Trang chủ » Thế giới truyện » Tự sáng tác

Hạnh phúc đầy gùi Chương 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 2 BIỂN SỐ XE

Cả Minh Anh và My đều ngẩng đầu
nhìn lên gác rồi nhìn nhau như muốn hỏi “Ly vỡ???”.

Anh đẩy ghế đứng dậy.

“Bà coi quán giùm tui”.

“Ok”.

Khi Minh lên gác, cô Út ngồi ôm
chân trên ghế sofa cũ, mặt trắng bệch như người bệnh, bà nội vừa khóc vừa lúi
húi quét những mảnh vỡ của chiếc ly kính và mấy viên thuốc, có lẽ cô Út đã hất
chúng khỏi tay bà nội.

Anh đi tới ngay.

“Nội, để con dọn cho”.

Nội lặng lẽ quay mặt đi kéo vạt
áo lau nước mắt.

“Bo xuống coi quán cho nội. Để
nội dọn được rồi”.

Sau đó, nội quay sang đau lòng
nhìn đứa con gái đang run rẩy trên ghế.

“Đã mạt rồi mà con đề đóm, đề
đóm”.

“Con xin má đừng nói nữa, con đau
đầu lắm rồi má ơi”. Nước mắt lăn dài trên gương mặt gầy xọm, hốc hác của cô Út.
“Má hãy để cho con yên tĩnh, được không má?”

“Ba mày ổng mà biết thì phải làm
sao đây hở Út?”

Minh Anh lặng người nhìn nội và
cô. Sống và làm việc trong thành phố Sài Gòn, thỉnh thoảng mới về quê nên mọi
chuyện trong nhà chỉ được nghe má anh kể lại. Anh biết chuyện cô Út nợ người ta
mấy trăm triệu chứ không biết chuyện cô Út đánh đề. Má còn nói cô bị tên bạn
trai khốn nạn lừa tiền rồi cao chạy xa bay không có đủ bằng chứng để tố cáo.
Móc nối lại các dữ kiện có thể kết luận được một điều chuyện cô Út nợ nần đều có
liên quan đến tên bạn trai sở khanh đó.

“Minh Anh ơi!”. Tiếng My gọi anh
dưới lầu.

Bà nội quay sang.

“Bạn gọi kìa con”.

“Dạ”.

Anh lẳng lặng bước chân xuống mấy
bậc cầu thang. My đứng ngay dưới chìa ra mấy tờ tiền, cười như vớ được vàng bốn
số chín.

“Giờ tui phải về. Anh Vinh mới
gọi nói chiều nay ba má ảnh qua nhà tui bàn chuyện đám hỏi”.

“Ừ”. Minh Anh gượng cười. Hiện
tại anh không có tâm trạng nào để chúc mừng cô bạn sắp lên xe bông.

“Nãy có chuyện gì vậy?”

“Con mèo nhảy lên bàn làm bể ly”.

“Ờ, tui về nghen. Bai ông”.

My ra xe, đội mũ đeo bao tay rồi
lái xe đi. Minh Anh thở dài nhìn lên gác, lòng buồn hiu, chợt thấy thương nội
và cô Út vô cùng.

***

Chuyện cưới xin hai nhà định rục
rịch tổ chức vào tháng sáu ngay sau khi Vinh học xong giáo lý hôn nhân ở nhà thờ
của My nhưng rốt cục lại bị bàn lùi do trùng với đợt học nghiệp vụ ngân hàng
nâng cao của Vinh ngoài Sài Gòn hai tháng. Cho nên, hai ông bà thông gia thống
nhất sẽ tổ chức đám cười vào tháng mười – Mùa cưới.

Về nhà, Phương nhét cuốn notebook
và quyển sách vào ngăn sách chật cứng những cuốn tiểu thuyết Trung Quốc rồi bay
ra vườn. Má đang xới đất trồng rau muống. Những luống cải xanh mơn mởn lấm tấm
sương thẳng hàng như khung nhạc.

