Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Hãy biết tin chính mình, nhé! [Full] – H.y – Chương 07 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

    Sư Tử và Ngân lại lên đường. Lần này họ không phải đi
qua rừng cây, đồi núi hay đầm lầy nữa. Con đường họ đi so với những con đường
trước đây thì khá khô ráo và bằng phẳng hơn. Nhưng có một sự thay đổi mà càng
đi họ mới càng nhận ra là có gì đó đang thay đổi. Đó chính là nhiệt độ. Phải
nhiệt độ càng ngày càng nóng, đất đai dưới chân nơi họ đi qua thì từ đất đen
dần chuyển thành cát vàng. Mặt trời càng ngày càng chói chang khiến họ cảm giác
như mình đang sắp đi đến một sa mạc nóng nhất thế giới vậy. Đến Ngân cũng cảm
thấy ngạc nhiên sao mình lại có thể chịu được cơn nóng như thế này chứ. Đất
dưới chân cô càng ngày càng khó đi hơn vì đi trên cát không hề dễ như cô tưởng.
Cô càng cố gắng tiến lên thì cảm giác như ngày càng lùi lại phái sau vậy. Do
trời quá nóng nên để tiết kiềm năng lượng cũng như nước uống, và có lẽ cũng một
phần do là trời nóng mọi người đều rất dễ nổi cáu và không muốn làm gì cả nên
suốt quãng đường đi, Ngân và Sư Tử đều chọn giải pháp đi trong yên lặng. Họ
hiếm khi nói với nhau câu nào vì sợ nói nhiều dẫn đến mệt mỏi, họ lại có thể
cãi nhau vì những thứ không đâu. Kể cả với một chòm sao như Sư Tử thì cái nóng
này tuy chưa đến mức là không chịu được nhưng cũng nó cũng chẳng cảm thấy dễ
chịu gì cho cam. Sư Tử cũng cảm thấy rất bức bách, ngột ngạt và khó chịu. Khi
cái nóng càng ngày càng lên cao, họ dần hiểu rằng mình đang tiến dần vào lãnh
địa của vị thần Lửa và thử thách thứ tư đang càng ngày càng đến gần hơn. Nhưng
trái với sự mong chờ của họ, họ cứ nghĩ rằng chẳng mấy chốc sẽ có một tiếng
đùng đoàng nổ lên và một vị thần đỏ lừ tượng trưng cho lửa sẽ hiện lên. Nhưng
không, họ cứ thể đi đi mãi mà chẳng có gì hiện lên cả, cũng chẳng có âm thanh
gì dù là nhỏ nhất vang lên. Nhưng lần này, họ đang đi bỗng nhiên có một cơn bão
cát thổi đến cuốn bay họ lên trời. Cả Ngân và Sư Tử đều hiểu rằng chắc hẳn cơn
bão cát này là sứ giả của thần Lửa phái đến để đón họ đi. Nhưng có một điều mà
cả hai đều không ngờ đến đó là sau khi cuốn họ đi được một đoạn khá xa, cơn bão
cát bắt đầu tách ra làm hai. Hai cơn bão cát này sau khi được tách ra đã đi
theo hai hướng khác hẳn nhau. Tại sao lại có việc như thế này? Nhưng vấn đề
quan trọng hơn là Sư Tử và Ngân lại bị cuốn vào hai cơn bão cát khác nhau. Quá
hoảng sợ, Ngân ngất đi và khi tỉnh dậy cô thấy mình ở trong sân một tòa lâu đài
cổ kính. Lúc đầu, cô cảm thấy rất thích thú vì đây là lần đầu tiên cô được đặt
chân vào một tòa lâu đài cổ kính đến vậy. Nó trông như những cung điện của
hoàng gia trong những câu chuyện cổ tích mà cô thường đọc. Ngân chưa bao giờ
nghĩ rằng mình sẽ thực sự được đặt chân đến một nơi như thế này. Cô thầm nghĩ:”
Cuối cùng thì mình cũng được đến một nơi mà mình muốn đến”. Nhưng sự thích thú
của cô ngay lập tức bị cắt đứt khi cô quay sang bên cạnh và không thấy Sư Tử
đâu. Cô đã cảm thấy lo lắng cho Sư Tử nhưng rồi khi cô nhớ lại lời cảnh báo của
Nữ thần Biển Cả rằng cô sẽ phải tự mình vượt qua thử thách này. Giờ cô đã hiểu
từ không được sử dụng sự trợ giúp bên ngoài nào nghĩa là cô phải tự vượt qua
thử thách mà không có sự giúp đỡ của Sư Tử. Và giờ khi nghĩ đến điều đó thì cô
lại cảm thấ lo sợ cho bản thân mình hơn. Và rồi vẻ tráng lệ của tòa lâu đài
cũng không thu hút Ngân được nữa khi cô nhớ ra rằng mình đến đây không phải để
du lịch hay để ở luôn ở đây mà mình đến đây để vượt qua thử thách. Và thế là một
loạt những cãm bẫy có thể được cài trong lâu đài được Ngân nghĩ đến. Cô bắt đầu
nhớ đến những câu chuyện cổ tích mà chàng hoàng tử phải vượt qua rất nhiều thử
thách trong lâu đài để giải cứu nàng công chúa. Nhưng có điều khác ở đây là lần
này Ngân không phải là công chúa mà là đóng vai nhân vật hoàng tử. Rồi cô tự
đùa cợt với mình:

         _ 
Haha nếu như giống trong truyện cổ tích thì ít nhất sau khi vượt qua
được thử thách chắc hẳn mình cũng phải tìm được hay giải cứu được một chàng
hoàng tử chứ nhỉ?

     Rồi
cô tự cười với mình. Trong chốc lát vẻ đẹp của lâu đài cũng như những câu
chuyện cổ tích đã kéo cô ra khỏi thực tại là cô có thử thách phải vượt qua ở
phía trước. Trong đầu cô lại vẳng vẳng lên lời bài hát Cindrella của Tata
Young, vào lúc nguy hiểm nhất cô lại có những ý nghĩ kì dị nhất. Bạn bè cô vẫn
thường nghĩ cô hơi dở hơi vì điều đó mà. Và đoạn nhạc mà cô nghĩ đến là như thế
này :

“…Someday
I’m gonna find someone who wants my soul, heart and mind
Who’s not afraid to show that he loves me
Somebody who will understand I’m happy just the way I am Don’t need nobody
taking care of me

I will be there for him just as strong as he, will be there for me
When I give myself then it has got to be, an equal thing…”

         Thật
đúng là chỉ có Ngân mới có được những suy nghĩ như thế trong hoàn cảnh này. Chắc
cô sẽ mãi vẩn vơ với suy nghĩ của mình nếu như một tiếng thét chói tay vang lên
đàng sau cô.

            _ 
Người hầu đâu, vào đây nghe ta sai bảo?

         Lúc đầu Ngân còn không hiểu đang có
chuyện gì xảy ra. Quay lại cô trông thấy một người phụ nữ đã đứng tuổi, trông
có vẻ đanh đá. Ngân lại liên tưởng ngay đến bà mẹ ghẻ trong truyện Cindrella.
Dù sao trong một khung cảnh lâu đài cổ xưa thế này thì ý tưởng về mấy câu
chuyện cổ tích lại làm cô thấy thoải mái hơn. Sau khi nghe người phụ nữ đứng
tuổi đó gọi mấy lần mà không có ai thưa lại, cô ngờ ngợ hình như người bị gọi
là mình. Rồi cô nghĩ chẳng nhẽ thử thách tiếp theo của mình là phải đi làm
người hầu sao? Chẳng nhẽ đó cũng gọi là thử thách à? Ngân còn đang bối rối
không biết có phải người bị gọi là mình hay không thì mọi nghi ngờ của cô đã
được giải tỏa khi người phụ nữ từ trong tòa lâu đài bước ra, mắt nhìn cô trợn
trừng trừng giận dữ:

           _ 
Con hầu kia, sao ta gọi mãi mà nhà ngươi không nghe hả? Ngồi đây làm gì?
Ta không thuê người hầu để nó ngồi đây mà ngắm trời ngắm đất đâu. Ta thuê ngươi
về để làm việc vì thế hãy làm việc đi. Nhanh lên! Bắt đầu công việc đi.

