Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học cổ điển

Harry Potter và Hoàng tử lai – Chương 23 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Những trường sinh linh giá

Harry cảm giác được Phúc lạc dược mất dần hiệu lực khi nó rón rén trở về tòa lâu đài. Cửa trước vẫn không khóa, nhưng ở tầng ba nó gặp con ma Peeves và suýt bị phát hiện nếu không kịp biến vô một ngõ tát kế bên. Khi nó lên đến chỗ bức chân dung Bà béo và cởi Áo khoác tàng hình ra, nó không ngạc nhiên lắm khi thấy Bà béo ở trong trạng thái hết sức bất hợp tác.
“Giờ này trò biết mấy giờ rồi không?”
“Cháu thiệt tình xin lỗi bà… Cháu phải ra ngoài vì việc quan trọng…”
“Hừ, mật khẩu đã thay đổi lúc nửa đêm, nên trò sẽ phải ngủ ngoài hành lang thôi.”
“Bà giỡn hoài!” Harry nói. “Tại sao mật khẩu lại thay đổi vào lúc nửa đêm chứ?”
“Lệnh phải vậy thôi,” bà Béo nói. “Nếu trò nổi sùng thì cứ đi mà khiếu nại với ông hiệu trưởng, ông ấy là người đã thắt chặt an ninh.”
“Quái đản,” Harry cay đắng nói, vừa nhìn quanh quẩn cái sàn cứng chắc. “Thiệt alf xuất sắc. Được, tôi sẽ đi khiếu nại thầy Dumbledore nếu thầy đang ở đây, bởi vì chính thầy là người biểu tôi…”
“Cụ ở đây,” một giọng nói vang lên sau lưng Harry. “Giáo sư Dumbledore đã trở về trường cách đây một tiếng đồng hồ.”
Nick Suýt mất đầu lướt về phía Harry, cái đầu lắc lư như mọi khi trên cổ áo xếp nếp của lão.
“Ta biết tin này nhờ Nam tước Đẫm máu. Lão ta thấy cụ trở về và theo lão Nam tước thì cụ có vẻ phấn khởi những hơi mệt mỏi, chuyện đương nhiên.”
“Đang ở đâu ạ?” Harry hỏi, tim nó đập rộn lên.
“Ôi, đang rên la và khua rổn rảng trên Tháp Thiên văn, thú tiêu khiển đệ nhất khoái của lão ấy mà…”
“Không phải Nam tước Đẫm máu… thầy Dumbledore cơ mà!”
“Ủa… trong văn phòng cụ ấy.” Nick nói. “Tôi nghĩ vậy, suy từ điều lão Nam tước nói rằng cụ có chút công chuyện phải làm trước khi phạt…”
“Đúng vây, thầy ấy có công chuyện đấy,” Harry nói, niềm phấn khích bừng lên trong ngực nó trước viễn cảnh trình báo cho cụ Dumbledore là nó đã lấy được ký ức của Thầy Slughorn. Nó xoay một vòng và lại vọt đi, không buồn để ý đến Bà béo đang gọi vói theo sau lưng nó.
“Quay lại đi! Được rồi, ta nói dóc mà! Chẳng qua là ta bực bội vì bị trò đánh thức! Mật khẩu vẫn là “Trùn dán” ấy!”
Nhưng Harry đã hối hả chạy ngược lại hành lang và chỉ trong vòng vài phút sau, nó đã nói “kẹo chanh” với cái máng xối đã hình đầu thú của cụ Dumbledore. Con thú đá nhảy sang một bên, để cho Harry bước vào cầu thang xoắn.
“Mời vào,” cụ Dumbledore nói khi Harry gõ cửa. Giọng cụ nghe như kiệt sức. Harry đẩy cửa mở ra. Đây, văn phòng của cụ Dumbledore, trông vẫn y như mọi khi, chỉ khác là bầu trời đen bên ngoài cửa sổ điểm rải rác những vì sao.
“Úi chao, Harry,” cụ Dumbledore ngạc nhiên nói. “Có chuyện gì mà con đến tìm thầy vào lúc khuya khaotws như vầy?”
“Thưa thầy… Con lấy được rồi. Con đã lấy được ký ức của Thầy Slughorn rồi!”
Harry lôi cái chai thủy tinh nhỏ ra và đưa cho cụ Dumbledore. Trông thầy hiệu trưởng sửng sờ một thoáng. Rồi gương mặt cụ bừng lên một nụ cười rạng rỡ.
“Harry, đây là tin hấp dẫn! Con làm giỏi lắm! Thầy vốn biết là con có thể làm được việc đó!”
Dường như quên phắt đêm đã khuya lắm rồi, cụ vội bước vòng qua cái bàn làm việc, cầm cái chai đựng ký ức của Thầy Slughorn trong bàn tay không bị thương và rảo bước tới bên cái tủ mà cụ đã cất cái Tưởng Ký.
“Và bây giờ,” cụ Dumbledore đặt cái chậu đá lên abfn, dốc hết chất bên trong chai vô chậu. “Rốt cuộc cũng xong. Chúng ta sẽ sem. Harry, nhanh lên…”
Harry ngoan ngoãn cúi xuống cái Tưởng Ký và cảm thấy chân nó rời khỏi sàn… Một lần nữa nó lại rơi xuyên qua bóng tối và đáp xuống văn phòng của thầy Horace Slughorn hồi năm nẳm năm nào. Thầy Slughorn thuở đó trông trẻ hơn nhiều, mái tóc dày màu rơm bóng mượt và bộ ria mép hoe hoe vàng. Thầy lại đang ngồi trên cái ghế bành êm ái, gác chân lên cái ghế đẩu bọc nhung một tay cầm ly rượu nhỏ, tay kia thọc tìm trong cái hộp kẹo khóm dẻo. Và có khoảng nửa tá nam sinh đang ngồi quanh Thầy Slughorn, giữa đám đó là Tom Riddle, trên ngón tay hắn sáng lấp lánh chiếc nhẫn vàng cẩn đá đen của MarVoldermorto.
Cụ Dumbledore đáp xuống bên cạnh Harry vừa đúng lúc Riddle hỏi, “Thưa thầy, có đúng là giáo sư Merrythought sắp về hưu?”
“Tom ơi, Tom à, nếu thầy biết, thầy cũng không thể nói với con được,” Thầy Slughorn nói, vừa ngúc ngoắc một ngón tay quở trách Riddle, nhưng đồng thời lại nháy mắt với hắn. “Thầy phải nói, thầy muốn biết con lấy thông tin đó từ đâu ra vậy, hả chàng trai, chàng hiểu biết nhiều hơn một nửa giáo ban đấy.”
