Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hãy để anh ở bên em – chương 11 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hãy để anh ở bên em

Vân Nghê

previous page next page

Chương
11: Chạy trốn

 

 

Vân Vy, anh
đang nói chuyện với em đấy! – Tô Tần khẽ gọi, Vân Vy lúc này mới sực tỉnh.

 

 

– Cái g

 

 

– Anh hỏi
em là còn khó chịu ở đâu không?

 

 

Thực ra
cũng chẳng có gì nghiêm trọng:

 

 

– Có hơi lạnh
một chút!

 

 

Tô Tần đưa
tay lên bật điều hòa.

 

 

Một luồng
gió từ điều hòa thổi vào người cô, giờ Vân Vy mới phát hiện ra đó là một làn hơi
nóng.

 

 

– Tô Tần, đừng
bật điều hòa, em không sao, anh sẽ thấy nóng đấy!

 

 

Tô Tần cởi
ca vát ra, nụ cười vẫn ánh lên vẻ ngang ngược:

 

 

– Em đâu phải
không biết thương hoa tiếc ngọc là bản tính của anh!

 

 

Nói ra vậy
thôi chứ con người của Tô Tần thật càng lúc càng khó đoán!

 

 

Đến bệnh viện
khám bệnh quả nhiên phức tạp chẳng kém tưởng tượng của cô là mấy, mặc dù có Tô
Tần nên cô không cần phải xếp hàng lấy số, thế nhưng sau khi kiểm tra các vấn đề
có liên quan, thật sự cũng tốn mất không ít thời gian của Vân Vy.

 

 

Bác sĩ cầm
tấm phim X quang trong tay, hỏi cô:

 

 

– Bình thường
cô có cảm thấy hít thở khó khăn không? Đã từng bị hen suyễn bao giờ

 

 

Cô ngẫm
nghĩ hồi lầu rồi nói:

 

 

– Có đôi
khi cảm thấy hơi khó thở, ngồi xuống thì sẽ đỡ ngay thôi! Chỉ có điều hiện tượng
này rất ít khi xảy ra.

 

 

Bác sĩ nói:

 

 

– Nhìn qua
phim X quang, cô có nguy cơ bị viêm khí quản mãn tính, giờ bệnh đang ở mức độ cấp
tính, thường ngày thấy có dấu hiệu tại sao không sớm đến kiểm tra?

 

 

Cô vốn nghĩ
rằng đó chẳng qua chỉ là bị viêm amiđan thông thường, ai mà biết được lại có
liên quan đến cả khí quản? Chẳng trách mà mấy hôm nay cảm cúm mãi không thấy khỏi,
hóa ra là không bắt đúng bệnh để uống thuốc.

 

 

Bác sĩ lập
tức kê đủ thứ nước truyền cho cô, hết chai to đến chai nhỏ, cô chỉ nhìn thôi
cũng thấy sợ. Đợi truyền hết mấy chai nước này không biết đến mấy giờ, mà ở
công ty lại còn bao nhiêu là việc…:

 

 

– Có thể
mang về trạm y tế gần nhà truyền có được không ạ?

 

 

– Không được!
– Bác sĩ thẳng thừng đáp: – Bên trong này còn có chất kháng sinh đặc biệt!

 

 

Cuối cùng
cô đành nhắm mắt gọi điện cho sếp. Kết quả đúng như tưởng tượng của cô, sếp cô
phản ứng khá gay gắt. Cô giải thích suốt cả buổi, cuối cùng mới được cô ta lượng
thứ, chỉ có điều rắc rối thật sự mới chỉ là bắt đầu. Cô lập tức gọi tiếp điện
thoại cho Boss, giọng điệu của Boss có vẻ rất bực bội, thậm chí cô còn nghi ngờ
không biết Boss có để vào tai những lời giải thích của cô

 

 

– Cho dù là
bị ốm thì cũng phải gọi điện thông báo cho công ty chứ… cô tự đi giải thích với
khách hàng bên đó đi! – Cúp điện thoại xuống, Vân Vy vội vàng tìm cuốn sổ điện
thoại trong túi, tìm đến số liên hệ của khách hàng.

 

 

– Cô Vân
Vy… – Đúng lúc này cô y tá lại gọi tên cô.

