Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Hẳn Là Yêu – Rachel Gibson – Chương 8 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương
8

 

Không nghi ngờ gì. Giấc mơ đó là một cơn ác mộng.

Ngay giây phút Joe đặt chân vào Anomaly sáng hôm sau, mặc một chiếc quần jeans
đã mềm đi ở tất cả những chỗ cần thiết và một cái áo phông Cactus Bar, cả người
Gabrielle đỏ bừng hết cả lên. Cô đã cố tình mặc cái váy ren gấp nếp màu xanh
đen để làm việc bởi vì nó dễ chịu và mát lạnh, nhưng ngay khoảnh khắc mắt cô
khóa vào anh, nhiệt độ cơ thể cô vọt thẳng lên và cô đã phải vào phòng tắm và ấn
khăn giấy lạnh vào hai má. Cô thậm chí còn không thể nhìn vào anh mà không nhớ
đến cái cách anh đã chạm vào cô và những điều anh đã thì thầm với cô trong giấc
mơ của cô nữa. Những thứ anh muốn làm và nơi anh muốn khởi đầu.

Cô cố giữ bản thân bận rộn và tâm trí xa khỏi Joe, nhưng ngày thứ Năm chậm chạp
đặc thù, và ngày hôm nay cũng không phải ngoại lệ. Cô vắt vài giọt tinh dầu cam
và hoa hồng vào bình đốt và đốt ngọn nến trà bên dưới. Khi cửa hàng đã bắt đầu
tràn ngập mùi hương pha trộn của cam quýt và hoa cỏ, cô tách riêng một mẩu vật
nữ thần và bươm bướm cắt từ pha lê. Cô phủi bụi rồi sắp sếp lại, và qua khóe mặt
cô nhìn anh trám nốt mấy cái lỗ ở bức tường đằng sau do bộ giá đỡ mà anh đã di
chuyển ngày hôm trước để lại. Ánh mắt cô di chuyển dọc xương sống anh lên tới đầu
của anh, và cô nhớ lại cô đã tưởng tượng tóc anh mang đến cảm giác gì giữa các
ngón tay cô. Điều đó dường như thật chân thực, nhưng tất nhiên nó chỉ xảy ra ở
trong đầu cô mà thôi, mà có cảm thấy ngớ ngẩn khi để nó làm cô chới với và cho
nó ảnh hưởng tới cô trong cà ánh sáng ban ngày.

Như thể anh có cảm thấy mắt cô trên người anh, Joe nhìn qua vai và bắt gặp cô
đang nhìn chăm chú. Ánh mắt thận trọng của anh nhìn đáp trả, và cô nhanh chóng
chuyển sự chú ý sang một bức tượng nữ thần vui nhộn, nhưng trước đó má cô đã
nóng rẫy.

Như thường lệ, Kevin ở lì trong văn phòng với cánh cửa đóng kín phần lớn buổi
sáng, nói chuyện với các nhà cung cấp, nhà bán lẻ, hoặc chăm sóc các món lợi tức
kinh doanh khác của anh. Thứ Năm là ngày nghỉ của Mara, nên gần như chắc chắn,
Gabrielle biết rằng cô sẽ thấy mình ở một mình với Joe cho đến khi đóng cửa. Cô
hít vài hơi thở sâu bình tĩnh và cố không nghĩ đến hàng giờ liền trải dài trước
mặt. Hàng giờ liến vắng vẻ. Một mình. Với Joe.

Qua đỉnh một mẫu bình hoa pha lê trưng bày, cô nhìn anh nhúng con dao trát tường
của anh vào một chậu vữa và tự hỏi loại phụ nữ nào hấp dẫn được sự hứng thú của
một người đàn ông như Joe. Những vận động viên thể thao xinh đẹp với cơ thể săn
chắc, hay những người phụ nữ mềm mại nướng bánh mì và lo lắng về những con thỏ
bụi bặm? Cô không phải là cả hai.

