Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Hậu cuốn theo chiều gió – Chương 81-82 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 81
Bầu trời sáng trong, cái nóng như thiêu như đốt trở lại và kéo dài. Trang nhất của tờ Thời báo Ireland được dành trọn cho các tường thuật và suy đoán về thời tiết. Trang hai và ba ngày càng nhiều bài vở liên quan đến những vụ xâm phạm tài sản và tấn công đại diện của các chủ đất.
Mỗi sáng Scarlett đọc lướt các tờ báo rồi vứt đi. Nhờ trời, ít ra nàng cũng không có gì phải lo về các tá điền của mình. Họ biết là nàng chăm lo cho họ.
Nhưng không phải dễ. Rất thường, khi nàng đến một thành phố mà người ta bảo là còn bột lúa mạch hoặc lúa mì, nàng phát hiện rằng đó chỉ là tin đồn, hoặc đã hết sạch. Mới đầu nàng còn trả giá gắt gao trước những món hàng tăng giá, nhưng dần dà, khi hàng hoá ngày càng hiếm, nàng sung sướng đến mức trả ngay giá người ta đòi, mà thường là để lấy những món hàng tồi.
Nàng tự nhủ, thật thê thảm chẳng khác gì ở Géorgie sau chiến tranh. Không, còn tệ hơn thế. Thời ấy, chúng ta đánh bọn Yankee, vì chúng cướp sạch hoặc đốt sạch. Bây giờ, anh chiến đấu để bảo vệ sự sống của nhiều người hơn là số người mà mình nuôi dưỡng ở Tara. Lại còn chẳng biết đâu là kẻ thù. Chỉ có thể tin rằng Thượng đế muốn trừng phạt Ireland.
Nhưng nàng vẫn mua cả trăm đô la tiền nến cho người dân ở Ballihara khi họ đi cầu nguyện ở nhà thờ. Và khi cưỡi ngựa hoặc đánh xe dọc theo những đống đá xuất hiện bên các vệ đường hoặc trên các cánh đồng, nàng rất cảnh giác. Nàng không biết, bằng cách làm như vậy người ta muốn làm nguôi lòng những thần linh xa xưa nào, nhưng nếu thần linh có thể làm mưa thì nàng sẵn sàng nhường cho họ tất cả đá trong quận. Nếu cần, nàng sẽ tự mình mang đá đến.
Scarlett cảm thấy bất lực: đây là một thử nghiệm mới và thật đáng sợ. Nàng vẫn tưởng mình rành nghề nông vì sinh ra trong một đồn điền. Thực tế, những năm tháng tốt đẹp ở Ballihara phù hợp với các hy vọng của nàng vì nàng đã làm việc cật lực và đòi hỏi những người khác cũng phải làm như vậy. Nhưng bây giờ, khi điều ấy không còn đủ nữa, nàng sẽ làm gì đây!
Nàng tiếp tục đi dự các buổi tiếp tân mà nàng rất vui vẻ nhận lời mời. Tuy vậy, từ nay nàng đi không phải để vui chơi nữa mà để tìm kiếm thông tin từ các điền chủ khác.
***
Scarlett đến Kilbawney Abbey dự tiếp tân của gia đình Gifford chậm mất một ngày.
– Tôi lấy làm tiếc, Florence ạ, nàng nói với bà Gifford, nếu tôi có giáo dục thì tôi đã phải nghĩ tới việc đánh điện cho bà. Nhưng sự thật là tôi phải chạy đôn chạy đáo kiếm bột lúa mạch hoặc lúa mì và tôi đã quên mất ngày.
Cảm thấy nhẹ người vì Scarlett đã đến, bà Gifford quên cả giận. Tất cả khách khứa đã nhận lời mời của bà thay vì một lời mời nào khác, vì bà đã ngầm cho biết rằng Bà O Hara sẽ có mặt.
– Tôi đã chờ đợi dịp để bắt tay bà, thưa bà!
Một ngài quý tộc mặc quần chẽn gối, siết chặt bàn tay phải của nàng. Bá tước De Trevanne là một ông già linh lợi, với hàm râu bạc trắng tua tủa và cái mũi quặp lộ rõ những mạch máu đỏ tía.
– Cám ơn ông, Scarlett trả lời.
– Tại sao ông ta lại chờ đợi nhỉ! Nàng tự hỏi.
Ngài bá tước đã cho nàng biết điều đó, bằng cái giọng oang oang như lệnh vỡ của những người điếc. Ông ta cho mọi người biết điều đó, dù các khách mời có muốn hay không. Giọng ông ta khỏe đến nỗi ở tận ngoài bãi cỏ chơi bóng chày cũng có thể nghe thấy.
Ông ta gầm lên, rằng nàng xứng đáng được ngợi khen vì đã cứu Ballihara. Ông ta đã bảo với Arthur đừng có ngu ngốc, đừng phung phí tiền bạc mua tàu của bọn ăn cắp để bọn chúng bóc lột đồng thời khẳng định rằng gỗ tàu của chúng tốt. Nhưng Arthur đã không chịu nghe ông ta và đã một mực đi đến táng gia bại sản. Anh ta đã mất đứt tám mươi nghìn bảng Anh, một nửa gia sản của mình, đủ để mua tất cả đất đất đai của quận Meath. Arthur là một thằng ngốc, không bao giờ có tí đầu óc nào cả. Chính ông ta đã biết điều đó từ khi họ còn nhỏ. Nhưng ông ta yêu Arthur như anh em dù anh ta khù khờ đi nữa. Chưa từng có ai thân thiết với ông như Arthur. Ông ta đã khóc, vâng thưa bà, khóc thực sự khi Arthur treo cổ tự tử. Ông ta vẫn luôn biết rằng hắn là một thằng ngốc, nhưng có ai ngờ rằng hắn ngốc đến nước ấy! Arthur rất say mê vùng đất ấy đã hiến cả trái tim và cuối cùng là cả mạng sống cho nó. Cái cách mà Constance bỏ bê vùng đất ấy thật là tội lôi. Đáng lý ra cô ta phải giữ gìn nó, biến nó thành tượng đài kỷ niệm Arthur.
Ngài hầu tước lấy làm sung sướng vì Scarlett đã làm điều mà bà vợ goá của Arthur đã không chịu làm.
– Tôi muốn lại được siết chặt tay bà, Bà O Hara.
Scarlett để ông ta nắm lấy bàn tay. Ông già nầy nói nhăng nói cuội gì vậy! Ông chủ đất trẻ của Ballihara đâu có tự tử, chính một người trong thành phố đã lôi ông ta đến tận cái tháp và treo cổ ông ta kia mà. Colum đã nói với nàng như vậy. Ngài hầu tước chắc lầm lẫn.