 

 

Cô đành phải
quay sang nói với y tá:

 

 

– Xin lỗi,
có thể đợi tôi một lát được không?

 

 

Cô ta nhíu
mày:

 

 

– Mau lên,
thuốc đã chuẩn bị xong rồi!

 

 

Vân Vy vừa
nghĩ xem nên nói xin lỗi khách hàng như thế nào vừa nghĩ cách làm sao để giảm
thiểu tối đa tổn thất của đối tác, xem có thể tạm thời giới thiệu qua một chút
về những điểm mấu chốt trong kế hoạch của mình. Nào ngờ lúc gọi điện đến, người
phụ trách dự án vô cùng khó tính, hoàn toàn không chịu nghe lời giải thích của
cô, chỉ một mực chỉ trích. Cô im lặng lắng nghe, không dám nói chen vào dù chỉ
một lời.

 

 

– Sáng nay
họp tôi vốn định xử lí xong phần kế hoạch để sắp xếp công việc tiếp theo. Thế
mà sắp hết một ngày rồi, kế hoạch của các cô còn chưa thấy đâu. Thái độ làm việc
của các cô như thế nào vậy hả? Tôi không thể nào tiếp tục hợp tác với các cô được
nữa!

 

 

Đây là lần
đầu tiên cô bị chỉ trích nghiêm trọng như vậy, chẳng nể mặt nhau chút nào, bị mắng
cho tối tăm mặt mũi, cô chỉ biết im lặng lắng nghe, người vã mồ hôi hột mà
không dám buông điện thoại xuống, mãi cho đến khi đối tác tức tối dập máy mới

 

 

Thấy kết quả
đã không thể cứu vãn được nữa, nhưng cô không thể cứ ngồi chờ chết được, cho dù
thế nào cô nhất định phải in bản kế hoạch của công ty ra, cung kính dâng lên đối
tác. Cho dù đối phương có không cho cô cơ hội hợp tác nhưng cô vẫn phải làm cố
hết sức mình. Vân Vy đang nghĩ xem nên đi nói với cô y tá như thế nào để cô ta
đồng ý cho mình vài tiếng nữa quay lại. Đúng lúc ấy Tô Tần đi mua đồ về.

 

 

– Sao còn
chưa truyền dịch?

 

 

– Tô Tần
này… – Vân Vy ấp úng: – Cám ơn anh đã đưa em đến bệnh viện, em có chút việc
phải ra ngoài một lát, em sẽ quay lại…

 

 

Tô Tần nhíu
mày:

 

 

– Sao thế?

 

 

– Em có
chút việc phải đến công ty, nếu không em không sao yên tâm được!

 

 

– Sếp của em
không nghe em giải thích à? Nếu không để anh gọi điện nói hộ!

 

 

Đương nhiên
cô biết Tô Tần có uy như thế nào, cho dù cô có làm mất mười mối làm ăn thì chỉ
cần anh lên tiếng là sếp kiểu gì cũng phải nể mặt, nhưng…

 

 

– Không phải
vấn đề sếp, mà là khách hàng của em nói là hôm nay phải mang bản kế hoạch qua
đó, không thể vì em ốm mà nhỡ việc của người khác được, hơn nữa chẳng qua chỉ
là sang đó đưa một bản kế hoạch thôi mà, cũng chẳng phải làm việc gì to tát…
– Cô tưởng rằng mình giải thích như vậy là đủ tường tận để Tô Tần có thể hiểu được.

 

 

Ai ngờ Tô Tần,
thậm chí còn gắt:

 

 

– Khách
hàng lớn đến đâu? Cái dự án đáng giá bao nhiêu tiền hả? Em làm mất bao nhiêu
anh có thể bù cho em bấy nhiêu!

 

 

Không phải
vấn đề tiền nong, trong lòng cô thật sự không muốn làm hỏng chuyện này.

 

 

– Khách
hành này có gì đặc biệt với em à?

 

 

– Không phải!

 

 

– Không phải
á? – Tô Tần cười khẩy: – Có phải là người Giang Nguyên giới thiệu cho em không?

 

 

Vân Vy ngẩng
đầu, ngây người nhìn Tô Tần:

 

 

– Cũng
không phải như vậy, chẳng có liên quan gì đến việc này hết! – Cô chỉ cảm thấy đối
phương tin tưởng cô là vì Giang Nguyên, nếu cô làm không tốt sẽ khiến Giang
Nguyên mang tiếng xấu. Giang Nguyên làm gì cũng hoàn hảo như vậy, sao cô có thể
để anh mang tiếng xấu vì mình cơ chứ?

