Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Hậu cuốn theo chiều gió – Chương 53-54 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 53
Sáng hôm sau, Colum làm nàng giật mình khi anh xuất hiện trên lưng ngựa ngay trước bữa điểm tâm, tay dắt cương con ngựa thứ hai.
– Em nói với anh là em thích cưỡi ngựa, anh giải thích, nên anh tìm cách mượn hai con đây. Nhưng ta phải trả chúng về vào giờ kinh nhật tụng trưa nay. Vậy em cầm lấy phần bánh mì còn lại tối qua rồi theo anh đi ngay, kẻo nhà lại đầy ắp các bà, các cô đến thăm bây giờ.
– Nhưng nó chưa thắng yên mà, Colum.
– Đã sao nào! Em cưỡi ngựa giỏi lắm mà, có đúng không! Lấy bánh mì lẹ đi Scarlett, Bridie sẽ giúp em lên ngựa.
Từ nhỏ, nàng đã không còn cưỡi ngựa trần và ngồi để hai chân hai bên như thế nầy nữa rồi. Nàng đã quên cái cảm giác ăn ý với con ngựa. Dù vậy, nàng làm quen lại cũng khá nhanh như thể xưa nay không làm gì khác hơn, và chẳng mấy chốc nàng chẳng còn cần đến dây cương nữa. ép hai đầu gối vào là đủ để điều khiển con vật rồi.
– Ta đi đâu đây!
Họ vừa tiến vào một con đường nhỏ mà nàng chưa từng đặt chân đến.
Đến sông Boyne. Anh sẽ chỉ cho em xem cái nầy.
À đến con sông, Scarlett thấy mạch mình đập nhanh lên. Nó vừa cuốn hút nàng lại vừa khiến nàng ghê tởm.
Trời bắt đầu đổ mưa, và nàng thầm cảm ơn Bridie đã nhắc nàng mang theo khăn san. Nàng che kín lên đầu rồi lặng lẽ theo sau Colum, tai lắng nghe tiếng mưa rơi trên lá và tiếng vó ngựa khua đều đặn. Yên tĩnh quá!
Nàng chẳng chút bất ngờ khi cơn mưa tạnh. Lúc nầy, chim chóc ẩn mình trong các hàng giậu lại bay ra.
Họ đi đến cuối đường. Con sông nằm tại đây. Hai bờ thấp, nước sông gần như bập bềnh vỗ vào mạn bờ.
– Đây là khúc sông cạn mà Bridie vẫn thường tắm, Colum nói. Em có thích tắm một chút không?
Scarlett làm bộ rùng mình.
– Em đâu có gan đến thế. Nước chắc lạnh lắm.
– Rồi em sẽ thấy. Chỉ vài giọt tung tóe lên thôi mà. Chúng ta vượt qua đi. Cầm chắc dây cương nhé.
– Con ngựa của Colum thận trọng bước xuống nước.
Scarlett vén váy lên dúi dưới đùi rồi theo sau.
Sang đến bờ bên kia, Colum nhảy xuống đất.
– Em lại đây, chúng ta ăn sáng, anh nói. Để anh cột ngựa vào cây đã.
Ở đây, cây mọc ngay sát mặt nước. Bóng râm lốm đốm trên khuôn mặt Colum, Scarlett trườn người xuống đất rồi trao dây cương cho ông anh. Nàng tìm một chỗ nhiều nắng để ngồi. Lưng tựa vào một gốc cây. Những đoá hoa vàng xinh xắn với lá hình trái tim phủ đầy mặt đất. Nàng nhắm mắt và lắng nghe tiếng thì thầm của dòng sông, tiếng lá rì rào trên đầu và tiếng chim hót líu lo. Colum đến ngồi cạnh nàng và nàng từ từ mở mắt.
Anh bẻ đôi ổ bánh mì rồi đưa cho nàng phần lớn hơn.
– Anh muốn kể với em một câu chuyện trong lúc ăn, anh nói. Chỗ chúng ta đang ngồi có tên gọi là Ballyhara. Cách đây khoảng hai trăm năm, đó là mảnh đất của tổ tiên em, tổ tiên chúng ta. Đó là mảnh đất của dòng họ O Hara.
Scarlett đứng bật dậy và đưa mắt nhìn quanh.
– Khoan nói gì cả, hãy ăn nốt phần bánh mì ngon ngọt của em đi Katie Scarlett ạ. Câu chuyện còn khá dài.
Nụ cười của Colum đã chặn ngang các câu hỏi trên môi nàng.
– Cách đây hai ngàn năm, thậm chí hơn thế nữa, anh nói tiếp, những người đầu tiên của dòng họ O Hara đến định cư ở đây và biến mảnh đất nầy thành gia sản của họ. Cách đây một ngàn năm – em thấy đấy, chúng ta đang tiến gần thêm – bọn Viking đã khám ra những vùng đất màu mỡ của Ireland và rắp tâm chiếm đoạt. Người Ireland cũng như những người trong dòng họ O Hara đã phải canh giữ các con sông, nơi bọn xâm lược có thể xuất hiện trên các chiến thuyền với hình đầu rồng trước mũi, và đã dựng lên các đồn luỹ để tự vệ.
Colum bẻ một mẩu bánh cho vào miệng. Scarlett nóng lòng muốn nghe tiếp. Bao năm qua… Đầu óc nàng không hình dung nổi sao lại lâu đến thế. Trước nghìn năm thì là chuyện gì!
– Bọn Viking đã bị đẩy lùi, Colum kể tiếp và dòng họ O Hara lại có thể cấy cày trên mảnh đất của mình và vỗ béo đàn gia súc trong hoà bình suốt khoảng hai trăm năm sau đó. Họ xây lên một thành luỹ khá đồ sộ để sinh sống cùng các gia nhân vì người Ireland vốn có trí nhớ rất tốt và cũng như bọn Viking đã từng đến đây, những cuộc xâm lăng của bọn khác vẫn có thể xảy đến. Và điều đó đã xảy ra. Lần nầy không phải là bọn Viking nữa mà bọn Anh, mà trước đó gốc gác còn là người Pháp. Chúng chiếm hết phần nửa Ireland, nhưng những người O Hara vẫn cầm cự được sau những bờ thành vững chắc và tiếp tục canh tác đất đai của mình thêm năm trăm năm nữa.
Mãi đến trận chiến trên sông Boyne, Colum kết luận, mà chắc em đã biết lịch sử bi thảm của nó. Sau hai ngàn năm được canh tác bởi dòng họ O Hara, đất đai giờ đã trở thành của người Anh. Những người O Hara đã bị đẩy lùi sang bên kia khúc sông cạn – những người O Hara ở đây là muốn nói những người còn sống sót lại, những bà vợ goá và những đứa con côi. Một trong những người con ấy khi lớn lên, đã trở thành tá điền ở bờ bên kia, với người Anh. Người cháu của ông cũng canh tác trên cùng thửa đất ấy, đã lấy bà nội Katie Scarlett của chúng ta. Bên cạnh cha, ông đã nhìn thấy bên trên những dòng nước đục ngầu của dòng sông Boyne là toà lâu đài đổ nát của dòng họ O Hara và, cũng tại đó, ông đã thấy mọc lên một dinh thự của người Anh. Nhưng cái tên Ballyhara thì vẫn còn lại mãi.
