Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Hai Vạn Dặm Dưới Biển – Chương 39 – 40 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 39

Một Trở Ngại Ngẫu Nhiên Hay Một Trường Hợp Rủi Ro

Sáu giờ sáng hôm sau, 22 tháng 3, tàu bắt đầu chuẩn bị lên đường.
Băng giá ngày càng dữ dội. Sao trên trời đặc biệt sáng. Nhiệt kế chỉ
-12o. Gió quất vào mặt rất rát. Trên mặt biển ngày càng có nhiều băng
tảng. Biển sắp đóng thành băng liền. Lúc đó các bể chứa được bơm đầy
nước, tàu Nau-ti-lúx từ từ lặn xuống. Đến độ sâu ba trăm mét, nó dừng
lại. Sau đó chân vịt hoạt động, đẩy tàu về hướng bắc với tốc độ mười lăm
hải lý một giờ. Gần tối, tàu đã chạy dưới lớp băng liền. Cửa sổ phòng
khách đóng lại, đề phòng tàu có thể vô tình va phải tảng băng trôi. Vì
vậy, suốt hôm đó tôi ngồi viết lại những ghi chép của mình. Đầu óc tôi
hoàn toàn bị thu hút vào những kỷ niệm vừa qua ở Nam cực. Thế là chúng
tôi đã tới được cái địa điểm chưa có dấu chân người, tới một cách tốt
đẹp, không vất vả gì lắm, hệt như một toa tàu lăn bánh trên đường sắt.
Giờ đây đường về của chúng tôi bắt đầu. Nó có hứa hẹn cho tôi nhiều điều
kỳ diệu như vậy không? Tôi nghĩ chắc chắn là có, vì dưới biển sâu này:
có bao giờ hết những hiện tượng kỳ diệu! Năm tháng rưỡi trước đây, sự
tình cờ đã xô đẩy chúng tôi đến tàu Nau-ti-lúx. Chúng tôi đã vượt qua
một vạn bốn ngàn dặm nghĩa là hơn chiều dài của xích đạo. Và biết bao
chuyện phiêu lưu khủng khiếp và kỳ thú làm cho cuộc hành trình của chúng
tôi thành huyền ảo: cuộc đi săn ở đảo Crét-xpô, thoát nạn ở eo biển
Tô-rex, nghĩa địa san hô, cảnh mò trai ở Xây-lan, con đường ngầm
A-ra-bi-a, những kho vàng ở vũng biển Vi-gô, lục địa át-lan-tích, Nam
cực! Những kỷ niệm đó suốt đêm nối tiếp nhau sống lại khiến đầu óc tôi
không phút nào được nghỉ. Đến ba giờ sáng một chấn động dữ dội làm tôi
tỉnh giấc. Tôi vừa nhỏm dậy lắng nghe thì bỗng bị xô ra giữa phòng. Rõ
ràng là tàu Nau-ti-lúx vừa va chạm vào một vật gì. Tôi lần sang phòng
khách. Tất cả đồ đạc đều bị lật đổ. Rất may là những chiếc tủ kính được
vít chặt xuống sàn nên còn đứng nguyên.

Tàu bị nghiêng về bên phải và cứ nằm như vậy. Trong tàu có tiếng chân
bước và tiếng người nói nghe không rõ. Nhưng thuyền trưởng Nê-mô không
xuất hiện. Đúng lúc tôi định ra khỏi phòng khách thì Nét và Công-xây
vào. Tôi hỏi:
-Có chuyện gì thế, các bạn?
-Tôi đang muốn hỏi giáo sư về điều đó, -Công-xây trả lời.
-Khốn khổ khốn nạn!
-Nét nói.
-Tôi
biết xảy ra chuyện gì rồi! Tàu Nau-ti-lúx bị va vào một vật gì đó, và
căn cứ vào tình trạng hiện nay thì khó lòng thoát nạn một cách nhẹ nhàng
như ở eo biển Tô-rex.
-Thế nó đã nổi lên mặt biển chưa? -Tôi hỏi.
-Chúng tôi không rõ, -Công-xây trả lời.
-Muốn biết cũng chẳng khó gì, -Tôi nói. Tôi nhìn đồng hồ chỉ độ sâu và hết sức ngạc nhiên khi thấy kim đồng hồ chỉ 360 mét.
-Thế là thế nào?-Tôi nói.
-Cần hỏi thuyền trưởng Nê-mô xem sao, -Công-xây đề nghị.
-Biết tìm ông ta ở đâu? Nét hỏi.
-Theo tôi!

