Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Hẳn Là Yêu – Rachel Gibson – Chương 4 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 4


Quận Hyde
Park lịch sử nhỏ nhắn nằm nép mình ở chân đồi Boise. Vào thập niên bảy mươi,
quận này bị xao lãng do các cuộc di tản đến vùng ngoại ô và các siêu thị nhỏ
mọc lên như nấm. Nhưng mấy năm gần đây, các doanh nghiệp của nó đã được trao
một bộ mặt mới và cả một lớp áo sơn tươi sáng, và họ cũng được hưởng lợi từ sự
hồi sinh của cuộc sống trong thành phố.

Dài ba khu phố, Hyde Park được bao bọc ở tất cả các mặt bằng một trong những
khu dân cư cổ kính nhất thị trấn. Chính bản thân cụm dân cư cũng là sự pha trộn
đa dạng giữa dân di cư và những người quyền thế. Giàu có, nghèo khổ, trẻ trung,
và cả những người vừa già vừa gù lưng như những mặt vỉa hè lồi lõm. Những nghệ
sĩ túng quẫn và những người trẻ tuổi phát đạt sống kề vai nhau. Những ngôi nhà
màu tím xập xệ với những tia nắng màu vàng cam quanh cửa sổ nằm cạnh những ngôi
nhà từ thời Victoria được phục chế lại, bao gồm cả những bậc thang lỗ chỗ cạnh
lề đường.

Các doanh nghiệp cũng phong phú như cư dân. Cửa hàng sửa giày đã được mở ra
trong quận từ trước khi có ai đó có thể nhớ nổi, và dưới con phố, một anh chàng
vẫn có thể cắt tóc với bảy đô la. Người ta có thể lấy được món bánh thịt chiên
dòn, pizza, cà phê, hoặc một bộ đồ lót ăn được ở cửa hàng đồ lót Naughty or
Nice. Bạn có thể rẽ vào cửa hàng 7-11 trong vùng và mua một tờ Slurpie hay
National Enquirer sau khi đổ đầy xăng vào xe, hay đi dạo nửa con phố và mua sắm
sách, xe đạp, hay giày trượt tuyết. Hyde Park có tất cả những thứ đó. Gabrielle
Breedlove và Anomaly phù hợp một cách hoàn hảo với cả khu vực này.

Ánh sáng mặt trời đổ đầy lên khu nhà và rót qua các cửa sổ mặt tiền của
Anomaly, rửa sạch căn phòng bằng ánh sáng. Những cửa sổ lớn được lấp đầy bằng
những chiếc đĩa sứ và chậu rửa phương Đông trưng bày. Một con cá vàng dài sáu
mươi centimet cùng cái đuôi vĩ đại của nó hẩy những bóng râm không đều lên tấm
thảm Berber.

Gabrielle đứng trong cửa hàng tối om của cô, bóp vài giọt dầu thơm hoắc hương
vào một lọ xịt màu xanh cô-ban xinh xắn. Gần một năm nay, cô đã thử nghiệm
nhiều loại tinh dầu tự nhiên khác nhau. Toàn bộ quá trình là một chuỗi liên tục
những cố gắng, thất bại, và lại cố gắng.

Nghiên cứu những đặc tính hóa học, trộn các loại dầu vào một bình nhỏ, sử dụng
bát nung và bát pha, tất cả khiến cô cảm giác hơi giống một nhà khoa học điên
rồ. Tạo ra những hương thơm tuyệt diệu lôi cuốn mặt nghệ sĩ của cô. Cô có niềm
tin là một loại hương thơm nào đó rất có khả năng chữa lành đầu óc, tâm hồn, và
cơ thể, dù thông qua những đặc tính hóa học của chúng hay bởi gợi lên những ký
ức ấm áp, dễ chịu làm dịu tâm hồn. Chỉ vừa tuần trước cô đã thành công trong
việc tạo ra hỗn hợp độc đáo của riêng cô. Cô đã đóng gói nó trong những cái lọ
màu hoa hồng xinh xắn, rồi, như một phần trong thủ đoạn marketing, cô lấp đầy
cửa hàng với mùi hương thoang thoảng từ cam quýt và những hương hoa khêu gợi.
Cô đã bán hết ngay ngày đầu tiên. Cô hy vọng cũng làm tốt được như vậy ở lễ hội
Coeur.