Riddle mỉm cười; những nam sinh khác cười to và nhìn hắn đầy thán phục.
“Chắc là nhờ khả năng phi thường của con biết được những điều không nên biết và cả tài tâng bốc khéo léo những kẻ có máu mặt – nhân tiện, cám ơn con về món mứt khóm dẻo nhé, con tài lắm, đó là món thầy khoái nhất…”
Bọn nam sinh lại khúc khích cười.
“…thầy tin là con sẽ thăng quan tiến chức nhanh chóng ở Bộ Pháp thuật trong vòng hai mươi năm. Mười lăm năm thôi, nếu con tiếp tục gởi kẹo khóm cho thầy, thầy quen biết lớn ở Bộ mà.”
Tom Riddle xhir mỉm cười trong khi mấy đứa khác rộ lên cười to. Harry để ý thấy hắn không hẳn là đứa già đầu nhất đám nam sinh, nhưng tất cả mấy đứa khác dường như đều coi hắn như thủ lĩnh.
Khi tiếng cười lắng xuống, hắn mới nói. “Thưa thầy, con không biết chính trị có thích hợp với con không, vì một lẽ là con không có lý lịch tốt.”
Hai đứa trong đám con trai cười với nhau tự phụ. Harry chắc rằng tụi nó đang khoái trá một chuyện tiếu lâm giữa tụi nó với nhau, chắc chắn là về những gì tụi nó biết, hoặc tụi nó nghi ngờ, liên quan đến ông tổ nổi tiếng của thủ lĩnh băng tụi nó.
“Nhảm nhí,” Thầy Slughorn nói ngay, “tài ba như con thì còn gì rõ ràng hơn chuyện con xuất thân từ dòng dõi Pháp thuật đứng đắn! Không, con sẽ tiến xa, Tom à. Thầy chưa hề nhầm về một học sinh nào cả.”
Cái đồng hồ nhỏ bằng vàng đứng trên bàn làm việc của Thầy Slughorn điểm mười một tiếng sau lưng thầy và thầy ngoái đầu nhìn lại.
“Mèn đét ơi, khuya dữ vậy rồi sao? Các con nên đi thôi, những chàng trai ạ, nếu không chúng ta sẽ bị rắc rối cho coi. Lestrange, thầy muốn con nộp bài luận văn ngày mai, nếu không thì cấm túc. Con cũng vậy, Avery à.”
Bọn nam sinh lần lwotj từng đứa một đi ra khỏi phòng. Thầy Slughorn nhấc mình lên khỏi cái ghế bành và đem cái ly đã cạn rượu của thầy đến bàn làm việc. Một cử động sau lưng khiến thầy quay lại nhìn; Riddle vẫn còn ở đó.
“Nhanh lên, Tom. Con đâu có muốn bị phạt vì không ở trên giường trong giờ ngủ hả và con lại là một huynh trưởng…”
“Thưa thầy, con muốn hỏi thầy một điều.”
“Vậy thì hỏi ngay đi, con trai ta, hỏi ngay…”
“Thưa thầy, con thắc mắc thầy có thể biết gì về… về Trường sinh linh giá?”
Thầy Slughorn nhìn Riddle chằm chằm, mấy ngón tay múp míp của thầy lơ đãng siết chặt lấy đế ly rượu.
“Đề tài nghiên cứu cho bộ môn Phòng chống nghệ thuật hắc ám hả?”
Nhưng Harry có thể nói Thầy Slughorn biết quá rõ đó chẳng phải là bài học ở trường.
“Thưa thầy, không hẳn vậy,” Riddle nói. “Con bắt gặp từ này khi đọc sách và con không hiểu lắm.”
“Không… Chà… con đừng hòng tìm được một cuốn sách nào ở Hogwarts cho con biết chi tiết về Trường sinh linh giá, Tom à. Đó là đồ Hắc ám, thực ra là cực kỳ Hắc ám.”
“Nhưng thưa thầy, rõ ràng là thầy biết tất cả mọi điều về chúng mà? Ý con là, một pháp sư có cỡ như thầy… con xin lỗi, con muốn nói là nếu thầy không thể nói cho con biết, thì hiển nhiên… Con chỉ biết là nếu ai đó có thể nói cho con biết thì thầy cũng có thể… thành ra con nghĩ con nên…”
Giỏi lắm, Harry nghĩ, điệu bộ ngập ngừng này, gọng nói bình thường này và một chút tâng bốc khéo léo nữa, không có gì quá lố. Nó, Harry, đã có quá nhiều kinh nghiệm về việc rút tỉa thông tin từ những người không sẵn lòng nói ra, nên nó phải nhìn nhận Riddle đúng là bậc thầy. Nó có thể nói Riddle rất, rất muốn biết về Trường sinh linh giá ; có thể hắn đã chuẩn bị cho thwoif cơ này suốt mấy tuần nay.
“Ái chà,” Thầy Slughorn không nhìn Riddle, mà dùng tay vọc cái nơ trên nắp hộp kẹo khóm dẻo. “Thôi thì cũng không hại gì nếu cho một hiểu biết tổng quát, dĩ nhiên. Chỉ để con hiểu về thuật ngữ này. “Trường sinh linh giá” là từ được dùng để chỉ một vật mà một người đã giấu giếm một phần linh hồn của mình trong đó.”
“Nhưng, thưa thầy, con vẫn không thực sự hiểu nó hoạt động như thế nào,” Riddle nói. Giọng hắn được kiềm chế cẩn thận, nhưng Harry có thể cảm nhận được sự hồi hộp của hắn.
“Thế này, con có thể xẻ linh hồn của mình ra, con hiểu không và cất giấu một phần linh hồn vào một vật nào đó ở bên ngoài cơ thể. Như vậy, ngay cả khi thân thể của con bị tấn công hay bị thiêu hủy, con cũng không chết hẳn, bởi vì một phần linh hồn con vẫn còn ở trần gian và không bị tổn hại. Nhưng dĩ nhiên, tồn tại dưới một hình thức như vậy…”
Gương mặt Thầy Slughorn co rúm lại và Harry chợt nhớ lại những lời nó đã nghe gần hai năm về trước.
“Ta đã bị tước khỏi thân thể ta, ta không bằng cả vong linh, tệ hơn cả con ma hèn hạ nhất… Nhưng ta còn sống.”
“…ít ai muốn vậy lắm, Tom à, ít lắm. Thà chết còn hơn.”
Nhưng sự ham muốn của Riddle đã quá rõ ràng; vẻ mặt đầy tham lam, hắn không thể che đậy lòng khao khát lâu hơn nữa.
“Làm sao người ta xẻ được linh hồn?”