Tôi bảo Nét và Công-xây. Chúng tôi ra khỏi phòng khách. Trong thư
viện chẳng có ai. Tôi cho rằng Nê-mô đang ở phòng hoa tiêu. Tốt nhất là
nên chờ. Chúng tôi quay về phòng khách. Mặc cho Nét Len trách oán, tôi
chỉ lặng thinh. Anh ta tha hồ nổi nóng. Tình trạng đó kéo dài hai mươi
phút. Suốt thời gian ấy chúng tôi lắng nghe từng tiếng động nhỏ trong
tàu. Thuyền trưởng Nê-mô đột nhiên bước vào. Hình như ông ta không nhìn
thấy chúng tôi. Vẻ mặt Nê-mô thường thản nhiên, nhưng lần này cũng biểu
lộ một nỗi lo lắng nhất định. Nê-mô lặng lẽ nhìn địa bàn, đồng hồ chỉ độ
sâu, rồi lấy ngón tay chỉ một điểm trên bản đồ, chỗ vẽ Nam Băng Dương.
Tôi không muốn làm phiền Nê-mô. Nhưng mấy giây sau, khi ông ta quay về
phía tôi, tôi dùng ngay câu mà ông ta đã nói ở eo biển Tô-rex để hỏi:
-Thưa thuyền trưởng, đây là một trở ngại ngẫu nhiên ạ?
-Không, lần này là một trường hợp rủi ro.
-Có nghiêm trọng lắm không ạ?
-Có thể nghiêm trọng.
-Tàu bị mắc cạn ạ?
-Vâng.
-Bị mắc cạn vì…?

-Lỗi tại thiên nhiên chứ không phải tại con người. Chúng ta không
phạm một sai lầm nào trong việc điều khiển con tàu, nhưng chúng ta không
đủ sức chống lại tác động của quy luật thăng bằng. Có thể đi ngược lại
những luật lệ của con người chứ không thể chống lại những quy luật của
thiên nhiên. Thuyền trưởng đã chọn giây phút kỳ quặc này để triết lý!
Câu trả lời của ông ta cũng chẳng giải đáp cho tôi được điều gì. Tôi
hỏi:
-Thưa thuyền trưởng, có thể biết được nguyên nhân của chuyện chẳng may này không ạ?
-Có
một tảng băng lớn như trái núi bị lật ngược. Khi chân núi băng bị lớp
nước ấm bao quanh, hay khi chân núi bị phá vỡ vì va chạm nhiều thì trọng
tâm chuyển lên cao hơn. Khi đó núi băng bị lật úp xuống. Nguyên nhân là
như vậy. Một núi băng nào đó bị lật và đập mạnh vào tàu Nau-ti-lúx lúc
nó đang đỗ dưới nước. Sau đó băng trườn theo vỏ tàu, nhấc bổng tàu lên
lớp nước có tỷ trọng kém hơn, khiến tàu bị nằm nghiêng bất động.
-Ta có thể giải phóng được tàu bằng cách bơm hết nước ra khỏi các bể chứa để lấy lại thăng bằng không ạ?

-Đang bơm đấy. Giáo sư có thể thấy tiếng máy bơm đang chạy. Ngài hãy
nhìn kim đồng hồ này xem. Nó cho biết tàu đang nổi lên, nhưng tảng băng
cũng đồng thời nổi lên theo. Nếu sự di chuyển đó của tảng băng không bị
cản lại thì tình trạng của tàu sẽ vẫn như cũ. Thật vậy, tàu Nau-ti-lúx
vẫn bị nghiêng về bên phải. Tất nhiên, nếu tảng băng ngừng chuyển động
thì tàu sẽ trở lại vị trí bình thường. Nhưng có gì bảo đảm rằng giờ đây
tàu sẽ không vấp phải lớp băng phía trên và bị kẹt vào giữa hai khối
băng lớn? Tôi suy nghĩ về hậu quả có thể xảy ra trong tình huống này.
Thuyền trưởng Nê-mô vẫn xem đồng hồ. Từ khi tảng băng bị lật xuống, tàu
Nau-ti-lúx nổi lên chừng năm mươi mét nhưng vẫn nghiêng như cũ. Thân tàu
bỗng hơi chuyển động. Tàu bớt nghiêng dần. Những đồ vật treo trên tường
phòng khách bắt đầu trở về vị trí bình thường, mặt tường dần dần trở về
chiều thẳng đứng. Vì hồi hộp, chúng tôi không ai nói một lời. Mười phút
trôi qua.
-Chúng ta đứng thẳng lại rồi! -Tôi reo lên.
-Đúng. -Thuyền trưởng Nê-mô vừa nói vừa đi về phía cửa phòng khách.
-Ta có cho tàu nổi lên mặt nước không? -Tôi hỏi.

