Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hãy chờ em đánh răng xong nhé! – Chương 25-26 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

chap 25: Cố nhân 2

 

Vô luận thế nào, cô rõ ràng biết, rất nhiều năm đã qua đi, ai cũng không thể trở về như trước.

—————————-

 

 

 

Trong phòng mỗi người đều có một giai nhân xinh đẹp làm bạn, mọi người đều cùng mĩ nữ yêu kiều tự triển khai cuộc vui của riêng mình.

Hứa Đồng bất động nhìn phía Cố Thần. Hắn đối với cô nhẹ nhàng giương lên chén rượu, sau khi nháy mắt hạ một tia cười quỷ dị, liền quay đầu.

Chỉ một cái nháy mắt, Hứa Đồng đã lĩnh hội được thâm ý của hắn. Cô hơi hơi hướng về phía bàn, lấy bình rượu, châm hai chén, một ly đưa Bàng Mông, một ly giữ cho chính mình, ý cười sáng lạn ôn nhu nói: “Nguyên lai Bàng tiên sinh là luật sư, thực sự là thất kính. Công việc này tiền đồ rộng mở, Bàng luật sư làm rạng rỡ gia môn, thật sự đáng chúc mừng, tôi lại kính anh một ly!” Trong tay chén rượu đưa đến, cùng anh nhẹ nhàng va chạm nhau, đem đến bên miệng một ngụm uống cạn.

Bàng Mông theo sau cô, không chút do dự đem cả chén rượu xử lí.

Mặc dù không dùng mắt nhìn, nhưng Hứa Đồng cảm giác được, có vô số ánh mắt kinh ngạc đang ở trên người cô.

Cô không khỏi hơi hơi cười yếu ớt. Cô biết những người kia kinh ngạc ở điều gì, tửu lượng của cô, cùng thái độ của Bàng Mông đối với cô.

Bên tai nghe được thanh âm Bàng Mông, nhỏ ở mức chỉ vừa hai người có thể nghe được, nhẹ nhàng hỏi cô: “Em ở trong này làm cái gì, Đồng Đồng?”

Hứa Đồng đối anh thản nhiên đáp: “Tôi ở trong này làm tiếp viên”

Bàng Mông đáy mắt hiện lên thật sâu thương tiếc: “Vì cái gì?”

Hứa Đồng rốt cuộc nhịn không được cười nhạo: “Vì cái gì? vì cuộc sống khó khăn, hay là vì hứng thú?”

Cô lại đổ hai chén rượu, đưa một ly cho anh, khẽ cười: “Sáng nay có rượu sáng nay say, Bàng luật sư, kính anh!”

Bàng Mông vừa nâng chén tiếp nhận, còn không kịp ngăn cản Hứa Đồng, cô đã đem rượu một hơi uống cạn.

Rượu theo yết hầu chảy xuống bụng, chất cồn nóng rực thiêu đốt, vị rượu lại lành lạnh đảo quanh.

Hứa Đồng không khỏi nhăn mi. Có chút không thoải mái.

Bộ dáng này Bàng Mông nhìn ra, lại trong lòng một phen tự lý giải. Coi như cô trong lòng rõ ràng có khổ sở, lại không thể không trước mặt người khác làm ra vẻ kiên cường, người vô tâm xem qua chỉ thấy phong vận rất khác biệt, người có tâm nhìn lại đau lòng thương tiếc.

Có lẽ bình thường anh không xúc động như vậy, nhưng đêm nay chất cồn thấm vào, nhìn cô khuôn mặt động lòng bất ngờ, ngẩng đầu nhìn anh.

Hai người nhìn nhau không hề hay biết, bọn họ hai tay giao nhau, một màn này, người bên ngoài nhìn vào, lại là một phen kinh người đáng nói.

Vốn ngồi ở một góc bên cạnh, thư thái cùng cô gái xinh đẹp uống rượu nói chuyện phiếm, Cố Thần, lúc này bất tri bất giác đã ngồi lại ngay ngắn. Hắn không chế cảm xúc chính mình, bản lĩnh cao tới đâu, cuối cùng cũng không thể không vì một màn trước mắt mà cảm thấy ngạc nhiên.

Thật không hiểu cô gái giảo hoạt này có phải hay không học cái gì cổ thuật của người Miêu, có thể làm một người tự hạn chế bản thân tựa hồ như hòa thượng xuất gia Bàng Mông, trước mặt cô ta động tâm.

Bàng Mông nắm lấy tay kia Hứa Đồng, bỗng dưng rất nhanh nói: “Cùng anh đi ra ngoài!”

Hứa Đồng lại ngẩn ra, “Để làm chi? Muốn mang tôi ra sân khấu?” Cô chớp mi hỏi.

Bàng Mông nghe được ba chữ “ra sân khấu”, hai hàng lông mày không khỏi căng thẳng, ngừng lại, trầm giọng đáp lời, “Đúng!”

Hứa Đồng một tay bị anh nắm, một tay đem chén không trả lại bàn, tiện đem bình rượu còn lại mang đến. Trong bình còn hơn một nửa rượu. Cô lắc lắc chiếc bình, nhìn Bàng Mông cười khanh khách nói: “Anh uống hết nó, nếu không say, tôi liền đi theo anh!”

●︶3︶●

Chén rượu trong tay Cố Thần, đã bị hắn cầm thật lâu. Hắn nhìn Hứa Đồng cùng Bàng Mông cách đó không xa, ánh mắt dần dần trở nên sâu thẳm.

Sự tình ngày càng vượt qua hắn dự đoán.

Trong lúc trầm ngâm, bỗng thấy Bàng Mông tiếp nhận bình rượu từ trong tay Hứa Đồng, ngẩng đầu lên uống.

Hắn đem chén rượu cầm trong tay để sang một đên, cả thân thể ngồi thẳng dậy, hai chân dùng lực, giống như ở giây tiếp theo có thể đột nhiên đứng dậy mà bắt đầu chuẩn bị.

Ngồi ở bên người, cô gái nùng trang diễm mạt vẫn kiều kiều lạc lạc nũng nịu “Cố thiếu” làm hắn một cái giật mình.

Thế mới hồi phục lại tinh thần.

Hắn không khỏi tự mỉm cười, nụ cười hàm ý thản nhiên tiêu khiển cùng tự giễu.

Nhặt lên chén rượu, đáp lời cô gái kêu gọi, hắn dựa trở lại sô fa.

Một bên thưởng thức rượu ngon, một bên âm thầm trêu chọc chính mình, thật sự có chút quá quan tâm, Bàng Mông làm người như vậy, đối với phụ nữ mặc dù thế nào không có kinh nghiệm, cũng không phải khiến hắn lo lắng.

Lập tức thu hồi tâm sự, hắn quyết định không tiếp tục đem ánh mắt đặt vào hai người kia.

●︶3︶●

Bàng Mông một hơi uống hết bình rượu còn thừa. Hứa Đồng không khỏi khẽ thở dài.

Nếu năm đó anh cũng như bây giờ, cô nói cái gì, anh đều tin, đều làm, mà không phải người khác nói cái gì anh đều làm, đều tin, thì giờ này ngày này  bọn họ sao có thể trở thành hai người xa lạ.

Bình rượu kia là do Cố Thần tỉ mỉ chọn lựa từ những loại rượu cao cấp nhất, nồng độ cồn rất cao, Bàng Mông vừa giờ lại một mạch uống xuống, cồn rất nhanh bốc lên đầu. Hứa Đồng nhìn hai mắt anh đỏ đậm, tầm mắt ngày càng tan rã vô hồn, ánh mắt ngày càng mê ly không đáy, liền đoán anh đã bắt đầu say.

Người anh bắt đầu lay động, nhưng tầm mắt vẫn nhìn thẳng Hứa Đồng. Anh dường như rất muốn cố gắng giữ vững mình cùng cô nói chuyện, nhưng cũng không biết hướng phương nào dùng sức, giống như có rất nhiều chiếc bóng chập chờn nhảy nhót trong đầu làm cho anh không thể ngồi yên.

Cuối cùng anh chọn một nơi, khuynh thân về phía trước hạ xuống.

Hứa Đồng chỉ cảm thấy một đầu vai cô bỗng nhiên trầm xuống, cổ họng căng thẳng, hô hấp bị kiềm hãm, ngực giống như bị nghẽn rất nhiều sợi bông, vô cùng bị đè nén.

