Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hạnh phúc ước hẹn – Chương 16 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 16 : Anh quyết định ở lại đó, không tỉnh dậy nữa!

Không được đi mà không nói lời từ biệt, tình yêu của em.

Em đã thức suốt một đêm, bây giờ trên mặt em lộ rõ vẻ buồn ngủ.

Chỉ sợ trong giấc ngủ em sẽ mất anh. Không được đi mà không nói
lời từ biệt, tình yêu của em.

Nếu anh như vậy, em sẽ ngừng ca hát.

– Tagore –

Đó là một giấc mơ đẹp, đẹp đến mức anh không muốn tỉnh dậy. Trong
giấc mơ có phòng học rộng rãi, hàng cây ngân hạnh xanh tươi, hồ nước trong vắt,
có Tỉnh Thành và Hoắc Yến Phi, có nụ cười của Tư Nguyên. Trong giấc mơ có hoa
mùa xuân, cỏ mùa hè; trong giấc mơ có rất nhiều những hồi ức anh muốn trân
trọng và nâng niu. Nếu cuộc sống có thể mãi mãi tồn tại như trong giấc mộng,
anh quyết định ở lại đó, không tỉnh dậy nữa.

“Rốt cuộc Lập Đông sao thế?” Tỉnh Thành hỏi Đường Di.

“Sức khoẻ cậu ấy quá yếu, tinh thần bị kích thích nên lâu tỉnh!”
Đường Di hỏi Tư Nguyên, “Vừa rồi cô nói gì với cậu ấy? Có vẻ như trong lúc hôn
mê tinh thần của cậu ấy hơi thay đổi.”

Tư Nguyên lắc đầu, “Tôi không nói gì, tôi cứ nghĩ anh ấy đã chết.”
Môi cô trắng bệch, có thể thấy cô đang vô cùng sợ hãi.

Đường Di không hỏi nữa, cô nói: “Vất vả cả ngày, mọi người đói
rồi, đến nhà ăn của bệnh viện ăn thứ gì đó đi, có lẽ lúc quay lại Lập Đông đã
tỉnh.”

Lần đầu tiên Hoắc công tử không hứng thú với ăn uống, anh nói với
Đường Di: “Kết quả phân tích cắt lớp mà cô nói đã có chưa?”

“Ngày mai, mọi người cần chuẩn bị tâm lý.” Đường Di nói xong rồi
ra khỏi phòng, đứng đợi ở bên ngoài.

Ba người đều bất động.

Cuối cùng Chu Lập Đông cũng tỉnh vì những giọt nước mắt rơi trên
tay anh quá nóng. Đó là nước mắt, nước mắt của Tư Nguyên, anh không muốn để cô
buồn vì anh, vì thế, anh mệt mỏi mở mắt, cố gắng nở một nụ cười.

Tư Nguyên đang nhìn anh, ánh mắt đầy vẻ dịu dàng và đau khổ.

“Chu Lập Đông!” Cô thầm gọi tên anh. Anh động đậy ngón tay cầm lấy
bàn tay nhỏ nhắn đang đặt lên cánh tay anh.

Mắt dần dần nhìn thấy rõ hơn, anh thấy phía sau cô còn có Tỉnh
Thành và Hoắc Yến Phi. “Cuối cùng cũng tỉnh rồi!” Hoắc Yến Phi thở phào nhẹ
nhõm.

Tỉnh Thành vội vàng bước tới đầu giường, dịu dàng vỗ vai Tư
Nguyên, “Đừng khóc nữa, Chu Lập Đông tỉnh rồi!” Tỉnh Thành vẫn mặc bộ lễ phục
lúc sáng, trên chiếc áo vest còn dính vệt máu, trông hơi nhếch nhác.

Tư Nguyên lấy tay lau nước mắt, vô tình động tác đó khiến Chu Lập
Đông nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay áp út của cô.

“Chúc mừng hai người… đã đính hôn!” Chu Lập Đông cắn răng, kìm nén
cảm giác đau đớn, thốt lên vài tiếng qua kẽ răng.

Tỉnh Thành nghĩ Tư Nguyên sẽ giải thích, sẽ phủ nhận, sẽ nói cho
Chu Lập Đông biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng cô không làm thế, cô nhìn anh
cười, nụ cười rạng rỡ, cô đứng dậy ghé người sát bên Tỉnh Thành, nói một câu
rất rõ ràng: “Cám ơn!”

Chu Lập Đông nhắm mắt lại, hai giọt nước mắt chảy xuống từ khoé
mắt của anh.

Bụng Hoắc công tử bắt đầu sôi lên, cả ngày không ăn, anh lại có
cảm giác thèm ăn. Đúng lúc đó, Đường Di và Phương Châu đến, Hoắc công tử nói
với Tỉnh Thành và Tư Nguyên: “Chúng ta phải đi ăn gì đó!”

Bước ra khỏi bệnh viện, Tỉnh Thành và Tư Nguyên yên lặng đi bộ
cùng nhau. Cô không biết mệt mỏi, anh cũng không bảo dừng lại, luôn đi cùng cô.
Cho đến khi đi được một đoạn rất xa, Tư Nguyên mới dừng lại.

“Em mệt không?” Tỉnh Thành giúp cô lau mồ hôi rồi hỏi.

Tư Nguyên lắc đầu, đột ngột hỏi một câu: “Lập Đông sẽ chết sao?”

Tỉnh Thành ngạc nhiên, không biết nên trả lời như thế nào.

