Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hãy chờ em đánh răng xong nhé! – Chương 45-46 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chap 45: Trò hay 3

Hứa Đồng quay đầu, cười lạnh: “Cố thiếu, nghe lén người khác nói chuyện không phải là thói quen tốt đâu, chuyện này tôi làm không sao, nếu là ngài làm chỉ sợ có chút mất mặt!”

Cố Thần không cho là đúng, mỉm cười, “Trên trời dưới đất, hai người không che không chống, quang minh chính đại ôm nhau như vậy, chẳng lẽ còn sợ bị người khác nhìn thấy sao?” Hắn tươi cười càng có chút thâm ý, “Mối tình đầu khó quên như vậy sao?”

Hứa Đồng thản nhiên đáp: “Chỉ sợ anh ta khó quên cũng không phải là tôi mà chỉ là một người muốn mà không có được thôi. Ai bảo những cái gì không có được mới là tốt nhất? Nếu thật sự có được  anh ta sẽ nhận ra tôi thực tại và tôi trong ấn tượng của anh ta là hai người hoàn toàn khác biệt, đến lúc đó thì làm gì còn chuyện nhớ mãi không quên. Ngược lại, có khi anh ta lại mệt mỏi vì không có cách nào giải thoát khỏi người đàn bà ác đốc như thế.”

Cô thở dài, thâm thúy nói. Hắn nghe xong có chút suy nghĩ, liền dừng lại, không muốn tiếp tục bông đùa.

Bỗng nhiên hắn lại mở miệng nhẹ giọng nói: “Còn tưởng rằng em trốn ở chỗ này khóc nhè.”

Hứa Đồng nhìn hắn cười khanh khách, “Làm sao có thể? Khóc thì có lợi ích gì, chỉ càng buồn khổ thêm thôi, tôi không khóc. Trước kia anh bắt tôi quay AV, khi đó tôi cũng không ôm chân anh kêu khóc đúng không?”

Cố Thần trầm ngâm một lúc lâu, trong cổ họng như nuốt một tiếng thở dài, “Em khi đó không khóc, tôi đoán chẳng qua không phải không đau lòng, mà là sợ hãi không thể thừa nhận sự đau lòng này, cho nên đã trốn tránh, khiến mình trở thành người vô hồn…”

Làm mình trở nên chết lặng như vậy, sẽ không cảm thấy đau lòng, thất vọng.

“… Bây giờ em vẫn không khóc, thực ra là đem nước mắt nuốt vào bên trong mà thôi.”

Nếu không tại sao lại chăm chú ngẩng đầu ngắm sao như vậy.

Hứa Đồng kinh ngạc, trừng lớn hai mắt nhìn Cố Thần.

Những lời hắn nói hoàn toàn đúng. Cô khi đó, chính là đem mình trốn tránh, chết lặng, để rũ bỏ tất cả những thương tâm, những đau khổ. Cô hiện tại, cũng chính là đem nước mắt bức chúng chảy ngược vào trong.

Không thể tưởng tượng được, đến cuối cùng, có thể hiểu được lòng cô lại là người trước mắt này.

●︶3︶●

Hứa Đồng nhìn Cố Thần thản nhiên cười, “Vừa rồi Bàng Mông ôm tôi, anh không phải là thấy ghen tị? Muốn xông lên đánh anh ta?”

Cố Thần a một tiếng, cười vang, giống như nghe được chuyện gì thú vị, “Ghen tị? Đánh cậu ta? Làm sao có khả năng a, Dao Dao, cậu ta là anh em của tôi!”

Hứa Đồng mỉm cười ngọt ngào, rướn đến gần, đưa ngón tay khẽ xoa ngực hắn, chăm chú đảo quanh chiếc cúc áo, ngây thơ nhìn hắn nũng nịu: “Vậy sao ngủ với bạn gái của anh em, thật không tốt!”

Cố Thần nheo mắt nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch, giọng nói khàn khàn đáp lại: “Tôi cảm thấy, chấp nhận em chính là cứu giúp anh em của tôi!”

 Hứa Đồng khẽ giương mi, “Đáng tiếc, không có người chấp nhận tôi, chỉ có tôi chấp nhận người khác!”

Cố Thần vuốt cằm, “Không sai, suy nghĩ của tôi cũng giống em!” Hắn dừng lại một chút, vẻ mặt xấu xa, cúi đầu hỏi cô: “Dao Dao, em nói xem, chúng ta ruốt cuộc là ai chấp nhận ai?”

●︶3︶●

Tay Hứa Đồng rời khỏi ngực hắn, rất nhanh lui về phía sau, “Muộn rồi, tôi muốn về nhà, ở nhà còn có người đang đợi tôi!”

Nói xong lập tức rời bước.

Cố Thần ở phía sau, nhìn bóng dáng cô, bỗng nhiên mở miệng, “Sinh nhật vui vẻ!”

Hứa Đồng dừng lại một chút, quay đầu lại, nhìn người phía sau tươi cười, “Cám ơn!”

Khẽ cúi đầu, lại ngẩng lên, trên mặt đã trở nên dịu dàng điềm đạm, “Hình như mỗi lần chũng ta gặp nhau đều như đánh trận, sống chết cùng phân cao thấp? Không bằng hôm nay chúng ta đình chiến đi! Anh … có hay không muốn đến nhà tôi, cùng uống một chén?”

Hứa Đồng đưa Cố Thần về nhà. Cô nói hắn chờ ở trước sân, một mình đi vào. Rất nhiều người đang ở phía trong, lo lắng chờ đợi nhân vật chính xuất hiện.

Cuối cùng nhìn thấy Hứa Đồng từ ngoài cửa tiến vào, không khí trong nhà bỗng nhiên tăng vọt, đồng loạt hoan hô.

Hứa Đồng lướt qua những người khác, nhanh chóng đi đến bên Đường Hưng Bang, vẻ mặt có lỗi, “Chú Đường, cháu không nói gì đi ra ngoài, muộn như vậy mới về, làm mọi người chờ lâu như vậy, cháu ….”

Kinh qua nửa đời mưa gió, dường như đã biết tất cả sự tình, không đợi Hứa Đồng giải thích, ông đã xua tay mỉm cười, “Đừng lo! Hôm nay chuyện gì cũng không quan trọng, quan trọng là cháu có thể vui vẻ ở đây cùng mọi người chúc mừng sinh nhật!” Ông vừa nói vừa lấy bên người một chiếc hộp, “Tiểu Đồng, điện thoại di động mới này là quà sinh nhật tặng cho cháu, chú có linh cảm, cháu sẽ được tuyển vào công ty, nên dùng thứ tốt một chút! Tiểu Đồng, chúc cháu sinh nhật vui vẻ!” Ông đưa chiếc di động cho Hứa Đồng, “Được rồi! Quà đã tặng rồi, chú nên về thôi, để không gian cho thanh niên vui vẻ! Chú đi chơi cờ với ông Vĩ, đêm nay không về, sáng mai đến cửa hàng luôn. Mọi người cứ vui vẻ, đừng sợ bừa bãi trong nhà, quan trọng là phải chơi hết mình!”

Hứa Đồng khẽ kêu một tiếng, “Chú Đường!”, trong lòng tràn ngập ấm áp cùng cảm động, sống mũi hơi cay cay, trong mắt đã long lanh nước.

