Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Hậu cuốn theo chiều gió – Chương 49-50 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 49
– Chúng ta sắp đến Ratharney rồi – Colum nói – Chỉ còn vài dặm nữa là đến quận Meath.
Kathleen thở phào sung sướng. Đôi mắt Scarlett rực sáng. Quận Meath. Cha mình đã nói đây giống như thiên đàng và giờ thì mình hiểu được vì sao. Qua khung kính xe, nàng cảm thấy buổi chiều dịu mát, mùi hương thoang thoảng của những đoá hoa màu hồng, pha lẫn trong mùi cỏ nồng nàn bốc lên dưới ánh mặt trời từ những cánh đồng khuất sau những hàng giậu nầy, cùng mùi nồng nặc và dai dẳng của hàng giậu. Thích thú biết bao giá như chàng có mặt ở đây cùng với mình nhỉ.
– Mình phải tận hưởng điều nầy gấp đôi, cả cho chàng và cho mình. Nàng hít một hơi thật sâu và nhận ra dư vị ẩm ướt trong không khí mát rượi.
– Em nghĩ là trời sẽ còn mưa nữa, nàng nói.
– Mưa sẽ không lâu đâu, Colum trấn an. Sau cơn mưa, hương vị đồng nội còn tuyệt diệu hơn nữa.
Ratharney lướt qua nhanh khiến Scarlett không kịp nhìn thấy gì. Đột nhiên, hàng giậu biến mất, một bức tường dài lớn lồ lộ xuất hiện, rồi qua cửa xe, nàng thấy mình đối diện với một khuôn mặt đang nhìn nàng từ trong một khung cừa sổ mở toang cao cùng tầm. Nàng vẫn cố tránh đôi mắt xa lạ như vẫn còn ẩn hiện đâu có khi xe vượt qua dãy nhà cuối cùng và khi hàng giậu đã lại xuất hiện. Xe họ vẫn chạy đều.
Nhưng rồi chỉ một lát sau, xe đã chạy chậm lại. Con đường đã bắt đầu ngoằn ngoèo với những chỗ của gấp khúc. Nghiêng người qua cửa sổ, Scarlett cố thử nhìn mặt đất phía trước xe.
– Mình đã vào quận Meath chưa, Colum!
– Sắp rồi.
Xe gần như chạy bước một trượt qua một căn nhà tranh nhỏ xíu khiến Scarlett có thời gian nhìn kĩ. Nàng mỉm cười với cô bé gái tóc hoe đang đứng trên ngưỡng cửa và vẫy tay chào. Cô bé cười đáp lại, nụ cười với hàm răng sún lại có vết ngồ ngộ lạ lùng. Căn nhà tranh làm Scarlett say sưa. Ngôi nhà được xây bằng đá và quét vôi với những cánh cửa sổ nhỏ hình vuông và khung cửa sơn màu đỏ. Cô bé không cao hơn nửa cánh cửa, và đằng sau là ánh lửa bập bùng trong căn phòng mờ mờ.
Mái nhà còn lợp tranh đan thành những đường dây hoa ở chỗ giáp với các bức tường trông cứ như trong truyện thần tiên. Nàng quay lại mỉm cười với Colum.
– Nếu cô bé gái ấy tóc vàng thì em cứ ngỡ rồi sẽ gặp được ba chú gấu cho mà xem.
Qua bộ mặt thộn ra của Colum, nàng nhận ra rằng anh đă không hiểu nàng định nói gì.
– Truyện Cô bé tóc vàng đấy mà!
Anh lắc đầu.
– Chúa ơi, anh Colum, đó là truyện thần tiên ấy mà. Ở Ireland không có truyện thần tiên chắc!
Kathleen phì cười. Colum còn cười rạng rỡ hơn.
– Scarlett thân yêu, anh không biết những truyện thần tiên lẫn truyện ba chú gấu của em nhưng nếu như em muốn nói đến những nàng tiên thì quả là em đã chọn đúng chỗ rồi. Ireland là xứ sở của những nàng tiên.
– Anh ăn nói chẳng nghiêm chỉnh chút nào cả!
– Anh nghiêm chỉnh nhất đời đấy. Em còn cần phải tập làm quen với họ, không thì em sẽ bị rầy rà to nữa kia. Phần lớn những nàng tiên nầy, em cứ an tâm, không phải là dữ dằn quá đâu, lại có những bà tiên, ông tiên chẳng hạn như con yêu tinh đóng giầy, thì ai cũng muốn gặp.
Chiếc xe đột ngột dừng lại. Colum nghiêng mình qua cửa sổ. Khi anh ngoái cổ lại, anh không cười nữa. Anh đưa tay ra trước mặt Scarlett và cầm lấy sợi dây da mở và đóng cửa sổ. Anh giật mạnh và kéo khung cửa kính lên.
– Ngồi im, đừng nói gì với ai cả, anh dặn nho nhỏ Scarlett. Kathleen, em hãy giữ Scarlett ngồi yên.
Anh xỏ vội giầy bất và nhoáng một cái anh đã buộc xong dây giầy.
– Chuyện gì vậy! Scarlett hỏi.
– Suỵt – Kathleen kêu.
Colum mở cửa xe, chụp vội lấy mũ, bước xuống đường và khép cửa xe lại. Mặt anh xám ngắt.
– Kathleen!
– Suỵt hệ trọng lắm, em. Im.
Một tiếng súng nổ khô khốc và các cửa kính xe rung lên. Cửa sổ đã đóng kín mà Scarlett và Kathleen vẫn nghe được tiếng một người đàn ông đang hét xa xa về phía trước. “Tên xà ích kia Cút đi! Chẳng có chuyện gì tò mò ở đây. Còn ông! Ông lynh mục! Quay vào cái hộp kín của ông và biến đi mau cho!
Bàn tay Kathleen bấu chặt lấy bàn tay Scarlett.
Chiếc xe lắc lư và chầm chậm ép sát vào bờ bên phải con đường hẹp. Nhánh cây cứng và gai nhọn cào cào trên mặt da dày. Cửa sổ bất thần trở nên nguy hiểm, Kathleen tránh ra xa và ôm chặt lấy cô em họ. Lại một tiếng nổ nữa vang lên, và hai chị em giựt nảy người.
Scarlett bấu chặt tay Kathleen.
– Chuyện gì vậy?
Chiếc xe tiến lên chầm chậm, hai người lại nhìn thấy một mái nhà tranh thứ hai giống mái nhà tranh đã gợi cho Scarlett câu chuyện Cô bé tóc vàng. Đứng trong khung cửa lớn mở toang là một tên lính mặc quân phục đen, khuyết áo vàng rực, y đang đặt hai cái ghế đẩu ba chân trên một cái bàn trước mặt nhà. Bên trái lối vào là một tên lính khác mặc quân phục đang ngồi trên lưng con ngựa hồng rắn rỏi, còn bên phải là Colum. Anh bình thản chuyện trò với một người đàn bà đang khóc sướt mướt, tóc hoe loà xoà trên má, trên vai, khăn san đen để tuột. Chị ta bế một đứa bé trên tay; Scarlett nhìn rõ đôi mắt xanh lơ của đứa bé và những sợi tóc tơ hoe hoe trên đầu nó. Một đứa bé gái, có lẽ là chị em sinh đôi với cô bé gái mỉm cười ở căn nhà lúc nãy, đang nức nở trong tạp dề của mẹ nó. Hai mẹ con đều chân đất. Một toán lính chiếm giữ khoảng giữa đường gần một cái giá ba chân to tướng bằng thân cây. Một thân thứ tư được treo lơ lửng bằng sợi dây buộc trên đầu cái giá ba chân đang đong đưa.
– Nào đi, Paddy(1), cút xéo! Viên sĩ quan hét lên.
Chiếc xe kêu cọt kẹt và lắc mạnh dọc hàng rào.
Scarlett cảm thấy Kathleen run lên bần bật. Có chuyện gì khủng khiếp đã xảy ra. Tội nghiệp, người đàn bà ấy dễ chừng sắp ngất xỉu… hoặc phát điên lên mất.