Già thì thường hay lẫn lộn tứ tung trong các hồi ức của họ… Hoặc là Colum sai cũng không biết gì khác ngoài những điều thiên hạ kể lại, hơn nữa lúc ấy anh cũng không có mặt ở Ballihara, gia đình anh sống ở Adamstown… Nhưng ngài hầu tước cũng đâu có mặt tại chỗ, ông ta chỉ nghe những gì người ta đồn đại. Tất cả chuyện nầy quả là quá phức tạp.
– Chào Scarlett.
Đó là John Morland. Nàng cười tươi với ngài hầu tước rồi rút tay lại khoác vào khuỷu tay vị huân tước Bart,
– Tôi rất sung sướng được gặp anh! Tôi đã tìm anh ở khắp các buổi tiếp tân, trong Mùa chơi mà chẳng thấy tăm hơi anh đâu cả.
– Năm nay tôi đành vắng mặt. Hai con ngựa cái có chửa quan trọng hơn cả bất kỳ vị Phó vương nào. Cô khỏe chứ!
Đã lâu lắm hai người không gặp nhau và biết bao chuyện đã xảy ra! Scarlett không biết nên mở đầu từ đâu.
– Bart, tôi biết rõ điều anh đang quan tâm mà! Một trong những chú ngựa săn mà anh đã giúp tôi kiếm được lúc nầy nhảy còn cao hơn cả con Bán Nguyệt. Con ngựa cái tơ ấy có tên là Comet. Cứ như thể một ngày nào đó nó bỗng ngẩng cao đầu và tự nhủ đấy chưa phải là cú nhảy thật đâu, mà mới chỉ là một cú nhảy chơi thôi…
Hai người lùi vào một góc yên tĩnh để chuyện trò.
Scarlett được biết lâu nay Bart không hề nhận được tin tức gì của Rhett. Nàng còn học được phương pháp đỡ cho ngựa trường hợp đẻ ngược, bài học hay hơn nhiều so với điều nàng mong ước. Chẳng có gì quan trọng cả. Bart là một trong số người nàng quý mến và luôn quý mến.
Mọi người chỉ nói về thời tiết. Xưa nay ở Ireland chưa bao giờ lại xảy ra khô hạn, và biết gọi thế nào khác về những ngày nắng hạn liên tiếp! Quả không có nơi nào trên xứ sở nầy lại không đợi mưa. Chắc chắn rồi lại sẽ có bao phiền phức khi thanh toán việc lĩnh canh vào tháng chín tới.
Nàng chưa nghĩ đến điều đó. Scarlett cảm thấy trái tim mình nặng như chì. Đã rõ ràng là những tá điền sẽ không có gì để trả cho nàng. Và nếu như nàng không đòi được nợ thì làm sao mong những người ở thành phố cũng sẽ trả nợ cho nàng! Các cửa hiệu, các quán rượu thậm chí cả vị bác sĩ, đều sống nhờ vào tiền mà người nông dân tiêu xài. Và thế là nàng sẽ không có nguồn thu nhập nào hết.
Giữ được bề ngoài vui vẻ lúc nầy cực kỳ khó, nhưng phải làm vậy, biết sao được. Ôi, nàng sẽ sung sướng biết bao khi buổi tiếp tân nầy kết thúc!
Đêm dạ hội cuối cùng rơi đúng vào ngày 14 tháng bảy – ngày phá ngục Basille. Những người khách được yêu cầu phải hoá trang. Scarlett bận những bộ quần áo đẹp nhất của phụ nữ nông thôn với bốn váy phồng có màu khác nhau bên dưới váy ngoài màu đỏ. Trong cái nóng như thiêu như đất thế nầy, thật không sao mang nổi những đôi vớ sọc, nhưng cũng đáng công để gây được ấn tượng mạnh mẽ.
– Tôi không sao ngờ nổi những phụ nữ nông thôn lại ăn mặc quyến rũ dưới cái vẻ lấm lem của họ đến thế, phu nhân Gifford kêu lên. Tôi sẽ phải đi mua những thứ ấy để mang về London vào năm tới. Mọi người ắt sẽ năn nỉ tôi cho họ biết tên người may cho mà xem!
– Con mụ ngu xuẩn! Scarlett nghĩ thầm. Nhờ trời, đây là đêm dạ hội cuối cùng!
Charles Ragland đến sau bữa ăn tối để dự khiêu vũ. Buổi tiếp tân anh ta phải tham dự, kết thúc trong buối sáng.
– Tôi phải bỏ đi bằng mọi cách, anh ta kể với nàng sau đó. Khi tôi biết cô ở sát một bên, tôi tự nhủ mình phải đến.
– Sát một bên ư? Anh ở cách đây đến năm mươi dặm đấy!
– Một trăm thì cũng có gì khác đâu.
Scarlett để cho Charles ôm hôn nàng trong bóng cây sồi lớn. Đã lâu rồi điều ấy lại mới xảy đến với nàng, đôi tay người đàn ông không phải ôm chặt lấy nàng như để che chở nàng. Nàng như tan biến dưới vòng tay xiết chặt của anh. Đó là một cảm giác kỳ diệu.
– Em yêu… Charles nói, giọng anh lạc đi.
– Suỵt, Charles ạ, cứ hôn em mãi cho đến lúc em thấy chóng mặt.
Và chàng đã làm thế nàng phải bấu chặt lấy đôi vai nở nang của anh để không ngã xuống. Nhưng khi anh nói sẽ đến phòng nàng, thì Scarlett lảng xa, đầu óc tỉnh táo hẳn. Để anh ta ôm hôn thì được chứ chung chăn chung gối thì đừng hòng.
Nàng đốc bức thư hối lỗi mà anh ta luồn dưới cửa phòng nàng hồi đêm rồi bỏ đi từ sáng sớm hôm sau để không phải chào tạm biệt bất cứ ai.
Về đến nhà nàng là nàng lập tức đi tìm con. Nàng không ngạc nhiên lúc được biết Cat và Billy đã rủ nhau đến ngọn tháp. Đó là chỗ mát nhất ở Ballihara. Trái lại, nàng ngạc nhiên hết sức khi thấy Colum và bà Fitzpatrick đang đợi nàng dưới bóng cây to, sau nhà với mọi thứ lỉnh kỉnh trên bàn để nhâm nhi uống trà.
Scarlett lấy làm thích thú. Đã lâu lắm rồi, Colum cư xử như một người lạ, anh tỏ ra thật xa cách khi nàng gợi ý anh chuyển qua ở trong Toà nhà lớn. Nhìn thấy con người đã gần như anh ruột mình trở lại, nàng quá đỗi vui mừng.