Đường Hưng Bang vỗ vỗ đầu cô, cười ha ha đi ra ngoài. Ở cửa đột nhiên dừng lại, rồi tiếp tục cười vang, như đang chào đón ai đó, lại tiếp tục đi ra ngoài cổng.

“Đồ ngốc!” Đường Tráng đi đến, đánh nhẹ vào sau gáy Hứa Đồng, “Lớn rồi còn lệ nóng quanh tròng, định dọa người khác sao?”

Hứa Đồng trợn mắt trừng anh, “Cút đi!”

Lúc này Dương Dương giống như đàu tàu từ phía sau Đường Tráng vọt lên, không cho Hứa Đồng cơ hội nói chuyện, liên thanh mở miệng hỏi: “Hứa Đồng, ngươi chạy đi đâu? Ta chờ ngươi sắp chết đói! Đến nỗi bụng hỏng mất, ai ngờ được ta vừa vào WC có thể đem ngươi lôi về!! Biết thế này ta đi WC sớm một chút có phải tốt không. Chẳng lẽ ngươi quên hôm nay cùng mọi người chúc mừng sinh nhật sao? Ngươi này, hư đốn, những lúc quan trọng lại mất mặt, thật là …”

Cô còn chưa lải nhải xong, bỗng nhiên quay đầu nhìn thấy Cố Thần từ cửa đi vào, không khỏi lắp bắp kinh hãi, “Hắn… hắn… Hứa Đồng, ngươi… ngươi …” Cô nhìn Cố Thần, lại nhìn Hứa Đồng, lại chỉ vào Cố Thần lắp bắp hỏi Hứa Đồng, “Sao hắn lại xuất hiện trong này? Là ngươi mang đến sao?”

Hứa Đồng quay đầu nhìn hắn, xùy một tiếng: “Hả? Không phải bảo anh chờ đến khi tôi gọi mới vào? Không sợ anh uy phong lẫm liệt thế này sẽ dọa đến các anh em vô tội của tôi hay sao?”

Chính cô thật cũng không ngờ đến hắn có thể đi vào nhà mình ung dung bình thản như vậy.

Cố Thần đối với cô cười, “Tôi sợ cô tán gẫu vui vẻ liền quên còn có người vẫn đứng ngoài cửa, như vậy sẽ dọa những người đi ngang qua!”

Hứa Đồng khẽ nhún vai. Trong giọng nói của hắn dường như có một chút không cam lòng, giống như trách cứ cô nhẫn tâm gạt hắn sang một bên vậy.

Hứa Đồng làm như không có việc gì cười với Dương Dương, kéo Cố Thần đến bên người, chỉ vào hắn nói: “Ta vừa rồi không cẩn thận gặp phải anh ta, anh ta nói buổi tối còn chưa được ăn cơm, ta đêm nay tâm trạng rất tốt, liền nói cho anh ta biết chúng ta có mở đại tiệc, hỏi có muốn đến hay không, anh ta bảo có, ta liền dẫn đến đây. Đơn giản vậy thôi, không có gì to tát đâu, mọi người cứ thoải mái, đêm nay không kiêng kị gì, có thể không cần để ý đến anh ta, cũng có thể đơn giản xem anh ta như người qua đường vào xin cơm!”

Rất nhiều người nhìn Cố Thần, mặt chờ đợi. Người này ở A thị, chỉ sợ không ai không biết được danh phận của hắn.

Dương Dương cùng Đường Tráng vẻ mặt trầm tư. Cố Thần tựa tiếu phi tiếu liếc nhin Hứa Đồng, lại quay về phía mọi người phóng khoáng nói, “Đêm nay chủ nhân bữa tiệc là lớn nhất, cô ấy nói không kiêng kị gì thì mọi người cứ y vậy mà làm đi. Mọi người không nhìn tôi hoặc coi tôi như người qua đường là được, không cần câu nệ!”

Không khí vận như cũ có chút gượng ép. Lúc này Nhị Hoa lao ra khỏi đám người, phi đến bên cạnh Hứa Đồng, lắc lắc cánh tay cô, cười đến hai mắt tít lại, “Đồng tỷ, Đổng tỷ, chị hôm nay thật đẹp a! Thật sự thật sự đẹp, chúc chị sinh nhật vui vẻ!”

Hứa Đồng làm bộ không chịu được Nhị Hoa làm nũng, bàn tay chỉ chỉ trên mặt nó, đẩy ra tức giận nói: “Muốn cho ta vui vẻ thì đừng dùng miệng nói, nhanh lên, quà đâu? Đưa đến đây!”

Cố Thần ở bên âm thầm buồn cười.

Bộ dạng cô độc đoàn bá đạo cùng với dngs người yểu điệu xinh đẹp thật không hợp nhau chút nào.

Nhị Hoa lạnh run lui về một bên, giống như rất sợ hãi, với ngón tay lí nhí: “Em không đi tay không a! Em mang theo một con gà nướng đến a!”

Hứa Đồng nhấc chân đá đá, “Để lúc ăn cơm, gà nướng kia trừ bỏ cái phao câu cuối cùng đều vào bụng ngươi a? Ai chẳng biết ngươi thích nhất thịt gà! Còn nói là mang cho ta sao!”

Mọi người đều cười ầm lên. Tiểu Ngũ cầm đầu cũng các anh em của Đường Tráng nhanh như chớp vây quanh Nhị Hoa vừa cười vừa trêu ồn ào cả một góc. Hứa Đồng vụng trộm nhìn Cố Thần đang đứng một bên

Cố Thần vừa lúc ấy cũng giương mắt nhìn cô. Thấy cô trộm dò xét mình, không khỏi chớp mi, ra chiều nghi vấn.

Hứa Đồng cười một cái, “Có hay không cảm thấy, bọn họ vui đùa có chút đáng khinh?”

Cố Thần cười khẽ một tiếng, “Không thể tưởng tượng được trong ấn tượng của em tôi lại là người như vậy?”

Hứa Đồng vô tội nghiêng đầu nháy mắt, “Cũng đúng! Tiết mục đổi bạn gái của các anh, so sánh với màn này còn xấu xa hơn nhiều!”

Cô đơn thuần nhìn hắn, tầm mắt giống như một bàn tay vươn ra, bổ nhào vào ngực hắn, làm hắn có chút đau đớn. Có lẽ bởi không khí thực sự náo nhiệt, ánh trăng trong sáng dịu dàng, làm cho màn đêm trở nên dễ chịu, người ta cũng dễ dàng buông lỏng tâm trí phòng bị. Trong lúc còn không kịp suy nghĩ cẩn thận hành vi của mình, Cố Thần phát hiện tay hắn đã nhẹ nhàng ở trên mặt Hứa Đồng.

Hắn vừa cẩn thận vuốt má cô, vừa cười trêu, “Em ghen sao, Dao Dao?”

Hứa Đồng thuận thế quay đầu dùng miệng cắn tay hắn. Hắn vội vàng trốn, cũng không nhanh bằng cô. Răng cô hung hăng in trên da hắn một dấu nhỏ đáng yêu. Một loạt các hành động đều tự nhiên vô cùng. Nhìn qua, hai người tựa như một cặp tình nhân đang chơi đùa thân thiết.

