Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học cổ điển

Harry Potter và Bảo bối tử thần – Chương 04 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Bảy Potter

Harry chạy ngược lên cầu thang trở về phòng ngủ, đến bên cửa sổ vừa đúng lúc chiếc xe hơi của gia đình Dursley lượn ra khỏi ngõ tiến ra đường. Thấy nhô lên cái nón chóp của Dedalus giữa hai bên là dì Petunia và Dudey ở băng ghế sau. Chiếc xe hơi quẹo phải ở cuối con đường Privet Drive, cửa sổ xe rực lên màu đỏ tía trong chốc lát vì lúc này mặt trời đang lặn, rồi chạy đi mất hút.

Harry nhặt nhạnh cái lồng con cú Hedwig, cây chổi Tia Chớp, và cái balô, đưa mắt nhìn lướt qua căn phòng ngăn nắp, sạch sẽ một cách khác thường của mình, rồi lóng ngóng đi xuống cầu thang vô hành lang, ở đó nó để tạm cái lồng cú, cây chổi, và balô ở cạnh chân cầu thang. Ánh sáng đang tắt nhanh, hành lang nhập nhoà trong bóng chiều. Nó có cảm giác kì quái nhất khi đứng đây, trong im vắng và biết rằng sắp rời khỏi ngôi nhà này vĩnh viễn. Hồi lâu rồi, mỗi khi gia đình Dursley đi đâu đó vui chơi bỏ nó ở laị nhà một mình, nó coi những giờ phút cô độc ấy là một niềm vui hiếm hoi. Nó sẽ chạy ào lên lầu để vọc cái máy tính của Dudley, hay mở máy truyền hình và bấm qua các kênh tùy thích, chỉ dừng lại để mở cửa tủ lạnh chôm cái gì đó ngon lành. Nhớ lại những lúc đó, nó có một cảm giác trống rỗng kỳ cục; giống như nhớ về một thằng em mà mình đã mất.
“Mày có muốn ngó qua chỗ này lần cuối không?” Nó hỏi Hedwig, con cú vẫn hờn dỗi vùi đầu dưới cánh. “Chúng mình sẽ không bao giờ ở đây nữa. Mày không muốn nhớ lại hết những lúc vui vẻ sao? Ý tao là, thử nhìn tấm thảm chùi chân ở ngạch cửa coi. Kỷ niệm gì … Dudley đã mửa ra đó sau khi tao cứu nó khỏi tay bọn giám ngục … Hoá ra nó cũng biết ơn, mày có tin nổi không? … Và mùa hè năm ngoái, thầy Dumbledore đã bước qua cánh cửa trước …”
Dòng suy tư của Harry bị rối tung mất một lúc và Hedwig không làm gì giúp nó tập trung lại được, con cú cứ tiếp tục ngồi lì với cái đầu vùi dưới cánh. Harry quay lưng lại phía cánh cửa trước.
“Và, Hedwig à, dưới này…” Harry mở một cánh cửa dưới cầu thang, “là chỗ tao ngủ hồi xưa ! Hồi đó mày chưa biết tao – Quỷ ơi, nó nhỏ xíu, tao đã quên béng …”
Harry nhìn khắp mớ giầy và dù chất đống, nhớ lại hồi xưa nó thường thức dậy mỗi buổi sáng, ngước nhìn lên từ dưới gầm cầu thang, nơi ít khi nào mà không được trang trí bằng một hay hai con nhện. Đó là những ngày nó còn chưa biết gì về lai lịch thực sự của nó, những ngày trước khi nó biết cha mẹ nó đã chết như thế nào hay tại sao những chuyện lạ lùng lại thường xảy ra quanh nó . Nhưng Harry cũng nhớ cả những giấc mơ đã khiến nó run sợ, thậm chí tới tận bây giờ: những giấc mơ lộn xộn kéo theo những tia chớp nhá xanh lè, và có lần – dượng Vernon suýt tông xe khi Harry kể lại – là một chiếc xe gắn máy biết bay.
Một tiếng gầm điếc tai đột ngột vang lên từ đâu đó rất gần, Harry giật nảy người đứng thẳng lên và đỉnh đầu nó đụng phải khung cửa thấp một cái bốp. Chỉ dừng lại để xài đỡ mấy tiếng chửi thề chọn lọc nhất từ dượng Vernon, nó khập khiễng đi vào nhà bếp, tay ôm đầu và mắt nhìn chăm chú qua cửa sổ ra vườn sau nhà.
Bóng tối dường như xao động, chính không khí cũng rung rinh, những bóng người hiện ra, từng người một, sau khi giải bùa Ảo Ảnh. Nổi bật trên toàn cảnh là bác Hagrid, đội nón cối đeo kiếng lồi và đang cưỡi trên một chiếc xe gắn máy khổng lồ có gắn một cái thùng xe khách đen thùi. Quanh bác những người khác đang nhảy khỏi chổi, trừ hai người trèo xuống từ hai bộ xương con ngựa có cánh đen hù.
Vặn cánh cửa để mở ra, Harry nhào vào giữa đám người đó. Tiếng chào đồng thanh vang lên khi Hermione quăng hai tay ra ôm chầm lấy nó, Ron vỗ lên lưng nó và bác Hagrid nói, “Ổn hén, Harry, ‘xẵn xàng’ dông chưa?”
“Chắc cú!” Harry nói, tươi cười với mọi người. “Nhưng cháu đâu có dè nhiều người đến như vậy!”
“Kế hoạch có thay đổi, “Mắt điên làu bàu, thầy đang cầm hai bao gì phình căng bự chảng, và con mắt pháp thuật của thầy đảo từ bầu trời đang tối dần đến ngôi nhà đến khu vườn với độ nhanh chón mặt. “Bảo mật trước đã rồi giải thích mọi chuyện cho con sau.”