Hỗn hợp ngày hôm nay không phải độc nhất nhưng thấy bảo là có tác dụng xoa dịu.
Cô đậy nắp cái bình hoắc hương màu nâu và đặt nó lại vào trong hộp gỗ chứa
những lọ tinh dầu khác của cô. Cô với tay lấy dầu ngải đắng và thêm vào hai
giọt nữa một cách cẩn thận. Cả hai loại tinh dầu đều được cho là giảm stress,
tăng thư giãn, và làm dịu cảm giác kiệt quệ sợ hãi. Sáng nay, với một cảnh sát
ngầm ở lỳ trong cửa hàng cô đến hai mươi phút, Gabrielle cần cả ba tác dụng đó.

Cửa sau mở ra rồi đóng lại, và cảm giác hãi hùng chất chứa trong hố sâu tâm hồn
cô. Cô liếc qua vai về phía sau cửa hàng. “Chào buổi sáng, Kevin”, cô
gọi to đối tác làm ăn của mình. Tay cô lẩy bẩy khi cô đặt lại lọ ngải đắng. Chỉ
mới chín giờ ba mươi sáng, mà các dây thần kinh của cô đã bị tấn công rồi, và
cô mệt lả. Cô đã chong chong cả đêm cố thuyết phục mình rằng cô có thể nói dối
Kevin. Rằng bằng cách cho phép Thám tử Shanahan làm việc ngầm trong cửa hàng
của cô, cô thực sự đang giúp rửa sạch tên tuổi của Kevin. Nhưng cô có vài rắc
rối lớn: Cô là một kẻ nói dối dở tệ khét tiếng, và cô không thực lòng nghĩ rằng
cô có thể giả vờ thích tên thám tử đó, chứ đừng nói đến việc tưởng tượng mình
là bạn gái anh ta.

Cô ghét nói dối. Cô ghét tạo nhân quả xấu. Nhưng thực lòng, thêm một lời nói
dối có là gì khi mà cô sắp sửa tạo ra nghiệp chướng báo thù tầm cỡ một cơn địa
chấn cơ chứ?

“Đây đây”, Kevin gọi từ hành lang và bật công tắc đèn. “Hôm nay
em đang nấu cái gì thế?”

“Hoắc hương và ngải đắng.”

“Trong này sẽ có mùi giống một buổi hòa nhạc của Grateful Dead sao?”

“Có thể đấy. Em làm nó cho mẹ em mà.” Ngoài việc trợ giúp thư giãn,
mùi hương còn nhắc cô nhớ đến những ký ức dễ chịu, giống như mùa hè cô và mẹ đã
đuổi theo Grateful Dead khắp đất nước. Gabrielle mới có mười tuổi và rất thích
được cắm trại trong chiếc xe buýt Volkswagen của họ, ăn đậu hũ và nhuộm tất cả
mọi thứ cô có. Mẹ cô đã gọi đó là mùa hè thức tỉnh. Gabrielle không biết về sự
thức tỉnh của họ, nhưng đó là lần đầu tiên mẹ cô quả quyết về sức mạnh tâm
linh. Trước đó, họ là người hộ Giám lý.

“Mẹ và cô em thế nào trong kỳ nghỉ vậy? Em đã nghe tin gì về họ
chưa?”

Gabrielle đóng nắp hộp gỗ lại và nhìn Kevin bên kia phòng, đang đứng ở ngưỡng
cửa của văn phòng mà họ cùng chia sẻ. “Không cho đến vài ngày nữa.”

“Khi bà ấy quay lại, bà ấy và cô em sẽ ở nhà của họ trong thị trấn một
khoảng thời gian, hay dành thời gian lên phía bắc với ông em?”

