Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hạnh phúc ước hẹn – Chương 05 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 5: Chiếc lá ngân hạnh khô

Những cuốn sách kì diệu nhất là những cuốn sách viết về tình yêu.

Tôi đã từng cố gắng đọc thật kỹ; có vài trang vui vẻ, toàn bộ câu
chuyện là cảm giác đau khổ, trong đó có một đoạn kể về sự biệt li.

– Goethe –

Tam kiếm khách đăng ký nghiên cứu sinh trong lúc đi làm nên dù coi
như một trò tiêu khiểnn hưng Chu Lập Đông làm việc rất chăm chỉ, vì đã đăng ký
học nên anh tìm lại một số tài liệu chuyên ngành hồi mới ra trường để ôn lại.
Nhìn lại những trang sách cũ, anh có cảm giác được quay về thời trẻ. Trên trang
sách vẫn còn một chiếc lá ngân hạnh đã khô, vàng đến nhức mắt.

Chu Lập Đông vẫn còn nhớ năm đó, anh và Hác Tư Nguyên đi dạo dưới
tòa nhà Tư Nguyên, lá ngân hạnh rụng bay trong gió, vô tình rơi lên đầu anh,
Hác Tư Nguyên kiễng chân giúp anh lấy xuống rồi hôn lên môi anh, lòng anh nổi
sóng, không sao giữ bình tĩnh, sau một lúc lâu mới nhớ rằng phải hôn lại cô.

Tòa nhà Tư Nguyên đã chứng kiến nụ hôn đầu tiên của họ, cây ngân
hạnh đã lưu lại những hạnh phúc và ngọt ngào họ từng có.

Chiếc lá ngân hạnh được Tư Nguyên ép vào trang sách, còn nhớ lúc
đó, cô nói vói giọng chan chứa hy vọng: “Đợi ép xong, em sẽ làm cho anh
một thanh đánh dấu sách thật đẹp!”

Anh chưa bao giờ chờ đợi thanh đánh dấu sách đó, bởi khi sắp tốt
nghiệp, anh đã lựa chọn một con đưòng tắt mà mọi người đều xem thường. Lúc đi
thực tập anh đã gặp Thẩm Lợi, Thẩm Lợi thể hiện rõ ràng thiện cảm của mình với
một chàng trai nho nhã như anh, vì thế anh có ý đồ lần sau sẽ đưa cô về nhà và
nhẹ nhàng cầm tay cô trên đưòng..

Anh cần có tiền đồ, tiền bạc và địa vị.

Không chỉ anh cần, gia đình anh, một gia thuần nông bao đời nay
cũng cần.

Nhưng con đường này có thật sự nhanh hơn không? Vì sao đi đến tận
bây giờ anh lại bắt đầu nghi ngờ? Anh chẳng phân biệt rõ ràng được con đường
của mình nữa.

Nhưng, đã đi được một nửa đường rồi, có thể quay lại từ đầu không?
Liệu anh có đủ năng lực và dũng khí không?

Có những việc càng muốn quên càng nhớ rõ ràng hơn, Chu Lập Đông ép
mình không nghĩ đến những chuyện trước đây nữa, anh cũng không ngừng nhắc bản thân:
“Cho dù như thế nào, không phải tất cả đều trở thành quá khứ rồi
sao?”

Sau giây lát anh lạị nhớ đến Tư Nguyên, nhớ đến đôi mắt đẹp của
cô, khóe mắt hơi cong lại khi cười.

Sau đó, anh lại ngầm ảm chỉ mình: “Mày không được hối hận,
điều gì là điều mày muốn, điều gì là điều mày nên muốn?”

“Không được, cuộc sống như thế này khiến tôi không thở được,
vì sao tôi không thể yêu? Tôi có thể tiếp tục sống như thế này không?”

Chu Lập Đông liên tục đấu tranh với tư tưởng cùa mình như vậy,
tính toán được mất mà không thể đưa ra lựa chọn, cũng không thể lựa chọn! Có
lẽ, lức đi bước đầu tiên, anh đã cắt tất cả đường lùi cho mình lúc đó, anh đã
quyết định sẽ không bao giờ quay đầu lại.

Nhìn thấy Chu Lập Đông lo lắng và gầy đi,

Thẩm Lợi lo lắng nói: “Hôm nào nói chuyện với bố em xin cho
anh nghỉ phép, gần đây có lẽ anh làm việc mệt quá!”

Chu Lập Đông mỉm cười: “Không sao, gần đây công ty bận, nghỉ
phép sẽ làm lỡ việc.”

“Cũng không thể chỉ kiếm tiền mà không cần sức khỏe
được!” Thẩm Lợi nói.

“Chưa đến mức như thế!” Chu Lập Đông lại bắt đầu nghe
điện thoại, ký giấy tờ.

“Thật là không hiểu được, không phải là chúng ta không có
tiền!” Thẩm Lợi lo lắng, muốn thuyết phục Chu Lập Đông dừng lại: “Anh
kiếm nhiều tiền như thế để làm gì?”

Chu Lập Đông không nói gì, anh chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này.
Trước đây lúc không có tiền, anh nghĩ, nếu sau này có tiền anh sẽ hiếu thuận
với bố mẹ, chăm sóc anh chị em, mua nhà, mua xe. Nhưng bây giờ đã đủ tiền để
nuôi bố mẹ rồi, lo lắng nhà cửa cho anh chị em, có nhà rồi, có xe rồi, nên nghĩ
đến mình, nhưng vì sao anh vẫn chưa dừng lại? Có phải vì anh làm việc theo quán
tính? Hay là anh cảm thấy lòng mình trống rỗng nên muốn dùng công việc để bù
lấp?

