Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hạnh phúc ước hẹn – Chương 08 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 8 : Có lúc nguyện lựa chọn không buông tay

Con người được sinh ra hai lần sao?

Đúng.

Lần đầu tiên là ngày bắt đầu sự sống;

Lần thứ hai là ngày manh nha một tình yêu.

-Victor Hugo-

Cuối cùng Chu Lập Đông cũng có thể đường đường chính chính gặp Hác
Tư Nguyên, có vài lần, anh đợi cô trên đường cô đi làm về, hy vọng có thể gặp
cô một cách tình cờ! Nhưng lần nào Hác Tư Nguyên cũng nhìn thẳng về phía trước
và đi qua anh, bỏ qua cơ hội tương phùng mà anh đã diễn tập nhiều lần!

Cô đã thay đổi, không còn là người thiếu nữ ngây thơ non nớt thời
học đại học nữa, bây giờ trong ánh mắt của cô thể hiện sự trưởng thành và tự
tin, rõ ràng là một nhân viên công chức thực thụ.

Một lần nữa Chu Lập Đông lại nhìn thấy bóng dáng Hác Tư Nguyên dần
dần biến mất trong tầm mắt, trong lòng anh không khỏi cảm thấy buồn rầu! Anh
nghĩ, phải đuổi theo để nói với cô ấy anh đã đợi cô ấy bao nhiêu lâu, nhưng vừa
bước được vài bước anh lại do dự.

Anh không dám nghe câu nói thốt lên từ miệng cô “Anh không
cần tìm gặp em nữa”, anh không có đủ dũng cảm để chấp nhận.

Không cần đến công ty hàng ngày, Chu Lập Đông ở nhà thu dọn đồ
đạc, căn hộ đã được sửa chữa, mua thêm một số đồ đạc nữa là có thể đến ở, Chu
Lập Đông mua đồ dùng trong nhà, thay đổi cách bày biện, Tỉnh Thành và Hoắc Yến
Phi muốn giúp nhưng bị anh khéo léo từ chối: “Các cậu ở công ty giúp kiếm
tiền đi!”

Chu Lập Đông thích ở trong bếp, vì từ đây nhìn ra ngoài, có thể
thấy toàn cảnh của đại học Giao thông, đặc biệt là có thể nhìn thấy lời dạy
uống nước nhớ nguồn trên giảng đường chính và hàng cây ngân hạnh dưới tòa nhà
Tư Nguyên, anh nhìn về hướng đó, dường như nhìn thấy Hác Tư Nguyên!

Anh dần dần hiểu ra, khi nhớ nhung một ngưòi cần có sự yên tĩnh,
chỉ như vậy, trái tim mới không bị gò ép, tự do đến được bên bờ của tình yêu!

Tranh thủ thời gian này, Chu Lập Đông cẩn thận điều chỉnh chế độ
ăn uống của mình, anh ăn các loại cháo dinh dưỡng tốt cho dạ dày, đúng là hiệu
quả không tồi, số lần dạ dày bị chảy máu giảm dần, khí sắc cũng tốt hơn nhiều.

Chỉ có điều, số lần anh nhớ Hác Tư Nguyên tăng dần, có lúc anh hy
vọng vào những điều tốt đẹp, có lúc lại lo lắng hốt hoảng. Anh tự cười mình,
không biết vì sao từ một người lạnh lùng, xấu xa, anh lại trở thành một người
sống tình cảm đến thế? Hóa ra, con người chỉ thay đổi sau một suy nghĩ!

Hoặc có lẽ, tận đáy lòng mỗi người đều ẩn giấu con người thật của
mình và bộc lộ vào một thời điếm thích hợp.

Chuyện Chu Lập Đông và Thẩm Lợi chia tay, Hác Tư Nguyên nghe đích
thân Thẩm Lợi nói.

Đó là vào một sáng đầu tuần, Tư Nguyên phải đi gặp khách hàng bàn
bạc phương án, đang vội vàng bước vào cổng công ty, cô thấy Thẩm Lợi quần áo
nhếch nhác đứng chặn trước cửa, nhìn thấy cô liền lao đến chửi: “Hác Tư
Nguyên, cô và Chu Lập Đông sẽ không được chết yên ổn!”