-Tất nhiên. Khi nước trong các bể chứa được bơm ra hết thì tàu
Nau-ti-lúx sẽ nổi lên mặt biển. Nê-mô đi ra. Một lát sau, tôi thấy tàu
ngừng nổi lên. Quyết định đó của Nê-mô là đúng. Nếu cứ cho tàu nổi lên
tiếp thì nó có thể va phải phần dưới của các tảng băng. Vì vậy, tốt hơn
cả là giữ tàu ở khoảng nước giữa hai lớp băng… Lúc đó cửa sổ được mở
ra, ánh sáng bên ngoài ùa vào qua các tấm kính. Như tôi vừa nói, tàu
đang ở giữa một lớp nước, nhưng hai bên, chỉ cách mười mét, là những bức
tường băng dựng đứng. Phía trên và phía dưới cũng có những bức tường
như vậy. Té ra tàu Nau-ti-lúx bị kẹt vào giữa một đoạn hầm bằng băng
rộng chừng hai mươi mét và chứa đầy nước. Tàu có thể dễ dàng thoát ra
ngoài bằng cách tiến lên hoặc lùi lại rồi lặn xuống sâu hơn độ vài trăm
mét để tìm một lối ra dưới đồng băng. Nhờ khả năng phản chiếu ánh sáng,
những bức tường băng hắt rất mạnh ánh đèn pha của tàu Nau-ti-lúx vào
phía trong đường hầm. Đường hầm trông hệt như một mỏ đá quý tỏa ánh sáng
muôn sắc chói lòa. Cường độ ánh sáng từ đèn pha chiếu ra được tăng lên
gấp trăm lần.

-Đẹp quá chừng! Đẹp quá chừng! -Công-xây thốt lên.
-Đúng, đẹp vô cùng! -Tôi nói.
-Đẹp thật! -Nét Len nói.
-Cảnh đẹp chưa từng thấy, nhưng nó có thể bắt ta trả giá rất đắt.
Công-xây bỗng kêu to làm tôi bất giác quay lại.
-Cái gì thế? -Tôi hỏi.
-Nhắm mắt lại! Đừng nhìn nữa! Vừa nói, Công-xây vừa lấy tay che mắt lại.

-Làm sao thế, Công-xây? -Tôi bị mù rồi! Tôi quay lại nhìn tấm cửa
kính và không chịu nổi ánh sáng quá gay gắt. Tôi hiểu ra rồi. Tàu
Nau-ti-lúx bắt đầu phóng rất nhanh về phía trước. Mọi vật xung quanh vừa
rồi chỉ lấp lánh một cách hiền hòa, bỗng biến thành một dải ánh sáng
chói lòa như ánh chớp. Cửa kính trong phòng khách đã đóng lại, nhưng
chúng tôi vẫn lấy tay che mắt đứng đó. Phải một lúc sau mắt mới làm việc
được bình thường. Cuối cùng, chúng tôi bỏ tay xuống.
-Thú thực là tôi rất khó tin, -Công-xây nói.
-Tôi thì đến bây giờ vẫn chưa tin! -Nét nói.
-Chúng
ta đã được ngắm nhìn thỏa mãn những kỳ quan này của thiên nhiên thì khi
được trở về mặt đất, chúng ta sẽ nghĩ gì về những lục địa đáng thương
hại và những tác phẩm quá tầm thường do con người tạo ra? Thế giới mà
con người đang ở thật không xứng đáng với chúng ta, -Công-xây nói tiếp.
Những lời đó từ miệng Công-xây nói ra chứng tỏ chúng tôi hào hứng đến
mức nào. Nhưng ngay lúc đó, Nét vẫn không quên giội nước lạnh vào chúng
tôi. Anh ta lắc đầu, nhại lại:
-“Thế giới mà con người đang ở!” Anh
đừng lo, Công-xây ạ. Chúng ta sẽ chẳng bao giờ quay về cái thế giới đó
đâu. Đồng hồ điểm năm giờ sáng. Trong giây phút ấy, tàu Nau-ti-lúx bỗng
húc phải một vật gì đó, có lẽ là một tảng băng. Chắc đây là do một thiếu
sót rất dễ phạm phải trong việc điều khiển con tàu vì con đường hầm này
ngổn ngang đá băng rất khó đi. Tôi nghĩ, thuyền trưởng Nê-mô sẽ lợi
dụng những chỗ khúc khuỷu của đường hầm để lái tàu tránh những trở ngại.
Dù thế nào, con đường chúng tôi đi cũng không thể có cản trở gì không
vượt qua được. Nhưng tàu Nau-ti-lúx vẫn phải lùi lại.

-Chẳng lẽ chúng ta lại lùi?
-Công-xây hỏi.
-Đúng, -Tôi trả lời, -chắc là về phía này đường hầm không có lối ra.
-Làm thế nào bây giờ?
-Rất
đơn giản thôi. Chúng ta sẽ quay lại và sẽ thoát qua hướng nam. Tôi vừa
nói vừa cố làm ra vẻ tin chắc vào thành công. Trong khi đó tàu vẫn lùi
lại với tốc độ ngày càng lớn. Nét nói:
-Thế là bị ngừng trệ rồi.
-Nhanh hay chậm mấy tiếng đồng hồ có nghĩa gì? -Tôi trả lời.
-Cứ
thoát khỏi chỗ này là tốt rồi! Tôi đi đi lại lại từ phòng khách sang
thư viện trong mấy phút rồi ngồi xuống đi-văng, lấy một quyển sách và
đọc lướt qua như một cái máy. Mười lăm phút sau, Công-xây đến hỏi tôi:
-Cuốn sách giáo sư đang đọc có hay không ạ?
-Rất hay.
-Tất nhiên, vì đó là sách do giáo sư viết ra.
-Thật
ư? Đúng là tôi đang đọc cuốn “Những bí mật của biển sâu”. Tôi thật
chẳng ngờ tới điều đó. Tôi gấp sách lại rồi tiếp tục đi đi lại lại. Nét
và Công-xây đứng dậy, chuẩn bị đi. Tôi muốn giữ họ lại:

-Hãy khoan. Chúng ta nên ở lại gần nhau cho tới khi thoát khỏi con đường hầm này.
-Xin
tùy giáo sư, -Công-xây trả lời. Mấy tiếng đồng hồ nữa trôi qua. Tôi
luôn đưa mắt nhìn đồng hồ treo trên tường phòng khách. Tàu Nau-ti-lúx
lúc nào cũng ở độ sâu ba trăm mét. Địa bàn luôn luôn chỉ hướng nam, tốc
độ của tàu là hai mươi hải lý một giờ -một tốc độ quá mức trong khoảng
không gian hẹp như thế này. Nhưng thuyền trưởng Nê-mô biết rằng vội vã
không phải là thừa, một phút lúc này có giá trị bằng một thế kỷ. Đến tám
giờ hai mươi nhăm phút, tàu lại bị va chạm lần thứ hai, lần này ở phía
lái. Tôi tái mặt. Nét và Công-xây bước lại chỗ tôi. Tôi nắm chặt tay
Công-xây. Chúng tôi đưa mắt hỏi nhau. Không nói một lời, nhưng sâu sắc
hơn bất cứ lời nói nào. Đúng lúc đó, thuyền trưởng Nê-mô xuất hiện. Tôi
hỏi ông ta:
-Đường về phía nam cũng bị tắc ạ?
-Vâng. Một tảng băng bị lật ngược đã chặn mất lối ra cuối cùng của ta.
-Thế là chúng ta đã bị khóa chặt?
-Vâng.


Chương 40

Thiếu Không Khí

Thế là tàu Nau-ti-lúx đã bị băng vây kín sáu mặt. Chúng tôi biến
thành tù binh của băng! Nét đấm mạnh tay xuống bàn Công-xây im lặng, còn
tôi thì nhìn Nê-mô. Mặt ông ta vẫn bình thản như xưa. Nê-mô đứng, tay
khoanh trước ngực. ông ta đang suy nghĩ. Tàu Nau-ti-lúx đứng yên. Cuối
cùng Nê-mô nói:
-Thưa các ngài, trong tình hình hiện nay của chúng
ta, có hai cách chết. Con người khó hiểu này có dáng vẻ một giáo sư toán
học đang chứng minh một định lý trước học trò của mình.
-Cách chết
thứ nhất là bị đè nát. Cách thứ hai là chết vì thiếu không khí. Về khả
năng chết đói tôi không nói tới, vì dự trữ lương thực trên tàu chắc chắn
sẽ tồn tại lâu hơn chúng ta. Vì vậy, chúng ta chỉ xét đến hai khả năng:
bị đè nát hay bị chết ngạt thôi. Tôi nói:
-Về khả năng chết ngạt, tôi thấy không có cơ sở để lo ngại vì ta có những bể chứa đầy không khí.
-Đúng,
-Nê-mô trả lời, -nhưng chỉ đủ cho hai ngày. Tàu đã lặn xuống ba mươi
sáu tiếng đồng hồ, không khí trong tàu đã bắt đầu khó thở và cần được
thay đổi. Trong khoảng hai ngày hai đêm nữa, dự trữ không khí sẽ cạn.
-Nếu vậy thì, thưa thuyền trưởng, chúng ta hãy tự giải phóng trước thời hạn đó.
-Dù sao chúng ta cũng sẽ gắng phá vỡ bức tường bao quanh.
-Về phía nào ạ?

-Phải thăm dò trước đã. Tôi sẽ cho tàu hạ xuống bức tường băng phía
dưới. Thủy thủ của tôi sẽ mặc đồ lặn xuống đục vỏ băng ở chỗ mỏng nhất.
-Có thể mở cửa sổ phòng khách được không ạ?
-Bây
giờ thì an toàn rồi vì tàu không chạy nữa. Thuyền trưởng Nê-mô đi ra.
Những tiếng rít báo hiệu là các bể chứa đang lấy nước vào. Tàu
Nau-ti-lúx từ từ chìm xuống lớp băng dưới ở độ sâu ba trăm năm mươi mét.
Tôi nói:
-Các bạn, tình hình nghiêm trọng, nhưng tôi tin vào lòng dũng cảm và nghị lực của các bạn.
-Tất
nhiên, -Nét trả lời, -bây giờ không phải là lúc tôi làm khổ ngài bằng
những lời kêu ca phàn nàn và chất vấn của mình. Tôi sẵn sàng làm mọi
việc để tất cả cùng thoát khỏi tai nạn này.
-Tốt lắm, ông Nét ạ, -Tôi bắt tay Nét. Nét nói tiếp:
Tôi
xin nói thêm rằng tôi sử dụng tốt cả cuốc chim lẫn lao nhọn. Nếu thuyền
trưởng cần tôi giúp việc gì thì cứ ra lệnh. Tôi đưa Nét tới căn phòng,
nơi một số thủy thủ đang mặc đồ lặn. Tôi báo cho Nê-mô biết đề nghị của
Nét và được ông ta chấp thuận. Nét vội mặc đồ lặn và chuẩn bị xong cùng
một lúc với các thủy thủ kia… Ngay sau đó, tôi quay về phòng khách.
Cửa sổ đã được mở. Tôi đứng cạnh Công-xây và bắt đầu quan sát những tảng
băng xung quanh tàu. Mấy phút sau, chúng tôi thấy mười hai thủy thủ đi
ra, trong đó nổi bật lên thân hình cao lớn của Nét. Thuyền trưởng