Dương Dương ở một bên kêu lên sợ hãi: “Hứa Đồng! Ngươi tại sao lại có thể cùng anh ta quan hệ xác thịt!!! Anh ta là trai đã có vợ a!!!”

●︶3︶●

Dương Dương nói một tiếng “Trai đã có vợ”, làm Hứa Đồng sực tỉnh. Thiếu chút nữa thì quên đêm nay vì sao gọi hắn đến. Diễn nhập vai quá mức làm cho ngay cả chính mình cũng bị lừa, chính mình suýt nữa tưởng rằng thật lòng tối nay muốn cùng hắn vui vẻ.

Âm thầm nhắc nhở chính mình một câu, “bình tĩnh, việc cần làm là quan trọng nhất!”, Hứa Đồng liếc mắc nhìn Cố Thần, thản nhiên cười, “Ai nó ta cùng anh ta có quan hệ gì? Ta hận không thể cắn đứt đầu ngón tay anh ta thì có!” Cô quay đầu nhìn về phía Dương Dương, chuyển hướng đề tài, hỏi cô: “Đâm nay chuẩn bị bao nhiêu rượu? Có đủ uống không?”

Dương Dương nhe răng, “Tuyệt đối đủ, đừng nói ngươi một con sâu rượu, mà có đến mười tám cái ngươi cũng uống không hết!”

Hứa Đồng không chút nghĩ ngợi lập tức kéo Dương Dương, Đường Tráng, “Thế còn chờ gì nữa? Không mâu đi uống rượu!”

Đi hai bước, bỗng nhiên quay đầy lại kêu Cố Thần, “Này! Người qua đường, còn đứng đấy để làm gì? Lai đây uống một chén đi!”

●︶3︶●

Rượu quá ba tuần, trừ Hứa Đồng cùng Cố Thần, tất cả những người khác đã túy lúy.

Dương Dương cũng xem như tỉnh táo, nhưng vì Đường Tráng bị ép rượu quá nhiều, liền đứng ra làm lá chắn cho anh, cuối cùng một hơi làm hai chén, cũng trở nên mơ mơ màng màng.

Dựa hơi rượu, Dương Dương quay sang cảnh cáo răn dạy Đường Tráng, sau này không được lăng nhăng, không được háo sắc, không được nhìn gái đẹp. Cô bắt Đường Tráng phải đáp lại, Đường Tráng say khướt, miệng làu bàu: “Cam đoan cái quỷ gì! Dựa vào đâu a! Này, bây giờ chúng ta hôn đi!” Nói xong lập tức hung hăng giữ lấy Dương Dương, hai người lượn một đường nghiêng ngả lảo đảo vọt vào trong phòng.

Cửa phòng “Két” một tiếng đóng sập lại.

Kẻ ngốc cũng biết được bên trong sẽ trình diễn một bàn thế nào.

Có lẽ do có hơi mên, Hứa Đồng cảm thấy trong người rất háo. Quay đầu nhìn Cố Thần, hắn cũng đang nheo mắt nhìncoo, một đôi con ngươi giống như được nước rửa qua, phát ra những tia sáng ngời.

Cô vội vàng vuốt vuốt tóc, lại nhìn xuống phía dưới, thật sợ trên người phát hỏa. Cả một sân bừa bộn, góc tường có một đống hỗn độn ai đó nôn ra, vài cơn gió nhẹ thổi đến, mùi quả thực không thể ngửi nổi.

Hứa Đồng không khỏi nhăn mặt, “Khó ngửi quá! Mấy tên đầu heo này uống xong rồi lại nhổ ra, thật lãng phí!”

Cố Thần khẽ cười.

Hứa Đồng liếc hắn một cái, “Anh đang chê cười chúng tôi phận dân đen thô tục sao?”

Cố Thần lắc đầu, khó được cái miệng xảo quyệt của hắn nói ra được vài câu dễ nghe, “Không! Những người bạn của em thực đơn thuần, đêm nay, cùng uống với bọn họ, tôi rất thoải mái, cũng thấy thật vui vẻ!”

Những người này, ngay thẳng lại đơn giản, bọn họ muốn nói là nói, muốn kêu là kêu, muốn lớn tiếng liền lớn tiếng, uống rượu trực tiếp dùng bát, không nhịn được liền tìm góc tường nôn ra, nôn xong còn có thể tiếp tục hăng hái đánh nhau, trên người không có một chút dối trá, trên mặt không có một phân che đậy, mỗi lời nói ra đều tràn ngập chân thành.

Một đêm này, cũng những con người này, những cảnh tượng này, tất cả đều làm hắn cảm thấy vui vẻ thư thái.

Tác dụng lớn nhất của tiền đấy là cho mỗi người một bộ mặt dối trá. Những gì ở đây đơn giản chân thành lại làm hắn cảm động lưu luyến không thôi.

Hứa Đồng nghiêng đầu giống như đang suy nghĩ, quay sang hỏi Cố Thần: “Tôi còn chơi chưa đủ, anh thì sao?”

Cố Thần khẽ nhếch đuôi lông mày hưởng ứng, “Đổi nơi khác tiếp tục?”

Hứa Đồng tinh nghịch ngẩng mặt, cười rạng rỡ, vô cùng vui vẻ gật đầu: “Được lắm!”

“Muốn đi đâu?” Trong giọng nói hắn dường như có chút chiều chuộng.

“Ngắm sao!”

●︶3︶●

Cố Thần lái xe đưa Hứa Đồng đến một nơi, Hứa Đồng dựa ở trên lan can tầng cao nhất, nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, bộ dáng yêu kiều.

Cố Thần tựa ở bên cạnh cô, hút một điếu thuốc. Hứa Đồng bỗng nhiên quay đâu, “Cho tôi một điếu!”

Cố Thần nheo mắt.

Lấy túp thuốc rút một điếu cho cô.

Muốn tìm bật lửa giúp cô châm, đột nhiên lại bị cô ôm lấy cổ.

Cô tiến lại gần, ôm cổ, hai mắt nhìn hắn sáng ngời, miệng ngậm thuốc khẽ cọ vào điếu thuốc trên miệng hắn.

Cố Thần lại nheo mắt.

Ngay sau đó, hai tay bất giác đặt lên eo cô, giữ lấy thân thể cô đang hơi lay động, miệng hít một hơi, khói lửa đầu điếu thuốc lại rực hồng, đem điếu thuốc của cô bén lửa.

Cô buông hắn ra, lại tựa ở lan can.

Vòng eo mượt mà trên tay hắn tuột đi, bàn tay rất nhanh nắm thành quyền, lòng bàn tay vẫn lưu một hương vị buồn bã.

Hứa Đồng híp mắt hút thuốc trong làn khói mỏng manh.

Khi Cố Thần nhìn cô, cảm giác xúc động không hiểu nổi trước đây lại dội lên.

Yết hầu hắn chao đảo mảnh mẽ, khẽ nuốt nước miếng.

Hắn nhìn cô trêu tức nói: “Đánh nhau, chơi bài, hút thuốc, em cũng sắp ngũ độc câu toàn(1)!” Hắn nhìn cô, gióng nói ám muội, “Dao Dao, thật độc đáo a!”