Tư Nguyên cười, “Có lẽ anh ấy không có quyền được chết. Anh ấy còn
rất nhiều gánh nặng, còn những giấc mơ vừa cao vừa xa anh ấy cần phải theo
đuổi, làm sao anh ấy có thể chết được?”

Tỉnh Thành ôm Tư Nguyên vào lòng, hôn nhẹ lên trán cô, “Lập Đông
sẽ không chết!”

Tư Nguyên cười, “Vậy thì tốt! Tỉnh Thành, chúng ra kết hôn thôi,
tháng sau, hoặc tháng sau nữa!”

Tỉnh Thành ngạc nhiên, “Tư Nguyên, em làm sao thế?”

“Không sao, em thấy mệt rồi! Để em dựa vào anh một lát, một lát…”
Cô thu người vào lòng Tỉnh Thành, giống hệt một con mèo đang sợ hãi.

Trong lòng Tỉnh Thành cảm thấy vô cùng khó hiểu, kết hôn! Giấc mơ
của anh bao nhiêu ngày đêm? Thậm chí anh muốn dùng sinh mệnh của mình để đổi
lấy tình yêu của cô, để có thể được kết hôn với cô. Bỗng nhiên cô chủ động nhắc
đến việc kết hôn cùng anh, vì sao anh có thể không vui mừng? Vì sao anh có thể
không đồng ý?

Nhưng vì sao Tư Nguyên đưa ra quyết định kết hôn vội vàng như thế?
Anh nhớ đến Lập Đông vẫn đang nằm trong bệnh viện, không tránh được cảm giác
khổ sở. Tư Nguyên ơi Tư Nguyên, em thật ngốc! Hà tất phải bắt ép mình như thế?
Lẽ nào kết hôn có thể giúp em chặn tất cả mọi đường lùi? Chẳng trách em cảm
thấy quá mệt? Đó là vì em quá lương thiện hay quá độc ác?

Tỉnh Thành lắc đầu, “Không vội!”

Tư Nguyên ngạc nhiên ngẩng đầu lên hỏi: “Vì sao không vội? Anh
không sợ em bỏ cuộc giữa đường sao?”

“Em có thể làm như thế không?” Bất giác tay Tỉnh Thành nắm chặt
lại, có vẻ như anh vẫn còn lưu luyến cô.

“Em không biết.” Tư Nguyên không muốn đối mặt với câu hỏi này, cô
không đo được lòng mình.

Mặc dù Tỉnh Thành cảm thấy hơi hụt hẫng, nhưng anh vẫn cười, “Tư
Nguyên, em hãy lựa chọn lại một lần nữa đi, anh và Lập Đông, em hãy chọn lại
một lần!”

Tư Nguyên ngạc nhiên nhìn anh.

Cuối cùng anh vẫn không muốn làm cô khó xử!

Kết quả kiểm tra của Chu Lập Đông giống như dự đoán của Đường Di,
ung thư dạ dày giai đoạn cuối!

Lúc biết tin này, Hoắc Yến Phi và Tỉnh Thành đang uống cà phê ở
công ty, Hoắc công tử pha một bình Blue Mountain, khắp phòng thơm mùi cà phê.

Mình vừa gọi điện đến bệnh viện, họ nói tình trạng của Lập Đông
rất tốt!” Hoắc công tử rót một cốc cà phê cho Tỉnh Thành, “Ăn trộm ở nhà mình
đấy, Blue Mountain chính hiệu, ưu tiên cậu giá rẻ.”

“Đi, mang đi, mình không thiếu.” Tỉnh Thành đang buồn phiền vì
chuyện của Chu Lập Đông, tình hình rõ ràng khiến anh không yên tâm.

“Thôi, uống đi, nhìn dáng vẻ thiếu ngủ của cậu, chắc chắn đêm qua
ngủ không ngon, lấy lại tinh thần đi.” Hoắc Yến Phi cầm cà phê định uống, đúng
lúc đó chuông điện thoại của Tỉnh Thành vang lên.

Phương Châu gọi điện đến, “Đường Di nói có kết quả kiểm tra của
Lập Đông rồi, giống với dự đoán của cô ấy, ung thư dạ dày giai đoạn cuối!”

Tỉnh Thành ngã xuống ghế, không nói được lời nào, anh vẫn hoang
tưởng Đường Di sẽ nhầm, bây giờ nhìn lại, anh không có cách nào lừa dối mình
được nữa.

“Ung thư dạ dày, giai đoạn cuối!” Hoắc công tử cũng nghe thấy, cốc
cà phê trong tay rơi xuống đất, khắp nền nhà là mảnh thuỷ tinh vụn vỡ, hương cà
phê toả mùi thơm khắp phòng.

Sáng sớm ngủ dậy, tim Tư Nguyên đập rất mạnh, cô nghĩ tối qua mình
ngủ không ngon. Gặp ác mộng suốt đêm khiến cô mệt mỏi, ở công ty còn có một
đống việc đang đợi cô làm. Không kịp suy nghĩ nhiều, cô vội vàng đến công ty.

Dự án hợp tác với Cửu Đỉnh đã vào giai đoạn cuối, đợi sau khi
nghiệm thu, công ty sẽ có rất nhiều vốn. Gần đây, tài chính của công ty rất
căng thẳng bởi mấy dự án lớn không trả tiền, nếu tiếp tục như vậy, công ty sẽ
đối mặt với nguy cơ bị phá sản. Ông Châu cũng biết tình hình, nhiều lần đến gặp
Tô Sỹ Khánh ở Cửu Đỉnh để đòi tiền, nhưng lần nào Tô Sỹ Khánh cũng viện cớ
thoái thác, ông Châu chỉ có thể đợi đến khi hoàn tất nghiệm thu công trình rồi
tính tiếp.