 

 

– Đừng có tự
lừa gạt mình nữa! – Tô Tần ngước nhìn Vân Vy: – Không phải lần đầu tiên em làm
mất khách hàng đấy chứ? Đâu cần căng thẳng đến mức chẳng màng đến trị bệnh cho
mình thế hả?

 

 

Đây quả là
lần đầu tiên cô làm mất khách hàng của công ty, trước đây, mỗi khi lâm vào hoàn
cảnh thế này, cô thường cố sức cứu vãn tình hình, khi phát hiện không còn cách
nào cứu vãn, cô liền đến giải thích với Boss. Mặc dù Boss rất không vui nhưng
cũng chẳng làm gì cô.

 

 

Gần đây
thành tích làm việc của cô tốt như vậy, chỉ có một sơ suất nho nhỏ, chắc chắn
các sếp sẽ lượng thứ, hơnđang ốm, mà cũng chẳng phải cô cố tình không đi làm. Mặc
dù giải thích đi giải thích lại nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy không yên:

 

 

 

– Chuyện
ngày hôm nay đều là do em sai!

 

 

– Nếu như
em cảm thấy đã làm mất một khách hàng, anh có thể giói thiệu cho em một khách
hàng lớn hơn. Anh cũng có thể giải thích với bên công ty giúp em… – Tô Tần
nhìn Vân Vy: – Em thấy thế nào?

 

 

– Không phải
như anh nghĩ đâu!

 

 

Tô Tần cười
nhạt:

 

 

– Thế thì
như thế nào? Bởi vì đó là khách hàng do Giang Nguyên giới thiệu cho em, vì vậy
nên em mới cảm thấy khác phải không? Sợ làm không tốt sẽ làm anh ta mất mặt phải
không? Có phải thế không?

 

 

Vân Vy như
nghẹn lời trước những câu chất vấn đanh thép của Tô Tần.

 

 

– Em với
Giang Nguyên mới quen nhau bao lâu? Thế mà đã thích anh ta rồi à? Em đừng có
nói với anh là em coi anh ta như Giang Nhan nhé!

 

 

– Không phải…

 

 

Hoi thở của
cô có phần nặng nhọc, toàn thân nóng bừng lên, không khí hít vào khoang mũi trở
nên lạnh buốt. Vân Vy cụp hai hàng mi xuống, đôi bờ mi ươn ướt như nặng trĩu xuống.

 

 

Ngọn đèn
trên hành lang sáng đến lạnh người, nó khiến cho người ta có cảm giác chóng mặt,
mơ hồ như đang ở trong

 

 

– Giang
Nhan đã không còn, nếu như em muốn lựa chọn lại lần nữa cũng đâu cần phải tìm đến
anh trai của cậu ấy. Em thích mẫu người như Giang Nhan chứ có phải là thích cái
vẻ bề ngoài đâu?

 

 

Những điều
Tô Tần nói khiến cho cô chết lặng.

 

 

– Giang
Nhan từng nói với anh, rằng ban đầu là em đã gặp anh trai của cậu ấy, hai người
ở bên nhau là do em nhận nhầm người. Nhưng dù sao hai người ở bên nhau ngần ấy
năm rồi, sự nhầm lẫn ban đầu đã không còn quan trọng. Lẽ nào em không hiểu rõ
điều này hay sao?

 

 

Đây là lần
đầu tiên có người trực tiếp hỏi cô như vậy. Mặc dù Giang Nhan và Giang Nguyên
giống nhau như vậy, cô hết lần này đến lần khác đắn đo giữa hai người, nhưng…

 

 

– Em hiểu…

 

 

Giang Nhan
và Giang Nguyên, cô có thể phân biệt rõ ràng, đặc biệt là sau khi được thôi
miên, cô mới phát hiện ra rằng, hai người bọn họ, mặc dù là anh em sinh đôi nhưng
tính cách lại rất khác biệt. Chỉ có điều lúc ấy cô bị mê hoặc bởi một giấc mộng
do chính mình tạo ra, lúc ấy nỗi đau khổ đã trở thành một liều thuốc ngủ, khiến
cho cô tê dại, chính bởi vì cô muôn trốn chạy nên mới dễ dàng chịu khuất phục bởi
phương pháp điều trị tâm lí.

