Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Hậu cuốn theo chiều gió – Chương 63-64 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 63
Scarlett vùng vẫy, cố chụp lấy giọng nói và ánh sáng mà đầu óc lờ mờ của nàng mơ hồ cảm nhận được. Có một cái gì… cái gì quan trọng lắm…, một vấn đề… những bàn tay mạnh mẽ đỡ lấy đầu nàng, những ngón tay mảnh dẻ cậy môi nàng, một chất lỏng mát lạnh và ngòn ngọt ngập cả lưỡi nàng, chảy vào cổ họng nàng, và nàng thiếp đi.
Lần kế tiếp khi nàng cố định thần lại, nàng nhớ ra cái gì là vấn đề, là vấn đề sống còn, chính yếu. Chính là đứa con của nàng. Nó đã chết rồi sao! Đôi tay nàng lần mò xương phía bụng, và nàng bỗng đau nhói. Hàm răng nàng cắn chặt lấy môi đau đớn, đôi tay nàng còn gượng lại rồi buông thõng. Chẳng có động tĩnh gì, chẳng có khối u tròn tròn ở chỗ trước đây bàn chân nho nhỏ cựa quậy Đứa bé đã chết. Scarlett hét lên tuyệt vọng, song tiếng thét không khác tiếng mèo kêu, và chất nước giải thoát ấy lại chảy vào miệng nàng. Trong giấc ngủ chập chờn, những giọt nước mắt bất lực ướt đẫm đôi mắt khép kín.
Nửa tỉnh, nửa mơ đến lần thứ ba, nàng cố bíu chặt lấy bóng tối, lấy giấc ngủ để đẩy lùi thế giới bên ngoài.
Những cơn đau cứ dâng lên, quất vào người nàng, thôi thúc vùng vẫy để trốn chạy, và những cử động của nàng lại càng khiến nàng thêm đau đớn khủng khiếp đến rên rỉ. Lọ thuỷ tinh đựng chất nước lãng quên lại được rót vào miệng, và nàng lại thiếp đi. Mãi sau, bồng bềnh trên ranh giới của ý thức, nàng mở miệng hau háu, hấp tấp tìm lại bóng đêm dầy đặc và tốt lành. Nhưng nàng cảm thấy một miếng vải ướt trên môi mình và nàng nghe một giọng nói mà nàng có thể nhận ra được.
– Scarlett yêu dấu… Katie Scarlett O Hara… mở mắt ra nào…
Tâm trí nàng sục sạo, đuối hẳn, rồi lấy lại sức.
– Colum. Đúng là Colum rồi, người anh họ nàng. Bạn của nàng… Sao không để nàng ngủ, nếu anh là bạn của nàng! Sao không cho nàng uống chất nước ấy trước lúc cơn đau lại đến!
– Katie Scarlett…
Nàng hé mắt nhìn. Ánh sáng làm chói mắt nàng và nàng nhắm mắt lại.
– Đây đúng là đứa con đã sinh ra từ một cô gái dũng cảm. Scarlett… Nào mở mắt ra, anh có cái nầy cho em đây!
Giọng nói nghe mơn trớn nhưng quả quyết. Scarlett mở mắt. Ai đó kéo cây đèn ra xa, và bóng tối mờ mờ thật dễ chịu.
– Đây là bạn Colum của mình! Nàng cố mỉm cười, nhưng ký ức lướt qua, và đôi môi nàng bỗng nức nở như trẻ con.
– Đứa bé chết rồi, Colum ơi! Cứ để cho em ngủ nữa đi.
– Em muốn quên hết, hãy giúp em! Em van anh, Colum ạ. Em van xin anh đấy.
Miếng vải ướt xoa nhẹ hai má nàng và lau khô những giọt nước mắt.
– Ồ không, Scarlett ạ, không phải thế, đứa bé đây mà, đứa bé không chết đâu!
Dần dần, ý nghĩa của những lời ấy thấu đến nàng.
Không chết, trí nàng lại lặp lại.
