Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hạnh phúc ước hẹn – Chương 14 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 14: Em cũng yêu anh

Nếu trong cuộc đời này anh không có duyên gặp được em, hãy để anh
mãi mãi cảm thấy hận vì không được tương phùng.

– Tagore –

Thật sự Chu Lập Đông không có thời gian đi đón bố, sáng sớm công
ty có buổi họp, anh phải phát biểu ý kiến. Ở công ty mới, anh được đánh giá cao
và thăng tiến rất nhanh. Có vẻ như vàng ở đâu cũng phát sáng. Trước đây ở Cửu
Đỉnh, có sự bao bọc của nhà họ Thẩm, anh không thể hiện được năng lực xuất sắc
của mình.

Do dự hồi lâu, Chu Lập Đông gọi điện cho Hoắc công tử: “Bố mình từ
quê lên, buổi sáng mình không đi được, phiền cậu giúp mình đi đón một chuyến.”

Hoắc công tử không chỉ gặp ông Chu một lần, trước đây thời đi học,
ông đến trường thăm con trai, lúc Chu Lập Đông đi làm, ông đến thăm công ty của
anh, lúc Chu Lập Đông đính hôn, ông đến thăm con dâu tương lai, trong những năm
ấy anh đã gặp ông nhiều lần và quen ông, “Không có vấn đề gì, nói cho mình
chuyến tàu!”

Chu Lập Đông thông báo thời gian và chuyến tàu rồi dặn dò Hoắc
công tử: “Bố mình nhiều chuyện, cậu đừng để bụng!”

“Sao thế được? Bố cậu cũng là bố mình!” Thấy Hoắc công tử thoải
mái, Chu Lập Đông mới yên tâm đến công ty.

Hoắc Yến Phi đi đón ông Chu, đặt túi to túi nhỏ của ông vào cốp
xe, lúc đi men theo cầu xuống đường chính, ông Chu mới hỏi: “Lập Đông bận gì
thế?”

“Cậu ấy đi làm”, Hoắc Yến Phi giải thích, “Cậu ấy làm giám đốc bộ
phận ở công ty mới nên khá bận.”

Ánh mắt ông Chu thoáng cười, “Có to bằng quan phó tổng giám đốc
như trước đây không?”

Hoắc công tử không nhịn được cười, “Đương nhiên không, cũng không
được gọi là quan.”

Ông Chu không hiểu, thấy Hoắc Yến Phi cười nên không hỏi nữa.

Xe lên đường vành đai hai, buổi sáng giờ cao điểm tắc đường, Hoắc
công tử gọi điện cho Tinh Thành: “Mình giúp Lập Đông đón bác Chu nên đến công
ty muộn.”

Tinh Thành biết ông Chu đến Bắc Kinh, lịch sự hỏi thăm vài câu rồi
nói với Hoắc công tử: “Không sao, cậu đưa bác về rồi đến công ty.”

Ông Chu cũng biết Tinh Thành liền hỏi Hoắc Yến Phi: “Tiểu Tinh
trông rất đẹp trai, cậu ấy đã tìm được ai chưa?”

Hoắc Yến Phi vội vàng gật đầu, “Tháng sau cậu ấy đính hôn.”

Ông Chu thở dài, “Không nhỏ nữa, sắp cưới rồi, cháu nói xem vì sao
Lập Đông không lo lắng?”

Hoắc công tử không biết nên nói như thế nào liền giả vờ đang chăm
chú lái xe, không trả lời.

“Không giấu cháu, lần này bác đến để giới thiệu cho Lập Đông một
đối tượng, cũng đang làm việc ở Bắc Kinh, người ta nói muốn gặp mặt.” Ông Chu
nói tiếp: “Người ta nói cô gái đó ngoại hình không tồi, xinh đẹp hơn đối tượng
trước đây của Lập Đông.”

Hoắc công tử cười, “Bác, có lẽ Lập Đông không muốn để bác phải bận
tâm.”

Ông gật đầu, “Từ nhỏ Lập Đông đã hiểu chuyện hơn những đứa trẻ
khác, chuyện này bác còn phải hỏi nó.”

Trong lúc nói chuyện, họ đã đến Greenville ở đại học Giao thông,
Hoắc công tử lấy chìa khóa Chu Lập Đông gửi ở văn phòng bất động sản, đưa ông
Chu lên nhà, vừa mở cửa vừa nói: “Chỗ ở này của Lập Đông phong thủy rất tốt,
nhất định bác phải ở đây thêm vài ngày.”

Ông Chu bước vào trong, thấy nhà rộng rãi, không kiềm chế được cơn
giận dữ: “Có một chỗ ở rộng thế này còn bảo chú ba ra ngoài ở? Để đợi nó về cho
nó một trận.”

Hoắc công tử đón rồi đưa người về đến nơi, coi như hoàn thành
nhiệm vụ, nhắn tin cho Chu Lập Đông rồi vội vàng về Song Nguyệt đi làm.

Buổi tối, Chu Lập Đông đi làm về mua một túi đồ ăn, muốn đích thân
vào bếp nấu cho bố.

Ông Chu thấy con trai liền mắng: “Đồ không có lương tâm, chú ba đã
yêu quý mày uổng công, để mày cho ông ấy ở bên ngoài!”

Chu Lập Đông hiểu ra, giải thích: “Lúc chú ba đến, nhà chưa sửa
xong, hơn nửa chú ở nhà nghỉ cũng là con trả tiền, không phải giống nhau sao?”

“Mày bỏ tiền thì cũng vẫn là ở ngoài!” Ông Chu cố chấp nghĩ để họ
hàng ở ngoài nhà nghỉ là phân biệt.

Chu Lập Đông cảm thấy tủi thân, không giải thích nữa, yên lặng vào
bếp. Có lẽ, quan niệm của anh đã thay đổi, sự thay đổi này khiến anh xa dần các
suy nghĩ của thế hệ bố anh.

Ăn qua loa cho xong, Chu Lập Đông đưa bố đến nhà nghỉ thăm chú ba,
bệnh tình của ông đã hồi phục rất nhanh, nhìn thấy họ đến vội vàng cầm tay ông
Chu nói: “Làm phiền Lập Đông nhiều quá!”

Lúc đó, sắc mặt ông Chu mới dịu đi.

Từ chỗ chú ba về, Chu Lập Đông cùng bố đi dạo trong đại học Giao
thông, gió đêm mát mẻ thổi lên người rất dễ chịu. Ông Chu châm một điếu thuốc
ngậm lên miệng, một làn khói thuốc bay trong gió, Chu Lập Đông không cưỡng lại
được sự hấp dẫn, anh nói: “Con cũng hút một điếu.”

Ông Chu ngạc nhiên quay lại nhìn con trai, “Không phải con không
hút sao?”

Chu Lập Đông cười, “Có lúc làm việc mệt, con hút một điếu để thư
giãn.”

Ông Chu từ từ rút thuốc trong túi đưa cho anh, đánh diêm châm lửa
giúp con trai. Trong khuôn viên trường học hơi tối, đốm lửa hiện lên đầy quyến
rũ và mê hoặc.

“Bạn của dì ở Bắc Kinh giới thiệu cho con một đối tượng, người ta
muốn gặp con.” Ông Chu vừa đi vừa nói.

Chu Lập Đông cảm thấy buồn cười, “Chuyện của con bố đừng bận tâm!”

“Con bao nhiêu tuổi rồi, làm sao bố không bận tâm được?” Ông Chu
trợn mắt nói, “Ở quê bằng tuổi con, người ta đã có con mấy tuổi rồi.”

“Ở đây không phải ở quê!” Chu Lập Đông bình tĩnh giải thích,

“Không ở quê thì không kết hôn nữa sao?” Ông Chu dừng bước, “Bạn
học của con, Tinh Thành không phải người ta cũng sắp đính hôn rồi sao?”

“Tinh Thành?” Chu Lập Đông cảm thấy như đang hít phải một luồng
khí lạnh, anh giữ lấy vai bố, “Ai nói cậu ấy sắp đính hôn?”

“Tiểu Hoắc nói.”

Chu Lập Đông sững người vì ngạc nhiên.

Chẳng trách trong nội dung của buổi lễ kỉ niệm thành lập công ty
có thêm nội dung nghi thức đính hôn, chẳng trách Hoắc công tử nói: “Nghĩ thoáng
ra một chút, ít nhất cậu cũng vẫn còn có một người anh em như mình!” Hóa ra
người sắp đính hôn là Tinh Thành, không còn nghi ngờ gì nữa cô dâu chính là Tư
Nguyên.

