Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Hãy biết tin chính mình, nhé! [Full] – H.y – Chương 08 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

     Sau khi kể cho Sư Tử nghe xong câu chuyện
của mình thì trời cũng đã tối. Cả hai quyết định sẽ nghỉ lại trong rừng đêm nay
rồi mai tiếp tục lên đường. Đã gần một tháng rồi Ngân mới lại có được một giấc
ngủ say và thoải mái đến thế. Trong suốt 
ba tháng trước cô luôn phải dậy thật sớm để chuẩn bị mọi thứ và điều này
khiến Ngân thực sự mệt mỏi. Sáng hôm sau, khi mặt trời đã lên khá cao rồi nhưng
Ngân vẫn chưa tỉnh dậy, có lẽ cô cần phải ngủ bì sau ba tuần bị hành hạ khổ sở.
Có lẽ vì cũng nghĩ thế mà Sư Tử để cho cô ngủ thêm một lúc nữa chứ không gọi
dậy ngay. Trong lúc chờ Ngân dậy, Sư Tử cũng đứng suy nghĩ hồi lâu về tình cảm
của nó. Nó suy nghĩ rằng liệu có nên cho Ngân biết về tình cảm thật của nó với
Ngân không, rằng là nó không chỉ coi Ngân là một người bạn thông thường mà còn
có cái gì đó ơn thế nữa. Nhưng nó cũng phân vana rằng lieụe nói ra thế có được
lợi ích gì không. Nó là một chòm sao, Ngân là một con người. Sẽ không bao giờ
có con đường nào mà cả hai có thể đi chung. Xuất thân của cả hai quá khác biệt,
chỉ còn một thử thách cuối cùng nữa thôi. Sau thử thách này, cả Ngân và nó sẽ
lại trở về vị trí cũ, vị trí vốn có của hai người. Ngân sẽ trở về với Trái Đất,
trở về với bạn bè, gia đình cũng như những trách nhiệm riêng của cô, còn nó
cũng có trách nhiệm của nó với tư cách là một chòm sao. Có lẽ vài chục năm nữa,
Ngân cũng sẽ chẳng còn nhớ đến nó nữa. Sư Tử cứ suy nghĩ triền miên như vậy mà
không để ý rằng Ngân đã tỉnh dậy. Khi nó quay lại thì đã thấy Ngân đứng ngay
sau lưng nó:

         _ 
Anh đang suy nghĩ gì vậy?

         _ 
Không! Chẳng có gì đặc biệt cả. Chỉ là cô đã vượt qua được bốn thử thách
rồi, giờ chỉ còn lại một thử thách cuối cùng nữa thôi.

         _ 
Đúng vậy. Nhanh thật vậy là tôi đã rơi xa Trái Đất mấy tháng rồi. Giờ
đây tôi đã thực sự thấy nhớ cái cuộc sống mà tôi cho rằng rất đáng chán trước
đây đấy. Thôi chúng ta lên đường nhanh lên. Hoàn thành những thử thách này càng
sớm càng tốt, tôi thấy mệt mỏi lắm rồi.

     Câu nói của Ngân như đã cho Sư Tử câu trả
lời của mình. Vừa theo Ngân tiếp tục cuộc hành trình, nó vừa nghĩ:

         _ 
Phải rồi, cô ấy đâu có thích cái cuộc sống suốt ngày phiêu lưu như thế
này. Chắc chắn cô ấy sẽ không từ bỏ cuộc sống trước đây của mình vì một chòm
sao như ta. Vậy thì nói ra để làm gì chứ? Chắc chắn cô ấy cũng chỉ coi ta như
một người bạn bình thường, thậm chí cũng chẳng được là bạn thân nữa kia.

     Cứ mải miên nghĩ như vậy mà họ đã đi đến
một mảnh đất mài mỡ. Ngân đoán mình đã đến lãnh địa của vị thần Đất Mẹ. Khi cô
quay sang định nói với Sư Tử cái gì đấy thì bỗng bắt gặp ánh mắt có vẻ gì đó là
lạ của Sư Tử đang nhìn mình:

         _ 
Anh đang nghĩ cái gì đấy? Sao từ sáng nay đến giờ tôi cứ thấy anh là lạ
thế nào ý. Anh không khỏe ở đâu à?