“Chà,” Thầy Slughorn nói một cách khó chịu, “con phải hiểu rằng linh hồn phải được giữ nguyên vẹn và bất khả xâm phạm. Xẻ linh hồn là một hành động bạo ngược, trái với tự nhiên.”
“Nhưng làm sao người ta làm được?”
“Bằng cách phạm một tội ác. Một tội ác tày trời. Bằng cách giết người. Hành động giết người xé toạc linh hồn người ta. Pháp sư nào có ý định tạo ra một Trường sinh linh giá sẽ lợi dụng nỗi bất hạnh đó. Hắn sẽ ký thác phần linh hồn bị xé.”
“Ký thác à? Nhưng bằng cách nào…?”
“Có một câu thần chú. Nhưng ddnwgf hỏi thầy, thầy không biết đâu nhé.” Thầy Slughorn lắc đầu tựa như một con voi già bị bầy muỗi quấy rầy. “Bộ trông thầy có vẻ từng thử làm chuyện đó sao… Bộ ngó thầy giống một tên sát nhân sao?”
“Dạ không, thưa thầy, dĩ nhiên là không.” Riddle nói nhanh. “Con xin lỗi… con không hề có ý xúc phạm…”
“Không hề gì, không hề gì, không hề xúc phạm,” Thầy Slughorn nói giọng hơi cộc. “Tò mò về những chuyện đó là điều tự nhiên thôi. Những pháp sư có bản lĩnh luôn luôn bị khía cạnh Pháp thuật đó hấp dẫn…”
“Dạ, thưa thầy.” Riddle nói, “Nhưng điều mà con vẫn không hiểu – dĩ nhiên chỉ vì tò mò thôi – con muốn nói là một Trường sinh linh giá thì đâu có dùng được bao nhiêu? Người ta chỉ có thể xẻ linh hồn ra một lần thôi sao? Nếu xẻ linh hông mình ra nhiều phần thì chẳng phải tốt hơn sao, chẳng làm cho mình mạnh hơn sao? Ý con nói, thí dụ, bảy là con số Pháp thuật đầy quyền lực nhất, liệu bảy…?”
“Mèn đét ơi, Ton ơi!” Thầy Slughorn kêu lên oai oái. “Bảy hả! Nghĩ đến chuyện giết một người chưa đủ khủng khiếp sao? Với lại, đằng nào đi nữa… nội chuyện xẻ linh hồn thôi cũng đủ ghê rồi… đừng nói chi xẻ thành những bảy mảnh…”
Bây giờ Thầy Slughorn tỏ ra vô cùng lo lắng: thầy nhìn hắn đăm đăm như thể trước đây thầy chưa hề nhìn rõ hắn và Harry có thể nói là thầy đang hối tiếc đã sa đà vô cuộc chuyện trò này.
“Dĩ nhiên,” thầy lẩm bẩm, “tất cả những gì chúng ta nói nãy giờ chỉ có tính lý thuyết mà thôi, đúng không? Tất cả chỉ mang tính học thuật…”
“Dạ, dĩ nhiên rồi, thưa thầy,” Riddle nói nhanh.
“Nhưng dù thế nào đi nữa, Tom à… hãy giữ kín những điều thầy vừa nói… tức là những gì thầy trò mình vừa thảo luận. Người ta không cho thầy trò mình nói chuyện dông dài về Trường sinh linh giá đâu. Con biết mà, đó là đề tài bị cấm ở trường Hogwarts… thầy Dumbledore đặc biệt ghê tởm chuyện đó…”
“Thưa thầy, con sẽ không nói tiếng nào cả,” Riddle nói, rồi ra về, nhưng Harry cũng kịp thoáng thấy gương mặt hắn tràn trề niềm vui man dại y như niềm vui khi hắn phát hiện ra lần đầu tiên hắn là một pháp sư, một loại vui sướng không làm tăng thêm nét đẹp trai của hắn, mà vì lý do nào đó, lại khiến cho gương mặt hắn trở nên ít vẻ người hơn…
“Cám ơn con, Harry,” cụ Dumbledore khẽ nói. “Chúng ta đi thôi…”
Khi Harry đáp trở xuống văn phòng, cụ Dumbledore đã ngồi đằng sau bàn làm việc của cụ rồi. Harry cũng ngồi xuống và chờ cụ Dumbledore nói.
“Thầy đã đợi bằng chứng này từ lâu lắm rồi,” cuối cùng cụ Dumbledore lên tiếng. “Nó xác nhận giả thuyết mà lâu nay thầy theo đuổi, nó cho thấy thầy đúng và cũng cho thấy còn rất nhiều việc phải làm…”
Harry chợt nhận thấy tất cả các ông bà hiệu trưởng cũ trong những bức chân dung treo quanh tường đều thức giấc và lắng nghe cuộc chuyện trò của thầy trò nó. Một ông pháp sư mũi đỏ phốp pháp thậm chí còn lấy ra một cái loa tai giúp nghe cho rõ.
“Harry à, thầy chắc con hiểu ý nghĩa quan trọng của những điều chúng ta vừa nghe. Vào lứa tuổi con bây giờ, xê xích nhau có vài tháng, Tom Riddle đã làm tất cả những gì mà hắn có thể làm được để tìm cách trở nên bất tử.”
“Thưa thầy, thầy có nghĩ là hắn đã thành công không?” Harry hỏi. “Có phải hắn đã tạo được một Trường sinh linh giá? Và có phải đó là lý do hắn đã không chết khi tấn công con? Hắn có một Trường sinh linh giá giấu giếm ở đâu đó à? Vậy là một phần linh hồn của hắn vẫn còn đó không suy suyển à?”
“Một phần… hay có thể nhiều hơn,” cụ Dumbledore nói. “Con đã nghe Voldermort mói rồi đó, điều mà hắn đặc biệt muốn ở thầy Horace là ý kiến của thầy ấy về điều gì sẽ xảy ra cho một pháp sư khi tạo ra nhiều Trường sinh linh giá, điều gì sẽ xảy ra cho một pháp sư quyết tâm lẩn tránh cái chết đến nỗi sẵn sàng giết chóc nhiều lần, xé rơi linh hồn mình ra, để ký thác trong nhiều Trường sinh linh giá khác nhau. Không có quyển sách nào cung cấp cho hắn thông tin đó. Theo như thầy biết… và thầy chắc Voldermort cũng biết… không có pháp sư nào từng xẻ linh hồn mình ra thành nhiều hơn hai phần.”
Cụ Dumbledore ngừng lại một lát, sắp xếp suy nghĩ của cụ, rồi nói, “Cách nay bốn năm, thầy nhận được điều mà thầy coi như bằng chứng chắc chắn rằng Voldermort đã xẻ linh hồn hắn.”