Lúc mười giờ, các dãy thần kinh của cô đã được xoa dịu tới một mức độ quản lý
đuợc. Các cái lỗ đều đã được bịt kín, và cô phải nghĩ ra một công việc khác cho
Joe. Họ quyết định chọn mấy cái giá ở kho đằng sau. Không có gì phức tạp. Chỉ
là mấy miếng gỗ dán dài ba phần tư inch được giữ cố định với những mấu nối chữ
L nặng nề.

Vì chẳng có khách hàng để mà phải lo lắng, cô dẫn Joe đi xem nhà kho, căn phòng
mà chỉ hơi lớn hơn phòng tắm và có một bóng đèn sáu mươi oát treo trên trần. Nếu
có một khách hàng đi vào mặt tiền của cửa hàng, một cái chuông sẽ reo ở phía
sau và cho cô biết.

Hai người họ đẩy mấy cái hộp quà và các hạt xốp Styrofoam sang hết một bên
phòng. Joe đeo cái thắt lưng đeo dụng cụ thấp trên hông và đưa cô một đầu của
cái thước đo bằng sắt. Cô quỳ xuống và giữ nó vào một góc tường.

“Tôi có thể hỏi anh một câu riêng tư không, Joe?”

Anh quỳ một gối và tìm đến góc đối diện với đầu thước đo của anh, rồi liếc qua
cô. Ánh mắt anh không bao giờ chạm tới mặt cô. Nó trượt dọc lên cánh tay tới ngực
cô và ở lì đó. Gabrielle nhìn xuống ngực váy của cô nơi thân áo rủ xuống, cho
Joe nhìn mãn nhãn khe ngực trắng mịn và cái áo lót ren đen của cô. Cô đặt cánh
tay rảnh rỗi lên thân áo và vuốt thẳng.

Không có lấy một dấu hiệu xấu hổ, Joe cuối cùng cũng nâng mắt nhìn lên mặt cô.
“Cô có thể hỏi, dù vậy không có nghĩa là tôi sẽ trả lời cô,” anh nói,
rồi viết gì đó lên tường bằng bút chì.

Gabrielle đã bắt gặp nhiều người đàn ông nhìn cô chằm chằm trong quá khứ, nhưng
ít nhất họ cũng biết thân biết phận mà tỏ vẻ xấu hổ. Không phải Joe. “Anh
đã kết hôn chưa?”

“Chưa. Tôi đã từng suýt.”

“Anh đã đính hôn à?”

“Không, nhưng tôi suýt thì nghĩ đến điều đó.”

Cô không tin suýt thì nghĩ đến điều đó cũng được tính. “Điều gì đã xày ra
thế?”

“Tôi đã được nhìn mẹ cô ấy rất rõ ràng và bỏ chạy thục mạng.” Anh lại
nhìn sang cô một lần nữa và mỉm cười như thể anh thực sự hài hước lắm ấy.
“Giờ thì cô có thể thả ra được rồi,” anh nói, và cái thước đo bay dọc
tường, búng lên, và quất ngón tay cái của anh. “Chết tiệt.”

“Úi!”

“Cô đã cố tình làm thế.”

“Anh nhầm rồi. Tôi là người theo chủ nghĩa hòa bình, nhưng tôi đã suýt
nghĩ đến điều đó.” Cô đứng dậy, tựa một vai vào tường, và khoanh tay dưới
ngực. “Tôi cá anh một trong tên đàn ông kén cá chọn canh muốn vợ mình nấu
ăn giỏi như Betty Crocker và trông giống một siêu mẫu.”

“Cô ấy không cần phải trông giống một siêu mẫu, chỉ cần hấp dẫn vừa phải
là đuợc. Và không có móng tay dài. Phụ nữ với mấy cái móng tay dài làm tôi sợ.”
Một lần nữa, anh lại mỉm cười với cô, lần này chậm rãi và quyến rũ. “Không
có gì đáng sợ hơn nhìn mấy cái đoản kiếm dài khiếp đó đâu đó gần thằng
bé.”

Cô không hỏi xem có phải anh phát biểu từ kinh nghiệm trong quá khứ hay không.
Cô thực sự không muốn biết. “Nhưng tôi đúng về phần Betty Crocker phải
không nào?”

