Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Hai Vạn Dặm Dưới Biển – Chương 05 – 06 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 5

May Rủi

Lúc đầu, tàu Lin- côn chạy một cách đơn điệu. Chỉ có một lần Nét Len
được dịp trổ tài khiến mọi người phải kính nể. Ngày 30 tháng 6, ở độ vĩ
các đảo Ma- lu- in, tàu Lin- côn bắt liên lạc với chiếc tàu đánh cá voi
Môn- rô- ê đang đi ngược chiều. Nhưng tàu đó chẳng được tin gì về con cá
thiết hình cả. Khi thuyền trưởng tàu Môn- rô- ê biết trên tàu bạn có
Nét Len, ông ta bèn yêu cầu Nét bắn giúp con cá voi mà họ đã phát hiện
ra ở vùng biển này. Vì tò mò muốn xem Nét làm ăn thế nào, thuyền trưởng
Pha- ra- gút cho phép Nét sang tàu Môn- rô- ê. Cuộc săn bắn rất đạt. Nét
hạ được những hai con cá voi; một con hạ tại chỗ bằng một phát trúng
tim; con thứ hai thì phải săn đuổi mất mấy phút! Thật tình, tôi không
dám đảm bảo tính mạng cho con cá voi nào chạm trán với Nét. Tàu lướt
nhanh dọc bờ biển đông nam của Nam Mỹ, và ngày mồng 3 tháng 7 đã tới cửa
vào eo biển Ma- gien- lăng. Nhưng thuyền trưởng Pha- ra- gút không muốn
vào cái eo khúc khuỷu đó nên hướng tàu về mũi Hoóc. Toàn hạm tàu tán
thành quyết định của thuyền trưởng. Thực tế làm gì có khả năng gặp con
cá một sừng ở eo biển hẹp này! Phần lớn, thủy thủ đều đinh ninh rằng con
quái vật khổng lồ không thể bơi qua được eo này. Ngày 6 tháng 7, khoảng
ba giờ chiều, tàu Lin- côn vòng qua hòn đảo đơn độc, mỏm đá cực nam của
Nam Mỹ mà những người đi biển Hà Lan đã lấy tên thành phố Hoóc quê
hương mình để đặt cho. Vòng qua mũi Hoóc, chúng tôi hướng về phía tây
bắc và sớm hôm sau tàu bắt đầu vào vùng biển Thái Bình Dương. “Chú ý
đấy! Chú ý đấy!”

Thủy thủ tàu Lin- côn bảo nhau. Họ chăm chú quan sát. Món tiền thưởng
hai ngàn đô- la hấp dẫn họ. Mắt họ và ống nhòm chẳng giây phút nào được
nghỉ. Ngày đêm họ dõi nhìn mặt biển. Tôi không ham gì tiền thưởng nhưng
cũng làm như họ. †n, tôi cũng vội, ngủ, cũng chẳng yên. Mặc dù nắng
cháy và mưa xối xả, tôi vẫn không rời boong tàu. Tôi đăm đăm nhìn những
ngọn sóng bạc đầu lan tận chân trời! Và đã bao lần tôi cùng anh em thủy
thủ phải hồi hộp khi thấy cá voi phơi lưng đen trên mặt nước. Những lúc
ấy, thủy thủ chạy ùa cả lên boong. Họ nín thở và căng mắt ra theo dõi
con cá. Tôi cũng cố sức nhìn; đến mức có thể hỏng võng mô và mù mắt.
Nhưng chúng tôi đều hồi hộp một cách uổng công vô ích! Nhiều lần tàu
Lin- côn đã tiến sát con cá. Nhưng đó chỉ là một con cá voi hay cá nhà
táng bình thường. Chúng bỏ chạy khi nghe tiếng hò hét của thủy thủ. Trời
rất đẹp. Tàu chạy trong những điều kiện thuận lợi, mặc dù lúc đó đang
mùa mưa lớn. Biển lặng, tầm nhìn rất xa. Nét Len vẫn tỏ vẻ hoài nghi.
Anh ta cố ý không lên boong trong những giờ không phải trực. Cặp mắt
tinh tường của anh ta lẽ ra có thể rất được việc. Nhưng trong mười đồng
hồ thì tám tiếng anh chàng Ca- na- đa bướng bỉnh này ngồi đọc sách hay
nằm khàn trong phòng. Tôi đã trách anh ta hàng trăm lần về thái độ dửng
dưng này.