– Không chết sao? – Scarlett ấp úng.
Nàng nhìn thấy khuôn mặt Colum, và nụ cười của anh.
– Có chết đâu, em yêu dấu. Nầy, nhìn xem!
Scarlett xoay đầu trên gối. Sao lại khó nhọc mỗi khi trở đầu thế nhỉ! Nhưng kìa bàn tay anh Colum đang nâng niu một cái gói màu trắng.
– Con gái của em đây, Katie Scarlett ạ! Colum tuyên bố.
Anh lật mép vải, và nàng nhìn thấy một khuôn mặt xinh xinh đang ngủ.
– Ôi! – Scarlett thở phào.
Nhỏ xíu, xinh xắn và mong manh quá! Nào nhìn làn da của nó, trông như những cánh hoa hồng, như màu kem. Ồ không, nó nâu hơn màu kem, nó chỉ có từ hoa hồng thôi mà! Nó như vàng óng lên bởi mặt trời, như… như đứa con của tên cướp biển. Nó giống hệt Rhett.
Rhett ơi! Sao anh không có mặt ở đây để nhìn ngắm con anh! Đứa con xinh đẹp của anh với làn da nâu nâu. Đứa con xinh đẹp da nâu của mẹ. Nào cho mẹ xem chút nào!
Scarlett cảm thấy nỗi yếu đuối xa lạ và đáng sợ, hơi nóng xâm chiếm toàn thân nàng như ngọn lửa hừng hực mà không hề đau đớn. Đứa bé hé mắt “nhìn” thẳng Scarlett. Và Scarlett chan chứa tình yêu thương. Chẳng hề có điều kiện, đòi hỏi, lý lẽ, nghi vấn, giới hạn, giữ kẽ, hậu ý gì hết!
– Nào, con, Scarlett gọi.
– Giờ thì em uống đi! Colum ra lệnh.
Khuôn mặt xinh xinh sẫm màu biến mất.
– Không, không, em muốn nhìn thấy con em! Nó đâu rồi!
– Em sẽ gặp lại con khi thức dậy. Nào! mở miệng ra, Scarlett.
– Không, nàng cố cãi lại, nhưng những giọt nước chảy trên lưỡi và thoáng chốc bóng tối phủ chụp lấy nàng.
Nàng thiếp đi trong nụ cười rạng rỡ sức sống dưới khuôn mặt mờ nhạt.
Có thể vì đứa bé giống Rhett, có thể vì Scarlett đã đặt giá cao vào những gì nàng đã nhận lại được khi kết thúc một cuộc đấu tranh như thế, hoặc cũng có lẽ vì nàng vừa sống nhiều tháng liền giữa những người Alen vốn rất quý con cái. Có lẽ đúng hơn, đó là một trong những bất ngờ mà cuộc sống đã dâng tặng nàng. Dù thế nào mặc lòng, một tình thương mãnh liệt từ nay thiêu đốt Scarlett O Hara, sau cuộc sống trống trải mà nàng cũng không thể hình dung mình đang thiếu cái gì.
Scarlett giờ đây đã không chịu uống thuốc giảm đau. Vết sẹo màu đỏ trên bụng nàng giống như một vệt dài do thanh lửa nung đỏ gây ra, nhưng nàng quên bẵng ngay trong nỗi vui điên dại, mỗi khi nàng sờ vào đứa bé, hoặc nhìn ngắm nó.
– Thôi cho cô ta về đi! Scarlett tuyên bố khi người ta dẫn vào một chị khỏe mạnh như nàng đã yêu cầu.
Trước đây, mỗi lần sinh, tôi đều phải băng ngực và tôi đau đớn khủng khiếp cho đến lúc sữa cạn, tất cả những việc ấy chỉ là để làm một phu nhân, và gìn giữ dáng dấp của mình. Tôi sẽ cho đứa bé nầy bú, cho nó nguồn sức lực và nhìn ngắm nó lớn lên.