– Mình mong Colum có thể giúp được chị ta.
Người đàn bà quị xuống. Chúa ơi, chị ta ngất xỉu, sắp buông đứa bé mất thôi! Scarlett đưa tay lên nắm đấm cửa xe, Kathleen chụp lấy cánh tay nàng.
– Kathleen, để em…
– Khoan đã. Chúa ơi, chờ cái đã.
Giọng cô khẩn khoản và tuyệt vọng đến mức Scarlett đành bất động.
Quái, cái gì thế kia! Scarlett nhìn sững mà không sao tin vào mắt mình được. Người mẹ đầm đìa nước mắt nắm tay Colum và ôm chầm lấy anh. Anh làm dấu thánh giá trên đầu chị ta rồi đỡ chị ta dậy. Anh xoa đầu đứa bé gái, rồi đặt hai tay mình lên vai người mẹ và xoay người chị qua phía khác không được nhìn vào ngôi nhà nữa.
Chiếc xe tiến lên một chút, một tiếng súng khác lại nổ đoàng sau xe. Chiếc xe nhích lên, tránh khỏi hàng rào, chạy ra giữa mặt đường.
– Xà ích, dừng lại! Scarlett hét lên trước khi Kathleen kịp giữ nàng lại.
– Không thể có chuyện bỏ rơi Colum lại đằng sau họ được.
– Không, Scarlett ạ, không, Kathleen van nài.
Nhưng Scarlett đã mở cửa ngay trước khi xe kịp dừng lại Nàng bước xuống đường và cắm cổ chạy về phía có tiếng động, chăng thèm để ý đến chiếc váy đang kéo lê trong bùn.
Cảnh tượng bày ra làm nàng khựng lại, nàng thét lên, kinh hoàng. Cái thân cây treo lơ lửng giáng mạnh xuống bức tường của căn nhà, và một phần mặt tiền đổ sụp kính cửa vỡ toang, mảnh thuỷ tinh văng tung tóe. Những thanh nẹp cửa sổ rơi lả tả trong đám bụi mù của bức tường vôi đổ xuống, cánh cửa màu đỏ gẫy gập lại.
Tiếng động nghe rợn người – Ken két, răng rắc. Dường như là tiếng rú của một sinh vật. – Im lặng, rồi lại vang lên một tiếng động khác, lách tách rồi gầm thét, nối lên cùng với mùi khói khét lẹt.
Scarlett nhìn thấy ba tên lính vung cao những ngọn đuốc và lửa bắt cháy vào mái tranh. Nàng bỗng nhớ lại đoàn quân Sherman, như nhìn thấy lại những bức tường, những lò sưởi cháy sém của ngôi nhà Mười hai cây sồi ở Dunmore, và bất giác nàng rên lên đau đớn và hoảng sợ. Colum đâu rồi! Ôi, lạy Chúa, điều gì đã xảy ra cho anh ấy!
Một cái bóng mặc đồ đen bỗng hiện ra trong đám khói dày đặc đang cuồn cuộn xoáy trên đường.
– Nhanh lên, anh hét to với Scarlett. Lên xe mau.
Trước lúc nàng nén được nỗi kinh hoàng làm nàng tê lyệt anh đã ở ngay bên cạnh và nắm chặt cánh tay nàng.
– Nào, Scarlett, không được chậm trễ. Chúng ta phải trở về nhà thôi, anh nghiêm giọng ra lệnh.
Chiếc xe lại vọt nhanh trên con đường ngoằn ngoèo.
Ngửa nghiêng giữa cánh cửa sổ và cô chị họ. Scarlett không còn biết gì nữa. Nàng đang còn run bần bật vì cảnh tượng kỳ lạ và khủng khiếp vừa trải qua. Chỉ khi chiếc xe chạy đều trong tiếng lắc lư đều đều, nàng mới hoàn hồn và trở lại bình thường.
– Chúng làm cái trò gì ở đấy vậy! Nàng hỏi, giọng nghe lạc hẳn.
– Người đàn bà tội nghiệp ấy bị trục xuất khỏi nhà, Kathleen lạnh lùng đáp, và Colum cố sức an ủi. Đáng lý ra em không nên can dự vào như thế, Scarlett. Em có thể gây phiền phức cho tất cả chúng ta.
– Nói nhỏ nhẹ thôi, Kathleen, đừng quá nghiêm khắc thế, Colum chen vào. Scarlett không sao hiểu được cô ấy mới từ Mỹ qua mà.
Scarlett những muốn phản đối rằng nàng đã nếm trải những điều tệ hại, tệ hại hơn thế nữa, nhưng nàng kiềm lại. Nàng muốn hiểu rõ hơn trước đã.
– Sao người ta lại trục xuất chị ấy!
Họ không có tiền để trả tiền thuê nhà. Colum giải thích. Và điều khủng khiếp là người chồng đã ngăn cản cảnh sát thi hành nhiệm vụ khi họ đến lần đầu. Anh ta đã hành hung một tên lính và họ đã bắt nhốt anh ta, bỏ lại vợ con anh một mình cứ lo âu trông ngóng chồng.
– Buồn quá nhỉ! Thảo nào chị trông đến thiểu não.
– Chị ta sẽ làm thế nào, Colum!
– Chị ấy có một người chị ở trong căn nhà tranh gần đấy Anh đã đưa chị ta đến đó.
Scarlett nghe nhẹ bớt người. Thật là đến tội. Người đàn bà tội nghiệp xem ra đã tuyệt vọng. Nhưng mọi chuyện rồi cũng sẽ sớm tốt đẹp thôi. Bà chị nhất định phải ở trong căn nhà tranh của Cô bé tóc vàng, không xa là bao. Với lại, nói cho cùng, ai cũng phải có trách nhiệm thanh toán tiền thuê nhà chứ. Đối với quán rượu của mình cũng vậy thôi. Bản thân nàng cũng phải lo sao tìm ngay một người thuê khác nếu như người đang thuê tìm cách quỵt nợ của nàng. Còn người chồng đang hành hung một người lính thì thật không sao tha thứ nổi. Chắc chắn anh ta hành động như vậy là phải ngồi tù. Đáng lý phải nghĩ đến vợ con mình trước lúc làm chuyện ngu xuẩn ấy chứ.
– Nhưng tại sao họ lại phá sập căn nhà!
– Để ngăn chặn những người thuê nhà trở lại.
Scarlett đáp lại với ý nghĩ vừa thoáng qua trong đầu.
– Ngu ngốc thật! Người chủ có thể cho ai khác thuê, chứ có gì đâu.
Colum trông có vẻ mệt lử.
– Ông ta không còn muốn cho thuê nữa. Căn nhà còn có một mảnh đất và ông ta đang muốn tiến hành việc người ta gọi là “tập trung” ruộng đất của ông ta. Ông ta sẽ biến tất cả thành đồng cỏ và vỗ béo cho đàn gia súc rồi đem ra chợ bán. Chính vì vậy, ông ta cứ tăng mãi tiền thuê nhà lên cho đến mức không còn ai đủ sức trả nổi. Ông ta chẳng thèm để ý đến việc cày cấy trên đất đai của ông ta nữa. Chồng và người đàn bà đã biết có nài nỉ cũng vô ích. Điều ấy họ biết ngay từ đầu. Họ cố kiên trì vài tháng cho đến nay chẳng còn gì bán được để có tiền trả tiền nhà. Những tháng ngày chờ đợi ấy đã âm ỉ nhen nhóm sự phẫn nộ của người chồng và khiến anh ta, lyều ra tay một phen. Còn về phía chị ta thì đó lại là nỗi tuyệt vọng khi thấy chồng bất lực. Cái con người đáng thương với đứa trẻ sơ sinh trên tay đã lấy thân mình làm rào cản giữa cái máy phá tường và căn nhà. Đó là tất cả những gì anh chồng đáng thương nầy có được để cảm thấy mình là một thằng đàn ông.