Harry dẫn mọi người trở vào bếp, ở đó họ líu lo trò chuyện và cười đùa, an toàn trên mấy cái ghế, ngồi trên cả mặt bàn nơi dì Petunia bày đồ ăn khi nấu nướng, hoặc dựa vào những dụng cụ nhà bếp không một tì vết của dì; Ron, dài sọc và cao nghêu; Hermione mái tóc dày được thắt lại thành một bím dài; Fred và George cười nhe răng giống nhau như đúc; Bill tóc dài thẹo đầy mình; ông Weasley, gương mặt hiền lành, đầu hói, cặp mắt kiếng hơi bị vẹo; Mắt Điên, một giò, te tua vì chiến trận, con mắt pháp thuật màu xanh sáng rực kêu véo véo trong hốc mắt; Tonks, tóc ngắn, chơi màu ưa thích nhất là hồng tươi; Lupin, đầu bạc hơn, mặt nhiều nếp nhăn hơn; Fleur, thon thả và xinh đẹp, với mái tóc dài vàng óng ánh; Kingsley, đầu hói, vai rộng; bác Hagrid, tóc râu bù xù hoang dã, đứng khòm khòm lưng để tránh đụng đầu vô trần nhà; và Mundungus Fletcher, nhỏ, dơ, lóm thóm, mắt chó săn ti hí cụp xuống và tóc dơ như nùi giẻ chùi chân. Trái tim Harry dường như nở lớn và chảy tràn cảm xúc trước cảnh này: nó cảm thấy yêu mến cực kỳ tất cả những người này, kể cả Mundungus, kẻ mà lần trước gặp nó đã toan bóp cổ.
“Chú Kingsley, cháu tưởng chú đang bảo vệ ông thủ tướng Muggle chứ?” Nó nói vọng qua căn phòng.
“Ổng có thể sống mà không cần đến chú trong một đêm”, chú Kingsley nói. “Cháu quan trọng hơn.”
“Harry đoán coi gì đây?” Cô Tonks nói từ chỗ ngồi ngất nghểu trên đầu cái máy giặt, và cô phe phẩy bàn tay trái về phía Harry; trên đó có một chiếc nhẫn lấp lánh.
“Cô cưới rồi?” Harry hét lên nhìn từ cô Tonks sang thầy Lupin.
“Cô chú xin lỗi vì đã không mời cháu dự đám cưới, Harry à, tiệc nhỏ thôi.”
“Tuyệt vời quá, chúc…”
“Được rồi! Được rồi! Chúng ta sẽ có thì giờ cho một bữa tiệc thân mật bù lại sau này, “thầy Moody gầm lên át tiếng nhao nhao, và nhà bếp trở nên im phắc. Thầy thả mấy cái bao xuống chân và quay lại Harry. “Như Dedalus có lẽ đã nói với con, chúng ta phải bỏ kế hoạch A. Pius Thicknesse đã bị ếm, làm chúng ta rắc rối to. Hắn làm sao khiến căn nhà này nếu nối với hệ thống Floo, đặt một khoá cảng ở đây, hoặc độn thổ vô hay ra đều là vi phạm bắt bỏ tù. Tất cả đều được làm dưới danh nghĩa để bảo vệ con, để ngăn Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy tấn công con. Hoàn toàn nhảm nhí, bởi vì bùa bảo vệ của mẹ con đã làm được việc đó rồi. Việc mà hắn đã làm là ngăn không cho con ra khỏi nơi đây một cách an toàn.”
“Vấn đề thứ hai: con còn chưa tới tuổi trưởng thành, nghĩa là con vẫn mang Dấu Hiện.”
“Con đâu có…”
“Dấu Hiện! Dấu Hiện ấy!” Mắt điên sốt ruột nói, “là bùa dò la hoạt động quanh trẻ em dưới 17 tuổi, đó là cách mà Bộ pháp thuật phát hiện ra những vụ vi phạm pháp thuật vị thành niên. Nếu con hay bất cứ ai quanh con, làm bùa phép đem con ra khỏi nơi đây, Thicknesse sẽ biết chuyện đó, và bọn Tử Thần Thực Tử cũng sẽ biết.”
“Chúng ta không thể chờ đến khi Dấu Hiện hết linh, bởi vì đúng thời điểm con đủ mười bảy tuổi con sẽ mất hết sự bảo vệ mà mẹ con đã phù hộ con. Ngắn gọn lại, Pius Thicknesse nghĩ là hắn đã cho con vô rọ gọn gàng ngon ơ.”
Harry không thể không đồng ý với tay Thicknesse nào đó.
“Vậy chúng ta sẽ làm gì đây?”
“Chúng ta sẽ dùng phương tiện di chuyển duy nhất còn chừa lại cho chúng ta, phương tiện duy nhất mà bùa Dấu Hiện không dò ra được, bởi vì chúng ta không cần ếm bùa lên mấy thứ đó: chổi, vong mã, và xe gắn máy của bác Hagrid.”
Harry có thể thấy những sơ hở trong kế hoạch này; tuy nhiên nó kềm lưỡi lại để thầy Mắt Điên có cơ hội diễn thuyết.
“Bây giờ bùa của mẹ con chỉ có thể hết linh với hai điều kiện: khi con đến tuổi trưởng thành, hoặc … thầy Moody khoát tay chỉ quanh cái bếp sạch bong như mới gỡ nhãn, “…khi con không còn coi nơi đây là nhà của mình nữa. Đêm nay con và dì dượng con sẽ đi những ngả đưòng khác nhau, hiểu cho rốt ráo thì con và họ sẽ không bao giờ chung sống với nhau nữa, đúng không?”
Harry gật đầu.
“Vậy là lần này khi con ra đi, sẽ không có trở lại, và bùa bảo vệ con sẽ hết linh ngay khi con ra khỏi vùng bùa ếm. Chúng ta đang chọn cách giải bùa sớm, bởi vì ngược lại có nghĩa là ngồi chờ Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy đến tóm con ngay thời điểm con tròn mười bảy tuổi.