“Thưa thầy, ở đâu ạ?” Harry hỏi. “Như thế nào ạ?”
“Chính con đưa nó cho thầy, Harry à,” cụ Dumbledore nói. “Đó là quyển nhật ký, nhật ký của Riddle, quyển nhật ký hướng dẫn cách mở lại Phòng chứa Bí mật.”
“Thưa thầy, con không hiểu.” Harry nói.
“À, mặc dù thầy không tận mắt nhìn thấy Riddle hiện ra từ cuốn nhật ký, nhưng những gì con miêu tả cho thầy là một hiện tượng thầy chưa từng chứng kiến. Một ký ức thaaufn túy mà có thể bắt đầu tự suy nghĩ và hành động ư? Chỉ là một ký ức mà có thể rút kiệt sức sống ra khỏi cô gái lỡ có nó trong tay ư? Không, có điều gì đó còn hiểm độc hơn nữa đã sống ở bên trong cuốn sách… một linh hồn, thầy hầu như tin chắc điều đó. Cuốn nhật ký là một Trường sinh linh giá. Nhưng lời giải đáp này lại khơi lên không ít câu hỏi. Điều khiến thầy lo nghĩ và cảnh giác là cuốn nhật ký đó đã được trù tính như một vũ khí đồng thời như vật chứa an toàn.”
“Con vẫn không hiểu,” Harry nói.
“Như vầy, nó có chức năng của một Trường sinh linh giá – nói cách khác, một phần linh hồn được cất giấu trong đó để bảo quản an toàn và chắc chắn là đóng vai trò ngăn ngừa cái chết cảu vị chủ nhân. Nhưng cũng chắc chắn là Riddle thực sự muốn nhật ký của hắn được đọc. muốn một phần linh hồn của hắn cư trú hay chiếm hữu thân xác ai đó để con quái vật của Slytherin lại được sổng ra một lần nữa.”
“Vậy là, hắn không muốn tác phẩm của hắn bị lãng phí,” Harry nói. “Hắn muốn người sau biết hắn là kẻ thừa kế Slytherin, bởi vì vào thời ấy hắn không thể tự nhậ điều đó.”
“Hoàn toàn đúng,” cụ Dumbledore gật đầu nói. “Nhưng con có thấy không, Harry, nếu hắn có ý định để cho cuốn nhật ký được chuyển giao hay cấy vào một học sinh tương lai nào đó của trường Hogwarts, thì hắn đã tỏ ra khá bất cẩn về phần hồn quí báu được giấu giếm trong đó. Mục đích của một Trường sinh linh giá là, theo như giáo sư Slughorn giải thích, nhằm giữ một phần hồn của mình được kín đáo và an toàn, chứ không phải để ném vung vít nó trên đường đi của ai đó và rơi vào nguy cơ bị người ta hủy diệt – trên thực tế điều đó đã xảy ra: phần hồn đó không còn nữa; chính con đã giải quyết việc đó.”
“Việc Voldermort hành xử bất cẩn đối với cái Trường sinh linh giá này có vẻ là điềm đáng lo ngại nhất đối với thầy. Nó đưa ra giả thuyết là hắn ắt đã tạo ra – hay ít nhất đã dự định tạo ra – nhiều Trường sinh linh giá, để rủi mà cái thứ nhất có mất đi thì cũng không tổn hại nhiều cho hắn. Thầy không muốn tin như vậy. nhưng chẳng còn cách giải thích nào khác hay hơn.”
“Rồi hai năm sau, con nói với thầy rằng vào cái đêm mà Voldermort nhập lại thân xác hắn, hắn đã đưa ra một tuyên bố với đám Tử thần thực tử, một tuyên bố đáng sợ nhất và làm sáng tỏ vấn đề. “Ta, kẻ đã tiến xa hơn bất cứ ai trên con đường dẫn đến sự bất tử.” Đó là điều con nói với thầy là hắn đã nói. “Xa hơn bất kỳ ai!” Và thầy nghĩ thầy hiểu điều đó nghĩa là gì, mặc dù bọn Tử thần thực tử không hiểu. Hắn nói đến những Trường sinh linh giá của hắn, NHỮNG Trường sinh linh giá, Harry à, thầy tin là chưa từng có pháp sư nào khác làm điều đó. Nhưng nó lại hợp lý: cùng với năm tháng trôi qua, Chúa tể Voldermort càng ngày càng ít nhân tính và đối với thầy, sự thay đổi mà hắn trải qua dường như chỉ có thể hiểu được nếu giải thích rằng linh hồn hắn đã bị cắt xẻ vượt quá cái lĩnh vực mà chúng có thể gọi là “tội ác thông thường”…”
“Vậy là hắn làm cho mình không thể bị giết chết bằng cách đi giết những người khác?” Harry nói. “Tại sao hắn không thể tạo ra một Hòn đá Phù thủy, hay đánh cắp một cái, nếu hắn mê sự bất tử đến như vậy?”
“À, chúng ta biết là hắn đã thử làm điều đó, cách đây năm năm,” cụ Dumbledore nói. “Nhưng thầy nghĩ có nhiều lý do khiến một Hòn đá Phù thủy không hấp dẫn Chúa tể Voldermort bằng một Trường sinh linh giá.
Mặc dù thuốc Trường sinh quả thực có thể kéo dài sự sống, người ta phải uống thuốc thường xuyên, uống hoài hoài nếu người uống thuốc muốn được trường sinh. Vì vậy, Voldermort sẽ hoàn toàn lệ thuộc vào Trường sinh dược và nếu hết thuốc hay thuốc bị hư hay trong trường hợp Hòn đá bị đánh cắp, hắn sẽ chết như bất cư sngwowif nào khác. Con nhớ chứ, Voldermort thích hành động một mình. Thầy tin là hắn không thể chịu được cái ý tưởng bị lệ thuộc, dù là lệ thuộc vào Trường sinh dược. Dĩ nhiên hắn sẵn sàng uống nếu Trường sinh dược có thể giúp hắn thoát ra được cảnh dở sống dở chết khủng khiếp mà hắn lâm vào sau khi tấn cng con, miễn sao có được một cơ thể. Sau đó, thầy tin là hắn có ý định tiếp tục dựa vào Trường sinh linh giá của hắn. Giá mà hắn có thể phục hồi được hình dạng con người thì hắn không cần gì thêm nữa. Con thấy đó, hắn đã thực sự bất tử… hay gần như bất tử vì chưa có ai làm được như thế.