Nét trả lời:
– ại dào, thưa giáo sư, nếu con quái vật đó có thực
thì liệu ta có nhiều may mắn tìm ra nó không? Đúng là ta chỉ tìm nó một
cách hú họa. Người ta bảo đã thấy nó ở phía bắc Thái Bình Dương ư? Cho
là thế. Nhưng từ ngày đó tới nay đã hai tháng, mà tính con cá không
thích ở lâu một chỗ! Chính ngài đã nói:
“Con cá có khả năng di chuyển
với tốc độ phi thường!” Thưa giáo sư, ngài hẳn rõ hơn tôi rằng thiên
nhiên không tạo ra cái gì không có mục đích. Thiên nhiên chẳng bao giờ
phú cho con vật bản chất lười biếng một sự nhanh nhẹn như vậy cả. Vì
vậy, nếu con cá là có thật, thì nó đã chuồn đi rất xa rồi! Tất cả vấn đề
là như vậy! Chúng tôi đang đi một cách hú họa! Nhưng biết làm thế nào!
Hy vọng gặp con cá thiết hình ngày càng mong manh…

Ngày 20 tháng 7, tàu vượt qua chí tuyến nam ở 105 độ kinh và ngày 27
vượt xích đạo ở kinh tuyến 110 độ. Từ đây, tàu hướng mũi về phía tây, về
khu vực trung tâm của Thái Bình Dương. Thuyền trưởng Pha- ra- gút phán
đoán rất có lý rằng dễ bắt gặp con cá ở những vùng biển sâu, cách xa các
lục địa và đảo lớn là những nơi nó không dám đến gần. “Vùng biển gần bờ
đối với nó quá rộng” – người hoa tiêu giải thích cho chúng tôi như vậy.
Tàu Lin- côn chạy ngang qua các đảo Pau- mô- tu, Mác- ki- dơ, Xan- uýt,
vượt chí tuyến bắc ở độ kinh 132 độ rồi tiến vào biển Trung Hoa.
Cuối
cùng, chúng tôi đã tới nơi diễn ra những “chiến công” mới nhất của quái
vật! Mọi sinh hoạt trên tàu đều ngưng đọng lại. Mọi người đều bị kích
động đến cao độ. Chẳng ai ăn ngủ gì được. Mỗi ngày khoảng hai mươi lần
chúng tôi bị nôn nao lên vì một sự tính toán lầm, hoặc vì một thủy thủ
nhìn gà hóa cuốc. Thần kinh chúng tôi bị hưng phấn quá mức đến nỗi có
nguy cơ sắp phản ứng lại. Và phản ứng đã xảy ra. Ba tháng, đã ba tháng
ròng mà mỗi ngày dài như một thế kỷ, tàu Lin- côn rẽ sóng Thái Bình
Dương để đuổi bắt những con cá voi gặp trên đường khi thì đột ngột đổi
hướng, khi thì giảm tốc độ, khi lại phóng quá nhanh khiến máy móc trên
tàu có thể bị hỏng. Từ bờ biển Nhật Bản đến bờ biển châu Mỹ, chẳng có
chỗ nào không được xem xét kỹ… Nhưng vô ích! Biển cả vẫn hoang vắng,
mịt mùng! Chẳng có một dấu hiệu gì của con cá thiết hình khổng lồ, của
hòn đảo ngầm hay dải đá di động, chẳng có dấu vết gì của chiếc tàu bị
đắm bập bềnh ở đây. Tóm lại, chẳng có gì lạ cả! Với tính hay dao động cố
hữu của con người, đoàn thủy thủ đã đi từ cực này sang cực khác. Rất
đáng buồn là những người trước kia ủng hộ cuộc thám hiểm hăng hái nhất
bây giờ lại trở thành những kẻ phản đối nó kịch liệt nhất. Tình trạng
bạc nhược lan tràn khắp tàu, và nếu thuyền trưởng Pha- ra- gút không hết
sức kiên trì thì chắc hẳn tàu Lin- côn chẳng có điều gì đáng trách về
thất bại này, vì họ đã làm mọi việc có thể làm được. Chỉ còn cách mau
chóng quay tàu về nước. Một kiến nghị như thế được trao cho thuyền
trưởng, nhưng Pha- ra- gút vẫn giữ ý định của mình. Anh em thủy thủ công
khai tỏ vẻ bất mãn, kỷ luật trên tàu bị sa sút. Tôi không muốn nói rằng
thủy thủ bắt đầu nổi loạn, nhưng sau một thời gian đấu tranh ngắn của
họ, thuyền trưởng Pha- ra- gút, giống như Cô- lông xưa kia, đành phải
xin hoãn trong ba ngày. Nếu trong ba ngày nữa không phát hiện ra quái
vật thì tàu Lin- côn sẽ quay mũi về phía biển Châu Œu. Lời hứa của Pha-
ra- gút được công bố ngày 2 tháng 11. Tinh thần của thủy thủ lại lên
ngay. Họ hăm hở quan sát mặt biển, ai cũng muốn phóng tầm mắt nhìn đại
dương lần cuối với hy vọng là sẽ thành công. ống nhòm lại được sử
dụng…

