyệt đẹp, ba tuần sau khi
tàu nhổ neo, chúng tôi tới gần mũi Blăng. Tàu vượt qua chí tuyến nam và
chỉ còn bảy trăm hải lý nữa về phía nam là tới eo biển Ma- gien- lăng.
Tám ngày nữa tàu Lin- côn sẽ bắt đầu rẽ sóng Thái Bình Dương! Tôi và Nét
Len ngồi ở phía trước tàu nói chuyện phiếm, mắt không rời khỏi mặt
biển. Câu chuyện tất nhiên chuyển sang vấn đề con cá một sừng, khổng lồ.
Tôi bắt đầu điểm qua tất cả các trường hợp có thể quyết định ít nhiều
sự thất bại của chuyến đi này. Nhưng thấy Nét lảng tránh, tôi đặt thẳng
vấn đề:
– ạng Nét ạ, sao ông có thể nghi ngờ sự tồn tại của con cá mà
chúng ta đang tìm diệt? ạng có cơ sở gì để không tin vào những sự việc
đã xảy ra? Nét đưa mắt nhìn tôi khoảng một phút. Trước khi trả lời, anh
ta theo thói quen vỗ trán một cái rồi nhắm mắt lại dường như để tập
trung tư tưởng, rồi mới nói:
– Có cơ sở vững chắc, ngài A- rô- nắc ạ!

ạng hãy nghe tôi, ông Nét! ạng là thợ săn cá voi chuyên nghiệp, ông đã
từng gặp những con cá rất lớn. Lẽ ra ông phải tin hơn nhiều người khác
là có một con cá khổng lồ thật, như thế mới đúng. Ai chứ ông thì trong
trường hợp này không nên là kẻ nghi ngờ.
– Ngài lầm rồi, giáo sư ạ.
Nếu người dốt nát tin rằng có những ngôi sao chổi báo điềm dữ đang bay
trên trời, rằng trong lòng đất có những con quái vật thời cổ xưa thì họ
cứ việc tin! Nhưng nhà thiên văn học và nhà địa chất học thì thấy những
chuyện huyền hoặc đó thật nực cười. Người đánh cá voi cũng vậy. Tôi đã
bao lần săn cá voi, bắn trúng và diệt được cũng nhiều , nhưng dù chúng
có to và khỏe đến đâu thì sừng và đuôi của chúng cũng không thể đâm
thủng được vỏ tàu bằng kim loại.
– Nhưng ông Nét ạ, người ta kể lại rằng có những trường hợp răng cá thiết hình đâm xuyên qua vỏ tàu.

Tàu gỗ thì được thôi. Nhưng tôi cũng chưa thấy, và khi chưa thấy tận
mắt thì tôi chưa thể tin được rằng cá voi, cá nhà táng và cá một sừng
lại có thể đâm thủng tàu.

– ạng hãy nghe tôi, ông Nét…
– Xin lỗi giáo sư! Giáo sư muốn nói
gì thì nói, nhưng đó nhất định không phải là cá. Là loại bạch tuộc
khổng lồ thì còn có lý hơn.
– Bạch tuộc càng ít khả năng hơn, ông Nét
ạ! Bạch tuộc là loài có thân mềm. Dù nó dài một trăm năm mươi mét đi
nữa thì nó vẫn là một loài không xương sống và hoàn toàn vô hại đối với
những tàu lớn như Xcôt- len và Lin- côn. Đã đến lúc phải xếp những
chuyện hoang đường về chiến công của các loại bạch tuộc và các quái vật
tương tự vào kho rồi!
– Tóm lại, thưa nhà nghiên cứu tự nhiên, – Nét hỏi có vẻ châm biếm, – ngài tin chắc con cá voi khổng lồ đó là có thật?

Đúng! Lòng tin của tôi dựa trên việc đối chiếu các sự kiện một cách lô-
gic. Tôi tin rằng đó là một động vật có vú, cơ thể rất khỏe, thuộc loại
có xương sống, như cá voi, cá nhà táng hay cá heo, và có một cái sừng
rắn chắc đặc biệt.
– Hừm!
– Nét lắc đầu nghi ngờ. Tôi nói tiếp:

ạng bạn Ca- na- đa rất đáng kính ơi, ông nên nhớ rằng, nếu con cá đó có
thật, nếu nó sống dưới biển sâu, ở những lớp nước cách mặt biển mấy hải
lý, thì tất nhiên nó phải có một cơ thể khỏe mạnh vô cùng.
– Khỏe mạnh thế để làm gì?
– Để chịu được áp lực của những lớp nước phía trên.
– Thật không?

– Nét nheo mắt hỏi.
– Thật chứ! Để chứng minh, tôi có thể dẫn ra mấy con số.
– Con số để làm gì? Con số thì muốn nói thế nào chẳng được!