Nhưng giờ đây, Harry à, được vũ trang bằng thông tin này, cái ký ức chủ chốt mà con đã lấy được thành công, chúng ta đến gần điều bí ẩn của việc kết liễu Chúa tể Voldermort hơn bất cứ ai từng alfm được trước đây. Con đã nghe hắn nói đấy, Harry: “Nếu xẻ linh hồn mình ra nhiều phần thì chẳng phải tốt hơn sao, chẳng làm cho mình mạnh hơn sao?… Chẳng phải bảy là con số Pháp thuật đầy quyền lực nhất sao… Đúng, thầy nghĩ cái ý tưởng một linh hồn chia bảy phần hẳn là vô cùng hấp dẫn Chúa tể Voldermort.”
“Hắn tạo ra bảy Trường sinh linh giá à?” Harry hoảng hốt kêu lên, đồng thời nhiều bức chân dung trên tường cũng thốt ra những âm thanh kinh ngạc giữa cơn thịnh nộ. “Nhưng chúng có thể ở bất cứ đâu… che đậy… chôn giấu hay tàng hình…”
“Thầy mừng khi thấy con đánh giá đúng tính chất quan trọng của vấn đề,” cụ Dumbledore bình tĩnh nói. “Nhưng không, Harry à, trước nhất, chỉ có sáu chứ không phải bảy Trường sinh linh giá. Phần thứ bảy của linh hồn hắn, cho dù bị xẻ tanh banh đi nữa, vẫn phải trú ngụ ngay trong cơ thể được tái tạo của hắn. Đó là một phần của hắn đã sống kiếp vật vờ như ma trong những năm lưu đày; Không có phần hồn đó, hắn chẳng còn bản tính nữa. Bất cứ ai muốn tiêu diệt Voldermort phải tấn công chính phần hồn thứ bảy của hắn – phần hồn sống ngay trong cơ thể hắn.”
“Nhưng như vậy vẫn còn sáu Trường sinh linh giá,” Harry nói, hơi tuyệt vọng. “Làm sao chúng ta có thể tìm được chúng?”
“Con quên rồi… con đã tiêu diệt được một cái. Và thầy đã diệt được một cái khác.”
“Thầy?” Harry hăm hở hỏi lại.
“Đúng vậy,” cụ Dumbledore nói và cụ giơ lên bàn tay trông như bị cháy đen thui. “Chiếc nhẫn, Harry à. Chiếc nhẫn của MarVoldermorto. Và cả một lời nguyền khủng khiếp được ếm trên chiếc nhẫn. Nếu không nhờ vào khả năng kỳ lạ của thầy… xin lỗi con về cái sự có vẻ thiếu khiêm tốn này… và hành động kịp thời của giáo sư Snape khi thầy trở về trường Hogwarts trong tình trạng thương tích trầm trọng, thì có lẽ thầy đã chẳng sống được tới giờ để mà kể câu chuyện này. Nhưng mà, một bàn tay khô quắt không đến nỗi là một cái giá đắt để đánh đổi một phần bảy linh hồn của Voldermort. Chiếc nhẫn không còn là một Trường sinh linh giá nữa.”
“Nhưng làm sao thầy tìm được nó?”
“À, như con biết đó, suốt nhiều năm trời thầy coi việc tìm hiểu càng nhiều càng tốt về quá khứ của Voldermort là công việc của thầy. Thầy đã đi nhiều nơi, đến những chỗ mà hắn đã từng đến. Thầy ngẫu nhiên bắt gặp chiếc nhẫn được giấu trong đống đổ nát của ngôi nhà dòng họ Gaunt. Có vẻ như một khi Voldermort đã thành công trong việc ký thác một phần linh hồn của hắn vào trong chiếc nhẫn thì hắn không đeo nó nữa. Hắn giấu nó đi, bảo vệ nó bằng nhiều bùa phép rất mạnh, trong căn nhà tồi tàn nơi mà tổ tiên hắn từng sống (dĩ nhiên Morfin đã bị tống vô ngục Azkaban), hắn không hề đoán được rằng một ngày nào đó thầy sẽ tốn công đến thăm đống đổ nát đó, hay thầy có thể không ngừng để mắt tìm kiếm dấu vết của nơi cất giấu đầy ma thuật.
Tuy nhiên, chúng ta không nên tự chúc tụng mình nhiệt liệt quá. Con đã tiêu diệt ddwwocj cuốn nhật ký, thầy đã diệt được chiếc nhẫn, nhưng nếu lý thuyết về linh hồn bảy phần của chúng ta đúng, thì vẫn còn lại bốn Trường sinh linh giá.”
“Và chúng có thể là bất cứ thứ gì sao?” Harry nói. “Chúng có thể là một hộp thiếc cũ, hay… chai thuốc rỗng, ai biết được…”
“Harry à, thầy biết con đang nghĩ đến Khóa cảng, vốn là những vật tầm thường, dễ bị bỏ qua. Nhưng liệu Chúa tể Voldermort có dùng hộp thiếc hay chai thuốc để bảo vệ linh hồn quí báu của hắn không? Con đã quên điều thầy đã chỉ ra cho con. Chúa tể Voldermort thích sưu tầm chiến lợi phẩm và hắn thích những món đồ cổ có lịch sử Pháp thuật phong phú. Niềm kiêu hãnh của hắn, niềm tin vào tính ưu việt của chính hắn, quyết tâm khắc tạc mình vào lịch sử Pháp thuật; tất cả những điều này khiến thầy giả thuyết rằng Voldermort chọn Trường sinh linh giá một cách cẩn thận, chuộng những vật thể có giá trị danh dự.”
“Nhưng cuốn nhật ký đâu có gì đặc biệt.”
“Cuốn nhật ký, như chính con vừa nói, là bằng chứng hắn là hậu duệ của Slytherin. Thầy tin chắc là Voldermort dành cho cuống nhật ký đó một tầm quan trọng khác thường.”
“Vậy những Trường sinh linh giá khác…?” Harry nói. “Thầy có nghĩ thầy biết chúng là gì không, thưa thầy?”
“Thầy chỉ có thể đoán thôi,” cụ Dumbledore nói. “Vì những lý do mà thầy vừa nêu ra, thầy tin là Chúa tể Voldermort thích chọn những vật mà bản thân chúng vốn có sự cao sang nào đó. Vì vậy thầy đã rà soát lại quá khứ của Voldermort để xem liệu thầy có thể tìm được bằng chứng là những vật như thế đã biến mất quanh hắn không.”
“Sợi dây chuyền!” Harry nói to. “Cái cúp nhà Hufflepuff!”
