Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Hậu cuốn theo chiều gió – Chương 77-78 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 77
Scarlett không ngờ rằng Dublin lại gần đến thế. Nàng có cảm giác vừa mới ngồi lên tàu ở Trim thì người ta báo là đã đến Dublin rồi. Evans cô hầu của Charlotte, đã chờ nàng và bảo một người phu vác các va li của nàng rồi nói: “Xin theo tôi, Bà O Hara” và bước đi.
Scarlett chật vật theo sau cô, bởi đám đông chen chúc tràn ngập trên sân ga. Đó là một toà nhà đồ sộ nàng chưa từng thấy, một tổ kiến khổng lồ. Nhưng trên đường phố Dublin, cảnh náo nhiệt còn hơn thế nữa. Bị kích thích mạnh, Scarlett cứ dán mũi vào ô cửa kính của cỗ xe thuê. Charlotte nói đúng: nàng say mê thành phố nầy.
Một lát sau, cỗ xe dừng lại. Một người hầu ăn mặc lộng lẫy đỡ Scarlett bước xuống. Nàng đang mải nhìn một cỗ xe do nhiều ngựa kéo chạy vụt qua thì Evans nắm lấy tay nàng và nói: “Xin bà đi theo hướng nầy”.
Charlotte đợi nàng ở phòng khách.
– Charlotte! Scarlett kêu lên, tôi vừa nhìn thấy một cỗ xe hai tầng, cả hai tầng chật ních người như chực gãy xuống.
– Xin chào, Scarlett. Tôi rất sung sướng là Dublin làm cô hài lòng. Cô cứ giao mọi thứ cho Evans và đến đây uống trà chúng ta có nhiều việc phải làm.
Tối ấy, bà Sims đến cùng với ba phụ tá, mang theo áo dài và trang phục phủ mútxơlin. Scarlett đứng yên hoặc đi chuyển theo yêu cầu, trong lúc hai người đàn bà khác tranh luận với nhau đến từng chi tiết nhỏ về từng cái áo Chiếc áo dạ hội sau lại xinh đẹp hơn chiếc trước. Khi bà Sims không nắn và sờ lên áo, Scarlett lại ra bộ đắc ý trước tấm gương.
Khi bà thợ may và những người phụ tá đi khỏi, nàng cảm thấy thực sự mệt lả người. Charlotte gợi ý cùng dùng bữa tối trong căn phòng của họ, điều mà Scarlett rất thích thú, nàng ăn ngấu nghiến. Bà Montague lưu ý nàng:
– Không được béo thêm một milimét nào ở vùng thắt lưng đấy, Scarlett, nếu không phải thử quần áo lại hết!
– Tôi sẽ làm tiêu đi bằng cách đi bộ, nàng vừa đáp vừa phết bơ lên bánh mì. Từ nhà ga về đây, tôi nhìn thấy ít nhất tám cửa hàng xem chừng tuyệt vời đấy.
Charlotte mỉm cười độ lượng: bà sẽ nhận được tiền hoa hồng ở mỗi hiệu mà Scarlett đến mua hàng.
– Cô có thể ngắm nhìn hết thảy mọi cửa hiệu cô thích, tôi xin hứa điều đó. Nhưng chỉ vào những buổi chiều thôi. Còn các buổi sáng là cô phải ngồi làm mẫu để người ta vẽ chân dung cho cô.
– Charlotte, chuyện phi lý thế! Tôi sẽ làm gì với những thứ ấy! Tôi đã có một bức chân dung rồi và tôi rất ghét nó: trông tôi cứ như con rắn ấy.
– Lần nầy sẽ không như vậy đâu, cô cứ tin lời tôi. Ông Hervé là một chuyên gia về chân dung phụ nữ. Và điều nầy quan trọng lắm. Phải làm thế thôi.
– Tôi sẽ nghe lời bà, tôi làm tất cả những gì bà bảo, chứ nói thật, tôi chả thích thứ ấy.
Sáng hôm sau, tiếng xe cộ huyên náo đánh thức Scarlett dậy. Trời còn tối nhưng ánh đèn đường đủ cho nàng nhìn thấy bốn hàng xe ba gác, xe chở hàng, xe nga các loại nối đuôi san sát trên đại lộ bên dưới phòng nàng ở. Chẳng ngạc nhiên gì khi ở Dublin có những con đường rộng đến thế, nàng vui vẻ nghĩ. Khắp cả Ireland có bao nhiêu xe có bánh thì đều tụ họp ở đây. Nàng cứ hít thở, hít thở mãi. Mình chắc phải điên lên mất. Mình thề là đã ngửi thấy mùi cà phê. Có tiếng gõ nhẹ ngoài cửa.
– Bữa điểm tâm được dọn trong phòng khi nào cô đã sẵn sàng, Charlotte nói. Tôi đã cho người dọn phòng cáo lui cô chỉ cần mặc áo choàng thôi.
Scarlett suýt làm bà Montague ngã khi mở cửa.
– Cà phê! Bà biết tôi thèm như thế nào chứ! Ồ, Charlotte, sao bà không nói cho tôi biết là ở Dublin người ta uống cà phê! Tôi sẽ đáp tàu đến đây chỉ để ăn điểm tâm thôi cho mà coi!
Vị cà phê còn tuyệt hơn cả hương cà phê. May quá Charlotte chỉ thích trà: Scarlett đã có thể uống hết cả bình.
Rồi nàng lẳng lặng đi vớ lụa và bộ áo liền quần mà Charlotte lấy ra từ một hộp giấy. Nàng cảm thấy mình ranh mãnh. Những bộ đồ lót, nhẹ, mỏng dính chẳng hề giống chút nào với thứ vải phin và mútxơlin mà nàng đã mặc cả đời. Nàng quấn chặt quanh người chiếc áo ngủ bằng len khi Evans chợt xuất hiện cùng với một phụ nữ nàng chưa hề gặp.
– Đây là Serafina, Charlotte nói. Cô ta là người Ý, cô đừng lo nếu như cô không hiểu cô ta nói gì. Cô ta sẽ chải tóc cho cô. Chỉ cần cô ngồi yên, và cứ để cho cô ta nói một mình.