         Vậy là không còn nghi ngờ gì nữa. Thử
thách lần này của Ngân chính là phải làm người hầu cho người phụ nữ kia. Nghe
giọng điệu của bà ta cũng đủ hiểu đây là con người chua ngoa và chẳng hiền lành
gì. Ngân tự nhủ với mình mọi việc sẽ không dễ dàng lắm đây. Ngay khi cô đứng
lên chuẩn bị nghe sai bảo thì bộ quần áo mà cô đang mặc trên người bỗng biến
ngay thành một bộ quần áo rách rưới, bẩn thỉu. Ngân nhìn bộ quần áo trên người
mình và tự hỏi:” Cái gì thế này?”. Nhưng cũng không có nhiều thời gian cho cô
suy nghĩ chuyện gì đang xảy ra với mình. Người phụ nữ đó lả lướt bước vào nhà và
bảo Ngân đi theo sau mình để nhận việc. Trong nhà cô bắt gặp một cô gái khác
cũng chạc tuổi cô đang đứng hầu sẵn ở đó. Trông cô gái này ăn mặc cũng rách
rưới chẳng kém gì cô lúc này. Phải chăng đó cũng là một người được chọn như cô
đang trên đường vượt qua thử thách này? Nhưng cô cũng chẳng được cho thời gian
để hỏi rõ chuyện xảy ra với cô gái kia. Cô lập tức bị ném cho một cái chổi và
bị bắt đi lau nhà. Ngân nhìn cả tòa lâu đài hoành tráng như thế, không cần đếm
số tầng, chỉ cần nhìn diện tích của mỗi tầng thôi cũng đủ choáng lắm rồi. Thế
mà cô lại bị bắt phải đi lau cả tòa lâu đài này hay sao? Mà sau khi nhìn kĩ cô
mới phát hiện ra rằng tòa lâu đài không sạch như cô tưởng, nhìn cái sàn nhà, cô
tưởng chừng như nó chưa được lau dọn dễ đến chục năm rồi. Nhưng chẳng còn cách
nào khác, vì để vượt qua được thử thách, cô đoán rằng mình sẽ phải làm mọi thứ
mà bà phù thủy độc ác kia muốn. Đó là cái tên mà Ngân tự đặt cho bà ta sau khi
bà ta hành hạ cô như vậy. Cũng khá thú vị khi giờ cô thấy mình giống một nàng
công chúa đang bị giam giữ và hành hạ trong lâu đài này. Nhưng có lẽ thử thách
này không đơn giản như cô tưởng. Nó không chỉ làm cô thấy mệt mỏi giã rời sau
khi làm xong việc mà còn hành hạ cả về tinh thần cô. Lí do là dù cô làm rất
nhiều việc rất cố gắng nhưng vẫn luôn bị chê bôi, mỉa mai bởi bà phù thủy độc
ác đấy. Bà ta không thôi cằn nhằn, có lẽ vì bà ta chẳng còn việc gì để làm nữa.
Bà ta chỉ việc ngồi một chỗ ăn hoa quả trên cái khay mà đã có cô gái lúc đầu
vào Ngân nhìn thấy cầm. Ngân nghĩ bụng vừa thương xót thay cho cô gái đó vừa
thươn xót cho cả cô nữa. Cả hai đều đang phải chịu dưới sự sai bảo và ca thán
không bao giờ ngừng của bà phù thủy xấu xa. Đã nhiều lần Ngân muốn đứng lên
phản kháng vì dù cô không phải là tiểu thư con nhà giàu hay là con triệu phú
nhưng cô chưa bao giờ bị sai bảo làm nhiều việc như vậy. Lại còn vừa làm vừa bị
chửi nữa chứ, nhưng cô cứ nghĩ mãi về câu nói của nữ thần Biển Cả trước đây đã
nói với cô muốn vượt qua được thử thách này, chìa khóa chính là câu “ Giận quá
mất khôn”. Nên cô vẫn luôn nhẫn nhịn chịu đựng vì cho rằng có lẽ điều mấu chốt
mà thử thách này muốn thử thách cô đó chính là biết kiềm chế nỗi giận dữ của
bản thân. Chính vì điều đó đã giúp cô kiềm chế được khi bên cạnh có mụ phù thủy
xấu xa cứ hết lời sai bảo và mắng chửi cô.