Lần đầu tiên, đứa bé ngậm được vú mẹ và mút hau háu, nhíu mày vì ráng sức tập trung, nàng ngắm nhìn con với nụ cười đắc thắng.
– Con đúng là con của mẹ, háu ăn như con sói và kiên quyết làm đạt bằng được những điều con muốn.
Đứa bé được rửa tội trong phòng Scarlett, bởi nàng đã kiệt sức, không đi nổi. Cha Flynn bước đến gần chiếc giường lớn, trên đó nàng dựa lưng vào những chiếc gối có thêu ren, ôm đứa bé trong tay cho đến lúc nàng phải giao nó cho Colum, cha đỡ đầu của nó; Kathleen và Fitzpatrick là hai mẹ đỡ đầu. Đứa bé mặc một chiếc áo vải lanh thêu, đã sờn vì giặt nhiều lần, bởi đã truyền qua hàng trăm những đứa trẻ dòng họ O Hara từ bao thế hệ qua. Đứa bé mang tên Katie Colum O Hara. Nó vung tay, vung chân khi nước Thánh đổ lên người nó, nhưng nó không khóc.
Kathleen diện chiếc áo dài đẹp màu xanh da trời, cổ viền đăng ten, dù đang có tang. Bà nội Katie Scarlett đã chết, nhưng mọi người đã thoả thuận không cho Scarlett biết trước khi nàng bình phục.
Rosaleen Fitzpatrick canh chừng cha Flynn bằng đôi mắt chim ưng như chực nhảy lên dành đứa bé, nếu ông ta làm nó đau. Bà đứng lặng thinh khi Scarlett đề nghị bà làm mẹ đỡ đầu, rồi ấp úng:
– Sao mà bà đoán được những tình cảm mà đứa bé nầy khơi dậy ở tôi!
– Tôi không biết, Scarlett đáp, nhưng giờ đây tôi biết là tôi sẽ không thể có đứa bé nầy nếu như bà không ngăn cái con quái vật ấy giết tôi chết. Tôi còn nhớ nhiều chuyện trong đêm hôm ấy.
Colum bế Katie từ tay cha Flynn khi nghi lễ rửa tội kết thúc, và đặt đứa bé trong đôi tay chìa ra của Scarlett. Sau đó, anh rót một cốc Whisky cho vị linh mục và hai người mẹ đỡ đầu, rồi nâng cốc chúc mừng.
– Vì sức khỏe và hạnh phúc của mẹ cùng con, vì bà O Hara, vì cô bé trẻ nhất của dòng họ O Hara!
Sau đó, anh hộ tống vị linh mục già đến quán rượu, ở đó anh lại đi giáp vòng hết mọi người để uống mừng sự kiện nầy. Anh hy vọng điều nầy sẽ chấm dứt những lời đồn đại đã lan truyền khắp quận.
Joe O Neill, anh chàng thợ rèn, đã ẩn nấp trong một góc kẹt nhà bếp cho đến lúc hừng sáng, rồi chạy vội về nhà cụng vài ly nhỏ.