      Nhưng Sư Tử còn chưa kịp trả lời thì mặt
đất dưới chân họ bỗng nứt ra. Từ đó hiện lên một vị nữ thần trông rất hiền từ
phúc hậu. Vị nữ thần này khiến cho Ngân có cảm giác gần gũi thân thiết chứ
không xa cách, lạnh lùng hay ngạo mạn như những vị thần trước. Từ phong thái
của vị nữ thần này toát ra một vẻ gì đó rất gần gũi với con người. Qua cảm giác
đó Ngân đoán ngay ra rằng đây chính là vị thần Đất Mẹ, là vị thần của muôn
loài, là người mẹ lớn của toàn bộ con người. Vị thần Đất Mẹ nói:

         _ 
Chào con. Chắc hẳn không dễ gì mà con có thể đến được đây. Đây là lần
đầu tiên con thấy ta nhưng ta đã theo dõi cả bốn cuộc hành trình và thử thách
trước của con rồi. Đừng ngạc nhiên quá vì điều đó. Đất có ở khắp mọi nơi, mọi
nơi con từng đi qua đều có sự hiện diện của ta. Qua bốn cuộc thử thách đó, ta
có thể khẳng định con có đầy đủ các phẩm chất cần có của một người được chọn.
Ta thực sự không cần bất kì một thử thách nào nữa để thử thách tài năng của
con. Nhưng ta còn có một thắc mắc, một điều muốn xem, con hiểu như thế nào về
con người con và những người xung quanh con. Để hoàn thành được thử thách thứ
năm này, ta đã ban cho con một quyền năng đặc biệt đó là từ đất dười chân con,
con có thể nặn ra được bất kì thứ gì mà con muốn. Kể cả người bạn đi cùng con
cũng được ta ban cho quyền năng đó, có thể người bạn đó sẽ giúp được con phần
nào đó. Và yêu cầu của ta chính là từ thứ đất ở ngay dưới chân con đây, con hãy
nặn ra, tạo ra cho ta con người hoàn hảo nhất. Ta sẽ không cho con bất kì gợi ý
nào, cũng sẽ không có bất kì tiêu chuẩn nào cả. Con hãy tự suy nghĩ và tạo ra
cho ta con người mà theo con là hoàn hảo nhất. Chỉ cần tưởng tượng thật rõ về ý
tưởng đó, với quyền năng mà ta ban cho con có thể làm được bất kì bức tượng nào
mà con muốn. Ta sẽ cho con hai cơ hội. Đó là con và người bạn cùng đi với con,
cả hai hãy làm hai bức tượng theo ý tưởng của riêng mình. Sau khi cả hai cùng
làm xong, ta sẽ xem. Chỉ cần một trong hai bức tượng không quan trọng là của
con hay của bạn con vừa mắt ta thì coi như con đã vượt qua được thử thách của
ta. Con còn thắc mắc nào nữa không? Nếu như con không còn thắc mắc nào nữa thì
hãy bắt đầu công việc ngay đi. Hãy nhớ là hãy suy nghĩ thật kĩ, con chỉ có hai
cơ hội thôi đấy.

     Nói rồi, vị thần của Đất Mẹ biến mất. Khác
với những lần thử thách khác, vẻ thân thiện cũng như gẫn gũi của vị thần Đất Mẹ
khiến Ngân có cảm giác thật thoải mái, không hề giống như là cô đang phải vượt
qua thử thách một chút nào vậy. Nhưng nếu bỏ qua thiện cảm ban đầu thì điều
Ngân có thể nhận thấy lúc này là để vượt qua được thử thách này không phải là
chuyện dễ. Cứ cho là cô có thể nặn được bất kì thứ gì cô muốn nhưng thế nào mới
là một con người hoàn hảo chứ. Hơn nữa theo quan niệm của Ngân thì về cái đẹp,
cái hoàn hảo thì theo cô không có ai là hoàn hảo cả. Vậy thì cô phải lấy định
nghĩa của sự hoàn hảo ở đâu đây? Lấy chuẩn mực là sự hoàn hảo của mọi người,
những người mà cô biết hay lấy chuẩn mực hoàn hảo theo suy nghĩ của cô? Hay là
chuẩn mực mà đáng nhẽ ra là phải là như vậy. Lần này thì cô hoàn toàn thấy khó
lựa chọn. Ở những lần thử thách khác, khó ở chỗ cô không có sự lựa chọn nào cả,
chỉ có một sự lựa chọn duy nhất và cô phải nghe theo quyết định đó. Nhưng đến
thử thách lần này việc có quá nhiều sự lựa chọn lại cũng làm Ngân thấy đau đầu
và lúng túng, không biết phải làm thế nào. Mới chỉ nghĩ sơ sơ thôi nhưng cô đã
có ba sự lựa chọn để tạo nên bức tượng của mình rồi trong khi đó cô chỉ có thể
tạo ra một bức tượng mà thôi. Bức tượng thứ hai như thế nào là do sự lựa chọn
và suy nghĩ của Sư Tử, Ngân không muốn và cũng không thấy mình có quyền can
thiệp vào. Nhưng dù sao, Sư Tử vẫn cẩn thẩn muốn hỏi ý kiến của Ngân:

         _  Này
cùng là con người chắc cô biết rõ hơn tôi thế nào là người hoàn hảo? Vậy sao cô
không cho tôi vài lời gợi ý nhỉ?