“Má!”. My hào hứng dài giọng ngồi
sụp xuống một bên luống cải. “Chiều nay ba má anh Vinh qua bàn chuyện đám hỏi
nè má”.

Má dừng tay, nói.

“Dzẫy hẳn con? Nhanh thiệt, mới
đó mà tháng Chín rồi. Con dzô nhà quét dọn lau chùi nhà trên đi. Nước sôi má
nấu sẵn rồi đó, coi thiếu trà thì đi mua”.

My giựt mấy gốc cỏ quanh chỗ cô
ngồi.

“Má má, lúc mà ba má ảnh qua con
ra ngoài luôn hay ngồi trong đợi khi nào ba kêu ra thì ra hở má?”.

“Sắp lấy chồng rồi mà còn mắc cỡ,
con. Con phải ra chào cô chú đàng hoàng lịch sự không người ta lại nói, rồi con
rót nước chớ ai rót nữa đây”.

My toét miệng cười.

“Dạ”.

“Thôi, dzô nhà đi. Mày ngồi đây
bứt hết cải của má”.

My phì cười rồi đứng dậy quắp
mông đi. Phòng khách ngay sau đó được một màn tổng dọn quét tước, gọn gàng đâu
ra đấy.

Con em đạp xe đi học về, chạy lên
hỏi ngay.

“Chiều ba má anh Vinh qua hả chị
Ba? Wow, có người sắp lên xe bông hèn gì siêng đột xuất. Ngày thường mà lau
được vầy đỡ biết mấy”.

“Hơ hơ”. My vừa lau cửa kính vừa
cười phớ lớ.

“Chị, đám hỏi có cần kêu mấy đứa
bạn em tới chạy bàn không?”

“Có chứ. Tao nghĩ chắc kêu năm
đứa là đủ”.

Con nhỏ rút một cây bông giả
trong bình bông giả.

“Chị của con Su xù mới mở tiệm
trang điểm cô dâu đường Huỳnh Thúc Kháng đó chị Ba. Em lỡ nói với nó chừng chị
tao lấy chồng tao gọi chị mày trang điểm. Biết là bà chị đó trang điểm không
được đẹp cho lắm nhưng cũng đâu đến nỗi nào đâu….”

“Thôi thôi, mày khỏi cần quảng
cáo giùm cái tiệm đó”. My cắt ngang. “Tao có mối khác rồi”.

Bữa con bạn My cũng trang điểm ở
chỗ đó nhìn già đau già đớn ai cũng chê làm nó phát khóc. Nó thề chỗ đó có giảm
giá 99,9% nó cũng không dám tới nữa.

“Xì”.

Con Quỳnh bĩu môi rồi bỏ đi xuống
dưới nhà. My vừa hát ông ổng vừa ra sức chùi cửa kính.

“Tình yêu trong lành nhất thế
gian… Nở cánh hoa mềm giữa tuyết lan…”

***

Đầu giờ chiều, ba mẹ Vinh và anh
sang. Căn phòng khách rộn ràng tiếng cười của những ông bố bà mẹ. Do mọi thứ đã
được bàn bạc rồi nên chỉ việc lôi giấy tờ ra gạch xoèn xoẹt những thứ cần cho
đám hỏi. Phương cũng mỉm cười mím chi góp vui, rất điệu đà trong vai trò con
dâu Út (Vinh là út nam). Chợt quay sang Vinh thấy mặt anh buồn xo, cô định hỏi
“anh sao thế?” nhưng lại thôi vì ba mẹ hai bên đang ở đây không tiện hỏi.

Lúc ba mẹ Vinh lái xe về, cô kéo
cánh tay anh khi anh ngồi lên xe máy.

“Anh, có chuyện gì vậy? Suốt buổi
nhìn mặt anh buồn buồn. Có chuyện gì không vui anh chia sẻ với em đi!”.

“Không có chuyện gì cả”. Vinh
cười gượng. “Thôi, em vào nhà đi. Có gì alo sau”.

“Dạ”.

Rồi Vinh lái xe đi, My nghiêng
đầu nhìn theo phồng má. Anh ấy sao vậy ta?