Scarlett không biết trả lời sao. Nàng không hề hình dung những chuyện như thế lại có thể xảy ra. Lại xảy ra với sự độc ác đến như thế. Bọn Yankee quả là còn tồi tệ hơn, nhưng đó là trong thời kỳ chiến tranh. Chẳng có gì giống cái cách phá rụi tất cả chỉ để có nhiều cỏ hơn cho bò. Tội nghiệp người đàn bà. Đó cũng có thể là Maureen với Jacky lúc nó còn bé xíu.
– Anh có chắc là chị ta sẽ đến nhà chị mình không?
– Chị ta đã hứa, và chị ta chắc không phải là loại người nói dối đối với lynh mục.
– Vậy thì mọi việc rồi sẽ tốt đẹp thôi phải không?
Colum mỉm cười.
– Em đừng có lo lắng làm gì, Scarlett ạ. Mọi việc rồi sẽ tốt đẹp thôi.
– Cho đến lúc nông trại của bà chị cũng bỉ “tập trung”.
Kathleen nói, giọng khàn khàn. Mưa lại bắt đầu đập mạnh vào của kính. Nước chảy cả vào trong xe, gần chỗ đầu của Kathleen, nơi mà những gai nhọn của hàng dậu đã làm toạc mui xe.
– Colum, anh làm ơn cho em mượn cái khăn tay lớn của anh để bít cái lỗ thủng ấy lại. Kathleen cười hỏi. Và liệu anh có thể tìm được một lời kinh nào để cầu cho trời nắng mau trở lại không?
Sao mà cô nàng còn có thể cười vui được sau bao chuyện như vậy, lại còn thêm cái lỗ thủng khủng khlếp kia, nước mưa cứ luồn ào ào qua nữa chứ! Chúa ơi, Colum lại còn cười được với cô nàng nữa.
Lúc nầy, xe đang lao nhanh và lao nhanh hơn nữa. Lão xà ích chắc phát khùng lên rồi. Chỉ cách ba bước phía trước. Chẳng còn ai có thể nhìn thấy được gì trong một trận mưa như trút trên một con đường chật hẹp đến thế và với chừng ấy khúc quanh. Xe đến bung tấm vải bạc ra mất thôi!
– Scarlett, em có thấy những con ngựa tuyệt vời của Jim Daly bỗng sung sức hơn không! Chúng tưởng là đang ở trên trường đua. Nhưng anh chỉ biết có thể tìm được môi trường đua như thế ở quận Meath. Chúng ta đang về gần đến nhà, điều đó chắc chắn rồi. Tốt hơn cả là anh nói với em một chút về những con yêu tinh kẻo lúc em gặp một trong những nhân vật nhỏ bé nầy thì lại không biết đó là ai.
Đột nhiên, mặt trời nghiêng nghiêng rọi chiếu trên những cửa sổ còn đẫm nước mưa, biến những giọt nước thành muôn ngàn sắc cầu vồng ly ti. Scarlett nghĩ quả có điều gì đó thật kỳ lạ khi nhìn cơn mưa và mặt trời kế tiếp nhau như thế mà không có một phút gián đoạn. Nàng ngoái đầu lại nhìn Colum.
– Cảnh nầy, em cứ nói như nó là hình ảnh mô phỏng lại cuộc diễu hành ở Savannah thôi Scarlett ạ, Colum mở đầu. Và anh có thể nói là một điều tốt, chúng mà giận dữ thì khủng khiếp, và chúng sẽ huy động hết thẩy ba con trong cái thế giới huyền bí của chúng để giúp chúng trả thù. Còn ở Ireland, nơi chúng được kính trọng, chúng không hề làm phiền ai nếu chẳng ai làm phiền chúng. Chúng tìm một nơi thoải mái và trú ngụ tại đó để yên ổn làm công việc đóng giầy của mình. Nhưng, hãy chú ý chúng không bao giờ tụ họp thành nhóm vì lẽ yêu tinh là kẻ đơn độc: Con ở chỗ nầy con ở chỗ khác, đến mức – mà nếu như người ta nghe được kha khá chuyện kể thì cuối cùng người ta có thể tìm thấy chúng ở mỗi con suối và mỗi viên đá ở khắp xứ sở nầy.
Người ta nhận ra sự hiện diện của yêu tinh là theo tiếng gõ tốc tốc trên đế và gót giầy. Bởi thế nếu ai len lỏi lặng lẽ như con sâu, thì có lúc bắt gặp. Có người quả quyết họ đã nắm được tay hoặc chân của yêu tinh, nhưng thường mọi người đều cho rằng chỉ cần nhìn thẳng vào nó là có thể bắt giữ được nó.
“Nó sẽ van xin em thả cho nó đi, Colum kể tiếp, nhưng em phải từ chối đấy nhé. Nó sẽ hứa thực hiện mọi điều ước của em, nhưng nó cũng nói dối thuộc loại chú cuội đấy, nên nhất thiết là em không được tin nó. Nó sẽ nhát em bằng bao chuyện rùng rợn, nhưng nó không thể làm hại em được gì đâu, bởi vậy đừng thèm để tâm đến những lời khoác lác của nó. Cuối cùng, nó buộc phải chuộc lại tự do của nó bằng cách nhường lại cho em kho tàng nó cất giấu đâu đó gần đấy ở một chỗ kín đáo.
“Ôi một kho tàng vô tận! Một hũ vàng đầy ắp, có lẽ chẳng đáng gì cả đối với một con mắt non nớt, nhưng nó lại được tạo ra theo mẹo lừa của loài yêu tinh: nó không hề có đáy, thế nên em có thể lấy được vàng mãi mãi cho đến lúc chết mà vàng vẫn còn nguyên.
“Tất cả những thứ đó, nó sẽ cho em hết để dành lại tự do bởi sự kết bạn không làm nó thích thú. Nó là một kẻ cô độc và nó muốn được sống như thế bằng mọi giá.
Nhưng quỉ quyệt và ngờ vực là bản chất của nó, thế nên nó gần như luôn có thể đánh lừa được sự canh chừng của những kẻ bắt giữ nó bằng cách làm cho họ lơ đễnh.
Vậy nếu em lơi tay xiết, hoặc mắt em lơ thì nó sẽ biến mất ngay lập tức, và em chẳng tìm được nguồn của cải nào khác ngoài việc kể lại một cuộc phiêu lưu vừa trải qua”.
– Cả việc nhìn thẳng để có được cả một kho tàng thì với em xem ra chẳng khó khăn gì lắm. – Scarlett bắt bẻ – Chuyện anh kể thật phi lý.
Colum phì cười.
– Scarlett thân yêu, với loại người có đầu óc thực tế và thích thú làm ăn như em thì loài yêu tinh lại đặc biệt thích lừa gạt. Chúng biết chúng có thể làm được điều chúng muốn, bởi không bao giờ em muốn chấp nhận rằng chúng có trách nhiệm. Nếu như em chợt nghe những tiếng gõ nho nhỏ khi đi dạo trên một con đường, thì không bao giờ em lại chịu cất công dừng lại để nhìn.
– Có chứ, giá như em tin vào những chuyện vớ vẩn ấy.
– Em thấy đấy! Em có tin đâu và em có dừng lại đâu.
– Ối chà chà, Colum! Em biết anh định làm gì rồi. Anh chê em là không được cái gì cả ngay ở nơi chẳng có gì để tóm chứ gì.
Nàng đã bắt đầu phật ý. Những trò chơi chữ và thử trí là một mảnh đất trơn trượt, và chẳng để làm gì cả.
Nàng không hiểu rằng Colum đã muốn làm nàng quên đi cảnh trục xuất hồi nãy.
– Anh đã nói về Molly cho Scarlett biết chưa, anh Colum! Kathleen hỏi. Em thấy là Scarlett có quyền được biết đấy.
Scarlett lập tức quên hết lũ yêu tinh. Nàng hiểu ngay đây chỉ là những chuyện ngồi lê đôi mách và nàng cảm thấy thích thú.
– Molly là ai vậy!
– Đó là người đầu tiên của dòng họ O Hara ở Adamstowm mà em được gặp, Colum thông báo. Đó là chị của Kathleen và anh.