Hứa Đồng nhìn hắn tươi cười, “Tôi có độc đến mức nào cũng không đọc bằng một người đàn ông thay lòng đổi dạ!” Cô hừ lạnh một tiếng, “Cả mộ địa của vợ đều muốn quật lên, anh nói xem đàn ông như vậy tâm địa có độc hay không?” Khẽ nhả một ngụm khói, cách một tầng mông lung cô bỗng nhiên nhẹ nhàng hỏi hắn: “Anh về sau có thể hay không tùy tiện động đến mộ vợ mình!”

Hắn khẽ cười: “Tùy tiện động đến, đương nhiên sẽ không. Có kế hoạch động đến, có lẽ có khả năng.”

Sương khói tan đi, Hứa Đồng mới thấy rõ vẻ mặt hắn.

Thanh sắc không động.

Cô nhìn hắn, ánh mắt khẽ rung, bộ dáng vô tội hỏi: “Mệ của mẹ tôi ở khu đất anh muốn khai phá!”

Ánh mắt cô trong suốt, Cố Thần khẽ động lòng.

Hút thuốc, cười, nhìn hắn mà như không nhìn.

Cô lại đù giỡn quyến rũ hắn!

Không thể nhận ra hắn nhăn mặt, cười khẽ trả lời cô: “Ân, tôi biết!”

Hứa Đồng đối với hắn nhếch môi, như không để ý hỏi: “Là sáng nay mới biết sao?”

●︶3︶●

Sáng nay, Cố Thần cũng không hề biết mộ của mẹ Hứa Đồng ở trên lưng chừng núi kia. Chương Khang Năm nói muốn cùng hắn khai phá lô đất đó xây dựng khu vui chơi, sở dĩ hắn gật đầu đáp ứng cũng không phải là bởi vì vị hôn. Chẳng qua là lấy góc độ của người làm ăn nhìn, thấy thực hiện hạng muc này, một vốn bốn lời, như vậy cớ sao không làm?

Nhưng nghe được Hứa Đồng hỏi hắn, có phải hay không sáng nay mới biết tin, hắn lại không muốn nói ra sự thật.

Cô gái giảo hoạt này lại kiêu ngạo, hắn vẫn muốn làm một việc để bạt đi sự ngông nghênh đáng giận của cô, làm cô phải khom mình cúi đầu trước hắn.

Nếu hắn trả lời cô “Không biết”, về sau, cô sẽ đắc ý cười, cho rằng nếu hắn biết sẽ không đồng ý thực hiện hạng mục kia. Nghĩ vậy, làm hắn cảm thấy không được thoải mái.

●︶3︶●

Cố Thần ha ha cười, vẻ mặt gian xảo, “Dao Dao, em không phải nghĩ là, tôi yêu em? Cho nên vì em, sẽ không động vào lô đất kia?”

Vẻ mặt hắn phủ nhận, nhìn cô trêu tức, “Đừng tôi không yêu em, cho dù yêu, tôi cũng sẽ thực hiện. Tôi là người làm ăn, có cách nghĩ của người làm ăn, một ngôi mộ nằm ở khối đất kia thực lãng phí. Nếu có một nơi phong thủy tốt hơn, mẹ của em đến nơi đó chẳng phải tốt hơn sao. Lô đất kia sau khi được khai phá cũng sẽ tăng giá trị, như vậy không phải là vẹn toàn đôi bên sao?”

Cố Thần ha ha cười nhẹ, mặt mày gian tràn ngập gian xảo thần sắc,“Dao Dao, ngươi không phải nghĩ đến, ta yêu thượng ngươi đi? Cho nên vì ngươi, sẽ không đi động kia khối ?”

Hắn vẻ mặt không cho là đúng, đối nàng trêu tức câu thần đạm cười,“Đừng nói ta không có yêu thượng ngươi, cho dù yêu , ta cũng sẽ kiên trì chính mình thực hiện. Ta là thương nhân, ở thương ngôn thương, lưng chừng núi kia khối làm mộ địa xác thực lãng phí, nếu có phong thuỷ rất tốt địa phương, mẫu thân ngươi bàn đi vào trong đó hội càng vui vẻ, kia khối bị khai phá sau cũng sẽ thật to tăng giá trị tài sản, này chẳng phải là vẹn toàn đôi bên?”

●︶3︶●

Cố Thần không hề biết một điều, chỉ trong nháy mắt này, lòng Hứa Đồng đã trở nên lạnh lẽo.

Cô đối với hắn bắt đầu căm hận dâng trào.

Cô trách cứ chính mình ngu xuẩn, không nên kì vọng gì ở hắn. Vì cái gì nhiều lần bị hắn xúc phạm như vậy, còn có thể thật lòng chơ mong, chờ mong kì thật hắn cũng không phải không động lòng.

Cô cảm thấy buồn cười, mình giống nhu thánh mẫu cao cao tại thượng, luôn nghĩ rằng dù là ác ma có lẽ cũng có thể có một góc lương thiện.

Thì ra hắn đối với cô trước đến giờ, trừ bỏ chinh phục làm sao thật sự có tình cảm?

●︶3︶●

Lúc này, cô thầm đưa ra một quyết định. Thù cũ cộng với hận mới, dù như thế nào, cô cũng phải bắt hắn trả giá.

Cô dùng toàn bộ sức lực, thản nhiên cười với Cố Thần. Nụ cười xinh đẹp quyến rũ, mắt hắn nhìn cô nở nụ cười nhanh chóng nheo lại.

Cô nhìn hắn nói: “Đúng vậy, kì thật trong lòng tôi cũng hiểu được, anh nói đúng. Nếu là người khác đến khai phá lô đất nãy, có lẽ tôi có thể chấp nhận. Nhưng là Chương Khang Năm, tuyệt đối không được! Ông ta cả đời phụ bạc mẹ tôi! Ông ta không có tư cách động vào mộ của bà! Cho dù chuyển đến một nơi rất tốt, cũng không tới lượt ông ta giả nhân giả nghĩa! Huống hồ chưa nói đến, ông ta làm tất cả chỉ vì lợi ích của mình. Ông ta đối với mẹ tôi bạc nghĩa phụ tình, làm cho bà buồn bực mà chết, cả đời này ông ta nợ mẹ tôi, tôi tuyệt đối không cho phép ông ta giành lấy nơi yên nghỉ của bà để phục vụ lợi ích của mình!”

Cô nhìn thấy hắn nghe xong nhưng lời này, đôi lông mày khẽ nhíu lại.

Thời cơ vừa lúc, thấy hắn biểu hiện như vậy, cô tiếp tục nói

“Anh cảm thấy tôi rất cực đoan hay sao?” Cô hỏi, “Có muốn hay không nghe tôi kể một câu chuyện cũ?” Cô mỉm cười, phun một hơi thuốc. Làn khói mong manh làm nụ cười của cô càng thêm diễm lệ, “Chờ anh nghe xong chuyện của tôi …” Cách một làn khói thuốc sắp sửa tan hết, cô nhìn hắn, chăm chú mà dịu dàng, trên mặt mỉm cười, mê hoặc lòng người, “… có thể là anh cũng sẽ giống tôi trở nên cực đoan như vậy!”

——————————–

 

 (1) Ngũ độc câu toàn: Có 5 tật xấu: uống rượu, đánh nhau, hút thuốc, bài bạc, háo sắc.