Tư Nguyên không muốn gặp cô ta, nhưng nhìn thây đồng nghiệp xung
quanh đang nhìn mình với ánh mắt hoài nghi, cô không chịu đựng được, bước tới
trước mặt Thẩm Lợi, nói rất rõ ràng: “Tôi và Chu Lập Đông không có bất kỳ
quan hệ nào! Cô tìm nhầm người rồi!”

Thẩm Lợi hét lên như bị điên: “Nếu không phải vì cô, sao Lập
Đông có thể rời xa tôi?”

Tư Nguyên ngạc nhiên: “Chu Lập Đông rời xa cô?” nhưng cô
nhanh chóng lấy lại bình tình, “Cô hãy soi gương xem, cô như thế này, bất
kỳ ai cũng sẽ rời xa cô!”

Tư Nguyên không hận Thẩm Lợi, nhìn thấy dáng vẻ cô ta như thế, cô
còn thông cảm với cô ta.

Phụ nữ không thể sống dựa vào đàn ông, cô thầm nhắc mình như thế.

Thẩm Lợi nổi điên, túm lấy tóc Tư Nguyên, cố gắng dúi cô ngã xuống
đất, “Cô là người đàn bà dâm đãng, quyến rũ Lập Đông, tất cả là vì cô, anh ấy
mới không cần tôi nữa! Cô chết đi!”

Lúc chửi người khác, người ta không nghĩ xem có phải đang chửi
mình không, có lúc chỉ vì sướng miệng mà làm mất đi nhân cách!

Mặc dù Tư Nguyên không quá yếu ớt, nhưng cô không chịu được được
sự việc ầm ĩ như thế này “Ai đó đi gọi tổng giám đốc Châu giúp tôi!”

Ông Châu nghe nói con gái yêu ngàn vàng của Thẩm Khánh Sơn đến gây
chuyện, hơn nữa còn tìm gặp trợ thủ đắc lực nhất của ông là Hác Tư Nguyên nên
bất chấp quan hệ làm ăn với nhà họ Thẩm, trực tiếp gọi bảo vệ.

Nhìn thấy Hác Tư Nguyên bị Thẩm Lợi làm bị thương ở mặt, ông Châu
nổi giận, giơ tay tát Thẩm Lợi hai cái, “Muốn bắt nạt người khác sao, cô
nhầm đối tượng rồi!”

Thẩm Lợi bị đánh nên tỉnh táo trở lại, trợn mắt nhìn Hác Tư
Nguyên: “Tôi hận cô, cả đời nguyền rủa cô!”

Cô ta lại nhìn ông Châu, cười một cách quái dị: ‘Tôi sẽ bắt ông
phải trả giá vì hai cái tát ngày hôm nay!”

Ông Châu lấy thuốc sát trùng lau vết thương cho Tư Nguyên,
“Nếu để lại sẹo, chắc chắn Tinh Thành sẽ kết tội tôi! Cô phải phối hợp với
tôi, đừng động đậy!”

Ông Châu bảo người khác giữ tay chân Tư Nguyên rồi gíup cô rửa vết
thương.

Lúc lại gần, Tư Nguyên luôn cảm thấy ông Châu trông rất quen,
giống hệt ai đó trong ấn tượng của cô, nhưng cô không thể nhớ ra là ai.
“Chú Châu, trước khi cháu đến công ty, chúng ta đã gặp nhau ở đâu
chưa?” Tư Nguyên nhìn thẳng vào mắt ông Châu.

Ông Châu cười, tay cầm khăn hơi run, “Không, chúng ta chưa
bao giờ gặp nhau!”

“Không đúng! Chắc chắn là đã gặp rồi, nếu không sẽ không thấy
quen như thế!” Tư Nguyên khẳng định.

“Đừng động đậy, nhìn xem, chỗ da này bật ra rồi!” Ông
Châu nói vòng quanh.

“Tổ Kế!” Tư Nguyên buột miệng nói, “Trông chú rất
giống Tổ Kế.”