     Đến cuối ngày, khi trời đã trở tối muộn
thì mụ phù thủy độc ác ấy mới tha cho Ngân không phải làm thêm bất kì một công
việc nào nữa. Có lẽ cũng chẳng phải do bà ta tốt bụng gì đâu mà là do đĩa hoa
quả trên bàn đã hết nên giờ bà ta đã cảm thấy khát nước khi phải chửi cô hồi
lâu như vậy nên mới tha cho cô. Đó là những gì Ngân đã nghĩ thầm, nhưng việc đó
giờ cũng không còn quan trọng nữa vì sau một ngày làm việc mệt mỏi mà không
được ăn gì, giờ đây cô đói gần chết và thực sự hi vọng mình có một bữa tối
không cần thịnh soạn lắm nhưng cũng phải đủ no. Nhưng có lẽ cô đã trông chờ quá
nhiều, kể cả một bữa tối đủ no thôi cô cũng chẳng có được. Tất cả những gì cô
có cho bữa tối là hai lát bánh mì và một cốc nước. Thật chẳng khác nào quay trở
về thời thiên cổ, thời gian mà những tòa lâu đầi như thế này tồn tại ở khắp nơi
vậy. Nhưng cũng chẳng còn nhiều sức lực để nghĩ về cái bụng của mình nữa, sau
một ngày dài mệt mỏi, ngoài bữa ăn thì cái Ngân cần nhất chính là một giấc ngủ
thật sâu. Dĩ nhiên nếu như đến bữa tối cô cũng không được cho ăn no thì nơi cô
ngủ cũng không thể là một cái giường tử tế. Căn phòng có cái giường nơi mà cô
sẽ ngủ ở đó nhìn không khác gì một cái nhà kho còn cái giường thì không thể tồi
tàn hơn thế. Thật đáng thất vọng! Chẳng nhẽ trong cả một tòa lâu đài như thế
này mà không có một cái phòng tử tế dành cho cô sao. Nhưng không còn nhiều sức
lực để nghĩ về những khổ cực mà mình đang phải chịu, quá mệt mỏi, cô dần chìm
sâu vào giấc ngủ. Thậm chí cảm giác metẹ mỏi mà hôm nay Ngân có còn tồi tệ hơn
cảm giác mệt mỏi khi cô phải đi học trước đây nhiều. Quả là khi người ta nghĩ
có cái gì đó là tồi tệ nhất rồi thì luôn sẽ có cái tồi tệ hơn chuẩn bị xuất
hiện. Nhưng dù sao Ngân cũng đã có một giấc ngủ ngon lành cho đến gần sáng, khi
có một người đánh thức cô dậy.

     Vẫn chưa hoàn toàn hồi sức sau một ngày
mệt mỏi, Ngân không muốn dậy ngay vì thế khi bị đánh thức, cô thấy không thoải
mái cho lắm. Trong một trạng thái lơ mơ, cô vừa nói vừa cố đẩy bàn tay đang kéo
mình dậy ra để ngủ tiếp:

         _  Đã
đến giờ phải làm việc rồi sao? Đã sáng đâu để tí nữa hãy bắt đầu làm.

      Nhưng giọng một cô gái vang lên làm cô
phải mở mắt ra xem ai đang nói chuyện với mình vì cô chắc chắn rằng người đó
không phải là bà phù thủy độc ác:

         _ 
Không chưa phải dậy làm việc đâu. Tôi chỉ có vài điều muốn nói với cô
thôi.

     Lúc này thì Ngân đã tỉnh ngủ. Cô ngồi hẳn
dậy để xem người con gái kia muốn nói gì vì cô đã nhận ra cô gái này. Đây chính
là cô gái mà Ngân đã nhìn thấy khi lần đầu tiên đến đây:

        _  Tôi
tên là Hiền. Cậu chắc hẳn tên là Ngân và cậu chính là người được chọn. Tôi đã
nghe kể chút ít về cậu và biết rằng một ngày cậu sẽ tới đây.