– Em sắp kể cho anh nghe một câu chuyện lạ lùng đã làm em tò mò khi nghe được. Colum ạ, anh nghĩ thế nào! Người ta nói vị huân tước trẻ tự treo cổ trong ngọn tháp phải không?
Scarlett vừa cười vừa mô tả ngài bá tước De Trevanne với một sự chính xác thật ranh mãnh và bắt chước thật tài tình giọng nói ông ta. Colum đặt tách trà xuống bàn cố giữ vẻ thật điềm tĩnh.
– Anh chẳng có ý kiến gì về chuyện ấy, Scarlett thân yêu ạ anh nói với giọng nhẹ và vui mà nàng vẫn nhớ rõ. Ở Ireland, mọi chuyện đều có thể xảy ra, nếu không chúng ta đã bị loài rắn tràn ngập như mọi nơi khác rồi.
Anh đứng dậy mỉm cười.
– Giờ thì anh phải đi. Anh đã bê trễ mọi nhiệm vụ của mình chỉ vì muốn gặp em. Đừng để tâm đến những người phụ nữ nầy có thể học lại với em về sự yếu đuối không sao chối cãi của anh khi ngồi ăn những cái bánh nầy và uống trà.
Rồi anh hấp tấp bỏ đi khiến Scarlett chẳng kịp gói cho anh mấy cái bánh cầm theo.
– Tôi sẽ trở lại ngay, bà Fitzpatrick vừa nói, vừa ba chân bốn cẳng chạy theo anh.
– À nầy! Scarlett nói.
Nàng nhìn thấy Harriet Kelly ở phía bên kia bãi cỏ khô cháy và ra dấu cho cô ta:
– Đến đây uống trà đi! Còn đủ chán đây.
Rosaleen Fitzpatrick phải vén cao váy mới đuổi kịp Colum khi anh đã đi được nửa đường. Bà lặng lẽ sóng bước bên anh cho đến lúc đã bớt hổn hển.
– Giờ thì sao! Bà hỏi. Anh chạy vội chạy vàng đi tìm chai rượu chứ gì, đúng là vậy rồi!
Colum khựng bước và nhìn trân trân vào mặt bà:
– Chẳng có đúng không gì cả, và đó chính là điều đang dằn vặt tôi đây. Bà có nghe cô ấy nói gì không! Cô ấy đã học lại cả những lời dối trá của bọn Anh, mà còn tin nữa! Cũng hệt như Devoy và những người khác đã tin vào những lời dối trá nhưng lại vô cùng hấp dẫn của Parnell Rosaleen, tôi không thể ngồi nán lại lâu hơn kẻo lại đập vỡ hết những tách trà kiểu Anh của cô ấy và tru tréo ầm ĩ như một con chó bị xích.
Rosaleen nhìn thấy nỗi đau đớn trong đôi mắt Colum và nét mặt anh đanh lại. Bà đã chứng kiến từ lâu mối thiện cảm mà bà dành cho anh khi anh bị xúc phạm trong tâm hồn, nhưng rồi ra chỉ vô ích. Anh đã bị dày vò vì anh cảm thấy thất bại và bị phản bội. Sau hai mươi năm đấu tranh cho sự nghiệp giải phóng Ireland, sau khi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao, sau khi đã giấu cả một kho vũ khí trong ngôi thánh đường Tin Lành ở Ballihara, thì người ta lại nói tất cả những việc ấy là chẳng được tích sự gì hết. Hoạt động chính trị của Parnell có ý nghĩa hơn nhiều. Colum lúc nào cũng sẵn sàng hy sinh mạng sống cho đất nước: anh không sao sống nổi mà lại không tin rằng anh đang góp phần cho quê hương mình.
Rosaleen Fitzpatrick chia sẻ cùng anh mối ngờ vực đối với Parnell và tâm trạng ê chề khi nghĩ rằng những người lãnh đạo Fenian có thể loại bỏ cả hai người khỏi cuộc đấu tranh. Nhưng bà là người có thể phục tùng mệnh lệnh và đặt tình cảm riêng tư ra bên ngoài. Bà gia nhập phong trào cũng nhiệt tình như Colum, thậm chí có lẽ còn nhiệt tình hơn cả anh, bởi bà còn tìm ở đó sự trả thù cá nhân hơn là tìm công lý.
Dù sao, lúc nầy đây, Rosaleen như quên đi lòng trung thành của mình với phong trào Fenian. Nỗi đau của Colum; đối với bà còn nặng lòng hơn cả nỗi đau đối với Ireland, bởi vì bà yêu anh không như bất cứ một phụ nữ nào có thể cho phép tình yêu một linh mục, và bà không sao để mặc anh chết dần chết mòn trong nghi ngờ và giận dữ.
– Colum O Hara, bà nói như xói vào tai, anh là thứ người Ireland gì vậy! Anh cứ để mặc cho Devoy và những kẻ khác tự tung tự tác sao! Anh đã biết điều gì đang diễn ra rồi. Mọi người đang chiến đấu đơn độc và vì thiếu người chỉ huy, họ đang phải trả một cái giá khủng khiếp. Họ đâu có thích Parnell bằng anh. Anh đã tạo ra những phương tiện để có thể thành lập nó để sử dụng những phương tiện ấy thay vì cứ uống say khướt như hũ chìm, như một tên vô dụng chăng được tích sự gì ngoài việc khoe khoang mình dũng cảm trong những quán rượu!
Colum chăm chú nhìn bà, rồi quay nhìn ra phía sau bà, đôi mắt anh lần hồi lại chứa chan hy vọng.
Rosaleen đưa mắt nhìn xuống đất. Không có chuỵên bà để cho anh nhìn thấy nỗi xúc động đang bừng cháy trong ánh mắt bà:
– Tôi không hiểu sao bà lại có thể chịu nổi cái nóng như thiêu như đất nầy, Harriet Kelly nói. Bên dưới cái dù, khuôn mặt chị nhễ nhại mồ hôi.
– Tôi thích thế, Scarlett trả lời, giống như ở quê nhà tôi vậy Harriet, có bao giờ tôi nói cô nghe về miền Nam chúng tôi chưa?
Harriet lắc đầu.
– Mùa hè là mùa tôi thích nhất. Cái nóng và những ngày chói chang ánh mặt trời, đấy chính lại là những điều cần thiết. Thật đẹp những cây bông xanh mướt đang chuẩn bị nở hoa, từng hàng, từng hàng xa mút mắt. Những người làm công hát vang khi xới đất và từ xa người ta nghe rõ tiếng hát của họ như thể nó đang lơ lửng trên không vậy.
