Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học cổ điển

Harry Potter và Bảo bối tử thần – Chương 03 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Cuộc ra đi của nhà Dursley

Tiếng cánh cửa đóng sầm vọng lên lầu và một giọng nói gầm lên, “Ê, mày!”
Mười sáu năm trời bị gọi như vậy khiến cho Harry chẳng còn thắc mắc gì khi dượng nó gọi, mà dù gì đi nữa, nó cũng không thèm đáp ngay. Nó vẫn còn để tâm vào mảnh gương hẹp mà thoáng trong một giây nó đã tưởng nhìn thấy mắt cụ Dumbledore trong đó. Chỉ đến khi dượng nó rống “THẰNG RANH!” Harry mới thủng thẳng ra khỏi giường, đi về phía cửa phòng ngủ, ngừng một tí để bỏ cái gương vỡ vào cái ba lô đã đầy nhóc những thứ mà nó sẽ vác theo bên mình.
“Mày từ tốn quá hén!” Dượng Vernon Dursley gầm lên khi Harry xuất hiện trên đầu cầu thang, “Xuống đây ngay! Tao muốn nói đôi lời!”

Harry thong thả bước xuống cầu thang, hai tay thọc sâu trong túi quần. Khi nó vô tới phòng khách thì đã thấy cả ba người trong gia đình Dursley đều đã có mặt. Họ đều ăn mặc thích hợp để đi đường. Dượng Vernon mặc một cái áo khoác cũ cài bằng dây kéo suốt, dì Petunia mặc áo khoác màu cá hồi gọn ghẽ, còn Dudley, thằng anh bà con của Harry, vạm vỡ to xác tóc vàng hoe, thì khoác áo da.
“Dạ?” Harry hỏi.
“Ngồi xuống!” Dượng Vernon bảo. Harry nhướng mày lên. “Mời!” Dượng Vernon bổ sung, mặt hơi cau lại như thể cái từ đó cứa vào cổ họng ông.
Harry ngồi xuống. Nó nghĩ là nó biết chuyện gì sắp xảy ra. Dượng nó bắt đầu đi qua đi lại. Dì Petunia và Dudley dõi theo cử động của ông với vẻ mặt căng thẳng. Cuối cùng, bộ mặt to bè, tím đỏ của Dượng rúm lại vì tập trung tư tưởng cao độ. Dượng Vernon đứng lại trước mặt Harry và phát biểu.
“Tao đã thay đổi ý kiến,” Dượng nói.
“Thiệt là ngạc nhiên,” Harry đáp.
“Mày đừng giở cái giọng …” Dì Petunia lên tiếng, giọng the thé, nhưng Dượng Vernon phất tay dẹp dì xuống.
“Việc này nhiều mắc mứu lắm”, Dượng Vernon nói, quắc đôi mắt heo ti hí nhìn Harry. “Tao đã quyết định là tao không thèm tin một lời nào hết. Chúng tao cứ ở tại chỗ. Chúng tao sẽ không đi đâu hết.”
Harry ngước nhìn Dượng nó cảm thấy vừa muốn phát khùng vừa muốn bật cười. Dượng Vernon Dursley cứ mỗi hai mươi bốn giờ lại đổi ý một lần trong suốt bốn tuần lễ qua, hết chất đồ lên xe rồi lại dỡ đồ xuống theo nhịp thay đổi cảm xúc. Harry khoái nhất là lúc Dượng Vernon, vì không dè Dudley đã bỏ vô vali của nó mấy quả tạ sau lần mở gói đóng gói trước đó, nên đã cố nhấc cái va-li bỏ trở vô cốp để hành lí của chiếc xe hơi, và té chúi nhủi, phát ra những tiếng rống đau đớn kèm theo vô số lời chửi bới.
“Theo mày,” Dượng Vernon nói, bây giờ dượng lại tiếp tục đi qua đi lại trong phòng khách, “thì chúng tao – Petunia, Dudley và ta – đang bị đe dọa tính mạng. Bởi… bởi…”
“Một số kẻ trong ‘bọn tôi’, đúng.” Harry nói.
“Này, tao không tin chuyện đó, “dượng Vernon lặp lại, và lại dừng bước trước mặt Harry. “Tao đã thao thức nửa đêm suy nghĩ lại toàn bộ chuyện này, và tao tin đó là một âm mưu chiếm đoạt ngôi nhà.”