     Và thế là Ngân nói cho Sư Tử nghe những ý
tưởng của mình về mẫu người hoàn hảo theo chuẩn mực của những người xung quanh
cô, nhưng cô không hề đả động gì đến mẫu người hoàn hảo theo ý nghĩ của mình.
Có lẽ vì cô cho rằng nếu sau khi biết về điều đó, Ngân có thể cho rằng nó quá
ngớ ngẩn chăng? Nên dù sao cô cũng vẫn muốn giữ nó như một bí mật, cô sẽ không
bao giờ nói cho ai hết. Sau khi nói xong, Ngân nói thêm:

         _ 
Đấy chỉ là mẫu người hoàn hảo theo quan niệm của đa số những người trên
Trái Đất thôi. Nhưng tốt nhất tôi thấy anh nên tạo nên một con người hoàn hảo
theo quan niệm của riêng anh. Có lẽ nó sẽ tạo nên một khác biệt và khác biệt đó
biết đâu sẽ có ích.

     Sư Tử nghe Ngân nói xong cười đồng tình.
Sau đó cả hai bắt đầu vào công việc của mình. Lúc đó, Ngân không nhận ra vẻ
không đồng tình trong ánh mắt của Sư Tử. Thực sự nó không cho rằng một con
người có đầy đủ những phẩm chất như Ngân vừa nói là một con người hoàn hảo. Nó
có những suy nghĩ của riêng mình mà nó đã quyết định dấu kín và không bao giờ
để lộ cho Ngân biết. Bức tượng do Sư Tử tạo ra như thế nào nó đã có ý tưởng
trong đầu. Chính vì thế, khi Ngân bắt đầu công việc của mình, Sư Tử cũng bắt
đầu mọi thứ. Công việc nói tưởng chừng như có vẻ là dễ nhưng nó không đơn giản
như Ngân và Sư Tử lúc đầu tưởng tượng. Lúc đầu họ nghĩ rằng vì họ đã được vị
thần Đất Mẹ ban cho tài năng đó, thì họ chỉ cần nhìn vào đất dưới chân họ,
tưởng tượng ra người họ muốn nặn thì sẽ có ngay một bức tượng như thế hiện lên.
Nhưng mọi chuyện đâu có dễ như ăn kẹo thế chứ. Họ chỉ được ban cho tài năng
khéo tay còn nặn như thế nào, họ vẫn phải tự tay làm, nghĩa là họ vẫn phải tự
đi tìm nước về để hòa vào đất, cũng như phải tự đi tìm đất sét vương vãi ở
chung quanh để tạo nên bức tượng của mình. Công việc đúng là không phải dễ dàng
cũng không phải là làm một chốc một nhát là xong. Công việc tốn nhiều thời gian
hơn họ tưởng. Họ làm hết ngày dài đến đêm thâu, nhưng lạ thay họ lại không hề
thấy mệt cũng như mảy may chút gì đói khát. Dường như vị thần Đất Mẹ đã tiếp
thêm cho những đứa con của mình sức mạnh dồi dào để hoàn thành suất sắc nhiệm
vụ mà bà giao cho. Họ làm miệt mài hết ngày này qua ngày khác. Công việc rất
vất vả nhưng họ quyết định với nhau rằng trong quá trình làm việc, họ sẽ không
nhìn tác phẩm của nhau trước khi mọi thứ được hoàn thành. Họ cũng muốn qua
chuyện này xem sau bao thời gian thử thách gian lao cùng nhau như vậy, họ đã
hiểu nhau được bao nhiêu? Và liệu họ có cùng chung ú tưởng với nhau hay không? Đến
tuần thứ tư thì cả hai tác phẩm đã được hoàn thành tương đối, giờ chỉ cần chờ
đốt lửa để nung cho những bức tượng trở nên cứng cáp hơn. Khi ngồi chờ thành
quả của mình sắp hoàn thành, lâu lắm họ mới có dịp nói chuyện với nhau. Và như
mọi lần, Ngân lại luôn là người mở lời trước:

         _ 
Ừm thế là năm thử thách sắp qua. Hi vọng một trong hai bức tượng của
chúng ta sẽ vừa lòng vị thần Đất Mẹ để chúng ta có thể kết thúc mọi chuyện ở đây.

         _ 
Cô thực sự hi vọng mọi thứ sẽ kết thúc sớm như vậy sao?

      Lần này thì Ngân nhận ra có gì đó không
ổn trong giọng nói của Sư Tử, cái giọng nó trầm ấm mà cô đã quen bao ngày nay
bỗng trở nên sao xa lạ đến vậy:

         _ 
Ý tôi không phải như thế. Nhưng dù sao chắc hẳn anh cũng không mong
chuyện này kéo dài thêm nữa. Cuộc sống mấy tháng qua của tôi thực sự chỉ như
một giấc mơ. Mọi thứ đúng như trong mơ vậy. Và mơ thì vẫn luôn chỉ là mơ, tôi
không thể cứ sống trong cái giấc mơ ấy mãi được dù nó có đẹp đến đâu.