Rồi chợt như nhận ra điều mình vừa nói. Scarlett đâm hoảng hốt “Ở quê nhà tôi” ư? Ở đây mới là quê nhà mình chứ. Ở Ireland.
Đôi mắt Harriet vẫn mơ màng.
– Chắc là phải quyến rũ lắm! – Chị thở dài. Scarlett nhìn cô ta với nỗi chán chường như với chính mình. Những giấc mơ lãng mạn đã làm cho Harriet Kelly phải trả giá bằng một chuỗi tai hoạ và hình như cô ta chẳng rút ra được bài học nào cả.
Nhưng mình khác. Mình đâu có phải bỏ lại miền Nam đằng sau mình: tướng Sherman đã làm chuyện ấy, còn mình thì đã quá già đầu để có thể cứ giả vờ là điều ấy chưa hề xảy ra. Mình không biết mình đang có gì trong óc, mình có cảm giác là mình đã thay đổi hoàn toàn. Đó có thể là tại cái nóng hoặc là mình đã đánh mất thói quen cũ.
– Harriet, tôi phải xem sổ sách kế toán đây, Scarlett nói.
Những hàng chữ số thường lại có tác dụng nguôi ngoai, nhưng bỗng dưng nàng giật nảy mình.
Nhưng những cuốn sổ kế toán đã khiến nàng thất sắc Nguồn thu nhập duy nhất lúc nầy là nhờ tiền lời bán những căn nhà nhỏ nàng đã cho xây ở ngoại ô Atlanta. Ít ra nó cũng không còn phải đổ vào tổ chức cách mạng của Colum nữa. Nó sẽ hỗ trợ một ít – và thậm chí nhiều nữa, đúng như vậy. Nhưng tất nhiên là không đủ rồi. Nàng đã chi tiêu những món tiền khủng khiếp cho chuyện phục hồi toà nhà và mua thực phẩm cho mọi người trong làng. Cũng như cho chuyện ở Dublin. Nàng không sao tin rằng mình lại đã tỏ ra phung phí quá đáng đến thế, cho dẫu những cột số đã rõ rành rành chẳng còn nói năng được gì nữa.
Giả như Joe Colleton chỉ cần bớt xén một chút khi xây những căn nhà nầy. Những căn nhà ấy vẫn bán đắt như tôm tươi nhưng lợi nhuận thì sẽ lớn hơn nhiều.
Nhưng nàng chẳng thể để cho ông ta mua loại gỗ rẻ tiền hơn – nếu như trước đây nàng đã quyết định cho xây những căn nhà ấy trước hết chính là vì muốn giúp Ashley ăn nên làm ra: chẳng thiếu gì cách để cắt giảm những khoản chi phí. Nào móng nhà… ống khói… và gạch có cần là loại tốt nhất đâu.
Scarlett lắc đầu, bực dọc. Joe Collenton không thể tự ý làm thế được. Cũng giống như Ashley, ông ta vốn trung thực, đầy lý tưởng trái ngược với đầu óc thực dụng. Nàng nhớ là đã nghe những điều ấy khi cùng ông ta thảo luận về vị trí xây nhà. Nếu như có được những con người tâm đầu ý hiệp với nhau thì đó chính là hai con người nầy đấy. Nàng sẽ không chút ngạc nhiên khi nhìn thấy cả hai bỗng ngưng câu chuyện đang trao đổi với nhau về giá gỗ để quay sang nói về một cuốn sách vớ vẩn mà họ đã đọc.
Scarlett nhìn đăm chiêu.
– Nàng phải cho Harriet Kelly đi Atlanta thôi. Cô ta sẽ là người vợ tuyệt vời cho Ashley, cả hai cùng giống nhau, cùng sống trong thế giới hiện thực. Về nhiều mặt. Harriet chỉ là kẻ khờ khạo, nhưng cô ta biết chu toàn nhiệm vụ của mình – Cô ta đã sống gần mười năm với một anh chồng chẳng được tích sự gì – và lại không thiếu cả gan, theo cách của cô ta. Phải có can đảm lắm mới dám lội bộ với đôi giầy rách tả để gặp vị chỉ huy và kêu cầu ông cứu chồng thoát chết. Ashley cần một người vợ loại nầy. Thái độ luôn ân cần săn sóc của India và Pitty không làm chàng khuây khoả nổi.
Còn chuyện ấy ảnh hưởng như thế nào đối với Beau thì tốt hơn là đừng nghĩ đến làm gì. Billy Kelly sẽ dạy cho nó đôi ba điều. Scarlett mỉm cười. Tốt nhất là nàng gửi các loại bạc hà cho dì Pitty cùng lúc với cậu bé trai nầy.
Nụ cười của nàng chợt khựng lại trên môi. Không, không thể được. Billy ra đi sẽ làm Cat đau khổ. Con bé đã suy sụp cả tuần lễ liền khi Ochras đi mất, mà đối với cuộc đời Cat, con mèo chỉ là một phần mười so với Billy.
Hơn nữa, Harriet lại không sao chịu đựng nổi cái nóng ở nơi ấy. Không, chuyện ấy không được rồi. Không ổn chút nào cả.
Scarlett lại cúi đầu trên đống sổ sách.

 

Chương 82
Scarlett vung cuốn sổ kế toán trước mặt bà Fitzpatrick và quát tháo ầm ĩ.
– Phải chấm dứt việc chi tiêu quá sức như vậy! Chẳng việc gì phải nuôi cả một đám tôi tớ đông đến cả như đạo quân, trong lúc bột làm bánh mì đáng giá cả một gia tài như thế. Phải thải hồi bớt một nửa thôi! Rốt cuộc, họ có được tích sự gì đâu! Còn bà thì đừng có đến mà gặp tôi với cái bài hát cũ rích nói rằng phải đánh kem thì mới có bơ nữa, bởi nếu như có cái gì đó không thiếu vào thời buổi nầy thì đó chính là bơ đấy! Giá chưa đến nửa penny một cân mà!
Chờ cho đến lúc nàng kết thúc thiên trường thoại, bà Fitzpatrick tước lấy cuốn sổ kế toán trên tay nàng, và đặt nó lên bàn.
– Cô sẽ ném họ ra đường sao! Họ chẳng thiếu bạn đồng hành đâu! Nhiều Toà nhà lớn ở Ireland đã làm cái điều mà cô định làm từ lâu rồi! Không ngày nào không có ít nhất cả tá ăn mày kéo đến trước cửa bếp để xin một bát cháo đâu. Cô còn muốn tăng số ăn mày đó lên nữa sao?
Scarlett bước nhanh đến phía cửa sổ, vẻ bực bội.