Và cả ông Gerald, cha nàng, khi nhìn ngôi nhà cũng biết ngay mảnh đất ấy thuộc về dòng họ O Hara.
Scarlett oà khóc. Lúc nầy đây, nàng mới chợt hiểu cơn phẫn nộ và nỗi đau xót mà nàng nhìn thấy trên khuôn mặt cha mỗi khi ông gầm lên nhắc lại cuộc chiến đấu ở sông Boyne.
Colum đã ra bờ sông để uống nước. Rồi anh rửa tay và vúc nước cho Scarlett. Khi nàng uống xong anh dịu dàng lau những dòng nước mắt đang đầm đìa trên má nàng.
– Thật, anh chẳng muốn kể tất cả những chuyện nầy cho em nghe chút nào. Katie Scarlett ạ.
Nàng ngắt lời anh, phật ý.
– Em có quyền được biết chứ!
– Anh cũng nghĩ vậy.
– Kể cho em nghe nốt đi em biết là chưa hết mà. Nhìn mặt anh là biết.
Colum trông nhợt nhạt như người đang phải chịu một thử thách quá sức mình.
– Đúng là chuyện còn chưa hết. Ballyhara của người Anh đã được dựng lên cho một Huân tước trẻ tuổi. Ông ta đẹp như thần Apollon và, theo lời đồn, ông ta cũng tự xem mình như một vị thần. Ông quyết định phải biến bằng được Ballyhara thành một lãnh địa đẹp nhất Ireland. Lãnh địa của ông – bởi ông làm chủ Ballyhara cho đến viên đá cuối cùng và chiếc lá cây cuối cùng – phải lớn hơn bất kỳ ngôi làng nào khác, thậm chí phải rộng hơn cả Dublyn. Và ông đã làm thế thật. Thật ra nó cũng không lớn như Dublyn, ngoại trừ con đường độc nhất của nó rộng hơn con đường lớn nhất của Dublyn. Các chuồng ngựa của ông trông giống như ngôi thánh đường, các cửa sổ rực rỡ như những viên kim cương, các khu vườn trải lớp thảm cỏ mềm mại dài đến tận ven bờ sông Boyne. Những con công xòe đuôi khoe những cánh quạt điểm ngọc trên bãi cỏ, và các phu nhân làm rạng rỡ cho các lễ hội của ông. Ông ta là lãnh chúa của Ballyhara. Nỗi ân hận duy nhất của ông là chỉ có một đứa con trai độc nhất. Nhưng ông cũng đã sống quá đủ để nhìn thấy mặt đứa cháu trai của mình trước khi chui xuống hoả ngục. Và đứa cháu trai đó cũng không có em trai em gái gì cả. Nhưng đứa cháu nầy rất đẹp trai và rồi cũng trở thành lãnh chúa của Balìyhara, của các chuồng ngựa to như thánh đường và của ngôi làng lộng lẫy. Người con của ông ta sau nầy cũng vậy. Anh còn nhớ vị Huân tước trẻ tuổi của Ballyhara ấy. Hồi đó anh mới chỉ là một đứa bé và anh nhìn ông ta như một con người thần kỳ. Ông ta cưỡi một con ngựa rất lớn và, khi vó ngựa cày nát những đồng lúa của chúng ta trong các cuộc săn cáo, ông ta luôn quẳng cho bọn trẻ chúng anh những đồng tiền. Ông ta cao lớn và mảnh mai trong bộ áo màu hồng cùng chiếc quần cụt màu trắng và đôi.giầy cao cổ màu đen bóng loáng. Hồi đó, anh không hiểu vì sao cha anh lại thu sạch những đồng tiền ấy, rồi vừa vặn cong chúng, vừa nguyền rủa tên Huân tước vì đã bố thí cho bọn anh.
Colum đứng dậy và đi đi lại lại gần bờ sông. Rồi khi anh kể tiếp, do cố kiềm chế, giọng anh bỗng đanh lại như tiếng kim khí.
– Đói kém đã xảy đến, tiếp theo là biết bao thống khổ và chết chóc, “Ta không sao chịu đựng được khi thấy các nông dân của ta khốn khổ như thế, vị Huân tước của Ballyhara tuyên bố. Ta sẽ cho đóng hai con tàu vững chắc và sẽ chở họ miễn phí đến tận nước Mỹ, nơi thực phẩm vô cùng phong phú: Ta còn kể gì những tiếng rên rỉ của lũ bò cái vì rồi sẽ chẳng còn ai để vắt sữa nữa, cũng chẳng còn màng gì đến những cánh đồng tầm ma sẽ lấn chiếm vì sẽ chẳng còn ai để canh tác nữa. Ta lo lắng cho người dân của Ballyhara nhiều hơn là cho đàn gia súc và thóc lúa”. Nông dân và dân làng đã hôn tay ông vì lòng tốt của ông, và rất nhiều người đã sửa soạn cho chuyến đi xa. Nhưng cũng có một số người không chịu được nỗi đau phải xa lìa Ireland. Họ tuyên bố với vị Huân tước trẻ tuổi: “Chúng tôi sẽ ở lại, dù có phải chết đói đi nữa”. Ông ta bèn công bố khắp vùng rằng nếu ai đó đàn ông hay phụ nữ, muốn kiếm một chỗ trên tàu thì chỉ việc đến xin và ngài Huân tước sẽ rất sung sướng tặng miễn phí. Cha anh lại nguyền rủa ông ta một lần nữa. Ông đã tỏ ra giận dữ với hai anh mình là Matthew và Brian vì các bác ấy đã chịu nhận bố thí của gã người Anh. Nhưng họ vẫn kiên quyết ra đi… và đã chết đuối cùng những người khác trên những con tàu mục ruỗng, bị đắm trên biển ngay từ cơn gió mạnh đầu tiên. Sau nầy, người ta đã đặt tên cho những con tàu tồi tàn nầy là các quan tài bơi. Một người đàn ông ở Ballyhara đã đứng rình trong chuồng ngựa, chẳng cần biết nó đẹp như một ngôi thánh đường. Và khi gã Huân tước trẻ tuổi đến tìm con ngựa lang trắng to lớn của hắn, người đàn ông đã tóm lấy vị Huân tước tóc vàng, đẹp trai của Ballyhara và treo cổ hắn trên ngọn tháp bên bờ sông Boyne, nơi mà trước kia những người O Hara đã từng ngồi rình những chiếc thuyền rồng.
Scarlett lấy hai tay bịt miệng. Colum trông thật nhợt nhạt khi.anh vừa nói vừa rảo bước bên bờ sông. Ngọn tháp. Chắc cũng chính là ngọn tháp ấy. Nàng nắm chặt bàn tay đưa lên miệng. Nàng không ngắt được lời anh.