“Có một lợi thế về phía chúng ta là Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy không biết chúng ta di chuyển đêm nay. Chúng ta đã để lọt kế hoạch giả cho Bộ Pháp thuật: họ tưởng con đến ngày ba mươi mốt mới ra đi. Nhưng mà, chúng ta đang đương đầu với Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy, vì vậy chúng ta không thể ỷ y hắn nhầm ngày; nhất định là hắn có vài ba Tử Thần Thực Tử tuần tra vùng trời của toàn bộ khu vực này, để phòng xa. Do vậy chúng ta đã bố trí bảo vệ hết cỡ cho một tá căn nhà khác nhau. Những nơi đó con đều có thể đến ẩn náu được, tất cả đều có liên hệ với Hội: nhà thầy, chỗ của anh Kingsley, nhà dì Muriel của chị Molly … con nắm được vấn đề chứ?”
“Dạ”, Harry nói không hoàn toàn chân thực, bởi vì nó vẫn thấy có một lỗ hở trong kế hoạch.
“Con sẽ đến nhà cha mẹ cô Tonks. Một khi đã ở trong vòng linh nghiệm của bùa phép bảo vệ mà chúng ta ếm lên căn nhà, con sẽ có thể dùng Khóa Cảng để đến Hang sóc. Có thắc mắc gì không?”
“Ơ… có” Harry nói, “Có thể ban đầu chúng sẽ không biết con đang tới căn nào trong mười hai căn nhà an toàn đó, nhưng có bị quá lộ liễu không khi mà…” nó đếm đầu người thiệt nhanh, “mười bốn người chúng ta cùng bay về phía nhà ba má cô Tonks?”
“À” thầy Moody nói. “Thầy quên nói tới một điểm quan trọng. Mười bốn người chúng ta sẽ không cùng bay đến nhà cha mẹ cô Tonks. Đêm nay sẽ có bảy Potter di chuyển trên bầu trời, mỗi Potter có một người đi kèm, mỗi cặp hướng tới một ngôi nhà khác nhau.”
Lúc này thầy Moody rút từ trong áo choàng ra một cái hũ đựng thứ gì đó giống như sình. Thầy không cần phải nói thêm một lời nào nữa; Harry hiểu ngay tức thì phần còn lại của kế hoạch.
“Không!” Nó la lớn, giọng nó vang rền khắp nhà bếp. “Không đời nào!”
“Mình đã nói thế nào bồ cũng sẽ phản ứng như vậy mà,” Hermione nói với thoáng đắc ý.
“Nếu thầy nghĩ là con sẽ chấp nhận cho sáu người liều mạng vì con..!”
“… vì đây là cơ hội đầu tiên cho tất cả tụi này,” Ron nói.
“Việc này khác, giả làm mình…”
“Thôi, Harry à, đâu có ai trong bọn mình thực sự khoái làm vậy đâu.” Fred nói một cách nghiêm chỉnh. “Thử tưởng tượng nếu có gì đó trục trặc và tụi này kẹt luôn trong bộ vó một thằng cà khêu lốm đốm.”
Harry không cười.
“Nếu con không hợp tác thì mọi người cũng đâu có làm được. Mọi người cần con cho mấy sợi tóc mà.”
“Ờ, đó là chỗ kế hoạch bị bể,” George nói. “Hiển nhiên là tụi này đừng hòng xin tí tóc của em nếu em không chịu.”
“Ừ há, mười ba người chọi lại một thằng không được xài bùa phép, pó tay!” Fred nói.
“Khôi hài.” Harry nói . “Hài hước thiệt.”
“Nếu đến nước phải dùng sức mạnh thì buộc phải dùng thôi,” thầy Moody gầm ghè, con mắt pháp thuật của thầy lúc này đang khẽ run run trong hốc mắt khi thầy ngó Harry chằm chằm. “Mọi người ở đây đều trưởng thành, Potter à, và tất cả đều đã chuẩn bị để đối phó với hiểm nguy.
Lão Mundungus rùng mình nhăn mặt, con mắt pháp thuật chạy tọt sang một bên đầu của thầy Moody để liếc chừng lão ta.
“Chúng ta đừng tranh cãi nữa. Thời giờ sắp hết rồi. Thầy cần một chút tóc của con, nghe không, đưa ngay!”
“Nhưng chuyện này điên quá, khỏi cần…”
“Khỏi cần hả?” Thầy Moody quát. “Khi mà Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy đang hoành hành và một nửa bộ pháp thuật thuộc về phe hắn? Potter, nếu chúng ta may mắn thì hắn sẽ táp cái mồi giả và sau đó sẽ phục kích con vào ngày băm mốt, nhưng hắn có điên mới không cho một hai tay Tử thần thực Tử canh chừng từ bây giờ, nếu thầy là hắn thì thầy sẽ làm vậy. Chúng có lẽ không thể tấn công con hay căn nhà này khi bùa ếm của mẹ con còn linh nghiệm; nhưng bùa sắp sửa hết linh và họ biết vị trí hớ hênh của chỗ này. Chúng ta chỉ còn có cách là dùng mồi nhử. Ngay là Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy cũng không thể tự phân thân thành bảy.”
Harry bắt gặp ánh mắt của Hermione nhưng nó ngó đi chỗ khác ngay.
“Vậy đó, Potter… một nhúm tóc của con, cho thầy xin.”
Harry liếc Ron, Ron nhăn mặt ra cái vẻ thì cứ làm đi.
“Đưa ngay!” Thầy Moody quát.
Trước tất cả những con mắt đổ dồn vào nó, Harry đưa tay lên đầu, nắm một nhúm tóc, và giật ra.
“Tốt,” thầy Moody nói, đi cà nhắc tới trước trong khi giật cái nút của hũ đựng thuốc ra. “Bỏ vô đây, làm ơn.”