– Không, dĩ nhiên là không phải thế, đừng có mà cười giỡn nữa! Nhưng phải có cách gì để giảm bớt chi tiêu chứ!
– Những con ngựa của cô còn tốn kém hơn cả lũ đày tớ đấy, bà Fitzpatrick lạnh lùng nói.
Scarlett quay lại phía bà.
– Thôi đủ rồi! Nàng tức giận nói. Ra đi!
Nàng lại cầm cuốn sổ kế toán và quay lại bàn làm việc Nhưng nàng cảm thấy bực dọc không sao tập trung nổi! Sao bà Fitz lại có thể tỏ ra ti tiện đến như thế! Dẫu sao, bà ấy cũng phải biết rằng đi săn là cái thú làm ta thích hơn hết. Điều duy nhất giúp ta vượt qua mùa hè tồi tệ nầy, chính là biết được khi mùa thu trở lại, thì mùa đi săn cũng bắt đầu.
Scarlett khép đôi mắt và cố nhớ lại những buổi sáng se lạnh và rực rỡ khi sương đêm đang biến thành sương mù, cùng lúc tiếng tù và rúc lên báo hiệu cuộc săn đã bắt đầu. Miệng nàng máy giựt. Trí tưởng tượng không phải là mặt mạnh của nàng, nàng thích hành động hơn.
Nàng lại mở mắt và mải mê tính toán sổ sách. Năm nay, nàng chẳng có lúa để bán, cũng chẳng lấy được tiền thuê đất mà lại còn phải mất tiền. Điều ấy đang làm nàng bận tâm, nàng đã luôn thành công trong việc kinh doanh và việc lâm vào cảnh thiếu hụt quả là một trong những thay đổi làm nàng khó chịu nhất!
Nhưng Scarlett đã lớn lên trong một thế giới mà ai nấy cũng thừa nhận mùa màng có bị thất bát, hoặc giông bão có thể gây thiệt hại cho mình. Nàng biết rồi năm tới mọi chuỵên sẽ lại khác, và tốt hơn là cái chắc.
Nàng thất bại chỉ vì trời khô hạn và mưa đá đã gây ra tai ương nầy. Điều đó không giống chút nào với việc kinh doanh gỗ hoặc cửa hàng: lợi nhuận ở những nơi đấy kém là do lỗi của nàng.
Vả lại, tất cả những mất mát nầy cũng sẽ chẳng làm cho tài sản của nàng suy suyển chút nào. Nàng có thể ăn tiêu phung phí cho đến mãn đời, còn mùa màng ở Ballihara có thất bát hết năm nầy, sang năm khác, thì nàng cũng vẫn còn cả một gia tài kếch xù.
Scarlett bất giác thở dài. Nàng đã làm việc, đã chắt mót và dành dụm trong bao năm trời, nghĩ rằng mình sẽ hạnh phúc nếu như mình có kha khá tiền. Giờ đây, nàng đã có được nhiều nhờ vào tiền của Rhett và cho dù, không ai rõ bằng cách nào, thì điều ấy lại chẳng có gì quan trọng cả. Nếu không chẳng còn điều gì để cho ta bỏ công, dự định và đấu tranh.
Nàng không điên đến nỗi cứ để mặc cho mình nghèo đói và rơi vào tình cảnh tuyệt vọng. Nhưng nàng cần có được sự thách thức, cần có dịp sử dụng trí thông minh sắc sảo của nàng và vượt qua mọi cản trở. Bởi thế, nàng cứ mơ ước được nhảy qua hàng rào nầy, đến hố khác, và chạy thục mạng trên lưng một con ngựa sung sức mà nàng chế ngự với ý chí của nàng.
Tính toán xong, Scarlett quay qua chồng thư riêng và thầm rên rỉ. Nàng rất ghét phải trả lời thư riêng. Nàng quá rõ những thư nầy nói gì. Rất nhiều thư chỉ là những lời mời. Nàng đã chất thành đống kia rồi!
Harriet sẽ có thể thảo giúp nàng những lời từ chối lịch sự: nào ai biết được điều ấy đâu; còn Harriet lại rất thích được thấy mình có ích cho nàng.
Có hai lời cầu hôn. Scarlett nhận được mỗi tuần ít nhất một thư. Cầu hôn mặc dù bề ngoài đó là những thư tình, nhưng nàng biết rõ nàng sẽ chẳng nhận được gì nếu như nàng không là một quả phụ giàu có. Hoặc ít ra là gần như chẳng nhận được gì!
Nàng trả lời cho lời cầu hôn thứ nhất bằng những lời lẽ ước lệ như “vinh hạnh về sự quý trạng của ngài”, và “thật không thể đáp lại sự trìu mến của ngài ngang xứng với mức ngài đã dành cho”, hoặc “tôi xin trân trọng về tình bạn vô giá của ngài” theo đúng như nghi thức.
Đối với lời cầu hôn thứ hai, thật không mấy dễ dàng.
Đó là lời cầu hôn của Charles Ragland.
Trong số tất cả những người đàn ông mà nàng đã gặp ở Ireland, rõ ràng chàng là người đáng quý nhất. Tình cảm của chàng đối với nàng xem ra chân thành, không gợn chút gì là xu nịnh hèn hạ và tinh vi như bao kẻ khác. Nàng tin chắc chàng không chạy theo số tiền của của nàng. Bản thân chàng cũng xuất thân từ một gia đình giàu có: cha mẹ chàng là những điền chủ lớn người Anh. Là con thứ, chàng đã chọn con đường binh nghiệp hơn là nhà thờ. Nhưng chàng cũng cần tiền cho mình!
Chỉ riêng bộ lễ phục của chàng cũng đã đắt bằng tất cả những bộ áo dài dạ hội của Scarlett.
Và còn gì nữa! Charles đẹp trai. Cũng to lớn như Rhett, có điều mái tóc chàng hoe và da không nâu. Tất nhiên, mái tóc của chàng không hoe đến mức phai màu như thường thấy đâu, mà là vàng óng, chỉ hơi chút đỏ, trên làn da rám nắng. Chàng thật sự hấp dẫn. Phụ nữ nhìn chàng cứ như muốn nhấm nháp từng thìa nhỏ.
Vậy mà sao mình lại không yêu chàng! Nàng đã suy nghĩ và cứ trăn trở mãi về điều nầy. Nhưng đúng là không thể được. Nàng chưa thấy bị chàng cuốn hút là bao.
– Mình muốn yêu một người nào đó. Mình hiểu thế nào là tình yêu, đó là tình cảm đẹp nhất trên đời nầy. Mình không thể chịu đựng nổi sự không chung thuỷ, điều mà mình học được quá trễ. Charles yêu mình, còn mình thì cũng khao khát được yêu và đang cần được yêu. Mình thật đơn độc, chẳng có được một mảnh tình. Sao mình lại không thể yêu chàng!