Cuối cùng cố gắng mang hô hấp điều hòa, chăm chú nhìn lại, Hứa Đồng phát hiện Bàng Mông đã không còn biết gì, tựa trên vai cô.

Một bàn tay anh vẫn như cũ nắm chặt tay cô không buông.

Hứa Đồng tránh một chút, lại không hề thoát khỏi. Dùng cả tay kia gỡ ra, anh lại càng gắt gao bám vào vai cô, mặc cho cô thế nào dùng sức, anh đều không chút suy chuyển.

Bụng chạy đến cảm giác toan trướng, thân thể không khỏe làm cô càng trở nên phiền toái. Cô quay đầu, tầm mắt hướng qua Bàng Mông, nhìn vế phía Cố Thần cách đó không xa. Hắn cùng cô gái bên cạnh uống rượu, cười, đùa, nói chuyện.

Giống như cảm giác được có người nhìn mình, hắn đem ánh mắt chuyển đến bên cô. Nhìn đến cô cùng Bàng Mông tựa vào, cô xem rõ ràng, mi hắn nhướng cao.

Hắn buông cốc rượu, mỉm cười đứng dậy, đi đến bên người cô.

Hứa Đồng ngửa đầu nhìn hắn, mị mị cười, “Hắn say!” Trong mắt không chút nào che dấu vẻ đắc thắng.

Cố Thần gật gật đầu, nhìn cô mỉm cười, “Tốt lắm!” Cúi đầu muốn dìu Bàng Mông đứng lên, lại bị người nọ xoay người tránh đi.

Bàng Mông từ bả vai Hứa Đồng hơi ngẩng đầu, tầm mắt gắt gao giằng co ở trên mặt Cố Thần. Hai tay anh gắt gao bắt được tay Hứa Đồng, miệng mơ hồ thì thào hỏi: “Đồng Đồng, em không tốt sao? Đồng Đồng, anh ta đối với em không tốt sao? Vì cái gì em lưu lạc đến nơi này? Đường Tráng đâu? Anh ta mặc kệ em sao?

Tươi cười trên mặt Hứa Đồng bỗng nhiên tắt ngấm, ánh mắt trầm xuống, lạnh lùng nói: “Bàng tiên sinh, anh say! Xin anh tự trọng!” Vừa nói một bên gỡ bỏ tay anh.

Bàng Mông cũng không chịu buông, cố chấp nắm tay cô, càng thêm sức buộc chặt, hai mắt thẳng tắp nhìn cô, thanh âm đau kịch liệt hỏi lại một lần: “Đồng Đồng, em không tốt sao?”

Hứa Đồng bắt đầu không kiên nhẫn.

Tuy rằng tình cảm hai người năm đó cũng đã kết thúc, từ đó về sau anh lưu học nước ngoài, nhưng nếu như anh thật tình muốn biết cô sống tốt hay không, chỉ cần lặng lẽ hỏi thăm một chút liền biết được, cũng không phải việc khó khăn. Nhưng cuối cùng lại ở lúc này gặp lại, mượn rượu hỏi cô, rốt cục có ý nghĩa gì?

Vô luận thế nào, cô rõ ràng biết, rất nhiều năm đã qua đi, ai cũng không thể trở về như trước.

Cồn trong bụng vội vàng cuồn cuộn toan trướng, Hứa Đồng một lần dùng sức tránh Bàng Mông, đứng lên nói với Cố Thần: “Học đệ của anh uống nhiều, nếu không mang đi, chỉ sợ thất thố!” Nói xong lập tức quay người định rời đi, động tác rõ ràng lưu loát, không nửa điểm giằng co lưu luyến.

Cố Thần nhìn bóng dáng cô, hai mắt lập tức nhíu lại, đột nhiên vươn cánh tay, đem cô kéo lại.

Hứa Đồng khởi mi hỏi: “Thế nào? Cố thiếu, tôi không được đi? Chẳng lẽ không tính tôi đã thắng?”

Cố Thần dường như muốn nói gì, lại không kịp nói, thoáng nhìn trên sô pha, Bàng Mông dùng sức đứng dậy, thân thể lập tức lao về phía trước, ngã ra ngoài. Vì vậy, hắn không nói chuyện, tiến lên mấy bước, đỡ lấy Bàng Mông đang té ngã trên mặt đất, hai tay nâng hắn dậy.

Hứa Đồng thừa dịp này xoay người bước đi.

Ra khỏi phòng, bởi âm thanh huyên náo nhỏ đi, cảm giác càng trở nên rõ ràng. Bụng vừa rồi toan trướng, lúc này đã âm ỉ đau. Theo bước đi, Hứa Đồng cảm giác được bụng dưới bỗng nhiên như có một dòng nhiệt, không hề báo trước ồ ồ chảy xuôi.

Mặt cô không khỏi trắng bệch, xoay người dựa vào vách tường, chậm rãi ngồi xổm xuống. Vụng trộm lấy tay sờ mặt sau quần, đầu ngón tay truyền đến cảm giác ướt át.

Cô cảm thấy cả người một phen dựng đứng.

●︶3︶●

Bụng càng phát ra đau đớn, Hứa Đồng cũng không dám đứng lên. Cô có chút bội phục chính mình miệng quạ đen, rõ ràng chu kì năm ngày sau mới đến, cô tùy tiện một câu nói dối, lại đem nó đến sớm nhiều ngày như vậy. Cô không khỏi yên lặng nghĩ, con người sống trên đời thật sự không thể nói dối, nói rồi cuối cùng sẽ bị quả báo.

Cô ngồi xổm trên đất, cắn răng chịu đau.

Lấy điện thoại ra, đang chuẩn bị gọi, bên cạnh có người dừng lại. Trong đó có người bị người khác nâng, đi lại lảo đảo nghiêng ngả tiến về phía cửa.

Cô lười ngẩng đầu nhìn, chuyên tâm ấn gọi. Màn hình rất nhanh sáng một chút rồi lập tức tắt, âm thanh báo hết pin vang thành một chuỗi dễ nghe. Điện thoại tắt hoàn toàn.

Hứa Đồng kinh ngạc nhìn di động, há hốc miệng. Cô hoành hành nhiều năm như vậy, giờ phút này rốt cuộc biết được cái gì chân chính gọi là khóc không ra nước mắt.

●︶3︶●

Có người dừng lại trước mặt cô. Cô nghĩ có thể là người nào lỗ mãng muốn tròng ghẹo, chỉ cần cô không để ý, người này sẽ lập tức mất mặt tự giác bỏ đi.

Vì thế cô không ngẩng đầu, lẳng lặng ngồi. Nhưng khai chân kia vẫn không rời, trước mặt cô không nhúc nhích.

Cô không khỏi có chút phiền toái, ngẩng đầu nhìn phía trên xem qua, tầm mắt càng lên cao càng giật mình, ánh mắt của cô dừng lại trên một khuôn mặt quen thuộc.

Người nọ thản nhiên mỉm cười, cúi đầu nhìn cô, cũng không chủ động mở miệng.

Hứa Đồng không khỏi nhăn mi, ngửa đầu nhìn hắn hỏi: “Cố thiếu còn có việc?”

Đứng ở trước mặt cô bất động, đúng là Cố Thần.

●︶3︶●

Nhìn đến Cố Thần, Hứa Đồng lập tức nghĩ lại, người vừa nãy bị người khác dìu ra bên ngoài kia, nhất định là Bàng Mông.

Đối với vấn để cô vừa hỏi, Cố Thần mỉm cười không đáp, lại hỏi: “Còn cô? Vì cái gì còn không đi? Ngồi xổm ở chỗ này làm gì?”

Nhìn hắn khuôn mặt tươi cười, khóe miệng giật nhẹ, ngoài cười nhưng trong không cười đáp: “Thấy ở đây có tiền rơi, nên ngồi nhặt”

Cố Thần “nga” một tiếng, âm cuối kéo dài không dứt, “Thì ra ở đây có tiền rơi!”

Ngữ điệu hắn quái dị, nghe ra thật làm người khác không thoải mái. Hứa Đồng cười, “Cố thiếu sao còn không đi? Định cùng tôi nhặt tiền sao? Ngài trong tay đã có bạc triệu, không đến mức thế đi!”

Cố Thần ngồi xổm xuống, tầm mắt ngang ngang cô.

