Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Hạnh Phúc Nhân Đôi – Chương 02 Part 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đến lúc Corey rời khỏi đường Wood và quẹo vào con đường lái xe dài dẫn
vào nhà với những hàng cây xanh chạy dọc hai bên, cô biết là cô sẽ đi Newport
. Diana chắc chắn cũng biết điều đó. Bất cứ chuyện gì họ
cần làm vì lợi ích của người khác, hoặc tốt cho gia đình, hoặc có lợi
cho Doanh nghiệp Foster, thì họ sẽ làm. Không biết vì sao, đó dường như
luôn là thỏa thuận ngấm ngầm giữa họ.

Mẹ và bà của Corey cũng sẽ đến Newport
, vì họ là những người tạo ra những thứ đang nổi tiếng được gọi là “Phong cách Foster”.
Đó là một khái niệm mà Corey và Diana cố trưng bày và quảng cáo trên
toàn quốc, qua tạp chí và nhiều loại sách, nhưng nó vẫn là một công việc
kinh doanh gia đình. Mẹ và bà cô chắc chắn sẽ xem cơ hội gặp lại
Spencer như là một cuộc gặp gỡ thú vị chứ không phải là một trở ngại,
nhưng khi ấy anh đã không làm họ bị tổn thương như anh đã làm cho Corey
đau đớn.

Xe của Diana đã được đậu ở trước nhà, một lâu đài trải dài kiểu người Georgian là nhà của cả gia đình cũng là “vùng đất thử nghiệm” cho nhiều dự án cải tiến nhà cửa xuất hiện thường xuyên trong tạp chí Cuộc Sống Tươi Đẹp của Foster.

Corey tắt máy xe và nhìn lên căn nhà mà cô và Diana đã góp phần
bảo vệ và bảo quản. Có rất nhiều sự kiện quan trọng trong đời của cô
liên quan đến nơi này, cô nghĩ khi cô dựa đầu vào chỗ tựa đầu, cố tình
trì hoãn việc đi vào bên trong, nơi cô sẽ phải lắng nghe một cuộc thảo
luận về đám cưới ở Newport. Cô đã được 13 tuổi và đứng trong tiền sảnh
khi cô gặp Diana lần đầu tiên, và cô đã gặp Spencer Addison một năm sau
đó trên bãi cỏ sau nhà, nơi cô lần đầu tiên tham dự một buổi tiệc của
người lớn.

Và ở đây, trong ngôi nhà này, cô đã yêu thương và tôn trọng
Robert Foster, một người to lớn có đôi vai rộng với trái tim dịu dàng và
bộ óc thông minh, người sau này đã nhận cô làm con nuôi. Ông đã gặp mẹ
của Corey ở Long
Valley
, khi ông đang mua một công ty sản xuất nơi bà đang làm thư
ký, và phần còn lại dường như là một câu chuyện cổ tích. Bị thu hút bởi
khuôn mặt đẹp của Mary Britton và nụ cười thân thiện, nhà triệu phú Houston
đã đưa bà đi ăn tối vào đêm đầu tiên ông ở thành phố và quyết định ngay buổi tối đó Mary là người phụ nữ dành cho ông.

Tối hôm sau, ông đã xuất hiện ở nhà ông bà ngoại của Corey, nơi
cô và mẹ cô đang sống, và bắt đầu chiến dịch chinh phục cả cái gia đình
nhỏ bé gắn bó với nhau đó. Như một phù thủy tốt bụng, mỗi tối ông mang
đến cả đống hoa và những món quà nhỏ cho mọi người, và ông ở lại cho đến
rạng sáng hôm sau, nói chuyện với cả gia đình cho đến khi họ đi ngủ rồi
ra ngồi trên ghế xích đu ở sân sau với cánh tay choàng qua vai Mary.

Trong vòng hai tuần, ông đã kết thân với Corey, xoa dịu tất cả
những khả năng phản đối của ông bà ngoại cô đối với chuyện hôn nhân, gạt
những nghi ngại về cuộc sống hôn nhân Mary qua một bên, rồi ông đưa cô
dâu mới của ông và con gái của bà rời khỏi căn nhà nhỏ của họ ở ngoại ô
Long Valley bằng máy bay riêng của ông. Vài giờ sau, đầu tiên ông vui vẻ
đưa Mary và sau đó đến Corey bước qua ngưỡng cửa ngôi nhà ở Houston
của ông, và họ đã sống ở đây kể từ đó.