Buổi trưa, Tư Nguyên gọi điện cho Tỉnh Thành, Tỉnh Thành đang ở
viện 301, bên cạnh còn vang lên giọng nói của Hoắc Yến Phi, Tư Nguyên vội vàng
nói: “Không có chuyện gì, em chỉ muốn hỏi anh ăn cơm chưa?”

“Chưa!” Tỉnh Thành trả lời đơn giản, “Có kết quả kiểm tra của Lập
Đông rồi, ung thư dạ dày giai đoạn cuối, anh và Hoắc công tử đang ở đây làm thủ
tục nhập viện.” Tâm trạng của anh đã bình tĩnh hơn rất nhiều.

Tư Nguyên lảo đảo không đứng vững ngã va vào bàn làm việc.

“Buổi tối đi làm về em đến thăm đi, bây giờ cậu ấy cần sự ủng hộ
của tất cả mọi người.” Tỉnh Thành dặn dò Tư Nguyên.

Tư Nguyên an ủi mình, bây giờ y học phát triển, chắc chắc có thể
điều trị được bệnh ung thư dạ dày!

Nhớ đến Chu Lập Đông, Tư Nguyên cảm thấy buồn, vừa mới ba mươi
tuổi vì sao lại mắc bệnh ung thư dạ dày? Không phải anh luôn biết cách dưỡng
sinh và bảo vệ mình sao? Không phải ngoài bản thân mình anh không quan tâm đến
bất kỳ điều gì khác sao? Vì sao anh không thể ích kỷ hơn nữa, để cho người khác
mắc bệnh này?

Chu Lập Đông, có vẻ như anh không yêu bản thân mình, không yêu
mình nhiều như yêu người thân của anh, anh quan tâm đến quá nhiều người, quan
tâm đến quá nhiều chuyện nên anh không thể ích kỷ hơn được nữa. Những gì ẩn
chứa trong lòng anh, lẽ nào người khác có thể hiểu hết được?

Tư Nguyên thở dài, cô có nên đi thăm anh không? Với tư cách gì?

Tỉnh Thành nói: “Tư Nguyên, em hãy lựa chọn lại một lần nữa đi,
anh và Lập Đông, em hãy chọn lại một lần!” Vì sao anh bảo cô chọn lại? Lẽ nào
anh nhận ra những do dự và đấu tranh trong lòng cô? Nhìn thấy cô là người một
dạ hai lòng? Nhìn thấy cô vẫn còn vương vấn?

Không cần lựa chọn nữa, cô đã quá mệt mỏi rồi…

Chu Lập Đông nghĩ mình bị chảy máu dạ dày, chỉ cần cấp cứu kịp
thời sẽ không có gì phải lo lắng, ở viện theo dõi vài ngày là được, trước đây
anh cũng đã từng phải nằm viện vì bệnh này.

Nhưng lần này Tỉnh Thành và Hoắc công tử làm thủ tục nhập viện dài
ngày cho anh, Chu Lập Đông cảm thấy có điều gì đó lạ lùng.

Cảm giác đau đớn ở dạ dày đã giảm nhiều, nhưng vẫn khiến cơ thể
mềm nhũn không đứng dậy được.

“Mình bị sao thế?” Anh hỏi Hoắc Yến Phi thường xuyên đến bệnh viện
thăm anh.

“Cái dạ dày của cậu…” Hoắc công tử nói được nửa câu rồi dừng lại,
“Chịu khó dưỡng bệnh đi!”

Chu Lập Đông nằm trên giường bệnh, cười khẽ, “Không thể cứ nằm ở
bệnh viện không đi làm mãi như thế này.”

“Còn đi làm gì nữa? Tỉnh Thành đã đến công ty cậu xin nghỉ phép
dài hạn rồi.” Hoắc công tử cắn đầu lười, “Suýt chút nữa thủng dạ dày, nên ngoan
ngoãn ở đây một thời gian!” Nói xong, anh cầm bình nước lao ra khỏi phòng.

“Cậu chạy đi đâu?” Đúng lúc đó Đường Di bước vào, thấy thái độ hốt
hoảng của Hoắc công tử, cảm thấy hơi ngạc nhiên.

“Bệnh của Chu Lập Đông, làm thế nào để nói với cậu ấy?” Hoắc công
tử nắm chặt tay lại, đấm lên tường ngoài hành lang.

“Đã thông báo cho người nhà cậu ấy chưa?” Đường Di hỏi.

“Tỉnh Thành nói chưa thông báo vội, lo bố mẹ cậu ấy biết sẽ bị
sốc, cả nhà cậu ấy chỉ có một mình cậu ấy xuất sắc.” Hoắc công tử cũng không
biết phải làm như thế nào.

Đường Di nghĩ, “Từ từ hãy nói cho cậu ấy biết, cần phải theo dõi
diễn biến tâm trạng của cậu ấy.”

Chu Lập Đông ở bệnh viện mấy ngày, Tư Nguyên không đến thăm anh.
Anh hiểu, cô đã đính hôn với Tỉnh Thành nên không thể có nhiều ràng buộc với
anh được nữa. Cuối cùng, cô đã lựa chọn Tỉnh Thành và từ bỏ anh. Nếu anh là Tư
Nguyên, anh có lựa chọn như thế không? Ai không muốn lựa chọn một sự tốt đẹp từ
lúc đầu và sự yên ổn về sau này?