         _ 
Tại sao cô lại không thể cứ sống như trong giấc mơ được?

         _  
Chẳng nhẽ đến điều đó mà anh cũng không thể hiểu được hay sao. Đó là một
điều không thể. Giấc mơ nào cũng rất đẹp, nhưng cũng chính vì nó quá đẹp, đẹp đến
nỗi không thể trở thành hiện thực được. Sớm muộn gì tôi cũng sẽ phải tỉnh giấc
khỏi giấc mơ của mình. Vậy thì tại sao phải níu kéo nó quá lâu chứ? Càng níu
kéo thì lúc buông tay, lúc phải tỉnh giấc người đau đớn nhất sẽ vẫn là tôi
thôi. Đây chỉ đơn giản không phải là thế giới nơi tôi thuộc về, nó chỉ là một
thế giới trong mơ, một thế giới như trong những câu chuyện cổ tích mà tôi
thường đọc thôi. Nhưng câu chuyện cổ tích đó chỉ có thể giúp tôi trong những
lúc căng thẳng thôi chứ tôi không thể sống trong nó được, phải vậy không?

     Sư Tử không nói gì nữa. Nhưng câu nói của
Ngân làm cho trái tim nó đau nhói. Tuy Ngân nói những câu đó là đúng với thực
tế tình hình, thực tế cái xã hội mà cô đang phải sống, nhưng nếu đem so với
những tình cảm của Sư Tử đối với Ngân thì những lời nói đó trở nên thật phũ
phàng. Quá phũ phàng nhưng dĩ nhiên do Ngân không biết về tình cảm thật của Sư
Tử với mình nên cô không hề cảm nhận được sự phuc phàng đó. Tất cả những gì cô
có thể nhận ra chỉ là một hiện thực đau xót của cái xã hội mà cô đang sống và
là một thành viên của nó. Rồi bỗng nhiên, Sư Tử cảm thấy có điều mình cần phải
nói:

         _ 
Tại sao cô không thử thay đổi cái xã hội mà cô đang sống cũng giống như
cô đã thay đổi cách nhìn nhận của tôi về con người vậy?

     Ngân cười, một nụ cười có phần hơi đau
xót:

         _ 
Việc thay đổi cả một xã hội không dễ như việc thay đổi một con người.
Tôi cũng đã từng muốn thay đổi xã hội đó. Nhưng đó là cách đây rất nhiều năm
rồi, khi đó tôi vẫn nhìn mọi thứ với ánh mắt rất lạc quan. Lúc đó là lúc tôi
vẫn còn nhìn đời qua những câu chuyện cổ tích. Nhưng rồi hoàn cảnh xô đẩy khiến
tôi phải sớm có những lo nghĩ, toan tính, suy tư hơn những bạn bè cùng trang
lứa. Và khi đó cũng chính là khi tôi nhận ra hiện thực không thể bị thay đổi,
chỉ có tôi phải thay đổi để phù hợp với cái hiện thực đó hơn mà thôi.

     Ngân cười buồn. Lần đầu tiên trong cả
chuyến đi, Sư Tử nhận ra cái nhìn không mấy lạc quan của Ngân về cái hiện thực
mà Ngân đang sống. Nó chưa bao giờ nhận ra những suy nghĩ đó của Ngân, vì từ
khi tham gia vào cuộc hành trình này, Ngân đã dường như quên đi cái thế giới
hiện thực đó. Nhưng nay khi sắp đến ngày vượt qua tất cả năm cuộc thử thách đó
thì mọi việc lại trở về, hiện thực đó lại trở về trong Ngân. Lại một khía cạnh
khác trong con người Ngân mà đến giờ Sư Tử mới thấy. Ngân như một quyển sách
luôn làm Sư Tử bất ngờ mỗi khi Sư Tử cố gắng đọc quyển sách đó cẩn thận hơn.
Còn đang mải mê với những suy nghĩ như vậy thì hai bức tượng của hai người đã
hoàn thành. Vị thần Đất Mẹ cũng đã hiện lên để chờ xem những thành quả của
những đứa con của mình. Đối với bức tượng của Ngân, đó là một bức tượng không
có gì đáng ngạc nhiên. Đó là một bức tượng một con người rất đẹp rất hoàn mĩ
theo tiêu chuẩn của những người bình thường, những người xung quanh cô. Bức
tượng có vẻ bên ngoài thật hoàn mĩ, thật xinh đẹp nhưng nó không thể hiện được
mấy về vẻ đẹp bên trong của con người được tạc. Vậy là Ngân đã chọn làm theo
chuẩn mực của số đông vì cô cho rằng đó có thể là một sự lựa chọn an toàn, không
mạo hiểm. Nhưng sự bất ngờ lại nằm ở bức tượng mà Sư Tử tạc. Bức tượng đó tạc
một người con gái, nhưng người con gái này không thực sự có thể gọi là đẹp. Cô
có một khuôn mặt cũng như một ngoại hình bình thường, không được liệt vào hàng
siêu mẫu. Nhưng hơn hết cả, trên khuôn mặt cô gái vẫn luôn có một nụ cười tự
tin, tự hào. Khuôn mặt cô gái đó thể hiện cô rất tự tin vào bản thân mình,
nhưng không hề có nét gì của sự tự phụ. Ngân hoàn toàn ngạc nhiên trước bức
tượng đó. Cô chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. Vị thần Đất Mẹ đi qua đi lại ngắm
nghía bức tượng rất kĩ. Cuối cùng vì thần của đất đai này nhìn những đứa con
của mình cười và nhận xét rằng:

         _ 
Nếu ta nói bức tượng của con không thực sự vừa ý ta, chắc hẳn con sẽ rất
ngạc nhiên. Ta biết rằng tiêu chuẩn về sự hoàn hảo của con không phải là như
thế này. Nhưng do ta nói là hoàn hảo, con làm để ta đánh giá nên con đã quyết
định lực chọn giải pháp an toàn đó là đi theo số đông. Con đã chọn giải pháp đó
va chính vì thế, ở đây ta có bức tượng của con, một con người rất xinh đẹp.
Nhưng giá mà lần này con đừng đi theo số đông hãy giữ chính kiến cũng như nét
khác biệt của riêng con thì có lẽ ta sẽ thấy hài lòng hơn đấy. Còn với Sư Tử,
ta thấy khá ngạc nhiên đấy. Vì tuy không phải là con người nhưng Sư Tử lại có
vẻ hiểu về loài người hơn con.

     Nghe đến đây Ngân cảm thấy thực sự ngạc
nhiên. Nói thế nghĩa là sao? Chẳng nhẽ bức tượng của Sư Tử mới đúng ý của vị
thần Đất Mẹ còn của cô thì không sao? Vị thần của muôn loài cũng không để Ngân
phải đợi lâu, người nói tiếp:

         _ 
Ta hiểu con đang nghĩ gì. Đúng thế. Vấn đề của con người các con luôn là
như vậy. Các con luôn tìm đến sự hoàn hảo trong vẻ bề ngoài mà quên đi những
cái còn quan trọng hơn đó chính là giá trị của bản thân. Giá trị của bản thân
không phải là ở chỗ các con cố gắng đạt được cái mình không có bao nhiêu mà là
các con coi trọng và sử dụng những cái mà mình đã có như thế nào. Tại sao ta
không đánh giá cao bức tượng con làm dù nó rất đẹp chính là vì lí do đó. Con
người mà con tạc khá hoàn hảo, khá đẹp nhưng nó lại thiếu đi điều cần thiết
nhất đấy là cái bên trong lai chưa thể hiện được. Nhưng khi nhìn vào bức tượng
mà người bạn cùng đi với con làm, ta lại nhìn thấy một con người hoàn hảo. Cô
gái đó không phải là người xinh nhất nhưng cô gái ấy hài lòng với bản thân
mình. Cô gái đó khác biệt so với những người khác vì cô gái ấy có sự tự tin và
hài lòng, tự hào về bản thân được thể hiện rất rõ qua khuôn mặt. Khuôn mặt rạng
rỡ niềm tin. Niềm tin vào bản thân ở đây khác với sự tự phụ luôn tin vào khá
năng của mình. Nhiều người đã nhầm sự tự tin của người khác thành sự tự phụ
thiếu khiêm tốn. Nhưng thực ra không phải như thế. Con có nhận ra chính con
người mình trong bức tượng đó không? Ta tin rằng để có một bức như thế này thì
người bạn đi cùng với con đã lấy hình mẫu là con. Con có điểm khác biệt so với
mọi người xung quanh con nhưng con lại đang không biết quí trọng những điều đó.
Những thất bại mà con gặp phải, cũng như là khi những người khác nhìn vào sự tự
tin và những sự khác biệt của con mà đánh giá là con tự phụ hoặc là kì quái.
Chính vì những thái độ đó mà con quyết định từ bỏ sự khác biệt của mình để luôn
đi theo số đông, con luôn lựa chọn con đường an toàn. Nhưng con nên hiểu rằng
con chỉ có thể che dấu sự khác biệt đó thôi chứ con không thể từ bỏ nó mãi mãi
được vì nó chính đã ăn sâu vào con người con. Đó là bản chất của con mà con
không thể có cách gì để trối bỏ được.Vậy tại sao con không thay vì chối bỏ nó
hãy tận dụng nó và làm cho những người xung quanh con hiểu rằng khác biệt thì
cũng đâu có gì là xấu. Hãy cho mọi người biết đến quan niệm về sự hoàn hảo của
con chứ đừng chạy theo sự hoàn hảo của mọi người. Vì biết đâu sự hoàn hảo theo
quan niệm của con mới là đúng. Cũng giống như lần này vậy, ta quyết định bức
tượng do người bạn đi cùng con làm mới là một con người hoàn hảo chứ không phải
là bức tượng của con. Hãy nhớ kĩ những điều ta nói. Giờ thì dù sao con cũng đã
vượt qua được cả năm thử thách của mình. Lòng dũng cảm cũng như những phẩm chất
mà con có đã chứng tỏ chúng ta nên cho loài người thêm một cơ hội. Chính vì thế
cả năm vị thần tượng trưng cho năm yếu tố quan trọng nhất trong trời đất sẽ
quyết định bắt tay với nhau để hàn gắn mọi thứ.