Diana đã đi nghỉ ở châu Âu với một số bạn bè trong trường và
cha mẹ của họ khi đám cưới diễn ra, và Corey đã sợ cuộc gặp gỡ với người
chị mới khi cuối cùng Diana cũng quay về nhà vào cuối hè. Diana lớn hơn
cô một tuổi, và nghe nói rất thông minh. Corey đã chắc mẩm là ngoài
những điều đó Diana sẽ rất xinh đẹp, tinh tế và là một kẻ hợm hĩnh nhất
thế giới.

Vào ngày Diana trở về từ Châu Âu, Corey trốn trên ban công nghe
lén trong khi cha dượng của cô chào đón con gái ông trong phòng khách
và thông báo cho cô biết rằng trong khi Diana “vòng quanh châu Âu suốt
mùa hè,” ông đã tìm được cho cô một người mẹ và một cô em gái mới.

Ông giới thiệu Diana với mẹ của Corey, nhưng Corey không thể
hoàn toàn nghe hết được những điều họ nói với nhau vì tiếng của họ quá
nhỏ. Ít ra là Diana đã không hề giận dữ, như Corey đã lo sợ, và Corey cố
tự an ủi mình đôi chút với điều đó khi cha dượng của cô đưa Diana vào
tiền sảnh và gọi Corey xuống dưới lầu.

Đầu gối của cô cứ va vào nhau, Corey ngẩng cao cằm của cô với
vẻ “tôi không quan tâm chị nghĩ gì về tôi” khi cô bước xuống cầu thang
một cách cương quyết.

Thoạt nhìn, Diana Foster là mẫu người mà Corey sợ nhất : cô ấy
không chỉ là xinh đẹp và nhỏ nhắn, với đôi mắt xanh và mái tóc nâu dài
màu gỗ dái ngựa mượt mà xõa đến ngang lưng, cô ấy lại đang mặc một bộ đồ
trông giống như nó đến từ tạp chí tuổi Teen – một cái váy rất ngắn với
vớ màu kem và cái áo vest kẻ ô vuông nâu và xanh, và một cái áo cộc tay
với một biểu tượng trên túi. Cô ấy cũng có ngực nữa, Corey rầu rĩ nhận
ra điều đó.

So sánh với Diana, Corey, cao hơn Diana hai inch và đang mặc
quần jean, cảm thấy mình thật xấu xí, quá cao như một cục đất sét xấu xí
với đôi mắt xanh bình thường và mái tóc vàng được cột như đuôi gà. Để
tỏ lòng trân trọng đối với dịp này, Corey đang mặc một cái áo thun chui
đầu ưa thích nhất của cô – cái áo với một con ngựa đua được vẽ màu trắng
chạy ngang bộ ngực bằng phẳng của cô. Cô cố cảm thấy thoải mái với nó
khi Diana nhìn chằm chằm vào Corey trong im lặng và Corey nhìn trở lại.

“Nói gì đi chứ, hai đứa !” Robert Foster nói trong giọng điệu uy quyền nhưng vui vẻ của ông. “Bây giờ hai đứa là chị em rồi !”

“Chào,” Diana lầm bầm.

“Chào,” Corey trả lời.

Diana dường như đang nhìn thẳng vào cái áo thun chui đầu của
Corey, và cằm của Corey nhướng lên như thể phòng thủ. Bà của cô ở Long
Valley đã vẽ một con ngựa dễ thương trên cái áo đó, và nếu Diana Foster
nói một lời khó nghe về nó, Corey đã chuẩn bị sẵn sàng để đẩy Diana ngã
nhào xuống chân cô.

Cuối cùng, Diana phá tan sự im lặng không thoải mái này. “Em – em thích ngựa à ?”

Một cách dè dặt, Corey nhún vai rồi gật đầu.

“Sau bữa tối, chúng ta có thể sang nhà của Barb Hayward. Gia
đình Haywards có một cái chuồng ngựa tuyệt vời với nhiều ngựa đua. Anh
trai của Barg, Doug, có một con ngựa polo nhỏ nữa.”