 

Chap 46: Cao thấp

Hứa Đồng đem ghế dựa một bên kéo lại, nhẹ nhàng ngồi xuống. Cố Thần vẫn bất động đứng cách cô hai bước, mặt đối mặt, dựa lưng vào lan can, chờ đợi câu chuyện.

Hứa Đồng nghiêm mặt, hít một hơi thuốc, nheo mắt, lại từ từ nhả ra, chậm rãi mở miệng.

“Mẹ của tôi cùng Chương Khang Năm là bạn học thời trung học. Khi học cấp hai, ông bà ngoại tôi bị tai nạn qua đời, mẹ tôi từ đó trở thành trẻ mồ côi, chỉ nhận được từ người gây ra tai nạn một khoản bồi thường. Khoản bồi thường đó đối với chút tiền tiêu vặt trước đây bà có mà nói, có lẽ được cho là một khoản tiền lớn, nhưng thật ra cũng chỉ vừa đủ để bà học xong đại học mà thôi.

Chương Khang Năm là con nuôi trong một gia đình, tuy rằng cha mẹ nuôi không có con đẻ, nhưng đối với ông ta cũng không được tốt lắm, bởi vì bọn họ thực sự rất nghèo, ngoài việc lo lắng làm thế nào có thể no bụng qua ngày, đã không còn sức lực để quan tâm đến chuyện vun đắp tình cảm gia đình. Mà cha mẹ đe của ông ta sớm đã không biết lưu lạc nơi nào, còn sống hay đã chết.

Tuy rằng cuộc sống nghèo khó nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc Chương Khang Năm trưởng thành trở thành một người giỏi giang. Mẹ tôi cùng ông ta lúc đấy là bạn học người ngồi trước người ngồi sau, đều không có được tình yêu thương của cha mẹ. Chính vì cùng hoàn cảnh làm cho hai người trở nên đồng cảm, ngày càng gần gũi. Không biết bắt đầu từ khi nào, bọn họ lặng lẽ từ bạn bè trở thành người yêu.

Có một ngày, Chương Khang Năm nói với mẹ tôi, ông ta định bỏ học, bởi trong nhà không có tiền, phải ra ngoài đi làm, không thể tiếp tục đến trường. Mẹ tôi cảm thấy đáng tiếc, thành tích của ông ta rất tốt, ít nhất so với bà trội hơn nhiều, bỏ dở giữa chừng thực sự rất đáng tiếc. Nếu nhất định có một người phải bỏ học, không bằng người đó chính là bà. À, phụ nữa khi yêu, vĩnh viễn ngốc nghếch như vậy đấy. Mẹ tôi học hết trung học thì nghỉ, đem số tiền mình dự định học đại học, số tiền đổi bằng cả mạng sống của ông bà ngoại, giao cho Chương Khang Năm tiếp tục đến trường.

Ngươi kia lúc đó cứ coi là người tốt đi, lúc học đại học cũng không xằng bậy, sau khi tốt nghiệp trở về A thị kết hôn cùng mẹ tôi. Ông ta rất thông minh, lĩnh hội cũng tốt, dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng. Sau vài năm phấn đấu, cũng kiếm được chút tiền. Sau đó, mẹ tôi cùng ông ta muốn có một đứa con. Vì thế mẹ mang thai tôi. A đúng rồi, biết tên của tôi vì cái gì kêu là “Đồng” không?”

Nói đến đây, Hứa Đồng thoáng dừng lại, hít sâu một hơi thuốc, lại chậm rãi thở ra. Trong làn khói, bóng dáng cô mảnh mai cô đơn.

“Mẹ nói cho tôi biết, lúc tôi mới sinh ra, người kia rất vui mừng. Trừ bỏ việc làm ăn bên ngoài, ông ta hận không thể cả ngày ôm tôi, ai cũng không cho chạm vào. Ông ta suy nghĩ thật lâu, chọn rất nhiều chữ, tra từ điển lại hỏi người khác, rất mất công mới tìm được cho tôi một tên, kêu là “Đồng”. Ông ta nói con gái với mình, giống như con mắt quý giá! Ha ha, rất nhiều người thấy đó mà cảm động! Ai ngờ rằng, đó chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước (1), đẹp đẽ đến thế, nhưng cũng yếu ớt đến thế, chỉ cần khẽ chạm, đẹp đẽ giả dối đó lập tức vỡ tan!” Nói tới đây, Hứa Đồng lại dừng lại, đưa tay cầm thuốc ôm trước ngực, tay kia ôm lấy mình, cả người nhè nhẹ run lên.

“Thực ra có đôi khi tôi nghĩ, làm người không nên quá tốt, như mẹ tôi, lúc Tiền Như Vân gặp tủi ro, vì thương hại bà ta mà đưa bà ta vào công ty của người kia làm thư kí. Kết quả ai có thể nghĩ đến, Tiền Như Vân lại lấy oán trả ơn, dùng bản thân đi quyến rũ người đó. Mẹ tôi nhất thời lương thiện, cuối cùng lại tạo cơ hội cho hai người đó cùng nhau.”

Cô quay đầu nhìn Cố Thần, đáy mắt có một tia đau thương, âm thanh trở nên mềm mại, giống như nỉ non, “Tôi đã từng nghĩ rằng tôi là bảo vật duy nhất, là đứa con gái ông ta quý như đôi mắt của mình, cẩn thận che chở trong lòng bàn tay, nhưng ai có thể nghĩ như vậy đâu? Ông ta ở bên ngoài còn có một đứa con gái nữa! Tôi đã từng nghĩ mình là cô công chúa nhỏ hạnh phúc nhất thế giới, nhưng năm tôi bảy tuổi ấy, tôi mới phát hiện rằng đó chỉ là lời nói dối tàn nhẫn. Tôi chẳng phải là cái gì duy nhất, thì ra tôi còn có một cô em gái, hơn nữa, so với mình nhỏ hơn không đến một tuổi! A! Thật là kì lạ, tôi sao lại nói với anh chuyện này? Em gái kia của tôi là vị hôn thê của anh cơ mà!

Tôi đã từng tự hào khoe với bạn bè rằng, mình chính là bảo vật của cha, là đứa con gái mà ông ta quý như đôi mắt của mình vậy. Nhưng khi tôi biết “em gái” kia tên gọi là gì, tôi hoàn toàn sụp đổ, anh có tin không? Tuy rằng bảy tuổi vẫn chỉ là một đứa trẻ, nhưng khi đó đã đủ để tôi cảm nhận được, cái gì gọi là tan nát cõi lòng. Đứa bé kia được mẹ nó dắt tới, xuất hiện trước mắt tôi, nó nói cho tôi biết, nó tên là “Thực Đồng”, Chương Thực Đồng. Nó nói nó mới chính là con gái mà ba quý như con mắt, nó nói nó mới chính là con gái ngoan của ba, nó nói ba không yêu thương tôi, tên của tôi thực ra không phải là Chương Đồng, là Chương Giả Đồng mới đúng.

Sau này ngẫm lại, một đứa bé nhỏ hơn tôi nửa tuổi, làm sao có thế nói những câu tàn nhẫn như vậy. Sau này tôi mới hiểu, nhưng lời này là do mẹ nó dạy cho, bởi vì muốn mạt sát tôi mà chuẩn bị.