Hai ngày đã qua. Tàu Lin- côn chạy từ từ. Các thủy thủ nghĩ ra trăm
phương ngàn kế để nhử con cá đến hay để “khiêu khích” nó nếu nó đang ở
vùng biển này. Từng miếng mỡ to được buộc ở phía lái khiến lũ cá mập
được một phen thỏa thích! Tàu đỗ lại. Các xuồng nhỏ bơi ngang dọc xung
quanh tàu, không để sót một điểm nào trên mặt biển. Chiều mùng 4 tháng
11 đã tới mà tấm màn bí mật vẫn chưa hé ra chút nào! Trưa ngày 5 tháng
11, hạn 3 ngày sắp hết. Khi chuông đồng hồ điểm tiếng cuối cùng, thuyền
trưởng Pha- ra- gút, trung thành với lời hứa của mình, ra lệnh cho quay
tàu về hướng đông nam và từ biệt vùng biển phía bắc Thái Bình Dương.
Tàu
Lin- côn lúc đó cách bờ biển Nhật Bản không đầy hai trăm hải lý. Trời
đã tối. Đồng hồ điểm tám giờ. Những đám mây dày che khuất mặt trăng lưỡi
liềm. Từng làn sóng nhẹ lăn tăn bên thân tàu. Tôi đứng ở mũi tàu, tựa
mình vào thành. Công- xây đứng cạnh tôi và nhìn thẳng về phía trước. Anh
em thủy thủ trèo lên cao quan sát chân trời đang bị bóng đêm thu hẹp
lại. Các sĩ quan dùng ống nhòm chăm chú theo dõi mặt biển đang tối dần.
Đôi lúc mặt trăng lọt qua kẽ mây hắt những tia bạc xuống mặt biển màu
thẫm. Nhưng mây đen lại kéo đến làm tắt ngấm ánh trăng. Nhìn Công- xây,
tôi thấy anh ta lần đầu tiên hòa mình vào tâm trạng chung. Có thể là lần
đầu tiên trong đời, thần kinh anh ta bị căng lên vì tò mò.
– Thế nào, Công- xây, – tôi nói, – đây là dịp cuối cùng để kiếm hai ngàn đô- la đấy.

Thưa giáo sư, tôi xin nói là chưa bao giờ tôi trông ngóng vào món tiền
thưởng đó. Giả dụ chính phủ Mỹ hứa thưởng cả một trăm ngàn đô- la, họ
cũng sẽ chẳng mất đi một xu nào!