“Nhà?” Harry lặp lại. “Nhà nào?”
“Nhà này! Giá nhà đang tăng vọt lên trong vùng này! Mày muốn lừa chúng tao ra khỏi nhà rồi mày sẽ trổ vài mánh khoé lừa gạt xong giấy tờ sẽ đứng tên mày và trước khi chúng tao kịp biết thì…”
“Dượng mất trí rồi hả?” Harry hỏi. ” Âm mưu chiếm căn nhà này? Không lẽ dượng ngu thiệt chứ không phải trông có vẻ ngu?”
“Mày dám hỗn…!” Dì Petunia hét lên, nhưng một lần nữa dượng Vernon lại phất tay trấn dì xuống. Xúc phạm nho nhỏ về ngoại diện cá nhân dượng có vẻ chẳng ăn thua gì so với hiểm hoạ mà dượng vừa phát hiện.
“Nếu dượng quên rồi thì con nhắc, ” Harry nói, ” con đã có nhà rồi, cha đỡ đầu đã để lại cho con một căn. Vậy thì con chiếm căn nhà này để làm gì? Để cất giữ những kỉ niệm hạnh phúc à?”
Im lặng. Harry nghĩ bằng những lời lẽ này nó đã hơi thuyết phục được dượng nó.
“Mày cho rằng,” dượng Vernon nói, lại tiếp tục đi qua đi lại, “cái tay Chúa tể Gì đó…”
“…Voldemort,” Harry sốt ruột tiếp lời . “Và chúng ta đã nói đi nói lại về chuyên này hàng trăm lần rồi. Đây không phải là chuyện cho rằng, đó là sự thật. Thầy Dumbledore đã nói với dượng hồi năm ngoái, chú Kingsley và ông Weasley cũng …”
Dượng Vernon Dursley gồng vai lên giận dữ, và Harry đoán là dượng đang cố gắng gạt đi những hồi tưởng về cuộc viếng thăm không báo trước của hai pháp sư người lớn hẳn hoi chỉ vài ngày sau khi Harry về đây nghỉ hè. Việc Kingsley Shacklebolt và Arthur Weasley xuất hiện ở ngưỡng cửa nhà Dursley đã trở thành một cơn chấn động khó chịu nhất đối với gia đình Dursley. Nhưng Harry phải thừa nhận rằng do ông Weasley từng làm tanh bành hết một nửa phòng khách nhà Dursley, nên không thể trông mong sự tái xuất hiện của ông sẽ khiến dượng Vernon hân hoan chào mừng.
“Chú Kingsley và ông Weasley đều đã giải thích tất cả rồi.” Harry tiếp tục nói rấn tới không chút áy náy. “Một khi con tròn mười bảy tuổi, bùa bảo hộ cho con được bình yên sẽ hết hiệu lực, và khi đó cả con lẫn gia đình dì dượng đều bị nguy hiểm. Hội chắc chắn rằng Voldemort sẽ nhắm vào gia đình dì dượng, hoặc là tra tấn dì dượng để truy ra chỗ con ở, hoặc là hắn cho rằng bắt giữ gia đình dì dượng làm con tin sẽ khiến con phải đến mà cứu dì dượng.”
Ánh mắt dượng Vernon và ánh mắt Harry gặp nhau. Harry chắc chắn rằng trong tích tắc đó cả hai cùng thắc mắc một việc. Sau đó dượng Vernon tiếp tục bước và Harry tiếp tục nói.
“Gia đình dượng phải dọn đến nơi ẩn náu an toàn và Hội muốn giúp đỡ. Người ta đang dành cho gia đình dượng sự bảo vệ tốt nhất, nghiêm ngặt nhất đó.”
Dượng Vernon không nói gì nhưng vẫn tiếp tục bước tới bước lui. Bên ngoài mặt trời đã xuống thấp tới mấy hàng giậu thuỷ lạp. Cái máy cắt cỏ của nhà bên cạnh lại chết máy.
“Tao tưởng có một Bộ pháp thuật chứ?” dượng Vernon đột ngột hỏi.
“Có chứ,” harry nói, ngạc nhiên.
“Vậy thì, tại sao họ không bảo vệ chúng ta? Theo tao thấy thì, những nạn nhân vô tội chúng tao, chẳng có lỗi gì ngoài việc nuôi dưỡng chứa chấp một kẻ bị truy nã thì đáng được chính quyền bảo vệ lắm chứ.”