– Chị cùng cha khác mẹ chứ, Kathleen chữa lại. Quá khác mẹ nữa đấy, theo ý em.
– Kể cho em nghe đi, Scarlett hỏi, và khuyến khích.
Câu chuyện thật dài dòng và chỉ kết thúc khi họ đến nơi, nên Scarlett không còn nghĩ đến bao dặm đường mình đã vượt qua. Nàng lắng tai nghe kể về gia đình của chính mình.
Nhờ thế, nàng biết được Kathleen và Colum cũng là hai anh em cùng cha khác mẹ. Patrick, cha họ là một trong số những người anh của Gerald – đã ba lần lấy vợ.
Dòng họ trưởng của ông gồm có Jamie, đã di cư đến Savannah, và Molly xinh đẹp, như Colum nhận xét.
– Có lẽ là xinh đẹp khi chị ấy còn trẻ thôi, Kathleen nhượng bộ. Khi người vợ cả chết, Patrick tái hôn với một người đàn bà sau nầy là mẹ của Colum. Rồi khi người vợ thứ hai chết, ông lại cưới mẹ của Kathleen cũng là mẹ của Stephen.
– Cái anh chàng lầm lì ấy, Scarlett thầm bình luận. Ở Adamstowm nàng sẽ gặp người anh chị họ O Hara.
– Một số cũng đã có con, thậm chí đã có cháu. Patrick – Chúa rước lấy lynh hồn ông – đã chết mười lăm năm trước, ngày 1 1 tháng mười một.
Lại còn có bác Daniel, hiện còn sống với con cháu. Trong số nầy có Matt và Gerald đã đến ở Savannah, nhưng cũng còn đến sáu người con còn ở lại Ireland.
– Em không sao nhớ hết được tất cả. Scarlett lo lắng.
Nàng còn lẫn lộn nhiều con cháu của dòng họ O Hara ở Savannah.
– Đó là Colum chỉ mới bắt đầu chuyện đơn giản nhất đấy Kathleen đáp. Ở nhà Molly, không còn ai khác thuộc dòng họ O Hara ngoài chị, nhưng chị ấy lại rất thích chối bỏ dòng họ của mình.
Sau câu bình phẩm chua cay của Kathleen, Colum giải thích cho Scarlett tình cảnh đặc biệt của Molly. Chị ấy đã cưới một người tên là Robert Donahue, một người giàu có, chủ một nông trại phát đạt rộng hơn năm mươi hecta. Người Ireland gọi đó là loại “chủ trại cứng”. Lúc đầu Molly làm công việc bếp núc ở gia đình Donahue, rồi khi vợ ông ta chết, chị ấy trở thành vợ kế, sau một thời gian để tang cho phải phép và trở thành dì ghẻ của bốn đứa con. Từ cuộc hôn nhân thứ hai nầy đã ra đời năm đứa con nữa – đứa con đầu đặc biệt lành lặn và mạnh khỏe dù đẻ non – nhưng tất cả giờ đã trưởng thành và tự lo được rồi.
Molly quan tâm rất ít đến quan hệ dòng máu O Hara của mình, Colum nói thêm, giọng bình thản, còn Kathleen thì cười khẩy, nhưng có lẽ bởi vì chị ấy đã cưới ông chủ đất của họ. Robert Donahue đem đất đai cho nông dân lãnh canh, ngoài số đất đai do chính ông canh tác lấy ông còn cho gia đình O Hara thuê lại một trang trại nhỏ.
Kế đó, Colum kể tên tất cả con cháu của Robert, nhưng Scarlett đã quyết định tránh né hết mọi tên tuổi bằng cách gói ghém lại trong một từ “hậu duệ”. Bởi vậy nàng chỉ lơ đễnh nghe mãi cho đến lúc anh kể đến bà nội của nàng.
– Bà nội Katie Scarlett hiện vẫn ở căn nhà tranh mà chồng bà đã xây dựng khi làm đám cưới vào năm 1789.
Không gì có thể thuyết phục bà dời đi nơi khác. Bố anh cũng là bố của Kathleen lấy vợ lần đầu vào năm 1815, và người vợ của bố đến sống với bố trong ngôi nhà đã đông nghẹt người. Khi con cái lần lượt ra đời, bố đã cho xây bên cạnh đó một ngôi nhà lớn đủ chỗ cho cả một gia đình ngày càng đông thêm và một cái giường thật êm ấm đành cho mẹ mình lúc tuổi già. Nhưng bà nội lại chẳng thèm biết những chuyện ấy. Và thế là Sean sống ở căn nhà tranh cùng với bà, còn các cô con gái – trong đó có Kathleen đây – thì lo việc nội trợ.
Khi không có cách gì thoát khỏi thôi, Kathleen nói thêm. Thật ra, bà nội cũng chẳng đòi phải đỡ đần nhiều nhặn gì ngoại trừ việc quét dọn, lau chùi bụi bậm đôi chút. Nhưng Sean thì lại không từ nan một cố gắng nào để tìm cho ra những vết bùn trên nền nhà đã sạch bóng.
Ôi cái con người ấy quấy rầy chúng tôi với bao chuyện vá may! Anh ta có thể ném cho mình một cái áo rách bươm trước khi mình chưa kịp khâu xong nút. Sean là em của Molly và là cùng cha khác mẹ với chúng anh đây. Thật là một kiểu người tồi tệ, cũng biếng nhác gần như Timothy mặc dù lớn hơn nó những hai mươi tuổi.
Đầu óc Scarlett quay cuồng. Nàng không còn dám hỏi Timothy là ai, sợ rằng lại bị giáng cho hàng tá tên tuổi khác nữa.
Dù sao, điều ấy cũng chẳng còn kịp nữa, Colum đã hạ cửa kính và gọi người xà ích:
– Xin chậm lại, Jim à, để tôi có thể bước ra và ngồi cạnh anh chứ. Sắp phải rẽ rồi, và tôi phải dẫn đường cho anh.
Kathleen nắm lấy tay áo anh.
– Ồ Colum, anh có muốn em bước xuống cùng với anh và đi bộ về nhà không! Em không thể chờ được nữa. Scarlett, em không phiền là chị không đi cùng em đến nhà Molly, phải không?
Bao hy vọng rực sáng trong nụ cười của cô khiến Scarlett sẵn sàng chấp nhận dù nàng không mong muốn có vài phút được yên thân một mình.
Chắc chắn nàng không thể bất thần đến nhà người đẹp của dòng họ O Hara – dù nay đã phai tàn – với bộ mặt khô héo như thế nầy lại không thấm ướt chiếc khăn tay để lau bớt bụi đường trên mặt và trên giầy bốt của mình – Sau đó thì chỉ cần một chút nước hoa đựng trong cái lọ bạc mà nàng để sẵn trong xách tay – một chút phấn và có thể là một chút son môi phơn phớt.
Chú thích:
(1) Paddy, tên gọi tắt của Patricia, biệt danh hàm ý xấu với người Ireland.

 

Chương 50
Con đường dẫn đến nhà Molly đi qua giữa một vườn táo nhỏ. Hoàng hôn đã nhuộm màu tím nhạt những cành cây trổ hoa mà trông như sủi bọt trên nền trời xanh sẫm. Những bồn hoa thẳng hàng bao quanh ngôi nhà vuông vắn. Tất cả đều thẳng lối ngay hàng.
Trong nhà cũng thế. Ghế nhồi lông đều có tấm phủ đầu bàn nào cũng trải khăn đăng ten hồ cứng, lò sưởi bằng đồng bóng loáng, ngọn lửa than sáng trong, không gợn một chút tro.
Molly cũng tươm tất không chê vào đâu được, cả trong cử chỉ lẫn cách ăn mặc. Chiếc áo màu rượu vang của chị đính quanh hàng chục cái nút bạc, tất cả đều sáng bóng, và mái tóc sẫm vén gọn trong chiếc mũ trùm đầu xinh xắn thêu rua và tô điểm thêm những mảnh riềm đăng ten. Chị đưa hết má nầy đến má khác cho Colum hôn, rồi rối rít bày tỏ “ngàn lời chúc mừng” với Scarlett khi nàng được giới thiệu với chị.