Bởi vì mình vẫn yêu Rhett, thế đấy! Tình yêu ấy gạt Charles cũng như bao kẻ khác ra ngoài. Không ai trong những người ấy là Rhett cả! Sẽ không bao giờ mình lại có Rhett nữa đâu, nàng tự nhủ.
Trái tim nàng thốt lên đau đớn: Mi tưởng ta không biết điều ấy sao! Mi tưởng ta có thể quên chàng sao! Mi tưởng điều ấy chẳng ám ảnh ta mỗi khi ta lại nhận ra chàng qua hình ảnh của cat sao! Mi tưởng điều ấy không bất ngờ tấn công ta đúng vào lúc ta đã nghĩ cuộc đời ta cuối cùng lại đã thuộc về ta sao?
Scarlett lựa những lời trìu mến nhất và nắn nót viết thư từ chối Charles Ragland. Anh sẽ không bao giờ hiểu được rằng nàng đã nói với anh ta là nàng yêu anh chân thành, rằng nàng đã yêu anh bởi vì anh đã yêu nàng, và rằng chính sự trìu mến mà nàng dành cho anh đã ngăn cản nàng kết hôn với anh. Nàng cầu chúc cho anh gặp được điều tốt đẹp hơn là gặp một phụ nữ đã mãi mãi thuộc về một người đàn ông khác!
***
Buổi tiếp tân cuối cùng trong năm diễn ra ở rất gần Kilbride, không cách xa Trim là bao. Scarlett có thể đến dự bằng xe ngựa mà không phải lo đón tàu. Nàng khởi hành từ sáng sớm khi trời còn mát. Mặc clù được kỳ cọ bốn lần trong ngày, nhưng con ngựa của nàng vẫn ngọ nguậy vì trời nóng. Nàng cũng đã bắt đầu khổ sở vì nóng bức: người mệt lả, mồ hôi nhễ nhại, gần suốt đêm không sao chợp mắt. Nhờ trời, bây giờ đã là tháng tám. Mùa hè đã gần kết thúc.
Trời còn ửng hồng, nhưng cái nóng đã phủ lên người như một màn sương. Scarlett hy vọng là đã tính kỹ thời gian để kịp đến nơi. Nàng mong người và ngựa, đến được chỗ râm mát khi mặt trời lên cao.
– Mình tự hỏi hiện Nan Sutcliffe đã dậy chưa! Đối với mình, bà ta xem ra không phải là người dậy sớm thì phải. Mà nào có gì quan trọng đâu. Nàng chàng cần gì khác hơn là được tắm nước lạnh và thay quần áo trước khi muốn gặp ai thì gặp. Mình cũng mong sẽ có được một cô hầu khéo léo chớ đừng vớ phải một cô vụng về như cái cô ở chỗ bà Gifford. Cô ta suýt làm rách tay áo dài của mình khi treo áo. Bà Fitz như mọi lần có lẽ đã nói đúng, nhưng mình lại không muốn có cô hầu cứ lẩn quẩn bên mình suốt ngày. Lúc ở nhà, Peggy Quinn đã lo cho mình mọi thứ cần thiết, còn nếu như mọi người muốn mình đến gặp họ thì họ tập làm quen với việc mình tự đến một mình không đem người hầu theo.
– Mình chắc phải tổ chức một buổi tiếp tân để đáp lại lòng hiếu khách mà người ta đã dành cho mình thôi. Mọi người đã tỏ ra tử tế với mình biết bao… nhưng mình thì lại chưa. Tổ chức vào mùa hè tới là phù hợp hơn cả đấy.
– Mình vẫn luôn có thể lấy cớ là mùa hè nầy quá nóng bức và mình còn bận lo cho các trang trại…
Từ hai bên đường hai người đàn ông phóng ra khỏi bóng cây. Một người chụp lấy dây cương, còn người kia giương súng. Đầu óc nàng quay cuồng, trống ngực nàng đập liên hồi. Sao nàng không nghĩ đến chuyện mang theo súng lục nhỉ! Có lẽ họ sẽ lấy đi cỗ xe ngựa và những va li, họ sẽ để cho nàng lết bộ đến Trim, nếu như nàng hứa không nói ra là họ giống cái gì. Bọn ngu xuẩn! Sao chúng lại không mang mặt nạ người ta đã viết trên báo!
– Tạ ơn Chúa! Đây không phải là bọn Whiteboys. Những người nầy mặc quần phục mà!
– Chúa ơi, các ông suýt làm tôi chết ngất vì sợ đấy!
Nàng không sao nhìn rõ họ: bộ quân phục xanh của cảnh sát Hoàng gia Ireland tiệp màu với rừng cây.
– Tôi yêu cầu bà xưng tên, thưa bà, người đàn ông kềm cương con ngựa của nàng nói. Kevin, ra sau xe xem!
– Tôi cấm ông không được đụng đến hành lý của tôi. Các ông có biết ai đây không! Tôi là Bà O Hara ở Ballihara và tôi đang đến nhà Sutcliffe ở Kilbrde. Ông Sutcliffe là quan toà và ông ta sẽ tính đến chuyện đưa các ông ra toà thôi!
Thật tình mà nói, nàng cũng không chắc Ernets Sutcliffe là quan toà; nhưng ông ta xem ra có tướng quan toà với bộ râu đỏ hoe, xồm xoàm.
Kevin, lẽ ra phải lục soát cỗ xe ngựa, lại tiến đến trước và giở mũ.
– Bà O Hara à! Mọi người đã nghe nói về bà ở doanh trại, thưa bà. Đã mười lăm ngày nay, tôi cứ hỏi Johnny, hiện đang ở đây, là liệu xem chúng tôi có nên gặp bà và tự giới thiệu với bà không?
Scarlett nhìn anh ta, vẻ không tin:
– Vì sao vậy!
– Người ta nói rằng bà từ Mỹ qua, Bà O Hara ạ, và tôi thấy đúng là như thế khi nghe bà nói. Người ta cũng nói là bà đến từ một bang lớn gọi là Géorgie. Nơi ấy thì quá đỗi thân thiết với cả hai chúng tôi, bởi vì trước đây chúng tôi đã từng chiến đấu ở đó, vào năm 63 và sau đó.
Scarlett mỉm cười: gặp được người đồng hương, trong lúc đang trên đường đi Kilbride!
– Ừ thì sao! Các ông từ đâu đến! Từ nơi nào của Géorgie vậy! Các ông đã ở chỗ của tướng Hood!