Harry thả nhúm tóc vô trong chất lỏng giống như sình đó. Ngay khi nhúm tóc vừa chạm vào bề mặt chất lỏng, thuốc bắt đầu sủi bọt và bốc khói, rồi ngay tức thì, nó chuyển sang một màu vàng rực trong veo.
“Ái chà, coi bộ bồ nhấm ngon hơn Crable và Goyle, Harry à.”
Hermione nói, trước khi nhìn thấy đôi chân mày của Ron nhướng lên. Cô nàng hơi đỏ mặt, nói, “Ôi, bồ hiểu ý mình mà – thuốc biến thành Goyle có vị như quỷ ấy.”
“Được rồi, các Potter giả làm ơn sắp hàng ở đây.”
Ron, Hermione, Fred, George, và Fleur đứng sắp hàng trước cái chậu sáng choang của dì Petunia.
“Chúng ta cần thêm một người nữa,” Thầy Lupin nói.
“Đây,” bác Hagrid hô lên cộc lốc, và tay bác túm gáy của lão Mundungus nhấc bổng lên rồi thả lão xuống bên cạnh Fleur, cô nàng chun mũi nhọn hoắt và nhích ra để đứng giữa Fred và George.
“Tôi là một chiến sĩ, tôi muốn là người bảo vệ hơn” Mundungus nói.
“Câm miệng,” thầy Moody gầm gừ. “Như tôi đã nói với ông rồi, đồ trùn không xương sống ạ, bọn Tử Thần Thực Tử mà chúng ta đụng phải sẽ nhắm bắt Potter, chứ không giết nó. Cụ Dumbledore luôn nói là Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy muốn đích thân kết liễu mạng Potter. Chính những người bảo vệ mới đáng lo nhất, bọn Tử Thần Thực Tử sẽ muốn giết họ.”
Lão Mundungus có vẻ không yên tâm cho lắm, nhưng thầy Moody đã lấy trong túi ra sáu cái chén to cỡ nửa cái trứng gà, phát ra trước khi rót vô mỗi chén một tí thuốc Đa Quả dịch.
“Nào, tất cả…”
Ron, Hermione, Fred, George, Fleur, và Mundungus uống. Tất cả há miệng ra nhăn mặt lại khi thuốc chạy tới cổ họng họ. Ngay lập tức, nét mặt họ bắt đầu phồng lên, méo mó như sáp nóng. Hermione và Mundungus cao vọt lên; Ron, Fred và George thì rút thấp lại, tóc tụi nó sậm đen dần, tóc của Hermione và Fleur thì như đang mọc ngược vô hộp sọ.
Thầy Moody, khá lãnh đạm, đang nới lỏng nút thắt của mấy cái túi bự chảng lúc nãy thầy mang đến. Khi đứng thẳng trở lại thầy thấy sáu Harry Potter đang đứng há hốc miệng thở hổn hển.
Fred và George quay sang nhìn nhau và cùng nói: “Chu choa – tụi mình giống y chang há!”
“Tao không biết, nhưng tao tin tao vẫn đẹp trai hơn,” Fred nói, vừa ngắm nghía diện mạo mình phản chiếu trên cái ấm đun nước
“Ố là la,” Fleur nói, vừa tự ngắm bóng mình trong cửa sổ lò vi ba, “anh Bill đừng nhìn em … em xí lắm.”
“Ai thấy quần áo hơi bị chật, tôi có đồ lớn hơn đây,” thầy Moddy nói, chỉ vào cái bao thứ nhất, “và ngược lại. Đừng quên đeo kiếng. Có sáu cặp kiếng trong túi bên. Và khi nào mọi người thay đồ xong thì nhận hành lí trong cái bao kia.”
Harry thật nghĩ đây là chuyện quái đản nhất mà nó từng thấy, ấy là nó đã từng thấy một số chuyện cực kỳ quái đản rồi. Nó ngó sáu cái bóng vía của mình đang xúm lại lục lọi cái bao, lôi ra những bộ đồ, đeo kiếng lên, nhét giấu đồ đạc riêng của họ đi. Nó cảm thấy muốn yêu cầu họ tôn trọng sự riêng tư kín đáo của nó hơn một chút, khi tất cả sáu Harry giả bắt đầu cởi quần áo ra tỉnh bơ, hiển nhiên nếu là thân thể của chính họ thì họ đâu có thoải mái phô bày ra như đối với thân thể nó.
“Mình biết là Ginny xạo về vết xâm đó mà,” Ron nói khi ngó xuống bộ ngực trần của nó.
“Harry, mắt bồ cận khủng khiếp quá ,” Hermione nói khi cô bé đeo kiếng lên.
Khi thay đồ xong, mấy Hary giả lấy trong bao thứ hai những chiếc balo và lồng cú, trong mỗi lồng có một con cú nhồi bông trắng như tuyết.
“Tốt” thầy Moody nói khi cuối cùng bảy Harry đã ăn mặc xong, mang kính, đeo balô đứng trước mặt thầy. “Từng cặp được chia như sau: Mundungus sẽ đi với tôi, bằng chổi…”
“Sao tôi lại đi với ông?” Tên Harry đứng gần cửa làu bàu.
“Bởi vì ông là người cần canh chừng,” thầy Moody gầm gừ, và không sai chút nào, con mắt pháp thuật của thầy không hề rời khỏi lão Mundungus khi nói tiếp, ”Arthur và Fred…”
“Cháu là George,” anh chàng sinh đôi mà thầy Moody chỉ vào nói. ” Cả khi tụi cháu biến thành Harry rồi mà chú cũng chẳng phân biệt được sao?”
“Xin lỗi, George …”
“Cháu chỉ bắt giò chú chơi thôi, thực ra cháu là Fred …”
“Tào lao đủ rồi!” thầy Moody quát. “Đứa kia, dù cháu là George hay Fred hay ai đi nữa, cháu đi với chú Remus. Cô Delacour …”
“Cháu sẽ đưa Fleur đi bằng vong mã,” anh Bill nói, “cô ấy không thích cưỡi chổi.”