Nê-mô cùng đi với họ. Trước khi đục bức tường băng, Nê-mô ra lệnh cho
thăm dò để đảm bảo đúng hướng. Những mũi khoan dài bắt đầu xoáy vào bức
tường bên của đường hầm. Nhưng khoan được mười lăm mét thì mắc phải một
bức tường khác. Nếu cứ tập trung sức vào khoan tiếp thì thật vô ích vì
đó là nhiều lớp băng chồng chất lên nhau cao hơn bốn trăm mét. Nê-mô ra
lệnh thăm dò lớp băng dưới. Té ra chúng tôi chỉ cách mặt nước có mười
mét. Bây giờ chỉ cần khoét một lỗ có diện tích bằng diện tích tàu
Nau-ti-lúx. Nghĩa là muốn cho tàu hạ được xuống dưới đồng băng thì phải
khoét một lỗ to và lấy ra khoảng 6500 mét khối băng. Tốp thợ lặn bắt tay
ngay vào việc. Sau hai tiếng đồng hồ lao động hết sức khẩn trương và
bền bỉ, Nét thấm mệt và quay về phòng khách, Nét và các thủy thủ cùng
làm được một kíp khác đến thay thế. Tôi và Công-xây đi với kíp thứ hai
này. Người chỉ huy là viên thuyền phó. Tôi cảm thấy nước lạnh buốt,
nhưng cuốc một lát, tôi nóng người lên. Tôi cử động hoàn toàn thoải mái
mặc dù áp suất bên ngoài là ba mươi át-mốt-phe. Làm được hai tiếng, tôi
quay về phòng khách để ăn uống và nghỉ ngơi. Tôi cảm thấy một sự khác
biệt rất lớn giữa luồng không khí tươi mát do bình dưỡng khí 95 96 cung
cấp với không khí trên tàu đã chứa nhiều thán khí. Đã bốn mươi tám tiếng
đồng hồ không khí trên tàu không được thay đổi nên chất lượng đã giảm
sút nhiều. Thế mà trong mười hai tiếng đồng hồ chúng tôi mới bóc được
600 mét khối. Giả sử cứ mười hai tiếng đồng hồ chúng tôi lại làm được
một khối lượng công việc như vậy thì phải mất bốn ngày mới đạt được mục
tiêu đề ra.

-Mất bốn ngày năm đêm nữa! -Tôi bảo Nét và Công-xây.
-Mà dự trữ không khí chỉ đủ dùng trong hai ngày! Nét nói thêm:
-Đây
là chưa kể sau khi thoát khỏi cái ngục tù đáng nguyền rủa này, chúng ta
sẽ còn bị giam hãm dưới những tảng băng và chưa tiếp xúc được với không
khí.
Nét đúng. Ai có thể nói trước được rằng muốn giải phóng hoàn
toàn, còn cần bao nhiêu thời gian nữa? Liệu chúng tôi có bị chết ngạt
trước khi tàu Nau-ti-lúx nổi lên mặt biển không? Liệu tàu có bị chôn vùi
dưới nấm mồ bằng băng này cùng với tất cả những gì có trên tàu không.
Mối đe dọa này thật đáng sợ. Nhưng ai nấy đều nhìn thẳng vào nó và quyết
tâm làm tròn nghĩa vụ của mình. Như dự kiến của tôi, trong một đêm lại
bóc thêm được một mét băng nữa. Nhưng sáng hôm sau, khi mặc đồ lặn và
bắt đầu bước đi trong khoảng nước có nhiệt độ -6o, -7o ấy, tôi nhận thấy
những bức tường băng hai bên bắt đầu xích lại gần nhau. Những lớp nước
cách xa chỗ đào hơn bắt đầu đóng băng lại. Khi xuất hiện mối đe dọa mới
đó thì những hy vọng của chúng tôi sẽ ra sao? Nếu không ngăn được nước
đóng băng thì nó sẽ đè nát thành tàu như đè một miếng kính. Tôi không
nói điều đó với những người cùng đi. Thử thách họ làm gì? Làm họ nhụt
chí trong công việc tự cứu gian khổ này làm gì? Nhưng khi quay về tàu,
tôi báo ngay cho thuyền trưởng biết về chuyện rắc rối đó.