– Anh nói đúng Công- xây ạ. Thật là một việc làm ngu dại! Chúng ta đã
hành động một cách hồ đồ khi nhúng tay vào việc này. Chúng ta đã lãng
phí biết bao thời gian! Biết bao nhiêu lo lắng, băn khoăn vô ích. Lẽ ra
ta đã về Pháp từ sáu tháng trước rồi…
– Vâng, về tới nhà giáo sư ở
Viện bảo tàng Pa- ri rồi ạ! Và có lẽ tôi đã phân loại xong những khoáng
vật trong bộ sưu tập của giáo sư rồi!…
– Đúng vậy, anh Công- xây ạ! Và tôi đang hình dung mọi người sẽ cười ta thế nào! Công- xây bình thản trả lời:
– Tôi nghĩ rằng người ta sẽ cười giáo sư. Tôi không biết có nên nói không? …
– Anh cứ nói. – … và giáo sư bị cười cũng đáng.
– Sao lại thế?

Khi đã có vinh dự được làm bác học như giáo sư thì không nên… Công-
xây chưa kịp nói hết lời thì một tiếng hô lớn phá tan bầu không khí tĩnh
mịch. Đó là tiếng Nét Len:
– ạ, nó kia rồi! Ngay trước mũi tàu!


Chương 6

Mở Hết Tốc Lực

Tất cả xô tới chỗ Nét: thuyền trưởng, các sĩ quan, anh em thủy thủ.
Thậm chí các kỹ sư và thợ đốt lò cũng bỏ máy và lò mà chạy lên. Pha- ra-
gút ra lệnh hãm tàu lại và chiếc tàu chỉ còn chuyển động theo quán
tính. Trời tối như mực. Tôi rất ngạc nhiên không hiểu vì sao Nét có thể
nhìn thấy một vật gì đó trong đêm dày đặc như thế này. Tim tôi đập mạnh
như muốn vỡ ra. Nhưng Nét không lầm. Một lát sau, mọi người đã nhìn thấy
cái mà Nét chỉ. Cách tàu Lin- côn gần bốn trăm mét, biển hình như được
chiếu sáng từ trong ra. Đó không phải là hiện tượng biển có ánh sáng như
thường gặp. Con quái vật nổi lên những lớp nước phía trên và đang nghỉ.
Từ thân nó tỏa ra cái ánh sáng rực rỡ khó tả mà nhiều thuyền trưởng đã
nói đến trong báo cáo của họ. Những cơ quan phát sáng của con vật phải
mạnh mẽ thế nào mới phát ra được ánh hào quang lộng lẫy như vậy! Con vật
đó có hình bầu dục lớn, thuôn dài, ở giữa đặc biệt sáng và giảm dần đi ở
hai đầu.
– Đó chỉ là nơi tập trung những chất hữu cơ phát sáng thôi!
– Một sĩ quan nói.

– Ngài lầm rồi, – tôi kiên quyết phản đối, – Động vật chẳng bao giờ
phát ra chất sáng như vậy. Đó là ánh sáng điện… Kìa nhìn xem, nhìn xem
kìa! ánh sáng đang chuyển động khi gần khi xa. Nó đang hướng về phía
chúng ta đấy! Có tiếng kêu la trên boong.
– Nghiêm!
– Thuyền trưởng Pha- ra- gút hô.