Cô ngờ rằng sự thích thú của Kevin với mẹ và cô cô liên quan tới lòng hiếu kỳ
thuần túy thì ít, mà vì sự thật rằng họ khiến anh ta lo sợ thì nhiều. Claire và
Yolanda Breedlove không chỉ là chị em chồng mà họ cũng là bạn thân và sống cùng
nhau. Và đôi khi họ đọc ý nghĩ của nhau, chuyện có thể khá là đáng sợ nếu bạn
không quen với họ. “Em không chắc. Em ngờ rằng họ sẽ đỗ lại ở Boise này để
đón Beezer, rồi mới lái xe lên kiểm tra ông em.”

“Beezer nào?”

“Con mèo của mẹ em”, Gabrielle trả lời, cảm giác tội lỗi xoắn chặt dạ
dày cô khi cô nhìn vào đôi mắt màu xanh biển quen thuộc của anh bạn. Anh vừa
mới bước sang tuổi ba mươi nhưng trông chỉ khoảng hai mươi hai tuổi. Anh đứng
thấp hơn Gabrielle khoảng chục phân, và mái tóc vàng của anh bị ánh nắng tẩy
trắng. Anh theo nghề nghiệp là một thủ thư và từ trong tim là một người buôn đồ
cổ. Anh xử lý mặt kinh doanh của Anomaly, cho Gabrielle tự do bộc lộ óc sáng
tạo của mình. Anh không phải một tội phạm, và cô chẳng tin đến một giây rằng
anh sẽ dùng cửa hàng của họ như tấm chắn để bán đồ trộm cắp. Cô mở miệng để nói
thành tiếng lời nói dối cô đã tập luyện ở sở cảnh sát, nhưng những từ ngữ cứ
kẹt cứng trong cổ họng cô.

“Anh sẽ ở trong văn phòng sáng nay”, anh nói, rồi biến mất qua ngưỡng
cửa.

Gabrielle với lấy một cái bật lửa và châm một ngọn nến trà trong lọ phun hơi
nhỏ. Một lần nữa, cô cố bảo mình rằng cô thực ra đang giúp đỡ Kevin dù cho anh
sẽ không biết điều đó. Cô thực sự không hề hiến tế anh cho Thám tử Shanahan.

Cô vẫn không thể bắt bản thân tin vào điều đó, nhưng không quan trọng. Tay thám
tử sẽ ở lì trong cửa hàng cô khoảng dưới hai mươi phút, và cô phải làm cho
Kevin tin rằng cô đã thuê anh ta để làm việc lặt vặt trong mấy ngày tới. Cô
nhét chiếc bật lửa vào túi chiếc váy sa mỏng và đi qua quầy thu tiền phía
trước, hỗn loạn với những tin tức thôi thúc, tới văn phòng. Cô nhìn nhanh quả
đầu vàng của Kevin đang cúi xuống vài giấy tờ trên bàn, và cô hít vào một hơi
thật sâu. “Em đã thuê một người để di chuyển mấy cái giá hàng từ mặt bên
cửa hàng ra tường sau,” cô nói, ép lời nói dối tràn qua môi. “Nhớ là
chúng ta đã nói về chuyện đó trước đây không?”

Kevin ngước lên, và lông mày anh cau lại. “Anh nhớ chúng ta đã quyết định
chờ đến năm sau cơ mà.”

Không, anh đã quyết định điều đó cho cả hai người. “Em không nghĩ việc này
lại có thể đợi lâu đến thế, nên em đã thuê một người. Mara có thể giúp anh
ta,” cô nói, ý chỉ cô sinh viên trẻ tuổi làm việc bán thời gian vào các
buổi chiều. “Joe sẽ ở đây trong vài phút nữa thôi.” Buộc ánh mắt tội
lỗi của cô giữ nguyên trên người Kevin là một trong những chuyện khó khăn nhất
cô từng làm.

Im lặng tràn ngập căn phòng trong vài giây tra tấn khi anh cau mày nhìn cô.
“Cậu Joe này là một họ hàng của em phải không?”