Đêm hôm đó.

“Ò e ò e ò e ò e….”

Tiếng còi xe cứu thương rú inh ỏi
trong đêm lao nhanh vào sân bệnh viện. Tiếp sau đó là một chiếc taxi màu xanh
cũng phóng như bay vào trong. Các bác sĩ y tá nhanh chóng đẩy ra hai chiếc băng
ca, một chiếc để đẩy nạn nhân trong một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng,
chiếc còn lại dành cho cô gái vừa cắt cổ tay tự tử. Họ chụp ngay vào mũi cả hai
bình thở ô xi, gấp rút đẩy vào trong bệnh viện.

Minh Anh đỡ bà nội đi nhanh theo
chiếc băng ca đẩy cô Út. Giọng bà nghẹn lại.

“Bo… Bo ơi, nội sợ quá”.

“Nội đừng lo… Cô… Út sẽ không sao
đâu nội”. Anh nói, nhận ra giọng mình run rẩy.

Đỡ bà ngồi xuống băng ghế trước
phòng cấp cứu, Minh Anh đưa mắt nhìn vào cánh cửa đóng kín mít có ánh đèn sáng
quắc hắt ra từ ô kính bên trên. Lúc lên gác gọi cô Út xuống ăn cơm rồi nhìn
thấy cô nằm trên vũng máu, cổ tay bị cắt sâu hoắm, anh điếng người như mất hồn
nhưng đã kịp bừng tỉnh bế cô chạy xuống lao tới chiếc taxi gần nhất. Không ngờ
cô Út lại là người coi thường mạng sống của mình như vậy, trong khi ngay tại
bệnh viện này có những bệnh nhân mắc bệnh ung thư đang vật lộn với bệnh tật
từng ngày và họ là những người khao khát được sống khỏe mạnh hơn ai hết. Cô Út
cứ nghĩ chết là hết, sẽ không ai tới xỉ vả đòi nợ hay cái chết của cô sẽ khiến
tên đàn ông xấu xa kia bị cắn rứt lương tâm hay sao? Anh khẽ thở dài, thầm cầu
mong cô Út được bình an.

***

Tối qua thức khuya đọc cuốn chiếu
cuốn “Bản sắc thụ nữ” của Tiên Chanh nên sáng ra khi giật mình thức giấc bởi
nhạc chuông báo thức Beautiful Girl của chàng ca sĩ Sean Kingston, My vác quả
đầu nặng trịch xuống giường suýt nữa thì té nhào do chân mắc vào rèm. Đưa tay
vuốt mái tóc Bob mới duỗi lại kiêm hấp dầu bóng mượt nhân tiện che cái miệng
đang há ra ngáp dài, My lê dép heo hồng tới cửa sổ đẩy bật hai cánh cửa gổ, hít
thở bầu không khí buổi sớm trong lành để cơn buồn ngủ tiêu tan và khởi động một
ngày mới tiếp tục ăn, chơi và ngủ.

“Chị My”. Con bé em họ tên Nga
bất ngờ ló đầu ra từ ô cửa sổ phía đối diện.

Bên đó có giàn hoa giấy đẹp mê.

“Ủa, về hồi nào vậy  Nga?”. My cười toe. “Không ở lại Sài Gòn xin
việc hả?”

“Em mới về hồi sáng nè, định xin
việc ở đây. Chị sao rồi, xin được ở đâu chưa? Nghe mẹ nói chị sắp đám hỏi?”

“Ừ, giữa tháng chín”. My trả lời
rồi thở hắt ra. “Chán, chị rải hồ sơ khắp các ngân hàng mà chẳng nơi nào nhận
chị cả. Chắc tại chị tốt nghiệp bằng trung bình khá”.

My tốt nghiệp trường Phân hiệu
Đại học Đà Nẵng tại Kon Tum, còn con bé Nga nhỏ hơn cô một tuổi học Kế toán hệ
cao đẳng trường Đại học Công nghiệp Thành phố Hồ Chí Minh. Nghe nó bảo có bạn
trai người Sài Gòn đẹp trai, cute lắm mà sao lại về đây xin việc là thế nào
nhỉ?