Fleur bước ra đứng cạnh anh Bill, lườm anh bằng ánh mắt tình tứ quỵ lụy đến nỗi Harry hy vọng với tất cả tấm lòng là cái nhìn đó sẽ không bao giờ tái xuất hiện trên mặt nó.
“Cô Granger sẽ đi với chú Kingsley, cũng bằng vong mã…”
Hermione tỏ vẻ yên tâm khi đáp lại nụ cười của chú Kingsley, Harry cũng biết Hermione thiếu tự tin khi cưỡi chổi.
“Vậy là còn lại cháu đi với cô, Ron nhé!” Cô Tonks rạng rỡ nói, hất ngã một cây kiểng con khi đưa tay vẫy nó.
Ron không tỏ ra hài lòng được như Hermione.
“Còn con đi với bác, Harry à. Được hông?” Bác Hagrid nói, lộ vẻ hơi căng thẳng. “Chúng ta sẽ cưỡi xe gắn máy, chổi với vong mã không chở nổi bác, hiểu hén. Nhưng bác mà ngồi lên yên rồi thì sẽ không còn chỗ cho con nữa, cho nên con sẽ ngồi bên thùng xe bên hông.”
“Tuyệt vời!” Harry nói không thành thực cho lắm.
“Chúng ta nghĩ bọn Tử Thần Thực Tử sẽ tưởng con cỡi chổi,” thầy Moody nói, dường như cố đoán cảm xúc của Harry. “Snape có khối thì giờ để mà kể cho bọn chúng biết mọi điều về con mà trước đây hắn chưa nói tới, vì vậy nếu chúng ta đụng phải bọn Tử Thần Thực Tử thì ta cầm chắc chúng sẽ đuổi theo Harry Potter nào tỏ ra cỡi chổi thành thạo. Vậy là ổn,” thầy nói tiếp, cột cái bao đựng quần áo của Potter giả và dẫn mọi người đi về phía cửa. “Tôi cho ba phút chuẩn bị trước khi chúng ta lên đường. Không cần phải khoá cửa sau, khi bọn Tử Thần Thực Tử đến tìm, cửa nẻo sẽ không ngăn được chúng. Đi thôi…”
Harry vội vã chạy vô hành lang quơ cái balô của nó, cây chổi Tia Chớp và cái lồng Hedwig rồi đi theo cả đám ra khu vườn sau nhà tối thui
Ở mọi phía chổi lọt vào tay người; Hermione đã được chú Kingsley giúp trèo lên một con vong mã đen hù cao lớn, anh Bill giúp chị Fleur trèo lên con kia. Bác Hagrid đã đứng bên cạnh chiếc xe gắn máy, kính lồi đã đeo.
“Phải chiếc này không? Chiếc xe của chú Sirius?”
“Cũng một chiếc,” bác Hagrid nói, ngó xuống Harry cười toe toét. Và lần con cưỡi nó trước đây, Harry à, con nằm gọn ơ trong một bàn tay hà!”
Harry không thể không cảm thấy hơi ngường ngượng khi trèo vô cái thùng xe bên. Vị trí đó khiến cho nó trông thấp hơn tất cả những người khác cả thước: Ron nhe răng cười ngố khi thấy nó ngồi đó như một đứa con nít ngồi trong xe điện đụng. Harry nhét balô và chổi xuống dưới chân và kẹp cái lồng con Hedwig giữa hai đầu gối. Nó thấy khó chịu cực kỳ.
“Ông Arthur có hàn xì chút đỉnh.” bác Hagrid nói, hơi vô tâm trước nỗi khốn khổ của Harry. Bác ngồi chàng hảng trên chiếc xe khiến nó rít lên khe khẽ và lún xuống vài phân. “Cần lái giờ có thêm vài chiêu mới. Cái đó là sáng kiến của bác.” Bác chỉ một ngón tay to thù lù vào một cái nút tím gần đồng hồ tốc độ.
“Làm ơn cẩn thận, nhé bác Hagrid,” ông Weasley nói, ông đang đứng bên cạnh hai bác con, cầm cây chổi của ông . “Tôi vẫn chưa chắc cái đó có đáng tin cậy không và chắc chắn là chỉ nên dùng khi nào khẩn cấp.”
“Được rồi, nào” thầy Moody nói.” Xin mọi người hãy chuẩn bị. Tôi muốn chúng ta xuất phát thật chính xác cùng một lúc nếu không thì toàn bộ chiến thuật nghi binh này sẽ mất toi ý nghĩa.”
Mọi người gật đầu.
“Bây giờ ôm chặt nghe Ron,” Cô Tonks nói, và Harry thấy Ron ngấm ngầm ném một cái nhìn tội lỗi về phía thầy Lupin trước khi đặt tay lên hai bên eo của cô Tonks. Bác Hagrid nổ máy xe: chiếc xe rú lên như một con rồng và cái thùng xe rung lên.

“Chúc mọi người may mắn,” thầy Moody la lớn. “Hẹn gặp lại tất cả trong vòng một giờ ở trang trại Hang Sóc. Xuất phát khi đếm đến tếng thứ ba. Một… hai… BA.”

Một tiếng rống khủng khiếp phát ra từ chiếc xe gắn máy, và Harry cảm thấy cái thùng xe lắc lư muốn ói. Nó được nhấc bổng lên cao rất nhanh, mắt hơi chảy nước, tóc bị thổi giạt ra khỏi mặt. Quanh nó những cây chổi cũng vọt thẳng lên; cái đuôi đen dài thòng của con vong mã ngoắc lướt qua. Hai chân của Harry, bị nêm trong cái thùng xe của bác Hagrid, vốn đã đau rồi, bây giờ bắt đầu tê. Quá khốn khổ nên nó đã gần như quên béng mất ngó lại ngôi nhà số bốn đường Privet Drive lần cuối cùng. Đến khi nhìn được qua thành cái thùng xe thì không sao phân biệt được nhà nào vào với nhà nào nữa rồi.