Cô ta chuyện trò với từng sợi tóc của mình chắc, Scarlett nghĩ thầm sau khoảng một giờ. Cổ nàng cứng đờ và không biết một tí nào về những gì cô ta đã làm.
Charlotte để nàng ngồi bên cửa sổ phòng khách, nơi ánh ban mai rực rỡ nhất.
Bà Sims cùng người phụ tá xem ra cũng khó chịu như Scarlett. Họ đến đã sớm hai mươi phút.
– Ecco! Serafina nói.
Benissimo! Bà Montague nói.
– Nào bắt đầu thôi, bà Sims giục.
Bà ta cầm chiếc áo, còn người phụ tá nâng đằng đuôi.
Scarlett nín thở. Vải xa tanh trắng óng ánh dưới ánh nắng làm lấp lánh những chỗ thêu màu bạc trông thật sống động. Một chiếc áo dài đẹp như trong mơ. Scarlett đứng dậy đưa tay sờ vào áo.
– Phải đeo găng đã chứ! – Bà Sims ra lệnh. Mỗi ngón tay sẽ để lại một tì vết đấy.
Scarlett nhận thấy bản thân bà thợ may cũng đeo găng tay da dê trắng. Nàng cầm lấy đôi găng dài, mới toanh bà Charlotte đưa cho nàng. Chúng đã được gấp lại, rắc phấn để nàng có thể xỏ tay vào mà không phải giãn xong đâu đấy, Charlotte móc gài cái khuy bạc một cách thành thạo và nhanh gọn, còn Serafina phủ lên đầu Scarlett chiếc khăn lụa rồi lột áo choàng ra ; sau đó, bà Sims xỏ cái áo dài qua hai tay giơ lên cao, rồi phủ xuống cả thân hình nàng. Cuối cùng, trong lúc bà cài móc lưng áo cho nàng thì bằng bàn tay điệu nghệ, Serafina rút khăn ra và sửa mái tóc Scarlett lại ngay ngắn.
Có tiếng gõ cửa.
– Vừa thật đúng lúc, Charlotte Montague nói. Chắc là ông Hervé. Bà Sims nầy, Bà O Hara sẽ ngồi làm mẫu ở đây, bà nói thêm và dẫn Scarlett ra giữa phòng.
Scarlett nghe bà mở cửa và thì thầm thảo luận gì đó.
Mình nghĩ là bà ta nói bằng tiếng Pháp và chờ mình cũng làm như thế. Không, Charlotte biết quá rõ mình về điểm ấy mà. Giá như mình có gương soi, mình sẽ nhìn ngắm mình thoả thích trong cái áo dài nầy nhỉ.
Nàng nhấc một chân lên, rồi lại nhấc một chân khác mỗi khi người phụ tá của bà Sims vỗ vào các ngón chân của nàng. Scarlett không sao nhìn thấy đôi hài mà bà ta xỏ vào chân nàng. Bà Sims đặt ngón tay lên bả vai nàng và bảo nàng đứng cho ngay ngắn. Còn bà kia mân mê gấu áo của nàng.
Bà O Hara, Charlotte Montague nói, cho phép tôi giới thiệu với bà, ông Francois Hervé.
Scarlett ngắm nhìn con người có cái trán hói và bụng to đang tiến lại và nghiêng mình trước nàng.
– Xin chào, nàng nói và tự hỏi liệu có nên bắt tay một hoạ sĩ không.
– Tuyệt vời! Ông ta thốt lên.
Ông ta búng tay. Hai người đàn ông bê tấm gương lớn đem đặt ở khoảng giữa các cánh cửa sổ và khi họ lùi ra, Scarlett đã có thể ngắm nhìn mình.
Chiếc áo xa tanh trắng để hở cổ rộng hơn là nàng tưởng. Nàng tròn xoe mắt trước đôi vai trần hớ hênh của mình, rồi ngắm nhìn trong gương hình ảnh một người đàn bà mà nàng chỉ lờ mờ nhận ra. Mái tóc nàng búi cao trên đỉnh đầu thành một cuộn gồm những lọn tóc quăn và tua tua được chải chuốt công phu và điệu nghệ đến mức trông thật tự nhiên. Vải xa tanh trắng lấp lánh trên thân hình thon thả và cái đuôi áo khảm bạc xòe ra thành hình bán nguyệt khúc khuỷu quanh đôi hài bằng vải xa tanh trắng dát bạc.
– Ồ, mình có vẻ giống bức chân dung của bà ngoại Robillard hơn là giống mình.
Cô gái trẻ ngày xưa vụt biến mất. Nàng đang ngắm nhìn một thiếu phụ chứ không phải là cô gái đỏm dáng quận Clayton. Và điều nàng nhìn thấy khiến nàng thật hài lòng. Con người xa lạ khiến nàng vừa lúng túng lại vừa bối rối. Đôi môi mềm khẽ run rẩy nơi khóe miệng, và đôi mắt ánh lên vẻ thăm thẳm bí ẩn. Với vẻ tự tin tuyệt đối nàng ngẩng đầu và nhìn thẳng vào mặt mình như vừa thách thức và tán thành.
– Xong rồi, Charlotte Montague thì thào với chính mình. Đó là người phụ nữ sẽ tấn công chiếm cả Ireland và cả thế giới nếu nàng muốn.
– Khung vải! – Hoạ sĩ thì thầm. Và nhanh tay lên, lũ đần độn. Ta sắp vẽ bức chân dung sẽ làm ta nổi danh như cồn đây.
– Tôi chẳng hiểu gì cả, Scarlett nói với Charlotte sau buổi ngồi làm mẫu. Cứ như thể tôi đã quen con người ấy mà chưa hề nhìn thấy bao giờ… Tôi băn khoăn quá, Charlotte ạ.
– Cô bé yêu quý ạ; đó là bước đầu của sự khôn ngoan đấy!
***
– Charlotte, Scarlett năn nỉ, ta hãy lên toa tàu xinh đẹp nầy đi. Tôi đáng được hưởng phần thưởng như thế sau khi đã ngồi hàng giờ liền bất động như tượng chứ.