Chu Lập Đông cười, cười đến mức chảy cả nước mắt trước mặt bố:
“Tinh Thành và Tư Nguyên sắp đính hôn! Ha ha…”

Ông Chu nhất thời không hiểu, chỉ nghi hoặc nhìn con trai.

Chu Lập Đông đã không phân biệt được mình đang khóc hay đang cười,
anh chỉ cảm thấy lòng mình vô cùng ức chế và khó chịu, anh nắm chặt tay, trán
nổi gân xanh. “Vì sao? Vì sao? Vì sao?” Anh nhìn xuống hồ hét to, nhưng chỉ
nghe thấy tiếng gió trả lời.

Đang hết giờ tự học buổi tối, sinh viên đi qua tò mò nhìn hai bố
con, nhìn dáng vẻ có thể thấy người bố đến từ một vùng quê rất xa, bên cạnh là
người con trai anh tuấn trắng trẻo như một hoàng tử đến từ một thế giới khác,
một sự so sánh vô cùng rõ ràng. Càng khiến người ta tò mò hơn là tiếng cười đau
thương của chàng trai trẻ lịch lãm, dường như anh đã mất đi tất cả thế giới.

Chu Lập Đông không biết vì sao mình lại đến đây, sau khi đưa bố
lên nhà nghỉ ngơi, anh chạy điên cuồng khỏi khuôn viên trường học, không có
phương hướng, không có mục tiêu, chỉ nghĩ dù thế nào cũng phải chạy, không thể
ngừng lại, chắc chắn anh sẽ vỡ tim mà chết.

Đèn cửa sổ nhà Tư Nguyên vẫn sáng, từ bên dưới có thể nhìn thấy
bóng dáng cô mơ hồ sau cửa, có lẽ cô đang dựa vào cửa sổ xem ti vi. Bởi vì theo
hướng anh nhìn, có thể thấy tấm lưng mềm mại của cô.

Anh bất chấp tất cả chạy lên nhà, cố gắng đập cửa chống trộm: “Mở
cửa, Tư Nguyên, xin em hãy mở cửa ra!”

Cửa chống trộm phát ra tiếng động, như một tiếng kêu ai oán, trong
phòng là tiếng kêu kinh ngạc của Tư Nguyên, nhưng sự kinh ngạc chỉ hiện lên
trong thoáng chốc, sau đó, cô giả vờ thản nhiên và lạnh lùng.

Anh không nhìn thái độ của cô, lao vào phòng, đôi mắt đầy những
tia máu đỏ chứa đựng sự khẩn cầu và tuyệt vọng, “Tư Nguyên, không được!” Bỗng
nhiên anh ôm chặt lấy cô, như để cảm nhận được sự tồn tại thật sự của cô.Tư
Nguyên muốn đẩy anh ra, nhưng tay anh ôm cô rất chặt, cô chống cự hồi lâu nhưng
vô ích.

Cô chỉ có thể để anh ôm, giống như một con rối.

Anh cuồng nhiệt tìm môi cô, cổ cô, muốn đánh thức những kí ức ấm
áp trong cô, “Hãy cho anh một cơ hội, cơ hội cạnh tranh công bằng với Tinh
Thành.” Môi của anh di chuyển trên cổ cô và nói thì thầm.

Tư Nguyên bất giác lùi lại, để giọng nói mê hoặc của Chu Lập Đông
rời xa ký ức. Cô nhớ năm đó anh nói: “Anh phải đi rồi, chia tay thôi!”; “Anh
phải theo đuổi những điều anh mơ ước!”; “Xin lỗi em, tình yêu không phải là tất
cả.”

“…”

“Không!” Tư Nguyên hét lên thành tiếng, “Không còn cơ hội nữa!”

Giọng cô thể hiện sự cự tuyệt, cho dù suốt cuộc đời này cô yêu
anh, cô cũng không thể cho anh cơ hội, dù sao những vết thương trong quá khứ
cũng không có cách nào lành được.

“Lập Đông, anh đi đi!” Tư Nguyên ôm đầu dựa vào cửa, “Đi đi!” Cô
hét.

Chu Lập Đông sợ hãi khi nhìn thấy thái độ vô vọng của cô, môi cô
trắng bệch, mặc dù anh đã hôn cô nhưng vẫn không có sắc máu, trên mắt cô là
những giọt nước mắt lạnh lẽo hơn cả băng tuyết. Đau thương như thế nào mới có
thể sinh ra nỗi khổ sở như thế? Sự tuyệt vọng cô độc đó chỉ có ở những người đã
trải qua sinh ly tử biệt, có lẽ Tư Nguyên sẽ hận anh đến cuối đời.

Anh còn có thể làm gì? Rót rượu đầy chúc phúc cho cô sao? Nếu có
thể bỏ cuộc như thế này, anh đã sớm được giải thoát. Anh không thể, khi yêu sâu
đậm, anh không thể điều khiển được chính mình.

“Anh đi!” Chu Lập Đông bỗng nhiên bật cười với vẻ kỳ lạ, hạnh phúc
và hài lòng như ở dưới hàng cây ngân hạnh năm đó, “Anh đi, anh sẽ không đến làm
phiền em nữa!”

Sống hơn ba mươi năm, Chu Lập Đông chỉ cảm nhận được một chữ –
mệt.

Lúc nhỏ, khi những đứa trẻ khác ngồi trong lòng bố mẹ xem phim
hoạt hình, anh đang bận trông em trai em gái chạy chơi ngoài đường, lúc đi học,
khi những đứa trẻ khác vui chơi, anh đang chăm chỉ học bài; thi đỗ đại học mới
thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi người khác hưởng thụ cuộc sống sinh viên và yêu
đương, anh bắt đầu phát sầu vì tiền bạc, lúc đã tốt nghiệp, mẹ anh bị bệnh nặng
cần một khoản tiền lớn để duy trì sinh mệnh, anh không thể không lựa chọn từ bỏ
tình yêu. Chọn nhà họ Thẩm, anh không biết phải làm thế nào, không chỉ một lần
anh tự nhắc mình: chuyên tâm làm việc, quên đi quá khứ, cho dù làm trâu hay làm
ngựa cũng phải thành công. Vì thế, anh miệt mài làm việc, chịu khó kinh doanh,
cuối cùng anh có được một vị thế vững chắc trong Cửu Đỉnh. Quan hệ với Thẩm Lợi
cũng không thể khiến anh yên tâm, anh biết đại tiểu thư của nhà họ Thẩm hư
hỏng, hách dịch nhưng vẫn nhẫn nhịn chịu đựng, tìm mọi cách để làm vừa lòng,
anh cẩn thận chỉ vì muốn bảo vệ vị trí của mình. Nếu Tư Nguyên không xuất hiện,
không có sự phản bội của Thẩm Lợi, cả đời này anh sẽ sống cầu toàn như thế, mặc
dù có tiếc nuối, mặc dù không cam tâm nhưng anh vẫn có thể chịu đựng.

Tư Nguyên là một tia sáng trong suốt và xinh đẹp duy nhất trong
suốt nửa cuộc đời ảm đạm của anh, cô chân thành và yêu anh hết mực, dành cho
anh tình yêu vô tư trong sáng, để lại cho anh những hồi ức tốt đẹp, vì thế, khi
cô xuất hiện trước mặt anh một lần nữa, anh không thể kiềm chế được bản thân ,
trái tim mệt mỏi của anh bắt đầu đập trở lại, cho dù chỉ lại gần cô anh cũng
cảm thấy được hạnh phúc.

Thẩm Lợi bất ngờ có thai đúng là một cái cớ để anh rời khỏi nhà họ
Thẩm, nếu không có việc này, anh không biết mình sẽ đợi đến bao giờ mới có đủ
dũng cảm hạ quyết tâm, từ bỏ mọi thứ trong tay để bắt đầu lại từ đầu. Nhưng cho
dù như thế nào, anh đã tự do, nhưng Tư Nguyên không đợi anh nữa.

Anh đuổi theo rất lâu, cảm thấy mình đã mệt đến mức không thở được
nữa, nhưng lúc quay đầu nhìn lại, tất cả mọi thứ đều trống rỗng. Chu Lập Đông
đứng trên nóc Greenville của đại học Giao thông nhìn xuống, mặt đất cách đó
không xa, những bóng đèn đường mờ ảo bên dưới như đang xúi giục: “Nhảy xuống
đi, ngươi sẽ được giải thoát!” Anh khẽ nhấc chân, lại gần mép nóc nhà, trong
một đêm yên tĩnh như thế này, anh không còn mong muốn gì nữa, có lẽ kết thúc
như thế này không phải là không tốt! Mặc dù nhớ nhung, mặc dù lưu luyến, nhưng
cô vẫn không thể tha thứ cho anh, như vậy, phần đời còn lại của anh đâu còn ý
nghĩa gì nữa.

