Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Hai Vạn Dặm Dưới Biển – Chương 17 – 18 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 17

Khu Rừng Dưới Đáy Biển

Cuối cùng chúng tôi đã tới cửa rừng, một trong những nơi đẹp nhất
thuộc quyền sở hữu của thuyền trưởng Nê-mô. ông ta coi đó là tài sản
riêng của mình và có toàn quyền sử dụng nó. Vả lại, ai có quyền tranh
giành với Nê-mô quyền sở hữu đất đai ngầm dưới biển này nữa? Còn kẻ nào
muốn liều mạng xuống đáy biển và dùng rìu dọn đường đi xuyên qua những
bụi cây um tùm này nữa? Khu rừng ngầm này gồm toàn những loài thực vật
hình cây. Tôi vừa bước vào trong vòm cành lá rậm rạp thì sự chú ý của
tôi bị thu hút ngay vào một hiện tượng độc đáo của thiên nhiên mà trong
đời hoạt động khoa học tôi chưa từng gặp. Không một cọng cỏ nào nằm ẹp
dưới đất, không một cành cây nào bị cong xuống và mọc theo chiều ngang.
Tất cả đều hướng thẳng lên mặt nước như những cái roi sắt. Rong biển
dường như bất động, nên muốn đi qua, chúng tôi phải lấy tay rẽ chúng
sang hai bên. Nhưng vừa buông tay, chúng lại trở về vị trí cũ. Đây thật
là thế giới của những đường thẳng đứng! Một lát sau, tôi đã quen với khu
rừng kỳ dị và cảnh tranh tối tranh sáng của biển sâu. Đáy cát lởm chởm
đá nhọn làm chúng tôi khó đi. Thực vật ở đây hết sức phong phú, phong
phú hơn cả những vùng biển Bắc cực và nhiệt đới. Thoại tiên, tôi không
phân biệt được giới động vật với giới thực vật. Nhưng ở địa vị tôi, ai
có thể không nhầm lẫn được? Dưới biển sâu chúng thường rất giống nhau về
hình thái. Tôi nhận thấy tất cả các loại thực vật chỉ dính xuống đáy
biển chứ không mọc từ dưới lên… Chúng không có rễ nên không hút nhựa
sống của đất mà chỉ nương tựa vào đất. Chúng mọc được cả trên đá, vỏ
trai ốc, cát hay sỏi. Tất cả những gì cần thiết cho sự sinh tồn đều có
trong nước. Phần lớn thực vật đều dẹt, hình thù kỳ dị. Màu sắc chủ yếu
là màu hồng, đỏ tươi, xanh, vàng, hung hung đỏ và nâu xám. Tôi gặp những
loại thực vật sống mà tiêu bản được giữ trong bộ sưu tập của tàu
Nau-ti-lúx. Khoảng một giờ trưa, thuyền trưởng Nê-mô ra hiệu nghỉ khiến
tôi rất mừng. Chúng tôi ngồi dưới lùm cây a-la-ri thân vươn thẳng lên
như những mũi tên. Thời gian nghỉ tuy ngắn, nhưng hết sức dễ chịu. Chỉ
phải một điều là không nói chuyện được với nhau. Tuy vậy, tôi vẫn ghé
cái mũ bằng đồng to tướng sát vào mũ

Công-xây. Sau mặt kính dày, mắt Công-xây sáng ngời lên vì thích thú,
và để tỏ ý hài lòng, Công-xây quay quay đầu trong mũ một cách ngộ
nghĩnh. Tôi rất ngạc nhiên vì đã đi bốn tiếng đồng hồ mà không đói. Tôi
chẳng hiểu vì sao. Nhưng tôi lại buồn ngủ díp mắt; trạng thái này cánh
thợ lặn thường gặp. Mí mắt tôi trĩu xuống, tôi thiu thiu ngủ. Thuyền
trưởng Nê-mô và người thủy thủ lực lưỡng làm mẫu cho chúng tôi theo: hai
người nằm dài ra trên đáy đại dương nước sạch trong như pha lê.