Charlotte thừa nhận điều ấy, buổi ngồi làm mẫu thật dài. Những buổi sau chắc chắn sẽ ngắn hơn. Vả lại, trời có thể đổ mưa và ông Hervé sẽ không vẽ được nếu ánh sáng không tốt.
– Nào, bà đồng ý đi! Chúng ta sẽ lên tàu chứ!
Charlotte gật đầu, Scarlett những muốn ôm choàng lấy bà, nhưng đó không phải là cách của bà Montague.
Và cũng không phải là cách của mình nữa, Scarlett thầm nghĩ, mà không hiểu rõ vì sao. Tự nhìn thấy mình là đàn bà, chứ không còn là con gái, điều ấy vừa kích động nàng vừa khiến nàng lo âu. Phải có thời gian mới quen được với nó.
Hai người bước lên cầu thang hình trôn ốc bằng sắt để lên tầng trên. Gió từ mọi phía ]ùa vào người nàng lạnh buốt, nhưng ở trên nầy để nhìn thì tuyệt vời.
Scarlett ngắm nhìn mọi dáng vẻ của thành phố, những con đường thênh thang đông nghẹt xe cộ, những vỉa hè chen chúc người là người. Dublin đúng là một thành phố thực sự mà nàng nhìn thấy: số dân của nó đã vượt trên hai trăm năm chục ngàn người. Atlanta thì không quá hai chục ngàn.
Xe điện chạy trên đường ray và có toàn quyền vượt qua trong lưu thông. Khách đi bộ và xe cộ vội vã giạt ra khi xe tiến đến gần. Cảnh họ bỏ chạy, chộn rộn và ồn ào, Scarlett rất thích thú.
Rồi nàng nhìn thấy dòng sông. Xe điện dừng lại trên cầu Nàng nhìn thấy Liffey với những cây cầu rất khác nhau và cũng đông nghẹt người với xe. Những bến cảng, trông thật hấp dẫn với những đám đông tấp nập và hàng hoá đầy ắp trong các cửa hiệu. Nước sông lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Rồi Liffey khuất dạng phía sau và xe điện lại chạy trong bóng mát: ở hai bên đường, sừng sững những toà nhà đồ sộ.
Scarlett cảm thấy lạnh buốt.
– Đến trạm kế tiếp, chúng ta nên xuống. Charlotte nói.
Bà ta bước xuống đầu tiên và sau khi hai người vượt qua ngã tư nơi đang trong cảnh náo nhiệt điên cuồng, bà khoát tay chỉ về hướng con đường trải dài trước mặt họ.
– Phố Grafton, bà ta nói như để giới thiệu. Chúng ta có thể dùng xe thuê để trở về khách sạn, nhưng chỉ đi bộ mới nhìn thấy được các cửa hiệu. Cô có thích uống cà phê trước khi chúng ta bắt đầu không! Đó là cách để khám phá Bewley.
– Tôi không biết, Charlotte ạ. Có lẽ trước hết tôi thử liếc qua cửa hiệu nầy xem sao. Nhìn kìa, cái quạt trong tủ kính kia cái ở phía sau, với những quả tua mùa hồng – nó xinh quá. Ô, và cái kia, cái quạt Trung Hoa ấy, tôi chưa hề nhìn thấy. Và cả cái túi xinh xinh cho cây oải hương nữa kìa! Charlotte, nhìn mẫu thêu trên găng tay kìa. Có bao giờ… Ồ, Chúa ơi!
Charlotte nghiêng đầu ra dấu cho người đàn ông mặc đồng phục phụ trách mở cửa. Anh ta cúi đầu chào.
Bà ta không cho biết là ở phố Grafton có ít nhất bốn cửa hiệu bán hàng trăm loại găng tay và quạt. Bà ta tin chắc Scarlett sẽ tự mình khám phá được một trong những thuộc tính chắc chắn của một thành phố lớn là phải dâng bày cho khách rất nhiều những hàng hoá hấp dẫn để họ tha hồ lựa chọn.
***
Sau mười ngày ngồi làm mẫu, thử quần áo và mua sắm, Scarlett trở về Ballihara với thật nhiều quà cho Cat, cho Colum và cho bà Fitz cũng như năm cân cà phê và một bình pha cà phê dành riêng cho nàng. Nàng đâm ra yêu Dublin và thèm trở lại đấy đến chết được.
Cat đợi nàng ở Ballihara. Khi tàu vừa rời thành phố, Scarlett đã cảm thấy nôn nao muốn mau về nhà. Nàng có bao điều để tỉ tê cùng con gái mình, bao dự tính vào lúc nàng có thể đưa con lên thành phố. Nàng cũng còn phải chu toàn mọi chức trách của nàng sau Thánh lễ.
Nàng đã bê trẻ cả tuần nay rồi. Và rồi lại sắp đến lễ Thánh nữ Brigid. Scarlett nghĩ đó là thời điểm tốt nhất trong năm, mà quả thực là điểm khởi đầu của nó, khi người ta xới nắm đất đầu tiên. Nàng đã gặp bao may mắn. Nàng đã có tất cả cùng lúc: thành phố và làng quê.
Bà O Hara và người phụ nữ xa lạ nàng đã nhìn thấy trong gương.
***
Scarlett để yên cho Cat ngắm nhìn cuốn sách có minh hoạ các hình ảnh thú vật giữa bao món quà khác còn chưa mở hết. Nàng chạy đổ xuống con đường dẫn đến nhà Colum với chiếc khăn quàng cổ bằng vải casơmia nàng đem về cho anh, và tất cả những kỷ vật của Dublin.
– Ồ em rất tiếc, nàng nói khi nhìn thấy anh đang có khách.
Người đàn ông, ăn mặc tề chỉnh, là người lạ đối với nàng.
– Không, không hề gì. Colum nói. Cho phép anh được giới thiệu em với John Devoy. Anh ta vừa từ Mỹ đến.