Trong lúc hoang mang, chuông điện thoại vang lên, anh dừng lại,
nghe một cách máy móc, giọng ông Chu có vẻ rất lo lắng: “Sao con vẫn chưa về?
Bố đã ngủ được một giấc rồi.”

“Con về ngay!” Anh tắt điện thoại, định thần lại, nhận ra mình đã
đang đứng ở mép nóc nhà, một chân đã nhấc lên định bước xuống, anh không khỏi
giật mình toát mồ hôi.

Về đến nhà, Chu Lập Đông không khỏi hốt hoảng, giây phút giữa sống
và chết, vì sao anh không cảm thấy lưu luyến và sợ hãi?

Áo ướt mồ hôi lạnh, anh lười biếng tháo cúc cởi áo. Xả một bồn
nước nóng, lúc ngâm mình trong đó, anh mới cảm thấy máu trong người mình chảy
một cách lạ thường, thay đổi theo nhiệt độ của nước.

Ông Chu thấy con trai vào phòng tắm hồi lâu không có động tĩnh gì
liền vào xem có chuyện gì không.

Anh đang nằm trong bồn tắm, vùi đầu vào trong nước, nhìn bên ngoài
giống như đang bị đuối vì nước.

Ông Chu lao đến bên bồn tắm, gọi anh: “Lập Đông, con làm gì thế?”

Anh lười biếng không trả lời, ông Chu lo lắng lôi anh ra khỏi nước
gọi to: “Lập Đông, con ơi!”

Anh mới từ từ mở mắt, “Bố, bố đi ngủ đi, con mệt nên ngâm mình
trong nước một lát.”Anh nói với bố mà không bộc lộ bất kỳ tâm trạng gì.

Nhìn thái độ kỳ lạ của con trai, ông Chu thấy lo lắng trong lòng,
“Quá nửa đêm, không ngủ còn ngâm nước làm gì?”

Chu Lập Đông giả vờ như bị điếc, nhắm mắt lại khẽ nói: “Bố đừng
quản con!”

Ông Chu chưa bao giờ nhìn thấy con trai như thế, thở dài nói: “Bố
không quản, con ngủ sớm đi!”

Sau khi ông Chu nói với Chu Lập Đông có người họ hàng muốn giới
thiệu đối tượng để anh gặp mặt, Chu Lập Đông không có phản ứng gì, ông Chu sốt
ruột nên thúc giục: “Người ta nói những ngày này nếu có thời gian thì gặp mặt,
con thu xếp xem sao!”

Chu Lập Đông mệt mỏi nhìn bố, “Chuyện của con, mọi người đừng bận
tâm được không?”

“Có phải con thích ai rồi không?” Ông Chu hỏi.

Chu Lập Đông không nói gì, không thừa nhận cũng không phủ nhận,
ông Chu nói tiếp:

“Có phải là cô gái trong cuốn album trên giá sách không?”

“Bố xem album của con lúc nào?”

“Tối hôm kia lúc con ra ngoài, bố giúp con sắp xếp lại giá sách
nên nhìn thấy, cả quyển chỉ có ảnh một người, không nói cũng hiểu. Con đã có
người yêu, bố cũng không lo nữa, đợi người ta trả lời là xong.”

Thấy bố không còn ép mình đi gặp gỡ đối tượng nữa, Chu Lập Đông
cảm thấy nhẹ người.

Để giúp Chu Lập Đông mát mặt, buổi tối, Hoắc công tử mời ông Chu
ăn cơm, coi như một buổi đón tiếp.

Nhân tiện Hoắc công tử gọi Tinh Thành, Tinh Thành nói: “Mình phải
đưa Tư Nguyên đi chọn lễ phục, có lẽ không đến được!”

“Bác Chu đến mà không gặp, không hay!” Hoắc công tử nghĩ, “Hay là
thế này, bọn mình đi ăn trước, hai người chọn xong lễ phục rồi đến.”

Tinh Thành không có ý kiến gì khác, “Thế cũng được, chỉ sợ muộn
quá không đến được, mọi người đừng đợi bọn mình!”

Tinh Thành đi đón Tư Nguyên đi làm về, đúng lúc gặp ông Châu, lâu
rồi hai người không gặp nhau nên nói chuyện hàn huyên một lúc.

“Ngày nào cũng đến điểm danh, không biết lúc nào có thể mời tôi ăn
kẹo đây?” Ông Châu và Tinh Thành đã quen biết nhau từ lâu, trêu nhau là chuyện
thường tình.

“Tư Nguyên chưa nói với ông, tháng sau chúng tôi sẽ đính hôn!”
Tinh Thành mặt mày tươi tỉnh.

“Đính hôn?” Ông Châu cười, “Tư Nguyên giấu rất kín, tôi không nghe
thấy bất kỳ thông tin gì.”

“Tư Nguyên thích nhẹ nhàng, có lẽ định đến lúc đó cô ấy mới thông
báo cho ông.” Tinh Thành cười nói: “Nhưng tôi nói trước, đến lúc đó ông phải
tham dự!”

“Tôi đã coi Tư Nguyên như người nhà, vì sao lại thiếu người họ
đằng nhà gái được?”

Lúc Tư Nguyên thu dọn xong giấy tờ bước ra khỏi phòng làm việc,
thấy Tinh Thành và tổng giám đốc Châu đang cười nói với nhau, cô cười nói với
Tinh Thành: “Anh đến sớm thế? Sao không gọi em?”

Tinh Thành âu yếm nhìn cô, “Không sao, cũng không vội!”

Lúc hai người định đi, bỗng nhiên Tư Nguyên nhớ ra điều gì đó, cô
quay đầu lại nói với ông Châu: “Bản báo cáo dự án Cửu Đỉnh cho ngày mai cháu
đặt trên bàn làm việc của chú, có vài con số hơi đáng nghi ngờ, chú kiểm tra
lại một lượt, nếu không được cháu sẽ làm lại.”

“Được, Tinh Thành đợi sốt ruột rồi, mau đi đi.” Ông Châu xua tay,
Tư Nguyên luôn quá tỉ mỉ và chăm chỉ. Đây là một ưu điểm nhưng cũng khiến cô
rất mệt.

“Vâng, chú nhớ xem những con số phía sau bản báo cáo đó!” Tư
Nguyên dặn dò một lần nữa.

Bước ra khỏi công ty, Tinh Thành mới cười nói: “Thật sự không biết
công ty em ông Châu làm chủ hay em làm chủ?”

Tư Nguyên nói: “Tổng giám đốc Châu là ân nhân của em, cũng giống
như người nhà, có một số việc em phải chia sẻ trách nhiệm cùng ông ấy.”

Nhắc đến người nhà Tinh Thành thấy thương Tư Nguyên, anh biết bố
mẹ Tư Nguyên đều đã qua đời, cô không còn bất kỳ người thân nào, Tinh Thành cầm
bàn tay mát lạnh của Tư Nguyên rồi nói: “Đi thôi, sau này anh sẽ là người nhà
của em!”

Ánh mắt dịu dàng của Tư Nguyên nhìn Tinh Thành, câu nói “Sau này
anh sẽ là người nhà của em” khiến cô cảm động, trong lòng cô hiểu rõ tình yêu
của anh, cho dù cô không dành cho anh tình yêu như thế, nhưng cô có thể quan
tâm và chăm sóc anh trong những ngày tháng sau này.

Tư Nguyên kiễng chân, chạm nhẹ môi lên má anh.

Tinh Thành vui mừng như phát điên, lấy ngón tay chạm lên chỗ môi
cô vừa tiếp xúc, anh tin đây là một nụ hôn, Tư Nguyên đã chủ động trao cho anh
nụ hôn đầu tiên, tự nhiên và không do dự. Đương nhiên anh cũng không chần chừ và
do dự, kéo Tư Nguyên lại và hôn lên môi cô, lần này, cô không đẩy anh ra.

Trong vài giây, anh cảm thấy hơi thở của Tư Nguyên trở nên gấp gáp
rồi lưu luyến ngẩng đầu lên.

Mặt Tư Nguyên đã đỏ hồng, cô không dám nhìn anh.

Tinh Thành cười, rõ ràng anh không tin mình lại may mắn như thế,
anh mím miệng, trên môi vẫn còn dính son môi của cô, ngọt và thơm giống như ăn
kẹo hoa quả lúc còn nhỏ.