Tôi không xác định được là đã ngủ bao lâu, nhưng khi tỉnh dậy, tôi đã
thấy mặt trời ngả xuống chân trời. Thuyền trưởng Nê-mô đã dậy, tôi cũng
bắt đầu vươn vai, duỗi chân duỗi tay thì một sự bất ngờ làm tôi phải
bật dậy. Cách chúng tôi vài bước, một con nhện biển khủng khiếp cao tới
một mét, đang chằm chằm nhìn chúng tôi bằng đôi mắt lác và sẵn sàng lao
tới. Mặc dù bộ đồ lặn khá dày không sợ bị cắn thủng, tôi vẫn không giấu
được nỗi kinh sợ trong lòng. Lúc đó Công-xây và anh chàng thủy thủ cũng
thức dậy. Thuyền trưởng Nê-mô chỉ cho anh thủy thủ xem con vật gớm
ghiếc. Anh ta bèn lấy báng súng nện chết ngay tức khắc. Tôi thấy những
chân nhện giãy giụa trong cơn hấp hối. Sự việc này buộc tôi nhớ lại rằng
trong bóng tối của đáy biển còn có những con vật nguy hiểm hơn nhiều,
quần áo lặn cũng không chống lại được. Cũng lạ là trước đó tôi chẳng hề
nghĩ tới điều này! Từ giờ phải thận trọng hơn mới được. Tôi cảm thấy
hình như cuộc dạo chơi của chúng tôi tới đây là hết. Nhưng tôi đã lầm.
Thuyền trưởng Nê-mô chưa có ý định quay về tàu Nau-ti-lúx, ông ta vẫn
dũng cảm đi lên phía trước. Đáy biển dốc tuột xuống. Khoảng ba giờ
chiều, chúng tôi tới một chỗ đất trũng hẹp, hai bên là những mỏm đá
thẳng đứng, cách mặt biển một trăm năm mươi mét. Nhờ bộ đồ lặn hoàn hảo,
chúng tôi đã xuống chín mươi mét quá giới hạn mà thiên nhiên quy định
cho những cuộc dạo chơi dưới nước của con người. Tôi xác định độ sâu ở
chỗ chúng tôi đứng là một trăm năm mươi mét, mặc dù chẳng có một thứ máy
đo nào. Nhưng tôi biết rằng ngay ở nơi nước trong nhất, những tia sáng
mặt trời cũng không thể lọt xuống sâu hơn được. Cách mười bước chẳng
nhìn thấy gì. Tôi đang dò dẫm thì bóng tối bỗng bị một tia sáng khá mạnh
xuyên thủng. Thuyền trưởng Nê-mô đã bật đèn điện. Anh thủy thủ đi theo
cũng bật đèn. Tôi và Công-xây làm theo. ánh đèn chiếu sáng một khoảng có
bán kính hăm nhăm mét. Nê-mô dẫn chúng tôi đi ngày càng xa, vào giữa
khu rừng sâu thẳm. Nơi đây cây cỏ hiếm dần. Vì thiếu ánh sáng mặt trời, ở
độ sâu này hầu như chẳng còn loại thực vật nào, trong khi xung quanh
chúng tôi vẫn còn nhiều động vật kỳ lạ. Vừa đi tôi vừa nghĩ bụng rằng
ánh sáng điện sẽ thu hút sự chú ý của các động vật dưới biển sâu. Nhưng
nếu chúng có tới gần thì vẫn ở một khoảng cách súng bắn không tới được.
Thuyền trưởng Nê-mô mấy lần dừng lại tì súng lên vai ngắm, nhưng lại hạ
súng xuống rồi tiếp tục đi. Cuối cùng, khoảng bốn giờ chiều, chúng tôi
đi tới đích của cuộc dạo chơi này. Trước mặt chúng tôi bỗng dựng lên một
bức tường đá hoa cương, một khối đá hùng vĩ có nhiều hang hốc không thể
vượt qua được. Đó chính là chân đảo Crét-xpô! Nê-mô dừng lại.