Devoy tỏ ra lịch sự. Nhưng tất nhiên anh ta không vui vẻ gì khi bị cắt ngang như thế. Scarlett rối rít xin lỗi để món quà lại và nhanh chân quay về nhà. Người Mỹ nầy là ai mà lại vác thân đến chốn khỉ ho cò gáy như Ballihara thế nầy, và anh ta lại chẳng hài lòng được gặp một đồng hương! Chắc phải là một người Fenian của Colum rồi! Và anh ta bực bội bởi vì Colum không còn tham gia vào cuộc cách mạng kỳ quái của họ nữa.
Thật sự thì ngược lại. John Devoy xem ra muốn ủng hộ Parnell và là một trong người Fenian có thế lực nhất ở Mỹ. Anh ta mà thôi không hỗ trợ cuộc cách mạng thì đó sẽ là một cú gần như trời giáng. Colum lớn tiếng chống lại “tự trị” mãi tận khuya. Nhận xét về Parnell, anh nói:
– Đó là một con người thèm muốn quyền lực và sẽ dùng mọi thủ đoạn xảo trá để đạt cho bằng được điều ấy – Còn anh, Colum! Devoy vặn lại. Anh xem ra không mấy ủng hộ những ai có thể làm được giống như anh hoặc hơn anh.
Colum lập tức bác lại:
– Ông ta chỉ mải mê đọc diễn văn ở London cho đến lúc ông ta chết cóng dưới địa ngục, tên ông ta được chạy tít lớn ở mọi tờ báo còn người Ireland vẫn cứ chết dần mòn dưới gót giầy bọn Anh. Dân tộc Ireland sẽ chẳng dành được cái gì cả. Và khi đã chán ngấy ông Parnell, dân tộc nầy sẽ nổi loạn – lại chẳng có một tổ chức lãnh đạo nào, chẳng có cơ may nào để thành công cả. Tôi xin nói với anh. Devoy ạ, chúng ta đã chần chờ quá láu. Parnell nói, anh cũng nói, và cả tôi cũng nói – còn trong lúc ấy, người Ireland lại cứ rên xiết.
Sau khi Devoy trở lại quán trọ Kenndy để nghỉ đêm, Colum cứ đi đi lại lại trong căn phòng nhỏ của anh mãi cho đến khi dầu trong đèn đã cạn sạch. Rồi anh ngồi trong bóng tối trên chiếc ghế đẩu, cạnh đống lửa lụi dần trong lò sưởi. Để gậm nhấm về sự nổi giận của Devoy.
Có thể nào anh ta nói đúng không! Có phải anh ta bị thôi thúc bởi thói ham quyền lực chứ không phải bởi tình yêu Ireland! Làm sao biết được điều bí ẩn trong tâm hồn anh ta!
Một chút mặt trời ẩm ướt rực chiếu trong chốc lát khi Scarlett xắn lưỡi mai xuống đất, trong ngày lễ Thánh nữ Brigid. Đó là điềm lành cho năm tới. Để ăn mừng sự kiện nầy, nàng mời mọi người ở Ballihara đến uống bia proter và bánh patê thịt tại quán rượu của Kennedy. Đó sẽ là năm tốt đẹp nhất trong các năm, nàng tin chắc là như thế. Sáng hôm sau nàng đi Dublin để tham dự suốt sáu tuần lễ ngày hội mà ở đấy người ta gọi là Mùa Lâu đài.

 

Chương 78
Lần nầy, Charlotte và nàng thuê một căn hộ không phải ở Gresham mà ở khách sạn Shelbourne, nơi hai người sẽ nghỉ tại Dublin trong suốt ngày hội. Lần trước Scarlett đã không bước vào toà nhà đồ sộ bằng gạch nầy. “Chúng ta sẽ chọn dịp để được mọi người nhìn thấy”, bà Montague đã giải thích cho nàng. Và lúc nầy đây nàng đang nhìn quanh phòng khách ra vào rộng thênh thang và hiểu vì sao Charlotte muốn hai người đến ở đây. Mọi thứ đều vĩ đại và đồ sộ – không gian, – số nhân viên phục vụ, khách mời, cảnh tuy nhộn nhịp nhưng không huyên náo. Scarlett ngước cằm rồi đi theo người phu khuân vác lên đến lầu một phòng sang trọng nhất. Nàng không hề biết điều đó, nhưng nàng đã làm đúng y như bà Charlotte đã mô tả cho người giữ cửa:
“Ông sẽ nhận ra ngay thôi. Bà ấy cực kỳ đẹp và dáng đầu của bà ta giống y như hoàng hậu”.
Ngoài căn phòng, còn có một phòng khách dành riêng cho Scarlett. Charlotte đã chỉ cho nàng trước khi hai người xuống tầng dưới dùng trà. Bức chân dung đã hoàn thành, được đặt trên một cái giá bằng đồng trong góc phòng có căng gấm xanh. Scarlett ngắm nhìn, sửng sốt.
Có thật nàng giống người phụ nữ nầy không! Cô ta xem chừng chẳng biết sợ là gì. Còn bản thân nàng thì lúc nào cũng bứt rứt như một con mèo. Nàng theo Charlotte xuống dưới, vẻ ngây dại.
Bà Montague chỉ cho nàng nhiều nhân vật ngồi ở những bàn khác.
– Rồi cô sẽ gặp gỡ mọi người. Sau khi cô được yết kiến, cô sẽ mời trà và cà phê buổi chiều, trong căn phòng của cô Người nầy lại kéo người khác cùng đến thăm cô nữa.
Những ai thế! Scarlett muốn hỏi cho biết. Ai dẫn ai đến vậy! Nhưng nàng chẳng hề bận tâm. Charlotte luôn biết phải làm gì. Việc duy nhất mà Scarlett phải có trách nhiệm là đừng để vướng chân mình vào gấu áo lúc bước ra, sau khi đã được yết kiến. Charlotte và bà Sims đã bắt nàng lặp đi, lặp lại mãi kiểu ấy, hàng ngày cho đến khi Ngày trọng đại ấy đến.