Chỉ ý nghĩ Thám tử Shanahan ngụp lặn trong cùng một bể gen cũng khiến cô khó
chịu gần bằng việc đóng giả làm bạn gái anh ta. “Không.” Gabrielle
vuốt thẳng một tập hóa đơn. “Em cam đoan với anh rằng Joe không phải họ
hàng.” Cô giả vờ có hứng thú với tờ giấy trước mặt. Rồi cô bật ra lời nói
dối khó khăn nhất trong tất cả. “Anh ấy là bạn trai em.”

Cái cau mày của anh biến mất, và trông anh chỉ bối rối mà thôi. “Anh thậm
chí còn không biết em có một người bạn trai đấy. Sao em chưa bao giờ nhắc đến
anh ta trước đây?”

“Em không muốn nói về chuyện đó cho đến khi em chắc chắn về cảm xúc của
mình,” cô nói, chồng một lời nói dối lên một lời nói dối. “Em không
muốn tạo ra ảnh hưởng xấu.”

“À. Chà, em biết anh ta bao lâu rồi?”

“Không lâu lắm.” Cái đó đa phần là sự thật, cô cho là thế.

“Làm sao mà em gặp được anh ta?”

Cô nghĩ đến cảnh tay Joe ở trên hông, đùi, và giữa hai ngực cô. Cảnh người anh
ấn vào cô, và hơi nóng dâng lên cổ tới tận má cô. “Chạy bộ trong công
viên,” cô nói, biết rằng giọng cô cũng đầy tội lỗi như cảm giác của cô
vậy.

“Anh không nghĩ chúng ta có thể chi trả được khoản đó trong tháng này.
Chúng ta phải trả phí vận chuyển pha lê Baccarat. Tháng tới sẽ tốt hơn cho
chúng ta.”

Tháng tới có thể tốt hơn cho họ, nhưng không phải cho Sở cảnh sát Boise.
“Nó phải được hoàn thành tuần này. Em sẽ tự trả cho khoản đó. Anh không
thể phản đối được đâu.”

Kevin tựa lưng ra sau và khoanh tay ngang ngực. “Em muốn nó được hoàn
thiện một cách khủng khiếp nhỉ. Sao lại bây giờ? Có chuyện gì à?”

“Chẳng gì hết,” là câu trả lời khá nhất cô có thể nghĩ ra.

“Có điều gì em không thể nói cho anh biết vậy?”

Gabrielle nhìn vào đôi mắt xanh dương ngờ vực của Kevin và không phải lần đầu
tiên cô nghĩ đến việc cứ nói toẹt ra. Rồi hai người họ có thể bí mật làm việc
cùng nhau để rửa sạch tên tuổi của Kevin. Cô nghĩ về hiệp ước cung cấp thông
tin mật mà cô đã kí. Hậu quả của việc phá vỡ hiệp ước cực kỳ nghiêm trọng,
nhưng quỷ tha ma bắt hậu quả đi. Lòng trung thành hàng đầu của cô là cho Kevin,
và anh xứng đáng với sự chân thật của cô. Anh là đối tác kinh doanh của cô, và
quan trọng hơn, là bạn cô.

“Trông em đỏ lựng và lo lắng.”

“Bệnh tiền mãn kinh đấy.”

“Em chưa đủ già cho bệnh tiền mãn kinh đâu. Trong chuyện này phải có gì đó
ngoài những gì em tiết lô. Hành động này không giống em. Em đang yêu tay thợ
sửa chữa của em đấy à?”

Gabrielle hầu như không nén nổi một tiếng thở dốc kinh hàng. “Không.”

“Hẳn là dục vọng.”

“Không!”

Một tiếng gõ rung cửa sau bần bật. “Bạn trai của em đấy,” Kevin nói.

Cô có thể nói nhờ nét mặt anh rằng anh thực sự tin rằng cô có ham muốn với anh
chàng thợ sửa chữa của cô. Thi thoảng Kevin nghĩ anh ta biết hết mọi chuyện,
trong khi gần như chẳng biết tẹo teo gì. Nhưng những gì cô biết về đàn ông bảo
cô rằng đó là trường hợp chung của tất cả bọn họ. Cô đặt chồng hóa đơn lên bàn
cô và đi ra khỏi phòng. Ý nghĩ đóng giả làm bạn gái Joe thật đáng lo. Cô di
chuyển qua khu vực kho phía sau cửa hàng, nó to gấp đôi một căn bếp nhỏ. Cô mở
cánh cửa gỗ nặng nề ra.