Anh nhún vai và trượt cái thước kim lọai lên bức tường tới trần nhà. “Điều
đó quan trọng với tôi. Tôi không thích nấu ăn.” Anh dừng lại để đọc độ dài
và viết nó cạnh cái đầu tiên. “Tôi không thích mua sắm, dọn dẹp nhà cửa,
hay là giặt giũ. Những việc mà phái nữ không ngại làm.”

“Anh nghiêm túc đấy à?” Anh trông thì bình thường, nhưng ở vài điểm
trong đời sống cùa anh, anh thực sự còi cọc về tinh thần. “Điều gì khiến
anh nghĩ là phụ nữ không ngại giặt giũ và dọn dẹp nhà cửa? Anh có thể ngạc
nhiên khi biết rằng chúng tôi không được sinh ra với tố chất sinh học để giặt tất
và chùi toa lét đâu.”

Thước đo trượt nhẹ nhàng vào vỏ kim loại, và anh móc nó vào thắt lưng. “Có
lẽ. Tất cả những gì tôi biết là phụ nữ dường như không ngại quét dọn và giặt
giũ nhiều như đàn ông. Cũng như đàn ông không ngại thay dầu trong ô tô, và phụ
nữ sẽ lái xe mười dặm xa xôi để tới một cửa hàng sửa xe Jiffy Lube.”

Tất nhiên là phụ nữ tới Jiffy Lube rồi. Tên gàn dở nào lại tự thay dầu cho xe của
chính hắn chứ? Cô lắc đầu. “Dẫu sao tôi cũng tiên đoán anh sẽ độc thân
trong một khoảng thời gian đấy.”

“Gì chứ, cô là bà đồng của tôi đấy à?”

“Không, tôi không cần phải có năng lực siêu nhiên cũng biết rằng không người
phụ nữ nào lại muốn làm người hầu của anh cả đời hết. Trừ phi trong đấy có gì
đó cho cô ta,” cô thêm vào, nghĩ đến một người phụ nữ vô gia cư tuyệt vọng.

“Trong đấy có gì đó cho cô ấy mà.” Với hai sải bước dài anh đóng lại
khoảng cách giữa họ. “Tôi đây.”

“Tôi đang nghĩ thứ gì đó tốt đẹp cơ.”

“Tôi tốt. Thực sự tốt,” anh nói đủ thấp để anh không bị ngoài phòng
nghe thấy. “Cô có muốn tôi cho cô xem tôi tốt như thế nào không?”

“Không.” Cô đứng thẳng dậy khỏi tường, và anh đứng gần đến mức cô có
thể nhìn thấy cả những vành đen trong mống mắt anh.

Joe nâng tay lên và vuốt một bên tóc của cô ra sau tai, ngón tay cái của anh
mơn man má cô. “Đến lượt cô.”

Cô lắc đầu, sợ rằng nếu anh quyết định cho cô xem anh tốt như thế nào, cô sẽ
không thèm cố gắng ngăn anh lại nữa. “Không, thực đấy. Tôi tin lời anh về
chuyện đó mà.”

Tràng cười khục khặc của anh tràn ngập căn phòng. “Ý tôi là đến lượt cô trả
lời một câu hỏi.”

“À,” cô nói và không biết vì sao mình lại cảm thấy thất vọng thế đến
thế.

“Sao một cô gái như cô lại vẫn còn độc thân?”

Cô tự hỏi ý anh là gì và cố gợi lên một ít căm phẫn, nhưng lời đáp của cô thốt
ra hổn hển hơn là khó chịu. “Như tôi thế nào?”

Anh trượt ngón tay cái ngang quai hàm tới cằm cô, rồi vuốt ve môi dưới của cô.
“Với mái tóc hoang dại như vừa mới làm tình xong của cô, và đôi mắt màu
xanh lục to tròn này, có có thể khiến cho một thằng đàn ông quên đi hết thảy đấy.”