Một người là người yêu, một người là anh em, anh có thể làm gì?

Anh chỉ có thể vùi đầu vào gối, yên lặng khóc trong đêm. Người ta
nói đàn ông không dễ rơi nước mắt, đó chỉ là vì chưa đến mức độ đau thương vào
tận trong tim!

Chu Lập Đông nhớ căn phòng trong Greenville ở đại học Giao thông,
ở đó anh có thể nhìn thấy toàn nhà Tư Nguyên kiên cố, có thể nhìn thấy hàng cây
ngân hạnh dưới ánh hoàng hôn, có thể giúp trái tim anh gần Tư Nguyên hơn.

Tỉnh Thành không biết làm thế nào, kéo tay Tư Nguyên, “Đến bệnh
viện thăm đi, bệnh của Lập Đông có lẽ…”

Tư Nguyên cố chấp lắc đầu, cô có sự kiên quyết của mình.

“Đừng vì điều gì khác, hãy vì bọn anh là bạn bè!” Tỉnh Thành dịu
dàng khuyên nhủ cô.

“Làm bạn bè, em cũng đã đi một lần!” Cô không dám đi lần thứ hai,
cô sợ nếu đi nữa, mình sẽ mềm lòng, sẽ bất chấp tất cả ở bên anh để anh không
rời xa.

“Tư Nguyên,… Lập Đông, cậu ấy luôn rất yêu em!” Giọng của Tỉnh
Thành trầm trầm. Cậu ấy luôn yêu cô sao? Có lẽ yêu, nhưng cô bị ảnh hưởng bởi
quá khứ nên hoài nghi về tình yêu đó và phủ nhận tất cả.

Tư Nguyên cảm thấy đau đầu, “Tỉnh Thành, em nên làm thế nào?”

Tỉnh Thành cầm tay cô, truyền cho cô cảm giác ấm áp và sức mạnh,
“Đừng nghĩ nhiều quá, đi theo tiếng gọi trái tim mình là được! Anh sẽ ủng hộ
em.” Bởi vì anh yêu em, Tư Nguyên!

Câu cuối cùng anh không thốt lên thành lời.

Chu Lập Đông không ăn được gì, tinh thần sa sút, Tỉnh Thành và
Hoắc Yến Phi rất lo lắng, Tỉnh Thành đứng trước mặt Chu Lập Đông gọi điện cho
Hác Tư Nguyên: “Tư Nguyên, tài nghệ nấu ăn của em không tồi, em nấu cháo cho
Lập Đông ăn đi!”

Nghe thấy Tư Nguyên nhanh chóng đồng ý, tâm trạng của Chu Lập Đông
rất tốt, buổi trưa anh uống sữa và ăn nửa chiếc bánh kem.

Hoắc công tử giơ ngón tay cái với Tỉnh Thành: “Có hiệu quả!”

Quả nhiên, buổi tối Tư Nguyên mang cháo đến. Tư Nguyên đã tháo
chiếc nhẫn đính hôn, ngón tay thon dài cầm bát cháo đưa cho Chu Lập Đông, Chu
Lập Đông ăn được hai bát.

Tư Nguyên vẫn đứng bên cạnh Tỉnh Thành, dáng vẻ của hai người rất
thân thiết.

Chu Lập Đông tự cười mình, ánh mắt trở nên buồn bã, cảm giác này
không hề dễ chịu, nhưng anh tin vừa rồi ánh mắt của Tư Nguyên nhìn anh rất lo
lắng! Anh khát khao được cô dành cho anh một chút tình cảm.

Mấy ngày sau, thỉnh thoảng Tư Nguyên đến bệnh viện, có lúc đi cùng
Tỉnh Thành, có lúc đến một mình, lần nào cô cũng mang đồ ăn đồ uống cho anh, có
lúc cũng ngồi lại cùng anh một lát, cô không nói gì, anh cũng không nói gì, hai
người yên lặng nhìn nhau.

Có vài ngày cô không đến, dạ dày của anh rất đau, không ăn được
gì, để mặc cho Đường Di truyền nước hoa quả. Anh nhớ đến khoảnh khắc hai người
yên lặng nhìn nhau, có lẽ đây là hồi ức quý giá nhất trong cuộc đời anh.

Anh không tiện hỏi Tỉnh Thành tình hình của Tư Nguyên, cô không
đến thăm anh, anh tin cô đang bận làm việc.

Chu Lập Đông linh cảm thấy bệnh tình của mình không đơn giản, bởi
vì mỗi lần kiểm tra anh nhận thấy quy trình rất nghiêm ngặt, hơn nữa hàng ngày
Tỉnh Thành và Hoắc Yến Phi đều đến bệnh viện, gần như không rời anh nửa bước.

Cuối cùng, anh cũng tìm được cơ hội hỏi Đường Di: “Rốt cuộc bệnh tình
của tôi thế nào?”

Với sự thông minh của anh, sớm muộn gì anh cũng biết, Đường Di
không giấu anh nữa: “Cậu bị mắc bệnh ung thư dạ dày đã một thời gian, bây giờ
có thể đang ở giai đoạn cuối.”

Chu Lập Đông bình tĩnh hơn Đường Di nghĩ rất nhiều, “Có cứu được
không?”

“Đương nhiên!” Đường Di khẳng định.

“Tỷ lệ bao nhiêu?”

“Năm mươi phần trăm!” Thật ra một nửa của năm mươi phần trăm cũng
không được, Đường Di không thể làm mất niềm tin của anh, cũng không thể nói
tình hình quá lạc quan khiến anh nghi ngờ. Chu Lập Đông quá thông minh, có một
số lời nói dối vô hiệu với anh.