***
Bức thư dày cộm màu trắng mang ấn chỉ của Quan đại thần đến khách sạn vào hôm sau. Cứ nhìn Charlotte, chẳng ai còn nghi ngờ là bà đã thở phào nhẹ nhõm. Những kế hoạch được chuẩn bị kỹ lưỡng nhất, không phải bao giờ cũng chắc chắn cả. Bà vững tâm mở chiếu chỉ ra xem. “Phòng triều yết thứ nhất, bà nói. Như dự định. Ngày kia”.
***
Scarlett đứng chờ giữa một đám phụ nữ và các cô gái mặc áo dài trắng, trước những cánh cửa đóng kín của Đại điện. Nàng có cảm giác như đã đứng đó từ một thế kỷ việc quái gì mà nàng phải chịu làm thế nhỉ! Nàng không sao trả lời nổi, câu hỏi khá phức tạp: Một mặt, nàng là Bà O Hara với quyết tâm muốn chinh phục người Anh. Mặc khác, nàng lại là một phụ nữ Mỹ bị loá mắt trước bản sưu tập vũ khí trong cung cấm của Vương quốc Anh. Nhưng, thật tâm, cả đời mình, Scarlett chưa bao giờ chùn bước trước một thách thức, và nàng sẽ không bao giờ lùi bước.
Người ta gọi một cái tên khác. Không phải tên nàng. Chúa toàn năng! Họ định để nàng vào triều yết sau cùng chăng! Charlotte đã không lưu ý nàng điều ấy. Cho đến phút cuối bà cũng không nói với nàng, rằng nàng sẽ phải ở một mình khá lâu. “Tôi sẽ gặp lại cô trong phòng ăn, khi nghi thức triều yết kết thúc”. Bà ta rõ khéo dễ thương khi ném nàng vào giữa bầy sư tử như thế nầy. Nàng liếc nhìn trộm phía trước áo để hở hang quá thể. Điều đó có tác dụng tốt trên biến cố nầy như Charlotte đã nói ư? “Một kinh nghiệm mà nàng sẽ nhớ mãi”.
– Bà Scarlett O Hara.
Chúa ơi, con đây! Nàng lập lại đúng như những điều mà Charlotte Montague đã lải nhải với nàng. Cô cứ bước tới trước, dừng lại trước cánh cửa. Một người theo hầu sẽ nhấc đuôi áo mà cô đã đặt lên cánh tay trái của mình và thả cho nó lất phất phía sau cô. Người môn lại sẽ mở cửa. Hãy đợi ông ta giới thiệu.
– Scarlett O Hara, Bà O Hara ở Ballihara.
Scarlett ngắm nhìn Đại điện. Nầy nhé, cha nghĩ gì về Katie Scarlett của cha đây! Nàng thầm nhủ. Con sắp bước chân lên tấm thảm đỏ rộng mênh mông, chắc phải đến năm mươi dặm, và ôm hôn ngài Phó vương Ireland, anh họ của Nữ hoàng Anh. Nàng liếc nhìn người môn lại ăn mặc lộng lẫy và nàng chớp đôi mi dễ làm cho người ta nghĩ đến một cái nháy mắt thông cảm.
Bà O Hara cứ bước đến, dáng đi khoan thai như Nữ hoàng, hướng về phía dung nhan có bộ râu hoe của vị
Phó vương và chìa má cho ngài hôn như một lời chào theo nghi lễ bắt buộc.
Bây giờ, thì hãy quay sang bà phó để chào bà. Hãy cúi mình. Nhưng đừng sâu quá. Hãy ngước lên. Bây giờ, thì hãy lùi ra sau, sau nữa, và sau nữa, đúng ba bước và đừng lo lắng gì cả, trọng lượng của đuôi áo vẫn giữ cho nó còn ở xa cô. Bây giờ, thì cô đưa tay trái ra, và hãy chờ. Cứ để cho người hầu có đủ thời gian để xếp gọn đuôi áo trên cánh tay cô. Bây giờ thì hãy quay người lại.
Hãy bước ra.
Hai đầu gối Scarlett buộc phải chờ cho đến khi nàng ngồi xuống một cái bàn trong phòng ăn mới run lên lẩy bẩy.
***
Charlotte không che giấu vẻ hài lòng. Bà bước vào phòng Scarlett, tay cầm những tấm giấy bìa cứng màu trắng.
Scarlett yêu dấu, cô đã thành công rực rỡ. Nhưng thiệp mời nầy đã đến trước khi tôi thức dậy và mặc quần áo. Vũ hội quốc gia, một sự kiện ngoại lệ đấy! Còn phải chờ vũ hội Thánh Patrick. Ở phòng triều yết thứ hai cô có thể nhìn thấy bao người khác còn phải thử thách. Rồi một vũ hội thu hẹp trong Đại điện. Ba phần tư thượng nghị sĩ của Ireland cũng không bao giờ được mời tham dự đâu.
Scarlett cười rúc rích. Nỗi sợ hãi được triều yết từ nay đã ở phía sau nàng, và nàng đã gây ấn tượng mạnh mẽ!
– Tôi nghĩ rằng giờ thì tôi sẽ chẳng còn phải lo lắng gì khi nghĩ là đã dành cả vụ mùa bội thu năm qua cho tất cả những thứ áo quần mới nầy! Nào, chúng ta hãy đi dạo một chút, chúng ta sẽ tiêu xài những hoa lợi của năm nay!
– Cô không còn thời gian nữa đâu! Mười vị trong đó có cả viên môn lại, đã gửi thiệp xin được gặp cô. Cộng với mười bốn quý bà không kể các cô con gái của họ. Dọn trà là không được. Cô phải tiếp cả trà và cà phê buổi sáng. Các cô hầu sẽ mở cửa phòng khách của cô ngay lúc nầy.
– Tôi đã cho đặt mua hoa hồng. Cô cũng phải mặc chiếc áo dài bằng lụa trơn màu nâu và hồng vào buổi sáng và áo dài nhung xanh lục với phía trước màu hồng vào buổi chiều. Evans sẽ có mặt để chải tóc cho cô, ngay khi cô thức dậy.