Có lẽ, đính hôn với Tư Nguyên là một quyết định không tồi, anh có
thể đợi cô dần dần tiếp nhận anh, nếu tiếp tục theo cách này, với sự thiện
lương của Tư Nguyên và sự chân thành của anh, hạnh phúc trong tương lai có lẽ
đã nằm trong tầm tay.

Hai người đi rất lâu trong khu Yansha để chọn lễ phục đính hôn.
Mặc dù Tư Nguyên không mong đợi nghi thức đính hôn này, nhưng cô thực sự bị
Tinh Thành làm cho cảm động, cô nghĩ bắt đầu lại từ đầu với Tinh Thành không
phải không là một niềm hạnh phúc giản đơn, lúc này tình cảm của cô rất chân
thành nhưng cô cảm thấy lo lắng.

Không phải Tinh Thành khó tính mà là vì Tư Nguyên mặc gì cũng đẹp,
thử vài bộ lễ phục, Tinh Thành hoa mắt, không biết nên chọn bộ nào. Anh cảm
thấy những bộ lễ phục này không đủ đẹp để làm nổi bật khí chất của Tư Nguyên.

Đương nhiên Tư Nguyên coi trọng ý kiến của Tinh Thành, anh không
gật đầu, cô cũng không tự ý quyết định.

Đi một vòng không chọn được lễ phục, hai người mệt toát mồ hôi.
Tinh Thành kéo cô ngồi xuống nghỉ, cuối cùng quyết định mời nhân viên thiết kế
đến đo để đặt may.

“Chỉ là một bộ lễ phục đính hôn, hà tất phải kỹ lưỡng như thế?” Tư
Nguyên không muốn lãng phí.

“Cả đời chỉ có một lần, đường nhiên phải chọn đồ tốt nhất!” Tinh
Thành kiên quyết.

“Tốt nhất không có nghĩa là hợp với mình…” Tư Nguyên dựa người vào
Tinh Thành, vô tư nói.

Tinh Thành ngừng lại, cố gắng kìm nén cảm giác lo lắng trong lòng,
“Tóm lại, việc này anh sẽ phụ trách, em chỉ cần đợi để làm một cô dâu xinh đẹp
nhất!”

Bước ra khỏi khu Yansha, Tinh Thành mới nhớ ra Hoắc công tử gọi
mình đến chào đón ông Chu, suýt chút nữa anh quên mất.

Mặc dù không muốn để Tư Nguyên gặp Chu Lập Đông, nhưng nếu đưa cô
về rồi mới đến thì hơi muộn.

Nghĩ một lát, Tinh Thành vẫn đưa Tư Nguyên đi cùng, có lẽ lâu như
vậy, trải qua nhiều chuyện, Chu Lập Đông cũng bỏ cuộc rồi. Dù sao Tư Nguyên
cũng đã đồng ý đính hôn với anh, anh cố gắng nghĩ theo chiều hướng tốt nhất.

Ngồi trong xe Tinh Thành, Tư Nguyên vô tình nhìn ra ngoài, ánh đèn
neon vụt qua chỉ để lại vài vệt sáng, họ đi giữa dòng xe như đi xuyên qua ánh
sáng, hình như không có mục đích và phương hướng. Lúc quay đầu nhìn ra ngoài,
họ đã ở bên ngoài cổng Triều Dương.

Tư Nguyên ngạc nhiên, “Chúng ta đi đâu?”

Tinh Thành giải thích: “Bố Lập Đông đến Bắc Kinh, tối nay Hoắc
công tử mời cơm, chúng ta đến gặp thăm bác ấy.”

Tư Nguyên cắn môi, mắt cô lộ vẻ do dự, “Tam kiếm khách quan hệ tốt
với nhau, anh nên đi, vì sao còn đưa em đi cùng?”

“Sắp thành người một nhà rồi còn phân biệt sao?” Tinh Thành cười
nói, mặc dù anh cố gắng nói với giọng thoải mái nhất nhưng Tư Nguyên vẫn hiểu
anh đang muốn dò ý cô.

Người một nhà? Có nghĩa là sau này bạn bè của anh cũng là bạn bè
của cô! Anh và Chu Lập Đông là huynh đệ, từ thời đại học đến giờ gắn bó keo sơn
như một, cô sẽ đối xử với Chu Lập Đông như thế nào?

Tư Nguyên cảm thấy khó chịu, mở cửa xe cho thoáng. Tinh Thành thấy
thái độ không rõ ràng của cô, nghĩ rằng cô đang giận vì chuyện này.

“Nếu em không muốn đi thì thôi, anh đưa em đến chỗ khác ăn.” Tinh
Thành xi nhan đèn sang trái, muốn quay đầu xe.

Tư Nguyên nói: “Đi thôi, thăm hỏi người già là phép lịch sự nên
làm!”

“Em không để ý thật chứ?” Tinh Thành thận trọng quan sát thái độ
của Tư Nguyên.

Tư Nguyên quay đầu nhìn anh cười, “Điều gì nên đối mặt cũng phải
đối mặt, không phải vậy sao?”

Tinh Thành không khỏi khâm phục sự dũng cảm của cô, có vẻ anh
không nhầm, cô đã thực sự muốn đoạn tuyệt với quá khứ.

Hạnh phúc thuộc về anh sắp đến rồi.

Chu Lập Đông lườm Hoắc công tử, “Đừng nói lung tung với bố mình,
mình có gì tốt? Đâu so sánh được với cậu?”

“Ngoài tán gái không giỏi bằng mình, cái gì cậu cũng tốt hơn
mình!” Hoắc công tử vừa nói vừa cười.

Chu Lập Đông liên tục lắc đầu, “Mau ăn đi, uống nhiều thế mà cũng
không biết bồi bổ?”

“Không phải là đợi Tinh Thành sao, không biết sao vẫn chưa đến?”
Hoắc công tử cầm điện thoại, “Hay là mình gọi điện hỏi.”

Chu Lập Đông ngăn anh lại, “Thôi có lẽ cậu ấy bận!”

“Bận gì? Chỉ là…” Nói được nửa câu, Hoắc công tử ngậm miệng nuốt
lại lời định nói, anh nghĩ, không nên báo cho Chu Lập Đông tin Tinh Thành và Tư
Nguyên sắp đính hôn để cậu ấy không buồn. Anh quá hiểu tình cảm của Chu Lập
Đông với Tư Nguyên, đó không phải chỉ là thích bình thường mà là không có cô
không được.

Thật ra, Hoắc công tử cũng rất hồ đồ, cho dù anh không nói, lẽ nào
cả đời Chu Lập Đông sẽ không biết? Hoạt động kỉ niệm thành lập công ty lớn như
thế, lẽ nào Chu Lập Đông có thể không tham gia sao? Đến lúc đó anh phải làm thế
nào để che giấu?

Lúc Tinh Thành và Tư Nguyên bước vào, cả ba người trong phòng đều
ngạc nhiên.

Ông Chu nghĩ hóa ra cô gái Lập Đông thích xinh đẹp như thế, ưa
nhìn hơn cả trong ảnh.

Chu Lập Đông càng ngạc nhiên, vì sao Tư Nguyên cũng đến đây?

Hoắc công tử rất lo lắng, thầm nói trong lòng: “Tinh Thành, Tinh
Thành, vì sao cậu lại đưa bà cô này đến, không phải là kích động Chu Lập Đông
sao?”

Tinh Thành không để ý đến thái độ ngạc nhiên của ba người, cười và
chào ông Chu: “Bác Chu, chào mừng bác đến Bắc Kinh kiểm tra công việc của chúng
cháu.” Anh đã gặp ông Chu nhiều lần, có thể coi là quen biết.

Tư Nguyên không nói gì, chỉ mỉm cười.

Ông Chu nhìn con trai rồi nhìn Tư Nguyên, thấy anh đang nhìn cô,
không che giấu được cảm xúc, phải rồi, đúng là cô gái này, rất xứng đôi với con
trai ông.

“Lại đây, cháu tên là gì?” Ông Chu bảo Tư Nguyên ngồi xuống cạnh
mình.

“Cô ấy tên là Hác Tư Nguyên!” Hoắc công tử nhìn khuôn mặt bối rối
của Tư Nguyên, vội vàng giải vây cho cô.

Tinh Thành chau mày, trong lòng cảm thấy không vui.

Ông Chu nhiệt tình gắp thức ăn cho Tư Nguyên, “Đến muộn thế, chắc
là đói rồi, ăn nhiều một chút.”

Tư Nguyên bất giác lùi ghế lại phía sau.