– Đêm ấy, đúng là phải đích thân Thánh Patrick đã ra tay chứ những lời cầu xin vào quyền phép của ngài chẳng ăn thua gì đâu, anh ta kể cho những kẻ muốn nghe và số người nầy thì khá đông. Tôi đang chuẩn bị cứu mạng sống cho bà O Hara thì mụ phù thuỷ đi xuyên bức tường đá bước vào, đạp tôi ngã nhào xuống đất, với một sức mạnh khủng khiếp. Rồi mụ ta lấy chân đạp cho tôi một cái – và tôi cảm thấy trên da thịt mình không phải là bàn chân người bình thường mà là bàn chân chẻ hai của quỷ sứ. Mụ ta đọc một câu ếm trên người Bà O Hara rồi lôi đứa bé từ trong bụng bà ra. Đứa bé máu me đỏ lòm, máu lênh láng dưới đất, trên tường và cả trong không khí. Một người đàn ông yếu bóng vía sẽ phải che mặt trước cảnh tượng hãi hùng nầy. Nhưng Joseph O Neill đã nhìn thấy và nhìn thật rõ thân hình rắn chắc của đứa bé qua lớp máu me bên ngoài, và tôi xin nói đó là một đứa con trai với giới tính nam! Trông rất rõ giữa đôi chân. “Tôi sẽ đi lau máu” – mụ phù thuỷ nói, và mụ ta quay lưng lại, trước khi trình cho cha O Hara một tạo vật yếu ớt và mảnh khảnh, gần như bất động – đứa bé gái, da nâu giống như đất trong mồ. Giờ đây, ai còn nói gì được với tôi! Nếu như tôi không tận mắt chứng kiến một sự thay thế ma quái ấy, vậy thì tôi đã nhìn thấy gì trong cái đêm khủng khiếp ấy! Không có gì tốt cho Bà O Hara, lẫn bất cứ gã đàn ông nào đã chạm đến cái bóng của đứa bé tiên nữ đem thế vào chỗ đứa bé của dòng họ O Hara bị đánh cắp.
Một tiếng đồn đại khác phát sinh ở Dunshauglyn, đã lan đến Ballyhara, tám ngày sau đó, Bà O Hara sắp chết, bà đỡ kể, và người ta chỉ có thể cứu bà bằng cách moi đứa trẻ đã chết trong bụng ra. Tội nghiệp những con người ấy, ai có thể biết những chuyện ấy hơn một bà đỡ ai biết tất cả những gì cần biết về chuyện sinh đẻ!
Thình lình, người mẹ trẻ đang đau đớn nhổm dậy trên giường. “Tôi đang nhìn thấy bà ta kìa, nàng kêu lên. Bà phu nhân màu trắng! Toàn thân mặc một màu trắng toát, to lớn và xinh đẹp như một bà tiên! Rồi bọn quỉ sứ ném một cái giáo của hoả ngục qua cửa sổ, và người đàn bà màu trắng bay vọt ra ngoài để rên lên một tiếng gọi hồn. Bà ta gọi hồn đứa bé đã chết, nhưng đứa bé mới chết bèn sống lại bằng cách hớp lấy hồn của người đàn bà già lão vốn là bà nội của Bà O Hara. Đó là tác phẩm của ma quỉ; người ta không thể lầm lẫn được và đứa bé mà Bà O Hara tưởng là con mình thì thật ra chỉ là một con tinh hút máu.
***
– Tôi nghĩ cần phải báo cho Scarlett biết, Colum tâm sự với bà Rosaleen Fitzpatrick. Nhưng nói gì với cô ấy nhỉ! Rằng mọi người tin dị đoan! Rằng đêm lễ Các thánh là ngày sinh nhật tồi tệ đối với một đứa bé! Tôi không biết phải khuyên cô ấy thế nào đây, lại không có cách nào để bảc vệ đứa bé, trước bao chuyện ngồi lê đôi mách.
– Tôi sẽ nhận nhiệm vụ bảo vệ Katie, bà đáp. Không có gì cũng như không ai được bước vào nhà nầy, nếu như không được sự đồng ý của tôi. Không hiểm nguy nào có thể đe doạ đứa bé được đâu. Những chuyện ngồi lê đôi mách rồi sẽ bị dập tắt thôi, Colum ạ, cha biết rõ điều ấy mà. Rồi lại có bao chuyện khác xảy ra sẽ làm cho cái lũ xấu mồm, độc miệng để tâm đến và sau đó, mọi người sẽ thấy rõ Katie là một bé gái như mọi bé gái khác.
Tám ngày sau, bà Fitzpatrick mang khay bữa ăn nhẹ vào cho Scarlett và lại kiên nhẫn đứng nghe nàng nhắc đi nhắc lại lời than vãn bực bội mà bà đã nghe lải nhải từ nhiều ngày qua.