Và bỗng nhiên, hoàn toàn không ngờ được, cả đám bị bao vây. Ít nhất ba chục cái bóng đội mũ trùm đầu lơ lửng giữa không gian, hình thành một vòng lớn mà trung tâm là đám hội viên Phượng Hoàng vừa bay lên, chưa hiểu gì hết …
Những ngọn lửa xanh lè nhá lên từ mọi phía: bác Hagrid gào lên một tiếng và chiếc xe gắn máy lộn ngược lại. Harry không còn biết là bác cháu nó đang ở đâu nữa. Trên đầu nó là đèn đường, quanh nó là tiếng gào rú, nó đang bám vào thùng xe bên để mong sống sót. Cái lồng Hedwig, cây chổi Tia Chớp, và cái balô của nó tuột xuống khỏi đầu gối …
“Không … HEDWIG!”
Cây chổi bay mòng mòng xuống đất, nhưng nó chỉ xoay sở túm được cái đai của balô và cái nóc lồng khi chiếc xe gắn máy xoay trở về vị trí ban đầu. Mới hú vía được một giây thì một đợt lửa xanh lè khác lại bùng lên. Con cú rít lên và ngã lăn quay xuống đáy lồng.
“Không … KHÔNG!”
Chiếc xe gắn máy lao tới trước; Harry thoáng thấy bọn Tử Thần Thực Tử trùm kín đầu tản ra khi bác Hagrid phá tung vòng vây của chúng.
“Hedwig… Hedwig…”
Nhưng con cú nằm bất động, thảm hại như một món đồ chơi vứt ở đáy lồng. Harry không tin nổi, và nỗi lo sợ cho những người khác mới là điều quan trọng nhất. Nó liếc ra sau lưng và thấy một đám đông đang chuyển động. Những luồng sáng lóe lên xanh lè, hai cặp cưỡi chổi phóng vọt đi khá xa, nhưng nó không nhận ra được họ là ai …
“Bác Hagrid, chúng ta phải trở lại, chúng ta phải trở lại!” Nó gào lên át tiếng gầm rú như sấm của cái xe máy, rút đũa phép ra, đẩy cái lồng Hedwig xuống sàn, không chịu tin là con cú đã chết.
“Bác Hagrid, QUAY VÒNG LẠI!”
“Việc của bác là đưa con tới nơi an toàn, Harry à.” Bác Hagrid rống lên, và bác mở hết ga.
“Ngừng… NGỪNG LẠI!” Harry hét lên, nhưng khi nó ngoái nhìn lại lần nữa thì hai tia sáng xanh bỗng bay trượt qua vành tai trái của nó: Bốn Tử Thần Thực Tử đã tách khỏi vòng vây và đuổi theo hai bác cháu, nhắm vào tấm lưng to bè của bác Hagrid. Bác Hagrid lạng lách, nhưng bọn Tử Thần Thực Tử đã đuổi kịp chiếc xe gắn máy, thêm nhiều bùa chú phóng sát sạt vào hai bác cháu, và Harry phải hụp xuống sâu trong thùng xe để tránh. Xoay người ra sau, nó hét: “Điểm huyệt” và một tia chớp đỏ phóng ra từ cây đũa phép của chính nó, chẻ ra một khoảng hở giữa bốn Tử Thần Thực Tử khi chúng giạt ra để tránh đòn.
“Bám chặt nghe Harry, để cái này trị tụi nó!” Bác Hagrid gầm lớn, và Harry ngước nhìn lên đúng lúc để thấy bác Hagrid dập một ngón tay to thù lù lên cái nút xanh gần đồng hồ xăng.
Một bức tường, một bức tường gạch chắc chắn, phụt ra từ ống bô xe. Nhóng cổ lên, Harry thấy bức tường phìng ra định hình giữa không trung. Ba Tử Thần Thực Tử lạng lách được, nhưng tên thứ tư kém may mắn hơn; hắn biến khỏi tầm nhìn và rồi rớt xuống như một tảng đá đằng sau bức tường, cây chổi của hắn gãy vụn. Một tên trong bọn bay chậm lại để cứu hắn, nhưng cả hai tên cùng bức tường trong không trung bị bóng tối nuốt chửng khi bác Hagrid chồm rạp người trên tay lái và tăng tốc vọt đi.
Nhiều lời nguyền giết chóc bay ngang qua đầu Harry từ cây đũa phép của hai tên Tử Thần Thực Tử còn lại, chúng nhắm vào bác Hagrid. Harry đáp trả bằng cách tung thêm càng nhiều bùa Choáng: đỏ và xanh đụng nhau giữa trời trong một màn mưa tia sáng đủ màu, và Harry nghĩ lộn xộn đến những chùm pháo bông và dân Muggle dưới mặt đất hẳn chẳng biết được đang xảy ra chuyện gì …
“Chơi một cú nữa nè, Harry, bám chặt vào nghe!” Bác Hagrid gào to, và bác dập vào cái nút thứ hai. Lần này một tấm lưới vĩ đai bung ra từ ống bô xe, nhưng bọn Tử Thần Thực Tử đã cảnh giác. Chẳng những chúng lạng lách tránh đựơc tấm lưới mà cái tên lúc nãy bay chậm lại để cứu đồng bọn cũng đã đuổi kịp. Hắn hiện ra từ bóng tối, và bây giờ cả ba cùng đuổi theo chiếc xe gắn máy, tất cả cùng bắn theo những lời nguyền.
“Cái này được đây, Harry, bám chặt vào!” Bác Hagrid gào to, và Harry tháy bác đấm nguyên bàn tay lên cái nút tím bên cạnh đồng hồ tốc độ.