– Không, thưa bà, ở phía đối diện, là nơi tướng Sherman. Johnny kìa, anh ta đã ở chỗ quân hợp bang, và chính bởi vậy ai cũng gọi anh ta là Johnny Reb.
Scarlett vừa lắc đầu vừa cố để hiểu. Nàng chắc phải nghe lầm: Cứ hỏi lần tởi, nàng nhận ra điều ngờ vực ấy là không đúng. Cả hai người đàn ông nầy đều là người Ireland. Họ đã trở thành những người bạn tốt nhất trên đời và đã cùng nhau chia sẻ những kỷ niệm êm đềm sau khi đã chiến đấu trong hàng ngũ hai phe đối nghịch suốt trong cuộc chiến tranh tàn khốc nầy.
– Tôi không hiểu gì cả, cuối cùng nàng nói. Trong 15 năm, các ông cứ tìm cách giết hại lẫn nhau, thế rồi giờ đây lại là bạn của nhau. Các ông chẳng bao giờ tranh luận xem miền Bắc hoặc miền Nam bên nào đúng sao?
“Johnny Reb” phá lên cười:
– Chuyện ấy thì cần quái gì cho thằng lính đâu! Hắn ta chỉ có mặt ở đó để đánh nhau thôi, điều đó làm hắn ta hài lòng rồi. Hắn ta chiến đấu cho ai thì điều ấy có gì quan trọng một khi người ta đang đánh nhau.
***
Khi Scarlett đến nhà Sutcliffe, nàng đã suýt làm mất thể diện của mình trước ông “quản gia” của họ khi nàng bảo đem đến cho nàng rượu Brandy cùng với cà phê. Nàng đã quá ngây dại chẳng còn muốn đối đầu với ông ta làm gì.
Sau đó, nàng đi tắm, thay áo dài mới và bước xuống nhà với vẻ bình thản trở lại. Mãi cho đến lúc nàng nhìn thấy Charles Ragland! Lẽ ra chàng không nên có mặt ở đây! Nàng vờ không nhìn thấy chàng.
– Nan, bà thật là tuyệt vời! Tôi ngưỡng mộ ngôi nhà của bà đấy! Căn phòng của tôi xinh xắn đến mức tôi cứ muốn ở lì mãi trong ấy!
– Không có gì làm tôi vui thích hơn thế nữa, Scarlett ạ. Cô biết John Graham chứ!
– Rất vui mừng, thưa Bà O Hara.
John Graham là một người đàn ông cao lớn và mảnh dẻ cung cách thoải mái của một lực sĩ bẩm sinh không hề có chút gì tỏ ra là lên gân cả. Ông ta đứng đầu nhóm săn Blazer ở Galway, những đội săn nổi tiếng khắp Ireland: hết thảy những tay săn cáo ở Anh đều thèm được mời tham gia, Graham không phải không biết nàng, còn Scarlett thì biết rõ ông ta biết điều đó. Chẳng phải tỏ ra rụt rè làm gì!
– Ông Graham nầy, ông có nhạy cảm với thói hối lộ không?
Việc quái gì mà Charles vẫn chưa thôi nhìn nàng chằm chằm thế kia! Dù gì đi nữa, chàng đang làm gì ở đây thế!
John Graham ngửa mái đầu lốm đốm bạc ra phía sau và phá lên cười trước lúc ngắm nhìn nàng với vẻ vui thích.
– Bà O Hara, tôi đã nghe nói là những người Mỹ như bà đều đi thẳng vào mục tiêu, giờ thì tôi thấy điều ấy là đúng. Nào, hãy nói cho tôi biết thật rõ xem bà đang nghĩ gì vậy!
– Tôi nghĩ đến một tay và một chân, có lẽ thế! Tôi có thể leo lên ngựa ngồi một bên chỉ với một chân – và đó chính là điều tích cực duy nhất mà người ta có thể nói về cái yên ngựa – còn một tay là đủ để cho tôi cầm cương.
Ông ta mỉm cười.
– Điều bà nói ra thật lạ lùng đấy! Tôi cũng có nghe nói người Mỹ thì hơi cực đoan.
Scarlett đã chán ngấy trò bông đùa, còn sự hiện diện của Charles làm nàng bực bội.
– Ông Graham nầy, có lẽ ông không biết là người Mỹ chúng tôi nhảy qua rào, trong khi người Ireland đi qua cửa, còn người Anh thì quay về nhà mình. Ông cứ để tôi tham gia vào nhóm săn Blazer đi, ít nhất tôi cũng đem về được một cái chân, còn không thì tôi cam đoan sẽ ăn hết cả một đàn qụa trước mặt ông – và không cần muối.
– Chúa ơi, thưa bà, cứ như cách bà nói thì ai cũng sẵn sàng mời bà.
Scarlett mỉm cười.
– Tôi tin như vậy.
Nói rồi, nàng nhổ nước bọt vào lòng bàn tay. Graham cười sằng sặc, làm theo nàng và cả hai đập tay đồng ý.
Tiếng đập tay của họ vang rền suốt dọc dãy hành lang dài.
Xong đâu đấy, Scarlett tiến về phía Charles Ragland.
– Charles ạ, trong thư em đã nói đây là buổi tiếp tân duy nhất ở Ireland mà anh phải tránh xa! Sao anh lại ti tiện vậy.
– Scarlett ạ, anh không đến đây để tìm cách làm em lúng túng đâu. Anh muốn nói với em bằng những lời sống động chứ không phải bằng thư. Đừng sợ anh quấy rầy em. Anh hiểu rõ là không thể, đúng là không thể.
Đơn vị của anh sẽ chuyển đến Donegal vào tuần tới, đây là hy vọng cuối cùng để anh nói những gì cần nói với em. Và để chào từ biệt em, anh xin thú nhận điều ấy.
Nhưng anh hứa sẽ không rình rập quanh em cũng như không ngắm nhìn em với ánh mắt chan chứa tình cảm nữa đâu.
Anh cười buồn bã và anh đã lặp lại câu chuyện của anh. Em thấy thế nào!
– Tốt lắm. Chuyện gì xảy ra ở Donegal vậy!
– Những chuyện rắc rối do bọn Whiteboys gây ra ấy mà. Hình như bọn chúng quậy phá nhiều ở đó hơn những quận khác thì phải. Hai người cảnh sát đã chặn đường em để lục soát xe.
– Mọi toán tuần tiễn hiện đang được đặt trong tình trạng báo động. Sắp đến mùa lĩnh canh rồi. Nhưng anh không muốn nói chuyện nhà binh với em. Em đã nói gì với John Graham đấy! Đã nhiều năm nay, anh chưa hề nghe ông ấy cười to như thế đấy.