– Không ai biết lai lịch người đàn ông đã ẩn mình trong chuồng ngựa, Colum kể tiếp. Người đoán nầy, kẻ đoán nọ. Khi lính Anh kéo đến, những đàn ông còn ở lại Ballyhara nhất loạt không cung khai người đó. Bọn Anh đã treo cổ tất cả họ để trả thù cho cái chết của gã Huân tước trẻ tuổi.
Colum trông tái mét. Một tiếng kêu bật ra từ cổ họng – một âm thanh tắc nghẽn không ra giọng người. Anh trừng trừng nhìn Scarlett, còn nàng thì đã co rúm người lại vì sợ hãi trước khuôn mặt man dại và thống khổ ấy!
– Một cảnh trí ư? Anh thét lên.
Tiếng thét gầm vang như tiếng đại bác. Anh quỳ xuống bên bờ sông phủ đầy những đoá hoa hồng vàng xinh xắn và gập người về phía trước, hai tay ôm mặt, toàn thân run lên bần bật.
Scarlett đưa tay về phía anh, rồi nhẹ nhàng quỳ xuống bên anh. Nàng không còn biết phải làm gì nữa.
– Hãy thứ lỗi cho anh, Scarlett, nàng nghe giọng nói của một Colum quen thuộc khi anh ngẩng đầu lên. Chị Molly của anh hẳn phải là cô nàng ngu ngốc nhất trời Tây nên mới nói ra một chữ như thế. Chị ấy luôn có cái khiếu làm cho anh phát điên lên.
Anh mỉm cười, một nụ cười thuyết phục.
– Ta còn đủ thời gian để dạo quanh Ballyhara trên lưng ngựa nếu em muốn, anh đề nghị. Cơ ngơi nầy đã bị bỏ hoang từ gần ba chục năm nay, nhưng chẳng hề bị phá huỷ chút nào. Thậm chí chẳng ai muốn lại gần.
Anh chìa tay cho nàng và nụ cười làm khuôn mặt tái nhợt của anh sáng lên.
– Nào đi, anh giục. Ngựa vẫn ở đấy.
Con ngựa của Colum rẽ một đường giữa các bụi cây ngấy và cành lá chằng chịt, và chẳng mấy chốc Scarlett đã nhìn thấy những tường thành đồ sộ bằng đá của ngọn tháp trước mặt họ. Colum giơ một tay lên cao để lưu ý nàng, rồi cho ngựa dừng lại. Anh đưa hai tay lên miệng làm loa và hô lớn: “Seachain, seachain”. Tiếng vọng lại từ các phiến đá nghe thật lạ lùng.
Anh quay về phía Scarlett và nhìn nàng vui vẻ. Đôi má anh đã hồng hào trở lại.
Tiếng gaélyque đấy, cô em họ thân mến ạ, tiếng Ireland cổ đấy. Có một bà thầy pháp, một cailleach, sống trong một túp lều gần đây. Một số người nói rằng đó là một bà tiên cũng lâu đời như Tara, số khác thì lại nói bà ấy là vợ của Paddy Flynn, ở Trim, đã trốn đi từ hơn hai chục năm nay. Anh kêu to là để báo cho bà ấy biết chúng ta đi qua. Bà ấy không ưa bị bất chợt. Anh không nói mình tin phù thuỷ, nhưng có kính trọng một chút cũng chẳng sao…
Họ cùng tiến đến khoảng rừng thưa, nơi ngọn tháp sừng sững. Đến gần, Scarlett nhận thấy không có chút vữa nào giữa các viên đá, nhưng nào chúng có xê xích mảy may. Colum nói nó được xây từ bao giờ nhỉ! Một ngàn năm! Hai ngàn năm! Đâu có quan trọng gì. Nàng rất sợ khi nhớ lại vẻ mặt kỳ lạ của Colum ban nãy.
Nhưng lúc nầy thì không. Ngọn tháp nầy mãi mãi vẫn chỉ là một toà nhà, hơn nữa, nó còn được xây dựng tài tình nhất mà trước giờ nàng chưa từng thấy. Nó chẳng có gì đáng sợ cả, nàng nhắc đi nhắc lại với chính mình. Thực ra mình còn thấy nó hấp dẫn nữa là khác. Nàng bước đến gần tường thành và đút ngón tay vào kẽ nối giữa các viên đá.
– Em dũng cảm lắm, Scarlett thân yêu ạ. Anh đã báo trước với em rằng ngọn tháp nầy bị một kẻ chết treo ám đấy!
– Ối chà chà! Làm gì có ma quỷ! Hơn nữa ngựa mình đã không đến gần nếu ngọn tháp bị ma ám… Ai cũng biết loài vật rất nhậy cảm với những chuyện ấy.
Colum bật cười.
Scarlett đặt một tay lên tường. Hàng bao thế kỷ mưa gió đã bào nhẵn bề mặt. Nàng cảm thấy dưới các ngón tay mình hơi ấm của mặt trời và cái lạnh của mưa gió. Một cảm giác thanh thản lạ thường tràn ngập trái tim nàng.
– Nó trông thật cổ kính, nàng nhận xét, dẫu biết lời mình không sao diễn tả nổi suy nghĩ của mình, nhưng chả sao.
– Nó đã sống sót, Colum đáp. Hệt như một thân cây đại thụ với những cội rễ sâu xa, vươn đến tận lòng đất.
“Những cội rễ sâu xa”. Nàng đã nghe những điều nầy ở đâu rồi nhỉ! À phải rồi, tất nhiên. Rhett cũng đã nói như thế về Charleston. Scarlett mỉm cười, mơ màng mân mê những viên đá cổ. Nàng sẽ có vài chuyện để nói với chàng về những cội rễ sâu xa. Chỉ cần nàng lại mở miệng huênh hoang về sự cổ kính của Charleston!
Dinh thự của Ballyhara cũng được xây bằng đá, nhưng đó là đá hoa cương được đẽo gọt thành từng tảng chữ nhật ngay ngắn, nó gây cho ta một cảm giác bền vững, không thể phá huỷ; những cửa kính vỡ nát và lớp sơn tróc lở của các thanh nẹp cửa sổ trông thật bất nhã trước vẻ vĩnh cửu nguyên vẹn của đá. Đó là một toà nhà đồ sộ mà chỉ riêng hai cánh của nó đã lớn hơn mọi toà nhà mà Scarlett từng biết. Nó được xây để trường tồn với thời gian, nàng thầm nghĩ. Thật đáng tiếc không ai sống ở đó cả, thật lãng phí biết bao.
– Thế Huân tước của Ballyhara không có con cái sao? – Nàng hỏi Colum.
– Không! – Anh trông thật hả hê – Hắn có một người vợ theo như anh được biết. Bà nầy đã bỏ về với gia đình mình, hoặc đã đến bệnh viện tâm thần gì đó. Người ta đồn rằng bà ta đã hoá điên.
Scarlett cảm thấy không nên quá ca ngợi toà nhà trước mặt Colum.