Harry bật cười, nó không thể nhịn được. Trông mong hy vọng vào chính quyền, thậm chí chính quyền trong một thế giới mà dượng miệt thị và không tin tưởng, thì thiệt đúng là tính đặc thù của dượng Vernon.
“Dượng đã nghe những gì mà chú Kingsley và ông Weasley nói” Harry đáp. “Họ cho là bộ pháp thuật đã bị địch xâm nhập rồi.”
Dượng sải dài bước chân về phía lò sưởi rồi quay trở lại, thở mạnh đến nỗi bộ ria đen vĩ đại đùn bộ mặt vẫn còn tím đỏ vì tập trung tư tưởng nổi lên những nếp u nần.
“Thôi được,” dượng nói, lại dừng bước trước mặt Harry một phen nữa. “Được rồi, cứ coi như vì lí lẽ của mày mà tao chấp nhận sự bảo vệ này đi. Nhưng tao vẫn không hiểu tại sao chúng tao lại không được tay Kingsley đó bảo vệ.”
Harry cố gắng không đảo tròn con mắt, nhưng thật là khó. Vấn đề này cũng đã được giải thích cả nửa tá lần rồi.
“Như con đã nói với Dượng rồi,” Harry nói qua kẽ răng nghiến lại, “ông Kingsley đang bảo vệ thủ tướng Mug … ý con nói ông thủ tướng của dượng ấy.”
“Đúng vậy … tay đó khá nhất!” Dượng Vernon nói, chỉ vào màn hình tivi vừa tắt. Gia đình Dursley đã nhìn ra Kingsley trong chương trình thời sự, đi bên cạnh ông thủ tướng Muggle khi ông này đến thăm một bệnh viện. Sự kiện này, cùng với việc Kingsley sành điệu về ăn mặc như một muggle, chưa kể đến nét gì đó rất dễ làm vững dạ trong giọng nói trầm trầm từ tốn của ông đã khiến cho gia đình Dursley khoái Kingsley một cách mà họ chưa bao giờ có đối với bất kỳ phù thuỷ nào khác, mặc dù đúng là họ chưa bao giờ thấy Kingsley đeo bông tai.
“Đành thôi, chú ấy có công tác rồi.” Harry nói. “Nhưng Hestia Jones và Dedalus Diggle làm công việc bảo vệ còn hơn cả giỏi nữa …”
“Giá mà ta được coi lý lịch họ …” Dượng Vernon bắt đầu, nhưng Harry đã mất hết kiên nhẫn. Nó đứng lên, đi qua mặt dượng nó, bây giờ chính nó chỉ vào cái máy truyền hình.
“Những tai nạn đó không phải là tai nạn – những vụ đụng độ, nổ tung hay trật đường rầy, và những vụ khác nữa xảy ra từ lần chúng ta xem tin tức trước. Người ta mất tích, đang chết và Voldemort – hắn ở đằng sau những vụ đó. Con đã nói đi, nói lại với dượng rồi, hắn giết muggle để giải trí. Ngay cả sương mù cũng là do bọn giám ngục gây ra, và nếu dượng không thể nhớ bọn chúng như thế nào, thì hãy hỏi con trai của dượng!”
Hai tay Dudley giật nảy lên bụm lấy miệng. Thấy cha mẹ và Harry đang nhìn mình, Dudley từ từ hạ tay xuống và hỏi: “chúng còn nhiều nữa hả?”
“Còn nhiều nữa?” Harry bật cười. “Ý mày nói nhiều hơn hai tên đã tấn công tụi mình à? Dĩ nhiên là còn nhiều nữa, hàng trăm, có thể bây giờ lên tới hàng ngàn, căn cứ vào nỗi sợ hãi và tuyệt vọng mà chúng mớm cho người ta.”
“Được rồi, được rồi,” dượng Vernon quát tháo, “mày đã nói rõ…”
“Con hy vọng vậy,” Harry nói, “Bởi vì một khi con tròn mười bảy tuổi tất cả bọn chúng – tức là những xác chết bị bọn pháp sư Hắc ám sai khiển – sẽ có thể tìm dượng và chắc chắn sẽ tấn công dượng. Và nếu dượng nhớ lại lần trước dượng đã thử chạy trốn phù thuỷ như thế nào, con tin là dượng sẽ đồng ý là dượng cần sự giúp đỡ.”