     Đến lúc này thì Ngân đã hoàn toàn tỉnh ngủ
hẳn, cô nói:

        _ 
Chào bạn. Chẳng phải bạn cũng là người được chọn và cũng đang cố gắng để
vượt qua được thử thách này sao? Mà sao bạn biết là tôi sẽ đến?

        _ 
Không xin lỗi Ngân nhưng tôi không phải là người được chọn đâu. Tôi chỉ
là người giúp việc ở lâu đài ngày thôi. Việc cô đến đây đã được Thần lửa báo
trước. Thần Lửa đã nói gì đó với chủ của lâu đài này, chính là bà phù thủy mà
cô đang phải phục dịch. Hình như thử thách này của cô sẽ kéo dài trong một
tháng là tối đa nhưng tôi không biết làm cách nào để vượt qua nó cả. Tôi không
nghe nói Thần Lửa nói đến điều đó.

       _ 
Vậy là cô đã phải chịu đựng bà ta vô điều kiện sao? Thật tội nghiệp cậu
và cả tôi nữa.

     Vừa nói Ngân vừa cho Hiền thấy bộ mắt mếu
máo của cô nhưng chỉ có ý chọc đùa cho Hiền cười. Đây cũng chỉ là một trò đùa
mà cô hay dùng:

      
_  Vậy là tôi sẽ phải chịu đựng bà
ta trong khoảng một tháng nữa. Thà chết còn hơn. Điên mất sao bà ta cứ phải
chửi tôi loạn xạ lên thì bà ta mới chịu được thế nhỉ? Đã sai tôi làm bao nhiêu
việc thì tốt nhất không nên nói nữa. Bà ta không ý thức được việc nói thế cũng
tốn calo chẳng kém gì lao động như tôi sao?

     Hiền cười trước lời kêu ca dễ thương của
Ngân rồi nói:

       _ 
Chắc là định nghĩa về mệt của cô khác với bà ta vì theo như tôi thấy
việc rầy la cô lại mang lại cho bà ta sự hào hứng đáng ngạc nhiên đấy chứ không
hề có biểu hiện nào của sự mệt mỏi cả.

     Hai người vừa nói đến đây thì trời bắt đầu
sáng dần. Cộng với việc mặt trời lên đồng nghĩa với một ngày lao động mới bắt
đầu. Sau khi nghe tiếng bà phù thủy xấu xa gọi mình đi làm việc, Ngân chỉ kịp
nói vài câu với Hiền:

       _ 
Đấy mới là vấn đề của cả tôi và bà ta đấy. Nhưng dù sao có cậu là bạn ở
đây tôi cũng sẽ thấy dễ chịu hơn. Rất vui được nói chuyện với cậu, hi vọng sau
khi làm xong việc ngày hôm nay tối chúng ta có thể nói chuyện để hiểu nhau
nhiều hơn. Giờ thì phải đi làm việc thôi, tôi không muốn nghe bà ta chửi cả
ngày đâu.