“Có ai ngại chính mình nhiều tiền đâu?” Hắn xem cô, tươi cười bỗng trở nên thâm thúy, ánh mắt liếc phía sau cô, nhẹ nhàng hỏi: “Dao Dao, cô không phải thật sự đến chu kỳ đi?”

Hứa Đồng gắng nhịn đau, nhìn hắn cười rộ: “Như thế nào có khả năng? Ngày không đúng nha, Cố thiếu!”

●︶3︶●

Cố Thần hơi hơi híp mắt, nhìn cô trầm ngâm: “Nghe người ta nói, phụ nữ nếu cảm xúc dao động lớn, chu kì sẽ trở nên hỗn loạn!” Hắn dừng lại một chút, lại mỉm cười chậm rì rì nói: “Cho nên, trải qua ngày hôm đó ở biệt thự, nếu bây giờ cô có, cũng không phải không có khả năng!”

Hứa Đồng tiếp tục lấy bộ dạng tươi cười, nhưng bởi bụng thực sự đau đớn, tươi cười bất tri bất giác trở nên méo mó. “Cố thiếu thật sự là bác học đa tài, bất quá ngài suy nghĩ nhiều rồi, chu kì của tôi chưa tới. Hồi trước lừa anh, kết quả bị anh vạch trần!” Cô nghĩ không muốn bị hắn nhìn thấy bộ dáng chật vật, thầm nghĩ mau mau đuối hắn đi, vì thế hỏi hắn: “Cố thiếu, bạn bè của anh ở phía trước còn chờ anh sao? Anh còn không mau đi?”

Cố Thần quay đầu nhìn phía trước, lại quay đến, khuynh thân về phía trước, khuôn mặt trở nên cách Hứa Đồng rất gần. Hắn tinh tế nhìn chằm chằm cô, nhẹ giọng hỏi: “Không tính nhờ tôi hay sao?” Hỏi xong hắn cười rộ lên, vẻ mặt tà mị âm nhu, “Cô có biết, chỉ cần cô mở miệng, tôi sẽ không cự tuyệt!”

Hứa Đồng cười đi ra, “Cố thiếu, học đệ của anh còn đang say, anh lên đưa cậu ta đi rồi!”

Cố Thần gật gật đầu, ý vị thâm trường nói: “Cô thật quan tâm cậu ta!” Cười tủm tỉm nhìn cô nháy mắt mấy cái liền đứng dậy, hai tay sửa lại áo khoác, từ trên cao nhìn xuống nói: “Vậy được rồi, nếu như vậy, không làm phiền cô tiếp tục ngồi nơi này kiếm tiền!”

Nói xong hắn liền rời đi, cước bộ một tiếng lại một tiếng, nhỏ dần nhỏ dần, thẳng đến lúc không còn nghe thấy.

●︶3︶●

Hứa Đồng trong lòng có chút cô đơn u oán.

Phía sau hắn nói như vậy, cuối cùng lại thật sự rời đi, biết rõ cô quả thật đến ngày, cô lừa hắn không có, hắn liền thật sự coi như cô không có.

Lúc trước chịu hắn uy hiếp uống đến bao nhiêu rượu, chất cồn chảy trong thân thể, giờ phút này làm cô khổ nói không nên lời.

Cô ồ ồ chảy máu, bụng trướng lên đau đớn, hắn lại không thấy có một chút áy náy, thậm chí còn lớn tiếng hàm tiếu bắt cô mở miệng nhờ hắn giúp đỡ.

Có lẽ bởi vì sinh lí kì đến ngày, Hứa Đồng trong người bắt đầu nôn nóng, một mặt trách cứ Cố Thần, thấy chết không chịu cứu lại đã quên vừa rồi rõ ràng cô ước gì cho hắn đi mau.

Cô dựa vào tường bên tức giận bên lại hối hận, hai chân đã bắt đầu run lên, nhưng bởi vì dấu vết phía sau lại muốn đứng lên mà không dám, chỉ có thể mặc kệ chân tê dại, bụng đau mà vẫn ngồi một chỗ.

Người bắt đầu mềm nhũn, mùi rượu liền xông lên đầu, trong não như có một tầng sương mù, ngày càng trở nên dày đặc, nhất thời trừ bỏ ngồi ở chỗ này, Hứa Đồng không nghĩ ra phương pháp gì để thoát khỏi khốn cảnh. Vì thế trong lòng không khỏi đối với Cố Thần càng thêm thầm oán.

Trong lúc mông lung, cảm giác như có người vỗ nhẹ bả vai. Cô chậm rãi ngẩng đầu, chỉ thấy một người đàn ông trung niên đang đứng trước mặt, cúi đầu nhìn cô. Ông ta một bên cánh tay cầm một chiếc áo khoác tây trang, thoạt nhìn hết sức quen mắt.

Thấy Hứa Đồng bắt đầu tỉnh táo, ông hòa ái cười, đem chiếc áo khoác trên cánh tay lấy xuống, phủ trên vai cô, nhìn cô mỉm cười nói: “Hứa tiểu thư, tôi là lái xe của Cố tổng, Cố tổng giao cho tôi lái xe đưa cô về, xe ngay tại bên ngoài, xin mời tiểu thư!”

Hứa Đồng chớp mắt mấy cái, nhìn người lái xe, trong đầu một mảnh trì độn. Phản ứng một hồi lâu, rốt cục mới hiểu được vị này rốt cục là nói với mình cái gì.

Vị đại thúc đem cô nâng dậy.

Chiếc áo khoác tây trang buông qua thắt lưng cô, chạm đến đùi, vừa vặn che khuất phía sau.

Áo khoác này mặc ở trên người kia, cô cũng không cảm thấy to lắm. Mà khi chuyển đến vai mình, lại giống như rộng thêm vô số lần.

Lên xe, vị đại thúc cũng không hỏi cô địa chỉ, trực tiếp lái xe. Hứa Đồng nghĩ, nhất định Cố Thần đã sớm nói cho ông ta biết.

Có nhiều phụ nữ ái mộ hắn, xem ra không phải là không có lí do, hắn cẩn thận săn sóc, lại thật sự chu đáo, làm sao không làm cho người khác sinh ra ái mộ.

Sau khi ngồi vào xe, áo khoác kia bị cô cởi ra, đem nó đặt ở vách sau. Trên áo có một chút hương vị, cũng có mùi son phấn. Mùi hương kia rất thanh đạm, như có vô số hoa lài ẩn ẩn mùi thơm. Ngửi qua như thấm vào ruột gan, có chút làm người ta nhẹ nhàng khoan khoái, phá lệ thanh tĩnh an thần.

Nhắm mắt lại, Hứa Đồng không khỏi nghĩ, trước kia tiếp cận hắn vì có mục đích khác, một lòng vội vàng tính kế, dường như chưa bao giờ thực sự chú ý qua, nguyên lai hắn dùng hương cổ long thủy.

Không thể không nói, hương vị này thật sự không sai.

 

Chap 26: Mối tình đầu

 

Lúc còn trẻ, ai không kiên cường?

———————————-

Hứa Đồng thành tích rất được, tốt nghiệp trung học xong, dễ dàng thi vào trường trọng điểm sơ trung.

Cấp ba, một lần sắp xếp lại chỗ ngồi, bạn cùng bàn của cô đổi thành thành tích học tập số một toàn ban, Bàng Mông.

Vị thiếu niên vĩ đại này, bộ dáng lạnh lùng, trông có vẻ lớn trước tuổi, lại luôn không cười không nói.

Khi đó, phim hàn còn chưa thịnh hành, trào lưu nam sinh mắt một mí chưa rộ lên, khắp thiên hạ, mẫu nam sinh lạnh lùng rất nổi tiếng.

Giống như kiểu Bàng Mông này, thành tích tốt, bộ dáng cũng tốt, không biết làm bao nhiêu cô gái nửa đêm mang vào trong mộng.

Nhưng ngay từ đầu, Hứa Đồng cũng không thích anh ta. Bình thường, hai người ngồi cùng bàn, gặp vấn đề không biết, có thể cùng nhau tranh luận, nghiên cứu. Cùng Bàng Mông cùng bàn về sau, nam sinh này vấn đề trên trời dưới đất, tựa hồ không gì không biết. Hơn nữa đọc ngoại ngữ hay vô cùng, lại nói đầu lưỡi uốn quả thực chuẩn xác, lưu loát làm người khác ghen tị.