     Nghe đến đây, Ngân cũng đã hiểu được phần
nào ý của vị thần Đất Mẹ vì sao lại bắt cô và Sư Tử tạo ra con người hoàn hảo
nhất. Đất Mẹ muốn động viên và ủng hộ cô. Những lời mà vị thần Đất Mẹ nói vẫn
luôn là những gì mà Ngân muốn làm nhưng từ trước đến giờ cô vẫn e ngại. Vậy là
năm thử thách đã kết thúc rồi. Nhưng rồi Ngân chợt nhớ ra nếu lỗ thủng không
gian này được hàn gắn thì còn Tiểu Hùng sẽ ra sao. Mục đích chuyến đi của cô là
tìm cho được Tiểu Hùng mà. Cô nói:

       _ 
Thưa Vị thần Đất Mẹ, con đã hiểu mọi điều mà người vừa nói. Đây cũng
chính là những suy nghĩ của con từ xưa đến nay. Nhưng hiện tại còn có một vấn
đề cũng rất quan trọng không thể bỏ qua, đó chính là làm thế nào để con có thể
cứu được chú gấu con Tiểu Hùng để mang trả lại nó về cho mẹ nó là chòm sao Đại
Hùng ạ?
       _ 
Muốn cứu Tiểu Hùng cũng không phải là khó nhưng đòi hỏi con cần phải
thật nhanh nhẹn. Tí nữa thôi, sẽ có một lỗ thủng không gian hiện ra, con sẽ có
hai mươi phút trước khi lỗ thủng đó hoàn toàn được hàn gắn vào. Trong hai mươi phút
đó, con phải tìm cho ra Tiểu Hùng trong lỗ thủng thời gian và quay trở lại đây.
Nếu không không những con không thể cứu được Tiểu Hùng mà đến con cũng sẽ bị
kẹt ở đó mãi mãi. Và trong hoàn cảnh đó thì dù có muốn giúp ta cũng không thể
giúp con được. Con hiểu rồi chứ? Và chuyến đi này con buộc phải đi một mình, sứ
mệnh này chỉ có người được chọn mới làm được.