Cho tàu lùi! Mọi người chạy về vị trí của mình. Kẻ thì về buồng lái,
người thì về buồng máy. Tàu Lin- côn vẽ một nửa vòng tròn trên mặt biển.
– Lái sang phải! Cho tàu chạy thẳng!
Pha-
ra- gút ra lệnh. Chiếc tàu chiến tăng tốc độ và bắt đầu tránh ra xa
điểm sáng. Tôi đã lầm. Chiếc tàu muốn lảng tránh, nhưng con quái vật
đuổi theo với tốc độ lớn hơn. Chúng tôi nín thở. Có lẽ chẳng phải vì sợ
hãi mà vì ngạc nhiên mà chúng tôi cứ đứng sững tại chỗ. Con vật dượt
theo chúng tôi như đùa giỡn. Nó lượn quanh tàu lúc ấy đang chạy nhanh
mười bốn hải lý một giờ. Nó rọi ánh sáng điện vào tàu rồi trong chớp mắt
lại bơi ra cách tàu hai, ba hải lý và để lại phía sau một vệt sáng lấp
lánh trông tựa những cuộn khói từ một đầu tàu chạy nhanh phun ra. Bỗng
nhiên từ phía sau đường chân trời đen thẫm, con quái vật lấy đà lao
thẳng tới tàu Lin- côn với một tốc độ ghê người. Nhưng đến cách tàu
khoảng sáu mươi mét, nó đột ngột dừng lại và tắt điện. Không, nó không
lặn xuống, vì nếu lặn thì ánh sáng phải giảm đi dần dần. Đằng này nó tắt
phụt, tựa như nguồn ánh sáng bỗng bị cạn. Con quái vật lại xuất hiện ở
phía bên kia tàu, chẳng biết là đã vòng qua hay chui luồn phía dưới.
Từng giây phút có thể xảy ra tai nạn đâm vào nhau. Tôi ngạc nhiên về
thái độ của con tàu. Nó bỏ chạy chứ không giao chiến. Chính con tàu có
nhiệm vụ tìm diệt quái vật, thế mà giờ đây quái vật lại dượt theo tàu!
Tôi lưu ý thuyền trưởng Pha- ra- gút về việc đó. Trên khuôn mặt gan góc
của ông ta lộ rõ vẻ hoang mang cao độ. ạng ta nói:
– Ngài A- rô- nắc
ạ, tôi không rõ đây là con vật gì nên không muốn cho tàu mạo hiểm trong
bóng đêm này. Ngài định tấn công nó bằng cách nào? Và tự vệ thế nào? Ta
hãy chờ tới rạng đông, lúc đó vai trò sẽ thay đổi.

– Ngài không còn nghi ngờ gì về hiện tượng này nữa chứ, thưa thuyền trưởng?
– Thưa ngài, hẳn đây là một con cá thiết hình khổng lồ và có điện.

Vâng, có lẽ đúng. Nó cũng nguy hiểm như cá đuối điện. Và nếu nó có cả
cơ quan phát điện thì nó quả là con vật đáng sợ nhất mà tạo hóa đã sinh
ra! Vì vậy, thưa ngài, tôi đang áp dụng tất cả những biện pháp đề phòng.
Toàn
hạm tàu suốt đêm đó ở tư thế sẵn sàng. Chẳng ai chợp mắt. Tàu Lin- côn
không đủ sức đọ tốc độ với quái vật nên phải chạy chậm lại. Quái vật
cũng bắt chước tàu, lượn lờ với sóng và hình như không có ý định rời
trận địa. Tuy vậy, tới gần nửa đêm nó cũng biến mất, hay nói đúng hơn,
“tắt ngấm” đi như một con đom đóm khổng lồ. Nó đã lần xuống biển sâu
chăng? Chúng tôi chẳng dám hy vọng như vậy. Gần một giờ sáng bỗng vang
lên một tiếng rít chói tai, dường như gần đâu đây có một vòi nước cực
mạnh từ đáy biển vọt lên. Thuyền trưởng Pha- ra- gút, Nét Len và tôi lúc
đó đang đứng ở mũi tàu và đăm đăm nhìn vào bóng đêm.
– Nét Len này, anh có hay được nghe tiếng cá voi phun nước không?
– Thuyền trưởng hỏi.
– Thưa ngài, có! Nhưng tôi chưa hề gặp con cá voi nào mà chỉ phát hiện ra nó đã được thưởng hai nghìn đô- la cả.

– Anh thực xứng đáng nhận món tiền thưởng đó. Thế khi cá voi phun nước qua lỗ mũi, nó cũng gây tiếng rít như vậy à?