“Tỉnh Thành biết không?”

“Biết, nhưng vẫn chưa báo cho người nhà của cậu, điều này cần nghe
ý kiến của cậu.” Đường Di khâm phục sự chu đáo của Tỉnh Thành.

“Đừng nói, họ sẽ không chịu được sốc.” Quả nhiên giống hệt lời
Tỉnh Thành nói, “Cũng đừng nói cho Tỉnh Thành và Yến Phi biết tôi đã biết
chuyện này, nếu không họ sẽ càng lo lắng hơn.” Chu Lập Đông dặn dò.

Chu Lập Đông về Greenville ở đại học Giao thông một lần. Giữa
tháng Sáu, vào kỳ tốt nghiệp, rất nhiều người đang chụp ảnh, ngoài cổng phía
nam của đại học Giao thông vô cùng náo nhiệt. Anh nhớ lại năm mình tốt nghiệp,
vội vàng xách hành lý bỏ đi, sợ rằng mình sẽ hối hận. Thời gian đó anh thật là
dũng cảm, không hề nghĩ đến sau này sẽ như thế nào.

Chú chó nhỏ thấy anh về, vô cùng vui mừng, lấy móng chân cào lên
quần anh, anh nhận ra ánh mắt của nó giống hệt anh, bình thản, dịu dàng. Anh
ngạc nhiên, nhiều ngày trôi qua, nó vẫn nhảy nhót khoẻ mạnh như thế, ra ngoài
ban công, một túi đồ ăn cho chó đang mở, bên trong đã gần hết thức ăn. Chậu
nước trong nhà vệ sinh cũng vơi già nửa. “Nhóc con, khát vọng sống của mày thật
lớn!” Chu Lập Đông cười, nghĩ đến việc sẽ đem tặng nó cho ai đó.

Anh bước vào thư phòng, thu dọn những cuốn sách mình đã đọc, có một
số mới chỉ đọc được một nửa.

Chu Lập Đông mở cửa sổ phòng bếp, một lần nữa để hình ảnh toà nhà
Tư Nguyên lọt vào trong tầm mắt. Thu dọn xong tất cả, anh mới đến bệnh viện.

Tỉnh Thành và Hoắc công tử suýt chút nữa lo lắng đến phát điên,
thấy Chu Lập Đông yên ổn quay về mới yên tâm. Hoắc công tử liên tục trách móc:
“Cậu ốm như thế mà chạy lung tung đi đâu?”

“Không chạy lung tung, mình chỉ về Greenville ở đại học Giao thông
cho chó ăn.” Chu Lập Đông kiên nhẫn giải thích.

“Chết, quên mất chuyện con chó!” Hoắc công tử nói. “Cậu ở đây
dưỡng bệnh, ngày mai mình sẽ giúp cậu cho chó ăn.”

“Không cần, trước khi quay lại đây mình đã mang nó tặng cho người
khác rồi!” Chu Lập Đông nói.

Nhìn thấy thái độ của Chu Lập Đông, Tỉnh Thành dường như có tâm sự
gì đó, anh nghi ngờ Chu Lập Đông đã biết được điều gì, “Sau này có chuyện gì
nói trước với bọn mình một tiếng rồi hãy làm.”

Đường Di mời bác sĩ giỏi nhất đến giúp Chu Lập Đông kiểm tra lần
cuối trước khi làm phẫu thuật. Bác sĩ không động sắc mặt, kiểm tra tất cả chỉ
tiêu rồi kiểm tra tình trạng tâm lý của anh.

Chu Lập Đông cố gắng tỏ ra không để ý, nói với bác sĩ: “Cái dạ dày
đáng chết này giày vò tôi suốt một thời gian dài, thật sự rất khó chịu.”

Bác sĩ nhìn Đường Di rồi gật đầu với anh và nói: “Mắc bệnh này rất
khổ!”

Kiểm tra xong, Đường Di cùng bác sĩ rời khỏi phòng, Phương Châu
đến đón Đường Di đi làm về, nhân tiện vào thăm Chu Lập Đông.

“Yên tâm đi, tất cả sẽ không có vấn đề gì.” Phương Châu nháy mắt
với Chu Lập Đông, “Tự bảo trọng!”

“Cảm ơn!” Chu Lập Đông cười.

Sau đó, Tư Nguyên đi làm về cũng tiện đường ghé vào, hai ngày
không gặp, Tư Nguyên thấy Chu Lập Đông gầy đi nhiều, “Anh không ăn được sao?”

“Anh nhớ món cháo em nấu!” Chu Lập Đông nhìn cô.

“Được, ngày mai em sẽ mang cho anh!” Tư Nguyên yên lặng ngồi xuống
cạnh anh.

“Tư Nguyên, lúc nào em kết hôn với Tỉnh Thành?” Chu Lập Đông đột
nhiên hỏi.

Tư Nguyên cảm thấy như có một tảng đá chẹn trong lòng, “Em không
biết, vẫn chưa quyết định ngày! Anh hỏi làm gì?”

“Ồ!” Chu Lập Đông nằm xuống giường, “Anh đang nghĩ xem nên tặng em
món quà nào trong ngày cưới!”

Tư Nguyên ngẩng đầu, cố gắng không nhìn xuống, sợ rằng sẽ để lộ vẻ
bình tĩnh giả tạo của mình, cô nói: “Lập Đông, em đã từng yêu anh!”