Và anh ta đứng đó trong chiếc quần Levi’s bạc màu, áo phông trắng, và luồng khí
màu đen. Anh ta đã tỉa gọn mái tóc sẫm màu, và một cặp kính râm phi công che
khuất đôi mắt. Nét mặt anh ta không thể đọc nổi.

“Anh đến vừa đúng giờ,” cô nói với hình phản chiếu của cô trong kính
mắt của anh.

Một hàng lông mày sẫm màu nhướn lên. “Anh luôn như thế mà.” Anh với
lấy tay cô bằng một tay và đóng cánh cửa đằng sau cô bằng tay kia. “Carter
có ở đây không?”

Một lát không khí mỏng chia cách ngực chiếc áo sơ mi tay lỡ của cô với lồng
ngực anh, và đầu cô bao bọc trong hương thơm của gỗ đàn hương, tuyết tùng và
mùi gì đó say nồng đến nỗi cô ước gì mình có thể gọi tên để rồi có thể đóng
chai nó.

“Có,” cô nói và gỡ tay anh khỏi cánh tay trần của cô. Cô đi lướt qua
anh và xuống dọc con hẻm tới tận góc xa nhất của thùng rác. Cô vẫn có thể cảm
nhận được dấu ấn của các ngón tay anh trên làn da cô.

Anh đi theo cô. “Cô đã nói gì với anh ta?” anh hỏi với tông giọng trầm
gay gắt.

“Những gì tôi được bảo phải nói với anh ấy.” Giọng của chính cô chẳng
hơn một lời thì thầm khi cô tiếp tục, “tôi đã bảo anh ấy rằng tôi thuê bạn
trai mình để di chuyển mấy cái giá trong cửa hàng.”

“Và anh ta tin cô à?”

Nói chuyện với hình ảnh phản chiếu của chính cô làm cô mất bình tĩnh, và cô hạ
ánh mắt khỏi kính râm xuông chỗ trũng ở môi trên của anh. “Tất nhiên. Anh
ấy biết tôi không bao giờ nói dối.”

“Ừ nhỉ. Có gì tôi nên biết trước khi cô giới thiệu tôi với đối tác kinh
doanh của cô không?”

“Chà, vài thứ.”

Môi anh hơi mím lại. “Gì?”

Cô thực sự không muốn thú nhận rằng Kevin nghĩ cô đang yêu anh, nên cô lươn lẹo
chút ít. “Anh ấy nghĩ anh đang yêu tôi điên cuồng.”

“Giờ thì sao anh ta lại nghĩ thế hả?”

“Bởi vì tôi bảo anh ấy là anh như thế,” cô nói, và tự hỏi từ lúc nào
thì nói dối lại trở nên thú vị đến thế. “Vì vậy anh tốt hơn hết là nên đặc
biệt tử tế vào.”

Môi anh vẫn y xì một đường thẳng. Anh không thấy thú vị.

“Có khi ngày mai anh nên mang hoa hồng đến cho tôi.”

“À vâng, và có khi cô nên bắt đầu giữ mồm giữ miệng đi.”

Joe nghuệch ngoạc một địa chỉ giả và số điện thoại của trung tâm An ninh Xã hội
lên tờ khai thuế và ngắm kỹ khung cảnh xung quanh, chú ý tới mọi thứ mà không
hề nhìn vào một thứ gì. Anh đã không làm việc ngầm trong gần một năm rồi, nhưng
làm việc ngầm cũng giống như đi xe đạp vậy. Anh không hề quên cách lừa bịp một
tay lừa đảo.

Kevin bỏ tờ đơn sang một bên, rồi ngước lên nhìn Joe.
“Anh đã biết Gabrielle bao lâu rồi?”