“Sau đợt này, anh sẽ nói với bố chuyện xin nghỉ phép!”
Anh nhẹ nhàng dỗ đành Thẩm Lợi: “Đên lúc đó, anh sẽ đưa em đi Thái Lan,
không phải em vẫn nói muốn đi chơi sao?”

Nghe thấy Chu Lập Đông nói thế, Thẩm Lợi vui mừng, không còn lo
lắng nữa, cô nói: “Anh đừng nuốt lời vài ngày nữa em sẽ đến công ty du
lịch hỏi chuyện này.”

“Đã muốn đưa em đi từ lâu, sao có thể nuốt lời được?”

Thẩm Lợi cười rồi rời khỏi phòng làm việc của Chu Lập Đồng,
“Em đi làm việc, hôm nay tâm trạng em vui, buổi tối mời chú ba anh ăn một
bữa nhé!”

“Được, đồng ý với sự sắp xếp của em” Trong lòng Chu Lập
Đông cũng cảm thấy vui, mặc dù chỉ là vui mà thôi.

Gần đến Tết, Chu Lập Đông đưa chú ba ra bến xe về nhà, mặc dù chú
ba chưa khỏi bệnh, nhưng không thể không về theo phong tục ở nông thôn. Chú ba
hỏi Chu Lập Đông: “Cháu và người ấy của cháu lúc nào về?”

“Năm nay chúng cháu không về, ăn Tết ở Bắc Kinh” Chu Lập Đông
nói.

Chú ba lắc đầu với vẻ ngạc nhiên: “Vẫn còn chưa cưới, sao có
thể ăn Tết ở nhà người ta được?”

“Không phải vì công việc bận thôi.” Chu Lập Đông vội
vàng giải thích.

Lúc chú sắp lên tàu, Chu Lập Đông nhét vào tay em họ năm trăm tệ:
“Cẩm lấy mua gì đó cho chú ba, anh bận nên không có thời gian đi
mua.”

Em họ anh cũng không từ chối, nhận tiền rồi nói: “Anh nhiều tiển,
tiêu một ít của anh cũng không sao!”

“Đúng, đúng, đúng, anh em với nhau không phải nên như vậy
sao?” Chu Lập Đông cười.

Thẩm Lợi lấy những thứ để bồi bổ sức khỏe trong nhà dùng không hết
để vào hai chiếc túi to để Chu Lập Đông xách lên tàu, nhìn thấy tàu bắt đầu
khởi động, Chu Lập Đông cảm thấy nhẹ người.

Anh nghĩ, thời buổi bây giờ, có gì đừng có bệnh, không cố gì đừng
không có tiền, đây là một chân lý vô cùng chuẩn xác.

Trên sân ga, rất nhiều người lao động mang chiếu giải ra để nằm vì
không mua được vé tàu, có một số người đợi đến bốn, năm ngày, đầu tóc rối bù và
bẩn thỉu. Trên màn hình chiêu đi chiêu lại quảng cáo của các hãng Adidas,
Chanel không phù hợp với cảnh tượng đó nên Chu Lập Đông cảm thấy buồn cười,
đứng lại xem.

Người đứng xếp hàng trước quầy bán vé chen chúc, ầm ĩ, hận rằng
không thể lật đổ cả nhà ga.

Chu Lập Đông nhớ đến thời đại học, mỗi lần về quê anh cũng phải
chịu đựng cảnh này.

Nhưng từ khi quen biết Thẩm Lợi, anh ít đi tàu hỏa, thỉnh thoảng
về nhà anh đi bằng máy bay. Nhìn lại, đúng là con người phải có tiền mới không
phải chịu khổ. Có tiền, có địa vị, con người ta sẽ lên một tầng lớp khác. Ở một
nơi phức tạp như thế này khiến Chu Lập Đông cảm nhận được rõ ràng tầm quan
trọng của đồng tiền, cũng chỉ có những lúc như thế này, nỗi nhớ Hác Tư Nguyên
của anh mới giảm đi phần nào.

Thật ra, anh đang cố gắng thuyết phục mình, lựa chọn trước đây của
anh không sai!

Nhưng trong cuộc sống, phân biệt đúng sai liệu có dễ dàng như thế
không?

Trong xã hội hiện tại, con người đều theo đuổi một số điều hư vô,
không biết điều gì mới là bản chất của cuộc sống. Rất nhiều người khi nhìn lại
mới nhận ra tất cả chỉ là phù phiếm. Trong thế giới bận rộn này, dường như
người ta đều quên mất thời gian và không gian cuộc sống của mình. Đời người chỉ
biết theo đuổi, mông muội và mù quáng.

Chu Lập Đông có thật sự thuyết phục được mình hay không?

Bản thân anh cũng không biết.

Từ lần trước có chuyện không vui với Tỉnh Thành, Chu Lập Đông
không gặp Tỉnh Thành và Hoắc Yến Phi.

Hôm đó, vẫn là Hoắc công tử ra mặt gọi hai người đi xem thi đấu
bóng chuyền: “Không dễ gì mới có vé xem, ai có thể nói là sẽ không
đi!” Mặc dù Hoắc công tử không nhanh nhạy nhưng anh cũng nhận ra sự khác
lạ giữa hai người, cố tình tìm cơ hội này để hai người hòa giải.