***
Scarlett trở thành sự kiện nóng bỏng của Mùa Chơi.
Nhiều vị nườm nượp kéo đến để tìm gặp cho được bà quả phụ giàu có và cực kỳ xinh đẹp nầy. Các bà mẹ ngồi chật cả phòng khách của nàng, kéo theo cả các cô con gái để gặp các quí ông. Sau ngày đầu tiên, Charlotte không còn phải đặt mua hoa nữa. Những kẻ hâm mộ đã tấp nập gửi hoa cho nàng đến mức không còn biết để vào đâu. Cùng với hoa là những hộp tư trang bằng đồng do người thợ kim hoàn nổi tiếng nhất của Dublin làm ra, nhưng Scarlett, tỏ ra không bằng lòng, đã gửi trả lại nào ghim cài, nào vòng đeo tay, nào nhẫn, nào hoa tai:
– Ngay một cô bé Mỹ của quận Clayton miền Géorgie, cũng còn biết phải trả lễ cho những gì đã nhận. Bằng cách ấy, tôi sẽ không phải hàm ơn ai cả!
Chuyên mục về xã hội thượng lưu trên tờ Trish Times đều đặn kể lại và đôi khi còn thật tỉ mỉ đến lối đi, ngả về của nàng. Nhiều chủ cửa hiệu mặc áo choàng đích thân đến giới thiệu với nàng những mặt hàng hảo hạng của họ để mong làm nàng hài lòng và mua cho số nữ trang mà nàng đã từ chối không nhận. Vị Phó vương đã khiêu vũ với nàng hai lần trong vũ hội quốc gia.
Tất cả khách mời đến trầm trồ khen ngợi bức chân dung nàng ở phòng khách. Buổi sáng và buổi chiều Scarlett thường ngắm nghía nó trước khi tiếp khách.
Nàng trở nên quen thuộc với chính mình. Charlotte Montague thích thú quan sát sự biến đổi ấy ở nàng. Cô gái xinh đẹp sành sỏi đã biến mất, thay vào đó là một phụ nữ thanh thản, hơi nhí nhảnh một chút. Nàng chỉ cần liếc đôi mắt xanh thì ai đó dù là đàn ông, đàn bà, trẻ em – đã có thể bị quyến rũ, bị lôi kéo về phía nàng.
Ngày xưa, mình phải làm việc cật lực như một con lừa để có thể được ngưỡng mộ, Scarlett thầm nghĩ, còn giờ thì mình chẳng còn phải làm gì. Nàng không hiểu vì sao, nhưng nàng đón nhận sự ngưỡng mộ nầy với lòng biết ơn không kiểu cách.
– Charlotte, bà nói là hai trăm người! Thế mà bà còn nói là một vũ hội thu hẹp ư?
– Đó là một cách nói. Ở vũ hội quốc gia và vũ hội Thánh Patrick luôn có đến năm, sáu trăm người, còn trong các phòng triều yết có đến cả ngàn người đấy! Chắc chắn là cô đã quen biết đến một nửa số người sẽ đến đây, và có thể còn hơn thế nữa!
– Tôi thấy có chút gì đó ti tiện nếu như bà không được mời.
– Chuyện phải xảy ra như vậy thôi. Tôi không cảm thấy bị xúc phạm gì cả.
Charlotte thích thú chờ đợi buổi dạ vũ. Bà đã định xem lại sổ sách kế toán. Thành công của Scarlett cũng như những chi phí của nàng đã vượt xa dự đoán lạc quan nhất của bà. Bà có cảm giác như đang trở thành một kẻ giàu có huênh hoang và thích đắm chìm vào sự giàu có của mình. Chỉ riêng việc đồng ý tiếp người nầy, người nọ vào giờ thăm viếng cũng đã mang lại cho bà những “tặng phẩm” lên đến gần trăm bảng mỗi tuần.
Và Mùa chơi sẽ kết thúc trong mười lăm ngày nữa. Bởi vậy bà nhìn Scarlett đi dự dạ hội mà lòng nhẹ nhõm.
***
Scarlett dừng lại ở trước của Đại điện để thưởng ngoạn cảnh trí.
– Ông biết đấy, Jeffrey ạ, nàng nói với viên môn lại.
– Tôi không sao quen được với chốn nầy. Tôi có cảm giác mình là cô bé lọ lem đi dự dạ hội.
– Tôi không hề có ý nghĩ so sánh cô với nàng, Scarlett ạ ông ta đáp vẻ ngưỡng mộ.
Cái nháy mắt của Scarlett, lần đầu tiên khi nàng bước vào phòng triều yết, đã đủ để lấy lòng ông ta.
– Đừng nghĩ thế! Nàng nói.
Nàng gật đầu, lơ đễnh lại những cái cúi mình và nụ cười của những khuôn mặt quen biết. Mọi thứ đều thích thú biết bao! Không thể tin rằng đây là sự thật, không thể nghĩ rằng nàng lại đang có mặt ở đây. Mọi chuyện diễn ra nhanh quá! Phải có thời gian để nhìn nhận lại thôi.
Gian phòng lớn lấp lánh vàng. Những hàng cột mạ vàng đỡ lấy trần nhà, những khung song trải dài trên tường giữa những cửa sổ lớn bọc nhung màu đỏ tía viền vàng. Những ghế bành mạ vàng có nệm nhồi màu hồng điều bao quanh những cái bàn mà ở mỗi giữa bàn, lại được trang trí một cây nến nhiều ngọn mạ vàng. Vàng được dát lên những ngọn đèn chùm đốt bằng ga có chạm trổ cũng như trên cái tán to che trên những ngai sơn son thếp vàng. Những dải đăng ten vàng thêu trên bộ triều phục – áo veste bằng lụa và gấm, quần cụt bằng xa tanh trắng – cũng như trên những đôi giầy khiêu vũ đính khuyên vàng. Nút áo, cầu vai, nẹp áo, quân hàm mạ vàng lấp lánh trên bộ quân phục của các sĩ quan cũng như trên triều phục của các viên quan chức phục vụ Phó vương.