     Nói rồi, Ngân vội chạy ra căn sảnh chính
nơi mà bà phù thủy xấu xa đnag đợi để hành hạ cô. Tất nhiên không làm Ngân thất
vọng, ngày hôm nay còn tồi tệ hơn ngày hôm trước và hứa hẹn là những ngày sau
sẽ còn tồi tệ hơn ngày hôm nay rất nhiều. Công việc của mỗi ngày Ngân được giao
càng ngày càng nhiều lên. Cô cảm tưởng như mỗi khi cô làm quen được với số
lượng công việc như thế trong một ngày thì lập tức ngày hôm sau lượng công việc
lại được tăng lên để luôn vượt quá sức chịu đựng của cô vậy. Những lời nhiếc
móc, mắng mỏ, thậm chí đôi khi là cả chửi bới, xúc phạm cũng theo chiều hướng
đó mà tăng lên. Đôi khi cô cảm thấy như mình không thể chịu đựng việc bị hành
hạ ở cái lâu đài này thêm một phút nào được nữa. Mọi chuyện như vượt quá sức
chịu đựng của cô. Đặc biệt là trong hoàn cảnh của Ngân lúc này. Người hay kiềm
chế những cơn giận của Ngân trong suốt chuyến đi là Sư Tử thì đã không còn ở
bên cô. Bên cô giờ chỉ có một người bạn luôn thúc giục và khuyến khích cô phải
vùng lên, phản kháng lại mụ phù thủy xấu xa đó. Rằng là cô không hề xứng đáng
phải chịu đựng những thứ này. Nhiều lần Ngân cũng gần như đã bị những lời động
viên đó khích lệ chống đối lại mụ phù thủy xấu xa đó, nhưng những lúc đó cô lại
nhớ đến những lời cảnh cáo của Nữ thần Biển Cả lúc trước “ Giận quá mất khôn”.
Ngân vẫn luôn phân vân liệu nghĩa của câu nói đó có phải là dù có phải khổ sở
và có bị chà đạp đến đâu, Ngân cũng phải chịu đựng không được chống đối hay
không? Chính vì suy nghĩ đó mà Ngân vẫn luôn tránh né những lời động viên phản
kháng của cô bạn mang tên Hiền đó. Nhưng mỗi ngày sự chịu đựng dồn nén trong
lòng cô càng tăng lên đến tột đỉnh. Ngân đã nghĩ rằng cái gì cũng có giới hạn
của nó và chuyện này đã đạt đến giới hạn chịu đựng của cô. Tất nhiên điều này
cũng hoàn toàn có lí, không phải ai cũng chịu đựng việc ngày ngày bị sai khiến
làm đủ thứ việc nặng nhọc trên đời bởi một người đàn bà không quen biết. Không
những thế còn bị nghe chửi mắng thậm tệ cả ngày, rồi đêm đến ăn cũng không được
no, ngủ cũng không được có chỗ tử tế nữa. Phải nói là cô đã chịu đựng đủ rồi.
Nếu như không biết trước rằng đây là một thử thách mà cô phải vượt qua cũng như
nếu không có lời cảnh báo trước của nữ thần Biển Cả thì chắc Ngân đã nổi điên
lên từ lâu rồi chứ không còn được đến như bây giờ đâu. Nhưng đến lúc này nữa
thì mọi việc đã trở nên quá khó khăn rồi. Không thể chịu đựng thêm được nữa.

     Vào một buổi sáng, sau khi được Hiền người
bạn cùng phòng khích lệ, động viên mình nên phản kháng ra sao, Ngân đã có đủ
dũng cảm và nghĩ rằng nếu hôm nay mình còn bị đối xử quá đáng hơn hôm qua nũa
thì nhất định sẽ không để yên đâu. Và tất nhiên, không thể vì suy nghĩ đó mà cô
có một ngày dễ dàng hơn được. Ngày hôm đó Ngân đã phải làm rất nhiều việc vất
vả, nghe rất nhiều câu không đáng phải nghe. Nhiều lần cô đã định đứng lên
không làm nữa nhưng đúng lúc đó, một suy nghĩ lại nảy ra trong đầu cô:

           _ 
Thử thách này được đặt ra khó khăn và vất vả như vậy chẳng phải để cho
mình không thể vượt qua được hay sao. Vậy mà nếu mình chống đối lại ngày hôm
nay có thể mình sẽ được thoải mái nhưng nhỡ đâu điều dó lại khiến mình không
thể vượt qua được thử thách này thì sao. Lúc đó người đắc ý nhất chính là bà
ta. Không được nếu như thế thì mình không thể cho bà ta đắc ý như thế được.
Phải rồi, bà ta muốn mình làm nhiều việc muốn mình thấy khó chịu vậy mình sẽ
cho bà ta thấy điều bà ta không muốn thấy. Mình sẽ làm việc thật vui vẻ cho bà
ta tức điên lên.