“Đúng,” cụ Dumbledore mỉm cười nói, “thầy sẵn sàng cá – có lẽ không cá nguyên cả bàn tay còn lại, mà hai ngón tay thôi – rằng hai vật đó đã trở thành Trường sinh linh giá ba và bốn. Một lần nữa giả sử rằng hắn tạo ra tổng cộng sáu cái, thì hai cái còn lại khó đoán hơn, nhưng thầy sẽ đánh bạo mà đoán rằng, sau khi đã thủ được mấy ngón cổ ngoạn của Hufflepuff và Slytherin, hắn bắt đầu dò tìm những cổ ngoạn vốn thuộc về Gryffindor và Ravenclaw. Thầy tin chắc là bốn món cổ ngoạn của bốn vị sáng lập trường Hogwarts sẽ tạo một sức hút mạnh mẽ đối với trí tưởng tượng của Voldermort. Thầy không thể trả lời là liệu hắn có xoay sở tìm ra được món cổ ngoạn nào của Ravenclaw không. Tuy nhiên thầy tin là di vật duy nhất được biết đến của Gryffindor vẫn còn nguyên vẹn đây.”
Cụ Dumbledore chỉ ngón tay bị nám đen của cụ lên bức tường sau lưng, nơi một thanh gươm cẩn hồng ngọc ung dung nằm trong một cái hộp thủy tinh.
“Thưa thầy, thầy có nghĩ đó là lý do hắn thực sự muốn trở lại trường Hogwarts không?” Harry nói. “Để thử tìm cái gì đó được một trong những vị sáng lập lưu truyền lại?”
“ĐÚng, thầy nghĩ như vậy,” cụ Dumbledore nói. “Nhưng rủi thay, điều đó chẳng giúp chúng ta tiến xa hơn bao nhiêu, bởi vì hắn đã bị đuổi ra mà không có cơ hội lục lọi ngôi trường, hoặc là thầy cứ tưởng như vậy. Thầy buộc phải kết luận rằng hắn chưa hoàn tất tham vọng sưu tầm bốn món cổ ngoạn của bốn nhà sáng lập. Hắn chắc chắn đã có hai… hắn có thể đã tìm được ba… Hiện giờ chúng ta chỉ có thể suy đoán tới đó thôi…”
“Ngay cả nếu hắn có được cái gì đó của Ravenclaw hoặc của Gryffindor, thì vẫn còn một Trường sinh linh giá thứ sau nữa. Harry vừa nói vừa đếm trên mấy ngón tay. “Trừ khi hắn có được cả hai. ”
“Thầy không nghĩ vậy.” cụ Dumbledore nói. “Thầy nghĩ thầy biết Trường sinh linh giá thứ sáu là cái gì. Thầy không biết con sẽ nói gì nếu thầy thú thực là thầy đã tò mò trong một thời gian dài hành vi của con rắn Nagini?”
“Con rắn à?” Harry giật mình nói. “Có thể dùng thú vật làm Trường sinh linh giá sao?”
“Ừ, làm vậy thì không khôn ngoan, vì ký thác một phần linh hồn của mình cho một thứ có thể tự suy nghĩ và di chuyển thì rõ ràng là một việc rất liều lĩnh. Tuy nhiên, nếu suy tính của thầy đúng, thì khi Voldermort vào nhà cha mẹ con với ý đồ giết con, hắn vẫn còn thiếu ít nhất một Trường sinh linh giá trong mục tiêu sáu cái của hắn. Hắn dường như để dành qui trình tạo Trường sinh linh giá cho những cái chết đặc biệt có ý nghĩa. Con chắc đã nằm trong trường hợp này. Hắn tin là bằng cách giết con, hắn sẽ tiêu diệt được mối nguy mà lời tiên tri đã vạch ra. Hắn tin alf hắn đang làm cho mình trở nên vô địch. Thầy chắc chắn hắn có ý định tạo cái Trường sinh linh giá cuối cùng bằng cái chết cảu con. Và như chúng ta biết, hắn đã thất bại. Tuy nhiên, sau vài năm tạm nghỉ, hắn đã dùng con rắn Nagini để giết một ông già Muggle và lúc đó hắn nảy ra ý tưởng biến Nagini thành cái Trường sinh linh giá cuối cùng của hắn. Con rắn nhấn mạnh mối liên hệ giữa hắn và Slytherin, điều này càng làm tăng tính huyền bí của Chúa tể Voldermort. Thầy tin hắn có lẽ cũng khoái con rắn không thua bất cứ thứ nào. Chắc chắn hắn thích giữ nó bên cạnh và chỉ là mộ kẻ Xà khẩu thôi, mà hắn có vẻ khống chế được con rắn ở một mức độ khác thường.”
“Vậy là,” Harry nói, “quyển nhật lý đã bị hủy, chiếc nhẫn cũng đã bị hủy. Chiếc cúp, dây chuyền và con rắn vẫn còn nguyên đó và thầy nghĩ có thể có một Trường sinh linh giá vốn là di vật của Ravenclaw hoặc Gryffindor?”
“Đúng, một tóm tắt cô đọng và chính xác một cách đáng phục,” cụ Dumbledore nói và cúi đầu.
“Vậy… Thưa thầy, thầy vẫn đang tìm kiếm chúng? Có phải những lần thầy vắng mặt ở trường là lúc thầy đi tìm chúng không?”
“Đúng,” cụ Dumbledore nói. “Thầy đã tìm kiếm từ lâu nay rồi. Thầy nghĩ, có thể… Thầy sắp tìm ra một Trường sinh linh giá nữa. Có những dấu hiệu đầy hy vọng.”
“Vậy nếu thầy tìm được,” Harry nói nhanh, “con có thể đi cùng thầy để giúp thầy hủy nó không?”
Cụ Dumbledore nhìn Harry rất chăm chú một lát trước khi nói, “Được, thầy cho là được.”
“Con được phép?” Harry hỏi lại, hoàn toàn xửng sốt.
“Ồ, thật chứ,” cụ Dumbledore nói, nhẹ mỉm cười. “Thầy nghĩ con có được cái quyền ấy.”
Harry cảm thấy lòng mình rộn lên. Thiệt là khoái khi được một phen không phải nghe toàn những lời khuyên răn cảnh giác và che chở. Các ông và các bà hiệu trưởng trên những bức tường chung quanh có vẻ ít xúc động bởi quyết định của cụ Dumbledore hơn. Harry thấy một ít người lắc đầu và cụ Phineas Nigellus thậm chí còn khịt mũi.
“Thưa thầy, mỗi khi một Trường sinh linh giá bị tiêu hủy, Voldermort có biết không? Hắn có cảm nhận được điều đó không?” Harry hỏi, phớt lờ những bức chân dung.