Đúng vậy! Nhưng kêu to hơn. Không thể nào lầm lẫn được. Rõ ràng một con
cá voi ở vùng biển này đang bám sát tàu ta. Nếu ngài cho phép, đến rạng
sáng tôi sẽ nói chuyện với nó.
– Nếu lúc đó nó còn hứng nghe chuyện của ông, ông Nét ạ.
– Tôi tỏ vẻ nghi ngờ.
– Thế thì tôi sẽ đến sát nó, nó sẽ phải nghe thôi!
– Nếu vậy, tôi phải cho anh một cái xuồng à? Pha- ra- gút hỏi.
– Tất nhiên.
– Và thí mạng cả những người chèo xuồng à?
– Thí mạng cả tôi nữa!

Nét bình thản trả lời. Gần hai giờ sáng, cách tàu Lin- côn năm hải
lý, vệt sáng lại xuất hiện. Mặc dù cách xa và sóng gió ầm ầm, tiếng quẫy
đuôi và tiếng thở phì phò của con cá vẫn rõ mồn một. Trước rạng đông,
chúng tôi đã sẵn sàng nghênh chiến. Lưới đánh cá voi đã xếp ở hai thành
tàu. Thuyền phó ra lệnh chuẩn bị loại súng bắn xa một hải lý và cả loại
súng bắn đạn phá có thể hạ được những con thú lớn nhất. Nét Len mài sắc
mũi lao, một thứ vũ khí diệt cá voi lợi hại trong tay anh ta. Sáu giờ,
trời hửng sáng. Cùng với những tia sáng đầu tiên của bình minh, ánh điện
của cá thiết hình cũng phụt tắt. Tới bảy giờ, trời gần sáng rõ. Nhưng
sương mù dày đặc đang trải ra ở chân trời, và dùng ống nhòm loại tốt
nhất cũng chẳng thấy rõ vật gì. Có thể hình dung được chúng tôi thất
vọng và giận dữ đến mức nào! Đến tám giờ sáng, những dải sương mù dày
đặc bắt đầu trôi trên sóng và từ từ bốc lên cao. Chân trời được mở rộng
và sáng rõ. Bỗng lại có tiếng Nét Len nói:
– Nhìn xem kìa. Nó ở phía bên trái đuôi tàu!
Mọi
người phóng tầm mắt nhìn về phía đó. Cách chiếc tàu chiến một hải lý
rưỡi, có một vệt dài màu đen nổi lên khỏi mặt nước độ một mét. Đuôi nó
quẫy mạnh làm nước biển sủi bọt. Chưa ai thấy đuôi cá quẫy sóng mạnh thế
bao giờ! Con cá lượn hình vòng cung, để lại phía sau một vệt sáng lấp
lánh. Chiếc tàu tiến lại gần. Tôi bắt đầu ngắm kỹ con cá. Báo cáo của
tàu Hen- vê- xi- a và Sa- nơn hơi cường điệu kích thước của nó. Theo
tôi, con cá không dài quá tám mươi mét. Chiều ngang hơi khó xác định,
nhưng tôi có cảm tưởng rằng nó cân đối một cách lạ lùng về cả ba chiều.
Trong khi tôi quan sát con vật lạ thì từ hai lỗ mũi nó vọt lên hai cột
nước cao tới bốn mươi mét. Giờ đây tôi mới hình dung được đôi chút về
cách thở của cá thiết hình. Các thủy thủ nóng lòng chờ lệnh thuyền
trưởng. Pha- ra- gút quan sát con vật một lúc rồi ra lệnh gọi trưởng
máy.
– Hơi nước đủ rồi chứ?
– Thuyền trưởng hỏi.
– Báo cáo, đủ!

Tăng áp lực! Cho tàu chạy hết tốc độ! Nghe lệnh thuyền trưởng, toàn thể
thủy thủ hoan hô ba lần. Giờ chiến đấu đã điểm. Mấy phút sau, hai ống
khói tàu nhả ra những cuộn khói đen, boong tàu rung lên vì áp lực cao
trong nồi hơi. Chân vịt bắt đầu quay. Tàu Lin- côn lao thẳng về phía con
cá.