Tôi nhớ rõ lúc ấy tôi rất tức giận, dùng sức đẩy Chương Thực Đồng một cú. Lại nói tiếp, tôi quả thật là người kém may mắn. Lúc làm chuyện xấu, lại bị người khác nhìn thấy. Chương Khang Năm nghe nói vợ cả cùng tình nhân gặp mặt, vội vàng chạy về nhà. Vừa lúc vào cửa nhìn thấy Chương Thực Đồng ngồi dưới đất khóc, trên mặt không biết có bao nhiêu đau lòng!

Tôi xông lên hỏi ông ta, con bé kia là ai? Có phải hay không tên là Chương Thực Đồng? Nó nói tôi nên gọi là Chương Giả Đồng, nói tôi không phải là con gái yêu của ba. Tôi cũng không muốn gì nhiều, chỉ mong ông ta an ủi một câu “Không phải như vậy, Tiểu Đồng là con gái yêu của ba” là tốt rồi. Nhưng ông ta lại tức giận nói với tôi, tại sao có thể hung hãn với em gái như vậy, tuổi còn nhỏ mà đã hư đốn, lần đầu tiên gặp mặt đã biết cách bắt nạt em gái, về sau lớn lên còn đến thế nào.

Ha ha! Thật buồn cười, người làm sai chẳng lẽ không phải là ông ta sao? Ông ta đối với vợ bội bạc, lại trách cứ con gái mình đối xử không đúng với con riêng! Vớ vẩn. Lúc ây, tôi quá đau lòng, lớn tiếng khóc. Cảm giác bị vứt bỏ này, đến giờ tôi vẫn không dám nhớ lại, bởi bị nó thực sự quá mức đau đớn. Mỗi khi nghĩ lại, ban đêm nhất định sẽ gặp ác mộng mà tỉnh lại trong nước mắt. Ha ha, không thể tưởng tượng được đi? Kì thật tôi cũng khóc như vậy, chẳng qua là không ở trước mặt người khác, nhưng ngay cả đối diện với chính mình trong mơ lại không thể cưỡng lại mà rơi nước mắt.

Tôi đau lòng, gào khóc, nhưng tiếng khóc ấy chỉ làm ông ta cảm thấy phiền toái. Ông ta cau mày không để ý đến tôi, chỉ cố gắng che chở cho em gái kia. Nhìn hai mẹ con họ đắc chí đạt được mục đích, tôi hận không thể xông lên sống chết một phen. Lúc này mẹ đi tới ôm tôi. Nhìn thấy thái độ của ông ta đối đãi với tôi, bà đã nản lòng thoái chí. Bà nói cho hai người kia, người làm có trời thấy. Chuyện gì mình làm thì lương tâm hãy nhớ rõ, để xem nửa đời sau có cảm thấy hổ thẹn hay không. Nếu con người đã không có lễ nghĩa liêm sỉ, làm chuyện xấu cũng chỉ cảm thấy là bình thường, người như vậy sống trên đời, với rác rưởi có khác gì nhau!

Những lời này là những lời độc ác nhất cả đời mẹ tôi nói. Bà là một người dịu dàng lại hiền lành, từ trước tới giờ đều ôn hòa, chưa bao giờ nói với người khác một câu ngoan tuyệt, tôi cũng chưa từng gặp qua bà tức giận với bất kì người nào. Nhưng một người hoàn mĩ như vậy, lại bị Chương Khang Năm nói rằng “Không có chính kiến, ngày ngày lãnh đạm, đã sớm không còn tình yêu, ở cùng nhau chẳng khác gì tra tấn, không bằng chia tay để giải thoát cho nhau”.

Bà không chút do dự kí giấy li hôn, mang theo tôi rời khỏi ngôi nhà làm người khác thương tâm kia. Bà chỉ lấy đúng số tiền năm đó mình vì Chương Khang Năm giao học phí, không nhiều hơn một đồng. Bà nói, người đã thay đổi, sao còn có thể cầm những đồng tiền nhơ nhuốc này? Hơn nữa còn nói, Chương Khang Năm chẳng qua là muốn dùng tiền để đổi lấy thanh thản, bà thà rằng kham khổ, cũng không cho ông ta có một cuộc sống thoải mái như vậy.”

Hứa Đồng hỏi Cố Thần: “Mẹ tôi có phải thực ngốc hay không? Tôi cảm thấy bà rất ngốc. Nhưng bà ngốc như vậy, thực ra là vì trong lòng vẫn như cũ đối với người kia còn tình cảm … tuy rằng tình yêu đó là tuyệt vọng, vẫn muốn lấy sự khổ cực của mình đi trừng phạt ông ta. Nhưng kì thật một người đã thay lòng đổi dạ, bà thế nào ông ta cũng đâu để vào trong mắt?”

Thở dài một hơi, Hứa Đồng kết lại, “Đây là chuyện mà tôi muốn kể cho anh. Chuyện này, tôi chưa từng kể cho người khác, ngay cả Bàng Mông cũng không hề biết. Thế nào? Nghe xong có cảm thấy tức giận của tôi còn quá đáng hay không?

Không đợi hắn trả lời, cô ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm.

Cố Thần đứng đối diện lẳng lặng nhìn cô.

Nghe cô kể chuyện mình xong, hắn chỉ cảm thấy trong lòng chấn động.

Cho đến bây giờ, những khi cô gái này xuất hiện trước mặt hắn đều là giảo hoạt, mạnh mẽ, cô kiêu ngạo lại quật cường kích thích hắn chinh phục. Cũng chưa từng nghĩ tới, thì ra kiên cường đó chỉ là bề ngoài, bên trong là một tâm hồn đã bị chính cha mình thương tổn, mẫn cảm, yếu đuối cũng tự ti.

Cô ấy chắc hẳn phải khao khát được người khác yêu thương rất nhiều

Trong nháy mắt, hắn cảm thấy cô như vậy khiến người khác thật đau lòng. Ngực giống như bị gì đó thắt lại, rất khó chấp nhận.

Cô dập thuốc, hai tay ôm lấy chính mình, vẫn như cũ ngẩng đầu nhìn lên không trung.

Bả vai nhẹ nhàng run, hai gò má phủ kín đau thương.

Cô đem hai mắt trừng thật to, không chớp nhưng lông mi lại không ngừng run lên … Dường như đang hết sức ngăn mình nháy mắt. Có lẽ chỉ cần khẽ động, nước mắt trào ra.

Trong một khoảnh khắc, lòng hắn trùng xuống.

Hắn đi đến bên cạnh, cởi áo khoác, cánh tay vung lên, áo đã phủ trên bả vai cô.

“Cô mặc như vậy” Hắn dừng lại như không có việc gì, “Khoác vào, nếu không sẽ bị lạnh!”

Cô mím môi không nói lời nào, sóng mắt lưu chuyển, chăm chú nhìn hắn.

Hai vạt áo khác bị hắn kéo vào, phủ kín người cô khỏi màn đêm lạnh lẽo. Hắn nhìn cô, chậm rãi ngồi xuống. Tay hắn từ hai vạt áo buông ra, lúc cô còn chưa kịp phản ứng, đã nhanh chóng nắm lấy cổ chân trái cô.