Cùng một tiếng rống kinh thiên động địa không thể nhầm lẫn được, lửa rồng phun ra từ ống bô, nóng đến trắng xanh, và chiếc xe gắn máy vọt tới trước như một viên đạn trong tiếng kim loại kêu răng rắc. Harry thấy một tên Tử Thần Thực Tử lạng ra khỏi tầm nhìn để tránh luồng lửa kinh hoàng, và cùng lúc đó nó cảm thấy cái thùng xe lắc lư một cách đáng ái ngại: mối hàn kim loại giữa cái thùng xe đã bị vỡ banh vì sức mạnh của tăng tốc.
“Không sao đâu Harry!” Bác Hagrid rống lên, tốc độ vọt nhanh quăng bác bẹp ngửa trên yên, bây giờ chẳng còn ai lèo lái xe nữa, và cái thùng xe bắt đầu vặn xoắn dữ dội ở mối hàn hở.
“Để bác lo, Harry, con khỏi lo!” Bác Hagrid hét to và rút từ bên trong áo khoác ra cây dù hoa màu hồng.
“Bác Hagrid! Đừng! Để con!”
“SỬA!”
Một tiếng nổ điếc tai và cái thùng xe sút hoàn toàn ra khỏi cái xe gắn máy. Lực đẩy của chiếc xe gắn máy đang bay khiến cho Harry lao nhanh tới trước, rồi cái thùng xe bắt đầu mất độ cao …
Trong cơn tuyệt vọng, Harry chĩa cây đũa phép vào cái thùng xe hét lớn: “Gắn cánh Bay lên!”
Cái thùng xe nổi lên như cái nút phao, tuy không còn lèo lái được nhưng vẫn còn lơ lửng giữa trời. Tuy nhiên, Harry chỉ thở phào được có một giây, vì nhiều lời nguyền đang xẹt qua nó veo véo: ba tên Tử Thần Thực Tử đang sáp lại.
“Bác tới đây, Harry!” Tiếng bác Hagrid quát trong bóng tối, nhưng Harry cảm thấy cái thùng xe lại bắt đầu rớt xuống: nó cố gắng ngồi thu lại thật thấp, rồi chĩa vào tên chính giữa trong ba cái bóng đang tiến tới gần và hét: “Chặn lại!”
Thần chú chúng ngay ngực tên Tử Thần Thực Tử chính giữa . Gã bỗng bị căng tay chân giữa trời một cách lố lăng như thể tông phải một thanh chắn vô hình: một tên đồng bọn suýt tông phải gã.
Thế rồi cái thùng xe bắt đầu rớt xuống một cách nghiêm trọng, và bọn Tử Thần Thực Tử phóng ra một lời nguyền sát Harry đến nỗi nó phải thụp xuống thấp hơn vành thùng xe, đập miệng vào cạnh của cái ghế làm văng ra một cái răng …
“Bác tới ngay, Harry, bác tới ngay!”
Một bàn tay khổng lồ túm lấy lưng áo Harry, nhấc nó ra khỏi cái thùng xe đang lao thẳng xuống. Harry kéo được cái balô theo trong lúc tự mình trèo lên yên xe gắn máy, để rồi nhận ra đang ngồi đâu lưng lại với bác Hagrid. Khi hai bác cháu vọt lên trên, bỏ lại hai tên Tử Thần Thực Tử, Harry nhổ máu ra khỏi miệng, chĩa cây đũa phép về phía cái thùng xe đang rơi, và hét: “Phá huỷ!”
Lúc cái thùng xe nổ tung, Harry thấy đau cho Hedwig đến thắt ruột khủng khiếp; tên Tử Thần Thực Tử gần nhất bị nổ văng khỏi chổi té mất tăm; tên cùng đi với hắn rớt lại và biến mất.
“Harry, bác xin lỗi, bác xin lỗi nghe,” bác Hagrid rên rỉ. “Lẽ ra bác không nên tự sửa … con mất chổi rồi …”
“Không quan trọng, bác cứ bay tiếp!” Harry hét ngược lại, vì hai Tử Thần Thực Tử nữa hiện ra từ bóng tối, đang kéo tới.
Những bùa chú lời nguyền lại một lần nữa phóng qua lại trong khoảng không gian giữa hai phe, bác Hagrid lượn lách và bay theo hình chữ z: Harry biết bác không dám dùng đến nút lửa rồng một phen nữa khi mà Harry ngồi trong thế chông chênh như vậy. Harry phóng ra hết bùa Choáng này đến bùa choáng khác vào bọn đang đuổi theo, chỉ đủ cầm chân chúng. Nó lại phóng thêm một thần chú Chặn đường nữa: tên Tử Thần Thực Tử đuổi theo sát nhất lạng người tránh được, cái mũ trùm đầu của hắn tuột ra và nhờ ánh sáng đỏ của Bùa Choáng nó tung ra tiếp theo đó mà Harry nhìn thấy gương mặt trơ kỳ quái của Stanley Shunpike … Stan …
“Giải giới!” Harry hét.
“Nó đó, nó đó, nó là đứa thật đó!”
Harry nghe tiếng la của tên Tử Thần Thực Tử còn lớn hơn cả tiếng máy xe nổ như sấm rền: ngay sau đó cả hai tên đuổi theo đều rớt lại sau và biến mất.
“Harry, chuyện gì xảy ra vậy?” Bác Hagrid hét. “Chúng bỏ đi đâu rồi?”
“Con không biết!”
Nhưng Harry sợ: tên Tử Thần Thực Tử đội mũ trùm đã hét “nó là đứa thật đó!” Làm sao hắn biết? Nó nhìn đăm đăm vào bóng tối trơn và cảm nhận được mối đe doạ. Chúng ở đâu?
Nó lồm cồm xoay quanh chỗ ngồi để quay ra phía trước và níu lấy lưng áo khoác của bác Hagrid.