Trong một thoáng im lặng, vọng âm xa xa của tiếng bác Hagrid đạp sập cánh cửa gỗ dường như dội về từ nhiều năm trước. Dì Petunia đang nhìn dượng Vernon; Dudley thì chăm chú ngó Harry. Cuối cùng dượng Vernon thốt ra: “Nhưng còn công việc của tao, việc học của Dudley sẽ như thế nào? Tao không tin một lũ phù thủy rỗi hơi lại thèm bận tâm những điều đó …”
“Dượng vẫn không hiểu sao?” Harry hét lên. “Chúng sẽ tra tấn và giết dượng như đẫ giết cha mẹ con!”
“Ba.” Dudley la lớn. “Ba … con sẽ đi với mấy người Hội đó.”
“Dudley” Harry nói,”lần đầu tiên trong đời mày, mày nói nghe được.”
Harry biết nó thắng trận tranh cãi này rồi. Nếu Dudley đủ khiếp sợ để chấp nhận sự giúp đỡ của Hội, ba má nó sẽ theo nó thôi. Không đời nào có chuyện họ chịu xa cách Dudley-cưng của họ. Harry liếc nhìn cái đồng hồ quả lắc trên bệ lò sưởi.
“Họ sẽ đến đây trong vòng năm phút nữa, “nó nói, và khi không ai trong gia đình Dursley nói gì đáp lại, nó bỏ ra khỏi phòng. Cái cảnh tượng chia tay – có lẽ vĩnh viễn – với dì dượng và thằng anh họ là điều mà nó có thể nhâm nhi một cách khoái tỉ, nhưng sao vẫn có chút bối rối nào đó trong không khí. Nói gì với nhau đây sau mười sáu năm trời ghét nhau chết bỏ?
Trở về phòng mình, Harry thơ thẩn vờn cái balô rồi búng mấy hạt đậu cú qua chấn song cái chuồng của con Hedwig. Chúng rớt xuống sàn chuồng phát ra tiếng kêu lịch kịch chán ngắt đến nỗi con cú cũng không thèm ngó tới.
“Tụi mình sắp đi rồi, lát nữa thôi, ” Harry nói với con cú. “Lúc đó mày sẽ lại tha hồ bay.”
Chuông cửa reo. Harry chần chừ, rồi ra khỏi phòng nó, xuống cầu thang. Để mặc cho Dedalus và Hestia đối phó với gia đình Dursley thì hơi quá.
“Harry Potter!” một giọng phấn khích ré lên ngay khi Harry mở cửa phòng khách; một phù thuỷ nhỏ thó đội nón chóp màu hoa cà đang cúi rạp mình chào nó. “Thật vinh hạnh, như xưa nay!”
“Cám ơn anh, Dedalus” Harry nói, mở một nụ cười nửa miệng ngượng ngập chào Hestia tóc đen. “Anh chị làm việc này thì hay quá … họ đều có mặt ở đây, dì, dượng, và anh họ tôi…”
“Chào bà con của Harry Potter!” Dedalus vui vẻ nói khi trải dài bước chân đi vào phòng khách. Ông bà Dursley và cậu ấm lại tỏ ra không vui vẻ lắm khi được chào hỏi như vậy; Harry có phần tưởng đâu lại một phen đổi ý nữa. Dudley co lại gần má nó khi nhìn thấy hai vị phù thuỷ.
“Tôi thấy quí vị đã chuẩn bị hành lí và sẵn sáng rồi. Xuất sắc! Như Harry Potter đã nói với quí vị, kế hoạch là một phương án đơn giản.” Dedalus vừa nói, vừa lấy từ trong áo vét ra một cái đồng hồ bỏ túi to tổ bố và nghiên cứu nó. “Chúng ta sẽ lên đường trước khi Harry đi. Do việc xài bùa phép trong nhà quí vị rất nguy hiểm – Harry vẫn chưa đủ tuổi trưởng thành, Bộ pháp thuật có thể lấy cớ đó mà bắt cậu ấy – nên chúng ta sẽ đi bằng xe hơi, để coi, chừng mười dặm hay cỡ đó trước khi độn thổ tới địa điểm an toàn mà chúng tôi đã chọn cho quí vị. Tôi chắc ông biết cách lái xe chứ?” Anh ta lịch sự hỏi dượng Vernon.