“Mình và Tỉnh Thành không sao, nhiều năm kết nghĩa anh em,
chỉ là tranh cãi nho nhỏ, không để bụng. Chu Lập Đông cười đứng ngoài cổng nhà
thi đấu giải thích với Hoắc công tử.

“Vậy thì tốt!” Hoắc công tử cười vui vẻ, “Lát nữa
xem xong trận bóng mình mời đi uống rượu!”

Tỉnh Thành thấy Chu Lập Đông nói thế cũng thấy ngại, cười nói:
“Chuyện giữa hai chúng ta để sau hãy nói! Bây giờ xem bóng và uống
rượu!”

Hác Tư Nguyên không có kế hoạch về nhà vì vé máy bay và tàu đều
không dễ mua. Nhưng 27 tháng Chạp âm lịch, mẹ kế gọi điện cho cô, giọng vô cùng
lo lắng: “Tư Nguyên, dù thế nào con cũng về, bố con đang bệnh nặng!”

Tư Nguyên vừa uống một ngụm nước nên bị sặc ho không ra, nuốt
không trôi, dường như không thở được, cô nấc nghẹn trong điện thoại, đồng ý vói
mẹ kế

Buổi chiều, Tư Nguyên gọi điện thoại khắp nơi đặt vé, nhưng, tất
cả các điểm đặt vé máy bay và tàu đều hết vé.

Tổng giám đốc Châu nói: “Tôi giúp cô hỏi Tỉnh Thành, trước đây cậu
ấy đã từng làm ở bộ đường sắt, ít nhiều cũng có môi quan hệ, nếu không được,
công ty sẽ cử xe đưa cô về.” Nói xong, ông trực tiếp gọi điện cho Tỉnh
Thành.

Công ty của ông Châu là một công ty nhỏ, có ba chiếc xe có thể
dùng, một chiếc Audi, hai chiếc Buick để phục vụ công việc kinh doanh, nếu cử
một chiếc xe đưa Tư Nguyên về có thể làm lỡ rất nhiều việc, cô sẽ không yên
tâm. Mặc dù như vậy, Tư Nguyên vẫn rất cảm động đến mức ứa nước mắt: “Cảm
ơn ông, tổng giám đốc Châu!”

“Đừng khách sáo thế đối xử tốt vói cô không phải vì muốn bóc
lột giá trị thặng dư của cô sao?” Tổng giám đốc Châu nói vui.

Tư Nguyên cười nhưng không dễ gì xóa tan cảm giác buồn bã trong
lòng.

Chu Lập Đông đến Song Nguyệt tìm Tỉnh Thành.

Không muốn mình bị kẹp giữa anh em và người từng yêu, càng không
muốn anh em của mình bị kẹp giữa mình và người mình yêu.

Tỉnh Thành vừa đi gặp Ngô Kiền Vĩ, giúp Hác Tư Nguyên mua vé tàu,
“Bố của tiểu tài nữ bệnh nặng nên cần về nhà gấp!” Hoắc Yến Phi nhún vai
nói.

Chu Lập Đông không nói ra được thành lời vì sao mình buồn, có lẽ
là buồn thay cho Hác Tư Nguyên, bởi vì anh biết Tư Nguyên yêu bố nhất, bây giờ
bố cô bị bệnh nặng, chắc chắn cô sẽ rất đau lòng! Cũng có lẽ buồn cho chính bản
thân anh, vì lúc Hác Tư Nguyên gặp khó khăn, người đầu tiên cô nghĩ đến không
phải là anh mà là Tỉnh Thảnh.

Chu Lập Đông đứng một lát, cảm thấy ngực mình như bị thứ gì đó
chèn lên, cười chán nản.

“Sao thế?” Hoắc Yến Phi vỗ lên vai Chu Lập Đông,
“Chẳng trách Tỉnh Thành nói cậu cười giống như đang nhớ mùa xuân, sắc mặt
rất kỳ lạ, quả thật là rất giống!”

Chu Lập Đông đấm Hoắc công tử: “Không được nói lung
tung.”

“Cậu không mời mình ăn tối sao?” Hoắc Yến Phi gọi với
theo phía sau Chu Lập Đông.

“Lần sau đi, mình còn có việc!” Chu Lâp Đông không quay
đầu lại, bước ra khỏi Song Nguyệt.

Ở bãi đỗ xe, Chu Lập Đông gọi điện cho Kiến Vĩ, “Cậu giúp
mình xem còn vé tàu đi Cáp Tân ngày nào? Hàng ngày giữ lại bao nhiêu vé?” Thời
đại học, Ngô Kiến Vĩ nằm ở giường phía trên Chu Lập Đông, quan hệ giữa hai
người rất tốt, anh thực tập cùng Tỉnh Thành ở bộ đường sắt rồi ở lại đó làm
việc.

“Ngất mất, sao lại hỏi câu này? Vừa rồi Tỉnh Thành cũng hỏi
hệt như vậy.” Đương nhiên Ngô Kiến Vĩ chơi thân với Chu Lập Đông hơn Tỉnh
Thành, hơn nữa cũng biết Chu Lập Đông và Tỉnh Thành luôn là bạn tốt của nhau
nên không giấu điều gì.

“Tỉnh Thành tìm cậu? Cậu lùi việc của cậu ấy lại, việc của
mình rất quan trọng!” Chu Lập Đông cầm chặt lấy điện thoạt vẻ mặt tàn nhẫn
và nhạo báng. Anh không muốn Tỉnh Thành có vé đưa cho Hác Tư Nguyên, việc đó
cần phải được làm bởi anh, không phải sao?