Giờ thì, Gabrielle là một câu chuyện khác. Vào thời điểm này, chuyện cô có tội
hay vô tội như cô quả quyết không quan trọng, mà anh muốn biết điều gì khiến cô
phải nơm nớp lo sợ cơ. Cô khó đóng cọc hơn Kevin nhiều, và Joe không biết phải
hiểu cô như thế nào nữa – ngoài sự thực rằng cô còn gàn dở hơn cả một hộp bơ
Skippy. “Đủ lâu.”

“Vậy chắc hẳn anh cũng biết cô ấy quá tin người. Cô ấy sẽ làm mọi việc để
giúp đỡ những người mà cô ấy quan tâm.”

Joe tự hỏi việc giúp đỡ đó có rộng tới mức giúp cả những người cô ta quan tâm
buôn lậu đồ trộm cắp không. “Phải, cô ấy là một cô gái ngọt ngào thực
sự.”

“Đúng vậy, và tôi ghét nhìn thấy ai đó lợi dụng cô ấy. Tôi khá giỏi xét
đoán tính cách, và tôi có thể nói anh thuộc dạng người làm việc để cho có. Chắc
chắn không làm nhiều hơn.”

Joe nghiêng đầu sang một bên và mỉm cười với anh chàng nhỏ con có rắc rối bự
chảng. Điều cuối cùng anh muốn là thù địch với Kevin. Ngược hẳn lại thì đúng.
Anh cần làm hắn ta tin anh, thuyết phục hắn rằng họ là bạn bè. “Ồ thật
sao? Anh có thể nói tất cả những điều đó sau khi biết tôi trong năm phút?”

“Chà, hãy đối mặt đi, chẳng thể có nhiều tiền khi là một tay thợ sửa chữa.
Và nếu công việc của anh đang tốt đẹp, Gabrielle sẽ chẳng phải vẽ ra một công
việc cho anh ở đây.” Kevin xoay ghế lùi ra sau và đứng dậy. “Không
một người bạn trai nào khác của cô ấy cần việc làm. Cái tên giáo sư triết học
cô ấy hẹn họ cuối năm ngoái có thể cần đến nhân phẩm, nhưng ít nhất hắn ta cũng
có tiền.”

Joe quan sát Kevin đi tới một tủ tài liệu cao và mở một ngăn kéo ra. Anh giữ im
lặng và để Kevin nói tất.

“Ngay lúc này cô ấy nghĩ cô ấy yêu anh,” hắn tiếp tục khi xếp tờ khai
thuế. “Và con gái không nghĩ đến tiền khi họ mê mẩn thân hình anh.”

Joe đứng dậy và khoanh tay ngang ngực. Không chính xác là những gì anh được tự
quý cô đó nói cho nghe. Quả là nhiều với lời khẳng định không bao giờ nói dối
của cô ta.

“Tôi đã hơi ngạc nhiên khi anh bước vào đây sáng hôm nay. Anh không phải
loại đàn ông mà cô ấy thường hẹn hò.”

“Loại nào vậy?”

“Cô ấy thường đi chơi với loại đàn ông Kỷ Nguyên Mới kỳ quặc. Loại đàn ông
ngồi thiền và thảo luận những chuyện tào lao như là ý thức vũ trụ của đàn
ông.” Ngăn kéo đóng lại, và hắn tựa vai vào đó. “Anh trông không
giống loại đàn ông thích ngồi thiền.”

Giờ thì là một cảm giác nhẹ nhõm.

“Hai người đã nói chuyện gì trong con hẻm vậy?”

Anh tự hỏi Kevin có nghe lỏm ở cửa sau không, nhưng anh đoán là nếu hắn ta có
nghe lỏm thì họ hẳn sẽ không có cuộc chuyện trò này rồi. Joe để một nụ cười
chậm rãi kéo cong khóe miệng anh. “Ai nói là chúng tôi đã nói
chuyện.”

Kevin cười đáp lại, một trong những nụ cười
tôi-cũng-ở-trong-câu-lạc-bộ-đàn-ông, và Joe rời khỏi văn phòng.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+