 

 

Thế nhưng
bây giờ, cô đã nhớ rõ tất cả mọi chuyện.

 

 

– Tô Tần,
giờ em đã nhớ lại tất cả những chuyện trước đây, ai là Giang Nhan, ai là Giang
Nguyên em đều biết rõ!

 

 

Tô Tần chợt
khựng lại, nụ cười trên môi không còn tự nhiên như trước

 

 

– Vân Vy,
em có biết sau khi tỉnh lại, hay tin em và Giang Nguyên ở bên nhau, trong lòng
anh đã căm hận em thế nào! Chỉ cần nghĩ đến việc Giang Nhan đã vì em mà hi sinh
biết bao nhiêu vậy mà em chẳng mấy chốc đã đem lòng yêu anh trai của cậu ấy là
anh lại khó mà kiềm chế cảm xúc của bản thân. Vụ tai nạn ấy đối với mấy người
mà nói đã là chuyện của mấy năm trước, nhưng đối với anh, một người vừa mới tỉnh
lại sau một giấc ngủ dài, chỉ mới như vừa xảy ra ngày hôm qua, anh đã mất đi một
người bạn thân, một người anh em tốt nhất đời, anh không thể nào chấp nhận được
chuyện người mà cậu ấy vẫn mãi lưu luyến ngay cả lúc cận kề cái chết chẳng mấy
chốc đã lãng quên cậu ấy!

 

 

– Vân Vy à,
nếu như em ở bên một người đàn ông khác, có lẽ anh sẽ lí trí mà chúc phúc cho
em, thế nhưng người đó lại là Giang Nguyên… Trước đây Giang Nhan không biết
rõ được rằng rốt cuộc người em yêu là cậu ấy hay là anh trai cậu ấy. Mãi cho đến
tận phút cuối cậu ấy vẫn còn hoài nghi về điều này. Nếu như không phải như vậy
thì cậu ấy đã chẳng vội vàng quay về. Thế mà đến cuối cùng em lại cho cậu ấy một
đáp án như vậy. Nhìn thấy em và Giang Nguyên thân mật nói chuyện ở sân bay, lúc
đó anh đã nghĩ nếu như Giang Nhan biết chuyện này, cậu ấy sẽ khó chịu đến nhường
nào.

 

 

– Lúc đó
anh đã quyết định rằng, nhất định phải tìm em hỏi cho rõ ràng. Anh vốn định đi
tìm em, về sau lại lấy được bệnh án điều trị tâm lí của em, lúc đó anh mới quyết
định thay đổi kế hoạch. Thật sự không phải vì cái gì khác, anh chỉ cảm thấy: Thứ
nhất, đột nhiên anh nói ra sự thật có thể em sẽ không chịu đựng nổi, Giang Nhan
ở dưới suối vàng biết chuyện chắc chắn sẽ trách anh. Thứ hai, trên hồ sơ điều
trị có nói rõ rằng do não bộ của em bị tổn thương dẫn đến hiện tượng mất trí nhớ
tạm thời, thế nên các bác sĩ đã tạo ra một đoạn hồi ức cho em.

 

 

Anh không
biết rõ cụ thể là thế nào. Người biết rõ sự thật lại là bạn thân của Giang
Nguyên. Mặc cho anh có đưa ra cái giá thế nào hắn ta cũng không chịu nói. Anh
không dám chắc chuyện ngày xưa em biết được bao nhiêu, vì vậy chỉ có thể thăm
dò em… Thế nên anh đã mua một bó hoa bách hợp cắm kèm vio¬let tặng cho em, người
đưa hoa nói với anh rằng em có phản ứng đối với những bông hoa ấy. Qua đó anh
biết là em vẫn còn nhớ những kí ức về Giang Nhan. Lúc ấy anh định hẹn em ra
ngoài nói chuyện, nói cho đến khi nào em nhớ ra thì thôi, thế nhưng ấy anh lại
gặp Giang Nguyên.