“Lập Đông đúng thật là, có đối tượng rồi mà không nói với bác.
Cháu đừng để bụng, nó là như vậy, việc gì cũng giữ trong lòng.” Ông Chu vừa nói
vừa nhìn con trai, khuôn mặt đầy nếp nhăn hiện rõ sự vui vẻ. “Phải nói Lập Đông
cũng là một đứa con ngoan, thông minh, tài giỏi và hiếu thuận…”

Chu Lập Đông chăm chú nhìn Tư Nguyên, không để ý đến những lời nói
của bố.

Sắc mặt Tinh Thành đã tái xanh lại, anh cầm chặt cốc rượu trong
tay, chiếc cốc vỡ vụn. “Đủ rồi, bác Chu, hình như bác hiểu nhầm rồi, Tư Nguyên
là bạn gái của cháu, tháng sau chúng cháu sẽ đính hôn!”

Sắc mặt Tư Nguyên đã trắng bệch, cô nhìn thái độ ngạc nhiên của ba
người, không nói được lời nào.

Nếu Hoắc công tử không nói to: “Phục vụ, tính tiền!” Có lẽ mọi
người sẽ tiếp tục nhìn nhau trong phòng.

Tư Nguyên bị Tinh Thành kéo ra ngoài, lúc đứng đợi Tinh Thành đi
lấy xe ở bãi đỗ xe, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, không biết chuyện gì vừa
xảy ra.

Xe của Chu Lập Đông cũng đổ ở đó, lúc đi qua Tư Nguyên, nhìn thấy
dáng vẻ thất thần của cô, bỗng nhiên anh không nén được cảm giác đau lòng.

“Tư Nguyên!” Anh khẽ gọi cô một tiếng.

Tư Nguyên không dám di chuyển, càng không dám quay đầu lại, chỉ
nhìn về phía Tinh Thành.

Chu Lập Đông tự cười mình, “Chuyện vừa rồi, anh xin lỗi!”

Tư Nguyên không đáp.

Cùng lúc đó Tinh Thành lái xe lại, cô vào trong xe, muốn nhanh
chóng thoát ra khỏi nơi này cũng như những người này.

Hoắc công tử thanh toán xong rồi đi ra, thấy Tinh Thành sắp đi,
vội vàng nói: “Mình đi nhờ một đoạn, hôm nay mình không đi xe.”

Tinh Thành hạ kính cửa sổ, lạnh lùng nói: “Cậu đi xe của Lập
Đông!”

“Lập Đông không thuận đường.” Hoắc công tử vội vàng chạy lại, muốn
mở cửa xe.

Tinh Thành đột ngột đạp côn, xe phóng vụt đi.

Chu Lập Đông đứng sau Hoắc công tử, thấy chiếc xe Audi màu đen
nhanh chóng biến mất, anh cảm thấy tất cả đã nằm ngoài tầm với của mình, “Mình
đưa cậu về, dù sao cũng không có việc gì.”

Hoắc công tử quay đầu lại, thấy ánh mắt cô đơn của Chu Lập Đông
dưới ánh đèn đường, cảm thấy hoảng hốt, “Để mình bắt xe, cậu và bác Chu về sớm
nghỉ ngơi.”

Chu Lập Đông cười, “Tùy cậu, cảm thấy tiện là được.”

Chu Lập Đông lấy xe, ra cổng nhà hàng tìm bố nhưng không thấy ông,
đi tìm quanh đó cũng không thấy đâu.

Ông không quen ở đây, không biết có thể đi đâu? Chu Lập Đông hơi
hoảng hốt nhưng không có cách nào khác đành ngồi đợi trong xe.

Không gian tĩnh mịch và vắng vẻ, bài hát anh nghe trong xe cũng
chất chứa đau thương.

… Tình yêu nồng ấm đã không có cách nào trao, đau thương từng đêm
từng đêm, những dòng ký ức trong quá khứ bị chia cắt…

Bài hát khiến Chu Lập Đông cảm thấy phiền muộn, tình cảm cuộn dâng
trong lòng nhưng không có cách nào giải tỏa. Anh tháo kính, nhìn mọi vật mờ ảo
rồi cảm thấy khóe mắt mình hơi ướt. Lỗ hổng trong lòng anh càng ngày càng lớn,
dường như có thể nuốt chửng tất cả mọi âm thanh, hình ảnh, trong thế giới của
anh chỉ còn lại một mình anh, yên tĩnh và cô đơn, lạnh lẽo đến đáng sợ, chỉ có
sự cô độc làm bạn nhưng anh không còn nơi nào để trốn chạy. Nếu biết trong cuộc
đời này có cảm giác đau khổ như thế, có cảm giác bất lực khi yêu mà không thể
tiếp tục yêu, có sự giằng xé trong lòng, anh hà tất phải như thế này? Bị cự
tuyệt, bị bỏ rơi, anh có thể đi đâu để tiếp tục tìm kiếm hy vọng?

Dạ dày anh lại bắt đầu đau quặn, cảm giác đau đớn khiến anh phải
cắn chặt răng để chịu đựng, anh tìm thuốc đau dạ dày trong xe, một thời gian
không bị đau, anh đã quên mất lọ thuốc giảm đau để ở chỗ nào.

Trong cổ họng anh có vị tanh của máu, máu chảy ra miệng, anh lau
sạch, không buồn nhìn rồi vứt khăn đi.

Có lẽ mười lăm phút sau, ông Chu mới chậm rãi quay lại, thấy con
trai liền hỏi: “Đi được chưa?”

Chu Lập Đông gật đầu, “Vừa rồi bố đi đâu? Con không thấy bố.”

“Đi khắp nơi xem, ở đây thật hào nhoáng, lần đầu tiên bố đến ăn ở
một nơi cao cấp như thế này.”

Trên đường về, Chu Lập Đông lái xe, ông Chu ngồi phía sau, hai
người không ai nói gì.

Đến Greenville ở đại học Giao thông, Chu Lập Đông vào phòng sách
rồi không ra nữa, ông Chu ngồi trong phòng khách đợi anh giải thích nhưng không
thấy động tĩnh gì. Ông thở dài, nói vọng vào trong phòng: “Ngày mai bố sẽ liên
lạc với người họ hàng đó, đi xem đối tượng bà ấy giới thiệu.”

Chu Lập Đông không muốn trả lời, cũng không còn sức để trả lời.

Tinh Thành đưa Tư Nguyên về chỗ ở, anh nghĩ cô muốn được yên tĩnh,
nhưng Tư Nguyên giữ anh lại: “Tinh Thành, ở lại với em một lát!”

Vì thế, anh cùng cô đi lên nhà.

Tư Nguyên ngồi trong ghế sô pha, nhìn Tinh Thành với vẻ có lỗi rồi
nói: “Em không biết vì sao bố của Lập Đông lại nhầm lẫn như thế, em đã hạ quyết
tâm phải…”

Không đợi cô nói hết, Tinh Thành đã ngắt lời cô: “Không thể trách
em, chỉ là một sự nhầm lẫn.”

Tư Nguyên ôm lấy hai vai, cảm thấy không còn sức lực.

Tinh Thành ngồi xuống cạnh cô, khẽ vuốt tóc cô, “Em đừng nghĩ ngợi
nhiều.”

Tư Nguyên nép vào vai Tinh Thành, nói nhỏ: “Tinh Thành!”

“Ừ!” Anh đáp, anh thích cô gọi mình với giọng dịu dàng như thế,
“Hôm nay mệt rồi, em nghỉ sớm đi!”

Tư Nguyên gật đầu, Tinh Thành cảm thấy ngực mình đã thấm đẫm nước
mắt.

Chu Lập Đông bị chảy máu dạ dày nên mấy ngày không ăn được gì, anh
gầy đi nhanh chóng. Thấy con trai mệt mỏi, ông Chu không nhắc đến chuyện mai
mối nữa.

Ông nhớ ra mục đích khác đến Bắc Kinh, “Năm nay con của chị họ con
thi đại học, nếu đỗ, muốn vay con một ít tiền.” Hôm đó, hai bố con đi bộ xuống
nhà, cuối cùng ông Chu cũng tìm cơ hội nói với con trai chuyện này.

Lại tiền, Chu Lập Đông cảm thấy phiền muộn, “Thi đỗ rồi hãy đến
tìm con, bây giờ con không có tiền mặt, mua cổ phiếu hết rồi.”

Ông Chu bị từ chối, trong lòng cảm thấy hơi ấm ức, “Bây giờ con có
tiền rồi, sao không còn lương tâm nữa?”

Chu Lập Đông không nói gì, anh muốn mình chưa bao giờ có tiền,
chưa bao giờ bán mình vì tiền.