Cô “A” một tiếng, cả người không tự chủ được co rúm lại.

Hắn nhẹ cười, “Còn tưởng em là người thép, thì ra cũng biết đau! Con gái không phải sợ nhất trên người có sẹo sao? Em lại có thể bỏ mặc vết thương của mình cả buổi tối như vậy!”

Đáy mắt Hứa Đồng hiện lên một tia sáng nhạt.

Cô nhìn hắn chớp mắt, “Cũng không phải bị thương ở trên mặt, quan trọng gì?”

“Vậy vì cái gì vừa mới kể chuyện, vẫn không ngừng để ý đến chân như vậy?”

Nghe Cố Thần hỏi, Hứa Đồng nhín hắn, nháy mắt mỉm cười.

“Vết thương nhỏ như vậy, với tôi mà nói, không tính là cái gì hết!”

Cô nhìn thấy rõ ràng, nghe lời cô nói, mi tâm hắn tỏa ra một tia thương tiếc.

Miệng vết thương kia thật sự không tính là cái gì, cũng không hề làm cô đau đến mức không thể chịu được.

Nhưng nếu cô không làm như vậy, sao có thể làm cho hắn lay động?

Nhưng cô không thể tưởng tượng được, hắn lại nâng chân trái cô lên, nhẹ nhàng cởi bỏ giầy để lộ một vệt máu đã thâm tím, khẽ thổi một hơi. Luồng khí ấm áp phả vào chân cô, cứ việc tự ra lệnh cho mình phải thật lí trí, nhưng vẫn không ngăn được cảm giác như điện giật, một đường tê dại từ chân chạy thẳng lên tim. Cô run rẩy một chút. Hắn phản xạ có điều kiện, nắm chặt lấy chân cô.

Lần này, giống như động đến miệng vết thương, làm cô hơi đau, vì thế khẽ “A” một tiếng. Hắn lập tức buông lỏng, đem chân cô đặt trên đầu gối mình, ngẩng đầu nhìn cô, khẽ cười một cái, “Băng lại một chút là hơn, phòng uốn ván, không lại oán tôi, nói tôi mang cô đi hóng gió.” Hăn vươn tay vào túi áo khoác trên người cô lấy ra một chiếc khăn, cúi đầu vây quanh miệng vết thương.

Cô ngơ ngác. Sau một lúc mở miệng hỏi hắn, thanh âm khó kiềm chế, “Tại sao đột nhiên đối với tôi tốt như vậy? Thương hại tôi?”

Đem miệng vết thương băng lại xong, giống như ma xui quỷ khiến, hắn cũng không hề buông ra, ngược lại lấy tay nhẹ nhàng cầm. Da thịt cô trắng mịn, làm người khác chạm qua liền không kìm lòng được mà mê muội.

Chân cô rất lạnh, bàn tay hắn ấm áp. Hơi ấm của hắn ngấm vào da cô, khí lạnh của cô xuyên vào trong từng mạch máu hắn. Trong bóng đêm, nhiệt độ hai cơ thể khẽ giao hòa.

Hắn ngẩng đầu nhìn mắt cô, thanh âm trầm ấm, “Tôi cảm thấy em như thế này … tôi là đang thương hương tiếc ngọc!”

Cô hơi giật mình, trong nhất thời không nghe ra hắn đến tột cùng là hắn chân tình mà nói hay vẫn là đang mỉa mai giễu cợt.

Sắc mặt hắn điềm tĩnh, bỗng nhiên hỉu cô: “Em còn thương ba hay không?”

Hứa Đồng hừ lạnh một tiếng lắc đầu, “Thương ông ta? Làm gì có khả năng! Tôi hận ông ta còn không hết!”

Cố Thần giương mi, đối với câu trả lời của cô từ chối cho ý kiến, “Nói không thương, vậy làm sao có thể hận. Có nhớ hay không ngày đó tôi bắt em quay AV, tôi đã từng nói cho em, khi đó em đã gọi ba” Nếu không còn để ý, sao có thể trong vô thức còn nhớ đến ông ấy.

Hứa Đồng nghiêng đầu, cẩn thận suy nghĩ, trả lời hắn: “Có lẽ khi không tỉnh táo, tôi còn thương ông ấy, nhưng thương cũng chỉ là cái biểu hiện giả dối trước năm tôi bảy tuổi kia mà thôi. Khi thanh tỉnh, tôi đối với ông ta nhất định chỉ có hận!”

Cả hai cùng im lặng.

Cách một lúc lâu sau, cô nhẹ nhàng nhìn hắn hỏi: “Anh có sợ một lúc nào đó, người yêu thương anh đột nhiên không còn để ý đến anh? Tôi sợ! Cảm giác ấy thực sự đáng sợ, chỉ trong nháy mắt yêu thương bị người khác vất bỏ, toàn bộ thế giới chao đảo. Cho nên từ năm bảy tuổi đó trở đi, tôi đã nói với chính mình: Nếu không muốn làm cho người khác xúc phạm đến mình, rất đơn giản, vậy phải khóa chặt trái tim mình làm, đem những người đó đặt ở bên ngoài. Nếu người đó không tiến vào trái tim tôi, thì sẽ không khiến tôi phải thương tâm!”

Cô nhìn hắn, đáy mắt giống như có một đám sương mờ, lạnh giá mà diễm lệ.

Cô đối với hắn nói nhẹ nhàng: “Tôi không cho anh cơ hội làm tổn thương tôi! Cho nên Cố Thần, anh không cần có ý đồ đối tốt để cảm hóa tôi, tôi sẽ không mắc mưu. Tôi biết, anh chỉ muốn chinh phục tôi mà thôi, tôi sẽ không cho anh cơ hội! Tôi sẽ không cho phép anh đi vào lòng tôi!”

Hứa Đồng biết, chính mình vừa dùng một chiêu kinh điển, tên là lạt mềm buộc chặt.

Cô xem Cố Thần nghe xong những lời này, bỗng nhiên cười rộ lên.

Hắn nhìn cô, vươn tay ra, lòng bàn tay dừng trên mặt cô, chậm rãi vuốt, “Dao Dao, em thật sự rất đáng thương.”

Hứa Đồng nghiêng đầu tránh lòng bàn tay hắn, cũng tươi cười quyến rũ, “Anh thật sự là không biết tốt xấu! Vừa mới chạm vào chân xong bây giờ lại sờ mặt người ta!”

Hắn nghĩ nghĩ, thấy cô nói đúng, cũng không khỏi bật cười. “Dù sao cũng đều là của em, em sợ cái gì chứ?” Hắn trêu tức cô.

Hứa Đồng chăm chú nhìn, nhẹ nhàng kêu ra tên hắn, “Cố Thần!”, giọng nói quyến rũ. Cô đem hai cánh tay bò lên cổ, mười ngón tay đan vào nhau ở sau gáy hắn, đem hai gò má mình tiến đến gần.

Nhìn cô kề sát, yết hầu hắn lại lăn lộn.

Ánh mắt cô thẳng tắp một đường nhìn sâu vào đáy mắt hắn, đôi môi dường như đã chạm vào nhau, giọng rất thấp: “Chúng ta làm tình đi!”r+

Lời nói còn lượn lờ trong không gian, cô đã áp chặt môi mình vào môi hắn. Bên tai còn nghe được một tiếng thở dài. Sau đó, môi của cô đã bị hắn điên cuồng chiếm cứ.