– Tôi thực không hiểu sao tôi lại cứ phải giam mình mãi trong phòng nầy. Tôi cảm thấy đã hoàn toàn khỏe khoắn, đủ sức ngồi dậy và đi lại rồi mà. Hãy nhìn mặt trời tuyệt vời đang lên kìa. Tôi muốn đem Katie đi một vòng trên cỗ xe độc mã, nhưng toàn bộ công việc người ta cho phép tôi làm là nhìn lá rơi bên khung cửa. Tôi biết chắc là nó cũng nhìn. Nó ngước mắt lên, rồi dõi mắt nhìn theo lá chầm chậm rơi xuống… Ồ, nhìn kìa! Đến đây mà xem nầy! Cứ nhìn đôi mắt của Katie ngời sáng mà xem. Chúng không còn xanh như thế nữa. Tôi nghĩ hai mắt sẽ trở nên nâu như hai mắt của Rhett, bởi vì nó là chân dung sống động của nàng. Nhưng tôi nhận ra những cái vảy nho nhỏ, và chúng màu xanh. Nó sẽ có đôi mắt giống tôi!
Scarlett hôn vào cổ đứa bé.
– Con là con gái nhỏ của mẹ phải không, Katie O Hara! Ồ mà không phải Katie đâu. Ai cũng có thể tên là Katie được. Mẹ sẽ gọi con là Kitty Cat, con mèo nhỏ của mẹ, với cặp mắt xanh.
Nàng trịnh trọng nâng đứa bé lên để giới thiệu bé với bà quản gia.
– Bà Fitzpatrick, xin giới thiệu với bà Cat O Hara. – Scarlett cười rạng rỡ.
Rosaleen Fitzpatrick cảm thấy kinh hãi như chưa từng cảm thấy bao giờ!

 

Chương 64
Thời kỳ dưỡng sức bắt buộc đã cho Scarlett nhiều thời gian để suy nghĩ, nhất là vì đứa bé cứ ngủ li bì suốt ngày đêm, như bao trẻ sơ sinh khác. Nàng thử đọc sách, nhưng đó không phải là sở thích của nàng, và nàng đã không thay đổi mấy về điểm nầy.
Quả thật nàng đang nghĩ đến những biến đổi đã diễn ra trong nàng.
Trước hết là tình yêu nàng dành cho Cat. Đứa bé mới sinh được vài tuần nên còn quá nhỏ, không biết biểu lộ gì khác hơn là đòi ăn và thích thú với vú và sữa mẹ.
Chính khi yêu, nàng cảm thấy hạnh phúc, Scarlett ngất ngây tự nhủ. Điều ấy lại chẳng có gì ăn nhập với chuyện được yêu. Nàng thấy hài lòng khi nghĩ Cat yêu mình, nhưng thực ra nó chỉ thích bú mẹ.
Scarlett lúc nầy đã có thể đùa cợt về chuyện ấy!
Scarlett O Hara, con người đã từng làm cho bao kẻ si mê để đùa giỡn, như người ta chơi thể thao, từ nay chỉ còn là nguồn nuôi sống cho một sinh vật duy nhất, mà nàng yêu thương như chưa từng yêu thương bao giờ trong đời.
Bởi vì nàng không thực sự yêu Ashley, nàng đã biết điều đó từ lâu. Đơn giản là nàng chỉ thèm khát những gì nàng không thể có, và gọi đó là tình yêu.
– Mình đã bỏ phí cả mười năm của cuộc đời mình cho một tình yêu giả tạo và mình đã mất Rhett, người mà mình yêu thực sự! Nhưng mình có thực sự yêu chàng không?
Nàng lục tìm trong ký ức, dù thấy thật khổ tâm. Ký ức về Rhett vẫn luôn làm nàng đau nhói khi nàng nghĩ mình đã mất chàng, đã thất bại. Nhưng dù sao nỗi đau cũng tan biến khi nàng nhớ lại cách chàng đã đối xử với nàng, bởi vì lòng hận thù đã biến nỗi đau buồn thành tro bụi. Nhưng thường là nàng tự thu xếp để xua đuổi chàng ra khỏi suy nghĩ của mình. Làm thế thì ít bực bội hơn!