Nhưng những chuyện sai lầm đã xảy ra không phải nếu mình không
muốn là không xảy ra nữa, những điều tốt đẹp đã biến mất chỉ vì một chữ tiền,
không đáng. “Tiền, chữ này hại người ta không ít!” Anh cảm nhận được sâu sắc
điều đó, đến mức lúc nói ra anh đều thở dài.

“Có tiền có gì không tốt? Trên đời này không có tiền không được!”

“Có tiền, con có thể hạnh phúc không? Có tiền, con có thể vui vẻ
không? Có thể mua được sự tha thứ của Tư Nguyên không? Có thể mua lại tất cả
những gì chúng con đã từng có không?” Chu Lập Đông không chỉ muốn chất vấn mà
còn muốn tố cáo, bất giác giọng anh để lộ vẻ bất lực, anh cười nhìn bố.

Ông Chu giật mình bởi thái độ của anh, trong ấn tượng của ông, con
trai luôn mỉm cười đối mặt với cuộc sống, cho dù gặp trắc trở lớn như thế nào,
anh cũng có thể bình tĩnh không biến sắc mặt, cho dù cuộc sống khổ cực thế nào
anh cũng có thể chịu đựng, coi nhẹ như gió thoảng, ông chưa bao giờ nhìn thấy
con trai đau thương và tuyệt vọng như lúc này, ánh mắt buồn bã của anh dường
như không còn sức sống, cho dù anh đang đứng trước mặt ông nhưng lại cảm thấy
như đang ở một nơi rất xa xôi.

“Con trai, đừng nghĩ lung tung, con có tiền rồi, tìm đối tượng thế
nào chẳng có? Muốn giống đối tượng của Tinh Thành cũng không phải là khó!” Ông
Chu biết người con trai ông thích là đối tượng của Tinh Thành, cô gái có tên là
Tư Nguyên, nhưng người ta là người của Tinh Thành rồi, đây không phải là cố níu
kéo sao?

“Nếu không phải vì con cần tiền mà không cần cô ấy, có lẽ bây giờ
cô ấy đã cưới con rồi.” Trên mặt Chu Lập Đông thoáng một nét cười khi nghĩ đến
cảnh đó, dịu dàng và tình cảm.

Ông Chu nhìn con trai đầy thương xót, chau mày.

Bảy ngày sau, bộ lễ phục Tinh Thành đặt may cho Tư Nguyên được
mang đến công ty của Tư Nguyên, chạm vào lớp vải tơ tằm mềm mại, Tư Nguyên cuối
cùng cũng có cảm giác mình sắp đính hôn. Đúng là một chuyện kỳ lạ, hồi đại học
cô yêu Lập Đông đến mức chết đi sống lại, còn Tinh Thành chỉ là bạn cùng học,
nhưng bây giờ người cô sắp đính hôn là Tinh Thành chứ không phải Chu Lập Đông.
Đối với Chu Lập Đông, cho dù yêu cũng phải từ bỏ, dù thế nào cô cũng không thể
tha thứ cho sự trốn chạy của anh năm đó.

Đồng nghiệp nhìn thấy bộ lễ phục đắt tiền, không ngừng ca ngợi:
“Đẹp quá, nếu Tư Nguyên mặc vào, nhiều người sẽ đổ nghiêng đổ ngả.”

Ông Châu nói: “Không tập trung vào việc chính, bàn tán lung tung
gì thế? Cô ấy làm người khác đổ nghiêng ngả có tác dụng gì? Không sợ Tinh Thành
ghen sao?”

Mọi người bật cười, Tư Nguyên cũng cười theo.

Đang nói cười với mọi người, lễ tân của công ty ở dưới tầng gọi,
báo bên ngoài có người tìm gặp Hác Tư Nguyên.

Nhìn thấy ông Chu, Tư Nguyên rất ngạc nhiên, thái độ nghiêm túc của
ông để lại trong cô ấn tượng tốt. Cô mời ông xuống phòng khách, mua nước ngọt
cho ông, “Bác uống nước, hôm nay trời hơi nóng.”

Ông Chu cầm chiếc cốc giấy, nhấp một ngụm nước mơ chua mát lạnh,
ngại ngùng nói: “Bác hỏi Tiểu Hoắc mới biết cháu đi làm ở đây. Đi xe cũng tiện,
bác đến đây không nói với Lập Đông.”

Tư Nguyên ngồi đối diện với ông Chu, “Bác tìm cháu có việc gì
sao?”

“Bác đã nhìn thấy ảnh của cháu trong quyển album của Lập Đông, vẫn
nghĩ rằng…”

“Bác hiểu nhầm rồi!” Tư Nguyên cười, cô rất ngạc nhiên, hóa ra lý
do nhầm lẫn của ông là ở đó, nhiều năm đã trôi qua, Chu Lập Đông vẫn giữ ảnh
của cô.

“Lập Đông… Các cháu đã quen nhau lâu rồi phải không?” Mặc dù ông
Chu hơi mất tự nhiên nhưng vẫn hỏi, “Nhìn những bức ảnh đó, hình như là từ thời
đại học?”

Suy nghĩ của Tư Nguyên trôi đi rất xa, “Vâng, thời học đại học.”
Lúc đó cô vẫn còn là một cô gái buộc tóc đuôi gà, mặc áo thể thao, vui vẻ không
biết đến buồn bã là gì. Hàng ngày cô đi theo Lập Đông, cùng anh chơi cầu, học
bài, đến nhà ăn mua cơm… Nũng nịu với anh, giận dỗi anh…

Nhưng Chu Lập Đông với tính cách hòa nhã của mình luôn cười với
cô, nụ cười ấm áp như ánh nắng vàng chiếu xuống mặt biển, gợn lên những con
sóng dịu dàng đầy yêu thương. Ánh mắt Tư Nguyên sáng lên, khóe miệng cô cong
lại như đang cười, nhưng chỉ trong giây lát, nụ cười dịu dàng trong sáng biến
thành chua chát, “Đã là quá khứ nhiều năm về trước rồi!”

“Lập Đông, nó vẫn thích cháu!” Ông Chu ngồi đó, buồn bã nói.

“Vâng!” Tư Nguyên khẽ gật đầu, “Bác đến để nói với cháu điều này
sao?”

Ông Chu không dám ngẩng đầu lên nhìn Tư Nguyên, đành cúi xuống
nhìn cốc nước màu đỏ trên bàn, “Nó không dám đến nói với cháu, còn tự giày vò
bản thân, không ăn uống gì, ngủ không ngon, khiến người già như bác rất thương
xót.”

Trong lòng Tư Nguyên nghẹn đắng nhưng cô vẫn tỏ ra bình tĩnh và tự
chủ, “Anh ấy không cần phải đối xử với mình như thế.”

Ông Chu thở dài, “Cháu à, bác đến đây tìm cháu, không mong gì hơn,
chỉ muốn nhờ cháu khuyên Lập Đông, đừng nghĩ không thông như thế.”

Tư Nguyên cười khổ sổ, “Sợ rằng cháu nói không tiện.”

Ánh mắt của ông Chu trở nên ảm đạm, buồn bã nói: “Bác cũng thấy
khổ lắm!”

Tư Nguyên không quay đầu lại, lau nước mắt rồi nói: “Để Tinh Thành
và Hoắc Yến Phi khuyên anh ấy!”

Tư Nguyên quay lại công ty, ông Châu đưa điện thoại cho cô, “Tinh
Thành gọi không dưới mười cuộc rồi!”

Tư Nguyên nhận ra mình đi không mang theo điện thoại.

Gọi điện cho Tinh Thành, có lẽ anh đang bận, ấn nút nghe nhưng vẫn
nói với ai đó: “Hôm nay bàn đến đây, nhóm hai phụ trách các công việc tiếp
theo, có vấn đề gì tìm tôi… A lô, Tư Nguyên, em về rồi à?” Giọng của anh rất
dịu dàng và quyến rũ.

“Em vừa xuống nhà, không mang điện thoại.” Cô giải thích.

“À, anh muốn hỏi em đã nhận được lễ phục chưa? Em đã thử chưa? Có
vừa người không?” Tinh Thành vừa nói vừa mở ngăn kéo, bên trong là chiếc nhẫn
anh đến lấy ở Tiffany lúc sáng, đó là một chiếc nhẫn đơn giản có gắn một viên
kim cương hai cara sáng lấp lánh, lúc đặt làm, anh không nói với cô, muốn dành
cho cô niềm vui bất ngờ, thiết kế đơn giản mà không mất đi sự sang trọng, có lẽ
cô sẽ thích.

“Vừa mang đến, em vẫn chưa kịp thử.” Tư Nguyên nhìn bộ lễ phục,
trong lòng cảm thấy sợ hãi, nhưng vẫn nhẹ nhàng nói với anh: “Có lẽ sẽ rất
đẹp!”