“Chị My, qua nhà em chơi. Có quà
cho chị nè”. Con bé ngoắc ngoắc tay.

“Ok. Qua liền”.

Cười toét một cái rồi chạy bịch
bịch xuống cầu thang bay vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, My hí hửng đi qua nhà
dì. Dì đang đứng trước nhà buôn chuyện với cô hàng xóm.

“Con bà Sáu bán Sinh tố ngoài chợ
bị trai lừa hết tiền hết bạc, giang hồ tới đập phá đòi nợ liên miên, mới cắt cổ
tay tự tử xém chết”.

“Ừ, chị đi chợ cũng nghe mấy bà
trong chợ bàn tán quá trời. Con nhỏ đẹp mà sao khờ quá sức khờ”.

My sững người. Cô đó vừa nói “con
bà Sáu bán sinh tố”, đúng là cô của Minh Anh rồi. Cô hốt hoảng quay trở vào nhà
bấm số Minh Anh.

“Alo?”.

Nghe tiếng thằng bạn mệt mỏi
trong đầu dây My không biết phải hỏi sao.

“Minh Anh…”

“Ừ, bà già gọi hỏi chuyện cô tui
à?”

“Tui…”

“Cô tui không sao. Tui hơi mệt.
Đang ngủ…”

“A, sorry…”

“Tui cúp máy đây”

“Ừ”

Ngắt điện thoại, mặt My buồn xo.
Chắc bà Sáu đau lòng lắm. Cả Minh Anh và ba mẹ Minh Anh nữa.

Má đi từ dưới nhà lên hỏi.

“Sao bần thần vậy con? Chở má qua
nhà chị Hai giữ thằng Bảo cho chị Hai đi dạy chứ con”.

A, suýt nữa thì quên. My nói má
chờ cô một chút rồi bay lên gác.

***

Buổi trưa, sau khi rửa xong đống
xoong chén đũa, My trèo lên gác bật lap check mail. Ngoài mấy cái mail thông
báo của Facebook, chỉ có mail của lớp trưởng là đáng chú ý.

Thông báo cho toàn thể những thần dân đang thất nghiệp của lớp K107TD,
doanh nghiệp sách Thành Nghĩa sắp mở chi nhánh tại Kon Tum cần tuyển khoảng 100
nhân viên siêu thị và nhà sách. Bạn nào muốn tìm việc làm tạm thời kiếm tiền
tiêu thì đến ngay siêu thị Koroco để nộp hồ sơ.

Hồ sơ gồm có…

“Ố ồ”.

My cúi xuống lục lọi trong hộc
bàn một tập hồ sơ rồi rút ra xem xét. Đủ cả, thừa nữa là đằng khác.

“Hù!”.

Đứa nào đó đập bộp lên vai My làm
cô giật bắn, quay phắt lại.

“Con quỷ, làm chị hết hồn”.

“Sao sáng hông qua nhà em chơi?”.
Con bé Nga ngồi xuống giường tung tung con gấu bông.

“Chị định qua xong rồi má biểu
chở qua nhà chị Hai mất tiêu. Ủa, hông đem quà qua cho chị hả?”

“Á, em quên mất rồi. Bữa mua cho
chị cái váy hàng sale off màu tím đẹp lắm. Cái váy màu giống với cái váy mà chị
diễn viên gì chị thần tượng mặc đó”.

“Jung Da Bin”. My trả lời. Chị
diễn viên ấy đã thắt cổ tự tử trong nhà riêng vào năm 2007.

Chợt  nghĩ tới cô của Minh Anh, My lặng người. Sao
người ta cứ phải tìm đến cái chết để tự giải thoát bản thân khỏi những áp lực
và bế tắc trong cuộc sống? Cô nhìn chiếc nhẫn Chúa đeo ở ngón tay giữa, thầm
cầu nguyện. May God be with Minh Anh’s aunt.