“Biết…? dĩ nhiên là tôi quá ư biết lái xe!” Dượng Vernon nói như phun phèo phèo.
“Ông giỏi quá, thưa ông, quá ư giỏi. Bản thân tôi thì dứt khoát sẽ bị nghệt ra vì mấy cái nút với mấy cái cục đó,” Dedalus nói. Anh ta rõ ràng là đinh ninh mình đang tán dương dượng Vernon Dursley, trong khi dượng đang mất dần lòng tin vào kế hoạch theo từng lời Dedalus thốt ra.
“Đến lái xe cũng không biết,” dượng lầm bầm trong miệng, bộ ria của dượng dợn sóng phẫn nộ, nhưng may là Dedalus và Hestia đều không có vẻ gì là nghe ra lời dượng.
“Cậu, Harry,” Dedalus tiếp tục nói, “sẽ ở đây đợi vệ sĩ của cậu. Có chút đỉnh thay đổi trong sắp xếp…”
“Anh nói sao?” Harry hỏi ngay. “Tôi tưởng thầy Mắt điên sẽ tới và đưa tôi di bằng cách Độn thổ kèm theo chứ?”
“Không thể làm cách đó” Hestia nói gọn lỏn. “Mắt điên sẽ giải thích.”
Cả gia đình Dursley, nãy giờ lắng nghe tất cả những lời đó với vẻ mặt nghệt ra chẳng hiểu gì, bỗng nhảy dựng lên vì một tiếng ré chói tai, “Nhanh lên.”
Harry ngó quanh phòng trước khi nhận ra giọng nói đó phát ra từ cái đồng hồ bỏ túi của Dedalus.
“Đúng vậy, chúng ta đang hành động theo một thời gian biểu rất khít khao.” Dedalus nói, gật đầu với cái đồng hồ rồi nhét nó trở vô trong áo vét. “Harry à, chúng ta đang cố gắng canh giờ sao cho lúc cậu rời căn nhà, cũng là lúc gia đình cậu độn thổ; như vậy bùa phép chỉ mất linh khi tất cả đều tới được nơi an toàn.”
Anh ta quay qua gia đình Dursley, “Sao, chúng ta đã khăn gói sẵn sàng ra đi chứ?”
Không ai trả lời anh tiếng nào. Dượng Vernon vẫn đang kinh hoàng trố mắt ngó cái cục cộm lên ở túi áo vét Dedalus.
“Có lẽ chúng ta nên chờ trong hành lang, anh Dedalus à.” Hestia thì thầm. Hiển nhiên cô cảm thấy không được tế nhị cho lắm nếu hai vệ sĩ có mặt trong phòng vào lúc Harry và gia đình Dursley chia tay trong trìu mến, và không chừng cả nước mắt nữa.
“Không cần đâu,” Harry lúng búng nói, nhưng dượng Vernon đã khiến cho mọi bày tỏ dài dòng trở nên không cần thiết bằng cách nói to .
“Thôi, vậy là chia tay hén, mậy!”
Dượng đung đưa cánh tay lên toan định bắt tay Harry, nhưng sau rốt dường như không thể chịu đựng nổi việc đó, dượng chỉ nắm bàn tay lại và bắt đầu đung đưa tới lui cánh tay giống như một cái máy nhịp.
“Sẵn sàng chưa , Duddy?” Dì Petunia hỏi, lui cui kiểm tra móc khoá cái túi xách của dì để tránh nhìn Harry.
Dudley không trả lời mẹ mà cứ đứng ì ra, miệng hé mở, khiến Harry liên tưởng một chút đến người khổng lồ Grawp.
“Vậy đi thôi,” dượng Vernon nói.
Dượng hầu như đã đi tới cửa phòng khách thì Dudley bỗng bệu bạo nói: “Con chả hiểu.”
“Con không hiểu cái gì hở cưng” dì Petunia ngước lên nhìn cậu quý tử.
Dudley giơ bàn tay tựa như khúc dồi tổ chảng chỉ vào Harry.
“Sao nó không đi với mình?”
Dượng Vernon và dì Petunia sững sờ đứng ngó chằm chằm Dudley, như thể nó vừa bày tỏ nguyện vọng trở thành diễn viên múa ba lê.