Thật ra, anh không nhận ra mình đang sợ hãi, sợ Tư Nguyên cảm động
trước hành động của Tỉnh Thành, sợ mình sẽ bị khủng hoảng vì đố ky.

Lập Đông thầm mắng mình yếu đuối và tự ti, sau đó anh tìm cho mình
trăm ngàn lời viện cớ với chính mình: “Mình cần phải bảo vệ tình yêu của
mình!”

Ngô Kiến Vĩ nói với Tỉnh Thành: “Ngại quá, hết vé rồi thật sự
tôi không còn cách nào khác.”

Tỉnh Thành chau mày: “Không phải là vẫn còn giữ lại dự trù
sao? Lấy cho tôi một vé là được!”

Ngô Kiến Vĩ nhớ đến lời căn dặn của Chu Lập Đông liền nói:
“Chỗ tôi không còn vé nào nữa, cậu đến bến tàu tìm người giúp xem
sao!”

Bước ra khỏi trung tâm phục vụ hành khách, bụng Tỉnh Thành nóng
như lửa đốt: “Thói đời gì không biết? Kiếm một tấm vé cũng khó như vậy!
Chẳng trách Tư Nguyên không mua được!”

Tỉnh Thành ngồi vào trong xe, nghĩ xem nên tìm ai để giải quyết
vấn đề.

Lúc đang vò đầu suy nghĩ, anh nhìn thấy Chu Lập Đông, “Lập
Đông đến đây làm gì?”. Tinh Thành không gọi Chu Lập Đông, chỉ từ xa nhìn
theo bóng anh bước vào phòng trung tâm phục vụ khách hàng.

Dáng người Chu Lập Đông rất cân dối, không thể không thừa nhận,
anh có ngoại hình rất đẹp. Người như vậy rất có đức và tài năng! Chu Lập Đông
là người quan hệ rộng rãi, đi đến đâu cũng có người giúp đỡ và có khả năng ứng
phó với mọi việc. Tỉnh Thành cười mình: “Ca ngợi Chu Lập Đông như vậy,
không phải là đố kị cậu ấy chứ?” Sau đó anh lắc đầu rất mạnh, “Làm
bạn bè nhiều năm rồi, vì sao Iại làm như vậy?”

Không đợi Chu Lập Đông ra, Tỉnh Thành đã lái xe đi.

Anh trực tiếp gặp Hác Tư Nguyên: “Không mua được vé, tôi
quyết định sẽ lái xe đưa cô về, tiện thể đi xem băng đăng để mở mang tầm
mắt.”

Không mua được vé, Tư Nguyên hơi thất vọng; nhưng vẫn rất biết ơn
Tỉnh Thành, cô nói: “Cảm ơn Tỉnh sư huynh, anh không cần đưa tôi đi, đợi
vài ngày nữa, lúc mua được vé tôi sẽ về!”

“Cô gái ngốc nghếch, chuyện này đâu có thể chờ đợi? Nếu về
muộn, không gặp được người cần gặp, không phải là điều đáng tiếc sao?”
Tỉnh Thành cầm tay Tư Nguyên đang che lấy mặt thấy mắt cô sưng mọng, anh giúp
cô lau nước mắt rồi nói:”Tôi về bàn giao việc cho Hoắc Yến Phi một lát, ngày
mai sẽ xuất phát!”

Tư Nguyên không biết nên nói như thế nào, mối ân tình Iớn như thế
không phải chỉ một lời cảm ơn là có thể giải quyết.

“Tỉnh sư huynh!…” Tư Nguyên gọi một tiếng rồi không biết nói như
thế nào nữa.

Tỉnh Thành bước ra ngoài cửa, thấy Tư Nguyên gọi mình vội vàng
dừng lại hỏi: “Sao thế?”

Tư Nguyên chỉ mấp máy môi mà không nói được thành lời.

“Hãy đợi tôi!” Tỉnh Thành nhắc lại một lần nữa với vẻ
kiên định.

“Vâng!” Tư Nguyên khẽ gật đầu.

Không biết vì sao, Tỉnh Thành dường như nhìn thấy Tư Nguyên đang
cười trong nước mắt!

Dù khổ dù mệt thế nào, anh cũng cảm thấy xứng đáng.

Tư Nguyên không ngờ Chu Lập Đông xuất hiện, cô cũng không mong chờ
anh xuất hiện.

Nhưng anh đang cười rạng rỡ đứng trước mặt cô, lấy ra một tấm vé: “Đây
là vé tàu đi Cáp Nhĩ Tân!”

Tư Nguyên nhìn khuôn mặt tươi cười của anh, cảm thấy chưa bao giờ
lạ lùng như thế: “Vì sao?”

“Bởi vì anh biết em cần!” Anh đặt vé vào tay cô, quay
người muốn đi.

“Không phải bất kỳ điều gì em cần anh cũng có thể cho.” Tư
Nguyên rưng rưng nước mắt, yếu đuối và khổ sở.

“Vì thế anh chỉ mang đến cho em những điều có thể.” Chu Lập Đông
nói khẽ như một tiếng thở dài.

“Lập Đông, đều đã trở thành quá khứ rồi, anh không nợ em điều
gì!” Hác Tư Nguyên khẽ nói.

“Nhưng, anh tình nguyện để anh nợ em!”