“Sao tôi có thể quen con bé đó được?” Ông Châu phủ nhận.

“Con bé đó? Ai nói cho chú biết Tổ Kế là nữ thế?” Tư
Nguyên nhìn ông Châu.

“Thua cô rồi, phải tôi biết Tổ Kế” Cuối cùng ông Châu
cũng thừa nhận.

“Hình như không chỉ đơn giản là quen biết?”

“Bố nó là em trai tôi!”

“Lúc cháu đến công ty làm, có phải Tổ Kế đã nói đỡ giúp cháu
trước rồi không ?”

“Cô là bạn của nó mà! Chăm sóc cô là điều nên làm!” Ông
Châu cười, “Nó bảo không được nói cho cô biết!”

“Tổ Kế!” Tư Nguyên cười, mắt cô cay cay muốn khóc,
“Hóa ra cô ấy luôn giúp đỡ cháu!”

Tỉnh Thành biết chuyện Thẩm Lợi đến công ty của Tư Nguyên gây
chuyện, vội vàng đến gặp cô. Nhìn thấy Tư Nguyên bị thương, anh không tránh
khỏi thương xót, anh nói: “Tư Nguyên, sao lại gây chuyện với Thẩm Lợi? Cô
nên tránh xa người phụ nữ chua ngoa đó mới phải!”

Tư Nguyên cười, “Không sao! Không phải tôi vẫn rất ổn
sao?”

Tình Thành chỉ lên mũi cô: “Sắp như vẽ mặt mèo rồi, còn nói
là không sao?”

“Ông Châu, sao ông không giúp tôi chăm sóc Tư Nguyên? Để cô
ấy bị bắt nạt như thế!” Tỉnh Thành giận dữ, dường như trở thành phụ huynh
và người bảo hộ cho Tư Nguyên!

Ông Châu nói: “Đã biết thế nào cậu cũng trách tôi, không phải
tôi không để mắt đến cô ấy, tôi đã không để cho người phụ nữ độc ác đó yên
thân!” Ông Châu giơ tay mô phỏng động tác, lúc đó Tỉnh Thành mới thở phào
nhẹ nhõm.

Chu Lập Đông đến Song Nguyệt xem xét tình hình. Không nhìn thấy
Tỉnh Thành ở đó liền hỏi Hoắc Yến Phi: “Tỉnh Thành đâu?”

Hoắc công tử nhìn thấy Chu Lập Đông, kể lại cho anh nghe sự việc:
“Thẩm Lợi đến công ty của Tư Nguyên gây sự, Tư Nguyên bị thương, Tỉnh
Thành đến đó an ủi!”

Nói xong, bỗng nhiên anh cảm thấy có điều gì đó không ổn, lúc nhìn
lại, đã không thấy Chu Lập Đông đâu nữa.

Chu Lập Đông lo lắng, lái xe nhanh như bay đến đó!

Chỉ có điều lúc vừa đến bãi đỗ xe, anh thấy Tư Nguyên đang khoác
tay Tỉnh Thành bước ra, anh vội vàng cúi đầu xuống vô lăng.

Mặc một chiếc áo khoác màu tím, hình như Tư Nguyên gầy hơn, có lẽ
vì màu áo nên sắc mặt cô trở nên tiều tụy, cô yên lặng khoác tay Tỉnh Thành đi
xa dần. Nhìn thấy họ đi với nhau như thế, Chu Lập Đông thầm tự trách mình,
nhiều hơn là cảm giác mất mát và trống rỗng!

… Anh có nên lùi lại không?

Một người là bạn thân của anh, một người là người anh yêu nhất.

Có lẽ anh nên chúc phúc cho họ, có lẽ Tư Nguyên ở bên Tỉnh Thành
sẽ hạnh phúc hơn khi ở bên anh.