Hắn một bên cuồng hôn, một bên mang cô đứng lên. Lòng bàn chân cô như nhũn ra, tiến sâu vào trong lòng hắn. Hắn đưa hai tay ôm lấy eo cô, đỡ cô đứng dậy, dùng sức áp sát vào mình, liên tục cọ xát. Cuồng hôn dừng lại, môi hơi tách ra, đáy mắt hắn như có lửa, lấy hơi hỏi: “Ở trong này sao?”

Cuốn lấy nhau quá mức điên đảo, đến khi Hứa Đồng hoàn hồn phát hiện mình đã ở trong phòng tổng thống xa hoa.

Cô bị Cố Thần gắt gáo áp vào vách tường, hai người không ngừng va chạm. Cảm giác khô nóng quen thuộc rất nhanh lan đến toàn thân, cổ họng không tự giác trào ra vài tiếng rên rỉ.

Không muốn mình còn chưa thực sự khai chiến đã bị kĩ xảo của đối phương làm cho mê muội, Hứa Đồng kiệt lực trấn định thần chí, muốn đoạt lại thế chủ động. Cô cùng Cố Thần môi hôn nồng nhiệt, một mặt lại đưa tay tháo cravat. Sau đó lại vội vàng cởi từng nút áo sơ mi. Chưa bao giờ cô cảm thấy cởi những nút áo này lại khó khăn đến vậy, từng chiếc cúc nho nhỏ, vậy mà rất lâu cởi không ra. Cởi đến phía dưới, cô đem vạt áo sơ mi trong quần hắn thô bạo túm ra, không biết cuối cùng còn một chiếc hay vẫn là hai chiếc nút, cô bất chấp hai tay vội vàng mở vạt áo hắn đi vào. Lòng bàn tay uốn lượn vuốt ve sau lưng hắn.

Tay hắn một giây cũng không hề rỗi rãi, nhanh chóng đem áo khoác của mình trên người cô cởi ra, tùy nó thê thảm rơi xuống mặt đất, đem từng đường cong mềm mại của cô áp sát trên người mình.

Đôi môi cô ngọt ngào lại mềm mại, trong miệng hắn như muốn tan ra, làm đầu lưỡi hắn lưu luyến vô cùng, hết lần này đến lần khác thưởng thức.

Bỗng nhiên hắn cảm thấy chiếc váy trên người cô cực kì vướng víu, liền không kiên nhẫn tháo hai chiếc quai nhỏ xinh trên vai cô, làm chúng theo hai đầu vai mượt mà trượt xuống. Cả thân trên của cô giờ này chỉ còn một tầng nội y mỏng manh. Hắn vẫn cảm thấy chưa đủ, lập tức lại đưa tay cởi bỏ đai áo ngực. Ngực cô mềm mại thẹn thùng lộ ra, bị bàn tay hắn ráo riết bao vây, vuốt ve.

Trong người có một dòng khô nóng khó chịu chảy xuôi, không thể chịu được dòng nhiệt này ăn mòn, Hứa Đồng anh anh rên rỉ. Tiếng kêu kia như vui sướng lại như khổ sở, giống như chờ mong lại giống như ảo não, làm Cố Thần khó nhịn, hận không thể nuốt cô vào trong. Hắn đem cô áp chặt ở vách tường, miệng một đường trượt xuống, qua đôi vai tiêm tú, tới xương quai xanh, lưu luyến để lại vài dấu hôn đỏ sẫm, sau đó chôn trước ngực cô.

Cô rốt cục cũng đem toàn bộ nút áo sơ mi của hắn cởi bỏ. Hai thân thể gắt gao giao nhau. Hắn cởi bỏ mảnh vải cuối cùng trên người cô, cô cũng không cam lòng yếu thế nhanh chóng tháo ra thắt lưng của hắn.

Cô rốt cục bị hắn cởi bỏ cả người không còn một mảnh, mà mình chỉ tháo thắt lưng của hắn cùng khóa kéo mãi cũng không dám xuống tay. Dù có ngông cuồng đến thế nào, cũng chỉ là một cô gái trẻ tuổi chưa từng nếm trải tình trường. Từ đầu đến giờ, trò chơi ái tình này cô chỉ có hắn là người duy nhất, không thể trách được ở thời điểm mấu chốt sự rụt rè lại nhảy ra cùng cô đối nghịch.

Không dám tiếp tục đi xuống, chỉ dám trong lúc nồng nhiệt hôn môi này có thể làm cho hắn ý loạn tình mê. Cả nghìn cuộng anh đào coi như cũng là có tác dụng. Cô dường như đã thành công làm cho hắn mê muội.

Nhận thấy được cô có ý khiêu khích, hắn cũng không hề cam lòng yếu thế, dùng đầu lưỡi nhanh chậm tiến đến từng ngóc ngách, chơi đùa chờ cô truy đuổi.

Hai tay hắn đem cô ôm chặt lại. Nghe được tiếng cô, hắn dường như có chút đắc ý. Môi thoáng rời đi, hai mắt nóng bỏng, mặc cho mình vẫn đang thở dồn dập, cũng không bỏ qua cơ hội trêu chọc: “Yêu tinh! Hôn môi như vậy, đã luyện cùng bao nhiêu đàn ông?” Một mặt nói, một mặt như trừng phạt ngón tay càng thêm dùng sức ôm chặt eo cô.

Cô hừ một tiếng, nhìn hắn tức tối, đáy mắt lại vẫn ngạo nghễ, “Đàn ông trong thiên hạ tôi đều kinh qua! Thế nào?”

Hắn cười nhẹ một tiếng, bàn tay giữ eo, đem cô nâng khỏi mặt đất. Hắn cười, vẻ mặt xấu xa, liếm nhẹ môi cô, lại hỏi: “Tôi cùng Bàng Mông, ai hơn, ân?”

Cô mím môi không nói lời nào, chặn lại tiếng rên rỉ khó chịu trong cổ. Hắn bất mãn nhìn cô ương bướng, không cam lòng tiếp tục khiêu khích khiến toàn thân cô không chịu được run lên. Cô oán hận chính mình vì cái gì không thể chống lại được sự khiêu khích của hắn, trong lòng tức giận, đối với hắn thấp giọng: “Anh làm sao so được? Anh dù hôn tài tình thế nào cũng không phải nụ hôn đầu tiên của tôi. Anh ta dù hôn ngây ngô thế nào cũng là lần đầu tiên.”

Cố Thần nghe xong nheo mắt lại, không cho cô cơ hội phản ứng tiến vào. Cô than nhẹ một tiếng, toàn thân tê dại, vô lực ghé vào vai hắn. Hắn hung hăng cao thấp, bên tai cô xấu xa lên tiếng: “Không sao. Tuy rằng, môi em, lần đầu là của cậu ta, nhưng …” Vừa nói vừa ra sức tiến vào thật sâu “ … phía dưới này, lần đầu, là của tôi!”

——————————-

(1) Hoa trong gương, trăng trong nước: chỉ những thứ đẹp đẽ nhưng không có thật


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+