“Thôi, em nghỉ sớm đi, chuyến tàu tối mai, vẫn còn kịp chuẩn
bị, anh sẽ đưa em đi, còn có Tỉnh Thành và Hoắc Yến Phi.”

Tư Nguyên đứng ở cửa cầu thang bất động, mắt nhìn theo bóng Chu
Lập Đông đi xa dần.

Ngoài ga người vẫn đông nườm nượp.

Chu Lập Đông và Hoắc Yến Phi đứng ngoài bậc thềm tìm Hác Tư Nguyên
khắp nơi: “Không thể đã đi rồi được?” Hoắc công tử luôn không giữ
được kiên nhẫn.

“Tàu vẫn chưa chạy, sao có thể đi được?” Chu Lập Đông
tiếp tục nhìn xung quanh.

“Kỳ lạ, sao cũng không thấy Tỉnh Thành đâu?” Hoắc công
tử hỏi.

“Có lẽ đi cùng Tư Nguyên!”

Cuối cùng Chu Lập Đông cũng nhìn thấy Hác Tư Nguyên, trong rừng
người cô từ từ bước lại, vẻ đau thương khiến cô không giống những người khác.

“Đã hẹn là anh sẽ đến đưa em đi, vì sao không đợi mọi
người?” Chu Lập Đông vốn ăn nói nhẹ nhàng nên ngưòi khác không biết anh
đang trách cô hay đơn thuần chỉ là một câu hỏi.

“Em tự đi xe đến cho tiện!” Tư Nguyên nói với Chu Lập
Đông và Hoắc Yến Phi, cô nhìn quanh rồi hỏi:

“Tỉnh sư huynh đâu?”

“Có lẽ đang trên đường!” Chu Lập Đông tiện tay lấy va li
hành lý của Tư Nguyên.

“Các anh không cần tiễn em, đây không phải là lần đầu em đi
tàu!” Vài năm nay, cô đều một mình xách hành lý đi tàu về nhà.

“Đã để chúng tôi gặp thì đưa cô đi là điều nên làm!”
Hoắc công tử nói.

“Trên đời này không có nhiều điều đương nhiên như thế!” Tư
Nguyên khẽ cười nói với Hoắc công tử.

Nghe thấy Tư Nguyên nói thế, bất giác Chu Lập Đông lùi lại một
bước, va vào Tỉnh Thành đang vội vàng chạy lại.

Mặt của Tỉnh Thành đầy vẻ hoài nghi: “Sao lại đi tàu vậy?
Không phải tôi đã hẹn sẽ đưa cô về sao?”

“Đông Bắc có tuyết lớn, đưòng cao tõc bị tắc, lái xe không an
toàn.” Tư Nguyên giải thích.

Tỉnh Thành nói: “Được, nhưng cô đi một mình nhớ phải chú ý an
toàn, còn nữa, nếu vạn nhẩt có chuyện gì phải tự mình bảo trọng!”

Tư Nguyên gật đầu, lấy hành lý từ trong tay Chu Lập Đông, xé vé
lên tàu.

Nhìn thấy cô bước tới gần cửa toa tàu, Chu Lập Đông cảm thấy đau
lòng, anh ôm ngực, khẽ gọi tên cô: “Tư Nguyên!”

Có lẽ cảm nhận được tiếng gọi của anh, Hác Tư Nguyên quay đầu lại,
bước lại gần tam kiếm khách cô lấy trong túi ra một phong bì thư rồi đưa cho
Chu Lập Đông. “Lập Đông, em quên mất không gửi anh tiền vé tàu!”

Chu Lập Đồng ngạc nhiên nhìn chiếc phong bì rồi nói: “Giữa
chúng ta hà tất phải tính toán rõ ràng đến mức này sao?”

Tư Nguyên nghiêm túc nói: “Luôn luôn là như vậy!”

Hoắc công tử và Tỉnh Thành cũng ngạc nhiên.

Lần này Hác Tư Nguyên đi thật, không nói một lời tạm biệt giống
như lúc cô rời khỏi đại học Giao thông năm đó, cô yên lặng bước qua tòa nhà Tư
Nguyên và không quay đầu lại.

Tàu đã chuyển bánh và từ từ rời đi trước mặt tam kiếm khách.

Tỉnh Thảnh nhìn Chu Lập Đông, lạnh lùng nói: “Hóa ra cậu đã
tìm Ngô Kiến Vĩ!”

Chu Lập Đông không nói gì, tay vẫn ôm ngực.

Dường như Hoắc Yến Phi hiểu được sự tình, vỗ vai hai người rồi
nói; “Đừng quên, chúng ta là anh em!”

“Anh em? Được, vậy đã là anh em, hôm nay mình sẽ nói thẳng,
mình thích Hác Tư Nguyên!”

Chu Lập Đông cười nói: “Thích thì sao? Cậu có thể khiến cô ấy
yêu cậu không?”

Trong lòng Tỉnh Thành dường như có một khoảng trống vô tận, anh
không thể thẳng thắn nói với Chu Lập Đông: “Có thể!”

Sau khi đưa Hác Tư Nguyên đi đã là nửa đêm, Chu Lập Đông muốn được
yên tĩnh một mình nên về căn hộ ở ngoại ô.

Khu nhà rất tĩnh mịch, Chu Lập Đông dừng lại ở duới nhà một lát
cảm thấy tim mình vô cùng đau đón.