“Cái gì?” Dượng Vernon la lớn.
“Tại sao nó không đi cùng?” Dudley hỏi.
“À thì nó… không muốn,” dượng Vernon nói, quay lại trừng mắt nhìn Harry và nói thêm, “Mày đâu có muốn, phải không mậy?”
“Không một chút nào hết.”
“Thấy chưa?” dượng Vernon nói với Dudley, “Bây giờ chúng ta đi thôi”
Dượng dõng dạc đi ra khỏi phòng. Mọi người nghe tiếng cánh cửa trước khi mở ra, nhưng Dudley không nhúc nhích và dì Petunia cũng dừng lại sau mấy bước lừng khừng.
“Gì nữa hả?” Dượng Vernon tái xuất hiện ở ngưỡng cửa, quát lên.
Dường như Dudley đang đấu tranh dữ dội với những khái niệm quá khó phát biểu thành lời. Sau nhiều đợt đấu tranh nội tâm có vẻ đau đớn, nó nói, ” nhưng nó sẽ đi đâu?”
Dì Petunia và dượng Vernon nhìn nhau. Rõ ràng là Dudley đang làm họ hoảng sợ. Hestia Jones bèn phá vỡ sự im lặng.
“Nhưng… chắc chắn ông biết cháu trai mình sẽ đi đâu chứ?” Cô hỏi mà có vẻ lúng túng.
“Đương nhiên là chúng tôi biết,” dượng Vernon nói. “Nó sẽ đi theo ai đó trong lũ tụi bay đúng không? đúng đó, Dudley à, chúng ta hãy lên xe, con nghe ông kia nói rồi đó, chúng ta phải nhanh lên.”
Một lần nữa dượng Vernon lại dõng dạc đi gần tới cửa trước nhưng Dudley vẫn không nhúc nhích.
“Theo ai đó trong lũ tụi ta á?”
Hestia trông như nổi khùng, Harry đã từng gặp thái độ này trước đây. Nhiều phù thuỷ và pháp sư dường như kinh ngạc khi những họ hàng gần gũi nhất của nó chả tỏ ra quan tâm chút nào tới Harry Potter lừng danh.
“Tốt thôi.” Harry trấn an Hestia. “Thiệt tình không hề gì”.
“Chẳng nhẽ những người này không nhận thức được những gì cậu đã trải qua sao? Hiểm họa mà cậu đang đối đầu? Vị trí có một không hai mà cậu đang nắm giữ ở trung tâm phòng trào chống Voldemort?”
“Ơ … không, họ không biết.” Harry nói, “thực ra, họ coi tôi là đồ hao cơm tốn chỗ mà thôi, nhưng tôi quen …”
“Tao đâu có coi mày là đồ hao cơm tốn chỗ”
Nếu Harry không tận mắt thấy môi của Dudley cử động thì nó đã không thể nào tin nổi. Vì vậy nó trố mắt nhìn Dudley hồi lâu mới chấp nhận cái điều ắt là thằng anh họ của nó là người vừa phát ngôn; nhờ một chứng cứ, Dudley đỏ cả mặt. Chính Harry cũng lúng túng và ngạc nhiên.
“Ờ … vậy … cám ơn nghe , Dudley”
Một lần nữa, Dudley dường như vật lộn với những ý tưởng khó khăn quá sức diễn tả trước khi lúng búng nói:
“Mày cứu mạng tao.”
“Không hẳn vậy” Harry nói, “hồn mày mới là cái mà bọn giám ngục muốn hớp…”
Nó tò mò nhìn thằng anh họ. Hai đứa nó thực tế là đã không hề có tiếp xúc nào trong suốt mùa hè này hay mùa hè trước, vì thời gian Harry trở về ngôi nhà ở đường Privet Drive quá ngắn và nó cứ ở lỳ trong phòng riêng. Nhưng bây giờ Harry hiểu ra có lẽ tách trà mà nó dẫm phải hồi sáng nay, không phải là cái bẫy ngố bẫy nghếch gì cả. Mặc dù hơi bị xúc động, nó vẫn cảm thấy nhẹ người khi Dudley tỏ ra đã cạn kiệt khả năng bày tỏ tình cảm của mình. Sau khi há miệng ra một hay hai lần nữa, Dudley rút vào nỗi câm lặng đỏ tía mặt mày.