Niềm vui trong lòng Chu Lập Đông không thể diễn tả thành lời,
nhưng anh nhanh chóng cảm thấy buồn bã. “Đã là quá khứ rồi!” Anh thở dài, không
biết quý trọng những thời khắc tốt đẹp, bây giờ mọi thứ đều đã quá muộn.

Tư Nguyên cười khổ sở, “Phải, đã là quá khứ rồi.”

Sau này chỉ có thể nhớ lại mà thôi, có lẽ, gặp nhau không bằng
nhớ.

Ngày Chu Lập Đông được phẫu thuật, Tư Nguyên không thể đến bệnh
viện thăm anh vì công ty của ông Châu xảy ra chuyện.

Tô Sỹ Khánh ở Cửu Đỉnh vì vấn đề kinh tế bị kiện nên trốn ra nước
ngoài, tiền công trình ở Thừa Đức của ông Châu tạm thời không có cách nào thi
hồi, đồng thời, Thẩm Lợi ở Cửu Đỉnh cũng phủ nhận đã từng hợp tác với ông Châu,
nếu sự việc không được giải quyết ổn thoả, tạm thời không có tiền để duy trì
các dự án khác, ông Châu sẽ phải đối mặt với nguy cơ phá sản, Tư Nguyên thấy
buồn thay cho ông Châu.

Ông Châu nhốt mình ở trong phòng, có vài người vào khuyên nhủ
nhưng không thấy ông ra ngoài. Tư Nguyên lau mồ hôi trán, chạy vào phòng ông
Châu, thấy ông đang ngồi thẫn thờ.

“Rồi sẽ nghĩ ra cách, xe đến núi ắt có đường, bây giờ chú không
được suy nghĩ tiêu cực!”

Ông Châu gật đầu, “Chỉ trách tôi lúc đó quá vội vàng, không nghe
lời khuyên của cô nên bây giờ công ty mới nên nông nỗi này, liên luỵ đến tất cả
mọi người.”

“Chú đừng nói lời như thế!” Mắt Tư Nguyên đỏ hoe.

Ông Châu vội vàng xé một tờ giấy trong cuốn sổ, “Vu Minh là bạn
của tôi, nếu công ty phá sản, cô đến chỗ ông ấy, tôi đã nói trước giúp cô rồi,
đây là điện thoại của ông ấy.”

Tư Nguyên nhìn số điện thoại và địa chỉ trên tờ giấy, “Chú đang
làm gì thế?” Làm việc cùng nhau lâu như thế, ông Châu cũng giống như người nhà
của cô, bây giờ bỗng nhiên giục cô đi.

“Tính cách của cô rất mạnh mẽ, đi nơi khác khó tránh được chèn
ép.”

“Cháu không đi đâu cả.” Tư Nguyên nhanh chóng vò nát tờ giấy rồi
vứt xuống đất, “Bây giờ, chúng ta cần sự giúp đỡ, đồng thời tìm Tô Sỹ Khánh,
vạch trần âm mưu của Thẩm Lợi.”

“Nói nghe dễ thế? Cô ta đã tính toán, sẽ không để cho chúng ta có
bất kỳ cơ hội nào.” Ông Châu suy nghĩ rất tiêu cực.

“Thế mới cần chúng ta thử!” Tư Nguyên nắm chặt tay, hạ quyết tâm.

Với sự giúp đỡ của Đường Di, ca phẫu thuật của Chu Lập Đông diễn
ra thuận lợi. Lúc tỉnh dậy, anh chỉ nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của Tỉnh Thành
và Hoắc Yến Phi, không nhìn thấy Tư Nguyên, anh không tránh được cảm giác thất
vọng.

Tỉnh Thành gọi điện cho Tư Nguyên mấy lần nhưng không ai nghe máy.
Lúc tối đến giờ về, Tư Nguyên mới gọi điện cho Tỉnh Thành, giọng cô vô cùng mệt
mỏi: “Ca phẫu thuật của Lập Đông có thuận lợi không?”

“Nếu tiện, em đến thăm cậu ấy!” Tỉnh Thành dặn dò.

“Em làm thêm giờ, có lẽ muộn em mới đến đó được.”

“Ừ, để anh nói với Lập Đông.”

Chu Lập Đông ngủ rồi tỉnh dậy vài lần mới nhìn thấy Tư Nguyên. Tóc
cô đã dài chạm đến vai, rất trang nhã, chỉ có điều nét mặt cô vô cùng mệt mỏi,
cô liên tục viết tên mình lên lòng bàn tay Chu Lập Đông, Chu Lập Đông cười mãn
nguyện và yên tâm ngủ thiếp đi.

Mấy ngày nay, Tỉnh Thành và Hoắc công tử cũng rất mệt, Tỉnh Thành
ngủ một giấc ngay trên ghế trong phòng làm việc của Đường Di. Tư Nguyên bước ra
khỏi phòng bệnh, đi tìm Tỉnh Thành và Hoắc công tử, cô nhìn thấy Tỉnh Thành
đang ngủ say.

Tư Nguyên vặn nhỏ điều hoà, lúc ngủ đối diện với hướng điều hoà
thổi, không bị cảm mới lạ.

Nghe thấy tiếng động, Tỉnh Thành tỉnh giấc, nhìn thấy Tư Nguyên,
anh mỉm cười: “Em đã thăm Lập Đông rồi sao?”

Tư Nguyên gật đầu, cô cũng rất mệt, ngồi xuống bên cạnh Tỉnh Thành
rồi hỏi: “Cắt mất già nửa dạ dày, sau này Lập Đông sẽ làm thế nào?”