Hơi nóng trong lời nói của anh lắng xuống ở cuối dạ dày có và làm đầu gối cô
nhũn ra. “Như là quên gì?”

“Như là lý do tại sao không phải là một ý hay nếu tôi hôn cô,” anh
nói và chậm rãi hạ miệng anh xuống với miệng cô. “Khắp mọi nơi.” Tay
anh âu yếm hông cô, và anh kéo cô lại gần. Mấy cái túi da ở dây thắt lưng đeo dụng
cụ của anh ấn vào bụng cô. “Như là tại sao tôi lại thực sự ở đây, và tại
sao chúng ta lại không thể dành cả ngày như kiểu chúng ta sẽ làm nếu cô thực sự
là bạn gái của tôi.” Môi anh mơn man môi cô và cô mở ra cho anh, không thể
kháng cự lại thôi thúc khao khát đang cuộn tròn các ngón chân cô lại. Đầu lưỡi
của anh chạm vào lưỡi cô, rồi anh kéo nó vào khuôn miệng ấm áp của anh. Anh từ
tốn hôn cô, gợi lên khoái lạc với những âu yếm chậm rãi, nấn ná của môi và luỡi.
Thậm chí khi anh đẩy cô áp vào tường, lồng các ngón tay của họ vào, và khóa chặt
tay cô cạnh đầu cô, đôi môi ẩm ướt của cô vẫn níu chặt lấy môi anh và lưỡi anh
vẫn dịu dàng luồn vào trong, rồi rút lui.

Trêu chọc thậm chí cả khi anh dỗ dành cô bằng miệng của anh. Vị trí tựa vào tường
của cô ưỡn lưng cô lên và đâm ngực cô vào lồng ngực cứng cáp của anh. Đầu ngực
cô bắt đầu siết chặt, và khi anh đào sâu nụ hôn, Gabrielle trở nên ướt át hết
bên trong. Dòng chất lỏng nóng hổi đong thấp trong bụng cô và kéo ra một tiếng
rên rỉ từ sâu trong lồng ngực cô. Cô nghe thấy nó nhưng hầu như không thể nhận
thấy nó đang phát ra từ cô nữa.

Rồi cô nghe thấy thứ gì đó như là Joe đang hắng giọng, nhưng đứng trong vòng ảnh
hưởng quyến rũ của luồng khí đỏ sậm của anh, cô tự hỏi làm sao mà anh có thể hắng
giọng khi lưỡi anh đang ở trong miệng cô.

“Khi em đã xong với tay thợ sửa chữa của em, Gabe, anh cần em nhìn qua mấy
cái hóa đơn cho hư hỏng trong việc vận chuyển đĩa sushi.”

Joe lùi ra và trông đờ đẫn như cảm giác của cô. Cô nhận ra rằng anh chẳng hề
nói gì, và cô quay đầu vừa kịp lúc để nhìn Kevin đi khỏi phòng sau tới mặt tiền
cửa hàng. Cái chuông báo hiệu khách hàng rung lên, và nếu Kevin có chút nghi ngờ
nào trong đầu về việc Joe thực sự là bạn trai của cô, thì giờ cũng sẽ không còn
nữa.

Joe bước lùi lại và cào tay qua hai bên tóc. Anh thở phù một cái, và tay anh
buông thõng xuống hai bên, ánh mắt anh vẫn hơi thẫn thờ và hoang mang như thể
anh vừa bị một thế lực vô hình nào đó đánh vào đầu. “Có khi cô không nên mặc
những thứ như thế để làm việc.”

Với dục vọng vẫn cuồn cuộn trong huyết quản, Gabrielle loạng choạng trên gót
chân và liếc một ánh mắt bối rối xuống váy của cô. Chân váy chạm tới hai bắp
chân cô, và phần thân lùng thùng để lộ rất ít. “Cái này ư? Có gì sai với
nó nào?”

Anh chuyển trọng lượng sang một chân và khoanh tay ngang ngực. “Nó quá gợi
cảm.”