 

 

– Có lẽ loại
người như Giang Nguyên sẽ không bao giờ nói cho em biết những chuyện như thế
này…

 

 

Tô Tần
không tự chủ được lại nhớ về Giang Nhan, ngần ấy năm rồi, anh rất ít gặp người
như Giang Nguyên. Anh vốn nghĩ rằng mình sẽ chiếm thế thượng phong trong đoạn hội
thoại ngắn ngủi lúc ở bệnh viện, nào ngờ ánh mắt sắc bén, vẻ mặt lạnh lùng của
Giang Nguyên đã khiến anh bất ngờ.

 

 

– Giang
Nguyên nói đây là cuộc chiến giữa anh và anh ta…

 

 

– Tô Tần cười
khẩy: – Lúc đó em còn chưa biết rõ chân tướng sự việc, vì vậy anh ta nói thế
cũng không sai. Về sau, qua mấy lần đả động, anh nghĩ là em dần dần có thể nhớ
ra. Quả nhiên là em đã phát hiện ra. Nếu như em đã nhớ lại hết mọi chuyện rồi,
anh cũng nên dừng lại tại đây. Những việc còn lại do em tự lựa chọn, anh đã quyết
định sẽ không chủ động đến tìm em nữa…

 

 

Ai mà biết
được những chuyện sau này. Ngay chính bản thân Tô Tần củng không biết được rằng
anh lại sẽ chủ động đi tìm cô.

 

 

Tô Tần cười
cười, giọng điệu có phần khinh thường:

 

 

– Chẳng phải
anh xem thường em. Nhưng Vân Vy này, những cô gái bình thường như em đâu đâu chẳng
có, vẻ ngoài không nổi bật, chẳng có khí chất hơn người, nếu là người đi qua
trên đường anh thậm chí còn chẳng thèm liếc lấy một cái. Có thể là vì trước đây
Giang Nhan luôn miệng khen ngợi em hết lời nên anh mới thấy tò mò về em, mới muốn
đi tìm em, cũng có thể cả anh và em đều có cùng một đoạn hồi ức mà người khác
không hay biết. Nhìn thấy em anh mới có thể nhớ đến những khoảnh khắc vui vẻ trước
đây. Nói tóm lại, những chuyện sau này không nằm trong kế hoạch của anh.

 

 

– Thật
không ngờ hai chúng ta lại gặp tai nạn. Emcó lạ không, anh đột nhiên lại bất chấp
bản thân mình để bảo vệ cho em. Có thể là do tận sâu trong lòng anh luôn cảm thấy
ân hận về chuyện Giang Nhan, bởi vì vụ tai nạn ấy cũng na ná như vụ tai nạn
này, một chiếc xe tải lớn đã đâm phải rào chắn và hất ngược trở lại, chèn lên
xe của anh. Nếu như lúc ấy anh phản ứng đủ nhanh, kéo Giang Nhan lại gần mình
thì có thể cậu ấy đã không chết. Mặc dù hết lần này đến lần khác anh cứ tự tìm
kiếm lời giải thích vì sao lại đối xử tốt với em, nhưng từ sau lần tai nạn ấy,
anh phát hiện ra anh càng ngày càng muốn gặp em. Anh càng nghĩ như vậy thì em lại
càng làm ngược lại. Bạn anh đến thăm anh, em lại núp ở ngoài cửa không dám vào,
bận rộn làm việc nọ việc kia, cuối cùng lại đi mà không một lời từ biệt.

 

 

Trước khi
làm phẫu thuật anh nghĩ, trước đó mặc dù thái độ của anh với em không được tốt
nhưng dù sao đây cũng coi như anh đã cứu em, thế mà tại sao em lại không chịu đến
thăm anh. Ai mà ngờ em đến, nhưng lại đứng ở bên cạnh mà không nói chuyện, còn
dẫn theo hai cô gái xinh đẹp khác đến nói chuyện với anh. Cứ coi như em biết
anh thích gái đẹp, nhưng sao trước đây anh không phát hiện ra người phụ nữ như
em lại hiểu rõ tâm ý người khác như vậy? Giỏ hoa quả em mua đến được giấu ở
trong một góc khuất. Vốn dĩ trợ lí của anh đã đem quà cáp của người ta biếu đi
hết rồi, nhưng lúc ấy anh đã bảo anh ta để lại giỏ hoa quả của em. Giỏ hoa quả
em mua là nhỏ nhất, hoa quả cũng chẳng đẹp đẽ gì cho cam, thế nhưng ăn vào lại
thấy ngon vô cùng. Anh chưa bao giờ ăn một quả đào nào ngọt đến vậy. Anh gọi điện
bảo em mua thêm mang đến cho anh, thế mà anh đợi mãi, đợi mãi mà chẳng thấy tăm
hơi em đâu. Tô Tần anh chưa từng gặp một người con gái như em… mặc cho anh mềm
mỏng hay cứng rắn, em đều không đếm xỉa.