Anh lái xe lòng vòng quanh vành đai bốn, nhưng dù làm thế nào,
lòng anh vẫn rối tung như tơ vò

Trên đài phát thanh bỗng nhiên vang lên một giọng nữ rất dịu dàng:
“Bài hát Hạnh phúc ước hẹn được tặng cho Tiểu Tuyết…”

Những giằng co kỳ lạ trong tình cảm

Anh vẫn yêu em

Còn em vẫn hát

Giả vờ như không có chuyện gì xảy ra

Thời gian trôi đi

Tình yêu đối mặt với sự lựa chọn

Em lạnh lùng anh khóc

Lúc xa nhau không vui vẻ

Em viết

Có những tình yêu chỉ dừng lại ở đây

Thật đau lòng

Sao em mệt mỏi

Hạnh phúc đã ước hẹn

Anh hiểu nên không nói

Tình yêu đã nói, giấc mơ đã xa

Vui và không vui, lần lượt đếm

Em không còn lưu luyến

Những cảm giác yêu thương quá sâu đậm

Anh vẫn nhớ

Nghe đến câu cuối cùng, Chu Lập Đông chảy nước mắt.

Anh chạm vào chiếc túi bằng giấy luôn mang bên mình và hạ quyết
tâm.

Chu Lập Đông đã đợi trước cửa rất lâu.

Lần trước anh đã bị từ chối, Tư Nguyên đã dứt khoát nói với anh:
“Anh nhầm chỗ rồi, đợi nhầm người rồi!”

Anh không thể biết vận may lần này của mình như thế nào. Ôm một
đống thuốc khử trùng và nước làm mát da, Chu Lập Đông lo lắng đứng chờ. Lúc Tư
Nguyên xuất hiện, anh đã không còn nhớ mình đã đợi bao lâu nữa!

“Tư Nguyên!” Anh chỉ dám gọi cô khe khẽ, sợ rằng nếu nói
to sẽ khiến cô sợ hãi.

Tư Nguyên giống như bị mê hoặc, cô mở to mắt nhìn Chu Lập Đông.

Nhìn nhau hồi lâu, chỉ nghe thấy tiếng đồ vật bị rơi xuống đất,
ánh mắt của hai người mới chuyển sang hướng khác.

“Anh xin lỗi, Tư Nguyên!” Giọng nói trầm trầm của Chu Lập Đông hơi
khàn, chan chứa tình yêu và sự hối lỗi!

Tư Nguyên khẽ cười, nước mắt tuôn rơi rồi chảy ra khắp mặt!

Người cô đã từng yêu, mỗi câu nói giống như một vết sẹo bị chảy
máu.

Tư Nguyên cúi đầu nhặt thuốc rồi đặt vào tay Chu Lập Đông, nói
từng chữ: “Đã-là-quá-khứ-rồi! Hãy-quên-đi!”

Chu Lập Đông giống như bị đánh trúng vào đầu, ngốc nghếch nhìn
thái độ kiên quyết cua cô.

Hác Tư Nguyên nghĩ, nếu đủ sức, cô sẽ nói chữ “quên”
chắc như đinh đóng cột không cho anh hoặc bản thân cô còn bất kỳ hy vọng nào
nữa. Nhưng, cô không chỉ không đủ sức mà còn thiếu dũng khí và kiên trì!

Hác Tư Nguyên hận Chu Lập Đông, hận anh lạnh lùng vô tình, bỉ ối;
nhưng cô càng hận mình, biết rõ ràng anh là một người như thế nhưng vẫn không
thế xóa nhòa hình ảnh của anh trong ký ức!

Không, cô có thể!

Cô cần phải làm như thế, cô đã không thể tha thứ cho anh nên cần
phải quên lãng.

Cô mệt mỏi nằm trên nền nhà, điều hòa lại nhịp thở. “Đây giống như
một giấc mộng, sẽ nhanh chóng trở thành quá khứ!” Cô nói vậy với bản thân.

Cô sẽ không còn là một Hác Tư Nguyên bị người ta bỏ rơi nữa.

Tổ Kế đứng trước khu thương mại Đương Đại đợi Hác Tư Nguyên, cô
hẹn cô ấy đi mua sắm.