Nó để chiếc tàu tới cách chừng một trăm mét rồi mới đủng đỉnh tránh
ra một quãng khá xa. Cuộc đuổi bắt kéo dài ít nhất bốn mươi nhăm phút,
nhưng tốc độ chiếc tàu không cho phép nó theo kịp con cá. Thuyền trưởng
Pha- ra- gút giận dữ rứt rứt bộ râu rậm. ạng ta gọi to:
– Nét Len! Nét tới.
– Thế nào, anh Nét, đã đến lúc thả xuồng chưa?
– Thưa ngài, đành phải chậm lại một chút. Khi con vật này chưa muốn nộp mạng thì chưa bắt nổi nó đâu!
– Làm thế nào bây giờ?
– Thưa ngài nếu có thể tăng áp lực hơi nước. Khi tàu tiến gần hơn chút nữa, tôi sẽ phóng cho nó một phát lao.
– Anh đi đi!

Pha- ra- gút trả lời Nét, rồi ra lệnh cho thợ máy tăng áp lực hơi nước.
Nét Len lên vị trí chiến đấu. Lò hơi hoạt động mạnh, chân vịt bắt đầu
quay bốn ba vòng phút. Đồng hồ chỉ tốc độ mười tám hải lý rưỡi một giờ.
Nhưng con cá cũng bơi với tốc độ y như vậy! Trong suốt một giờ, chiếc
tàu chiến không tiến gần thêm được một sải! Thật là nhục nhã cho một
trong những chiếc tàu chạy nhanh nhất của hạm đội Mỹ! Anh em thủy thủ
tức giận điên người. Họ nguyền rủa quái vật, nhưng nó vẫn phớt lờ.
Trưởng máy lại được gọi lên.

– áp lực đã tăng chưa?
– Pha- ra- gút hỏi.
– Báo cáo, đã.
– Bao nhiêu át- mốt- phe?
– Sáu phẩy năm.

Hãy nâng lên tám át- mốt- phe. Thật là một mệnh lệnh kiểu Mỹ! Thuyền
trưởng của một công ty nào đó trên sông Mít- xit- xi- pi muốn cạnh tranh
với một tàu khác cũng không thể hành động hơn thế.
– Công- xây, – tôi bảo người giúp việc trung thành của tôi, – chúng ta chắc sẽ bay lên trời mất!
– Thưa vâng!

Công- xây trả lời. Thú thật, lòng dũng cảm của thuyền trưởng rất hợp ý
tôi. Tàu Lin- côn lao lên phía trước. Người ta lại đo tốc độ.
– Bao nhiêu?
– Pha- ra- gút hỏi.
– Báo cáo thuyền trưởng: mười chín phẩy ba hải lý.

Tăng thêm áp lực! Trưởng máy tuân lệnh. áp kế chỉ mười át- mốt- phe.
Nhưng quái vật cũng “mở hết tốc lực”, chẳng vất vả gì lắm cũng đạt mười
chín phẩy ba hải lý một giờ. Tôi không thể miêu tả hết tâm trạng của
mình trong cuộc đuổi bắt ấy! Từng đường gân thớ thịt trong người tôi
rung lên.

Nét Len đứng ở vị trí bắn, lao cầm tay. Con cá mấy lần cho tàu đến gần. Nét kêu lên:

Ta sắp đuổi kịp rồi! Sắp kịp rồi! Nhưng đúng lúc anh ta chuẩn bị bắn
thì con cá lại bỏ chạy với tốc độ ít nhất ba mươi hải lý một giờ. Và khi
tàu chúng tôi phóng nhanh nhất thì nó lại bơi vòng quanh tàu, hình như
muốn chế nhạo chúng tôi. Đến giữa trưa, tàu vẫn cách con cá một khoảng
như lúc tám giờ sáng. Cuối cùng, thuyền trưởng Pha- ra- gút quyết định
dùng những biện pháp quyết liệt hơn.
– à, quái vật muốn thoát khỏi
tay tàu Lin- côn à! Thử xem mày có thoát được loại đạn hình nón này
không? Thủy thủ trưởng đâu? Ra lệnh cho anh em tới khẩu súng đằng mũi.
Khẩu
súng lập tức được nạp đạn. Một tiếng nổ vang lên, nhưng viên đạn bay
cao hơn con cá một chút. Con cá lúc đó ở cách tàu nửa hải lý.
– Cho xạ thủ giỏi hơn bắn!
– Thuyền trưởng ra lệnh.
– Ai bắn trúng quái vật sẽ được thưởng năm trăm đô- la! Bác xạ thủ già có bộ râu bạc
– tới nay tôi còn như đang thấy cái nhìn bình thản và điềm đạm của bác