 

 

– Anh mở
party, đám con gái xinh như hoa gần như sẵn sàng lao vào đánh nhau để được vào
trong tham dự, thế mà em thà ở lại công ty làm việc còn hơn. Anh mua quần áo
cho em, em cũng chẳng cần. Dâng cả một vụ làm ăn có hời đến tận cửa cho em mà
em còn căng thẳng sợ không xứng đáng với tiền của anh. Trên bàn ăn kính rượu mời
anh, dưới bàn ăn thâu đêm làm việc, một mực chỉ coi anh là một khách hàng trong
công việc, cứ như thể chưa từng quen biết một người như anh vậy.

 

 

– Giang
Nhan lúc trước thường nói em không giống như những cô gái khác, lúc nghiêm túc
thì cực kì nghiêm túc, anh lúc ấy còn không tin, cho rằng cậu ấy quá lời, ai mà
ngờ được lại

 

 

– Tối hôm
đi đến mộ của Giang Nhan, em xem hết Avata liền chìm vào giấc ngủ, anh đã đắp
chăn cho em, nghe thấy em ôm gối mà khóc, miệng còn lẩm bẩm gọi tên Giang Nhan.
Lúc ấy anh mới biết rằng trước đây anh đã hiểu nhầm em, chưa giây phút nào em
quên được Giang Nhan.

 

 

Tô Tần cười
cười:

 

 

– Nhưng con
người thật là mâu thuẫn, trước đây vì nghĩ rằng em quên Giang Nhan nên trong
lòng vô cùng giận em, giờ lại bởi vì trong lòng em vẫn còn có Giang Nhan nên
trong lòng cảm thấy khó chịu. Anh cứ nghĩ chẳng mấy chốc rồi em sẽ chia tay với
Giang Nguyên, dù sao em cũng sẽ biết toàn bộ sự việc, chắc chắn em sẽ không
cùng chung sống với một người đã lừa dối em đâu nhỉ? Hơn nữa anh ta lại chính
là anh trai của Giang Nhan, bản thân em cũng biết Giang Nhan cả đời đều sống dưới
cái bóng của anh mình. Còn nữa, Giang Nhan và Giang Nguyên hoàn toàn khác nhau,
em không thể lấy anh ta làm vật thế thân của Giang Nhan được. Giang Nhan đã qua
đời ngần ấy năm rồi, cho dù em có muốn bắt đầu lại từ đầu cũng không nên tìm đến
Giang Nguyên, người có vẻ ngoài giống hệt Giang Nhan. Nếu em làm như vậy thì đó
là sự bất công đối với tất cả mọi người. Thực ra anh nói nhiều như vậy chẳng
qua cũng chỉ là để tìm cho mình một cái cớ thích hợp. Giang Nhan là người bạn tốt
nhất của anh, theo lí mà nói chăm sóc em là việc anh nên làm, nhưng anh không
nên thích em…

 

 

Mí mắt Vân
Vy chợt giật giật:

 

 

– Tô Tần…

 

 

– Anh biết
em vẫn luôn yêu Giang Nhan, có thể em không thể nào chấp nhận được một người
nào khác. Nhưng cuộc đời vẫn phải tiếp tục, em nên có cuộc sống mới. Chẳng ai
có thể cứ mãi đắm chìm với quá khứ. Chỉ cần em đồng ý, em sẽ không phải giải
quyết bất cứ việc gì cả. Cứ giao hết mọi việc cho anh, anh sẽ cho em một cuộc sống
mới.

 

 

Cô không biết
phải nói điều gì, chi cảm thấy thở không ra hơi:

 

 

– Tô Tần,
anh đừng đùa nữa! Em còn có việc, em phải đi trước đây!