Trong những ngày dài rảnh rang nầy, nàng lại hay nhìn lại quãng đời đã qua của mình, và lại không thể không nghĩ đến chàng!
Nàng đã yêu chàng ư?
Chắc là ta đã yêu chàng, nàng tự nhủ, và ta sẽ yêu mãi chàng, nếu không sao trái tim lại đau buồn mỗi khi ta nhìn thấy chàng mỉm cười, hoặc nghe chàng nói!
Nhưng trong mười năm của cuộc đời, nàng cũng đã tơ tưởng đến Ashley như thế, bằng cách tưởng tượng ra nụ cười và giọng nói của anh ấy.
Và rồi Rhett lại trở nên vô cùng quý giá với ta khi chàng bỏ rơi ta, Scarlett đành thú nhận, bởi vì ở nàng vẫn còn lòng trung thực.
Ôi, sao phức tạp quá! Điều ấy gây nên cho nàng những cơn nhức đầu, còn khó chịu hơn cả cơn buồn nôn do nỗi ưu phiền gây ra. Nàng mong mình đừng nghĩ đến chuyện ấy nữa! Tốt hơn hãy nghĩ đến Cat, đến niềm hạnh phúc hiện tại của nàng.
Nghĩ đến hạnh phúc ư?
***
Ta đã có hạnh phúc trước khi sinh Cat. Niềm hạnh phúc của ta bắt đầu từ ngày ta đến nhà Jamie. Ngày ấy không như bây giờ, ta không sao hình dung nổi lại có thể cảm nhận niềm hạnh phúc còn mạnh hơn cả niềm hạnh phúc đang tràn ngập lòng ta mỗi khi ta ngắm nhìn Cat, ôm ấp nó trên tay hoặc cho nó bú sữa. Nhưng ta cũng đã hạnh phúc, bởi vì dòng họ O Hara đã thừa nhận trọn vẹn con người của ta. Họ không hề tìm cách đồng hoá ta với họ, cũng không làm cho ta cảm thấy cần phải thay đổi, cũng không bắt ta phải nghĩ ngợi là ta đã có sai trái. Ngay cả khi ta sai trái. Ta đã không chịu chờ Kathleen đến chải tóc, sửa lại quần áo và dọn giường cho ta. Ta đã làm ra vẻ kênh kiệu với những con người không bao giờ làm một điều tầm thường như thế cả!
Nhưng không bao giờ, không bao giờ họ nói với ta: “Ô, thôi nhé, bớt bớt cái vẻ kênh kiệu ấy đi cho! Không, họ cứ để cho ta làm gì tuỳ thích, và họ chấp nhận ta kể cả cái vẻ kênh kiệu của ta, đúng như bản chất của ta.
Ta đã sai trái quá thể khi đòi đưa bác Daniel và cả gia đình về sống ở Ballyhara. Ta chỉ muốn làm ra vẻ ta là quan trọng. Ta muốn họ sống trong những ngôi nhà xinh đẹp, trở thành những chủ trại giàu có nhiều đất đai và nhiều thợ để làm việc. Ta muốn biến đổi họ. Ta không bao giờ tự hỏi mình về những khao khát thực sự của họ. Ta đã không thừa nhận con người vốn có của họ.
Ôi, ta không muốn bắt đầu lại với Cat. Cũng sẽ không bao giờ ta tìm cách làm cho nó trở nên xa lạ, với con người vốn có của nó. Ta sẽ yêu nó mãi như ta yêu nó lúc nầy, với tất cả trái tim ta, dù có điều gì xảy ra đi nữa!
Chưa bao giờ mẹ ta đã yêu ta như ta yêu Cat đâu! Kể cả đối với Suellen và Carreen. Mẹ đã muốn ta trở nên khác với bản chất của ta, mẹ muốn ta giống mẹ. Với cả ba đứa con, mẹ đều chỉ muốn một điều như thế! Mẹ đã sai lầm.