“Em chỉ cỡi được vài con ngựa và chúng rất hiền lành. Em không đủ sức cỡi ngựa đua.”

“Bất cứ khi nào chị cũng thích vuốt ve chúng hơn là cỡi chúng.
Chị đã bị ngã ngựa vào mùa xuân năm ngoái,” Diana thừa nhận, do dự đặt
một bàn chân để bước bước chân đầu tiên và bắt đầu lên lầu về phía phòng
ngủ của cô.

“Chị phải đứng dậy ngay nếu chị bị té ngã,” Corey khuyên với vẻ
khôn ngoan, cảm thấy phấn chấn bởi sự thú nhận dễ dàng của Diana về
khuyết điểm của mình. Cô luôn muốn có một người chị, và có lẽ – chỉ có
lẽ – cô gái tóc đỏ xinh đẹp này rốt cuộc sẽ là chị cô. Diana không có vẻ
giống như một kẻ hợm hĩnh.

Họ cùng đi lên lầu và ngập ngừng trong hành lang ngay trước
cánh cửa phòng riêng của họ. Từ phòng khách bên dưới, họ nghe tiếng cười
vui vẻ của ba mẹ họ và âm thanh rất trẻ trung và vô tư làm cả hai cô
gái cười với nhau như thể họ bắt gặp cha mẹ trưởng thành của họ cư xử
giống như trẻ con. Cảm giác như thể cô nợ Diana một lời nhận xét hoặc
giải thích, Corey nói với sự thẳng thắn trung thực, “ba của chị thật
tốt. Ba của em đã bỏ em và mẹ khi em vẫn còn là một em bé. Họ đã ly dị.”

“Mẹ chị chết khi chị được năm tuổi.” Diana nghiêng đầu của cô
qua một bên, lắng nghe những giọng nói hạnh phúc đến từ phòng khách, “mẹ
em làm ba chị cười. Bà dường như rất dễ thương.”

“Đúng vậy.”

“Bà có nghiêm khắc không ?”

“Đôi khi. Một chút. Nhưng sau đó bà sẽ cảm thấy có lỗi và bà sẽ
nướng một loạt bánh sô cô la hoặc bánh dâu tươi cho em – ý em là cho
chúng ta – trước khi em – ý em là chúng ta – đi ngủ.”

“Chà, bánh sô cô la,” Diana thì thầm. “bánh dâu tươi.”

“Mẹ em tin là mọi thứ phải được tươi bất cứ khi nào có thể, và
bà ngoại của em cũng giống vậy. Không dùng đồ đóng hộp. Không dùng đồ
hộp. Không dùng đồ đông lạnh”

“Chà,” Diana lại thì thầm. Với cái rùng mình cô thú thật, “Conchita – đầu bếp của chúng ta – bỏ ớt vào mọi thứ.”

Corey cười khúc khích. “Em biết, nhưng mẹ em đã tiếp quản nhà bếp.”

Đột nhiên cô có cảm giác như thể cô – và mẹ cô – rốt cuộc có
thể mang đến cho Diana và cha của cô ấy một điều tốt đẹp. “Bây giờ mẹ em
cũng là mẹ của chị, chị sẽ không phải ăn ớt của Conchita nữa.” Một cách
trêu chọc, cô bổ sung, “hãy nghĩ, không còn bánh sô cô la phủ ớt nữa !”

Diana bắt được trò chơi ngay lập tức. “Không còn bánh quế ớt với xi rô ớt !”

Họ dừng lại, cười khúc khích, sau đó mắt của họ nhìn nhau và họ
khựng lại, mỗi người đều có cảm giác lúng túng và tuyệt vọng, như thể
tương lai của họ có thể ít nhiều tùy thuộc vào chuyện chỉ cần nói những
chuyện đúng đắn với nhau trong những giây phút đầu tiên này. Corey thu
hết can đảm để nói trước “Ba chị đã cho em một cái máy ảnh thật tuyệt
nhân dịp sinh nhật của em. Em sẽ chỉ cho chị cách xài và chị có thể sử
dụng nó bất cứ lúc nào chị muốn.”

“Chị đoán ông ấy là ‘bố của chúng ta’ từ giờ trở đi.”

Đó là một đề nghị chia sẻ ông ấy, và Corey cắn môi để không run rẩy vì xúc động. “Em – em luôn muốn có một người chị.”