Tỉnh Thành sợ cô lo lắng quá, vội vàng an ủi cô: “Bác sĩ nói chỉ
cần phục hồi tốt, sau này sẽ không bị ảnh hưởng nhiều.”

Tư Nguyên vẫn không yên tâm, “Lập Đông không thể chết, đúng
không?”

Tỉnh Thành không biết nên trả lời cô như thế nào, chỉ có thể gật
đầu.

Tô Sỹ Khánh vẫn không có tin tức gì, Cửu Đỉnh bắt đầu chuẩn bị lên
sàn.

Chu Lập Đông hồi phục lại sức khoẻ, bảo y tá giúp anh mang máy
tính xách tay đặt ở đầu giường. Gần đây Tỉnh Thành và Hoắc Yến Phi về công ty,
theo yêu cầu của Chu Lập Đông, tập trung tất cả tài sản, đợi đến khi Cửu Đỉnh
lên sàn sẽ mua cổ phiếu.

Mấy ngày nay, Tư Nguyên vô cùng mệt mỏi nhưng vẫn dành thời gian
đến bệnh viện thăm Chu Lập Đông, hôm nay, trong phòng bệnh xuất hiện một vị
khách không mời – Thẩm Lợi.

Bụng của cô ta đã khá to, nhìn thấy Tư Nguyên và Chu Lập Đông, cô
ta vô cùng giận dữ: “Sao, công ty của ông Châu đó sắp phá sản, cô vẫn còn thời
gian đến đây quyến rũ đàn ông sao?”

Tư Nguyên luôn không có thiện cảm với Thẩm Lợi, “Cô, vì sao cô
muốn hại tổng giám đốc Châu?”

Thẩm Lợi cười, “Vì sao? Cô nói đi! Tôi muốn ông ta phải trả giá vì
cái tát!”

Trong lòng Tư Nguyên dường như có thứ gì đó vỡ vụn, lần đầu tiên
cô thốt lên một câu nói cay nghiệt: “Vì sao không muốn tích đức cho đức con của
cô?”

Thẩm Lợi cúi đầu, nét mặt tối sầm lại, “Cô nghĩ tôi không muốn?
Không phải là tại cô sao? Vì cô cướp mất Chu Lập Đông nên con tôi mới không có
bố.”

Nhìn thấy Thẩm Lợi nói năng điên cuồng, Chu Lập Đông nói với Tư Nguyên:
“Em giúp anh lấy ít nước nóng, hôm nay anh vẫn chưa rửa mặt!”

Tư Nguyên đi rồi, Chu Lập Đông nhìn Thẩm Lợi, “Cô hy sinh Tô Sỹ
Khánh vì muốn báo thù Tư Nguyên và ông Châu sao?”

Thẩm Lợi lạnh lùng cười nói: “Không chỉ có thế, cũng là để ngăn
anh không lấy được từ ông ta bất kỳ tin tức nào của Cửu Đỉnh.”

Chu Lập Đông lắc đầu, “Cô biết, Tô Sỹ Khánh có thể quay lại cắn cô
bất cứ lúc nào.”

“Ông ta đã không còn cơ hội nào nữa, nhận lợi ích từ tôi, ông ta
còn dám để lộ điều gì nữa sao?”

Chu Lập Đông lạnh lùng nhìn Thẩm Lợi, “Có lúc đừng tự tin quá, vỏ
quýt dày có móng tay nhọn!”

“Móng tay nhọn là anh sao? Tôi đến đây cũng là để nói với anh, anh
sẽ không lấy được cổ phiếu của Cửu Đỉnh, Tô Sỹ Khánh đi rồi, thế lực của anh ở
Cửu Đỉnh không còn nữa, đó là cái giá để tôi đẩy Tô Sỹ Khánh đi.”

Chu Lập Đông bình tĩnh dựa vào đầu giường, “Một thời gian không
gặp, không ngờ cô lại trở nên thông minh như thế, hôm nay mục đích của cô đến
đây không chỉ đơn thuần là để nói với tôi những điều đó chứ?”

“Đương nhiên không phải, tôi đến đây tìm anh để đưa ra điều kiện.
Cho anh một cơ hội cuối cùng, cùng tôi rời khỏi đây, để đứa con của tôi mang họ
của anh, anh sẽ có một nửa Cửu Đỉnh.”

“Nếu không thì sao?”

“Anh sẽ không có gì hết, Song Nguyệt sẽ phá sản.”

“Tôi cần suy nghĩ.”

“Tôi chỉ đợi anh ba ngày.”

Lúc Thẩm Lợi bỏ đi, Tư Nguyên mang nước đến. Cô ta giận dữ nhìn Tư
Nguyên, “Nếu ông Châu phá sản chính là do cô hại!”

Tư Nguyên quay đầu đi không thèm để ý đến cô ta.

Tư Nguyên lấy khăn ngâm vào nước ấm, vắt khô rồi đưa cho Chu Lập Đông
lau mặt, nhân tiện giúp anh thu dọn sách ở đầu giường.

Trong cuốn sách có một thẻ đánh dấu trang, đó là một chiếc lá ngân
hạnh khô đã bị rách thành hai mảnh, phía sau được dán bằng băng dính nhưng
không khéo. Cô cầm chiếc lá đó trong tay, nhớ lại nhiều năm trước dưới toà nhà
Tư Nguyên, cô đã nhặt một chiếc lá khô, muốn làm cho Chu Lập Đông một thẻ đánh
dấu trang thật đẹp.