Anh nhắn tin cho Thẩm Lợi: “Anh tiếp khách về muộn, sợ làm
phiền mọi người ở nhà, tối nay anh ở Mạt Lợi Viên.”

Dường như ngay lúc đó, anh thấy Thẩm Lợi gọi diện “Lập Đông,
anh ở đâu?”

“Bãi đỗ xe ở Mạt Lợi Viên” Chu Lập Đông ngạc nhiên nghe thấy
giọng hốt hoảng của Thẩm Lợi, “Em sao thế? Có chuyện gì không?”

“Không… Không có gì, tối nay, em cũng ở Mạt Lợi Viên, em
xuống bãi đỗ xe đón anh!”

“Không cần, bên ngoài rất lạnh!” Chu Lập Đông tâm lý
nói.

Thẩm Lọi đã tắt điện thoại.

Chu Lập Đông đứng trước cửa thang máy đợi hồi lâu mới thấy thang
máy đi xuống. Một người đàn ông cao to lao ra khỏi thang máy chạy ra ngoài cửa
“Giờ này vẫn còn có người ngoài sao?” Chu Lập Đông không thể không
nhìn theo bóng dáng người đàn ông, có vẻ rất quen!

Thẩm Lợi đứng ở ngoài cửa đợi anh: “Sao lâu thế?”

“Anh đợi thang máy!” Chu Lập Đông vội vàng kéo Thẩm Lợi
vào phòng, “Đừng để bị lạnh!”

Trên giá dép ngoài cửa dép để lộn xộn, Chu Lập Đông nhìn vào trong
phòng khách rồi hỏi: “Có khách đến sao?”

Thẩm Lợi chỉnh lại đệm trên ghế sô pha: “Làm gì có khách
nào?”

Chu Lập Đông nhìn cốc rượu trên bàn: “Sao một người lại có
hai cốc rượu?”

“Ồ, em chuẩn bị trước cho anh!” Thẩm Lợi nói.

Nhìn thấy thái độ mất tự nhiên của Thẩm Lợi, Chu Lập Đông dường
như suy nghĩ điều gì đó, anh nói: “Hôm nay tiếp khách với Tỉnh Thành, anh
uống cũng không ít, bây giờ anh muốn uống một tách trà.”

Thẩm Lợi vội vàng đứng đậy: “Để em đi pha cho anh!”

“Không cần, ai dám làm phiền đại nhân” chu Lập Đông ngăn
Thẩm Lợi lại rồi bước vào phòng bếp.

Cửa sổ trong phòng bếp không có rèm, nhìn qua khung kính có thể
nhìn thấy những vì sao xa, mặc dù ánh sáng yếu ớt nhưng rất thuần khiết.

Chu Lập Đông thất thần nhìn ra xa, đầu óc trống rỗng.

Phía sau, cánh tay nhỏ nhắn của Thẩm Lợi ôm lấy eo anh: “Lập
Đông, anh đang nghĩ gì?”

Chu Lập Đông nhẹ nhàng gỡ tay cô ra: “Anh mệt đi nghỉ
thôi!” Anh quay người bỏ đi.

Thẩm Lợi ngập ngừng: “Chu Lập Đông!”

Chu Lập Đông ngẩng đầu, mặt không bộc lộ thái độ: “Anh vừa
pha trà cho em!”

Anh không muốn chịu đựng cô thêm nữa.

Ngày Hác Tư Nguyên quay về Bắc Kinh đúng vào 14 tháng Hai, Tổ Kế
đi xe đến đón cô và mang theo một bông hồng.

Tư Nguyên cười nói: “Đây là lần đầu tiên mình nhận được hoa
hồng!”

Tổ Kế hỏi: “Chu Lập Đông chưa bao giờ tặng hoa hồng cho cậu
sao?” Nói xong mới biết mình lỡ lời, không thể không tự trách mình:
“Mình ăn no rửng mỡ, tự nhiên nhắc đến anh ta làm gì?”

Tư Nguyên không để tâm, cô nói: “Không nói chuyện lãng mạn
với cậu nữa, tự nhiên đi xa như vậy đón mình! Không phải mình đã nói mình có
thể tự về sao, mình cũng không mang nhiều đồ!”

Tổ Kế cũng không không nghe cô than thở nữa, xách túi của cô đặt
vào trong xe, nhấn phanh rồi nói: “Ngồi yên chưa, bản cô nương bắt đầu cho
xe bay đây!”

Về đến căn phòng nhỏ, tiễn Tổ Kế về, Tư Nguyên mới nằm trên giường
bật khóc.

Lúc đưa bố cô đi, cô không khóc; lúc biết bố cô muốn được chôn
chung với mẹ cô, cô cũng không khóc; lúc cô đến mộ bố mẹ cáo biệt, cô cũng
không khóc; chịu đựng suốt đường đi, bây giờ, cô không thể ngăn được nước mắt
của mình nữa, cô trách móc vì sao họ lại rời bỏ cô? Vì sao bố cô lại độc ác như
vậy, không muốn để cô nhìn mặt lần cuối? Vì sao cô lại cô đơn trên thế giới
này?

Khóc mệt rồi, Tư Nguyên lấy gấu bông gối lên đầu, để mình đắm chìm
trong cảm giác trống rỗng.

Chuông điện thoại liên tục vang lên, cô nghĩ mình đang gặp ảo giác
nhưng tiếng chuông như thúc giục khiến Tu Nguyên không thể không nghe điện
thoại: “Xin chào, tôi là Hác Tư Nguyên.”