“Chị cũng vậy.”

“Em thích bộ đồ của chị. Nó rất đặc biệt.”

Diana nhún vai, nhìn chằm chằm vào con ngựa dường như đang chạy
đua qua áo thun của Corey. “Chị thích cái áo thun chui đầu của em !”

“Chị thích à. Thật sao ?”

“Thật đấy,” cô nói với cái gật đầu khẳng định.

“Em sẽ gọi cho bà em và nói với bà là chị thích nó. Bà sẽ làm
một cái giống hệt như vậy cho chị, chỉ là theo màu ưa thích của chị. Tên
của bà là Rose Britton, nhưng bà sẽ muốn chị gọi bà là Bà, giống như
em.”

Một tia sáng lóe lên trong mắt của Diana. “Bà ư ? em đi cùng với một người bà nữa à ?”

“Đúng. Bà là một người làm vườn tuyệt vời, ngoài chuyện là một
họa sĩ. Và Ông cũng thích vườn nhưng ông chỉ trồng rau thay vì hoa. Và
ông có thể xây bất cứ thứ gì ! Ông có thể đặt một cái sàn gỗ trên ngôi
nhà của chị, hay xây cho chị một ngôi nhà đồ chơi, hay những thiết kế
đặc biệt cho nhà bếp, giống y như vậy.” Corey búng ngón tay của cô như
nhấn mạnh, nhưng cô vẫn còn lo lắng và sợ bị thất bại . “Ông sẽ xây cho
chị bất cứ thứ gì chị thích. Chị chỉ cần hỏi ông.”

“Ý em là chị sẽ có một người ông nữa hả ?”

Corey gật đầu, sau đó cô nhìn với vẻ thích thú khi Diana ngước
nhìn chăm chú vào trần nhà và vui vẻ công bố, “Em gái, một người mẹ, một
người bà, và một người ông ! Điều này có thể rất tuyệt !”

Thậm chí còn tuyệt hơn thế.

Như Corey đã dự đoán, ông bà của cô yêu Diana ngay chuyến viếng
thăm đầu tiên của cô ấy, và cả hai cô gái bắt đầu bỏ nhiều thời gian ở Long
Valley
với Rose và Henry Britton đến nỗi cha của họ cáu kỉnh công
bố là ông đang cảm thấy bị bỏ rơi. Mùa xuân năm sau, khi Mary nhẹ nhàng
đề cập đến chuyện bà mong là bà được sống gần cha mẹ, Robert vui vẻ
giải quyết vấn đề của mọi người bằng cách hướng dẫn kiến trúc sư phác
thảo một kế hoạch đổi mới và mở rộng nhà khách của lâu đài, sau đó ông
thụt lui lại trong nỗi sợ hãi khi Henry khăng khăng đòi làm hầu hết công
việc của thợ mộc. Sau đó, chỉ thêm một sự nhượng bộ nhỏ với một nhà
kính cho Rose và một vườn rau khổng lồ cho Henry.

Cử chỉ cao thượng của Robert đã được hoàn trả gấp trăm lần với
những bữa ăn ngon lành với trái cây tươi và rau tự trồng trên đất đai
của ông và được trưng bày khéo léo trong các vật trang trí bằng hoa hoặc
những kiểu giỏ lạ mắt, hoặc trong “những chiếc xuồng” được làm lõm vào
từ miếng bánh mì Pháp. Thậm chí điạ điểm của bữa ăn cũng thay đổi theo
cơn bốc đồng và tâm trạng của những gì mà Robert luôn ám chỉ là “những
người phụ nữ của ông”.

Đôi khi họ ăn trong nhà bếp rộng với tường gạch và các chậu
đồng treo từ bức tường cong vòng trên các dãy lò nướng và lò ga ; đôi
khi họ ăn trong vườn trên những miếng khăn lót chén đĩa được làm từ
những miếng vải xanh và trắng có vằn hợp với cái dù ở bên trên bàn; đôi
khi họ ăn bên cạnh hồ trên ghế tựa thấp mà ông của Corey đã làm ra từ
những thanh gỗ; đôi khi họ ăn trên một cái khăn trên bãi cỏ, nhưng với
những ly thủy tinh và đồ sứ đẹp với những gì mà Mary gọi là “tác dụng
đặc biệt.”