– Ta vào xem làng đi, nàng đề nghị.
Đúng hơn đó là cả một thành phố nhỏ, và ở đó không một tấm kính nào còn nguyên vẹn, không một cánh cửa nào không bị đâm thủng. Đó là thành phố bị huỷ hoại, bị cướp phá, khiến Scarlett thấy rợn người. Sự hằn thù đã gây ra hậu quả như thế đó.
– Đường nào về nhà tốt nhất đây? – Nàng hỏi Colum.

 

Chương 54
– Ngày mai là sinh nhật bà nội đấy, Colum nhắc lại khi chia tay Scarlett trước cửa nhà bác Daniel. Mọi người có lương tri đều tìm cách lặn mất tăm mãi cho đến ngày ấy, và anh thú thực cái lương tri ấy cũng đang cám dỗ anh. Báo với nhà dùm sáng mai anh trở lại.
Sao đột nhiên lại phải phù phiếm thế! Scarlett cứ tự hỏi. Ngày sinh nhật của một bà cụ thì có gì nhiều nhặn phải làm đâu. Một mâm bánh sinh nhật, dĩ nhiên rồi, nhưng ngoài ra còn gì nữa! Nàng quyết định tặng bà cái cổ áo đăng ten xinh xinh mà nàng đã mua ở Galway. Nàng còn kịp chán để sắm một cái khác trên đường về.
Chúa ơi, chỉ còn hết tuần nầy nữa thôi!
Mới bước qua ngưỡng cửa, Scarlett lập tức hiểu ngay loại công việc gì đang chờ đợi nàng. Phải cọ rửa và đánh bóng toàn bộ đồ đạc trong nhà bà Katie Scarlett, cho dù chúng đã sạch sẵn đi nữa, và cả trong nhà bác Daniel.
Kế đó là nhổ cỏ và quét dọn khoảng sân của căn nhà cũ để đặt các băng ghế, ghế tựa, ghế đẩu cho tất cả những ai không còn có thể nhét nổi vào trong nhà. Còn phải quét dọn lau chùi cả kho thóc và để sẵn ở đó những bó rơm sạch sẽ cho những ai muốn ngủ lại. Rõ ràng mọi người đang chuẩn bị cho một ngày lễ lớn. Sống đến một trăm tuổi đâu phải chuyện thường tình.
– Ăn lẹ lên rồi biến hết đi, Kathleen ra lệnh cho cánh đàn ông khi họ kéo đến dùng bữa trưa.
Cô đặt một bình sữa đông cùng bốn ổ bánh mì và một khoanh bơ lên bàn. Ngoan ngoãn như một bầy cừu, họ ăn ngấu nghiến với một tốc độ mà Scarlett không tài nào hình dung nổi, rồi lặng lẽ bỏ ra ngoài, đầu cúi xuống để chui qua ngưỡng cửa.
Còn bây giờ ta bắt đầu được rồi, Kathleen tuyên bố khi họ đã đi khỏi. Scarlett, chị cần rất nhiều nước ngoài giếng. Mấy cái xô để ở cửa đó, y như cánh đàn ông trong nhà, Scarlett cũng chẳng hơi sức đâu tranh cãi.
Sau bữa trưa, tất cả phụ nữ trong làng đều kéo đến giúp, mang theo cả trẻ nhỏ. Ôn ào đến khiếp được, mọi người ai nấy đều nhễ nhại mồ hôi, các ngón tay Scarlett đã sưng rộp cả lên, mà nàng lại cảm thấy vui hơn bao giờ hết. Đi chân không như mọi người, chiếc tạp dề lớn quấn ngang hông, tay áo xắn cao, nàng tưởng mình như trở lại thời thơ ấu và đang chơi đùa ở sân sau, khiến Mama phát cáu lên vì nàng làm lấm lem chiếc yếm đẹp của mình và lột hết cả giầy vớ ra. Chỉ khác một điều là lúc nầy nàng còn bạn bè để vui đùa thay vì hồi ấy chỉ có con nhỏ mít ướt Suellen và bé Carreen vốn còn quá nhỏ để cùng chơi được.
Từ bấy đến nay, bao lâu rồi nhỉ… chắc không lâu như khi nghĩ về cái gì đó cổ xưa như ngọn tháp, mình đang nghĩ tới… những cội rễ sâu xa… Sáng ấy Colum trông thật đáng sợ. Câu chuyện những con tàu ấy khủng khiếp thật… Chính các chú, các bác mình, các anh của cha mình đã bị chết đuối. Gã Huân tước người Anh kia thật đáng nguyền rủa. Mình thật hả dạ khi người ta đã treo cổ gã.
***
Đúng là chưa từng thấy một ngày lễ nào như ngày sinh nhật của cụ bà Katie Scarlett. Từ khắp quận Meath, những người thuộc dòng họ O Hara lũ lượt kéo đến bằng xe lừa, xe bò, hoặc cưỡi ngựa hay đi bộ. Một nửa dân số của Trim có mặt ở đây, và cả Adamstown không ai là vắng mặt. Họ mang đến những quà tặng, những câu chuyện, những món ăn được chuẩn bị đặc biệt cho ngày lễ, mặc dù Scarlett nghĩ chỉ riêng thức ăn ở nhà cũng đủ nuôi cả một đạo quân. Cỗ xe kéo của Mahomey chất đầy những thùng bia và, cỗ xe kéo của Jim Daly từ Mullyngar đến, cũng vậy. Seamus, con trưởng của già Daniel, quất con ngựa thồ một hơi đến Trim và trở về với cả một thùng ống vố bằng đất trĩu nặng trên lưng trông như một cái bướu xù xì, và hai bao đựng đầy thuốc lá lủng lẳng ở yên ngựa. Lệ là phải tặng cho mỗi người đàn ông – và cả một số phụ nữ – một chiếc ống vố trong dịp đáng ghi nhớ nầy.
Bà nội Scarlett tiếp đón dòng thác người đến thăm và quà cáp với vẻ hoan hỉ của một bà hoàng, chễm chệ trên cái ghế lưng thẳng với chiếc cổ đăng ten mới toanh phía trên bộ áo đẹp bằng lụa đen, và thiu thiu ngủ khi nào thấy muốn thiu thiu, hoặc nhấm nháp tách trà có pha chút Whisky.
Khi chuông vang báo giờ kinh nhật tụng buổi chiều thì trong ngôi nhà tranh và quanh đó đã có tới trên ba trăm người đến mừng thọ Katie Scarlett O Hara nhân ngày sinh thứ một trăm của bà.
Bà đã bảo phải tổ chức y “như trước kia”, và một ông già đã đến ngồi đối diện với bà bên ngọn lửa, ở vị trí danh dự. Bằng các ngón tay mềm mại và nhăn nheo.
Ông rút ra từ tấm vải bọc một chiếc đàn hạc; hơn ba trăm giọng nói đều lặng đi, thích thú. Đó là MacCormac, người kế thừa đích thực duy nhất nền âm nhạc của các nhà thơ đi rong kể từ khi O Carolan vĩ đại qua đời. Ông cất tiếng và giọng ông nghe êm như tiếng nhạc.