Điều đó chỉ đúng trong việc buôn bán chứ không đúng trong toán học đâu.
ạng nghe tôi nói nhé: Ta hãy hình dung áp lực một át- mốt- phe là áp
lực một cột nước cao khoảng mười mét. Trên thực tế, cột nước đó thấp hơn
một chút vì nước biển đặc hơn nước ngọt. Vậy khi ông lặn xuống nước sâu
khoảng mười mét, thì mỗi cen- ti- mét vuông trên người ông phải chịu áp
lực một áp- mốt- phe. Từ đấy, ta có thể tính rằng ở độ sâu một trăm
mét, áp lực nước bằng mười át- mốt- phe; ở độ sâu một ngàn mét, áp lực
nước bằng một trăm át- mốt- phe; ở độ sâu một vạn mét, áp lực nước bằng
một ngàn át- mốt- phe. Tóm lại, nếu ta xuống tới độ sâu thần kỳ như vậy
thì mỗi cen- ti- mét vuông trên mình ta phải chịu một ngàn ki- lô- gam.
Thế ông có biết bề mặt thân thể người ta là bao nhiêu cen- ti- mét vuông
không, ông Nét?
– Thưa ngài, tôi thật không biết ạ.
– Khoảng mười bảy ngàn.
– Thế cơ ạ?

Vì trong thực tế, áp lực không khí hơi nhỉnh hơn một ki- lô- gam trên
một cen- ti- mét vuông nên mười bảy ngàn cen- ti- mét vuông người ông
đang phải chịu áp lực mười bảy ngàn năm trăm sáu tám ki- lô- gam đấy!
– Thế mà tôi chẳng thấy gì cả!

Thấy làm sao được! Dưới áp lực lớn như thế mà người ông không bị đè
bẹp, chính vì không khí trong người ông cũng có áp lực như vậy. Nghĩa là
có một sự cân bằng hoàn toàn giữa áp lực bên ngoài và bên trong, trung
hòa lẫn nhau. Vì thế ông không cảm thấy gì cả. Nhưng ở dưới nước thì
hoàn toàn không giống như vậy.

– à, à, tôi hiểu rồi!
– Nét chăm chú nghe rồi trả lời.
– Nước khác với không khí, nó ép từ ngoài vào chứ không thấm được vào trong.

Chính thế ông Nét ạ! Dưới độ sâu mười mét, ông sẽ chịu áp lực mười bảy
nghìn năm trăm sáu tám ki- lô- gam, dưới độ sâu một trăm mét, áp lực đó
tăng lên mười lần, nghĩa là bằng một trăm bảy mươi nhăm nghìn sáu trăm
tám mươi ki- lô- gam. Nói một cách hình tượng, thì áp lực nước sẽ cán
mỏng anh tốt hơn bất cứ một máy ép nào!
– Chà chà, khiếp quá nhỉ!

Vậy thì, ông bạn bắn cá voi kính mến ơi, nếu một con vật có xương sống
dài mấy trăm mét và to ngang tương xứng, có thể sống ở độ sâu như thế,
thì mấy triệu cen- ti- mét vuông trên thân nó phải chịu áp lực hàng chục
tỷ ki- lô- gam. Con vật đó phải có các cơ mạnh thế nào, cơ thể nó phải
có sức đề kháng cao thế nào mới chịu nổi một áp lực lớn như thế!
– Có lẽ nó được bọc một lá thép dày hai mươi cen- ti- mét hệt như cái tàu bọc thép!

Có lẽ thế đấy, ông Nét ạ. ạng thử nghĩ xem, một khối đồ sộ như vậy, lao
đi với tốc độ xe lửa chạy nhanh, mà đâm vào thân tàu thì sẽ có sức phá
hoại thế nào!
– Vâng… Đúng vậy… có thể…
– Nét trả lời. Anh ta lúng túng vì những con số đó, nhưng vẫn chưa muốn đầu hàng.
– Thế nào, ông tin rồi chứ?

Ngài đã thuyết phục tôi được một điều. Nếu quả thực dưới biển sâu có
những con vật như vậy thì chúng phải rất khỏe đúng như ngài nói.
– Nhưng nếu ông cứ cãi bướng là chúng không có thực thì ông sẽ giải thích vụ tàu Xcốt- len như thế nào?
– Giải thích thế này…

– Nét ngập ngừng.
– Nào, nào. Nói đi.
Giải thích rằng tất cả
những cái đó đều là chuyện bịa đặt! Nhưng trả lời như vậy chỉ chứng tỏ
là Nét ương bướng chứ chẳng có gì khác. Hôm đó, tôi để anh ta yên. Vụ
tàu Xcốt- len không còn nghi ngờ gì nữa. Tàu bị thủng to đến nỗi phải
hàn lại, và tôi thấy chẳng cần đòi hỏi những chứng cớ có tính thuyết
phục hơn làm gì. Tàu không thể tự nhiên bị thủng, và vì đã loại trừ
những ý kiến cho rằng tàu đã đâm phải một dải đá ngầm hay một viên đạn
bắn cá voi, nên mọi sự đều gán cả cho cái sừng nhọn của quái vật. Tóm
lại, dựa vào những lý lẽ đã trình bày ở trên, tôi xếp quái vật vào kiểu
có xương sống, lớp có vú, bộ cá voi. Còn xếp nó vào họ, giống, loài nào
thì sau này mới biết rõ được. Muốn giải quyết vấn đề này, cần phải mổ
quái vật, muốn mổ thì phải bắt được; muốn bắt được thì phải bắn trúng –
đó là việc của Nét Len; muốn bắn trúng thì phải tìm ra – đó là việc của
cả tàu; muốn tìm ra thì phải gặp – đó lại là chuyện may rủi!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+