“Một câu hỏi hay lắm, Harry. Thầy tin là không. Thầy tin là giờ đây Voldermort đã quá chìm đắm trong tội ác và những phần người cốt yếu đã bị tách rời khỏi hắn quá lâu, hắn không còn cảm nhận như chúng ta nữa. Có thể vào lúc tàn đời, hắn sẽ ý thức sự mất mát của hắn… thí dụ, hắn đã không ý thức được việc cuốn nhật ký đã bị tiêu hủy, mãi cho tới khi hắn buộc Lucius Malfoy nói ra sự thật. Thầy nghe nói khi Voldermort khám phá ra cuốn sách đã bị xé nát và bị tước hết quyền lực, cơn thịnh nộ của hắn khủng khiếp không tưởng tượng nổi.”
“Nhưng con tưởng hắn muốn Lucius Malfoy lén đưa cuốn nhật ký vô trường Hogwarts chứ?”
“Phải, Voldermort muốn vậy, nhiều năm về trước, khi hắn còn yên chí là hắn có thể tạo thêm nhiều Trường sinh linh giá nữa. Nhưng dù vậy, Lucius lẽ ra nên đợi lệnh Voldermort và lão ta chẳng bao giờ nhận được lệnh đó, bởi vì Voldermort biến mất ngay sau khi đưa cho lão cuốn nhật ký. Chắc chắn Voldermort nghĩ rằng Lucius sẽ không dám làm gì với cái Trường sinh linh giá đó ngoài việc giữ gìn nó cẩn thận. Nhưng hắn đã bị hố khi trông cậy quá nhiều vào nỗi sợ Chúa tể của Lucius: Voldermort đã biến mất một thwoif gian dài và Lucius tưởng chúa tể của lão đã chết. Dĩ nhiên, Lucius không biết cuốn nhật ký đó thực ra là cái gì. Thầy nghĩ Voldermort có nói với Lucius rằng cuốn nhật ký có thể khiến cho cánh cửa Phòng chứa Bí mật được mở ra lại bởi vì nó đã được khéo léo ếm bùa. Nếu Lucius biết được lão đang nắm giữ một phần hồn của chúa tể lão, chắc chắn lão sẽ phải trọng thị cuốn sách hơn. Nhưng thay vì vậy, lão cứ làm tới, thực hiện kế hoạch cũ vì mục đích riêng. Bằng cách gài cuốn nhật ký vào tay con gái của Arthur Weasley, , lão hy vọng làm một công mà được hai chuyện: vừa khiến ông Arthur mất uy tín, vừa quẳng đi được một đồ vật ma thuật mang tính cáo buộc rất cao.
Ôi… tội nghiệp Lucius… Xét cơn thịnh nộ của Voldermort về chuyện Lucius đã quẳng cái Trường sinh linh giá để mưu lợi riêng, cộng thêm cuộc thảm bại ở Bộ Pháp thuật hồi năm ngoái, thì thầy chẳng ngạc nhiên chút nào nếu lúc này Lucius mừng thầm là lão ddwwocj an toàn trong nhà ngục Azkaban.”
Harry ngồi yên suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Vậy nếu tất cả Trường sinh linh giá của hắn đều bị hủy, thì Voldermort có thể bị tiêu diệt không?”
“Có, thầy nghĩ vậy.” Cụ Dumbledore nói. “Không có những Trường sinh linh giá đó, Voldermort sẽ chỉ là một con người bình thường với một linh hồn khiếm khuyết và tật nguyền. Nhưng đừng quên là trong khi linh hồn hắn có thể bị thương tật đến mức không thể phục hồi được, thì trí tuệ và quyền lực pháp thuật của hắn vẫn còn nguyên. Cần phải có một quyền lực và tài năng phi thường mới có thể tiêu diệt được một pháp sư như Voldermort, ngay cả khi không có những Trường sinh linh giá.”
“Nhưng ,à con chẳng có quyền lực và tài năng phi thường.” Harry nói mà không kịp nín.
“Có, con có chứ,” cụ Dumbledore quả quyết nói. “Con có một sức mạnh mà Voldermort không bao giờ có. Con có thể…”
“Con biết rồi!” Harry nói ngay. “Con có thể yêu thương.” Khó khăn lắm nó mới nhịn được không nói thêm, “Rồi sao nào!”
“Phải, Harry à, con biết yêu,” cụ Dumbledore dường như hoàn toàn hiểu được điều Harry vừa cố nhịn không nói ra. “Xét tất cả những gì đã xảy ra cho con, điều đó đúng là vĩ đại và đáng kể. Con vẫn còn trẻ quá nên chưa hiểu con khác thường như thế nào, Harry à.”
“Vậy, khi lời tiên tri cho rằng con sẽ có “một sức mạnh mà Chúa tể Hắc ám không biết đến”, sức mạnh đó chỉ là… tình yêu thôi sao?” Harry hỏi, cảm thấy hơi thất vọng.
“Phải… Chỉ là tình yêu,” cụ Dumbledore nói. “Nhưng Harry à, đừng bao giờ quên rằng những điều lời tiên tri phán chỉ đáng kể bởi vì Voldermort đã quan trọng hóa nó. Thầy đã nói với con điều này vào cuối năm học trước. Voldermort chọn lọc một mình con ra như là kẻ nguy hiểm nhất đối với hắn – và khi làm như vậy, hắn đã khiến con trở thành người nguy hiểm nhất đối với hắn!”
“Nhưng đằng nào thì cũng thế thôi…”
“Không, khác chứ!” Cụ Dumbledore nói, lúc này nghe giọng cụ không còn kiên nhẫn nữa. Giơ bàn tay quắt queo đen đúa về phía Harry, cụ nói, “Con đã coi trọng quá đáng lời tiên tri!”
“Nhưng,” Harry lắp bắp, “nhưng thầy vừa nói rằng lời tiên tri có nghĩa…”
“Nếu Voldermort không hề nghe được lời tiên tri, thì liệu nó có linh nghiệm không? Liệu nó có ý nghĩa gì không? Dĩ nhiên là không! Chẳng lẽ con nghĩ mọi lời tiên tri ở Phòng Tiên tri đều linh nghiệm hết à?”