Sự tài tình trong việc ăn uống và tiêu khiển làm cho Mary nhận
được nhiều lời ca ngợi một năm sau ngày cưới, khi bà tổ chức bữa tiệc
lớn đầu tiên của bà với tư cách là vợ của Robert Foster. Vào lúc đầu, bà
đã được cảnh báo và sợ hãi khi nghĩ đến chuyện trở thành trò cười cho
bạn bè của Robert, những người đã làm cho bà lo sợ vì họ có địa vị cao
hơn bà trong xã hội và bà tin chắc những kẻ thích chỏ mũi vào chuyện
người khác sẽ nhìn bà chăm chú, nhưng Corey và Diana không lo lắng chút
nào. Họ biết dù bà có làm gì, thì bà cũng làm với tình yêu và tài năng.
Robert Foster cũng cảm thấy vậy. Khoác tay ông quanh vai bà, ông nói,
“em sẽ làm cho họ loá mắt, em yêu – em chỉ cần dịu dàng như bản thân của
em, và làm mọi chuyện theo cái cách đặc biệt của riêng em.”

Sau một tuần tham khảo ý kiến cả gia đình, Mary cuối cùng quyết
định làm một buổi lễ hội cổ truyền Hawaiian cạnh hồ bơi bên dưới những
cây cọ trên bãi cỏ. Và như Robert đã vui vẻ dự đoán, những người khách
thật sự bị lóa mắt – không chỉ bởi thức ăn thịnh soạn, những cái bàn
được trang trí lộng lẫy, và âm nhạc rất tuyệt, mà là từ chính nữ chủ
nhân. Trong cánh tay của chồng, Mary di chuyển giữa những người khách,
thân hình mảnh mai của bà quấn trong cái sarong xinh đẹp, cánh tay của
bà được phủ bằng những vòng hoa tuyệt đẹp được làm bằng phong lan trồng
tại nhà kính của họ từ cổ tay đến khuỷu tay, và khi bà gặp mỗi một vị
khách nữ, bà đưa cho cô ta một vòng hoa phù hợp với y phục của người phụ
nữ.

Khi nhiều người đàn ông khen ngợi bà về thức ăn ngon lạ và rồi
bày tỏ sự thích thú khi khám phá ra Robert Foster đã cày xới một phần
bãi cỏ của ông để làm vườn rau, Mary ra dấu cho cha của bà, người hãnh
diện đề xuất một chuyến tham quan khu vườn dưới ánh trăng. Khi Henry
Britton chỉ những người đàn ông trong những bộ tuxedo đi dọc theo những
luống rau đang phát triển, nhiệt tình của ông đã lây sang họ đến nỗi
trước khi đêm tàn, nhiều người đàn ông đã tuyên bố họ muốn có được một
vườn rau riêng của họ.

 

Khi vài người phụ nữ hỏi tên người phụ
trách khâu thức ăn của bà, Mary đã làm cho họ choáng váng khi nói tên
của gia đình bà. Marge Crumbaker, người phụ trách mục lượm lặt cho tờ
Houston Post đang theo dõi lấy tin ở bửa tiệc, cũng yêu cầu cho biết
người phụ trách thức ăn cũng như người trang trí hoa mà bà đã dùng, và
Mary trở nên căng thẳng, biết là bà có thể bị xem là một kẻ ngu ngốc,
nhưng bà thừa nhận sự thật : mặc cho khái niệm phổ biến là tất cả công
việc nhà đều là công việc cực nhọc, và rằng bất kỳ người phụ nữ thông
minh nào cũng sẽ muốn tìm một chuyện gì khác, thích đáng hơn để sử dụng
thời gian của cô ta, Mary thích nấu nướng, làm vườn, và may vá. Sue đang
thừa nhận rằng bà cũng thích làm đồ hộp rau quả thì bà nhận thấy một
người đàn bà lớn tuổi có mái tóc trắng đang ngồi hơi tránh ra một bên,
chà cánh tay của bà như thể bà đang bị lạnh. “Xin lỗi,” Mary giải thích
với nụ cười hối tiếc, “nhưng tôi nghĩ bà Bradley bị lạnh, và tôi cần tìm
cho bà ấy một cái khăn choàng.”  

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+