     Nói rồi vị thần Đất Mẹ bảo Ngân hãy ngồi
xuống nghỉ ngơi để chuẩn bị tinh thần. Một chốc nữa thôi cô sẽ bước vào một
cuộc phieu lưu thực sự, cuộc thử thách nguy hiểm nhất mà cô từng phải trải qua.
Lúc này đây cả Ngân và Sư Tử đều không thể nói với nhau câu nào được. Sư Tử
đang rất lo sợ cho chuyến đi của Ngân. Và đúng như lời của vị thần Đất Mẹ nói,
chỉ vài phút sau cả năm vị thần đều hiện ra và một lỗ hỗng cũng hiện ra đằng
sau họ. Nghe theo tín hiệu của vị thần Đất Mẹ, khi thấy lỗ hổng hiện ra, Ngân
lập tức lao vào lỗ hổng đó. Nhưng bên trong lỗ hổng đó toàn bộ đều tối om, cô
không biết phải làm thế nào cả, toàn bộ không gian bên trong đều rất yên tĩnh.
Nhưng rồi Ngân chợt nhớ đến câu nói “ Khi năm giác quan đều không thể giúp thì
hãy tìm đến sự trợ giúp của giác quan thứ sáu. Và lần này Ngân quyết định cô sẽ
hoàn toàn nghe theo giác quan thứ sáu của mình. Ngân nhắm mắt lại và quyết định
để cho giác quan thứ sáu quyết định xem cô nên đi hướng nào. Trong khi Ngân
đang vật lộn với chuyến đi của mình thì ở bên ngoài Sư Tử cũng chẳng cảm thấy
thoải mái gì. Nó lo sợ. Từ sau lần để vượt qua được thử thách thứ ba mà nó suýt
mất Ngân, nó đã quyết định từ giờ trở đi chỉ cần ngân ở bên nó thì nó sẽ quyết
tâm bảo vệ Ngân đến cùng. Nhưng giờ đây, nó lại để mặc Ngân một mình với thử
thách nguy hiểm đó. Nó không thể có mặt ở đó để bảo vệ Ngân được. Nhỡ có chuyện
gì đó xảy ra với Ngân thì sao, nhỡ Ngân sẽ vĩnh viễn bị mắc kẹt ở đó thì sao.
Nếu điều đó xảy ra, chắc hẳn nó sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân vì sai
lầm đó. Nó sẽ mãi oán trách bản thân vì đã lôi Ngân vào một con đường nguy hiểm
như thế này. Nhưng nghĩ lại đúng là vào hoàn cảnh của Trái Đất lúc bấy giờ thì
nó đúng là không thể cho Ngân sự lựa chon khác. Nhưng chẳng sao nó vẫn trách mình
vì điều đó. Làm gì có lí do đúng hay lí do sai để tự mình trách mình chứ. Trong
suốt khoảng thời gian Ngân đi, nó đã lo lắng đến nỗi không nói nên câu
nào.  Nó ngồi trầm ngâm, hết nghĩ về
chuyện này rồi lại nghĩ về chuyện khác. Thậm chí nó còn tưởng tượng ra tất cả
các tình huống có thể xảy ra trong cái lỗ hổng thời gian đó. Những việc mà có
thể Ngân đang phải một mình vượt qua mà không biết phải giải quyết như thế nào.
Sư Tử còn tưởng tượng biết đâu bây giờ Ngân đang phải chiến đấu với một con
quái vật ghê gớm và khủng khiếp để giành lại Tiểu Hùng. Nói chung là nó tưởng
tượng ra một khung cảnh thật đẫm chiến, đánh nhau ác liệt