Hứa Đồng đối với khẩu ngữ có chút loạn. Cô luôn phát không tốt âm cuốn lưỡi.

Bên cạnh, thiếu niên kia quá mức vĩ đại, vĩ đại đến cô mặc dù biết mình phát âm không chính xác, cũng không nghĩ dễ dàng hỏi. Có khi vấn đề của cô, trong mắt anh ta, đơn giản cơ hồ cùng cấp nhược trí giống nhau.

Hai người ngồi cạnh nhau, lúc đầu, hoàn toàn không trao đổi, lẫn nhau tương kính như băng.

●︶3︶●

Buổi sáng, Hứa Đồng sớm đi vào trường học, chuẩn bị cho cuộc thi khẩu ngữ tháng sau. Đem túi sách đặt ở trong lớp, cô mang theo sách giáo khoa đến vườn cây, tựa vào một gốc cây đại thụ, mở sách ra, đọc từng chữ cái.

Đã luyện tập như thế chừng một tuần, đầu lưỡi mỗi ngày bị cuốn tê, cô cũng không cảm thấy chính mình có chút nào tiến bộ.

Phát âm của cô vẫn như cũ không chuẩn, câu nói phát ra hỗn độn, ngay cả chính cô đều cảm thấy có chút thảm không muốn nghe. Mỗi ngày đều một bên thở dài, một bên kiên trì tiếp tục.

Chính lúc đang thổn thức, bên tai lại truyền đến một tiếng cười nhỏ.

Hứa Đồng ngẩn ra, nghiêng người nhìn phía mặt trái cây.

Thiếu niên vĩ đại kia cùng cô tư thế giống nhau, đang tựa ở thân cây bên kia. Trên đùi hắn mở ra, cũng là sách luyện tập khẩu ngữ.

Hứa Đồng không khỏi có chút ngượng ngùng, nhíu mày hỏi hắn: “Anh làm sao chê cười tôi? Tôi biết mình đọc không tốt, cho nên mới luyện. Anh như vậy chê cười người khác, thực không tốt!”

Thiếu niên kia quay đầu nhìn về phía cô, cũng là vẻ mặt ngơ ngẩn, giống như có chút kì lạ, cảm giác phi thường vô tội.

Hứa Đồng nhìn lên tai hắn, chính là tai nghe điện thoại.

Ánh mắt lại quét về phía sách luyện tập, vài mẩu to, cô xem được, là “JOKER”.

Mặt cô hơi nóng lên. Anh ta là đang nghe hài, nên mới cười.

Thiếu niên kia tháo xuống tai nghe điện thoại, nhìn cô nhẹ nhàng hỏi: “Cô vừa rồi nói cái gì?”

Cô lúng túng đáp lại: “Ách … không có việc gì … Muốn nhìn một chút xem sách luyện tập khẩu ngữ của anh a!”

Anh ta ý nhìn bình dị gần gũi, khoát tay đem sách luyện tập cho cô, “Nếu muốn tôi cho cô mượn, tất cả tôi đều làm xong!”

Nói đúng là, cả quyển sách, anh ta đều đã xem qua.

Hứa Đồng nhìn anh ta, một chút cười gian bên môi.

Cô giống như là bắt được cái gì vậy.

●︶3︶●

Chuông reo, hai người cùng nhau trở lại phòng học. Trong lớp, các học sinh cơ bản đã đông đủ, nhìn thấy hai người bọn họ cùng nhau tiến vào, không khỏi hơi hơi giật mình. Thiếu niên tuấn tú, cùng cô gái mảnh khảnh, sóng vai mà đi, thật sự là một đôi bích nhân, hình ảnh hài hòa lại đẹp mắt.

Thiếu niên hôm nay tựa hồ cùng ngày xưa có chút bất đồng. Anh ta không phải vẫn lạnh lùng băng băng? Hôm nay trên mặt, lại hiển nhiên có chút ý cười.

Anh cùng cô trở về chỗ ngồi. Hai người bình thường cũng không nói chuyện, nhiều nhất chỉ một câu: “Xin lỗi, cho tôi ra ngoài một chút, cảm ơn!” Hoặc là “Làm ơn, cho tôi đi vào!”

Nhưng hôm nay, hai người bọn họ lại bắt đầu trò chuyện với nhau.

Từ đó về sau, hai người chuyện trò, trở nên càng ngày càng nhiều, quả thật giống như gặp được tri kỷ, thao thao mà nói.

Thiếu niên kia tuy rằng thành tích vĩ đại, nhưng lại không thích vì người khác giải đáp nghi vấn. Nhưng mọi người đều thấy được, phàm là Hứa Đồng hỏi vấn đề gì, anh ta đều đáp lại trơn tru. Chẳng sợ vấn đề như thế nào đơn giản, chẳng sợ chỉ cần một câu nói có thể giải thích được, anh ta đều thực kiên nhẫn theo nguyên lý cơ bản giảng giải. Anh giảng kiên nhẫn, cô một bên nghe vui mừng. Hai người này, quả thực không giống như đang học tập.

Thấy anh như thế, nhiều người cho rằng, anh bề ngoài như băng, nhưng kì thật nội tâm như lửa. Vì thế nữ sinh khác cũng đánh bạo mang theo sách luyện tập đến hỏi, lại chỉ nhận được một câu lạnh như băng: “Xin lỗi, tôi hiện tại không có thời gian” để chối từ.

Từ đó, các học sinh rốt cục hiểu được, thiếu niên kia đều không phải để thiên hạ trong lòng. Anh ta kì thật là âm thầm thích cô gái hoạt bát tên Hứa Đồng kia.

●︶3︶●

Lần đó trong phong trào chung lớp cần làm báo, giao nhiệm vụ xuống dưới, người chấp bút là Bàng Mông.

Hứa Đồng hơi bất ngờ, không hiểu được anh ngoài thành tích học tập tốt, ngay cả tài nghệ cũng tốt như vậy

Tan học xong, các học sinh lục tục rời đi, phòng học chỉ còn lại hai người Bàng Mông cùng Hứa Đồng.

Cả hai tuần nay, mỗi buổi sáng bọn họ đều đến chỗ cây cổ thụ kia, không ai có ý hẹn trước, chỉ là đáy lòng có một mầm mống kì diệu ăn ý.

Hứa Đồng thu thập túi sách làm bộ phải đi. Cô động tác rất chậm, tựa như đang đợi ai giữ lại.

Nhưng người kia chỉ một bên vùi đầu múa bút.

Cô không thể cứ ngồi như vậy, không thể không đứng lên.

Vừa rời ghế, lại nghe anh nói: “Tôi dạy cho em viết chữ to!”

Cô lập tức quay đầu, nhìn anh sáng lạn cười, “Hay lắm!”

“Em lại đây”, Anh phất tay đón cô, “Đứng ở chỗ này”, anh đem cô đến trước bàn, chính mình từ phía sau vậy quanh cô, tay trái đặt trên bàn, tay phải dạy cô cầm bút lông. “Nắm chặt!” Tay cô tinh tế khéo léo, bút lông thô to giống như chày cán bột. Xem cô cố hết sức nắm, anh đem chính bàn tay mình vây quanh, bao quanh cả bàn tay cô, cùng nhau đem bút lông nắm chặt chẽ.

Cô một chút bỗng thấy cả người nóng lên, bên tai nghe được thật lớn tiếng tim đập, thình thịch, tiết tấu hỗn độn, nghĩ đến là của mình, cẩn thận nghe ra, âm thanh lộn xộn này, nguyên là từ của hai người đan vào.

Cô không biết đến tột cùng là chính tay mình di chuyển, hay là anh mang theo tay cô di chuyển. Khi ngòi bút dừng ở trên giấy, một chút một chút rung động.

Anh hơi hơi cúi đầu về phía trước, cô bị anh vây ở trong ngực, đầu đặt trên vai cô, môi tựa hồ liền sát ở bên tai, theo lời nói, từng trận gió nóng hầm hập lượn lờ thật lâu không tiêu tan.

“Như vậy đặt bút … như vậy đi lên … như vậy quải xuống dưới … như vậy thu hồi … Tốt, viết lại một lần…” Anh nắm tay cô, mang theo tay cô đặt trên tờ giấy Tuyên Thành thật lớn, bắt đầu chạy, bên tai cô nghe được thanh ấm trầm thấp, hô hấp vô duyên vô cớ trở nên dồn dập.