Chu Lập Đông nhìn dáng vẻ thất thần của cô rồi nói: “Đợi bao giờ
có cơ hội em làm giúp anh một thẻ đánh dấu trang nhé!”

Tư Nguyên gật đầu.

Ba ngày sau, Thẩm Lợi đến tìm Chu Lập Đông, hai người nói vài câu
rồi Thẩm Lợi vội vàng bỏ đi.

Tỉnh Thành và Hoắc Yến Phi đều ngạc nhiên không biết người phụ nữ
này đến đây làm gì? Hoắc công tử còn nửa đùa nửa thật nói: “Có lẽ vẫn còn tình
cảm với Chu Lập Đông!”

Cửu Đinh lên sàn, áp lực lên ông Châu rất rõ rệt, công ty không
thể giải thể. Đúng thời khắc quan trọng, Chu Lập Đông bảo Tỉnh Thành mang đến
một khoản tiền lớn, vấn đề này của ông Châu mới được giải quyết.

Tư Nguyên biết, việc này do Chu Lập Đông giúp đỡ.

Mấy ngày nay, cô thường xuyên đến bệnh viện bởi tâm trạng của Chu
Lập Đông không tốt lắm, Tỉnh Thành và Hoắc Yến Phi cũng không giúp được gì. Chỉ
khi nhìn thấy Tư Nguyên Chu Lập Đông mới không trầm tư nữa, cho dù cô không nói
gì với anh, anh cũng cười vui vẻ.

Trong vòng nửa tháng, giá cổ phiếu của Cửu Đỉnh tăng gấp đôi, Song
Nguyệt kiếm được một khoản tiền lớn.

Sau khi Song Nguyệt bán hết số cổ phiếu đó không lâu, Tô Sỹ Khánh
bị cảnh sát bắt ở Thượng Hải, nhanh chóng gây ảnh hưởng xấu tới Cửu Đỉnh, đồng
thời thừa nhận dưới sự chỉ thị của Thẩm Lợi, ông ta đã lợi dụng dự án xây dựng
khu biệt thự nghỉ mát ở Thừa Đức để thu lợi cá nhân.

Sau đó, người phát ngôn của Cửu Đỉnh tuyên bố sẽ thanh toán số
tiền nợ cho các công ty có liên quan. Ông Châu được thanh toán tiền dự án, trả
cho Tỉnh Thành gốc và lãi số tiền đã mượn của Song Nguyệt.

Lúc này, cổ phiếu của Cửu Đỉnh đã trượt xuống rất thấp, Chu Lập
Đông bảo Tỉnh Thành và Hoắc Yến Phi mua về.

Ông Châu không còn phải chịu đựng cảm giác buồn bã nữa, ông cảm ơn
Tư Nguyên: “Sau này cô sẽ có hai mươi phần trăm cổ phần trong công ty, có thể
chuyển thành tiền mặt, hoặc được hưởng lợi tức.”

Tư Nguyên không muốn nhận, “Tiền lương chú trả cho cháu không ít,
nếu cầm thêm cháu sẽ không yên tâm.”

Ông Châu đành nói: “Vậy đợi lúc nào cô kết hôn, tôi sẽ tặng cô đồ
trang sức, dù sao bởi quan hệ với Tổ Kế, tôi cũng được coi là người đằng nhà
gái.”

Tư Nguyên cảm thấy ấm áp trong lòng, “Nếu kết hôn, chắc chắn sẽ
không thể thiếu chú.”

Cuối tháng Bảy, Chu Lập Đông bắt đầu hoá trị liệu, sự giày vò về
thể xác khiến tâm trạng của anh càng sa sút. Thỉnh thoảng Tư Nguyên đến bệnh
viện thăm anh, lúc về, anh tiễn cô đến tận cổng Năm Cây Tùng rồi nhìn theo bóng
dáng của cô.

Có lúc, Tỉnh Thành và Hoắc công tử lần lượt đến chăm sóc anh,
nhưng bị anh đuổi về. “Mình không bị bệnh nhập cao hoang¹ nên đâu cần phải làm
phiền nhiều người thế này?” Tỉnh Thành và Hoắc Yến Phi đành quay về, thông qua
Đường Di để hiểu tình trạng bệnh tình của anh và thỉnh thoảng đến thăm.

Đã nhiều ngày Tỉnh Thành không gặp Tư Nguyên, anh nói muốn để cô
lựa chọn lại từ đầu nên không muốn để bất kỳ áp lực nào ảnh hưởng đến cô.

Tư Nguyên chủ động gọi điện cho Tỉnh Thành, nói với anh các vấn đề
trong công việc, hỏi ý kiến của anh, có lúc quan tâm đến anh như một người bạn
hoặc một người yêu.

Không ai nói nhiều, chỉ giữ liên lạc.

Khi Chu Lập Đông kết thúc giai đoạn điều trị, anh về quê tĩnh
dưỡng.

Hôm anh đi, trời mưa rất to, sấm chớp đùng đùng, gió thổi điên
cuồng nên máy bay không thể cánh, Tỉnh Thành đành giúp anh mua vé tàu, “Giường
mềm cũng rất thoải mái! Chỉ có điều thời gian lâu hơn.”

Chu Lập Đông cười, nhìn Tư Nguyên, Tỉnh Thành và Hoắc Yến Phi,
trời mưa to nhưng họ đều đến tiễn anh, anh cảm thấy mãn nguyện.

“Tĩnh dưỡng vài ngày rồi mau quay lại, cậu còn phải khám bệnh
nữa!” Hoắc Yến Phi giúp anh xách hành lý, dặn dò.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+