Cảm giác sửng sốt giữ cô im lặng một lúc, nhưng khi cô nhìn vào mắt anh và nhận
ra rằng anh nghiêm túc, cô phá ra cười. Cô không thể dừng lại được.

“Có gì vui đến thế vậy?”

“Không một trí tưởng tượng phong phú nào có thể cho rằng cái váy này gợi cảm
hết.”

Anh lắc đầu. “Có thể chính là do cái áo lót ren đen mà cô đang mặc.”

“Nếu anh không nhìn xuống váy của tôi, anh sẽ không biết về áo lót của
tôi.”

“Và nếu cô không trưng ra cho tôi, tôi sẽ không nhìn.”

“Trưng ra cho anh á?” Cảm giác giận dữ hóa lạnh bất kì khao khát nào
còn nấn ná lại, và cô không còn nghĩ có gì đó thú vị về tình huống này nữa.
“Anh đang nói rằng cảnh cái áo lót đen của tôi khiến anh mất kiểm soát
sao?”

“Thường thì không.” Anh nhìn cô từ trên xuống dưới. “Có gì trong
cái thứ mà cô đốt lúc nãy vậy?”

“Dầu cam và hoa hồng.”

“Không còn gì nữa à?”

“Không. Sao chứ?”

“Bất kì thứ gì thay đổi suy nghĩ trong tất cả những cái bình nhỏ kì quặc
cô mang theo bên mình không? Thần chú, bùa mê hay gì đó?”

“Anh nghĩ rằng anh đã hôn tôi bởi vì một loại bùa dầu nào đó sao?”

“Hợp lý đấy chứ.”

Còn hơn cả lố bịch. Cô rướn ra trước và chọc ngón trỏ của cô vào lồng ngực anh.
“Anh có phải đã bị rơi đập đầu khi còn bé không?” Cô lại chĩa vào
anh. “Đó là vấn đề của anh phải không?”

Anh thả tay ra và túm lấy bàn tay cô trong lòng bàn tay nóng hổi của anh.
“Tôi cứ nghĩ cô là một người yêu hòa bình đấy.”

“Đúng thế, nhưng anh vừa đẩy tôi đi quá…” Gabrielle dừng lại và lắng
nghe những giọng nói đang vang đến từ mặt tiền. Họ di chuyển về hướng phòng
sau, và cô không cần nhìn họ cũng biết ai vừa đi vào cửa hàng.

“Gabe ở đằng sau này với bạn trai của cô ấy.” Kevin nói.

“Bạn trai sao? Gabrielle đã không nhắc đến một cậu bạn trai nào khác khi
bác nói chuyện với con bé tối hôm qua đấy.”

Gabrielle giật tay ra khỏi nắm tay Joe, lùi lại một bước, và nhanh chóng nghiên
cứu anh từ đầu tới chân. Anh đứng trước mặt cô trông y xì những gì mẹ cô đã
miêu tả. Cứng đầu, quả quyết, và gợi cảm. Cái quần jean và thắt lưng đeo dụng cụ
như một biển báo sáng trưng. “Nhanh lên.” Cô thì thầm, “đưa tôi
cái thắt lưng đeo dụng cụ kia đi.”

“Gì cơ?”

“Cứ làm đi.” Không có cái thắt lưng, có lẽ mẹ cô sẽ không nhầm Joe với
người đàn ông trong viễn cảnh của bà nữa. “Mau lên.”

Tay anh hạ xuống trước cái quần jean, và anh cởi khóa cái thắt lưng da to bản.
Từ từ, anh đưa nó qua và hỏi, “Còn gì nữa không?”

Gabrielle chộp lấy nó từ anh và ném nó ra sau một cái hộp ở trong góc. Nó đập mạnh
vào tường, và cô quay lại đúng lúc để nhìn thấy mẹ cô, cô Yolanda, và Kevin đi
vào phòng sau. Cô bước ra khỏi kho hàng và đính một nụ cười lên mặt. “Chào
mẹ,” cô nói như thể chẳng có gì khác thường hết. Như thể cô không phải vừa
hôn hít với một người tình u tối, đam mê vậy.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+