Rất nhiều người đeo vòng qua ngực những dải băng chéo màu sắc sặc sỡ trên đó gắn những huy chương nạm châu báu. Đai mt bao quanh chân vị Phó vương. Trang phục của quý ông có phần lộng lẫy hơn quý bà.
Hầu như, nhưng không phải là hoàn toàn như thế quý bà đều mang trang sức trên cổ và ngực, trên tai và nơi cổ tay, một số còn mang cả mũ miện. Áo dài được may bằng những vải lộng lẫy – xa tanh, nhung, gấm, lụa thường được thêu chỉ lụa lấp lánh vàng và bạc.
Chỉ nhìn thôi cũng đã đủ chói mắt; tốt hơn cả là ta đến tận nơi để không bao giờ quên những phong cách của giới thượng lưu. Scarlett bước vào phòng và đến chào vị Phó vương, các Phó hậu. Nàng vừa kịp chào xong thì nhạc đã trỗi lên.
– Tôi có thể?
Một cánh tay màu đỏ có đeo dây quận công đưa ra chờ bàn tay nàng đặt lên. Scarlett mỉm cười, đó là Charlest Ragland. Nàng đã gặp anh trong một cuộc tiếp tân ở nông thôn và anh đến thăm nàng hàng ngày, từ khi nàng đến Dublin. Anh không hề giấu sự ngưỡng mộ của mình. Khuôn mặt duyên dáng của Charles cứ đỏ rần lên mỗi khi nàng nói chuyện với anh. Anh cực kỳ dễ thương và lôi cuốn, dầu là một người lính Anh. Cho dù Colum có nói gì đi nữa, họ không hề giống chút nào với bọn Yankee. Trước hết là họ ăn mặc đẹp hơn. Nàng đặt nhẹ bàn tay mình trên cánh tay Ragland và bắt đầu nhảy điệu quadrille với anh ấy.
– Tối nay cô xinh đẹp quá. Scarlett ạ.
– Anh cũng thế, Charles ạ. Tôi xin nói ngay rằng cánh đàn ông ăn mặc đẹp hơn cánh phụ nữ đấy.
– Cám ơn trời vì những bộ quân phục. Thật ghê tởm khi phải mặc quần cụt. Phải là đứa ngu xuẩn mới đi hài khiêu vũ.
– Điều đó là tốt cho đàn ông. Đã bao thế kỷ nay họ cứ liếc nhìn chân quý bà. Bây giờ, chúng tôi sẽ chứng tỏ cho họ thấy điều ấy như thế nào khi quý bà nhìn lại chân quý ông.
– Scarlett, cô định chế nhạo tôi ư?
– Đổi bạn nhảy thì anh cũng biến mất.
– Phải, đúng thôi, Scarlett thầm nghĩ. Charles đôi khi cũng thơ ngây như một cậu học trò. Nàng ngước mắt nhìn người bạn nhảy mới.
– Chúa ơi, nàng thốt lên. Đúng là Rhett.
– Thật thú vị, chàng nói với nụ cười mỉm quỷ quyệt.
Không ai khác biết cười kiểu như thế, Scarlett bỗng cảm thấy người nhẹ tênh. Nàng có cảm giác như đang bồng bềnh trên sàn đánh xi, và tràn ngập hạnh phúc.
Và rồi trước khi nàng kịp nói với chàng điều gì đó thì điệu nhảy quadrille lại đã lôi cuốn phăng Rhett đi xa.
Nàng bất giác mỉm cười với người bạn nhảy mới. Anh ta như ngừng thở khi nhìn thấy tình yêu ánh lên trong đôi mắt nàng. Đầu óc Scarlett chuyển động cực nhanh: tại sao Rhett lại ở đây nhỉ! Có phải vì chàng muốn gặp nàng chăng! Bởi vì chàng phải gặp mình hay bởi vì chàng không thể sống xa mình!
Điệu nhảy quadrile vẫn chưa lơi mà nàng thì đã phát điên lên vì nôn nao trong lòng. Khi điệu nhảy kết thúc, nàng chợt lại đối mặt với Charles Ragland. Phải thật tự chủ, nàng mới có thể mỉm cười và thì thào lời xin lỗi vội vàng để quay ngoắt lại tìm Rhett.
Đôi mắt nàng lập tức bắt gặp đôi mắt chàng. Chàng ở sát bên nàng.
Niềm kiêu hãnh ngăn Scarlett đưa tay chạm vào chàng. Chàng biết ta sẽ tìm chàng, nàng giận dữ tự nhủ. Chàng tự cho mình là ai mà cứ lảng vảng trong cái thế giới của ta và cứ đứng đó, chờ cho đến khi ta ngã vào vòng tay chàng! Ở Dublin – và ngay cả trong căn phòng nầy – có bao người săn đón ta! Họ kéo đến tràn ngập phòng khách của ta, hằng ngày gửi tặng ta những bó hoa, thiệp mời và đồ trang sức. Cái gì có thể khiến cho Tướng công Rhett Butler tưởng rằng chỉ cần giơ ngón tay út lên là ta đã vội vàng chạy đến!
– Cuộc hội ngộ bất ngờ thật là thú vị, nàng thích thú nói với giọng lạnh lùng.
Rhett đưa tay ra và nàng đặt tay mình trên tay chàng không kịp suy nghĩ.
– Em có thể dành cho anh điệu nhảy nầy chứ, bà… ơ… O Hara!
Scarlett lấy lại hơi thở, vẻ lo lắng:
– Rhett, anh đừng có mách lẻo chuyện của em đấy nhé! Ai cũng tưởng em là goá phụ!
Chàng mỉm cười và ôm nàng trong tay khi nhạc đã trỗi lên.
– Scarlett ạ, với anh điều bí ẩn của em luôn được giữ gìn cẩn thận.
Nàng cảm thấy trên da thịt mình giọng nói cứng cỏi cũng như hơi thở ấm áp của chàng. Điều ấy bỗng làm nàng mềm lòng.
– Anh làm quái gì ở đây vậy!