Đầu bên kia điện thoại yên lặng, Tư Nguyên thở dài: “Gọi nhầm
sao?” Cô vừa định tắt điện thoại, bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc:
“Tư Nguyên, em vẫn ổn chứ?”

Cái gì ổn? Cái gì không ổn? Tư Nguyên yên lặng không nói gì rồi
tắt điện thoại, lúc này, cô sợ mình sẽ yếu đuối mà mò xuống giếng sâu của tình
cảm.

Cô cần sự an ủi và cảm giác ấm áp, nhưng cô sợ rằng khi sa vào đó,
một lần nữa cô sẽ không thể hồi phục được.

Chu Lập Đông cầm điện thoại không muốn đặt xuống, vừa rồi rõ ràng
anh nghe thấy tiếng cô khóc, rõ ràng anh nghe thấy giọng nói không thể bi
thương hơn được nữa của cô: “Tôi là Hác Tư Nguyên!” Giọng nói này như
vang vọng bên tai anh, càng lúc càng lớn rồi đột ngột nổ bùng lên trong đầu
anh, khói nồng nồng tràn khắp lục phủ ngũ tạng.

“Tư Nguyên, xin lỗi!” Anh nói không thành tiếng.

Nhân viên thư ký nhìn thấy Chu Lập Đông đưa tay ôm ngực, mặt mày
nhăn nhó, miệng không ngừng lẩm bẩm, khóe miệng chảy ra một vệt máu.

Nghĩ rằng có chuyện không hay nên vội vàng đưa anh đi bệnh viện.

“Chảy máu dạ dày, cũng may là đưa đến kịp thời!” Bác sĩ
nói vói Thẩm Khánh Sơn.

Thẩm Khánh Sơn thở phào nhẹ nhõm, nói với thư ký của Chu Lập Đông:
“Lần này may mà có cậu!”

Nhân viên thư ký không dám nhận công, vội vàng nói: “Phó tổng
giám đốc Chu là người may mắn!”

Thẩm Khánh Sơn nhìn quanh rồi nói: “Phiền cậu thông báo cho
Thẩm Lợi, để con gái tôi đến bệnh viện!”

Nhân viên thư ký vội vàng nghe lời.

Lúc Chu Lập Đông tỉnh lại, xung quanh anh tối đen. Anh động cựa,
cảm thấy một phần cơ thể vô cùng đau đớn, “Đây có phải là địa ngục
không?” Anh tự hỏi.

Nghĩ đến địa ngục, bỗng nhiên anh nhớ đến Hác Tư Nguyên, anh đã
gọi điện thoại cho cô. Lẽ nào hai người đã âm dương xa cách? Anh vẫn chưa nói
với cô anh hối hận như thế nào. Dường như ở trong bóng tối quá lâu anh mới nhận
thấy một tia sáng.

Cửa được mở ra, ánh đèn ngoài hành lang hắt vào trong phòng.

Có người nhẹ nhàng bước vào, áp sát người bên cạnh anh, cầm lấy
tay anh khẽ gọi: “Lập Đông, Lập Đông!”

Chu Lập Đông không muốn trả lời.

Cửa phòng lại được đẩy ra, lần này là bác sĩ trực ca: “Cô
Thẩm!” Bác sĩ khách khí chào Thẩm Lợi.

“Rốc cuộc anh ấy thế nào rồi? Vì sao mãi không tỉnh?”
Thẩm Lợi hỏi.

“Anh ấy mệt quá, chúng tôi đã tiêm cho anh ấy ít thuốc an
thần, hy vọng anh ấy có thể nghỉ ngơi!” Bác sĩ thấy Chu Lập Đông không có
điều gì đáng e ngại

nên sang phòng bệnh khác.

Thẩm Lợi ngồi một lát, cảm thấy nhàm chán, sau khi ra ngoài nghe
điện thoại, cô không quay lại nữa.

Giữa đêm khuya, bốn bề tĩnh mịch đến đáng sợ; Chu Lập Đông muốn
nhắm mắt đi nghỉ nhưng không sao ngủ được, trong đầu anh chỉ hiện lên hình ảnh
của Hác Tư Nguyên, rồi bóng dáng của cô dần dần rời xa, anh muốn giữ lại nhưng
không sao giữ đuợc!

Cho đến khi trời sáng, anh mới mơ hồ ngủ thiếp đi.

Vừa ngủ được một lát, có người đến thăm, đó là bà Thẩm và bảo mẫu
mang cháo cho anh.

Bà Thẩm nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của Chu Lập Đông liền nói:
“Bố con nói để con yên tâm nghỉ ngơi, công ty đã có ông ấy lo!”

Chu Lập Đông cười: “Để bố con chịu mệt rồi!”

Bà Thẩm cầm bát cháo đợi cho nguội rồi nói: “Còn khách sáo gì
nữa, đã là người một nhà rồi!”

Chu Lập Đông hơi nhạy cảm với chữ “người một nhà”, anh
cười khổ sở trong lòng, người một nhà? Anh từng hy vọng có thể vào được nhà này
để hưởng vinh hoa phú quý, đó là điều anh đã không tiếc bất kỳ điều gì để đánh
đổi, nhưng bây giờ vì sao khi bà Thẩm nhắc đến chữ “người một nhà”,
anh lại cảm thấy thất vọng và buồn bã?

Ở bệnh viện thành phố.

Hoắc Yến Phi kéo Tỉnh Thành, chỉ vào cửa phòng 503 rồi nói:
“Đây rồi!”