– Tôi xin thưa cùng quý vị những lời của người thầy Turlough O Carolan: “Tôi từng sống ở Ireland, hạnh phúc và mãn nguyện, cạn thét cùng những người đàn ông chân chính và hết lòng say mê âm nhạct. Và tôi xin được thêm mấy lời thô thiển của bản thân: “Tôi đang cụng ly với tất cả những người đàn ông chân chính và những phụ nữ chân chính như Katie Scarlett O Hara”. – Ông nghiêng mình về phía bà. – Có nghĩa là, khi tôi được mời nâng chén, ông nói thêm.
Hơn hai chục bàn tay vội vã rót đầy các ly. Ông chọn ly lớn nhất, nâng lên chúc sức khỏe cụ bà Katie Scarlett, rồi nốc cạn một hơi.
– Bây giờ tôi xin hát hầu quý vị câu chuyện về Finn McCool, ông giới thiệu.
Các ngón tay đã biến dạng và nhăn nheo của ông khẽ chạm trên dây đàn hạc, và không khí lập tức tràn ngập ma lực.
Từ lúc ấy, âm nhạc cứ vang lên bất tận. Hai nhạc công chơi kèn túi đã mang theo cây pibs, willeann của họ, đàn, violon thì chẳng còn đếm xuể, rồi đến accordéon, kèn harmonica, tiếng búng ngón tay và cả nhịp điệu mê hồn của trống bodhrans dưới gậy nhạc trưởng của Colum.
– Em không sao hình dung nổi một buổi lễ như thế nầy, Scarlett hổn hển thốt lên.
Nàng thở đều trở lại rồi trở ra khiêu vũ trong vầng ánh sáng mờ sương của buổi bình minh.
– Em chưa ba giờ tham dự lễ hội tháng Năm sao?
Những người anh họ không hiểu từ hốc ngách nào chui ra la lớn lên vẻ công phẫn.
– Thế thì em phải ở lại đến lễ hội tháng Năm thôi, Katie Scarlett ạ, – Timothy O Hara dõng dạc nói.
Cả một đám hùa theo hưởng ứng.
– Em không thể. Chúng em phải đi cho kịp chuyến tàu.
– Ối dào, còn bao chuyến tàu khác, phải không nào!
Scarlett bật dậy khỏi băng ghế. Nàng đã nghỉ ngơi khá lâu và đàn violon đã bắt đầu điệu gic điên cuồng.
Trong lúc nhảy quay cuồng đến hụt hơi, câu hỏi ấy cứ văng vẳng mãi trong đầu nàng theo điệu nhạc rộn ràng.
Chắc là phải còn những chuyến tàu khác. Sao mình không nán lại khiêu vũ thêm chút nữa cái điệu gic nầy với đôi vớ kẻ sọc của mình! Khi nàng trở lại thì Charleston cũng vẫn còn đó kia mà, cũng vẫn với những buổi uống trà kiểu cách, vẫn những ngôi nhà đổ nát, đằng sau những bức tường đồ sộ đầy vẻ thù nghịch Rhett cũng vẫn còn ở đó. Vậy thì cứ để cho chàng chờ đợi. Nàng đã chờ đợi chàng quá nhiều ở Atlanta rồi. Với lại bây giờ tình thế đã thay đổi. Với đứa bé nàng đang mang trong người, Rhett sẽ lại là của nàng ngay khi nàng muốn. Được, nàng quyết định, nàng hoàn toàn có thể ở lại đến ngày hội tháng Năm. Nàng đang vui biết chừng nào.
Hôm sau, nàng hỏi dò Colum về khả năng sẽ trở về sau lễ.
– Tất nhiên, sẽ còn dịp khác thôi. Một con tàu tuyệt đẹp cập bến trước tiên ở Boston, nơi anh sẽ trở lại trong chuyến lưu hành sắp tới ở Mỹ, Scarlett và Bridie hoàn toàn có thể tự mình kết thúc chuyến đi đến tận Savannah.
– Nó khởi hành vào chuyến ngày 9 tháng Năm. Em sẽ còn nửa ngày để mua sắm ở Galway.
Nàng chẳng cần nửa ngày ấy làm gì, nàng đã suy nghĩ kỹ rồi. Không một ai ở Charleston chịu mang những thứ vớ và váy phồng của Galway cả. Nó quá lòe loẹt. Nàng chỉ giữ lại vài cái đã mua. Đó sẽ là những vật lưu niệm tuyệt diệu. Số còn lại, nàng sẽ cho Kathleen và các bạn gái mới của nàng trong làng.
– Ngày 9 tháng Năm. Trễ hơn dự kiến của chúng ta nhiều quá đấy, Colum ạ.
– Chỉ đúng một tuần và một ngày sau Lễ tháng Năm thôi mà, Katie Scarlett. Một chút chậm trễ có đáng là bao trong cả cuộc đời.
Đúng vậy! Một dịp may như thế sẽ chẳng bao giờ còn có được. Vả lại, có vậy mới làm vui lòng Colum. Việc đi đi về về giữa Savannah và Boston sẽ phiền phức cho anh biết bao. Anh cũng đã tốt với nàng biết chừng nào!
Đó là điều tối thiểu nàng có thể làm cho anh.
***
Ngày 26 tháng Tư ở Galway, tàu Brian Boru rời bến với hai buồng trống.
Nó đã cập bến vào ngày 24 cùng với hành khách và thư tín. Đến ngày thứ Bảy, ở Galway, người ta mới bắt đầu lựa thư; chủ nhật vẫn là Chủ nhật, bọc thư gửi đến Mullyngar chỉ bắt đầu chuyển đi vào ngày thứ Hai.
Ngày thứ Ba, chiếc xe ngựa từ Mullyngar đi Drogheda mới bỏ lại một túi nhỏ ở Navan và sang ngày thứ Tư, một người đưa thư mới lên ngựa đi, mang đến một bọc thư dày cộm gửi cho Colum O Hara từ Savannah, bagn Georgie. Anh chàng Colum O Hara tử tế nầy nhận được lắm thư từ đấy nhỉ. Dòng họ O Hara lại là một đại gia đình rất gắn bó với nhau, với lại dịp thượng thọ của cụ bà cũng là một ngày không dễ gì quên ngay được, người đưa thư đã để thư tại quán rượu ở Adamstown.
– Tôi tự nghĩ không lẽ gì mà nó lại phải đợi thêm hai mươi bốn tiếng đồng hồ nữa, anh ta thanh minh với Matt O Toole, người chủ quán rượu mà một góc quán được dùng làm quầy bưu chính và tạp hoá. Ở Trim, phải đến ngày mai người ta mới bỏ nó vào thùng thư của Adamstown, và sẽ là một người đưa thư khác mang nó lại đây. Anh ta vội vã đón lấy ly bia porter mà Matt O Toole rót tặng, thay mặt cho Colum. Quán rượu của O Toole có lẽ hơi chật hẹp và cũng cần được sơn phết lại, nhưng ở đây lúc nào mọi người cũng có thể thưởng thức được những ly bia nâu ngon tuyệt.