     Nói như thế là làm y hệt như vậy. Từ ngày
hôm đó trở đi, Ngân luôn cố gắng làm việc vui vẻ hơn. Cố gắng để không nghe
thấy bà ta chửi mình. Khi bà phù thủy xấu xa đó chửi Ngân thì trong đầu cô cố
nghĩ về một cái gì đó vui vẻ và thú vị hơn. Và với biện pháp đó cô cảm thấy mỗi
ngày trôi qua trở nên dễ dàng hơn còn bà phù thủy xấu xa đó thì chắc chắn không
thể cảm thấy dễ chịu chút nào. Bà ta ngày càng trở nên khó chịu hơn, mặt lúc
nào cũng nhăn vào do không hành hạ được Ngân nữa. Vẻ mặt của bà ta như thế lại
càng cổ động, khích lệ Ngân rằng cách mình làm có thể là đúng. Dần dần Ngân
cũng bỏ qua những lời động viên bảo nên chống lại bà phù thủy của Hiền. Sau mọi
chuyện cô nghĩ rằng biết đâu Hiền nói những điều đó ý là muốn chọc tức cô,
khiến cô nổi giận mất khôn và không thể vượt qua được thử thách này. Và sau ba
tuần kể từ khi đến lâu đài, Ngân cảm thấy có lẽ mình đã chiến thắng. Hôm đó là
một buổi sáng đẹp trời, theo thói quen Ngân dậy rất sớm để chuẩn bị mọi việc
cho ngày hôm đó. Sáng hôm đó cũng vậy, cô dậy và chuẩn bị tinh thần cho việc sẽ
bị sai bảo ngày hôm nay. Nhưng không như mọi ngày, hôm nay khi bước vào sảnh
chính để chờ bị sai bảo, cô không nhìn thấy bà phù thủy xấu xa đó nữa àm cô
nhìn thấy một vị nam thần trông rất đằm đằm sát khí. Vị thần này có cây đinh ba
màu đỏ, bộ quần áo cũng đỏ luôn. Nói chung cả người vị thần này chẳng có gì đặc
biệt ngoài tất cả mọi thứ trên người ông ta đều màu đỏ. Khi nhìn thấy Ngân, vị
thần đó liền nói với một giọng có vẻ là đang bực mình và khó chịu lắm nhưng lại
đang cố để nén giận vậy. Vị thần đó nói:

        _ Chào cô. Ta là thần Lửa, vị thần mang
lại sự sống cho loài người. Phải chắc cô cũng đoán được việc ta tự dưng xuất
hiện thế này nghĩa là cô đã vượt qua được thử thách của ta. Phải cô đã chiến
thắng. Thử thách này muốn xem cô có thể chịu đựng được khổ cực đến nhường nào,
khả năng chịu đựng của cô ra sao. Và có vẻ như cô đã chứng minh rất hoàn hảo sự
chịu đựng phi thường của mình. Không phải ai cũng có thể chịu đựng bị đối xử
như cô trong suốt ba tuần qua. Đúng là ta đã giở hết tất cả các chiêu hành hạ
ra mà vẫn không chọc giận cô được mà hình như còn dần trở thành thú vui “ tao
nhã” của cô. Kể cả ta có dùng kế sử dụng một người bạn tên Hiền luôn ở cạnh cô
để động viên, khuyên cô nên nỏi giận cũng không thành công như ta muốn. Dù sao
thì cô cũng đã vượt qua được thử thách thứ tư này rồi, sẽ chỉ còn một thử thách
nữa thôi. Sẽ không có gợi ý nào cho cô đâu, hãy lên đường đi, người bạn đồng
hành của cô đang đợi cô ngoài cửa lâu đài. Hãy nhanh lên trước khi ta đổi ý và
quyết định giam giữ cô ở đây mãi mãi.

     Nói rồi vị thần Lửa nhìn Ngân bằng áh mắt
đầy giận dữ rồi biến mất. Ngân cũng chẳng để mất nhiều thời gian hơn ở lâu đài
này nữa. Vừa đi ra cổng thì Ngân thấy Sư Tử đang đợi mình ở cổng. Trông Sư Tử
có vẻ lo lắng lắm, thế là họ tiếp tục lên đường. Vừa đi Ngân vừa kể cho Sư Tử
nghe về cuộc thử thách thứ tư của mình với Thần Lửa và cô đã vượt qua nó ra
sao. Mặt trời dần khuyất dần sau bước chân của hai người.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+