Chị đã không hề được báo trước về chuyến thăm của nàng. Scarlett có cảm giác dễ chịu, mặc dù Molly có một sắc đẹp không sao chối cãi được. Thoáng nhìn, Scarlett đã thấy chị có nước da sáng và mịn, làn da thanh tú nhất mà Scarlett chưa bao giờ gặp, và không một quầng thâm, một bọc dưới mí nào làm lu mờ vẻ ngời sáng ở đôi mắt xanh của chị. Quả đã thấp thoáng nét kẻ ở đuôi mắt nhưng thực sự chưa có một nếp nhăn nâo, hoạ chăng chỉ ở giữa cánh mũi và khóe miệng mà điều nầy thì ở những cô gái trẻ cũng có. Scarlett vắn tắt đánh giá như vậy. Colum chắc đã lầm, Molly chưa thể đến tuổi năm mươi.
– Chị Molly, em rất sung sướng được gặp chị và em rất biết ơn chị đã sẵn lòng cho em ở trong ngôi nhà xinh đẹp của chị, Scarlett tíu tít.
Không chỉ là ngôi nhà là tuyệt vời, phòng khách cũng sạch bóng như một đồng xu mới nhưng không lớn hơn là bao so với căn phòng nhỏ nhất trong ngôi nhà của nàng ở phố Pêcher.
– Chúa ơi, anh Colum, sao anh lại có thể bỏ đi và để em một mình ở đây vậy! Sáng hôm sau nàng phàn nàn. Cái lão Robert nầy là một gã chán nhất trên đời nầy, lúc nào cũng cứ chỉ nói về những con bò cái của lão – Ôi, trời đất ơi. Và về lượng sữa mà mỗi con bò cho được. Em có cảm giác là rồi em sẽ rống lên như bò trước lúc ăn tối xong mất thôi. Lão ta cứ luôn miệng nhắc đi nhắc lại đây là bữa cơm tối chứ không phải bữa cháo tối. Có quái gì khác nhau đâu!
– Buổi tối ở Ireland, người Anh ăn cơm, còn người Ireland lại ăn cháo.
– Nhưng họ có phải là người Anh đâu!
– Họ chỉ mong sao được thế. Robert đã uống một ly Whisky trong lâu đài với người quản lý của ngài bá tước, ngày mà ông ta đem đến cho ông nọ tiền thuê đất. Colum, anh cứ giỡn hoài!
– Scarlett thân yêu, anh chỉ cười chứ có giỡn đâu. Dù sao thì cũng đừng lo lắng quá, điều quan trọng là nên biết giường ngủ của em có êm ái không.
– Tất nhiên rồi. Nhưng em mệt quá nên có ngủ trên đống lõi ngô em cũng cứ đánh thẳng giấc. Thú thật được đi bộ thì thật là thích. Ngày hôm qua, đã là một chuyến đi dài rồi còn gì. Nhà bà nội còn xa không?
– Một phần tư dặm nữa thôi, không hơn đâu, đi theo thung lũng nầy.
– “Thung lũng”. Anh dùng từ nghe hay thật! Đáng lý phải nói là “đường mòn” đối với một con đường đất như thế nầy. Với lại, cũng chẳng có rào giậu gì cả. Em nghĩ em sẽ cho trồng những rặng cây như thế nầy ở Tara, thay cho những hàng rào. Phải bao lâu những bờ giậu mới dày được như thế nầy!
Cái đó tuỳ em trồng cây gì. Cây gì dễ trồng trong quận Clayton! Hoặc em có loại cây nào có thể cắt thấp được không?
Scarlett nhận xét, Colum là một lynh mục, mà lại có một hiểu biết đáng ngạc nhiên về mọi cách thức trồng trọt khi anh giảng giải về nghệ thuật và phương pháp dâm trồng một hàng giậu. Nhưng anh còn phải học hỏi nhiều về cách ước lượng khoảng cách. Con đường mòn hẹp khúc khuỷu dài hơn một phần tư dặm nhiều.
Đột nhiên, họ gặp một cánh rừng thưa. Trước mặt họ là một mái nhà tranh tường trắng và những cánh cửa sổ xinh xắn với nẹp cửa xanh như vừa được sơn lại. Từ lò sưởi luồng khói dày đặc vạch một đường thẳng mờ trên nền trời sáng, và một con mèo đang ung dung trên mép cửa sổ mở toang.
– Dễ thương thật, anh Colum ạ! Sao người ta có thể giữ cho nhà được trắng toát như kia nhỉ! Nhờ trời mưa chăng!
Nàng đã đếm được ba trận mưa rào chỉ trong một buổi tối ngay trước giờ đi ngủ. Và con đường lầy lội khiến cho nàng nghĩ rằng trời đã phải đổ mưa trong lúc nàng ngủ.
– Cũng một phần do ẩm ướt đấy, Colum mỉm cười thừa nhận.
Anh cảm thấy hài lòng khi thấy nàng không hề phàn nàn về cuộc dạo chơi nầy đã làm áo và giầy bốt của nàng lem luốc.
– Nhưng thật ra, anh nói tiếp, là bởi vì chúng ta đến đúng lúc. Người dân ở đây sơn phết lại nhà cửa hai lần trong năm, dịp Giáng sinh và Phục sinh. Cả trong lẫn ngoài, quét vôi và sơn lại. Nào, chúng ta đến xem bà nội có đang còn nghỉ ngơi không.
– Em cảm thấy đầu óc căng thẳng, Scarlett thú nhận.
Nàng không nói vì sao. Thực ra nàng ngài ngại không biết con người sống đến trăm tuổi trông ra làm sao. Rồi nếu như khi nhìn thấy bà nội, nàng lại buồn nôn thì sao! Nàng sẽ phải làm gì!
– Chúng ta sẽ không ở lâu đâu, Colum như đọc được hết ý nghĩ của nàng, trấn an. Kathleen đang chờ chúng ta uống trà.
Scarlett cùng anh đi vòng quanh căn nhà để vào bằng cửa trước. Phía trên cánh cửa xanh đang mở, nhưng nàng không sao nhìn được bên trong, có chăng là những mảng tối. Với lại, ở đó đang bốc ra một mùi lạ, như là mùi đất có dư vị hơi chua chua. Scarlett cau mày. Có phải đó là mùi của người già chăng!
– Em đã ngửi thấy mùi lửa than bùn chưa Scarlett!
– Thế là em hít được trái tim thật sự nồng ấm của Ireland đấy. Lửa than ở nhà Molly là theo phong tục người Anh.
Còn lửa than bùn mới là biểu tượng cho mái ấm gia đình thực sự. Maureen nói với anh có nhiều đêm chị ấy đã mơ về nó và khi trở giấc, trái tim chị cứ bồi hồi nỗi nhớ quê. Anh tính sẽ đem đến cho chị ấy vài viên nhỏ khi nào chúng trở lại Savannah.
Tò mò, Scarlett hít một hơi thật dài, quả là một mùi vị kỳ lạ, như là khói nhưng lại không hoàn toàn như thế. Nàng bước qua cánh cửa thấp và theo Colum vào bên trong, vừa đi vừa nháy mắt cho quen với bóng tối lờ mờ.
– Cuối cùng thì cháu đã đến đấy ư, Colum O Hara? Nào bà muốn biết, cháu có đem Molly đến không, như Bridie đã hứa đưa chính con gái của Gerald đến thăm bà!
Giọng bà đục nhưng không có vẻ gì là khản, chứ đừng nói thều thào. Scarlett cảm thấy nhẹ nhõm và chút gì đó thích thú. Quả đây là mẹ của nàng mà cha nàng vẫn hằng nhắc đến.
Nàng bước đến trước Colum và quì gối dưới chân bà lão đang ngồi trong ghế bành gỗ trên lò sưởi.
– Con là con gái của Gerald đây, thưa nội. Cha con đã đặt tên của nội cho con, Katie Scarlett.