Lúc Tư Nguyên đến, Tổ Kế vừa nói chuyện điện thoại xong, nhìn thấy
Tư Nguyên bước vào, cô nghịch ngợm nháy mắt hỏi: “Sao cậu lại đoán ra ông
Châu có quan hệ họ hàng với mình?”

Tư Nguyên cười, “Nếu trách thì chỉ trách hai người quá giống
nhau! Không cần đoán, chỉ cần nhìn là biết! Chỉ trách mình trước đây không để
ý, nêu sớm quan sát thì đã biết từ lâu rồi!”

“Ồ, mấy năm rồi mới phát hiện ra, còn nói là mình và ông ấy
quá giống nhau?” Tổ Kế bĩu môi, “Mình đã nói vói ông ấy là không được
bán mình, cuối cùng vẫn bán!”

“Không phải ông ấy bán cậu, mà là cậu đã làm quá nhiều điều
cho mình, khiến mình bất giác nhớ đến cậu!”

“Cậu học được cách ăn nói khách sáo như thế này từ lúc nào
thế?”

Tư Nguyên khoác tay Tổ Kế, “Mình khách sáo gì với cậu? Đi
thôi, lát nữa mình mời cậu ăn Pizza Hut!”

Tổ Kế nghe thấy vậy, “Sớm biết thế này mình đưa con trai mình
đi cùng!”

“Tham lam!” Tư Nguyên cười.

Tỏ Kế nhìn thấy một chiếc váy bằng tơ tằm có hình hoa trắng nổi
bật trên nền đỏ lúc mặc thử thấy vừa người nên rất thích, cô khuyên Tư Nguyên
nên mặc thử: “Chúng ta mặc đồ đôi đi!”

Tư Nguyên không thích trang phục có hoa nên lắc đầu: “Mình
không thích những đồ quá nổi bật quá bắt mắt!”

“Quần áo bắt mắt cũng khiếh cho người đàn ông bên cạnh bắt
mắt phải không?” Tổ Kế cũng là người hay nói mà không nghĩ.

Tư Nguyên là một cô gái rất nhạy cảm, nghe thấy Tổ Kế nói như vậy,
không tránh khỏi nghĩ đến mình; “Bên cạnh mình làm gì có người đàn ông bắt
mắt nào?”

“Tỉnh Thành và Chu Lập Đông, có người nào không đủ bắt
mắt?” Tổ Kế thở dài, “Đừng trách chú Châu nhiều chuyện, là mình chủ
động hỏi ông ấy!”

Tư Nguyên quay mặt đi, “Thật sự mình không biết nên làm thế
nào?”

Những dấu tích của tình yêu thời trẻ đã in đậm trong tim, suốt
cuộc đời này khó mà quên được!

Thật lòng yêu một người, cho dù thời gian có dài, khoảng cách có
xa xôi như thế nào, chúng ta cũng đều trân trọng cất giấu trong sâu thẳm ký ức,
dù không động chạm vào nhưng đôi khi vẫn hồi tưởng lại!

Tư Nguyên đã yêu Chu Lập Đông trong suốt thời tuổi trẻ của mình,
mối tình khắc cốt ghi tâm đã trải qua cát bụi thời gian nhưng vẫn không thể xáo
nhòa! Mặc dù anh đã rời xa cô, nhưng cô vẫn mộng tưởng một ngày nào đó họ sẽ
trùng phùng!

Cho dù ngọt lửa tình yêu đã bị dập tắt nhưng trái tim yêu vẫn luôn
cháy bỏng!

Tình yêu của cô đối với anh lớn bao nhiêu thì sự oán hận cũng
nhiều bấy nhiêu!

Tỉnh Thành đã chứng kiến tình yêu của cô. Cho dù như vậy, anh vẫn
yêu cô! Tình yêu của anh luôn thầm lặng. Một người như vậy, một trái tim như
vây, cô có thể hiểu sâu sắc, bởi vì cô cũng đã từng trải qua cảm giác như thế!

Tỉnh Thành và Chu Lập Đông, cô nên nghiêng cán cân của mình về bên
nào? Có lẽ, trong lòng cô luôn có câu trả lời! Chính vì vậy , cô mới hận mình
như thế!