Nàng cần phải biết. Bàn tay Rhett đặt trên da thịt nàng, ấm áp, mạnh mẽ, vững chắc, nó đang hướng dẫn chính thân thể nàng khi cả hai cùng bước theo nhịp nhảy. Scarlett không còn hay biết gì nữa, nàng mê mệt vì sức mạnh của chàng, nàng nổi loạn chống lại uy quyền của chàng, mặc dù nàng đang say sưa với mềm vui được cùng chàng quay cuồng như cơn lốc ngất ngây của điệu Valse.
Rhett cười rúc rích.
– Anh không sao cưỡng lại tính tò mò. Anh đi London lo chuyện làm ăn ở đó ai ai cũng nói đến một phụ nữ Mỹ đang tấn công vào lâu đài của Dublin. “Có phải là cô nàng Scarlett đi vớ sọc ấy không!” Anh tự hỏi. Anh thấy cần phải biết. Bart Morland đã xác nhận những ngờ vực của anh. Rồi anh ta quay qua nói về em và anh không sao kềm nổi anh ta. Anh ta thậm chí còn dẫn anh đi ngựa xem thành phố của em nữa! Theo anh ta, em đã xây dựng lại nó bằng chính đôi tay của em.
Đôi mắt Rhett nhìn khắp người nàng từ chân lên đầu – Em đã thay đổi. Scarlett ạ, chàng bình thản nói. Cô gái trẻ quyến rũ đã trở thành một phụ nữ trưởng thành duyên dáng nhất. Anh xin chúc mừng em, thật mà.
Vẻ nhiệt tình thẳng thắn không hoa mĩ trong giọng nói của chàng đã làm Scarlett quên đi những cơn giận xưa cũ.
– Cám ơn anh, Rhett ạ.
– Em đang hạnh phúc ở Ireland phải không, Scarlett!
– Phải.
– Anh sung sướng vì điều ấy.
Những lời của chàng đầy ý nghĩa.
Lần đầu tiên, sau bao năm, từ lúc biết chàng, Scarlett mới thật sự hiểu được Rhett phần nào. Quả là chàng đã đến tìm mình, nàng hiểu ra, lúc nào chàng cũng nghĩ đến mình, chàng lo lắng muốn biết mình ở đâu và sống ra sao. Chàng không bao giờ hết yêu mình, dù cho chàng có nói gì đi nữa! Chàng yêu mình, chàng mãi mãi yêu mình cũng như mình mãi mãi yêu chàng.
Nàng tràn trề hạnh phúc, khi hiểu được điều ấy. Và tận hưởng nó như thể người ta nhấm nháp rượu champagne để cố kéo dài, Rhett đang ở đây, bên cạnh nàng, và trong lúc nầy, chàng và nàng đều cảm thấy gần nhau hơn bao giờ hết.
Một sĩ quan tuỳ tùng tiến đến gần họ khi điệu valse kết thúc.
– Đức Ngài xin được vinh hạnh khiêu vũ cùng bà trong điệu nhảy tới, thưa bà O Hara.
Rhett nheo mắt vẻ giễu cợt mà Scarlett nhớ rất rõ, và đôi môi chàng hơi mỉm cười đồng ý.
– Thưa với đức Ngài là tôi rất lấy làm vinh dự, nàng đáp.
Nàng đưa mắt nhìn Rhett trước khi vịn tay viên sĩ quan tuỳ tùng.
– Ở quận Clayton, nàng thì thầm với Rhett, người ta sẽ nói rằng em đang ăn diện đấy!
Tiếng cười của Rhett cứ bám theo nàng, trong lúc nàng bước đi.
Mình đã được tha thứ, nàng tự nhủ và ngoái lại nhìn để thấy chàng đang cười. Hơi quá lố rồi, nàng thầm nghĩ, không đúng vậy đâu! Chàng trông có vẻ tự hào, ngay cả khi mặc quần cụt và đi đôi hài khiêu vũ quái đản bằng xa tanh.
Đôi mắt xanh của Scarlett lấp lánh niềm vui khi nàng cúi chào vị Phó vương, trước khi cả hai bắt đầu khiêu vũ.
Scarlett không mấy ngạc nhiên là Rhett đã biến đâu mất khi nàng lại có dịp đưa mắt tìm chàng. Kể từ lúc nàng biết chàng, chàng vẫn thế xuất hiện và lại biến mất không một lời giải thích. Lẽ ra, mình không nên ngạc nhiên khi nhìn thấy chàng xuất hiện tối nay, ở chốn nầy, nàng thầm nghĩ. Mình có cảm giác mình là cô bé Lọ Lem, vậy thì chàng Hoàng tử đẹp trai duy nhất lại không phải là chàng ở đây sao! Nàng còn cảm thấy vòng tay Rhett ôm nàng như thể vòng tay ấy để lại dấu vết trên da thịt nàng, nếu không, nàng đã tưởng đó chỉ là một giấc mơ – căn phòng vàng rực, âm nhạc, sự hiện diện của Rhett và cả của nàng.
Khi trở về phòng mình ở Shelbourne, Scarlett thắp ngạn đèn ga, và trong ánh sáng rực rỡ, nàng ngồi bất động trước tấm gương lớn để ngắm nhìn mình, và khám phá xem Rhett đã có thể nhìn thấy gì ở nàng! Trông nàng rất xinh đẹp và tự tin như bức chân dung của nàng, như bức chân dung của bà ngoại Robillard.
Tim nàng nhói đau. Sao nàng lại không thể giống như bức chân dung của bà ngoại, bức chân dung trong đó nàng trông dịu dàng, đáng yêu và được yêu! Bởi vì nàng nhận thấy trong những lời yêu đương của Rhett còn có cả nỗi buồn, và giống như lời từ biệt.
Giữa khuya, Scarlett O Hara chợt thức giấc trong căn phòng lộng lẫy thơm ngát, trên lầu thựợng hạng của một khách sạn thượng hạng ở Dublin, và bật khóc nức nở. “Nếu như… nếu như” nàng cứ lặp đi, lặp lại mãi, và những lời ấy vang lên như tiếng búa nện vào trán nàng.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+