-Tôi biết, -Nê-mô trả lời bằng một giọng bình thản như trong bất cứ tình huống nào, dù gay go nhất.
-Vâng,
lại thêm một mối đe dọa nữa, nhưng tôi chưa biết sẽ vượt qua thế nào.
Khả năng duy nhất để chúng ta thoát thân là phải hành động nhanh hơn.
Chúng ta phải tới đích trước. Thế thôi!…
Hôm đó tôi cuốc rất hăng
trong mấy tiếng đồng hồ nên trong người thấy dễ chịu. Ngoài ra, làm việc
có nghĩa là ra khỏi tàu, thở không khí tươi mát do các bình chứa trên
tàu cung cấp, có nghĩa là xa lánh cái không khí ngột ngạt và có hại trên
tàu. Đến chiều tối chúng tôi lại bóc được thêm một mét nữa. Khi quay về
tàu, chút nữa thì tôi bị ngạt thở vì khí các-bo-nic đang bão hòa trên
tàu. Trời ơi, sao chúng tôi không có trong tay một hóa chất hấp thụ được
khí độc đó! Tối hôm ấy, thuyền trưởng Nê-mô đành cho mở vòi các bình
chứa để tháo một ít không khí trong lành vào trong tàu.

Không có biện pháp ấy, có lẽ chúng tôi không thể dậy được. Hôm sau,
26 tháng 3, tôi lại đi làm việc và bắt tay vào cuốc mét băng thứ năm.
Trần băng và tường băng hai bên dày lên một cách rõ rệt. Đúng là chúng
sẽ chập vào nhau trước khi tàu Nau-ti-lúx thoát ra khỏi chỗ này. Trong
giây phút, tôi ngã lòng. Chiếc cuốc chim suýt rơi khỏi tay tôi. Cuốc
băng bây giờ còn ý nghĩa gì nếu số tôi là sẽ bị chết ngạt hay bị băng đè
nát, một kiểu hành hình mà quân man rợ nhất cũng chưa nghĩ ra? Tôi cảm
thấy mình đang nằm trong cái mõm ngoác rộng của một quái vật sắp nghiến
chặt hai hàm răng khủng khiếp lại. Đúng lúc đó, thuyền trưởng Nê-mô đi
ngang qua chỗ tôi (ạng ta cũng đào băng với anh em). Tôi chỉ cho Nê-mô
xem những bức tường của đường hầm. Bức tường bên trái chỉ cách tàu không
quá bốn mét. Thuyền trưởng hiểu ý tôi và ra hiệu cho tôi đi theo. Chúng
tôi quay về tàu. Tôi tháo bộ đồ lặn ra cùng Nê-mô vào phòng khách.
Nê-mô nói:
-Ngài A-rô-nắc, cần có một biện pháp dũng cảm. Nếu không, khi nước biển thành băng, nó sẽ bám chặt lấy tàu như xi-măng.
-Vâng, nhưng biết làm thế nào?

-Tôi trả lời.
-Chao ôi, nếu tàu Nau-ti-lúx của tôi có đủ sức chịu được áp suất này và an toàn!
-Thế thì sao?
-Tôi chưa nắm được ý của Nê-mô.
-Lẽ
nào giáo sư không hiểu rằng khi đó hiện tượng nước đóng băng chỉ có lợi
cho ta? Lẽ nào giáo sư không thấy rằng bản thân việc nước đóng băng sẽ
phá vỡ đồng băng đang bao vây ta? Lẽ nào giáo sư không hiểu rằng nó sẽ
trở thành phương tiện cứu sống ta chứ không phải là phương tiện tiêu
diệt ta?
-Thưa thuyền trưởng, có thể như vậy. Nhưng dù sức bền của
tàu Nau-ti-lúx có lớn đến đâu, nó cũng không chịu nổi áp suất khủng
khiếp như vậy và sẽ bị cán mỏng như một lá thép.
-Tôi biết. Vì vậy,
ta không thể trông chờ vào sự giúp đỡ của thiên nhiên mà phải trông vào
chính ta. Phải kìm quá trình đóng băng lại. Chẳng những tường băng hai
bên đương xích lại gần nhau mà phía trước và phía sau tàu cũng chỉ còn
không quá ba mét nước. Nghĩa là chúng ta bị nước đóng băng cả bốn phía.
-Những bình chứa trên tàu còn cung cấp không khí cho chúng ta thở bao lâu nữa? Thuyền trưởng nhìn thẳng vào mặt tôi và nói.
-Đến
ngày kia thì các bình chứa sẽ rỗng. Tôi lạnh cả người. Trong lúc đó,
thuyền trưởng Nê-mô lặng im suy tính một điều gì. Nhìn nét mặt thì hình
như trong óc ông ta vừa thoáng một ý nghĩ. Nhưng Nê-mô lắc đầu, gạt bỏ ý
nghĩ đó. Cuối cùng, Nê-mô bật ra:
-Nước sôi!
-Nước sôi?
-Tôi ngạc nhiên.