“Không phải nói là không có gì ghê gớm sao?” Tỉnh Thành
nhìn Chu Lập Đông đang nằm trên giường bệnh qua cửa kính. Đôi mắt của Chu Lập
Đông sâu thẳm khi không đeo kính, sống mũi cao lộ rõ vẻ gầy guộc và mệt mỏi,
đặc biệt là đôi môi mím chặt nhợt nhạt không sắc máu. Hóa ra lúc Chu Lập Đông
không cười, sắc mặt của anh lạnh lùng và hờ hững như vậy! Nhưng vì sao Tỉnh
Thành lại nhìn thấy vẻ cô đơn và đau khổ trên mặt anh?

“Lập Đông!” Anh gọi một tiếng, giọng hơi khàn khàn.

Chu Lập Đông bừng tỉnh giấc, cười với anh và Hoắc Yến Phi theo
thói quen: “Thế nào mà cũng làm kinh động khiến các cậu phải đến
đây!” Anh muốn ngồi dậy nhưng Hoắc Yến Phi ngăn lại: “Đừng cử động,
bọn mình nghe nói cậu vào viện, không yên tâm nên đến thăm!”

“Không sao!” Chu Lập Đông cười gượng gạo.

“Đang khỏe mạnh sao lại bị đau dạ dày?” Hoắc Yến Phi
hỏi.

“Có lẽ mình bị nhiễm lạnh, mấy ngày nay nhiệt độ giảm nhưng
không để ý mặc thêm áo.” Chu Lập Đông nói và nhìn về phía Tỉnh Thành:
“Mấy ngày nay cậu có gặp Hác Tư Nguyên không? Bố cô ấy mất, chắc chắn cô
ấy rất đau lòng!”

Tỉnh Thành chau mày: “Cậu đã bị như thế này, quan tâm đến
nhiều chuyện khác để làm gì?”

Chu Lập Đông lau kính rồi đeo lên, lấy lại vẻ thản nhiên:
“Lần này mình tự làm tự chịu!”

Lúc sắp đi, Tỉnh Thành và Hoắc Yến Phi nói với Chu Lập Đông:
“Mau dưỡng bệnh, công ty còn rất nhiều việc đợi cậu đi thương thảo!”

Chu Lập Đông không nói gì, chỉ cười nhìn theo hai người bước ra
khỏi cửa!

Ở bệnh viện theo dõi vài ngày, tình hình không đáng lo ngại, Chu
Lập Đông về nhà họ Thẩm.

Thẩm Khánh Sơn đề nghị anh nghỉ ngơi thêm vài ngày nhưng anh không
chịu được nhàn rỗi, bảo Thẩm Lợi mang các tài liệu ở công ty về cho anh xem.

Thẩm Lợi nói: “Anh không phải là người làm thuê của nhà em,
không làm việc không có cơm ăn sao mà phải dốc sức như thế?”

Chu Lập Đông cười: “Anh không làm gì thấy nhàm chán!”

“Vậy anh đi mua sắm cùng em!”

“Em muốn ra ngoài, có rất nhiều người xếp hàng muốn được đi
cùng em, em để anh ở nhà yên tĩnh vài ngày đi.”

Thẩm Lợi nghiêm mặt: “Nhưng em chỉ muốn có anh đi cùng
em!”

Chu Lập Đông lắc đầu: “Anh xin lỗi, anh không khỏe, để hôm
khác!”

Thẩm Lợi nhìn thấy Chu Lập Đông bước vào phòng ngủ, trong lòng cảm
thấy nghi ngờ, lẽ nào anh đã biết điều gì đó?

Tỉnh Thành mời Tư Nguyên ra ngoài ăn cơm, gọi toàn các món ăn mà
cô thích.

Tư Nguyên động đũa nhưng không cảm thấy mùi vị gì.

Tỉnh Thành nói: “Nên ăn nhiều hơn một chút gần đây cô rất
gầy!”

Tư Nguyên lại cầm đũa nhưng vẫn không ăn được, gắp món mà anh
thích đặt vào đĩa của anh:

“Anh cũng ăn nhiều vào!”

Chu Lập Đông cùng Thẩm Lợi ra ngoài, cô nói gần đường Linh Lung có
một nhà hàng rất ngon nên muốn tranh thủ buổi tối không bận rộn đến đó ăn thử.

Thẩm Lợi tinh mắt, nhìn thấy Tỉnh Thành từ xa, kéo tay Chu Lập
Đông nói: “Đó không phải là Tỉnh Thành sao? Mình qua đó chào một câu!”

Đông người, từ xa, Chu Lập Đông và Thẩm Lợi chỉ nhìn thấy Tỉnh
Thành, đến khi bước lại gần mới nhìn thấy cô gái ngồi đối diện với anh.

“Tỉnh Thành hẹn hò ở đây sao?” Thẩm Lợi nhìn thấy cô gái
đó nhiệt tình gắp thức ăn cho Tỉnh Thành nên thầm đoán.

Tỉnh Thành và Tư Nguyên ngẩng đầu lên, nhìn thấy Chu Lập Đông và
Thẩm Lợi.

Bọn đôi mắt nhìn nhau nhưng thái độ trên mặt không giống nhau,
ngạc nhiên, bất ngờ, nghi ngờ, buồn bực, điềm nhiên…

Tỉnh Thành dao động một giây rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:
“Không ngờ lại có thể gặp nhau ở đây!”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+