Tinh Thành yên tâm, chỉ cần cô thích, trong lòng anh sẽ cảm thấy
không hối tiếc.

Buổi chiều không bận, ông Châu rời khỏi văn phòng, Tư Nguyên ở lại
công ty. Lúc nhàn rỗi cô mở trang web của hội bạn học cũ, có rất nhiều tin
nhắn.

Tư Nguyên xem một lát, cảm thấy nhàm chán, đang định tắt trang
web, cô nhìn thấy tin nhắn của người mong được tha thứ bên dưới câu trả lời của
cô: Hàng cây ngân hạnh dưới tòa nhà Tư Nguyên không thể hiểu được tương tư, hội
trường Thiên Hựu rộng rãi không chứa được trái tim yêu cô ấy, tôi phải làm như
thế nào?

Hóa ra, thời đại học, không chỉ có tình yêu của cô gặp trắc trở,
hàng cây ngân hạnh đã chứng kiến không biết bao nhiêu cuộc chia ly? Hội trường
Thiên Hựu đã chứa đựng không biết bao nhiêu trái tim mất mát? Mọi người đều
mong chờ được tha thứ, mong chờ một tình yêu manh nha. Chỉ có điều dù thế nào
Tư Nguyên cũng không thể nhớ ra, bạn học nào trong lớp đang mong đợi được tha
thứ, và mong chờ sự tha thứ của ai?

Theo dòng suy nghĩ, Tư Nguyên nhanh tay gõ bàn phím trả lời: Không
ai là thượng đế, tha thứ là sự khoan dung với chính mình!

Ngày kỉ niệm thành lập công ty Song Nguyệt càng đến gần, Chu Lập
Đông càng trầm tư, ông Chu thấy vậy rất lo lắng, nhưng ông cũng chỉ có thể lo
lắng mà không biết phải làm gì.

Ở cổng khu Greenville ở đại học Giao thông có chợ đêm, bước ra
khỏi cửa là có thể nhìn thấy, nếu không kể đến một số tiểu thương làm ăn phi
pháp, mặt hàng kinh doanh khá phong phú, đồ ăn uống, quần áo, gần đây còn có
thú nuôi như chó, mèo, thỏ bày bán trên vỉa hè, quản lý thành phố đã nhiều lần
đến bắt nhưng vẫn không cấm được nên đành để mặc.

Ông Chu thích những chợ đêm như thế này, rất giống chợ ở quê, tạo
cho ông cảm giác gần gũi. Buổi tối đi qua đó, ông không thể không vào xem một
lát.

Lần này, ông nhìn thấy thứ vừa mắt, đó là một chú chó con khỏe
mạnh trông giống như một quả cầu tuyết nhỏ, “Mua một con đi, để nó làm bạn với
con.” Ông Chu dừng lại nhìn chú chó.

Chu Lập Đông không phải thích, cũng không phải không thích nuôi
chó, ông Chu muốn mua nên anh rút tiền ra mua, có lẽ sẽ chẳng nuôi được vài
ngày. Hàng mua ở vỉa hè không đắt, chỉ vài chục đồng, nhân tiện anh mua luôn một
chiếc cũi chó và đồ chơi cho chó.

Ông Chu ở lại Bắc Kinh vài ngày rồi muốn về quê, lúc sắp đi ông
dặn con trai: “Dạ dày khó chịu con phải mau đến bệnh viện khám.”

“Con biết.” Chu Lập Đông đưa ông lên xe, thấy xe đi rồi anh mới
về.

Ra khỏi bến xe, Chu Lập Đông nhận một cuộc điện thoại rồi hút một
điếu thuốc, sau đó đến Song Nguyệt.

Gặp Tinh Thành và Hoắc Yến Phi, Chu Lập Đông nói: “Gần đây thị
trường cổ phiếu rất sốt, chúng ta rút tiền đầu tư vào cổ phiếu, không đến một
năm sẽ kiếm được bằng hai lần Song Nguyệt.”

Tinh Thành và Hoắc Yến Phi bán tín bán nghi, “Sao đột nhiên cậu
lại muốn đầu tư vào cổ phiếu?”

“Mình nhận được tin, Cửu Đỉnh sẽ lên sàn, tranh thủ cơ hội này,
chúng ta mua cổ phiếu của họ rồi đợi thu tiền.” Chu Lập Đông từ tốn nói, đầu óc
anh luôn rất rõ ràng, suy nghĩ sâu xa, rất ít khi nhầm lẫn khi đưa ra quyết
sách, vì thế, Tinh Thành và Hoắc Yến Phi không thể không tin.

“Lần đầu tư này là toàn bộ tài sản của Song Nguyệt, cần phải chắc
chắn một trăm phần trăm.”

“Yên tâm, Song Nguyệt cũng là toàn bộ tài sản của mình!” Chu Lập
Đông buồn bã, thở dài.

Cuối tháng, thời tiết rất nóng, dạ dày Chu Lập Đông cảm thấy khó
chịu, không ăn được, càng ngày càng mệt mỏi.

Có hôm học xong, Hoắc công tử kêu đói, muốn đến nhà anh uống cốc
trà.

Chu Lập Đông lười nói chuyện, pha một ấm trà Bích La Xuân để trong
phòng khách mời Hoắc công tử. Hoắc Yến Phi không khách sáo, tự mở tủ lạnh lấy
đồ, vừa ăn vừa uống.

Chú chó nhỏ ông Chu mua về ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, từ ban
công chạy lại, hướng về phía Hoắc công tử đòi ăn, Hoắc công tử đâu muốn cho nó!
Nhìn một hồi, thấy Hoắc công tử không có động tĩnh gì, chú chó nhìn Chu Lập
Đông với vẻ đáng thương. Chu Lập Đông không để ý đến nó, chú chó con cuộn tròn
mình nằm dưới chân Chu Lập Đông, không kêu mà yên lặng chờ đợi.

Chu Lập Đông không nói gì, nhìn Hoắc công tử ăn uống mà không bộc
lộ bất kỳ thái độ gì.

Bị anh nhìn nên cảm thấy không thoải mái, Hoắc công tử giơ tay vứt
đồ ăn cho chú chó, chú chó nhỏ từ từ chạy đến ăn.

Hoắc công tử thở dài, gác chân lên ghế, “Chó cậu nuôi mắc bệnh
trầm cảm rồi!”

Chu Lập Đông vẫn không để ý đến anh.

“Cậu biết vì sao mình đến đây!” Bị anh nhìn nhiều không thoải mái,
Hoắc công tử đổi tư thế.

Chu Lập Đông gật đầu.

“Buổi lễ đó, cậu không thể không tham gia, ai chẳng biết cậu là
ông chủ của công ty!”

“Mình không nói không đi!” Chu Lập Đông nhìn Hoắc công tử.

Tư Nguyên mặc bộ lễ phục bằng tơ tằm màu trắng đẹp đến mức ngay cả
Tố Kế cũng liên miệng khen: “Đẹp quá! Đẹp hơn cả tiên nữ giáng trần!”

Tư Nguyên cười không nói gì, chăm chú thoa son môi, một lát sau,
cô hỏi Tố Kế: “Mặc thế này có khoa trương quá không? Mình cảm thấy không cần
thiết.”

Tố Kế đứng phía sau cô, giúp cô chải tóc, “Sao lại khoa trương?
Hôm nay là ngày đính hôn của cậu.”

“Chỉ là đính hôn, không phải kết hôn!”

“Chờ đi”, Tố Kế vỗ tay lên đầu cô, “Kiểu tóc này mất dáng rồi,…
Mình thấy, đợi đến lúc các cậu kết hôn phải long trọng hơn thế này nhiều.”

Tư Nguyên nhìn mình trong gương, đẹp đến mức dường như không phải
là sự thật, tim cô đập mạnh.

Hình như cô đã không còn là mình nữa.

Phòng lớn công ty thuê để tổ chức hoạt động đã đông chật người,
Hoắc công tử đang đưa kỹ sư âm thanh đi điều chỉnh thiết bị, “Người anh em, làm
tốt vào, âm thanh là vấn đề quan trọng của vũ hội.”

Kỹ sư âm thanh hiền lành gật đầu, “Tôi bảo đảm không có vấn đề.”

Hoắc công tử nhìn đồng hồ, “Nhanh lên, sắp bắt đầu rồi.” Hôm nay,
anh là người chủ trì vũ hội.

Chu Lập Đông và Tinh Thành vẫn chưa xuất hiện, “Hai người này, làm
gì không biết?” Hoắc công tử chống eo, đưa chai nước lên miệng uống.