-Vâng. Chúng ta bị kẹt vào một khoảng không gian tương đối hạn chế.
Nếu các máy bơm trên tàu liên tục phun nước nóng thì lẽ nào nhiệt độ môi
trường quanh ta không tăng lên và không kìm được quá trình đóng băng
lại?
-Cần thử ngay.
-Tôi nói dứt khoát.
-Ta thử xem, giáo sư
nhé! Nhiệt kế bên ngoài chỉ -7o. Thuyền trưởng Nê-mô dẫn tôi vào phòng
chế biến nước ngọt bằng phương pháp làm bốc hơi. ở đó có những máy cất
lớn. Người ta bơm đầy nước vào các máy đó rồi dẫn nhiệt từ các máy phát
điện vào. Mấy phút sau nước được đun nóng tới 100o và đưa vào máy bơm.
Nhiệt ở các máy phát điện tỏa ra nóng đến nỗi nước lạnh từ biển đưa
thẳng vào chỉ qua máy cất là sôi lên. Ba tiếng đồng hồ sau khi phun nước
sôi, nhiệt kế bên ngoài chỉ -6o. Thế là nhích lên được một độ. Hai
tiếng đồng hồ sau, nhiệt kế đã chỉ -4o.
-Chúng ta sẽ thắng, -Tôi bảo thuyền trưởng, đã vững tin vào thành công của những biện pháp vừa áp dụng.
-Tôi
cũng nghĩ vậy, -Nê-mô trả lời, -Chúng ta sẽ không bị đè bẹp. Chỉ còn sợ
bị ngạt nữa thôi. Sau một đêm, nhiệt độ tăng lên -1o. Phun nước nóng
không thể nâng nhiệt độ lên được nữa. Nhưng vì nước biển chỉ đóng băng ở
-2o nên tôi yên tâm. Thế là mối đe dọa này sẽ bị tan. Hôm sau, 27 tháng
ba, chúng tôi đã bóc được sáu mét băng. Còn phải đào bốn mét, mất bốn
mươi tám tiếng đồng hồ nữa. Vì vậy, không thể thay không khí trong tàu
được. Tình hình chúng tôi hôm đó càng tồi tệ hơn. Người tôi nặng trình
trịch không sao chịu nổi. Đến ba giờ chiều thì cảm giác nặng nề lên tới
đỉnh cao nhất. Hai hàm răng bị sái đi vì ngáp quá nhiều. Hai lá phổi
quằn quại tìm chút không khí trong lành để thở, nhưng không khí ngày
càng hiếm. Trong tình trạng kiệt sức, tôi nằm đờ ra, gần như ngất đi.
Anh chàng Công-xây đáng yêu của tôi cũng có những triệu chứng đau đớn
tương tự, cũng chịu đựng những nỗi khổ tương tự, nhưng vẫn không rời bỏ
tôi. Anh ta nắm lấy tay tôi động viên. Tôi còn nghe tiếng Công-xây thì
thào:

-Trời! Nếu như tôi có thể ngừng thở để dành thêm một chút không khí
cho giáo sư. Mắt tôi rưng rưng khi nghe thấy lời Công-xây nói. Nhưng nếu
những người trên tàu đang ở trong tình trạng không thể chịu đựng được,
thì mỗi khi đến phiên lao động, ai nấy đều phấn khởi mặc ngay đồ lặn.
Chúng
tôi cuốc băng rất hăng. Vai chúng tôi mỏi rời, hai bàn tay phồng lên,
nhưng mệt nhọc bây giờ chẳng có nghĩa gì, những vết xây xát chẳng đáng
để ý tới. Không khí trong mát ùa vào phổi chúng tôi! Chúng tôi thở! Tuy
vậy, chẳng ai tiếp tục công việc của mình dưới nước quá thời gian quy
định. Vừa hết giờ là chúng tôi chuyển ngay bình chứa không khí cho bạn
mình để truyền sức sống cho họ. Thuyền trưởng gương mẫu trong việc này
và là người đầu tiên phục tùng kỷ luật nghiêm ngặt đó. Đúng giờ là
thuyền trưởng trao ngay bình chứa không khí cho người khác rồi quay về
con tàu đầy khí độc. Lúc nào thuyền trưởng cũng bình thản, không hề uể
oải, không một lời phàn nàn. Hôm đó, công việc được tiến hành hết sức
khẩn trương. Chỉ còn phải đào hai mét băng nữa. Chúng tôi chỉ cách chỗ
biển không bị đóng băng có hai mét! Nhưng các bình chứa không khí gần
như đã rỗng. Còn lại một ít thì phải dành cho những người đang lao động.
Không thể cung cấp cho tàu thêm một chút nào nữa! Về đến tàu, tôi đã
gần chết ngạt. ại, đêm hôm đó không bút nào tả xiết! Sáng hôm sau tôi
vừa nhức đầu lại vừa chóng mặt như người say rượu. Các bạn tôi cũng vậy.
Mấy thủy thủ chỉ còn thở khò khè. Hôm nay, chúng tôi đã bị cầm tù đến
ngày thứ sáu, thuyền trưởng Nê-mô cho rằng cuốc và xà-beng là những
phương tiện quá chậm chạp nên quyết định phá vỡ lớp băng còn lại bằng
cách khác. Nê-mô vẫn giữ được sự bình tĩnh và nghị lực của mình. ông ta
dùng sức mạnh tinh thần để dẹp tan những đau đớn vật chất. Nê-mô suy
nghĩ, phối hợp và hành động…