“Nhưng,” Harry hoang nang nói, “nhưng năm ngoái thầy đã nói là hoặc Voldermort sẽ giết con hoặc con sẽ giết hắn…”
“Harry ơi, Harry à, đó chẳng qua vì Voldermort đã phạm một sai lầm trầm trọng và đã hành động theo lời sấm của giáo sư Trellawney! Nếu Voldermort không giết cha con, liệu hắn có gieo vào lòng con khát vọng trả thù dữ dội như vậy không? Dĩ nhiên là không! Nếu hắn không buộc mẹ con hy sinh cho con, liệu hắn có tạo được cho con sự bảo vệ kỳ diệu mà hắn không thể nào xâm nhập được không? Dĩ nhiên là không, Harry à. Con hiểu chưa? Voldermort đã tự tạo ra cho hắn kẻ thù đáng sợ nhất, như bạo chúa ở khắp nơi. Con có biết rằng những bạo chúa sợ nhất những kẻ bị họ áp bức không? Tất cả các bạo chúa đều hiểu rằng, một ngày nào đó, trong số những nạn nhân của họ chắc chắn sẽ có một người đứng lên chống lại họ. Voldermort cũng vậy. Hắn không ngừng cảnh giác đề phòng kẻ nào đó có thể thách thức quyền lực của hắn. Hắn nghe nói về lwofi tiên tri và hành động hấp tấp, đưa tới hật quả là hắn không những đã tự chọn ra người rất có thể sẽ kế liễu đời hắn, mà còn trao cho người đó những vũ khí nguy hiểm khác thường!”
“Nhưng…”
“Con cần phải hiểu được điều này!” Cụ Dumbledore nói, vừa đứng lên và sải bước quanh căn phòng, tấm áo chùng rực rỡ của cụ kêu sột soạt theo mỗi bước chân. Harry chưa bao giờ thấy cụ bồn chồn như vậy.
“Bằng nỗ lực giết cho được con, Voldermort đã chọn lọc ra một con người xuất sắc đang ngồi trước mặt thầy và trao cho người đó phương tiện thích hợp. Chính do sai lầm của Voldermort mà con có thể nhìn thấu những suy nghĩ của hắn, những tham vọng của hắn và con có thể hiểu ngôn ngữ loài rắn hắn dùng để ra lệnh, vậy mà, Harry ạ, bất chấp khả năng ưu việt nhìn thấu được thế giới của Voldermort – khả năng này là một món quà mà bất cứ Tử thần thực tử nào cũng dám giết người để có được – con không bao giờ mê đắm Nghệ thuật hắc ám, không bao giờ, cho dù chỉ trong một giây, con thể hiện một chút xíu mong muốn nào được trở thành một trong những đồ đệ của Voldermort!”
“Dĩ nhiên là không đời nào!” Harry phẫn nộ đáp. “Hắn đã giết cha con và mẹ con!”
“Tóm lại, khả năng yêu thương đã bảo vệ con!” Cụ Dumbledore nói to. “Đó là sự bảo vệ duy nhất có thể chống lại sức hấp dẫn của một quyền lực như quyền lực cảu Voldermort! Bất chấp những cám dỗ con đã vượt qua, tất cả những chịu đựng đau khổ, con vẫn giữ được một tấm lòng trong sáng, như thuở con mới mười một tuổi, khi con đăm đăm nhìn vào tấm gương phản ảnh ước vọng của trái tim con và tấm gương chỉ trưng ra cho con cách ngăn chặn Chúa tể Voldermort, mà không trưng ra sự bất tử hay giàu có. Harry à, con có biết là thật hiếm pháp sư phù thủy có thể nhìn thấy những gì con đã thấy trong tấm gương đó không? Lẽ ra trước đây Voldermort nên biết hắn đang đối phó với cái gì, nhưng hắn đã không biết!
Còn giờ đây hắn đã biết. Con đã thâm nhập vào đầu óc của Voldermort mà không hề tự làm tổn thương mình, nhưng hắn lại không thể chiếm hữu con mà không phải trải qua những cơn đau chí tử, như hắn đã khám phá ra ở Bộ Pháp thuật. Thầy không nghĩ hắn hiểu được tại sao lại thế, Harry à, nhưng bởi vì hắn đã hấp tấp cắt xén linh hồn hắn, nên hắn không bào giờ ngừng lại để hiểu được sức mạnh vô song của một linh hồn tỏng trắng nguyên vẹn.”
“Nhưng thưa thầy,” Harry nói, trong một cố gắng dũng cảm để không có vẻ tranh cãi, “nhưng rốt cuộc thì cũng vậy thôi, phải không thầy? Con sẽ phải giết hắn, hoặc là…”
“Sao lại PHẢI? Dĩ nhiên là con phải làm thôi. Nhưng không phải vì lời tiên tri. Mà bởi vì con, chính con, sẽ không thể nào thảnh thơi chó tới khi con hành động! Cả hai thầy trò mình đều biết vậy! Con hãy tưởng tượng, chỉ trong chốc lát thôi, rằng con chưa bao giờ nghe nói đến lời tiên tri! Thì con cảm thấy thế nào về Voldermort hở? Suy nghĩ đi!”
Harry nhìn cụ Dumbledore đi qua đi lại trước mặt nó và suy nghĩ. Nó nghĩ đến mẹ nó, cha nó và chú Sirius. Nó nghĩ đến Cedric Diggory. Nó nghĩ đến những tội ác khủng khiếp mà Voldermort đã làm. Một ngọn lửa dường như bùng cháy bừng bừng trong lồng ngực nó, làm khô cả họng nó.
“Con muốn hắn bị tiêu diệt!” Harry lặng lẽ nói. “Và con muốn tiêu diệt hắn.”
“Dĩ nhiên là con sẽ làm vậy,” cụ Dumbledore kêu lên. “Con hiểu đó, lời tiên tri không nói là con phải làm bất cứ điều gì! Nhưng nó đã khiến Chúa tể Voldermort đánh dấu con là địch thủ ngang hàng… Nói cách khá, con tự do lựa chọn con đường của mình, hoàn toàn tự do quay lưng lại với lời tiên tri! Nhưng Voldermort sẽ vẫn coi trọng lời tiên tri đó. Hắn sẽ tiếp tục săn đuổi con… điều đó thực sự ắt sẽ dẫn đến…”
“Việc một trong hai kẻ sẽ phải kết liễu cuộc đời kẻ kia,” Harry đáp. “Đúng vậy.”
Nhưng nó cuối cùng cũng hiểu được những gì cụ Dumbledore đang cố gắng nói với nó. Đó chính là, Harry nghĩ, sự khác nhau giữa việc bước thẳng ra đấu trường, đầu ngẩng cao với việc để mình bị lôi vào tình thế phải chiến đấu để sống còn. Có thể, một số người sẽ nói rằng chẳng có mấy lựa chọn giữa hai con đường cụ Dumbledore biết và Harry nghĩ với một niềm kiêu hãnh trào dâng, “Và mình cũng biết và cha mẹ mình cũng đã biết, rằng đó là sự khác biệt duy nhất trên thế gian này.”


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+