Khi thu bút, trên mặt giấy hai chữ thật to: Tiểu Đồng

Mặt cô hồng thấu, gục đầu xuống.

Tay anh trên bàn, lặng lẽ vòng qua trên lưng cô. Cô nhẹ nhàng run lên, cảm giác cánh tay anh ở bên hông dần dần dùng sức. Anh nắm tay cô thu lại chặt chẽ, cằm tựa trên vai cô, hô hấp để lại một luồng khí nóng.

Anh mang theo tay cô trên giấy tiếp tục viết. Sau đó bên tai cô nhẹ nhàng hói: “Có thể chứ?”

Cô ngay cả cổ đều đỏ lên, gật đầu một chút, không thẹn thùng hạ đi xuống.

Ngoài cửa sổ ánh tịch dương màu đỏ tà tà, chiếu vào hai người, giống một bức tranh an bình xinh đẹp.

Trên mặt tờ giấy Tuyên Thành, lẳng lặng vài chữ.

Làm bạn gái anh được không?

●︶3︶●

Buổi sáng hai người ngồi dưới cây đại thụ, cùng nhau cầm sách luyện nghe, Hứa Đồng đọc, Bàng Mông nghe.

Đọc đến âm cuốn lưỡi, Bàng Mông nói: “Chậm một chút, nơi này không đúng, đã nói với em, đem đầu lưỡi cuốn đi lên, không phải bất động như thế!”

Hứa Đồng nghe lời nỗ lực, đem đầu lưỡi cuốn lên, bất luận thế nào, phát ra bình âm vẫn là tàn phá không chịu nổi.

Anh có chút gấp, vì cô lấy anh làm mẫu, thân thể liền hướng cô khuynh qua, đầu cách cô rất gần, hé miệng ra làm chính cô nhìn rõ đầu lưỡi mình, anh nói một lần, làm cô học nói một lần.

Cô học bộ dáng của anh, cố gắng đem đầu lưỡi nhếch lên, nhưng âm vẫn như cũ, phát ra không đúng.

Anh gấp đến độ, hai tay trụ lại hai má cô, “Làm cho anh xem xem, em rốt cuộc đầu lưỡi cuốn thế nào? Như thế nào lại phát âm không đúng?”

Cô bị anh trụ hai hò má, mở lớn hai mắt thủy tinh trong suốt nhìn anh, nha nha phát ra tiếng cho anh xem.

Bỗng nhiên, hai người đều an tĩnh lại.

Bất tri bất giác, môi hai người, không ngờ cách gần như vậy.

Hô hấp phả vào mặt nhau, hai ánh mắt nhìn nhau, môi cùng môi giống như chỉ cần hơi hơi động, sẽ giao cùng một chỗ.

Anh nhìn cô, không nói lời nào, cô nhìn lại anh, một tiếng cũng không động. Bên tai vọng lại tiếng hít thở ngày càng dồn dập, đầu tiên là hai người, một khoảnh khắc về sau, liền hợp cùng một chỗ, biến thành một đường hô hấp.

Anh giữ hai má cô, nhìn lâu như vậy, càng nhìn càng không kìm chế được, rốt cuộc đem miệng mình khẽ đặt trên dấu son môi mê người kia.

Trúc trắc khẽ chạm. Run rẩy tham nhập. Đầu lưỡi nhẹ giao nhau, tim giống như nổ mạnh.

Bên tai có tiếng ù ù, trước mắt nổ tung từng dải hoa.

Sáng sớm dưới tán cây, bọn họ mười bảy tuổi, yêu nhau, đã trao cho người kia nụ hôn đầu đời như thế.

●︶3︶●

Người khác có lẽ không biết tại sao Chương Thực Đồng nhất định phải từ trường tư nhân chuyển tới trường sơ trung. Nhưng Hứa Đồng biết.

Cô ta muốn đến để đoạt lấy thứ mà cô đang có.

Rõ ràng trong hai người, cô cái gì cũng không có, tiểu thư nhà họ Chương dường như lại không thiếu thứ gì. Nhưng Chương Thực Đồng kia lại suốt đời luôn luôn thấy không đủ, mà cái không đủ đó, luôn luôn vừa vặn là cái mà Hứa Đồng sở hữu.

Hứa Đồng chưa bao giờ chán ghét một người như chán ghét Chương Thực Đồng. Cô biết, Chương Thực Đồng sẽ xuống tay với Bàng Mông.

Cô cũng không cố ý, cẩn thận vây xung quanh Bàng Mông, làm cho anh rời xa Chương Thực Đồng. Trước giờ cô luôn nghĩ, những gì thuộc về cô, vô luận ai muốn lấy cũng không thể lấy đi. Còn nếu nhất định không thuộc về cô, cô cần gì phải khổ tâm giữ lại? Nếu trái tim đã không kiên định, bị tác động nhiều, sớm muộn cũng rời đi.

Cô cảm giác được Bàng Mông rất thích mình. Cô hi vọng tình cảm hai người sẽ giành cho nhau, có thể không bị người khác xen vào.

Nhưng cô đã đánh giá quá cao nghị lực của anh.

Chương Thực Đồng thường xuyên mượn cớ tiếp cận anh, thường xuyên nói cho anh, Hứa Đồng cùng một người ngoài trường tên là Đường Tráng có chuyện ái muội, cô vẫn cảm giác được, anh dường như vẫn kiên định không có chút dao động. Anh nói với cô: “Có người tên Chương Thực Đồng, nói là em gái của em. Nói em ở bên ngoài có bạn trai khác, tên Đường Tráng, hình như là hàng xóm của em, con của chủ thuê nhà, Còn nói …” Anh muốn nói lại thôi. Cô ha ha cười lạnh “Còn nói cái gì?” Anh nhăn mi, ngẫm lại sau, rốt cục nói: “Không có gì!”

Cô thôi cười, nhìn anh: “Anh không chịu nói, em cũng đoán được. Cô ta nhất định còn nói, em đã sớm không còn là con gái đúng không?”. Kỹ xảo này, họ Chương phía trước đã cùng bao nhiêu người bên cạnh cô nói, đầu óc ngu muội kia, đúng là không thể nghĩ ra chiêu gì mới mẻ.

Lần này nói với Bàng Mông, cô ta dùng từ sớm đã đạt trình độ thành thạo đến cực kì chân thật.

Trước kia đối với anh, cô không có cảm giác. Bọn họ nghĩ thế nào, cô cũng không để ý. Nhưng hiện tại, Bàng Mông là người cô thích, cô muốn biết anh là tin hay không tin những lời này.

Cô hỏi: “Anh tin lời cô ta không?”

Anh cũng hỏi: “Cô ta là em gái em?”

Cô cười lạnh, “Em gái? Em không trèo cao được đến em gái phú quý như vậy. Cùng cha khác mẹ mà thôi.”

Anh cảm thấy nhắc tới cô gái họ Chương kia, cô trở nên không bình thường, “Kia cũng là em gái của em, em không nên … quên đi.” Thấy cô vẻ mặt đại biến, anh thu hồi phía sau câu nói.

Hứa Đồng cũng đoán được anh muốn nói cái gì.

Em không nên đối xử như vậy với người thân, kia dù sao cũng là em gái em.

Trong lòng cô bắt đầu dâng lên một tầng khí lạnh.

Anh rốt cuộc vẫn là hoài nghi cô.

Khi còn trẻ, ai không kiên cường? Ai không ngông cuồng? Ai chịu dễ dàng mở miệng giải thích? Ai mà không chính mình cố chấp nhận định rằng chỉ cần mình đúng liền không sợ người ta đồn đại quấy nhiễu?

Cô cảm thấy, nếu hai người cùng một chỗ, tín nhiệm là điều tối thiểu cần thiết. Nếu như đã dễ dàng bị người khác xúi giục, đối với một nửa của chính mình sinh hoài nghi, vậy cảm tình giành cho nhau cũng thế, yếu ớt không chịu nổi người khác kích thích.

Cho nên cô cũng không cùng anh giải thích. Cô hi vọng anh có thể đồng thời yêu cô, tín nhiệm cô, cổ vũ cô, cùng cô sóng vai đứng một chỗ.