Scarlett không dám nghĩ đến những gì mà nàng vừa phát hiện. Nàng luôn tin mẹ là một con người hoàn hảo. Không thể hình dung Ellen O Hara có thể sai lầm bất kỳ một điều gì đó được!
Những ý nghĩ nầy không sao dứt khỏi nàng. Nó không ngừng trở lại ám ảnh nàng vào những lúc nàng không chờ đợi nhất. Nó xuất hiện trở lại dưới nhiều dạng, nhiều vẻ khác nhau. Nhưng nó không để cho nàng yên ổn nữa!
Mẹ đã sai lầm. Trở thành một phu nhân như mẹ, đó không phải là cách sống duy nhất. Thậm chí, đó cũng không phải là cách tốt nhất nếu như điều đó không làm mình hạnh phúc. Hạnh phúc, đó là cách sống tốt nhất, bởi vì ta có thể để cho người khác cũng hạnh phúc, theo kiểu của họ thôi.
Mẹ đã không hạnh phúc. Mẹ đã tỏ ra dịu dàng, nhẫn nại, quan tâm đến chúng ta, đến con cái, đến cha, đến những người giúp việc da đen. Nhưng không hề yêu thương, không hề hạnh phúc! Ôi, tội nghiệp mẹ. Đáng tiếc là mẹ đã không biết được những gì con hiện đang cảm nhận, đáng tiếc là mẹ đã không biết đến hạnh phúc!
Ông ngoại đã nói gì vậy kìa!
Rằng cô con gái Ellen của ông đã lấy Gerald O Hara để chạy trốn một tâm trạng thất tình. Có phải vì thế, mà mẹ không bao giờ hạnh phúc chăng! Mẹ đã mòn mỏi bên người đàn ông khó gần như ta đã mòn mỏi bên Ashley! Và cũng như giờ đây ta đang mòn mỏi với Rhett khi ta không thể ngăn cản mình được!
Thật lãng phí biết bao! Thật lãng phí ghê tởm và ngớ ngẩn biết bao! Hạnh phúc tuyệt vời đến thế, sao người ta lại có thể bám víu vào một tình yêu đã làm cho người ta đau khổ! Scarlett thề không bao giờ làm thế. Giờ đây nàng đã hiểu thế nào là hạnh phúc và nàng sẽ không để cho lãng phí mất đâu!
Nàng bế đứa bé đang ngủ và ôm chặt nó vào lòng. Cat tỉnh giấc, vùng vẫy hai tay nhỏ xíu, ra dấu phản đối.
– Ồ, Cat, tha lỗi cho mẹ. Mẹ cần hôn con mà!
***
Tất cả họ đã sai lầm! Ý nghĩ nầy khủng khiếp đến mức làm Scarlett giật thót người. Họ đã sai lầm! Tất cả – lũ người đã không thèm đếm xỉa đến ta ở Atlanta, dì Eulalie và dì Pauline, và cả lũ người ở Charleston! Bọn họ đều muốn ta giống họ, trong khi ta lại thật khác họ. Bọn họ chê bai, làm cho ta cảm thấy rằng ta đã sai lầm nghiêm trọng, rằng ta là một con người xấu xa, rằng ta chỉ đáng đem ra cho mọi người phỉ nhổ.