Cô luôn tự nhắc mình phải kiên cường, lý trí, trên con đường tình
yêu phải dũng cảm bước đi theo một lối khác, thử một phương thức mới nhưng vì
sao bây giờ anh xuất hiện, tất cả mọi thứ của cô lại trở nên rối tung như thế?

“Nên làm như thế nào? Cậu đã sớm quyết định không phải vậy
sao? Tư Nguyên, mình chỏ hy vọng cậu được hạnh phúc!” Tổ Kế cười một cách
chân thành.

“Tổ Kế, mình chưa nói cảm ơn cậu!” Tư Nguyên cảm động
chảy nước mắt.

“Thôi nào, cậu dám khóc trước mặt nhiều người như thế này
sao, cẩn thận không mình sẽ tuyệt giao với cậu!”

Ở lớp học nghiên cứu sinh giáo sư giảng bài quá nhàm tẻ, Tỉnh
Thành lấy bút chì vẽ trên giấy, sau một hồi xuất hiện hình ảnh một cô gái rất
xinh đẹp!

“Hơi giống Hác Tư Nguyên” Hoắc công tử nhìn ngắm hồi lâu
rồi phát biểu cảm tưởng.

Chu Lập Đông ngồi giữa hai người, nhìn liếc qua tác phẩm của Tỉnh
Thành, ánh mắt dừng lại trên giấy, anh dịu dàng nhìn ảnh cô gái đang cười, ánh
mắt lộ vẻ buồn bã.

“Thế nào? Có phải là hơi giống tiểu tài nữ không?” Hoắc công tử
hỏi.

Chu Lập Đông cầm tờ giấy, dùng bút chì cẩn thận vẽ nhấn thêm hai
hàng mi dài và đôi mắt, nhìn hồi lâu rồi nói: “Như thế này, có lẽ mới
giống Hác Tư Nguyên!”

Tỉnh Thành cướp lấy tờ giấy trong tay Chu Lập Đông “Cậu vẽ cô
ấy thời học đại học, bây giờ cô ấy không hay cười nữa, cho dù cười thì lông mày
cũng không cong như thế này!”

Chu Lập Đông cảm thấy lòng mình đau như cắt!

Hoắc công tử ham chơi, vì trước đây không có thời gian, bây giờ có
lúc Chu Lập Đông đến công ty làm việc nên anh được nhàn rỗi, hẹn bạn bè chuẩn
bị đi chơi tiết thanh minh.

Tinh Thành nói: “Tính thêm mình và Tư Nguyên!”

“Cậu bảo Tư Nguyên gọi Tổ Kế đi cùng!”

“Người ta đã là gái có chồng rồi, sao cậu vẫn không nguôi
lòng?”

“Nguôi lòng! Trái tim của mình buồn còn hơn bị chết! Chỉ
trách mình không biết nắm lấy cơ hội!” Hoắc công tử khoa trương đưa tay
lên ngực.

Nghe thấy họ nói chuyện, Chu Lập Đông không ngẩng đầu lên, trái
tim của anh cũng buồn không kém Hoắc công tử! Mặc dù trái tim vẫn đập nhưng mỗi
nhịp đập đều lạnh giá như băng!

Đoàn đi chơi tiết thanh minh xuất phát từ Song Nguyệt mọi người
hẹn nhau chín giờ sáng tụ tập!

Đến hôm đó, chỉ có Tư Nguyên đến sớm trước giờ hẹn. Vốn dĩ cô
không muốn đến, không biết nên đối mặt với ánh mắt của Chu Lập Đông như thế nào
sau đó cô tự nói với bản thân, chạy trốn như vậy không phải là biện pháp, cô đã
quyết định coi tất cả chỉ là quá khứ, cô cần thản nhiên đối mặt.

Tuy vậy, Tư Nguyên vẫn không ngờ có thể gặp Chu Lập Đông vào sáng
sớm như thế.