bước tới khẩu súng ngắm và điều chỉnh khá lâu. Tiếng súng chưa dứt đã
nghe tiếng hoan hô vang dậy. Viên đạn rơi trúng đích. Nhưng lạ chưa nó
trượt trên lưng con cá, văng đi độ hai hải lý nữa rồi rơi tõm xuống
biển.
– Chà chà!
– ạng lão giận dữ.
– Con quái vật này có lẽ được bọc thép dày tới một trăm năm mươi mi- li- mét!
– Quân khốn kiếp!
– Thuyền trưởng Pha- ra- gút hét lên. Cuộc săn bắt lại tiếp tục. Pha- ra- gút nghiêng mình về phía tôi và nói:
– Chừng nào tàu Lin- côn chưa tung lên trời thì tôi còn săn con cá này!
– Ngài làm thế là đúng.
– Tôi trả lời. Có thể hy vọng rằng con cá sẽ thấm mệt và không chịu được cuộc đọ sức với chiếc tàu chạy hơi nước.

Nhưng không đúng! Mấy tiếng đồng hồ đã qua mà nó chẳng tỏ vẻ gì mệt
mỏi. Nói cho công bằng thì tàu Lin- côn đã săn đuổi con cá một cách kiên
trì đặc biệt. Tôi cho rằng nó đã vượt ít nhất năm trăm ki- lô- mét
trong ngày 6 tháng 11 rủi ro ấy! Nhưng đêm đã tới và trùm tấm màn đen
lên đại dương đang nổi sóng. Trong giây phút đó, tôi cảm thấy cuộc tìm
kiếm của chúng tôi đã kết thúc, và từ nay sẽ không bao giờ gặp quái vật
nữa. Nhưng tôi đã nhầm. Mười giờ năm mươi phút đêm hôm ấy, cách tàu ba
hải lý lại bừng lên ánh điện sáng chói như đêm trước. Con cá nằm yên. Có
lẽ vì thấm mệt nên giờ đây nó ngủ. Thuyền trưởng Pha- ra- gút quyết
định lợi dụng thời cơ thuận lợi này. ạng ta ra lệnh cho tàu chạy từ từ
để đối thủ khỏi thức giấc. Bắt gặp cá voi ngủ giữa biển khơi không phải
là chuyện hiếm, chính Nét Len đã bắn trúng nhiều con đang ngủ như vậy.
Nét lại lên vị trí chiến đấu. Tàu Lin- côn lặng lẽ tới cách con cá bốn
trăm mét. Đến đây, máy ngừng chạy, tàu chỉ còn chuyển động theo quán
tính. Trên boong im lặng hoàn toàn. Mọi người đều nín thở. Chúng tôi chỉ
còn cách điểm sáng khoảng ba mươi mét. Độ sáng mỗi lúc một tăng lên làm
chúng tôi lóa mắt. Tôi đứng tựa thành tàu và thấy Nét đứng phía dưới,
vũ khí sẵn sàng. Tàu chỉ còn cách con cá hơn sáu mét. Cánh tay Nét bỗng
giơ cao, phóng mũi lao sắt lên không trung. Một tiếng kêu lanh lảnh phát
ra như tiếng kim loại chạm nhau. ánh điện tắt phụt. Hai cột nước khổng
lồ ập xuống boong tàu, quật ngã mọi người. Tàu kêu răng rắc một cách ghê
sợ. Tôi chưa kịp bíu lấy thành tàu thì đã bị văng xuống biển!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+