Bà Katie Scarlett người nhỏ nhắn, tóc nâu, da sạm qua gần một thế kỷ dãi dầu nắng gió và tuyết sương. Khuôn mặt tròn nhăn theo như một trái táo cất lâu ngày đét iại. Nhưng đôi mắt xanh nhạt vẫn tinh anh. Một tấm khăn san bằng len xanh dày phủ trên cổ và đôi vai, hai đầu khăn phủ xuống gối. Mái tóc mượt trắng xoá vén trong chiếc mũ len trùm đầu màu đỏ.
– Nào để nội nhìn rõ cháu xem nào, cháu gái của nội.
Những ngón tay mảnh khảnh của b.à nâng cằm Scarlett lên.
– Trời đất thánh thần ơi! Bà bảo, nó nóì đúng. Nó có cặp mắt xanh như mắt mèo.
Bà vội vàng làm dấu thánh giá.
– Đôi mắt ấy của cháu từ đâu mà có nhỉ! Bà nói tiếp. Bà rất muốn biết đấy. Bà nghĩ Gerald chắc phải say mệt khi nó viết thư báo cho bà hay về mẹ cháu. Nào, cháu Katie Scarlett, cháu thử nói cho bà nghe mẹ yêu dấu của cháu ít nhiều là có phép phù thuỷ phải không?
Scarlett mỉm cười.
– Mẹ cháu là một nữ thánh thì đúng hơn, nội ạ.
– Thật sao! Mà lại lấy Gerald của bà! Thật là lạ lùng! Hoặc có thể là khi cưới vợ nó làm cho vợ trở thành thánh nữ. Nào nói cho bà biết Gerald của cháu có còn thích gây gổ cho đến cuối đời không! – Xin Chúa cứu lấy lynh hồn nó.
– Con e rằng cha con vẫn thế thôi, nội ạ.
Những ngón tay bà đẩy nàng ra.
– Cháu e vậy sao! Còn bà, bà lại thật sung sướng. Bà đã cầu nguyện để nước Mỹ đừng làm hỏng nó. Colum, cháu đốt cho bà một ngọn nến tạ ơn ở nhà thờ nghe.
– Cháu sẽ không quên đâu.
Đôi mắt nhăn nheo lại chăm chăm nhìn Scarlett.
– Cháu trông không chút ác ý nào, Katie Scarlett ạ. Nội bỏ qua hết mọi điều cho cháu.
Khuôn mặt bà chợt nở rạng một nụ cười, bắt đầu từ đôi mắt. Đôi môi xinh xắn của bà hé mở, chan chứa yêu thương. Trên hai hàng lợi màu hồng đỏ như hai cánh hoa không còn một cái răng nào.
– Bà sẽ cho thắp thêm một ngọn nến nữa vì Chúa đã ban phúc cho bà được nhìn thấy cháu tận mắt trước khi xuôi hai tay xuống mồ.
Hai mắt Scarlett đầm đìa nước mắt.
– Con cảm ơn nội.
Có gì đâu, có gì đâu, bà Katie Scarlett phản đối. Còn bây giờ, Colum cháu hãy đưa con bé đi. Đã đến giờ bà nghỉ ngơi một chút.
Bà nhắm mắt, và cằm gục xuống trên ngực được ních chặt quần áo cho ấm.
Colum lướt nhẹ tay lên vai Scarlett.
– Chúng ta đi được rồi.
***
Kathleen bước ra khỏi căn nhà kế bên, vừa chạy vừa đuổi đàn gà mái tứ tán.
– Scarlett, xin mời vào nhà, cô kêu lên vui vẻ. Trà đã hãy trong bình và còn có cả bánh mì tròn barm brack nóng hổi để đãi em nữa đấy.
Scarlett lại một lần nữa ngạc nhiên về sự biến đổi của Kathleen, cô ấy trông thật hạnh phúc. Và thật mạnh khỏe. Cô trưng diện những thứ mà Scarlett vẫn xem như một sự nguỵ trang: một cái váy nâu để hở mắt cá chân, bên trong là những váy phồng màu xanh và vàng. Cô vén một bên váy giắt lên thắt lưng tấm tạp dề dệt tại nhà để hở những cái váy phồng. Nhưng sao Kathleen lại để chân trần và đi đất vậy, trong khi lẽ ra đôi vớ sọc có thể hoàn tất cách trang sức xinh đẹp của cô?
Scarlett định bụng sẽ nói Kathleen qua ở cùng với nàng bên nhà Molly. Mặc dù không hề giấu giếm ác cảm của mình đối với người chị cùng cha khác mẹ, Kathleen vân có thể chịu đựng được mươi bữa, với lại Scarlett lại đang rất cần đến nàng. Molly có một người đầy tớ làm nhiệm vụ hầu phòng, nhưng cô bé tội nghiệp không hề có chút tài cán gì trong việc chải tóc. Còn tiếc thay, chị Kathleen, một Kathleen khác hẳn, đầy hạnh phúc và tự tin, chắc chắn sẽ không thể đồng tình với ý nàng được, Scarlett biết rõ điều ấy. Thậm chí không nên hoài công gợi ý với chị ấy điều ấy nữa, nàng sẽ chỉ nên bằng lòng với một búi tóc vấn sơ qua hoặc đeo lưới bao tóc vậy.
Nàng nén một tiếng thở dài và bước vào nhà.
Căn nhà nhỏ xinh xinh, lớn hơn nhà của bà nội, nhưng dù sao cũng quá chật hẹp đối với một gia đình. Vậy thì họ ngủ ở đâu nhỉ! Cửa ra vào mở thẳng xuống nhà bếp, rộng hơn gấp đôi so với nhà bếp của căn nhà đầu tiên nàng gặp, nhưng nhỏ hơn một nửa so với căn phòng của Scarlett ở Atlanta. Đập ngay vào mắt trước tiên là lò sưởi lớn bằng đá, chiếm hết giữa bức tường bên phải. Một cầu thang thẳng đứng dẫn lên một cửa mở cao phía trên tường, bên phía trái lò sưởi, còn bên trái là một cánh cửa mở ra phòng khác.
– Em hãy ngồi trên ghế gần ngọn lửa kia kỳa, Kathleen gợi ý.
Một ngọn lửa than bùn nhỏ bập bùng trong lò sưởi, ngay trên nền đá, toàn bộ nền bếp được lót bằng loại đá đục ấy. Nhờ cọ rửa thường xuyên, nó đã lên bóng, và mùi xà bông cay cay pha lẫn với mùi than bùn.
Chúa ơi, Scarlett nghĩ, dòng họ mình nghèo thật, ấy thế mà sao Kathleen lại cứ khóc hết nước mắt nằng nặc đòi trở về sống ở đó! Miệng cười gượng, nàng ngồi trong chiếc ghế bành Windsor mà Kathleen đẩy tới cho nàng.
Trong nhiều giờ sau đó, Scarlett hiểu rằng tại sao dưới cái nhìn của Kathleen, khoảng không gian và sự sang trọng tương đối của cuộc sống ở Savannah đã không sao thay thế nổi căn nhà tranh nho nhỏ quét vôi trong quận Meath. Những người trong dòng họ O Hara ở Savannah đã tạo ra một thứ ốc đảo hạnh phúc, gồm toàn những người trong số họ và tái hiện lại cuộc sống mà họ đã từng biết ở Ireland. Và như vậy là Scarlett đã tìm lại nguyên mẫu cuộc sống ấy.