Nhưng rồi cô cảm thấy, mỗi ngày hai người còn ở cạnh nhau, mà tâm hồn đã dần dần xa cách.

Giữa bọn họ bắt đầu có một bức tường, bức tường đó tên gọi là hoài nghi.

●︶3︶●

Rốt cuộc có một ngày, Bàng Mông gặp được người trong truyền thuyết, lưu manh Đường Tráng.

Hắn bộ dáng cao to, cường tráng, trên người một chút nhã nhặn đều không có. Nhưng không thể phủ nhận, hắn thật sự hào sảng, thật sự có thần thái.

Hồi đó có rất nhiều cô gái thích mẫu nam sinh như vậy.

Dưới đáy lòng, anh bắt đầu có những dự cảm không xác định.

Hứa Đồng cùng người kêu Đường Tráng kia, hai người ở cùng nhau như vậy, gần gũi như vậy, cô có hay không một chút đối với hắn cũng không động lòng?

Thiếu niên kia đứng ở ngoài cửa lớp bọn họ, mặt bình tĩnh, lạnh lùng, nhìn về phía Hứa Đồng trong phòng học. Hứa Đồng đứng lên, chạy ra cửa, thầm thì gì đó, xong cái gì cũng không lưu lại, liền cùng hắn rời đi.

Tim anh một chút liền treo trên vách đá đen(1).

Trước mặt anh, cô chạy theo một nam sinh khác, không chút do dự cùng nhau đi, không giải thích một câu.

Vài ngày sau, cô vẫn không đến trường.

Lòng anh bắt đầu hoảng loạn. Em gái của cô, Chương Thực Đồng, dáng vẻ ngọt ngào, trong lúc anh bàng hoàng bất an, chủ động đưa hai tay, quan tâm an ủi anh.

“Đừng lo lắng, anh như vậy thích chị em, chị ấy sẽ không thể không biết, nếu chị ấy nhớ anh, sẽ không cùng người tên Đường Tráng kia phát sinh chuyện gì!”

Tuy được an ủi, nhưng giờ phút này anh càng nghe lại càng hoảng hốt. Anh đối cô ấy nói: “Cô đừng nói lung tung, chị của cô, cô ấy là cô gái tốt”

Chương Thực Đồng vẻ mặt tội nghiệp, lã chã chực khóc, “Em biết … em chỉ là muốn nói … em chỉ muốn an ủi anh, không muốn anh đau khổ!”

Anh không hề cùng cô ấy nói tiếp, tìm được địa chỉ Hứa Đồng, anh quyết định đi xem xét.

●︶3︶●

Đứng trong ngõ nhỏ, Bàng Mông nhìn thấy cách đó không xa, dưới đèn đường, có hai người gắn bó cùng một chỗ. Bóng bọn họ đan vào nhau kéo dài trên mặt đất. Nhìn hai chiếc bóng giao nhau, lòng anh đau như có người dùng sức xé rách.

Cô gục đầu vào ngực Đường Tráng kia, bả vai run run, khóc.

Tên lưu manh kia ôm cô, bàn tay vỗ nhẹ trên lưng, giống như đang an ủi cô không cần thương tâm, không cần khóc. Trên đường cong kiên cường, tràn ngập đau lòng cùng thương tiếc.

Anh đứng đó không xa, tay nắm chặt thành quyền, lòng tràn đầy phẫn nộ cùng đau đớn.

Từ khi anh tận mắt chứng kiến một màn họ ôm nhau về sau, anh đối với cô đầy thất vọng. Anh không tin, trong lúc đó bọn họ thật sự không có gì.

●︶3︶●

Khi Hứa Đồng quay lại trường học, rõ ràng cảm giác được thái độ của Bàng Mông đối với mình lãnh đạm.

Mẹ cô đột nhiên sinh bệnh hôn mê, bị đưa vào bệnh viện, cô cực nhọc vài đêm chăm sóc, mẹ mới tỉnh lại. Xuất viện về nhà ngày đầu tiên, nghĩ đến mọi việc đã xong, bệnh viện chuẩn đoán lại, bọn họ nói, mẹ cô bị nham chứng giai đoạn cuối, thời gian còn không nhiều lắm.

Cô trong lòng lo sợ, cũng không dám khóc trước mặt mẹ. Đường Tráng đem cô vào ngõ nhỏ, mới dám vụng trộm khóc lớn một hồi. Khóc xong, cô buộc chính mình phải làm như không có việc gì, đem mẹ trở lại bệnh viện.

Từ đó về sau, có lẽ mẹ cô sẽ không bao giờ có thể xuất viện.

Ngồi trước bàn, cô không yên lòng, thương tâm nghĩ.

Tuy rằng Bàng Mông tâm tình không tốt, nhưng vì chuyện của mẹ, cô cũng không còn thời gian nói chuyện với anh.

Cô chỉ muốn giữ lại mẹ cô, mặc kệ dù phải trả giá cái gì đi nữa.

Cô trầm mặc, bởi vì cô thương tâm. Bàng Mông lại nghĩ cô chột dạ, không biết như thế nào giải thích.

Chờ thật lâu, không thấy cô mở miệng, cuối cùng anh không thể kiên nhẫn.

Anh lạnh lùng hỏi cô: “Em cùng Đường Tráng, rốt cuộc quan hệ là gì?”

Nghe xong vấn đề của anh, cô vẻ mặt ngạc nhiên, nhìn ánh mắt anh, trong cô phút chốc hiện lên bao nhiêu thứ.

Khiếp sợ, thương tâm, thất vọng.

A, cô có gì để thất vọng? Nên thất vọng không phải là anh sao? dù sao anh cũng chính mắt nhìn thấy cô cùng Đường Tráng ôm nhau khóc.

Cuối cùng, cô thu hồi tất cả những cảm xúc trong mắt, bình tĩnh hỏi: “Ai lại cùng anh nói gì sao? Là Chương Thực Đồng đi? Anh tin cô ta, hay tin em?”

Anh không khỏi mệt mỏi đứng lên, “Em không cần xả giận lên người em gái em, chúng không phải nói vấn đề này. Em gái em, cô ấy là người đơn thuần, quan hệ trong nhà, cứ việc phức tạp nhưng dù sao cũng chỉ là bi kịch tình cảm của một thế hệ, là vấn đề tình cảm của ba mẹ em, vì cái gì như vậy bài xích cô ấy, không thể khoan dung với cô ấy sao? Hay chẳng lẽ bởi vì cô ấy biết cái gì?”

Anh nói làm cô trở nên phẫn nộ.

Rốt cuộc đối với gia đình cô, đối với việc của cô, đối với em gái đơn thuần của cô, anh hiểu được bao nhiêu? Liền như vậy nghiễm nhiên chỉ trích cô! Anh chẳng qua là nghe Chương Thực Đồng nói ở một bên, anh tại sao không đến hỏi cô một chút, xem sự tình ở một mặt khác đến tột cùng có phải hay không như vậy?

Đối mặt với chất vấn của anh, cô cái gì cũng chưa nói. Cô sợ chỉ cần mở miệng, nhịn không được sẽ nói ra hai chữ chia tay. Cô sợ nói hai chữ này ra về sau, chính mình sẽ hối hận.

Tan học về, cô đi tìm Chương Thực Đồng.

Cô nhất định phải nói cho cô ta biết, quá đủ rồi, không cần tiếp tục, những người trước kia, cô không cần, nhưng Bàng Mông không giống. Nếu cô ta còn tiếp tục mấy chuyện này, cô nhất định sẽ không bỏ qua cho cô ta.

Bởi vì đến đe dọa, cô gằn giọng nói: “Cô nghe nói tôi có một tên anh trai côn đồ đi? Nếu cô còn dám nói hươu nói vượn, tôi tha cho cô, thì anh tôi cũng không bỏ qua cho cô. Nhớ quản đầu lưỡi cô cho tốt, đừng để người khác phải cắt đứt!”

Một màn này, không ngờ bị Bàng Mông xem hết.

Cô trước kia suy nghĩ kín đáo, hành động cẩn thận, nhất định sẽ không phạm sai lầm như vậy. Gần đây mẹ sinh bệnh, cô đã sớm tâm ý hoảng loạn, làm sao có tâm tư để ý cẩn thận những việc này.

Vì thế, cô cưỡng bức dọa nạt chính em gái nhu nhược của mình, Bàng Mông đều tận mắt nhìn thấy.