Ạng ta ra hiệu cho chúng tôi nghỉ chân. Tôi chẳng khao khát vượt qua
bức tường này nên tuân theo lệnh Nê-mô. Đây là ranh giới mà ông ta không
muốn vượt qua. Bên kia là một thế giới khác mà Nê-mô không muốn đặt
chân vào! Chúng tôi quay về. Nê-mô dẫn đầu và vững vàng đưa chúng tôi
lên phía trước. Tôi cảm thấy hình như mình trở về bằng lối khác. Con
đường mới dốc đứng nên trèo rất mệt, một lát sau chúng tôi lên tới gần
mặt biển. Việc đi lên những lớp nước trên diễn ra từ từ và không thể có
ảnh hưởng gì xấu. Ngược lại, áp lực thay đổi đột ngột có thể gây nguy
hại cho cơ thể con người và đe dọa tính mạng những thợ lặn thiếu thận
trọng. Mấy phút sau, chúng tôi lại đi vào lớp nước được chiếu sáng. Mặt
trời đã lặn gần sát chân trời, và những tia sáng bị khúc xạ trong nước
chiếu lên tất cả những vật xung quanh một ánh hào quang rực rỡ. Chúng
tôi đi dưới độ sâu mười mét, từng đàn đủ loại cá lượn quanh. Cá nhiều và
bơi nhanh hơn chim bay trên trời, nhưng chẳng con nào đáng bắn. Thuyền
trưởng Nê-mô bỗng đưa súng lên vai rồi ngắm vào một con vật nào đó đang
thấp thoáng trong bụi rậm. ông ta bóp cò. Một tiếng rít nhẹ phát ra, thế
là con vật bị trúng đạn ngã gục cách chúng tôi năm bước. Đó là một con
rái cá tuyệt đẹp, loại bốn chân duy nhất sống ở biển. Bộ lông rái cá dài
tới một mét rưỡi, màu nâu sẫm, ở đầu bốn chân màu trắng bạc, rất được
ưa chuộng trên thị trường Nga và Trung Quốc. Vì mềm và mượt nên bộ lông
con rái cá này trị giá ít nhất hai ngàn Phrăng. Tôi thích thú ngắm nhìn
con vật có , đầu dẹt, tai ngắn, mắt tròn, có ria mép trắng như ria
mèo, có màng chân rất phát triển và đuôi bông. Loài thú này bị săn bắt
quá nhiều nên hết sức hiếm, chỉ còn thấy ở phía bắc Thái Bình Dương và
có nguy cơ bị tuyệt chủng. Người thủy thủ vác xác con vật lên vai và
chúng tôi lại đi tiếp. Chúng tôi bước trên cát phẳng suốt một tiếng đồng
hồ. Đôi chỗ đáy gồ lên đến mức chúng tôi chỉ còn cách mặt biển hai
mét… Đến đây, tôi được chứng kiến một phát súng kỳ diệu nhất mà người
đi săn ít khi thấy. Trên đầu chúng tôi có một con chim lớn đang xòe rộng
cánh bay. Khi nó cách mặt biển mấy mét, người thủy thủ ngắm rồi nổ một
phát súng. Con chim rơi thẳng xuống biển mạnh đến nỗi thắng được sức cản
của nước và chìm tới ngay chỗ chàng thủy thủ thiện xạ. Đó là một con
chim báo bão, tiêu biểu xuất sắc cho các loài chim sống ngoài biển. Phát
súng không dự kiến này không làm chúng tôi đi chậm lại. Trong hai tiếng
đồng hồ, chúng tôi khi thì bước trên đáy cát bằng, khi thì len qua
những bãi tảo. Tôi đang mệt lử thì một vệt sáng mờ bỗng xuyên qua bóng
đêm tới nửa hải lý. Đó là ánh đèn pha của tàu Nau-ti-lúx. Thế là chỉ còn
hai mươi phút nữa là về tới tàu! Tôi sắp được nghỉ ngơi thoải mái rồi!
Tôi bắt đầu cảm thấy dưỡng khí trong bình sắp cạn. Nhưng tôi không biết
được rằng một cuộc gặp gỡ bất ngờ sẽ làm chúng tôi về tàu chậm một lúc.
Tôi đang đi cách mấy người kia chừng hai chục mét. Thuyền trưởng Nê-mô
bỗng quay ngoắt lại và bước về phía tôi. Cánh tay mạnh mẽ của ông ta ấn
tôi nằm xuống sát mặt đất; người thủy thủ cũng làm như vậy đối với
Công-xây. Trong giây phút đầu tiên, tôi chẳng hiểu vì sao có sự “tấn
công” bất ngờ đó, nhưng thấy Nê-mô nằm yên bên cạnh, tôi an tâm. Tôi nằm
thẳng dưới đất, có tảo phía trên che chở. Ngước nhìn lên, tôi thấy mấy
bóng đen to tướng và sáng lấp lánh đang lướt qua. Tôi sởn gai ốc.