Anh lấy báo ở quầy lễ tân của công ty, ngồi đọc trong phòng khách,
yên lặng và trầm tĩnh, giống như đang ngồi ôn bài ở lớp học, thái độ rất chăm
chú! Hồi đó, anh đọc sách, cô nhìn anh! Cho dù đôi lúc anh ngẩng đầu lên, thấy
ánh mắt trong veo của cô, cô cũng không quay đi mà nhìn anh cười tinh nghịch!

Chu Lập Đông chờ đợi mà không thấy Hác Tư Nguyên cười. Anh mắt của
cô nhìn xa xăm đi đâu đó.

“Tư Nguyên!” Chu Lập Đông đứng đậy bước tới.

Cô lùi lại đến một khoảng cách cô cho là an toàn.

Cô sợ anh, không biết từ lúc nào, tình yêu biến thành nỗi sợ hãi.

Chu Lập Đông không tiến lại gần hơn nữa, nhìn cô từ xa rồi dịu
dàng hỏi: “Sao em đến sớm thế?”

“Em chỉ đến đúng giờ thôi!” Cô điềm nhiên nói

đang đứng trước một người xa lạ.

Chu Lập Đông không biết nên nóii gì để rút ngắn choảng cách giữa
anh và cô. Anh chỉ đau đớn nghĩ, vì sao giữa anh và cô lại có kết cục như ngày
hôm nay?

Đều tại anh, thời trẻ điên cuồng lao theo dục vọng, làm mất đi
những điều quý giá trong tâm hồn mình! Lúc đó, không phải trong lòng anh không
đấu tranh, trước quyết định từ bỏ tình yêu đẹp đẽ của mình, thậm chí anh đã
khóc! Tuy nhiên, cuối cùng vẫn là ma quỷ dẫn đường, anh đã từ bỏ!

Lúc đó, anh không hề nói với cô một lời tạm biệt!

Chu Lập Đông nói: “Tư Nguyên, em hận anh phải không? Lúc đó,
anh đã điên cuồng theo đuổi tiền bạc và quyền lực, thề rằng sẽ không để ai
ngáng đường anh! Kết quả là có lỗi vói em, cũng có lỗi với chính mình!”

Tư Nguyên không nói gì, cũng không nói được gì, chỉ cúi đầu khóc.

Không nên hận anh, cô đã quyết định tạo ra một ranh giới với anh,
nhưng lòng cô không thể giữ được bình tĩnh!

“Không, em không hận anh!” Bỗng nhiên Tư Nguyên ngẩng
đầu lên, mắt đầy nước nhưng nhìn anh rất kiên định, “Em cảm ơn anh, không
chỉ vì anh đã từng đối xử tốt với em mà còn vì bài học cuối cùng anh dạy cho
em, con người không thế sống dựa vào người khác! Nếu không có anh, cũng sẽ
không có em ngày hôm nay.”

Chu Lập Đông không thể tin vào tai mình, nhìn Tư Nguyên, cảm thấy
quanh người cô phát ra một thứ ánh sáng, cô không còn giống trước đây nữa,
nhưng anh vẫn yêu cô sâu đậm, thậm chí càng yêu nhiều hơn…

Phải làm thế nào? Anh đã không còn cách nào quay đầu lại nữa.

Tỉnh Thành lao vào phòng, giận dữ nhìn Chu Lập Đông. “Cậu lại
làm gì cô ấy thế?” Anh hét lên.

Cảm thấy Tỉnh Thành sắp trút cơn giận dữ, Chu Lập Đông chán nản
ngồi lại chỗ cũ, lúc này, anh cảm thấy mình thật thừa thãi, Tư Nguyên đã bước
ra ngoài, vì sao anh vẫn còn lao vào những cảm xúc ích kỷ của mình? Có lẽ Tỉnh
Thành mới là người thích hợp với cô…

Tỉnh Thành ôm lấy Tư Nguyên, để cô vùi đầu vào ngực mình,
“Muốn khóc thì khóc đi, không được để mình cảm thấy tủi thân!”

Tư Nguyên không từ chối cái ôm của Tỉnh Thành, lúc đó cô nhận ra
Tỉnh Thành rất hiểu cô!

“Cảm ơn anh, Tỉnh Thành…” Cô dịu dàng nói.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+