Anh tiến lại, đem Chương Thực Đồng trong tay cô gỡ ra, trừng mắt nhìn cô, vẻ mặt tức giận cùng khiếp sợ: “Không thể tưởng tượng em sẽ làm những chuyện như vậy! Như thế này cùng loại du côn hư hỏng có gì khác nhau!”

Chương Thực Đồng đứng ở đó, sợ hãi khóc, ra bộ rất đáng thương. Vừa nghẹn ngào vừa nói: “Hứa Đồng, chị là chị của em, chị gái người ta rất thương em gái, chị vì cái gì đối với em như vậy? Em làm sai cái gì?”

Đáy lòng Hứa Đồng bốc lên một luồng tức giận. Cô không thể lí giải được tiểu thư họ Chương vì cái gì luôn cho chính mình là một viên thủy tinh thuần khiết vô tội.

Cô nghe thấy thủy tinh cô nương anh anh vừa khóc vừa kể lể: “Chị nêu thích tên anh trai kia, không nên đến trêu trọc Bàng Mông, anh ấy sẽ thương tâm!”

Cô không thể nhịn được cô ta cố tình nói bừa, giơ tay đánh cô ta một bạt tai.

Bình thường cô cũng sẽ không vì thế mà mất bình tĩnh. Nhưng gần đây, mọi việc nhiều phiền muộn, cô mệt mỏi, cũng không muốn tiếp tục nhẫn nại.

Bàng Mông lại ngăn cản cô, đem Chương Thực Đồng kéo đến bên người, quan tâm hỏi: “Cô thế nào, không có việc gì? Thực xin lỗi!”. Quay đầu nhìn cô, anh đã thực sự phẫn nộ, “Hứa Đồng! Cô sao có thể đánh người? Cô ấy là em gái cô!”

Em gái tốt của cô, mượn cơ hội này, tiến vào trong lòng thiếu niên kia, khóc tất đau khổ, rất thương tâm.

Nhìn một màn trước mắt, cô chỉ cảm thấy hoang đường. Rõ ràng trong lòng đau đớn, nhưng cô lại tự nhiên nở nụ cười

Cô nghe thấy mình nói với anh: Bàng Mông, chúng ta chia tay đi.

●︶3︶●

Cô không trở lại sơ trung đi học, rất nhanh chuyển đến trường Đường Tráng.

Làm như vậy, không phải muốn cùng ai phân cao thấp, chỉ là vì tiện chăm sóc mẹ.

Nơi đó cách bệnh viện rất gần.

Bàng Mông lại không nghĩ như vậy. Anh một mặt thương tâm vì Hứa Đồng nói lời chia tay, một mặt vì cô nói đi là lập tức đi làm anh cảm thấy tức giận.

Anh nảy sinh ý tưởng độc ác, được rồi, vậy chia tay đi, quên lẫn nhau đi!

Em gái của cô vẫn ở bên cạnh anh. Anh vốn không hay để ý đến người khác, nhưng đó là em gái của cô, cùng cô huyết thống, có lẽ yêu ai yêu cả đường đi, anh dung túng cô ta ở bên cạnh, cũng không xua đuổi.

Dần dần, anh nghe được mọi người đồn, anh đã thay đổi bạn gái, từ chị gái Hứa Đồng thành em gái Chương Thực Đồng.

Anh cũng không cố tình đi sửa làm gì, bởi anh cảm thấy, Chương Thực Đồng nhất định biết, người anh thích là chị cô, còn cô chỉ là em gái của cô ấy mà thôi.

Chia tay đã lâu, nhưng càng ngày anh càng nhớ cô gái hoạt bát kia, khi cười rộ lên dị thường xinh đẹp.

Cuối cùng có một ngày, anh không nhịn được, đến trường kia tìm cô. Anh nghĩ nói với cô rằng, bắt đầu lại từ đầu.

Nhưng anh ở đó nhìn thấy cái gì? Anh bỏ cả tự tôn, một lần nữa muốn cùng cô bắt đầu lại, thế nhưng anh nhìn đến, một cô gái từng nhẹ nhàng trong sáng, thế nhưng đang cùng tên lưu manh Đường Tráng kia, hai người sóng vai ngồi bên cửa sổ, một bên cười nói vui vẻ, một bên nhả khói thuốc.

Chỉ một khoảng thời gian ngắn như vậy, cô đã sa đọa thành bộ dạng này, anh vô cùng đau đớn, đối với cô cực kì thất vọng.

Anh không nhịn được phẫn nộ ra tiếng: “Hứa Đồng, cô còn hay không nhớ chính mình là con gái? Con gái phải hiểu được lễ nghĩa liêm sỉ, phải chú ý giữ mình, cô có biết hay không?”

Cô ghé vào cửa sổ, quay đầu nhìn anh, nhưng không giải thích, thậm chí khiêu khích mỉm cười, chậm rãi phun một ngụm khói.

Giờ khắc đó, anh dường như nghe được âm thanh chính cõi lòng mình tan vỡ.

●︶3︶●

Trở lại trường học, anh bắt đầu nản lòng. Chương Thực Đồng lại đến tìm anh, anh nói với cô ta: “Tôi và chị gái cô đã hoàn toàn chia tay, cô về sau cũng đừng tới tìm tôi.”

Chương Thực Đồng lập tức chảy nước mắt, cầu xin anh: “Chị của em không biết quý trọng anh, để cho em cùng anh, được không!”

Trong lòng anh không khỏi ngạc nhiên. Cô ta cư nhiên thích anh!

Cô ta biết rõ là anh thích chị gái cô. Anh tưởng, cô ta làm sao ngốc như vậy. Tim anh đã chết, cô xứng đáng để người tốt hơn quý trọng.

Vì thế anh nói: “Cô quên tôi đi, về sau, cô sẽ tìm được người tốt hơn tôi!”

Cô ta khóc rời đi.

Ngày hôm sau, truyền đến tin cô ta tự sát.

Anh trong lòng không khỏi kinh hãi! Cô ta vì anh tự sát!

Nếu chị của cô, không, không cần cô ấy vì anh tự sát, chỉ cần cô ấy mềm mại nhân nhượng anh một chút, đừng quật cường ương ngạnh như thế, thì tốt biết bao.

Mẹ cô ta đến trường học tìm anh, khóc lóc khẩn cầu anh đáp lại con gái mình.

Anh mất Vu tỷ tỷ, cảm động để muội muội trả giá (2), tuy rằng biết như vậy không ổn, vẫn gật đầu đáp ứng.

Về sau, bên cạnh anh, ngày đêm cận kề một cô gái.

Anh kì thật cũng không thích cô. Anh thích, là chị gái cô ta!

●︶3︶●

Ngày đó rời đi xong, từ sau Bàng Mông không còn tìm đến.

Kì thật, cô muốn giải thích cho anh nghe, cô hút thuốc không phải vì cô muốn học thói xấu, chính là cô cảm thấy mẹ sinh bệnh, gây cho cô quá nhiều áp lực, cô phải tìm được một thứ phát tiết, nếu không cô sẽ điên mất.

Nhưng nghĩ tới anh thà giúp Chương Thực Đồng cũng không chịu giúp cô, thà rằng anh tin tưởng người kia, cũng không chịu tin mình, cô liền không thể mở miệng.

Cô có chút hối hận, kì thật, cô rất nhớ anh. Rõ ràng thích anh, hi vọng gặp anh, vậy mà khi nhìn thấy lại không áp chế được chính mình muốn nổi giận. Cô không biết chính mình làm sao nữa.

Cho mãi đến một ngày, mẹ nói cho cô, như vậy bởi yêu sâu sắc nên không thể tha thứ.

Mẹ càng ngày càng suy yếu, tất cả các phương pháp trị liệu đều trải qua nhưng bệnh tình vẫn như cũ không chuyển biến tốt.

Rốt cuộc, một buổi sáng đẹp trời, mẹ gọi cô một tiếng cuối cùng, Lắc Lắc.

●︶3︶●

Mẹ rời đi ngày đó, cô giống như đang ở một thế giới khác. Bên tai vẫn vang không ngừng tiếng ong ong, tim đập lộn xộn lại bối rối, trong đầu vẫn là hình ảnh mẹ cười với cô. Có đôi khi, người kia lại biến thành Bàng Mông.