Dì Petunia bỗng òa lên khóc. Hestia nhìn dì hài lòng nhưng cái nhìn đó chuyển ngay thành ánh mắt giận dữ khi dì Petunia lao tới ôm chầm Dudley chứ không phải Harry.
“Dễ … dễ thương quá, Dudders…” Dì khóc thổn thức trên tấm ngực mập ú của con trai. “Một chàng trai dễ thương hết sức … biết nói cám ơn …”
“Nhưng nó đã nói cám ơn gì đâu!” Hestia tức giận nói. “Nó chỉ mới nói nó không coi Harry như đồ hao cơm tốn chỗ!”
“Đành vậy nhưng với Dudley thì điều đó tương đương với ‘tao thương mày’. Harry nói, bị xâu xé giữa nỗi bực mình và cơn tức cười khi dì Petunia tiếp tục ấp iu Dudley như thể nó vừa mới cứu được Harry ra khỏi một toà nhà đang cháy.
“Chúng ta có đi hay không hả?” Dượng Vernon gầm lên, tái xuất hiện ở cửa phòng khách. “Tôi cứ tưởng thời gian biểu của chúng ta khít khao lắm chớ!”
“Đúng… đúng, khít khao lắm.” Dedalus Diggle nói. Nãy giờ anh ta coi cái cảnh chia tay này với vẻ mặt ngơ ngác, và bây giờ anh có vẻ tỉnh táo ra. “Chúng tôi thật tình phải đi ngay, Harry à,…”
Anh bước nhẹ nhàng về phía Harry, vặn vẹo bàn tay Harry bằng cả hai tay của anh ta.
“… Chúc may mắn. Tôi hy vọng chúng ta còn gặp lại nhau. Niềm hy vọng của thế giới pháp thuật đang đặt trên đôi vai của cậu”
“Ôi,” Harry nói, “Được. Cám ơn anh”
“Tạm biệt, Harry .” Hestia nói, cũng siết chặt bàn tay Harry. “Chúng tôi luôn nghĩ đến cậu.”
“Tôi hy vọng mọi việc sẽ tốt đẹp. ” Harry nói, mắt liếc về phía dì Petunia và Dudley.
“Ôi, tôi chắc chắn rằng sẽ thân thiết cả thôi mà,” Diggle nói nhỏ, vẫy vẫy cái nón khi anh ta ra khỏi phòng. Hestia bước theo anh.
Dudley nhẹ nhàng tự giải thoát mình ra khỏi vòng tay của mẹ và đi về phía Harry. Harry phải dằn xuống một cơn khoái hù dọa Dudley bằng pháp thuật. Dudley đưa ra bàn tay to tướng hồng hồng của nó.
“Khỉ thiệt, Dudley à,” Harry nói át tiếng nức nở vừa tái trỗi dậy của dì Petunia. “Bọn giám ngục thổi một nhân cách khác vô người mày rồi hả?”
“Hổng biết” Dudley ú ớ. “Hẹn gặp lại, Harry.”
“Ừ…” Harry nói, cầm bàn tay của Dudley mà lắc. “Có thể. Bảo trọng nghe, D. bự “
Dudley gần như mỉm cười, rồi ì ạch đi ra khỏi phòng. Harry nghe tiếng bước chân nặng nề của Dudley trên đường trải sỏi dành cho xe hơi, và rồi cánh cửa xe đóng lại.
Dì Petunia nãy giờ úp mặt trong chiếc khăn tay, nghe tiếng cửa xe đóng bèn ngước nhìn quanh. Dì không có vẻ trông mong còn lại một mình với Harry. Vội vàng nhét chiếc khăn tay ướt đẫm vào trong túi áo, dì nói, “Thôi… tạm biệt,” và bước về phía cánh cửa mà không hề nhìn tới Harry.
“Tạm biệt”, Harry nói.

Dì dừng bước và ngoái nhìn lại. Trong một thoáng cái cảm giác hết sức kỳ cục là dì muốn nói với nó điều gì đó: ánh mắt của dì rưng rưng, thảng thốt, kỳ cục, và dì dường như chênh vênh bên bờ sắp thốt ra lời; nhưng rồi chỉ khẽ gật đầu, dì vội vã rời khỏi căn phòng đi theo chồng
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+