“Chị”. Giọng con bé chợt hiu hiu
buồn. “Sao chị không hỏi về bạn trai của em?”

“Ờ heng! Em về Kon Tum thì bỏ nó
cho ai?”. My quay chiếc ghế xoay.

“Ảnh bị gay!”. Mặt con bé méo
xệch. “Chị nghĩ coi có tức không? Ảnh quen em chỉ để che giấu giới tính thật
của ảnh cho đến khi em tình cờ phát hiện ra ảnh ngủ với một thằng trong lớp,
hai người đó…”

Con bé bật khóc.

“Em buồn lắm chị My…”

“Thiệt hả trời?”. My chép miệng.
“Cái thằng…Đồ…”

“Đồ bệnh hoạn!”. Con bé gào lên.
“Mấy thằng gay đều bệnh hoạn hết”.

“Nè con bé kia, sao em lại nói
người ta là đồ bệnh hoạn. Em có biết là thái độ của em đáng bị lên án lắm không
hả?”. My gắt gỏng. Cô không kỳ thị những người đồng tính, ngược lại ngưỡng mộ
họ là đằng khác, rất nhiều người đã được xã hội tôn trọng vì tài năng, bản lĩnh
và thái độ sống của họ.

“Họ cũng là người bình thường như
chị và em, cũng biết yêu thương và sẻ chia. Có khi họ còn làm được nhiều điều
tốt cho đời hơn chị em mình. Đừng có ngồi đó mà chửi bới người ta”.

“Em có chửi đâu”.

“Còn cãi được hả? Mới phun mấy
chữ đó”.

“Hic, chứ chị nói xem. Anh ta coi
em như cái tấm màn che cho anh ta không bị lộ bản thân bê đê cho người ta biết.
Tốt đẹp gì con người đó”.

Phương quăng cho con bé bịch khăn
giấy.

“Ừ, thì chắc thằng đó cũng có nỗi
khổ riêng. Cứ coi như nó phản bội em chứ đừng nói người ta bệnh hoạn này kia”.

“V-â-n-g”. Tiếng con bé trả lời
nghe có vẻ bất đắc dĩ.

***

Tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa chập
chờn tiếng chó sủa, My vừa bước xuống cầu thang vừa soạn một tin nhắn.

“Minh Anh, ông dậy chưa? Tui muốn
đến thăm cô Út”.

Haizzz. My khẽ thở dài. Nhà nội
Minh Anh đột ngột xảy ra chuyện thực sự là một cú sốc đối với những người trong
đại gia đình. Hai đứa từng bắt quen trên mạng qua bờ lốc bờ leo nhưng cũng khá
thân từ hồi phát hiện ra vụ đồng hương rồi đồng trường cấp ba. Minh Anh là một
hot blogger nổi tiếng với bộ ảnh Sài Gòn 365 photos 2010, chụp con người và
cuộc sống Sài Gòn.Từ những cụ già cười móm mém ngồi bán rau trong chợ đến các
bé học sinh đeo khăn quàng đỏ xếp hàng trật tự đi qua đường, từ góc nhà thờ Đức
Bà cho đến công viên 30/4… những bức ảnh trông thật sinh động và dễ thương qua
ống kính của một người có khả năng quan sát tinh tế. Anh chàng bảo lúc nào
trong ba lô cũng có máy ảnh để có thể chụp ảnh vào bất cứ lúc nào, ở bất cứ đâu
nếu muốn. Chú ruột là CEO công ty sách Abooks chỗ Minh Anh đang làm nhân viên
truyền thông nên cũng khá thoải mái với thú vui thích chụp ảnh của thằng cháu.
My bị mê tơi bởi mấy tấm ảnh chụp phố xá Sài Gòn, đặc biệt là mấy hàng quán nên
vào comment dài ngoằng biểu lộ sự ngưỡng mộ dành cho người chụp. Thế là được
chú ý, được reply lại rằng, “Khi nào bạn vô Sài Gòn, tôi sẽ dẫn bạn đi ăn những
món ngon nổi tiếng ở đây”. Tuy hiện giờ không còn thực hiện bộ ảnh 365 photos
nữa nhưng thỉnh thoảng anh chàng vẫn chụp những bức ảnh rất bình dị về con
người và thành phố 8 triệu dân và lâu lâu cũng post mấy bức chụp phố núi Kon
Tum đẹp lạ. Nói thêm là, Minh Anh vừa đẹp trai sáng chói vừa xì tai coolboy với
kiểu tóc đầu đinh cá tính đối lập hẳn với đứa chuyên mặc đồ sida, thích thời
trang thập niên cổ xưa là My. Anh Vinh có lần phát hoảng lên khi thấy cô mặc
cái áo len màu đen dài phủ đầu gối, còn con em thì rú lên “trời ơi, bà góa,
nhìn già đau già đớn” nghe mà sầu não. Đến nhức đầu với óc thẩm mỹ của bản
thân.