Cô không khóc. Nghẹn nghẹn, rất khó chịu, nhưng cô thật sự khóc không nổi, giống như tất cả cảm xúc đều tắc nghẽn, không tìm được đường ra.

Về sau, cô cảm nhận thấy chưa bao giờ như vậy bàng hoàng bất lực. Cô giống như bị lạc đường, mất phương hướng, trong lòng khủng hoảng, liều mạng kêu tên một người, nghĩ rằng người đó có thể mang mình rời đi, nhưng cố tình không đáp lại.

Giống như một giấc mộng thật dài, lúc tỉnh lại, cô nghe được mình kêu tên Bàng Mông.

Nguyên lai ở thời khắc bất lực nhất, cô hi vọng có anh ở cạnh.

●︶3︶●

Bỏ lại cả sân vòng hoa phúng viếng, cô lặng lẽ đi sơ trung. Cô muốn tìm được Bàng Mông, muốn nói với anh, mẹ qua đời, cô đau khổ quá. Nghĩ nói cho anh, anh không ở bên, cô rất nhớ anh, nghĩ xin anh, cùng nhau bắt đầu một lần nữa, bởi vì cô luyến tiếc.

Cô bằng này tuổi, chưa từng nghĩ tới sẽ đối với một người nào đó bỏ qua tự tôn. Bắt cô chịu thua, không bằng lấy đi của cô tính mạng.

Cô vẫn không tưởng tượng được, chính mình cũng có thời khắc yếu đuối như thế, cũng có thời khắc vì một người gạt đi tự tôn, muốn cầu anh trở về bên mình, giúp mình vượt qua khó khăn, giúp mình một lần nữa tỉnh lại.

Ngày đó đến vườn trường, các học sinh nhìn cô vô cùng khác lạ.

Trong những ánh mắt này, như giấu một bí mật gì đó, có thể làm cô kinh hồn táng đảm, khẩn trương cùng bất an.

Khi cô tìm được Bàng Mông, cô cuối cùng phát hiện được bí mật trong những ánh mắt ấy là gì.

Thì ra, thì ra, anh đã cùng với em gái thủy tinh kia của cô cùng một chỗ!

●︶3︶●

Lần này, cô không quay đầu tránh đi, cô đến trước mặt hai người, nhẹ nhàng hỏi anh: “Các người cùng một chỗ?”

Nghĩ đến anh sẽ phủ nhận, anh lại do dự xong, nhìn cô gật đầu nói: “Đúng vậy!”

Anh sợ phủ nhận, làm cho cô gái kia lại muốn nghĩ tự sát.

Nhưng hai chữ này, lại làm cho một cô gái khác nếm được cái gì gọi là tuyệt vọng.

Cô gái này cười rộ lên, tươi cười mang chút bất lực, lại xinh đẹp như vậy, “Cô ta không phải là tự sát? Vì thế các người cùng một chỗ?”

Cái chiêu diễn này, cuối cùng cô ta muốn chơi bao nhiêu lần mới đủ?

Anh lại nhíu mày, trách cứ cô nói: “Hứa Đồng! cô thật sự làm cho người ta thất vọng! Mong cô tôn trọng tình cảm cùng sinh mệnh người khác một chút!”

Em gái thủy tinh kia của cô thừa cơ tiến vào trong lòng anh. Mà anh, như sợ cô ta sẽ bị cô làm thương, cẩn thận ôm lấy.

Nhìn trước mắt hai người, lòng cô đau đến mức tê dại.

Cô gật gật đầu, vừa cười, lại nhìn anh, nhẹ nhàng nói: “Anh biết không? Thế giới này có một loại vết thương, vết thương sâu đến vô cùng, về sau, còn lại không hề là đau, mà là chết lặng. Miệng vết thương này vĩnh viễn sẽ không bao giờ liền lại, đau xót này làm cho người ta không thể quay đầu. Anh hiện tại, đã muốn làm cho tôi cảm nhận được một vết thương như thế. Tôi nghĩ chúng ta từ nay về sau, hẳn chính là hai người xa lạ đi.”

Cô cười, cười đến ai oán, trên khuôn mặt có một loại xinh đẹp kinh tâm động phách. Cô nói với anh, “Bàng Mông, tạm biệt, hi vọng về sau, chúng ta có thể không bao giờ gặp mặt”

●︶3︶●

“Bàng Mông, tạm biệt, hi vọng về sau, chúng ta có thể không bao giờ gặp mặt”

Không thể tưởng tượng được, đây là lời cuối cùng cô nói với anh.

Rất lâu về sau, khi anh đã không còn thương tâm, lưu học ở nước ngoài, đến lúc này, anh mới biết được, Hứa Đồng tìm anh ngày đó, là ngày mẹ cô qua đời.

Cô cùng mẹ sống nương tựa lẫn nhau, mẹ cô đi rồi, cô nhất định rất đau khổ.

Một cô gái kiêu ngạo như vậy, có một ngày, lại cúi đầu tìm anh, anh lại đối với cô nói: Đúng vậy, tôi cùng em gái cô một chỗ!

Anh nói: Hứa Đồng, cô thực làm tôi thất vọng!

Anh nói: Mong cô tôn trọng tình cảm và sinh mệnh người khác!

Thật châm chọc, anh bảo cô tôn trọng cảm tình và sinh mệnh người khác, chính anh lại không ngần ngại dẫm lên tình cảm cùng sinh mệnh của cô.

Sau này nhớ tới đó, anh như muốn đau triệt tâm can.

Anh nhớ rõ cô vẫn cười với anh, cười như vậy đẹp, dường như chỉ cần động vào sẽ biến mất, nói: “Anh biết không? Thế giới này có một loại vết thương, vết thương sâu đến vô cùng, về sau, còn lại không hề là đau, mà là chết lặng. Miệng vết thương này vĩnh viễn sẽ không bao giờ liền lại, đau xót này làm cho người ta không thể quay đầu. Anh hiện tại, đã muốn làm cho tôi cảm nhận được một vết thương như thế. Tôi nghĩ chúng ta từ nay về sau, hẳn chính là hai người xa lạ đi.”

Cô nói: “Bàng Mông, tạm biệt, hi vọng về sau, chúng ta có thể không bao giờ gặp mặt”

Anh làm cô bị thương, không cho cô cơ hội giải thích, không nghe lí do cô thương tâm, một câu nhận định cô bắt nạt em gái – a! Cô gái đơn thuần kia, thì ra cô ta thích anh, chẳng qua là vì chị gái cô ta thích anh. Chị gái cô ta không cần anh, cô ta lập tức cũng không cần.

Anh thật sự ngốc, đem bùn trở thành thủy tinh, lại đem thủy tinh lầm tưởng thành bùn.

Cho dù, cô trước khi thật sự cùng Đường Tráng một chỗ thì thế nào? Anh không phải cảm giác được, sau cô thích là chính mình sao? Khó có được người yêu mình, làm sao so đo nhiều như vậy?

Nhưng muốn nói gì đều đã muộn.

Anh chung quy đã làm bị thương cô đến sâu vô cùng, cả đời này, có lẽ rốt cục cũng không được cô tha thứ.

Biết rõ không thể cùng cô, đành phải bức chính mình quên đi.

Từ khi bắt đầu du học, thẳng đến lúc anh có thể quên được cô, anh tự hạn chế chính mình không được uống rượu, không được gần phụ nữ. Uống rượu, lại càng thêm nhớ cô. Quen bạn gái, chỉ sợ mỗi người đều là hình bóng của cô. Như vậy đi xuống, anh sẽ vĩnh viễn không thể giải thoát.

Mỗi khi đêm khuya trong mơ, từ từ tỉnh lại, trong lòng đều hiện ra một cái tên. Anh không dám đem nó gọi ra. Chỉ sợ hai chữ vừa ra khỏi miệng, sẽ làm cho lòng trở nên đau nhức.

Cho đến hôm nay, anh đã không còn vọng tưởng. Chỉ mong người kêu Đường Tráng kia, có thể quý trọng cô, có thể cho cô hạnh phúc.

————————–

(1) Vách núi ở bờ biển, phía bên trong thường sáng màu, phía tiếp giáp mặt biển thường bị đen, ý nói nguy hiểm, sợ hãi

(2) Một điển tích, dạng như Thúy Vân thế chân Thúy Kiều a~

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+