     Lại nói về phần Ngân. Trong cái lỗ hổng
đó, mọi chuyện không hỗn loạn như Sư Tử tưởng tượng. Mọi chuyện lại quá bình
yên. Ngân cứ đi mãi, đi mãi mà chẳng biết là cô đang đi đâu, nhưng có một điều
cô biết chắc chắn chính là cái đích của mình. Đường cho cô đi thì có thể có
nhiều nhưng cái đích thì chắc chắn chỉ có một. Và cái đích ấy chính là nơi mà
Tiểu Hùng đang ở, cô vừa đi vừa cất giọng gọi Tiểu Hùng mặc dù biết rằng nó có
thể cũng như mẹ nó, chẳng thể hiểu được ngôn ngữ của con người đâu. Nhưng dù
sao thì Ngân vẫn phải đi thôi. Cô vẫn phải đi theo giác quan thứ sáu của mình
với tất cả niềm tin rằng nó sẽ có thể dẫn cô đến nơi mà Tiểu Hùng đang ở. Mười
phút trôi qua mà Ngân vẫn cứ lang thang đi một cách vô định trong cái không
gian tối om đấy. Nhưng rồi dường như cũng không phụ sự trông chờ của Ngân. Cuối
cùng cô cũng thấy cái gì đó sáng sáng trong một góc tối trước mắt mình. Linh
cảm mách bảo cô đó là cái cô đang cần tìm. Quả đúng như vậy, đó chính là Tiểu
Hùng. Trên khuôn mặt của nó toát lên một nỗi sợ hãi ghê gớm lắm. Chắc nó đã ở
đây một mình suốt mấy tháng qua nên giờ mới trở nên sợ hãi đến thế. Tìm được
Tiểu Hùng rồi vấn đề của Ngân bây giờ là phải làm thế nào để nó tin cô và trở
về với cô. Nhất là trong tình hình là có thể nó sẽ không hiểu cô nói gì. Một ý
tưởng hiện lên trong đầu cô là liệu cô có nên dùng những cách người lớn hay
dùng với tre con để sử dụng với Tiểu Hùng không nhỉ? Nhưng thời gian không cho
cô nhiều cơ hội để nghĩ đến sự lựa chon khác, chính vì thế mà cô đành liều dùng
bừa cách đấy. Ít nhất cô cũng có thể hi vọng là nó sẽ có kết quả. Thế là dần
dần cô tiến dần hơn đến Tiểu Hùng để nó có thể nhìn thấy mình nhưng vẫn giữ
khoảng cách đủ an toàn để nó có thể yên tâm là cô sẽ không hại nó. Nhìn Tiểu
Hùng khá giống Đại Hùng, chỉ có đieùe là nhỏ hơn. Nó cũng có một vầng sáng hào
quang bao quanh lấy mình. Trông thật rực rỡ nhất là khi xung quanh nó bị bao
trùm bởi bóng tối như thế này. Với một nụ cười thân thiện nhất có thể Ngân nhin
Tiểu Hùng. Con gấu đúng như dự định của Ngân lúc đầu nhìn có vẻ rất hoảng sợ.
Thấy vậy Ngân cũng không tiến gần thêm hay làm gì nữa mà chỉ đứng im, có lẽ cô
muốn tạo niềm tin ở con gấu trước khi có hah đọng gì tiếp theo. Một lúc sau thì
net mặt hoảng sợ của con gấu đối với Ngân cũng dần dần biến mất, trông nó bây
giờ có vẻ gần gũi hơn. Nhưng Ngân vẫn cẩn thận khong tiến lại gần thêm mà cô
chỉ từ từ đưa tay về phía Tiểu Hùng. Thấy cử chỉ của cô, có lẽ Tiểu Hùng cũng
hiểu ý cô muốn nói nó hãy lại gần cô. Chính vì thế, sau giây phts lạ lẫm ban
đầu, Tiểu Hùng cũng dần nhận ra ý tốt của Ngân là muốn đưa nó ra khỏi đây chứ
không phải là làm hại nó. Thế là dần dần, Tiểu Hùng tiến dần về phía Ngân. Và
thế là cô và Tiểu Hùng cùng nhau nhanh chóng dời khỏi nơi này. Nhưng có vẻ thời
gian không ủng hộ cô. Thời gian đang dần trôi qua rất nhanh trong khi đó việc
đi ra bây giờ đối với Ngân cũng là cả một vấn đề. Cô vào được đây với sự dẫn
đường cả giác quan thứ sáu chính vì thế giờ đây cô không biết là mình nênd ii
ra bằng đường nào đâu. Mọi thứ xung quanh vẫn tồi om và cô không thể thấy đường
lối gì cả mặc dù đang có một chòm sao đi cạnh cô. Đến lúc này thì không còn gì
để mất nữa rồi, Ngân đã nghĩ vậy nên một lần nữa cô lại nghe theo sự chỉ dẫn
của giác quan thứ sáu. Nhưng lần này giác quan thứ sáu của cô có vẻ không còn
nhạy như lần trước nữa, cô cảm giác như mình cứ đi lòng vòng lòng vòng mãi mà
vẫn không thấy đường ra ở đâu cả. Trong khi đó thì thời gian vẫn cứ trôi đi.
Còn năm phút nữa là sẽ hết thời gian quy định, cô vẫn đi lung tung như lạc vào
một mê cung vậy. Còn hai phút nữa là hết thời gian quy định, cô chắc chắn như
rằng mình sẽ phải ở lại đây mãi mãi. Còn một phút cuối cùng nhưng không, Ngân
đã nhìn thấy ánh sáng leo lắt ở phía cuối con đường. Nhưng chỉ còn có một phút
ngắn ngủi, liêu cô có làm được một điều phi thường như vậy không?

     Lần này thì đúng là không còn gì để mất
nữa, Ngân chỉ cho Tiểu Hùng hướng phải chạy thảng về phía có ánh sáng rồi một
hai ba cả cô và Tiểu Hùng đều cố sức chạy một mạch đến cái lỗ hổng có ánh sáng
đó. 30 giây, cô vẫn còn cách lỗ hổng đó cả cây số. 20 giây, lỗ hổng đang trở
nên bé dần. 10 giây, Sư Tử và mọi vị thần đang đứng ở bên kia lỗ hổng, đều đang
rất lo lắng, không biết cô có làm được không. Tất cả bọn họ đều nghĩ rằng khả
năng Ngân có thể làm được điều phi thường này là rất khó xảy ra. 5 giây, mọi
người đều lo lắng nhưng biết đâu việc Ngân có thể vượt qua được cả năm thử
thách đã là một điều phi thường rồi, biết đâu lần này cô có thể tạo ra được một
điều phi thường khác thì sao? 2 giây, sắp đến rồi, cố lên ánh sáng đã ở ngay
trước mắt rồi cố lên, nếu mình làm được mình sẽ xứng đáng được mười phẩy môn
thể dục. 1 giây…Lỗ hổng biến mất… Một lúc sau Ngân tỉnh dậy và thấy mình đang
nằm sõng soài trên đất, Tiểu Hùng nằm ngay bên cạnh cô, mọi người xung quanh
đều nhìn cô như thể không ai có thể tin được là cô vừa làm được thêm một việc
phi thường nữa. Ngân ngồi dậy vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, nhưng những lời chúc
mừng của mọi người ngay sau đó đã khẳng định cho cô thấy là cô không nhầm. Phải
Ngân không nhầm, cô đã vượt qua được thử thách cuối cùng đó, đã cứu được Tiểu
Hùng và đã an toàn trở lại trong gang tấc. Thật đúng là suýt chết.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+