Những mái đầu không ngừng diễu hành phía trên cao khung cửa ra vào và luôn miệng kêu “cầu Chúa ban phúc cho bạn”, mỗi lần thế người ta đáp lại “Mời bạn đến ngồi gần ngọn lửa”, ai nói xong thường lại bước vào trong nhà. Cứ thế đàn bà, con gái, trẻ em, con trai, đàn ông, trẻ nít hết ra, lại vào, khi từng người một, lúc lại thành từng nhóm hai ba người. Những giọng nói Ireland với cung giọng du dương cứ lyên tục chào Scarlett và chúc mừng nàng đã đến đây bình yên, rồi lại chào Kathleen và chúc cô đã trở về quê hương bình yên, tất cả với một tình cảm thắm thiết gần gũi mà Scarlett tưởng như có thể nắm bắt được nó trong đôi tay của mình. Điều đó cũng thật khác xa với những cuộc thăm viếng trong xã hội trưởng giả, cũng như ngày khác với đêm. Mọi người đều nói với nàng rằng họ là bà con với nàng, và bà con như thế nào. Hết đám đàn ông lại đến đám đàn bà kể lại cho nàng nghe những mẩu chuyện về cha nàng – những hồi ức cũa những người già nhất, những câu chuyện truyền lại từ đời cha, đời ông và lại được những người trẻ hơn kể lại. Nàng nhận ra những nét của Gerald O Hara trên nhiều khuôn mặt đang tụ họp quanh lò sưởi, nhận ra giọng nói của cha mình qua giọng nói của họ. Gần như thể cha nàng đã hiện diện ở đó và nàng nghĩ, nhờ vậy mình nhìn thấy được cha mình đã trải qua thời tuổi trẻ như thế nào khi ông chỉ sống ở đây.
Kathleen còn lâu mới bắt kịp mọi người về những chuyện làng chuyện phố loại ngồi lê đôi mách. Biết bao người cứ lần lượt kẻ vào người ra lại kể đi kể lại cho nàng nghe cùng một câu chuyện, nên chẳng mấy chốc Scarlett có cảm tưởng như quen biết hết từng vị lynh mục, ông thợ rèn cho đến ông chủ quán rượu và người đàn bà có con gà mái mỗi ngày đẻ một trứng có hai lòng đỏ Khi cái đầu hói của cha Dunaher xuất hiện trong khung cửa thì điều ấy xem ra là điều tự nhiên nhất trên đời đối với nàng, và rồi khi vị lynh mục bước vào nhà nàng bất giác nhìn xem cái áo chùng thâm của ông đã vá lại chỗ rách do móc vào hàng rào sắt của nghĩa trang chưa.
Thật giống như xưa khi trong quận, nàng tự nhủ, ai cũng quen nhau, biết công việc của nhau, nhưng nói cho cùng, ở đây thì thu nhỏ hơn, thân thích hơn, và thoải mái hơn. Điều nàng nhìn thấy và cảm nhận được, mà chưa kịp nhận ra, là cái thế giới nhỏ bé trước mắt nàng rõ ràng tốt bụng hơn tất ca những nơi nàng đã từng biết. Nàng chỉ biết một điều là nàng cảm thấy vô cùng thích thú được ở đây.
Chưa hề có ai được những ngày nghỉ tốt đẹp như thế nầy trên trần đời. Mình có biết bao chuyện kể lại cho Rhett nghe. Có thể một ngày nào đó, hai đứa sẽ cùng nhau đến đây, bỏi anh ấy có việc đi Paris hay London bình thường chẳng có gì đáng kể như giọt nước mắt rơi trên mũ. Dĩ nhiên, hai đứa không thể sống như thế nầy, bởi có vẻ là… nhà quê quá sức. Nhưng phải nói là sống ở đây lạ kỳ, hấp dẫn và vui vẻ. Ngày mai, mình sẽ mặc bộ quần áo mua ở Galway để đi thăm mọi người mà không mặc coóc xê. Mình nên mặc váy phồng màu vàng với cái váy xanh hoặc đỏ thì đẹp hơn nhỉ!
Xa xa, có tiếng chuông vang lên và người phụ nữ trẻ mặc váy đỏ đang chỉ cho Kathleen xem những cái răng của đứa con chị ta, bỗng lìa cái ghế đẩu đứng phắt lên.
– Thôi chết, đã đến giờ Kinh nhật tụng rồi! Ai có ngỡ là tôi lại để cho Kevin của tôi về nhà mà cơm vẫn chưa bắc lên bếp lửa như thế nầy!
– Nầy, nầy, thì có món la-gu đây, Mary Helen, chúng tôi có nhiều mà. Bộ Thomas đã chẳng thèm đón tiếp tôi khi tôi trở về với bốn con thỏ lớn mà anh đã bẫy được sao?
Chẳng đầy một phút sau, Mary Helen đã quầy quả bước đi, đứa con nách bên hông, lyễn xúp bọc trong một cái khăn lau xách dưới tay:
– Anh giúp em dọn bàn được chứ Colum! Đám đàn ông sắp về nhà ăn trưa rồi, còn gì. Em không biết Bridie đã đi đâu mất biệt rồi.
Từng người một, cách lyền nhau, những người đàn ông trong nhà lục đục kéo nhau từ ngoài đồng về.
Scarlett được biết về một người anh của cha mình là Daniel, một ông già cao lớn và khỏe mạnh, tuổi đã tám mươi, dáng gầy và xương xương cũng y như những đứa con của bác. Bác có bốn người con tuổi từ hai mươi đến bốn mươi tư, không kể Matt và Gerald mà như nàng nhớ là đang ở Savannah. Trong nhà, chắc không khí vẫn y như thời của cha nàng, ông và những người anh mình. Colum trông bé nhỏ lạ lùng, ngay cả khi ngồi vào bàn ăn, giữa những con người cao lớn nầy của dòng họ O Hara.
Bridie, người mà cả nhà đang chờ, chạy ào vào nhà đúng lúc Kathleen đang chia cho mỗi tô màu xanh và trắng một muôi ra gu. Bride người ướt mẹp. Chiếc áo choàng dán chặt lấy cánh tay và tóc xoã xuống lưng.
Scarlett nhìn ra ngoài trời qua cánh cửa vừa mở toang nhưng mặt trời còn đang thiếu sáng.
– Chắc là chị đã rơi xuống cái giếng nào đó chứ gì, Bridie! – Một người em của cô ta là Timothy hỏi.
Timothy rất vui vì đã làm cả nhà chuyển hướng chú ý bởi cả đám anh em trong nhà đang hùa nhau chọc quê anh nhát như thỏ đế trước cô gái mà họ giấu tén chỉ gọi là cô “tóc vàng”.
– Chị tắm ngoài sông, Bridie đáp lại.
Rồi cô cắm cúi ăn không thèm để tâm đến tiếng bàn tán ồn ào chung quanh. Nhưng chính Colum, người xưa nay ít tham gia vào chuyện châm chọc, đấm tay xuống bàn, lên tiếng.
– Bridie O Hara, hãy nhìn anh đây nầy hơn là nhìn cái con thỏ đế ấy. Vậy ra em không biết là sông Boyne cứ một dặm chiều dài thì mỗi năm lại cướp đi một mạng người sao?
– Lại sông Boyne.
– Có phải cũng là con sông Boyne như con sông trong trận đánh ở Boyne không! Scarlett hỏi.
Cả bàn ăn im lặng.
– Cha em đã kể cho em về nó đến hàng trăm lần, nàng nói tiếp. Cha nói rằng dòng họ O Hara đã mất hết sạch đất đai là vì trận thua ấy.
Dĩa muỗng rổn rảng trở lại.
– Đúng y như thế, Colum đáp. Nhưng con sông thì vẫn tiếp tục dòng chảy của nó. Nó xác định ranh giới cho miền đất nầy. Anh sẽ chỉ cho em nếu như em muốn. Nhưng chắc chắn không phải để cho em tính lấy đó làm nơi tắm rửa đâu. Nào Bridie, em đâu có ngốc đến vậy. Cái gì đã xui em?
– Kathleen đã báo với em là có cô em họ Scarlett đến nhà và Eileen lại cũng đã bảo em rằng người hầu phòng là phải tắm rửa mỗi ngày trước khi sờ đến quần áo hoặc mái tóc của người mình hầu hạ. Bởi thế em mới đi tắm đấy.
Lần đầu tiên, cô chăm chú nhìn Scarlett.
– Chị có ý làm em hài lòng để em đem chị theo sang Mỹ cùng với em, cô giải thích.
Đôi mắt xanh của cô ánh lên vẻ trang nghiêm và chiếc cằm nhỏ tròn trĩnh đưa về phía trước vẻ quả quyết Scarlett cảm thấy hài lòng. Chắc là chăng phải sợ Bridie sẽ khóc sướt mướt vì nhớ nhà, điều ấy đã rõ.