Matt O Toole cất tiếng gọi vợ đang mải phơi quần áo ngoài sân.
– Em ra trông quầy dùm anh. Kate, anh phóng đến chỗ chú Daniel ở thung lũng đây.
Cha của Matt là anh ruột bà Theresa, vợ quá cố của ông Daniel O Hara. Xin Chúa phù hộ cho lynh hồn bà.
– Colum! Ôi tuyệt quá!
Trong chiếc bao thư lớn mà Jamie gửi cho Colum có một bức thư của Tom McMahon, người thầu xây dựng ngôi thánh đường. Sau vài lần cố thuyết phục, Đức giám mục đã ưng thuận để Scarlett chuộc lại phần hiến dâng của cô em gái Tara. Tara xinh đẹp của ta. Ta sẽ làm nên những điều diệu kỳ. Thánh thần ơi!
– Colum! Anh nghe nầy! Lão giám mục keo kiệt ấy đòi đến những năm ngàn đô la cho một phần ba của Tara thuộc quyền Carreen đấy! Với năm ngàn đô la, ta có thể mua cả quận Clayton chứ ít sao! Lão ta phải bớt giá xuống mới được.
Các giám mục của Giáo hội không bao giờ chịu mặc cả đâu Colum lưu ý nàng. Nếu nàng muốn chuộc lại phần hiến dâng nầy, và nếu nàng có tiền, thì nàng phải trả đủ. Vả lại, nàng có thể sẽ thấy vụ chuyển nhượng nầy dễ chu hơn nếu nghĩ rằng nàng còn làm chuyện công đức cho Giáo hội nữa.
– Anh cũng biết là không mà, Colum. Em rất ghét bị ai xỏ mũi – cho dù đó là Giáo hội đi nữa. Em rất tiếc nếu điều đó xúc phạm đến anh. Dù sao Tara cũng phải thuộc về em, em rất thiết tha với nó. Ôi, em thật ngu ngốc khi để bị thuyết phục ở lại đây. Lẽ ra chúng ta đã đi được nửa đường về đến Savannah rồi.
Colum chẳng buồn giảng giải gì thêm. Anh bỏ ra ngoài trong khi nàng lục lọi tìm giấy bút.
– Em phải viết thư cho bác Henry Hamilton ngay mới được! Bác ấy sẽ biết cách dàn xếp vụ việc nầy. Chờ đến khi mình về thì mọi chuyện đã lỡ hết rồi.
Ngày thứ Năm, Scarlett đi một mình đến Trim. Thật là phiền! Kathleen và Bridie bận việc ở nông trại và, đúng là xúi quẩy. Colum lại biến mất tăm mà chẳng hề nói đi đâu và khi nào trở về. Được, anh đã đi vắng, đành chịu chứ biết sao. Nhưng quả là nàng đang có lắm việc phải làm. Nàng muốn có một vài cái chén xinh xinh bằng sành như thứ mà Kathleen vẫn dùng trong bếp, và rất nhiều rổ rá – đủ hình, đủ loại – và hàng tá, hàng tá khăn trải bàn, khăn ăn bằng vải lanh dày. Những thứ chẳng đào đâu ra trong các cửa hàng ở Mỹ. Nàng muốn tạo cho Tara một nhà bếp thật nồng ấm và ân cần như các nhà bếp ở Ireland. Nói cho cùng, ở đó không lẽ chẳng còn gì là Ireland ngoài cái tên Tara hay sao?
Về phần Will và Suellen, nàng sẽ làm điều gì đó để tỏ ra thật hào phóng đối với họ, nhất là với Willy. Chú ấy đáng được như thế. Trong quận còn có nhiều khu đất tốt chỉ chờ bán. Wade và Ella sẽ về sống ở Charleston cùng với Rhett và nàng. Rhett rất yêu chúng. Nàng sẽ kiếm một trường học tốt, đừng có nhiều ngày nghỉ quá. Rhett chắc sẽ lại cau mày như chàng vẫn thường làm khi thấy cách nàng đối xử với các con, nhưng khi bé ra đời và chàng thấy nàng yêụ nó đến chừng nào thì chàng sẽ thôi không phê phán nàng luôn miệng nữa. Rồi mùa hè đến, cả nhà sẽ về Tara, một Tara đã thay đổi hình dạng – một Tara của riêng họ.
Scarlett biết rõ mình đang xây lâu đài trên cát. Có thể Rhett chẳng bao giờ muốn rời Charleston nữa, và nàng phải đành lòng với những lần viếng thăm Tara thưa thớt. Nhưng sao lại không mơ mộng cho thoả thích trong một sáng mùa xuân tươi đẹp như thế nầy, trong lúc nàng đang rong ruổi trên cỗ xe độc mã thanh lịch nầy với đôi vớ sọc đỏ và xanh của mình! Sao lại không nhỉ!
Nàng cười rúc rích và khẽ vút ngọn roi lên cổ con ngựa. Không, nhưng nghe ta nói đây – mình lại còn Ireland hơn cả bản chất mình nữa rồi!
Ngày lễ tháng Năm quả không phụ lòng ai chờ đợi. Khiêu vũ và yến tiệc diễn ra khắp các đường phố của Trim, hơn bốn chiếc cột mỡ to được dựng lên trên thảm cỏ trước các đống đổ nát của toà lâu đài. Scarlett diện một ru băng đỏ với một vòng hoa trên tóc và, khi một sĩ quan Anh mời nàng đi dạo một vòng ra bờ sông, nàng đã thẳng thừng từ chối.
Họ trở về ngôi nhà tranh sau lúc mặt trời mọc; Scarlett đã cùng những người còn lại trong gia đình đi bộ suốt bốn dặm đường, bởi nàng không muốn đêm tàn, dù trời đã rạng sáng. Với lại, vì nàng đã cảm thấy bắt đầu thiếu vắng những người anh họ và các bạn bè mới của mình. Nàng nôn nóng muốn trở về nhà, nàng muốn giải quyết cho xong các việc vặt vãnh lyên quan đến Tara, muốn bắt tay ngay vào công việc, nhưng dù sao nàng cũng lại rất vui thích được ở lại trong ngày lễ tháng Năm. Còn hơn một tuần nữa. Thời gian ấy xem ra cũng chẳng là bao.
Ngày thứ tư, Frak Kelly, người đưa thư của Trim, đã dừng lại quán rượu của Matt O Toole để làm một cốc bia và hút thuốc.
– Có một bao thư rõ to cho Colum O Hara đấy, anh ta nói. Theo anh thì trong đó có gì nào!
Cả hai thay nhau vẽ ra bao giả thuyết giật gân nhất. Ở Mỹ cái gì mà không thể xảy ra. Và họ cứ tha hồ mà đoán già đoán non. Lynh mục O Hara là một người đôn hậu và ân cần, mọi người đều thừa nhận điều đó, và ông nói chuyện bình thường như mọi người khác. Có điều nghĩ cho cùng thì, ông chẳng bao giờ nói điều gì đáng kể!