Tôi đã nhận ra những con cá khủng khiếp này. Đó là hai con cá mập,
loại cá ăn thịt người, có đuôi lớn, mõm có những chấm sáng. Cái mõm gớm
ghiếc này có thể đớp một cái là đứt đôi người! Tôi không biết Công-xây
có xếp loại cá mập không, nhưng về phần mình, tôi nhìn cái bụng trắng
bạc, hai hàm răng nhọn của chúng bằng con mắt của một nạn nhân hơn là
của một nhà sinh học. Cũng phúc cho chúng tôi, là những con vật phàm ăn
này mắt rất kém. Chúng bơi vụt qua mà không thấy chúng tôi. Thế là chúng
tôi may mắn vượt qua được một nỗi nguy hiểm lớn hơn là gặp hổ giữa rừng
sâu. Nửa tiếng sau, chúng tôi về tới tàu Nau-ti-lúx. Nắp tàu mở, chúng
tôi vừa chui vào căn phòng con thì thuyền trưởng Nê-mô đóng sập cửa
ngoài rồi ấn nút. Máy bơm trên tàu chạy làm mực nước xung quanh chúng
tôi rút xuống rất nhanh. Mấy giây sau, trong phòng chẳng còn một giọt
nước nào. Lúc đó, cánh cửa trong mở ra, chúng tôi bước sang phòng thay
quần áo. Chúng tôi khá vất vả mới tháo bỏ được bộ đồ lặn. Tôi vừa quá
mệt, vừa buồn ngủ nhưng hết sức thỏa mãn về cuộc dạo chơi tuyệt đẹp dưới
đáy biển sâu. Tôi trở về phòng riêng của mình.


Chương 18

Bốn Ngàn Dặm Dưới Thái Bình Dương

Sáng 18 tháng 11, tôi thức dậy, người khoan khoái. Tôi lên boong tàu
và lại thấy viên thuyền phó đang nói câu mà tôi đã nghe được nhiều lần.
Tôi bỗng hiểu nghĩa câu nói đó. Đúng là ông ta nói rằng “biển bình yên
vô sự”. Biển bát ngát, mênh mông, chẳng thấy một cánh buồm, cũng chẳng
thấy những mỏm đá của đảo Crét-xpô! Biển đã nuốt tất cả màu sắc của
quang phổ mặt trời, chỉ còn lại một màu xanh ngắt! Tôi đang mải ngắm
cảnh đẹp của đại dương thì thuyền trưởng Nê-mô lên boong và bắt đầu quan
sát thiên văn. Hình như ông ta không để ý gì đến tôi. Sau đó, Nê-mô tì
tay lên buồng lái và đăm đăm nhìn về phía xa khơi. Lúc này độ hai mươi
thủy thủ bước lên boong. Họ kéo lưới mà họ đã quăng đêm trước. Đó là
những người khỏe mạnh, lực lưỡng, thuộc nhiều dân tộc khác nhau nhưng
đều gốc châu Œu. Tôi dễ dàng nhận ra một người Ai-len, mấy người Pháp,
mấy người Xla-vơ, một người Hy Lạp. Họ rất ít lời và nói với nhau bằng
một thứ thổ ngữ chẳng rõ nguồn gốc từ đâu. Vì vậy tôi không thể chuyện
trò với họ được. Họ kéo lưới lên tàu. Sáng hôm đó nhiều động vật kỳ lạ
của biển đã lọt vào lưới. Tôi ước lượng họ đánh được ít nhất bốn trăm
ki-lô-gam cá! Một mẻ lưới rất đạt nhưng cũng chẳng có gì đáng ngạc
nhiên! Lưới mắc phía sau tàu và trong mấy tiếng đồng hồ đã cuốn theo tất
cả những động vật gặp ở đường. Từ nay về sau, chúng tôi chẳng sợ thiếu
cá ngon vì tàu chạy rất nhanh và chiếc đèn pha có sức hấp dẫn lớn. Cá
đánh được liền đưa xuống bếp, một phần để dự trữ, một phần để ăn ngay.
Mẻ lưới kết thúc. Không khí lại được dự trữ đầy các bể chứa. Tôi đinh
ninh là tàu sắp lặn, nên muốn trở về phòng. Nhưng lúc đó thuyền trưởng
Nê-mô quay về phía tôi và nói:

-Thưa ngài giáo sư, ngài hãy nhìn xem biển có phải là một sinh vật
không? Biển lúc thì giận dữ, khi thì dịu hiền. Ban đêm biển cũng ngủ như
chúng ta và giờ đây đang tỉnh dậy, khoan khoái sau một giấc ngủ ngon!
Nê-mô chẳng chào hỏi gì. Hình như con người bí hiểm này đang tiếp tục
một câu chuyện bị bỏ dở. ông ta nói:
-Giáo sư nhìn xem: đại dương
tỉnh giấc dưới ánh nắng dịu hiền. Nó bắt đầu cuộc sống ban ngày. Thật kỳ
thú khi quan sát những biểu hiện đầy sức sống của cơ thể nó! Biển có
tim, có mạch máu, và tôi hoàn toàn đồng ý với nhà bác học Mô-ri, người
đã phát hiện ra rằng nước ở đại dương cũng tuần hoàn, hệt như sự tuần
hoàn của máu trong cơ thể sống. Nê-mô chẳng đợi trả lời, và tôi cũng
thấy nếu ngắt lời ông ta bằng nhiều câu “vâng”, “tất nhiên”, “rất đúng”
trống rỗng thì thật là thừa. ông ta như tự nói với mình và sau mỗi câu
lại im lặng hồi lâu.
-Đúng, nước ở đại dương tuần hoàn không ngừng.
Sự tuần hoàn đó sở dĩ có là do nhiệt độ thay đổi, do muối và các vi sinh
vật trong nước biển. Nhiệt độ thay đổi làm thay đổi tỷ trọng của nước,
do đó tạo nên những luồng nước chảy ngược nhau. Nước biển bốc hơi rất ít
ở hai cực, nhưng bốc hơi rất nhiều ở vùng xích đạo. Hiện tượng này tạo
ra sự giao lưu thường xuyên qua các vùng biển đó. Ngoài ra, tôi còn phát
hiện được sự tuần hoàn theo chiều thẳng đứng từ mặt biển xuống dưới sâu
và ngược lại. Hiện tượng đó đúng là sự hô hấp của biển! Trong các vùng
biển ấm, nước đại dương bị đốt nóng ở lớp trên chảy đến các vùng biển
lạnh, nhờ bị lạnh đi nên đậm đặc hơn, nặng hơn và chìm xuống dưới. Sau
đó càng gần vùng xích đạo nó càng bị hun nóng và nổi dần lên trên, rồi
lại chảy về vùng biển lạnh. Đến hai cực, giáo sư sẽ thấy rõ kết quả của
hiện tượng này và sẽ đánh giá được sự nhìn xa của thiên nhiên, vì nhờ
quy luật này mà nước biển chỉ đóng băng ở lớp trên! Khi Nê-mô nói đến
câu cuối cùng, tôi nghĩ bụng:

“Chẳng lẽ con người liều lĩnh này lại định cho tàu chạy tới hai
cực?”. Nê-mô im lặng và chăm chú nhìn biển cả, môi trường mà ông ta đang
cố sức nghiên cứu cặn kẽ. Một lát sau, ông ta nói:
-Biển chứa một
lượng muối đáng kể. Nếu như có thể tập trung tất cả muối bị hòa tan
trong đại dương lại thì nó sẽ chất thành một khối bằng bốn triệu rưởi
dặm khối. Và nếu trải đều trên mặt đất thì nó sẽ tạo thành một lớp dày
hơn mười mét. Nhưng ngài chớ tưởng rằng muối chứa trong nước biển là do
sự trái tính của thiên nhiên. Không phải đâu! Muối làm giảm sự bốc hơi
của nước biển và giúp các miền khí hậu ôn hòa tránh được mưa nhiều. Vai
trò làm cân đối hoạt động của thiên nhiên trên trái đất thật quan trọng,
thật vinh quang! Nê-mô im lặng. ông ta đứng thẳng lên, đi mấy bước trên
boong rồi lại bước về phía tôi:
-Còn hàng tỷ sinh vật có trong mỗi
giọt nước cũng có vai trò không kém quan trọng. Chúng hấp thụ muối biển
và chất vôi hòa tan trong nước. Khi chết đi, chúng lại trả lại cho nước
những chất khoáng khác nhau, một phần dưới dạng xương dưới đáy biển. Thế
là có một sự tuần hoàn mãi mãi, một cuộc sống vĩnh cửu! Cuộc sống ở
biển khẩn trương hơn, thuận lợi hơn, vô cùng vô tận hơn trên đất liền.
Nó nằm ngay trong mỗi giọt nước của biển cả trong môi trường rất nguy
hại cho tính mạng con người nhưng rất có lợi cho hàng tỷ sinh vật khác,
cho cả tôi nữa! Nói những lời đó, con người Nê-mô khác lạ hẳn đi và gây
cho tôi một ấn tượng mạnh mẽ. ông ta nói tiếp:
-Và cuộc sống thật sự
là ở đây, chỉ ở đây thôi! Tôi tin là có khả năng xây dựng những thành
phố ngầm, những tòa nhà ngầm dưới biển cứ mỗi sáng lại nổi lên mặt nước
để dự trữ không khí trong lành giống như tàu Nau-ti-lúx. Những thành phố
độc lập, những thành phố tự do. Và nếu một tên bạo chúa nào đó…
Thuyền trưởng Nê-mô ngắt câu nói bằng một cử chỉ đe dọa. Rồi ông ta hỏi
tôi dường như muốn xua đuổi những ý nghĩ đen tối:

-Giáo sư có biết đại dương sâu bao nhiêu không?
-Thưa thuyền trưởng, tôi có biết những kết quả đo đạc.
-Kết quả cụ thể ra sao? Khi có dịp, tôi có thể kiểm tra lại.
-Nếu
tôi không lầm thì độ sâu trung bình ở phía bắc Đại Tây Dương là tám
ngàn hai trăm mét, còn ở Địa Trung Hải là hai ngàn năm trăm mét. Những
cuộc đo đạc có kết quả nhất đã được tiến hành ở phía nam Đại Tây Dương.
Kết quả: một vạn hai ngàn mét, một vạn bốn ngàn chín trăm linh một mét,
một vạn năm ngàn một trăm bốn chín mét. Tóm lại, nếu đáy đại dương được
san bằng thì độ sâu trung bình là khoảng bảy ki-lô-mét.
-Tốt lắm!
-Nê-mô trả lời.

-Tôi hy vọng sẽ cung cấp cho ngài những số liệu chính xác hơn. Về độ
sâu trung bình ở vùng biển này của Thái Bình Dương, tôi có thể thông báo
rằng nó không quá bốn ngàn mét. Nói đến đây, thuyền trưởng Nê-mô đi về
phía nắp tàu rồi theo bậc thang sắt bước xuống dưới. Tôi đi theo ông ta.
Ngay lúc đó chân vịt bắt đầu ngay, đồng hồ chỉ tốc độ hai mươi hải lý
một giờ… Những ngày sau đó, thuyền trưởng Nê-mô rất ít đến thăm hỏi.
Họa hoằn lắm tôi mới thấy ông ta. Còn viên thuyền phó thì cứ sáng sáng
lại ghi đường đi của con tàu trên bản đồ rất cẩn thận giúp tôi xác định
vị trí con tàu một cách chính xác. Công-xây và Nét Len ở bên tôi hàng
tiếng đồng hồ. Công-xây thuật lại cho Nét nghe chuyện anh ta đã được
thấy những kỳ quan gì trong chuyến dạo chơi ngầm dưới biển. Nét hối tiếc
là đã không cùng đi. Tôi an ủi Nét rồi sẽ tổ chức xuống biển chơi một
lần nữa. Hầu như ngày nào tấm cửa sắt ở phòng khách cũng mở ra mấy tiếng
đồng hồ, và chúng tôi lại được đi sâu vào những bí mật của thế giới
ngầm dưới biển. Tàu Nau-ti-lúx chạy theo hướng đông nam ở độ sâu một
trăm -một trăm năm mươi mét. Nhưng có lần thuyền trưởng Nê-mô hứng lên
cho tàu lặn sâu xuống hai ngàn mét. Nhiệt kế chỉ 4,25 độ, một nhiệt độ
hình như chung cho độ sâu này ở mọi vĩ độ. Ba giờ sáng ngày 26 tháng 11
tàu Nau-ti-lúx qua bắc chí tuyến 172 độ kinh. Ngày 27 tháng 11 tàu ngang
qua quần đảo Xan-uýt, nơi thuyền trưởng Cúc nổi tiếng hy sinh ngày 14
tháng 2 năm 1779. Thế là chúng tôi đã đi được bốn ngàn tám trăm sáu mươi
dặm kể từ ngày bắt đầu cuộc hành trình. Buổi sáng, khi lên boong, tôi
nhìn thấy đảo Ha-oai cách tàu hai hải lý. Đó là đảo lớn nhất trong số
bảy hòn đảo của quần đảo Ha-oai. Tôi thấy rõ những cánh đồng trồng trọt,
vùng đồi và những dãy núi dọc bờ biển, những núi lửa trong đó sừng sững
ngọn Mu-na Rê-a cao năm ngàn mét.