Nhưng nàng chỉ có thể nhờ vả cô trong những ngày nàng ở chơi đây. Không bao giờ một phu nhân miền Nam lại mong muốn có một người hầu hạ da trắng cả. Nàng sẽ tìm cách nói với cô gái sau.
Chính Colum đã trả lời thay cho nàng.
– Anh đã quyết định đem em cùng chúng ta đến Savannah, Bridie ạ, bởi thế em chẳng cần lyều mạng để…
– Hoan hô! Bridie kêu lên.
Rồi, cô đỏ mặt.
– Chị sẽ không bao giờ ồn ào như thế đâu suốt thời gian phục vụ, cô hứa với Scarlett.
Quay sang Colum:
– Em chỉ ra đến chỗ cạn, nước mới tới gần đầu gối, đâu đến nỗi ngu như anh tưởng.
– Rồi sẽ xem em ngốc thuộc loại nào. Colum đáp lại. Nhưng lúc nầy anh đã mỉm cười.
– Scarlett sẽ có nhiệm vụ dạy cho em biết những yêu cầu của một phu nhân, anh nói tiếp. Nhưng em không nên hành hạ Scarlett để cố học cho bằng được trước lúc lên đường. Các em sẽ ở cùng phòng suốt hai tuần và một ngày trên biển, và như thế là quá đủ để cho em học rồi.
Còn trong lúc nầy, hãy cứ kiên nhẫn, và hãy cùng với Kathleen làm thật tốt mọi nhiệm vụ của em trong nhà nầy đi.
Bridie thở phào.
– Đúng là có cả một núi công việc phải làm khi mình là đứa út trong nhà.
Tất cả họ chòng ghẹo nàng ầm ĩ, ngoại trừ Daniel không hề nói một lời suốt bữa. Ăn xong, bác đẩy ghế đứng lên.
Đào hố lúc trời còn khô ráo thì rễ hơn bác nói. Ăn xong đi, rồi làm tiếp.
Bác kính cẩn nghiêng mình cúi chào Scarlett.
– Katie Scarlett O Hara, bác nói, cháu làm vinh dự ngôi nhà của bác và bác hân hạnh tiếp đón cháu. Bác rất yêu mến cha cháu, cha cháu khuất bóng là bác nghe như có hòn đá nặng trĩu trong lòng từ hơn năm mươi năm nay.
Nàng sững sờ không nói được lời nào. Khi nàng định thần lại thì Daniel đã mất hút sau kho Lẫm và đang trên đường ra đồng.
Colum cũng đứng dậy và kéo ghế đến gần lò sưởi:
– Em có thể là chưa biết hết, Scarlett thân yêu, nhưng em đã gây ấn tượng không nhỏ cho ngôi nhà nầy rồi đấy. Đúng là lần đầu tiên anh nghe Daniel O Hara mở lời về một chuyện ngoài chuyện nông trại đấy. Em cố cẩn trọng kẻo tất cả các bà goá và các cô gái già trong vùng lại giáng xuống em những lời trù ếm khủng khiếp. Em cứ hình dung xem bác Daniel ở goá, thì bác có một người vợ mới cũng hợp chứ sao?
– Kỳa, anh Colum, bác ấy già rồi mà!
– Chứ mẹ bác ấy lại không còn khỏe mạnh dù đã trăm tuổi rồi sao! Tốt nhất là em phải nhắc nhở cho bác ấy biết là em đã có chồng và chồng em đang đợi em ở nhà.
– Có lẽ đúng hơn là em phải nhắc chồng em rằng anh ấy không phải là người đàn ông duy nhất trên đời nầy. Em sẽ báo anh ấy biết là anh đã có một tình địch ở Ireland.
Ý nghĩ ấy khiến nàng bật cười: Rhett ghen với một chủ nông trại Ireland. Nhưng xét cho cùng, sao lại không nhỉ! Một ngày nào đó lúc còn ở đây nàng có thể sẽ chỉ nói thoáng qua mà không nói rõ đó là ông bác của nàng, cúng không nói ông ấy đã già như những ngọn đồi. Ô, nàng sẽ hài lòng biết bao một khi đưa được Rhett đến nơi nàng muốn! Nỗi nhớ nhà chợt như con sóng quất vào da thịt nàng khiến nàng đau nhói. Nàng sẽ không chọc ghẹo chàng về chuyện Daniel O Hara lẫn ai khác nữa. Tất cả điều nàng muốn là được ở bên chàng, được yêu chàng, có được đứa con nầy để cả hai cùng yêu thương.
– Colum nói có điểm đúng đó, Kathleen nhận xét, Daniel đã dành cho em lời chúc phúc của người trưởng tộc. Khi em không còn chịu đựng nổi Molly thêm một giây phút nào nữa thì em có thể đến ở tại đây nếu em muốn.
Scarlett thấy dịp may đang đến. Nàng ngạc nhiên đến sửng sốt.
– Vậy chị sắp xếp cho mọi người ở đâu đây! Nàng hỏi thẳng.
– Có căn gác chứa thóc được phân làm hai. Bọn con trai một bên. Bridie và chị bên kia. Và bác Daniel kê giường ở một góc, cạnh lò sưởi, vì bà nội không thích chỗ đó. Chị sẽ chỉ cho em xem.
Kathleen nắm lấy rìa một băng ghế dài bằng gỗ, đặt dọc theo tường, kéo ra để lộ một tấm nệm dày, trên phủ tấm chăn len dày màu đỏ, kẻ ca rô.
– Bác ấy bảo, chính vì vậy mà bác đã dùng đến nó, để cho mẹ của bác ấy hiểu rằng bà đã bỏ lỡ, nhưng chị thì lại vẫn nghĩ, bác ấy cảm thấy quá cô đơn khi ở một mình bên trên căn phòng, từ ngày bác Theresa mất đi.
– Bên trên căn phòng à!
– Đi lối nầy đây.
Kathleen chỉ cánh cửa.
– Cả nhà đã biến nó thành một phòng khách, bỏ phí khoảng không gian ấy thì thật phi lý. Giường mềm vẫn để đó dành cho em đấy nếu em thích.
Scarlett không sao hình dung được. Theo nàng, bảy con người chen chúc trong một căn nhà quá nhỏ thế nầy, thì ít ra cũng đã thừa ra đến bốn hoặc năm người rồi. Nhất là lại với những người toàn tầm vóc khổng lồ.
Nàng nghĩ thầm, chẳng trách người ta vẫn cứ xem cha nàng là một tên đẻ non, cũng chẳng trách sao cha mình cứ cư xử như một người khổng lồ thực sự cao đến ba thước.
Cùng với Colum, nàng quay lại chào bà nội trước khi trở về nhà Molly, nhưng bà Katie Scarlett đang ngủ say bên góc lò sưởi.
– Anh nghĩ bà vẫn mạnh khỏe chứ! Scarlett thì thào.
Colum chỉ gật đầu. Anh đợi đến khi họ trở ra lại bên ngoài mới nói:
– Anh thấy cái nồi đặt trên bàn gần như sạch láng. Có lẽ bà đã nấu ăn trưa cho Sean và cùng ăn với nó rồi, trong lúc chúng ta đang ở bên kia. Bà vẫn hay ngả giấc một chút sau bữa cơm.
Những hàng giậu dọc thung lũng nở rộ hoa sơn trà, chim hót véo von trên những cành cao chót vót. Thú vị biết bao khi thả bộ trên đường nầy dù phải giẫm trên bùn.
– Có thung lũng nào dẫn đến sông Boyne không anh Colum! Anh đã hứa đưa em đến đó mà.
– Anh có quên đâu. Sáng mai nếu em muốn. Còn hôm nay, anh đã hứa với Molly sẽ đưa em về sớm. Chị ấy sẽ thết em một tuần trà đấy.
Một tuần trà thết mình! Một ý tưởng hay là được làm quen với gia đình chị ấy trước khi về ở luôn Charleston.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+