Matt O Toole không mang thư lại cho Colum. Không cần phải làm vậy. Anh ta biết rõ Clare O Gorman chiều nay sẽ đến thăm bà nội. Chị ấy sẽ đem thư đến, nếu từ giờ đến chiều không đi ngang qua đây. Matt thử ước chừng bao thư. Chắc nó phải mang những tin tức cực kỳ tốt đẹp thế mới đáng với chừng ấy phí tổn cho việc gửi thư chứ. Hoặc nếu không thì hắn phải là một tai hoạ thực sự nghiêm trọng.
***
– Có thư cho em Scarlett ạ. Colum để nó ở trên bàn. Và một tách trà pha sẵn cho em đấy. Đến thăm Molly có vui không em!
Scarlett đã không làm Kathleen thất vọng. Nàng mô tả lại màn kịch ở nhà bên ấy với những trận cười rúc rích cố kiềm nén.
– Molly đang tiếp bà vợ ông y sĩ ở nhà, và khi em vào thì tách trà trên tay chị ấy cứ run lên bần bật thiếu điều chị ấy làm nó rơi vỡ tan. Em hình dung chị ấy sẽ hỏi liệu có thể thoát ra khỏi tình huống khó xử nầy bằng cách giới thiệu em là cô người hầu mới được không.
Nhưng ngay lúc đó, bà vợ ông y sĩ kêu lên: “A, người em họ giàu có ở bên Mỹ đây rồi, thật hân hạnh!” rồi cứ nhìn chằm chằm bộ đồ kỳ quái của em. Nghe bà ta nói vậy, Molly lập tức nhảy chồm lên như con mèo phải bỏng và nhào ra hôn lấy hôn để vào hai má em. Em cam đoan với chị đấy, Kathleen ạ, chị ấy đã rơm rớm nước mắt khi em nói là chỉ ghé qua để lấy bộ đồ du lịch trong rương quần áo của em. Chị ấy hết lòng muốn em ở lại dù em có mặc bộ đồ nào đi nữa, em đã hôn trả chị ấy lúc ra đi, và cả bà vợ ông y sĩ nữa, gọi là để tỏ ra lịch lãm. Đã làm thì phải cho ra trò chứ chị.
Kathleen cười quặn cả ruột, món đồ khâu của cô rơi xuống đất, Scarlett khoác bộ đồ du lịch của mình ra ngoài. Nàng tin chắc rằng phải nới chỉ ở vùng thắt lưng. Nếu không phải bé đã làm thân hình nàng đẫy đà ra thì hẳn đó phải là do thói quen ăn mặc thoải mái, và cả do nàng thường ăn ngon miệng nữa. Dù gì đi nữa, chuyến trở về nầy, nhất định nàng không chịu bó mình trong bộ coóc-sê nghẹt thở nữa.
Nàng cầm bức thư rồi đem ra soi dưới ánh mặt trời, ở ngưỡng cửa. Đặc kín những ghi chép và con dấu. Chẳng ngần ngại gì mà không nói! Ông ngoại nàng là một ông già kinh khủng nhất trên đời. Hay là có trò của cái lão Jérome đáng tởm kia cũng nên. Người ta nhờ ông ngoại nàng chuyển bức thư nầy, và ông đã chỉ chuyển nó lại cho Maureen mãi nhiều tuần sau đó. Nàng bồn chồn xé bao thư. Được gửi từ một quận hành chính ở Atlanta, đầu tiên nó được chuyển đến ngôi nhà ở phố Pêcher.
Scarlett hy vọng mình không quên thanh toán một khoản thuế hoặc lệ phí nào đó. Giữa số tiền mà Đức giám mục đòi nàng trả cho Tara và chi phí của những ngôi nhà nàng đang xây cất, nguồn dự trữ của nàng đã quá cạn kiệt để có thể cho phép lãng phí tiền bạc vào những khoản phạt chậm trễ. Với lại, cũng còn phải chi những khoản đáng kể để phục hồi Tara. Đó là chưa kể việc phải tậu một nông trại cho Will. Nàng đưa tay sờ túi tiền mà nàng giấu kỹ dưới áo. Không, tiền của Rhett phải thuộc về Rhett.
Lá thư đề ngày 26 tháng 3 năm 1875, đúng vào ngày nàng rời Savannah trên tàu Brian Boru. Nàng đọc lướt qua những dòng đầu rồi ngừng lại. Chẳng có ý nghĩa gì cả. Nàng trở lại đầu và đọc chầm chậm. Mặt nàng bỗng trắng bệch như sáp ong.
– Kathleen, Colum đâu rồi, chị có biết không?
– Mình vẫn nói năng bình thường. Mà sao nghe lạ lùng quá!
– Chắc anh ấy ở nhà Bà nội, Clare đang đi tìm anh ấy. Sao, không đợi được à! Chị đã sửa gần xong chiếc váy cũ của chị cho Bridie mặc đi du lịch, chị biết nó rất muốn thử trước mặt em để xem em nghĩ sao.
– Không, chuyện nầy gấp lắm.
Nàng cần phải gặp Colum ngay. Một lầm lẫn khủng khiếp xảy ra. Phải lên đường ngay lập tức, ngay hôm nay cũng nên. Nàng cần phải trở về.
Colum đang ở ngoài sân, trước nhà.
– Chưa bao giờ có một mùa xuân được nắng thế nầy, anh nói. Con mèo và anh đang sưởi ấm bộ xương rệu rạo của chúng anh một chút.
Vẻ bình thản bất thường của Scarlett bỗng chốc tan biến khi nàng nhìn thấy anh. Nàng vừa bước lại gần anh vừa kêu réo lên.
– Đưa em về nhà ngay đi, Colum. Thật đáng nguyền rủa cả anh, cả cái dòng họ O Hara và cả cái xứ sở Ireland nầy nữa. Lẽ ra em không bao giờ được bỏ nhà đi chơi thế nầy.
Bàn tay nàng co quắp, nắm chặt đến mức móng tay bấu vào thịt. Nàng đang vò nát bản tuyên bố của Nhà nước tối cao bang Georgie xác nhận đơn ly hôn của đương sự mang tên Rhett Kinnicutt Butler là bất khả huỷ và chung cuộc, trên cơ sở người vợ tên Scarlett O Hara Butler bỏ trốn, theo sự chấp thuận của Uỷ ban quân sự Carolyne, thuộc Chính phủ lyên bang hợp chủng quốc Hoa Kỳ.
– Không thể có chuyện ly dị ở Nam Carolyne được, Scarlett gào lên. Có hai luật sư đã khẳng định với em điều đó. Nàng lặp đi lặp lại những lời ấy cho đến khi cổ họng rát bỏng khản đặc lại, đôi môi khô lắp bắp không thành tiếng, trong lúc tâm trí nàng cứ lyên tục lặp đi lặp lại mãi. Một lần nữa, rồi lại một lần nữa.