Tàu Nau-ti-lúx vẫn chạy theo hướng đông nam. Ngày mùng 1 tháng 12, nó
vượt qua xích đạo ở 142 độ kinh. Ngày 4 tháng 12, sau khi chạy khá
nhanh và không xảy ra sự việc gì đặc biệt, tàu tới gần quần đảo
Mác-ki-dơ. Qua quần đảo đẹp tuyệt vời ấy, từ mùng 4 tới 11 tháng 12 tàu
đi được khoảng hai ngàn hải lý. Đêm mùng 9 rạng ngày 10 tháng 12 tàu gặp
hàng đàn nhuyễn thể. Ban đêm chúng từ dưới biển sâu bơi lên các lớp
nước trên rồi theo con đường di cư của cá trích và cá xác-đin mà bỏ sang
vùng nước ấm hơn. Đây là cuộc di cư bình thường của hàng triệu tấn sinh
vật biển!… Biển cả đang phô bày ra những bức tranh hết sức kỳ thú và
muôn màu muôn vẻ. Biển cả chẳng những làm chúng tôi vui mắt, cho chúng
tôi quan sát những sinh vật trong môi trường tự nhiên của chúng mà còn
mở ra trước chúng tôi những bí mật thầm kín nhất. Ngày 11 tháng 12 tôi
ngồi ở phòng khách và đọc một cuốn sách lấy ở thư viện của thuyền
trưởng. Nét và Công-xây thì mải ngắm nước biển được chiếu sáng. Tàu
Nau-ti-lúx đang dừng. Tàu cho nước vào đầy các bể chứa và đỗ ở độ sâu
một ngàn mét, nơi rất ít sinh vật, rất ít cá to.
Tôi đang đọc cuốn sách tuyệt vời của Giăng Ma-xê thì Công-xây gọi tôi:
-Thưa giáo sư, ngài có thể lại đây một phút không ạ?
-Anh ta nói bằng một giọng khác lạ.

-Có việc gì thế, Công-xây? Tôi đứng dậy, bước tới cửa sổ và nhìn ra
ngoài. Trong khoảng nước được đèn pha trên tàu rọi sáng, có một khối lớn
màu đen đang lơ lửng. Tôi chú ý nhìn xem đó là gì. Trong óc tôi bỗng
lóe lên một ý nghĩ.
-Tàu biển!
-Tôi kêu lên.
-Đúng, -Nét trả
lời, -một chiếc tàu biển bị gãy cột buồm! Nét Len đã không lầm. Trước
mắt chúng tôi là một chiếc tàu bị đắm. Vỏ tàu còn tốt. Hình như nó mới
bị đắm cách đây mấy tiếng đồng hồ… Chiếc tàu gây một ấn tượng rất đáng
buồn! Nhưng khi thấy những xác người bị trói chặt bằng dây cáp trên
boong thì còn thê thảm hơn nhiều!… Chúng tôi lặng im và hết sức xúc
động nhìn cảnh tàu đắm. Những con cá mập háu đói đã ngửi thấy mùi thịt
người và xông đến. Khi tàu Nau-ti-lúx chạy vòng quanh chiếc tàu đắm, tôi
thấy ở phía lái có dòng chữ đề:
“FLORIDA” SUNDERLAND

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+