Nhưng còn ta, ta có làm gì ghê tởm thế đâu! Họ trừng phạt ta, vì ta không theo những luật lệ của họ. Ta đã làm việc cực nhọc như bất cứ một gã nông dân nào – để kiếm tiền, còn một phu nhân đúng nghĩa của nó, thì không được quan tâm đến tiền. Chẳng cần biết xem chỉ có làm như vậy ta mới duy trì được Tara cung phụng được các dì, giúp Ashley cùng gia đình anh ấy và nuôi dì Pitty. Đó là chưa nói đến ta còn phải lo cả cái nhà cho dì, cung cấp cả than trong hầm lò cho dì nữa! Tất cả bọn họ đều cứ nghĩ rằng ta chẳng việc gì phải bận tay vào việc tính toán sổ sách ở cửa hàng cũng không cần nở một nụ cười dễ thương khi bán gỗ cho bọn Yankee. Có Chúa mới biết được đã có bao việc mà ta đã làm, đã có bao việc lẽ ra ta không phải làm, nhưng làm việc để kiếm tiền thì có gì đáng chê trách? Ấy thế, đó lại chính là điều mà bọn họ chê trách ta hơn cả. Hoặc đúng hơn, không. Bọn họ thù oán ta vì đã thành công!
Về điều ấy, như ta đã ngăn không để Ashley ngã gãy cổ bằng cách nhảy bổ xuống mộ của Melly. Nếu như điều ngược lại xảy ra, là ta kềm giữ được Melly bên mộ của Ashley thì mọi chuyện quả thật tuyệt vời rồi còn gì.
Đúng là một lũ giả dối!
Điều gì đã cho lũ người suốt đời chỉ biết dối trá có quyền được phê phán ta! Có gì là xấu khi làm việc cật lực và cật lực hơn nữa chăng! Làm tất cả mọi việc để cứu một con người thoát khỏi nỗi bất hạnh, nhất là đó lại là một người bạn, thì có gì là ghê gớm đến thế không?
Bọn họ đã sai lầm. Ở đây, ở Ballyhara, ta đã làm việc cật lực và mọi người lại thán phục ta. Ta đã ngăn cản không để bác Daniel bị mất nông trại, và mọi người đã tặng ta danh hiệu Bà O Hara.
Chính vì thế mà ta cảm thấy thật hạnh phúc khi được mang tên gọi ấy. Bởi vì mọi người đã tôn vinh Bà O Hara hoàn toàn vì tất cả những điều mà suốt quãng đời đã qua, ta vẫn cứ nghĩ là xấu xa! Buổi tối, Bà O Hara ngồi tính sổ sách thì Bà O Hara cũng giữ được Ashley bên ngôi mộ thôi!
Bà Fitzpatrick đã nói gì nhỉ! “Bà chẳng phải làm điều gì khác thường, chỉ đơn giản là sống như bà đang sống thôi”. Thế thì ta là Scarlett O Hara, một con người đôi khi cũng có phạm sai lầm, đôi khi cũng đã làm điều phải làm, nhưng không bao giờ cho rằng mình phải sống khác với bản chất của mình! Ta là Bà O Hara, không ai lại gọi ta như thế, nếu như ta xấu xa đến mức như ở Atlanta người ta đã đinh ninh cho ta là thế đó! Ta không phải là người xấu đâu! Có Chúa biết đấy, ta cũng không phải là nữ thánh. Nhưng ta kiên quyết phải khác thế, ta phải là ta và đừng giả vờ sống không đúng với bản chất của ta.
Ta là Bà O Hara và ta tự hào được như thế! Điều ấy làm ta hạnh phúc và nở mày, nở mặt.
Cat kêu oe oe ra điều đã thức giấc và đòi bú. Scarlett bế con ra khỏi nôi và đặt nằm cạnh nàng. Lấy tay đỡ cái đầu nhỏ xíu yếu ớt của con, nàng kéo Cat vào lòng mình.
– Mẹ lấy danh dự của mẹ hứa với con điều ấy, Cat O Hara ạ! Con có thể trở thành một con người đúng như bản chất của con, cho dù con có tỏ ra thật khác biệt với mẹ như ngày và đêm. Còn nếu như con có xu hướng trở thành một phu nhân, mẹ sẽ dạy cho con biết phải làm thế nào, mặc dù mẹ có nghĩ thế nầy, thế khác đi nữa! Nói cho cùng, mẹ biết rõ các luật lệ dù mẹ không thể tuân theo được!
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+