– Anh biết ông ta chứ!
– Biết rất rõ: đó là chú anh.
Scarlett cười đến quặn cả ruột:
– A, các anh đúng là dân Ăng-lê: Vậy ra đó đúng là điều mà anh gọi là “thiếu sự tự tin” không! Nếu như anh chỉ cần chịu khoe khoang một chút, Charles ạ, thì anh đã có thể tránh cho em bao chuyện phiền nhiễu. Đã gần một năm nay, em tìm cách tham gia nhóm săn Blazer nhưng em chẳng biết một ai!
– Dì Latitia của anh sẽ làm em thật hài lòng cho mà xem! Ngồi trên ngựa, bà ấy có thể giấu kín chú John mà không cần để ý đến việc ấy làm gì. Nào lại đây, anh sẽ giới thiệu em.
***
Chỉ có những tiếng sấm gầm hứa hẹn nhưng vẫn chẳng thấy mưa. Từ trưa trở đi không khí đã trở nên ngột ngạt. Ernets Sutcliffe đánh hiệu chuông để mọi người chú ý. Ông ta và vợ đã dự kiến một việc khác cho buổi chiều, ông ta vẻ hơi bứt rứt, nói:
– Sẽ có chơi bóng vồ và bắn cung như thường lệ, được chứ! Hoặc mọi thứ như vẫn thường làm. Đồng ý không?
– Ernest ạ, chấm dứt thôi, bà vợ ông ta nói.
Và Ernest đột ngột kết thúc bài phát biểu ngắn đánh dấu bởi những tia nước bọt văng tung tóe của mình. Sẽ có đủ quần áo tắm cho những ai thích và dây căng trên sông để cho những kẻ liều lĩnh dám treo người tòng teng và tắm mát một chút trong dòng nước sôi sục.
– “Sôi sục” có thể chưa hẳn thế đâu. Nan Sutcliffe giải thích, nhưng đúng là có dòng nước nầy thật mà. Còn có cả người theo hầu và rượu champagne nữa đấy.
Scarlett là một trong số những người đầu tiên hưởng ứng. Đó cũng là tắm nước lạnh suốt buổi chiều thôi mà.
Điều nầy quả vô cùng thích thú, mặc dầu nước có hơi ấm hơn như nàng đã tưởng. Scarlett lần theo sợi dây ra đến giữa sông, chỗ nước sâu hơn. Nước ở đây cũng mát hơn đến mức hai tay nàng nổi da gà. Dòng nước đẩy người nàng sát vào sợi dây làm nàng mất thăng bằng.
Mạng sống như treo trên sợi tóc. Hai chân nàng quay trong không làm sao còn kiểm soát được nữa và dòng nước cứ xoay nửa người nàng hết sang bên nầy, lại sang bên kia. Nàng cứ chực buông tay khỏi sợi dây, mặc cho dòng nước cuốn phăng đi. Khỏi mặt đất dưới chân nàng, khỏi những bức tường, những con đường khỏi mọi ràng buộc. Trong những khoảnh khắc dài vô tận, trống ngực đập thình thịch, nàng tưởng chừng như đã buông mặc cho dòng nước cuốn đi.
Nàng rùng mình cố hết sức bám chặt lấy sợi dây.
Từng bước, từng bước, nàng cố sức lần sợi dây đi tới, cho đến khi thoát khỏi dòng nước ngược. Nàng quay lưng lại với mọi người đang đùa giỡn, la hét và đập nước tung tóe, bất giác hai hàng nước mắt nàng cứ chảy ròng.
Scarlett dần dần nhận ra ở chỗ nước ấm hơn có những xoáy nước chầm chậm như những ngón tay và nàng để mặc cho chúng mơn trớn thân thể nàng.
Những xoáy nước ấm như những dây leo cứ vuốt ve đôi chân, bắp đùi, khắp người nàng, cả đôi vú nàng, chúng luồn qua lớp áo cánh bằng len và chiếc quần phồng, quấn lấy thân hình và hai đầu gối nàng. Nàng nhận ra những thèm muốn không tên và trong nàng, nỗi trống vắng đang như gào lên, đòi được lấp đầy “Rhett”, nàng thì thào đôi môi cọ vào sợi dây trầy trụa.
– Tuyệt vời quá phải không?
– Nann Sutcliffe kêu lên. Ai muốn dùng champagne!
Scarlett nén mình liếc nhìn quanh.
Scarlett, cô dũng cảm quá, cô vừa đương đầu với điều khủng khiếp nhất đấy! Cô phải quay vào thôi, không ai trong chúng tôi dám đưa champagen ra cho cô đâu!
– Phải, Scarlett tự nhủ, mình phải quay vào thôi!
Sau bữa trưa, nàng bước đến gần Charles Ragland, hai má tái nhợt và đôi mắt rực sáng.
– Em có thể mời anh ăn bánh mì sandwich tối nay được chứ! Nàng bình thản nói.
Charles là một người tình ân cần và đầy kinh nghiệm. Đôi tay chàng êm ái, đôi môi chàng mãnh liệt và nồng ấm. Scarlett nhắm mắt và buông thả khi chàng đụng đến người nàng, giống như nàng đã buông thả cho dòng sông mơn trớn mình. Rồi nàng gọi tên chàng và chợt cảm thấy mọi cảm giác ngây ngất biến mất! Không, nàng thầm nghĩ, không thể được, mình không được bỏ mất hết. Nàng nhắm chặt hơn đôi mắt và nghĩ đến Rhett, đến đôi tay, đôi môi chàng và chính chàng đang lấp đầy nỗi trống vắng nhức nhối trong nàng bằng vòng tay mạnh mẽ và nồng ấm.
Vô ích! Không phải là Rhett. Nàng cảm thấy buồn tủi đến chỉ muốn chết. Nàng quay mặt, tránh cái miệng thèm khát của Charles và bật khóc tức tưởi cho đến lúc chàng dừng lại.
– Em yêu, chàng nói, anh yêu em biết bao!
– Anh hãy đi đi, nàng nức nở, đi đi!
– Em yêu, chuyện gì vậy! Có điều gì không đúng sao?
– Em. Em. Chỉ có em là không đúng thôi! Hãy để em yên, em van anh.
Giọng nàng thật yếu ớt và đầy tuyệt vọng xót xa đến nỗi Charles đưa tay ra để vỗ về nàng, rồi chàng rút tay lại. Chàng hiểu rằng mình chỉ có thể đem lại cho nàng một điều an ủi. Bằng những cử chỉ thận trọng, chàng thu gom các thứ và lặng lẽ khép cánh cửa lại phía sau chàng.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+