Nê-mô ra lệnh cho tàu nổi nên khỏi lớp băng và đỗ đúng phía trên cái
hố lớn đang đào theo hình tàu. Các bể chứa vừa được bơm đủ nước thì tàu
Nau-ti-lúx hạ xuống và lọt vào đúng hố. Trước đó, toàn thể thủy thủ đã
vào trong tàu và đóng tất cả các cửa ngoài. Tàu Nau-ti-lúx nằm trên lớp
băng mỏng một mét đã bị đục thủng nhiều chỗ. Lúc đó, các vòi nước ở các
bể chứa được mở hết nấc, hút vào bể một trăm mét khối nước nữa, tăng
trọng lượng tàu lên một trăm tấn. Chúng tôi chờ đợi, nghe ngóng, quên cả
đau đớn. Tuy đầu nhức như búa bổ, một lát sau tôi vẫn nghe thấy tiếng
răng rắc dưới thân tàu. Mặt băng đang rạn nứt. Cuối cùng, lớp băng vỡ
hẳn ra, gây nên một tiếng động đặc biệt, giống tiếng một tờ giấy bị xé
rách. Tàu Nau-ti-lúx bắt đầu chìm xuống.
-Thoát rồi!
Công-xây khẽ
nói vào tai tôi. Tôi không còn đủ sức để trả lời nữa. Tôi chỉ nắm lấy
tay Công-xây rồi bất giác xiết mạnh. Nhờ tác động của trọng lượng lớn mà
tàu Nau-ti-lúx bắt đầu lặn xuống nước như một hạt gì đó rơi vào khoảng
không. Lập tức toàn bộ điện năng tập trung vào các máy bơm để đẩy nước
ra khỏi các bể chứa. Mấy phút sau, tàu ngừng lặn rồi bắt đầu nổi lên.
Chân vịt quay nhanh đến nỗi làm toàn thân tàu rung mạnh.

Tàu lao về hướng bắc. Nhưng tàu còn phải chạy dưới băng bao lâu nữa
thì mới đến chỗ mặt đại dương không đóng băng? Một ngày nữa ư? Tôi sẽ
chết trước lúc đó mất! Tôi nửa nằm nửa ngồi trên chiếc đi-văng ở thư
viện và ngạt thở. Mặt tôi bầm lại, môi nhợt nhạt, sự rối loạn hoàn toàn
về chức năng bắt đầu. Các bắp thịt mất khả năng co bóp. Tôi không nhớ
tình trạng đó kéo dài mấy giờ. Tôi chỉ biết rằng mình đang hấp hối. Tôi
bỗng hồi tỉnh. Mấy hụm không khí mát lọt vào phổi tôi. Chẳng lẽ tàu đã
nổi lên mặt biển rồi? Không! Đó là Nét và Công-xây, những người bạn đáng
yêu của tôi đã hy sinh thân mình để cứu tôi bằng cách cho tôi hít chút
không khí còn sót lại trong một bình chứa! Đáng lẽ để mình thở, họ lại
dành cho tôi trong khi chính họ đang bị ngạt. Tôi muốn đẩy cái bình ra,
nhưng hai người giữ chặt tay tôi. Thế là tôi được thở thoải mái trong
mấy phút. Tôi đưa mắt nhìn đồng hồ: mười một giờ trưa. Nghĩa là đã sang
ngày 28 tháng ba. Tàu Nau-ti-lúx chạy với tốc độ ghê người là bốn mươi
hải lý một giờ.

Thuyền trưởng Nê-mô ở đâu? ông ta chết rồi sao? Các bạn ông ta cũng
chết rồi sao? Căn cứ vào đồng hồ chỉ độ sâu, chúng tôi chỉ cách mặt biển
hơn sáu mươi mét. Một lớp băng mỏng ngăn cách chúng tôi với không khí
phía trên. Sao không thể phá vỡ được? Được chứ! Dù thế nào, tàu
Nau-ti-lúx cũng sẽ làm như vậy, tôi cảm thấy thế! Nó hạ phía lái xuống
và ngếch mũi nhọn lên. Sau đó nó mở hết tốc lực lao thẳng lên lớp băng,
phá vỡ dần từng mảng. Cuối cùng, tàu xuyên thủng được mặt biển bị đóng
băng và dùng sức nặng của mình phá vỡ lớp băng đó. Các cửa kính được mở
rộng, không khí biển ùa vào tàu Nau-ti-lúx.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+