Bấm nút gửi tin nhắn, My nhảy
bịch qua hai bậc thang cuối, đi xuống nhà bếp mở tủ lạnh lục đồ ăn. Có tin nhắn
trả lời.

“Bà tới cửa sau bệnh viện rồi tui
dẫn bà vô”.

My thò tay lấy hủ thạch dừa rồi
nhắn lại. “Ok”.

Sau khi giải quyết xong hủ thạch
dừa mát lạnh, My lái xe đến bệnh viện, gửi xe, sau đó đi tới đứng ngay cái cổng
sắt rỉ sét gọi cho Minh Anh ra dẫn vô. Chẳng mấy khi đến bệnh viện nên cô thấy
ngộp ngộp, khó chịu với mùi thuốc sát trùng và những mùi không tên  khác ở đây.

Theo chân Minh Anh tới một phòng
bệnh có đề tên Mỹ Quyên rồi lít xít đi vào trong khi anh mở cánh cửa gổ màu
xanh. Cô Út đang ngủ còn bà Sáu ngồi quạt cho con. Minh Anh đặt túi trái cây
của My lên bàn rồi ngồi xuống giường bên cạnh, My chào bà Sáu rồi cũng ngồi
xuống theo. Không ai nói gì cả. Thỉnh thoảng My liếc qua nhìn Minh Anh một cái
rồi thôi. Không khí trong phòng nặng nề đến đáng sợ và ngột ngạt đến khó thở. Mãi
cho đến khi ra được ngoài trời, My mới thấy dễ chịu. Lúc đó trời cũng đã nhá
nhem tối.

Hai đứa ngồi trên ghế đá trong
vườn hoa của bệnh viện.

“Chắc bà cũng biết sao cô tui tự
tử?”. Giọng Minh Anh đều đều. “Ông nội tui buồn lắm, bà nội thì khóc hoài. Ba
tui tính nóng như lửa nhưng cũng cố kìm chế để không mắng cô Út. Cô cả ngày
không ăn không uống, hất tung tất cả những thứ bà nội nấu cho. Chú tui bay từ
Sài Gòn về thấy cảnh đó tát cho cô hai cái bạc tai cô mới vừa khóc vừa ăn được
nửa chén cháo rồi ngủ…”

“…”

“Tui là con trai nên không biết
phải an ủi cô như thế nào… Thật chán”.

“Ông chỉ cần ở bên cô Út là được
rồi mà…”. My lí nhí nói nhìn cái nắm tay thật chặt của Minh Anh.

Rồi anh có điện thoại, bắt máy
“dạ dạ” mấy tiếng. My hiểu ý đứng dậy, chờ anh tắt máy mới lên tiếng.

“Thôi, tui về nha”

“Ừ”

Sau khi chào tạm biệt Minh Anh,
My lững thững đi ra bãi giữ xe. Một chiếc xe máy phóng qua, cô sững sờ quay
phắt lại. Cô gái ngồi sát vào chàng trai, tay vòng qua bụng, cằm gác lên vai
người đó. Biển số xe chính là số cô bấm ở nơi đăng ký biển số.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+