Colum kéo nàng ra một góc vườn. Anh ngồi cạnh và chuyện trò cùng nàng nhưng không sao làm cho nàng chú ý lắng nghe. Anh nắm hai bàn tay co quắp của nàng trong tay mình để vỗ về và lặng lẽ ngồi bên nàng. Dưới cơn mưa rào ngắn ngủi trước hoàng hôn. Dưới những tia sáng cuối cùng của mặt trời đang lặn tắt. Cho đến khi màn đêm buông xuống. Bridie đến kiếm hai người khi bữa tối đã dọn xong, nhưng Colum đã xua cô em về.
– Scarlett không còn tỉnh trí nữa, Bridie ạ. Em hãy nói với mọi người ở nhà rằng đừng lo lắng gì cả. Cần thêm chút thời gian để cố vượt qua cơn sốc nầy. Cô vừa nhận được tin từ Mỹ: chồng cô bị bệnh rất nặng. Nàng sợ anh ấy chết trước khi nàng về kịp bên anh ấy.
Bridie vội chạy đi báo tin. Scarlett đang cầu nguyện, cô thông báo. Và cả gia đình cùng góp lời cầu nguyện.
Bữa tối ăn để đến lạnh tanh họ mới ngồi vào bàn.
– Mang đèn ra ngoài đó đi, Timothy, bác sĩ Daniel ra lệnh.
Ánh sáng phản chiếu trên đôi mắt thẫn thờ của Scarlett.
– Kathleen dặn anh đưa cho em chiếc khăn san nầy nữa, Timothy thì thào.
Colum gật đầu đồng tình rồi khoác khăn lên vai Scarlett và ra hiệu cho Timothy lánh đi nơi khác.
Một giờ nữa trôi qua. Trên bầu trời không trăng nhấp nháy những vì sao rực sáng hơn cả những ngọn đèn lồng. Một tiếng kêu vẳng lên từ ruộng lúa mì gần đó, rồi có tiếng đập cánh khẽ. Một con cú vừa vồ được mồi.
– Em phải làm gì bây giờ! Scarlett hỏi, giọng khản đặc nhưng mạnh mẽ trong bóng đêm.
Colum thở dài nhẹ nhõm và thầm cảm ơn Chúa. Điều tệ hại nhất của cơn sốc đã qua.
– Chúng ta sẽ lên đường như đã định, Scarlett thân yêu ạ không có việc xảy ra mà lại không có cách giải quyết đâu em.
Giọng anh bình thản, vững tin, vỗ về.
– Ly dị ư?
Trong cái giọng oà vỡ ấy có chút gì cuồng loạn đầy lo âu Colum vuốt ve hai tay nàng.
– Cái gì đã lỡ đều có thể gỡ lại được, Scarlett ạ.
– Lẽ ra em nên ở lại. Em sẽ chẳng bao giờ tha thứ cho mình về việc đã làm.
– Thôi, thôi. Những cái “lẽ ra” đó chẳng giải quyết được gì cả. Cần suy nghĩ về những điều sắp đến, em ạ.
– Anh ấy sẽ chẳng bao giờ trở lại với em đâu. Bởi trái tim anh ấy đã quá chai đá mới đòi bỏ em. Em đã chờ đợi anh ấy đến tìm, Colum ạ, em cứ tin chắc rồi anh ấy sẽ trở lại. Sao em lại ngu xuẩn đến thế được nhỉ! Anh không hiểu được mọi chuyện đâu. Em đang có thai, Colum ạ, làm sao em có thể có con nếu như em không có chồng!
– Đấy đấy Colum bình thản nói. Chẳng lẽ điều ấy không giải quyết được sao! Em chỉ cần nói với anh ấy.
Scarlett đưa hai tay lên bụng. Đúng rồi, sao nàng lại có thể ngu đần đến như vậy! Một tiếng cười khản đặc như xé cổ họng nàng. Chẳng có thứ giấy tờ nào buộc Rhett phải chối bỏ đứa con của mình. Chàng biết rõ cách huỷ bỏ chuyện ly dị, tẩy sạch nó khỏi tất cả các sổ sách chứng từ. Rhett có thể làm mọi chuyện. Chàng lại vừa chứng tỏ điều ấy. Không có chuyện cho phép ly hôn ở Nam Corolyne – trừ khi Rhett Butler nhúng tay vào.
– Em muốn đi ngay bây giờ, Colum ạ. Chắc phải có một chuyến tàu khác khởi hành trước chuyến chúng ta. Nếu cứ phải chờ đợi, chắc em phát điên lên mất.
– Chúng ta sẽ đi vào sáng sớm thứ sáu, Scarlett thân yêu ạ và tàu rời bến ngày thứ bảy. Nếu đi ngày mai thì dù sao chúng ta vẫn cứ phải ở lại thêm một ngày nữa mới lên đường được. Chứ em không định dành ngày đó ở đây sao?
– Ồ không, em cần phải cảm thấy là mình đang trở về. Em phải trở về gặp Rhett ngay, cho dù đó chỉ là mở đầu chuyến đi, rồi sẽ ổn thoả, em sẽ làm cho mọi chuyện ổn thoả cả. Mọi việc rồi sẽ tốt đẹp… Có đúng như vậy không Colum! Hãy nói với em là mọi việc rồi sẽ tốt đẹp cả thôi…
– Mọi việc rồi sẽ tất đẹp cả thôi, Scarlett ạ. Giờ thì em phải ăn một chút, uống một tách sữa cũng được có thể thêm một giọt Whisky vào đó. Em cũng cần ngủ một chút. Em nên giữ gìn sức khỏe cho em và cho cả cháu bé.
– Ồ vâng, em xin hứa. Em sẽ hết sức chăm sóc cho mình. Nhưng trước tiên em phải lo cho xong bộ váy, cũng phải sắp xếp rương hòm cho xong nữa. Với lại, làm sao em kiếm được một cỗ xe để ra tàu lửa đây!
Giọng nàng nghe đã đanh trở lại. Colum đứng dậy và chìa tay ra.
– Anh sẽ lo liệu, và các cô gái sẽ giúp anh sắp xếp rương hòm. Nhưng phải chi em chịu ăn chút gì đó trong lúc dọn dẹp tủ quần áo.
– Vâng, vâng, đúng thế.
Nàng trông đã bình tĩnh hơn, nhưng vẫn chưa được bình thường. Anh phải theo sát để biết chắc nàng đã uống sữa hoà Whisky ngay khi cả hai bước vào nhà. Cô em thật đáng thương. Giá như anh hiểu hơn được đôi chút về đàn bà và trẻ em chắc anh sẽ cảm thấy yên lòng hơn rất nhiều. Vừa rồi, nàng đã khiêu vũ như con cù suốt hàng đêm lyền. Liệu điều đó có thể đưa nàng đến đẻ non không! Rủi mà nàng sa sảy thì liệu nàng có giữ vững được tâm thần không! Colum lo quá.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+