Tinh Thành cũng mặc một bộ lễ phục màu trắng trông rất lịch lãm.
Anh ôm một bó hoa hồng đỏ bước ra khỏi bãi đổ xe, đúng lúc gặp Phương Châu và
Đường Di.

“Tôi đã nói nhất định phải đến đây uống rượu mừng!” Đường Di cười
nhìn Tinh Thành, “Đúng là có dáng dấp của một nhân tài!” Rồi nhìn sang Phương
Châu, Đường Di bĩu môi, “Cũng đến từ một nơi mà sao khác nhau nhiều thế?”

“Không phải cậu ấy di dân trước anh hai đời sao? Nếu không sao có
thể thoái hóa thành như thế này được?” Phương Châu làm mặt quỷ trêu Tinh Thành.

“To gan, cẩn thận không gió thổi bay mất lưỡi!” Tinh Thành vỗ vai
anh nói.

Đường Di cười ngặt nghẽo, kéo tay Phương Châu, “Chúng ta vào đợi
trước, lát nữa chuẩn bị trêu người mới.”

Tinh Thành vội vàng rút một bông hồng trong bó hoa đưa cho Đường
Di, “Chị, chị nương tình nhẹ tay một chút.”

Đường Di nhận hoa, cười hi hi cùng Phương Châu bước vào phòng.

Phía sau, bà Tinh cùng hai người chị gái của Tinh Thành cũng đã
đến.

Tinh Thành sờ chiếc hộp nhỏ trong túi áo, cười hài lòng.

Tư Nguyên được ông Châu và Tố Kế hộ tống đến nơi, trên đường Tố Kế
khẽ hỏi cô: “cậu đã chuẩn bị ổn hết rồi chứ?”

“Rồi!” Tư Nguyên sợ giọng nói của mình không đủ quyết tâm, cố gắng
gật đầu.

Tố Kế nắm chặt tay Tư Nguyên, “Chúng ta là bạn tốt như chị em một
nhà, mình chỉ hy vọng cậu có thể hạnh phúc!”

Tư Nguyên gật đầu, chảy nước mắt, “Nhất định mình sẽ làm cho mình
hạnh phúc.”

“Đồ ngốc, một ngày tốt như thế này, cậu khóc gì? Không dễ gì mới
trang điểm xong, lát nữa sẽ xấu mất.” Tố Kế cẩn thận giúp cô lau khóe mắt, đồng
thời cũng lau nước mắt của mình.

Ông Châu lái xe ngồi phía trước, vừa đi vừa nói, “Được, chị em
tình sâu nghĩa nặng đã gặp nhiều, cũng chưa gặp ai giống như hai người, hôm nay
là ngày gì? Hai người làm mất vui!”

Tư Nguyên và Tố Kế cố gắng kiềm chế cảm xúc, không khóc nữa.

Lúc bắt đầu lễ kỷ niệm thành lập công ty Song Nguyệt, Chu Lập Đông
vẫn chưa xuất hiện.

Hoắc công tử lo lắng chạy vòng quanh, “Sao cậu ấy có thể không
đến, cậu ấy còn phải đại diện công ty đọc diễn văn!”

“Yên tâm, cậu ấy không thể không đến!” Tinh Thành an ủi Hoắc công
tử, “Lập Đông luôn làm việc rất chu đáo!”

Quả nhiên, một lúc sau, Chu Lập Đông đến.

Hôm nay, anh mặc một chiếc áo sơ mi kẻ, không đeo cà vạt, bên dưới
mặc chiếc quần APPLE, có vẻ không giống như đến tham gia một buổi lễ mà giống
đi họp lớp.

“Tiếp theo là đến bài diễn văn của cậu rồi!” Tinh Thành khẽ nhắc
Chu Lập Đông.

Chu Lập Đông cười, ánh mắt tìm kiếm bóng dáng Tư Nguyên, thấy cô
đang ngồi yên lặng ở một góc mới từ từ bước lên bục chủ tịch.

Cô đã từng nói, cô thích anh mặc áo sơ mi kẻ, bây giờ có lẽ cô đã
nhìn thấy!

Ánh mắt của anh chỉ hướng về phía cô, mong đợi và cầu khẩn, dường
như muốn nhìn xuyên vào sâu thẳm tâm hồn cô. Anh trầm mặc đọc bài diễn văn do
Hoắc công tử viết, nhưng trong lòng lại vang lên một giọng nói khác: Tư Nguyên,
anh yêu em!

Tư Nguyên nhắm mắt lại, không dám nhìn lên bóng dáng cao lớn của
anh, vì sao khuôn mặt xanh tái của anh vẫn hiện lên rõ nét trong tâm trí của
cô, không thể xóa nhòa?

Tố Kế ngồi bên cạnh, lo lắng nhìn cô: “Tư Nguyên, có phải cậu thấy
khó chịu ở đâu không?”

Khó chịu ở đâu? Trái tim cô khó chịu! Trên người cô có cảm giác
như bị gai đâm, cảm thấy vô cùng đau đớn.

Bài diễn văn dài cuối cùng cũng kết thúc, sợi dây tình cảm nên cắt
đứt cuối cùng cũng cần cắt đứt, Tư Nguyên ngẩng đầu nhìn về phía Chu Lập Đông.
Cảm giác oán hận không còn nữa, biến thành sự đau thương, tình yêu của họ đúng
là một bi kịch!

Tiếng nhạc vang lên, Tinh Thành đã bước lại gần cô, khuôn mặt tuấn
tú, bộ lễ phục màu trắng khiến anh vô cùng nổi bật, cảm giác buồn bã trong lòng
cô biến thành một thứ gì đó vô hình, có lẽ anh mới là người cứu rỗi cho cô!

Hoắc Yến Phi cao giọng tuyên bố: “Hôm nay còn có một chuyện vui
khác, đó là lễ đính hôn của anh Tinh Thành và cô Hác Tư Nguyên.”

Một tràng pháo tay vang lên.

Tố Kế đặt tay của Tư Nguyên vào tay Tinh Thành, “Chúc mừng hạnh
phúc của hai người!”

Tư Nguyên nhìn Tinh Thành, anh đang cười với cô, nụ cười vui vẻ
xuất phát từ tận đáy lòng, tự nhiên và thân thiết. Tư Nguyên cũng muốn mỉm cười
với anh, nhưng cho dù cố gắng như thế nào, cô cũng không thể nở một nụ cười.

Cô cảm thấy có một ánh mắt đang dõi theo mình, sự tuyệt vọng lan
truyền từ người đó lên người cô, lạnh lẽo đến mức khiến cô run rẩy.

Tinh Thành đưa tay tìm nhẫn, anh muốn dành cho cô tình yêu vĩnh
hằng của mình, không cho phép cô tiếp tục do dự và lùi bước.

“Hác Tư Nguyên, anh yêu em!” Tinh Thành trịnh trọng nói lời thề
trước mặt mọi người, sau đó đợi Tư Nguyên nói lời thề.

Tư Nguyên hít thở một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. Trong lòng cô
tự hỏi, tình cảm của mình với Tinh Thành có thể gọi là tình yêu không? Cô biết,
cô thích anh, người đàn ông nho nhã tuấn tú này đã đưa cô bước ra khỏi đau khổ,
đã mang đến cho cô sự ấm áp thật sự, anh đáng được cô thích, cô cũng đi nguyện
ở bên anh trong những ngày tháng sau này?

Đây là tình yêu sao? Mặc dù không đủ sâu sắc, không đủ kiên quyết,
không đủ viên mãn, nhưng cô đã cố gắng hết sức rồi. Cô tự nhắc nhở mình sau này
phải yêu anh, tôn trọng anh, chăm sóc anh.

“Tinh Thành, em cũng…” Cô học theo cách nói của anh, cô muốn nói,
em cũng yêu anh! Nhưng, chữ yêu bị chặn trong cuống họng, không thể thốt lên
thành lời.

Chu Lập Đông nhìn Tư Nguyên từ phía xa, liệu cô có yêu Tinh Thành,
người anh em không cùng họ của anh, cũng giống như Tinh Thành yêu cô? Có lẽ Tư
Nguyên sẽ nói lời thề yêu Tinh Thành!

Anh quay đi, không muốn nhìn vẻ hạnh phúc do người khác mang lại
trên khuôn mặt Tư Nguyên.

“Tinh Thành, em cũng…” Giọng của Tư Nguyên vang lên, bồng bềnh bên
tai anh.

Lòng Chu Lập Đông đau như dao cắt, anh nhắm mắt không muốn quay
đầu lại, sợ rằng trái tim mình sẽ vỡ vụn.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+