“Bác Hagrid, bác xịt rồng lửa một lần nữa đi, chúng ta hãy đi khỏi đây ngay.”
“Vậy thì, bám chặt nghe Harry”
Một lần nữa tiếng gầm rú đinh tai nhức óc vang lên và lửa trắng xanh phụt ra từ ống bô: Harry cảm thấy bản thân mình bị trật ra sau khỏi cái yên chỉ còn một chút xíu chỗ cho nó ngồi. Bác Hagrid bật ngửa ra sau đè lên nó, suýt vuột cả tay lái…
“Bác nghĩ mình đã bỏ rơi chúng rồi Harry à, bác nghĩ mình đã thoát rồi.”
Nhưng Harry không tin tưởng lắm; nỗi sợ bao trùm khi nó nhìn trái ngó phải canh chừng những kẻ truy đuổi mà nó chắc chắn sẽ lại đến … Tại sao chúng lại rớt lại? Một tên trong bọn chúng vẫn còn cây đũa phép cơ mà … Nó đó … nó là đứa thật đó … Chúng nói điều đó ngay sau khi nó cố giải giới Stan …
“Chúng ta gần đến nơi rồi, Harry à, chúng ta gần thành công rồi!” Bác Hagrid hét toáng lên.
Harry cảm thấy chiếc xe gắn máy hạ thấp xuống một tí mặc dù ánh đèn dưới măt đất trông vẫn còn xa xăm như những vì sao.
Bỗng cái thẹo trên trán nó nóng bỏng như lửa: mỗi bên chiếc xe gắn máy xuất hiện một tên Tử Thần Thực Tử, hai lời nguyền Giết chóc bắn từ phía sau sướt qua nó trong đường tơ kẽ tóc …
Và rồi Harry thấy hắn, Voldemort đang bay như khói nương theo gió, không cưỡi chổi cũng không cưỡi vong mã, gương mặt như rắn của hắn sáng lập lòe trong bóng tối, những ngón tay trắng bệch của hắn lại giơ cao cây đũa phép …
Bác Hagrid thốt ra một tiếng rú kinh hãi và bẻ lái xe lao xuống theo chiều thẳng đứng. Bám lấy hy vọng sống sót, Harry phóng lung tung những bùa Choáng vào bóng đêm đang quay mòng mòng. Nó thấy một thân thể bay ngang qua và biết là nó đã phóng trúng một tên trong bọn chúng, nhưng rồi nó nghe thấy một tiếng nổ kinh thiên và nhìn thấy những tia lửa nháng lên từ động cơ của chiếc xe. Chiếc xe quay xoắn tít trong không trung, hoàn toàn không điều khiển được nữa …
Những tia sáng xanh lè lại phóng trớt qua hai bác cháu. Harry không còn biết đâu là trên đâu là dưới nữa: cái thẹo của nó vẫn đang cháy bỏng, nó chờ chết trong chớp mắt. Một cái bóng đội mũ trùm kín mặt cỡi chổi bay chỉ cách nó vài bước, nó thấy hắn giơ cánh tay lên …
“KHÔNG!”
Bác Hagrid gào lên và tự mình phóng ra khỏi chiếc xe lao vào tên Tử Thần Thực Tử, Harry kinh hoàng ngó cả bác Hagrid lẫn tên Tử Thần Thực Tử cùng rớt xuống mất tiêu, trọng lượng gộp lại của cả hai quá sức chịu đựng của cây chổi.
Ráng dùng hai đầu gối kẹp chặt chiếc xe gắn máy đang lao thẳng xuống, Harry nghe Voldemort gào lên: “Của ta!”
Thế là hết. Nó không hề nghe hay thấy Voldemort ở đâu nữa, nó thoáng thấy một tên Tử Thần Thực Tử sà xuống tránh chỗ và nó nghe “Avada…”
Cơn nhói đau từ cái thẹo khiến Harry nhắm mắt lại, cây đũa phép của nó tự phản ứng. Nó có cảm giác cây đũa phép kéo bàn tay của nó quay vòng như một thỏi nam châm vĩ đại, qua đôi mắt hé mở nó thấy một ngọn lửa vàng choé bắn ra, một tiếng rắc rồi một tiếng thét giận dữ. Tên Tử Thần Thực Tử còn lại rống lên, Voldemort gào. “Không!”, Và không biết bằng cách nào đó, Harry phát hiện ra mũi mình chỉ cách nút bấm lửa rồng có vài phân. Nó dùng bàn tay không cầm đũa phép thụi vô cái nút và chiếc xe gắn máy xịt thêm lửa vào không khí trong khi nhào thẳng xuống mặt đất.
“Bác Hagrid!” Harry gọi, bám vào chiếc xe gắn máy để tự cứu mình, “Bác Hagrid! Triệu lại đây bác Hagrid!”
Chiếc xe gắn máy lao nhanh hơn, bị hút về phía mặt đất. Mặt Harry nằm ngang tay lái, nên nó chẳng thể thấy gì ngoại trừ những ánh đèn xa xăm đang càng lúc càng gần nó. Đằng sau nó lại vang lên một tiếng gào nữa:
“Cây đũa phép của mi, Selwyn, đưa ta cây đũa phép của mi!”
Harry cảm nhận được Voldemort trước khi nhìn thấy hắn. Quay ngang nó ngó chòng chọc vào hai con mắt đỏ và chắc mẻm đó là thứ cuối cùng nó nhìn thấy trên đời: Voldemort đang chuẩn bị ếm lần nữa …

Và bỗng nhiên Voldemort biến mất. Harry ngó xuống thấy bác Harid nằm dạng tay chân trên mặt đất bên dưới. Nó ghị chặt tay lái để tránh đụng phải bác, mò mẫm tìm cái thắng, nhưng với một cú đâm sầm rung đất điếc tai, nó nhào mạnh xuống một cái ao sình.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+