 

 

Cô xách túi
lên, đi vòng qua Tô Tần. Nhưng mới đi được mấy bước thì đột nhiên cánh tay cô bị
kéo giật lại. Vân Vy vốn đã rất mệt mỏi, chỉ vùng vẫy một lát thôi cũng khiến
cho cô kiệt sức đến nỗi xấp tài liệu trên tay cô rơi xuống đất, bay tán loạn ra
xung quanh.

 

 

Mái tóc dài
bay lên che mất tầm mắt của cô, Vân Vy còn chưa kịp gạt tóc sang một bên đã cảm
thấy bên tai mình nóng hổi. Cô kinh ngạc vùng vẫy, nào ngờ cô càng vùng vẫy
vòng tay ấy càng siết chặt, cho đến khi nụ hôn ấy miết chặt lên tai cô, Tô Tần
mới chịu thả tay ra.

 

 

Phải nằm
truyền dịch mất mấy tiếng đồng hồ, lúc Vân Vy về đến nhà đã rất muộn. Điện thoại,
ví tiền của cô đều bị Tô Tần giữ hết, mãi đến khi về đến nhà anh mới trả lại
cho cô. Cô thấp thỏm chờ cho đến khi Tô Tần lái xe đi ra rồi mới hộc tốc chạy đến
công ty.

 

 

Phần lớn
nhân viên trong công ty đều đã về rồi, chỉ còn vài người ở lại làm thêm giờ.
Lúc cô bước chân vào công ty, các đồng nghiệp còn kinh ngạc:

 

 

– Vân Vy,
sao muộn thế này rồi cô còn qua đây?

 

 

Vân Vy mỉm
cười gật đầu chào bọn họ rồi mở cửa phòng, bước vào trong, bật đèn và mở máy
tính lên.

 

 

Thực ra phần
kế hoạch này cô có thể giao cho những người khác trong bộ phận làm, nhưng cô cảm
thấy không sao yên tâm, thế mà rồi cuối cùng lại “lợn lành chữa thành lợn què”.
Cô vừa xem bản kế hoạch vừa sửa chữa, cuối cùng mới in ra. Muộn thế này rồi,
khách hàng của cô nhất định đã về nhà rồi. Nhưng cô vẫn ôm hi vọng, thử gọi điện
cho đối tác, nào ngờ điện thoại được kết nối thật.

 

 

Người phụ
trách bên đó vẫn nói bằng giọng điệu lạnh lùng. Vân Vy cố gắng lấy hết dũng khí
để nói ra ý của mình:

 

 

– Giờ tôi sẽ
chuyển kế hoạch sang bên đó cho chị, hi vọng chị có thể bớt chút thời gian đọc
qua!

 

 

Đối phương
liền mỉa mai chẳng chút nể nang:

 

 

– Các cô
làm việc thật là có kế hoạch đấy, giờ đã là mấy giờ rồi? Cô nói xem là tôi phải
xem à? Tôi không có thời gian!

 

 

Nói rồi người
đó lạnh lùng cúp máy.

 

 

Mặc dù cứ bị
đối tác gây khó dễ nhưng Vân Vy vẫn mang bản kế hoạch đến đó, đến cổng công ty họ
liền gọi điện cho khách hàng. Sau một khoảng thời gian dài chờ đợi, cuối cùng
cô cũng được tiếp đón.

 

 

Cô được mời
vào trong phòng tiếp khách, chẳng mấy chốc người phụ trách kia đã xuất hiện. Đối
phương trông có vẻ không khó tính như cô tưởng tượng qua điện thoại, toàn thân
toát lên một vẻ nhanh nhẹn và sắc bén, nói chuyện rất rành mạch, rõ ràng, thái
độ làm việc cực kì nghiêm túc khiến cho những nhân viên cấp dưới không dám thả
lỏng dù chỉ là một phút. Cô ta nhanh chóng xử lí công việc của mình rồi ngước
lên nhìn Vân Vy:

 

 

– Bản kế hoạch
đâu?

 

 

Vân Vy thật
không ngờ sự việc lại tiến triển thuận lợi như vậy, cô còn tưởng bọn họ tuyệt đối
sẽ không nhận bản kế hoạch này.

 

 

Người phụ
trách đọc lướt qua bản kế hoạch của Vân Vy nhìn cô bằng ánh mắt dò xét:

 

 

– Nội dung
bản kế hoạch cũng không tồi, tôi sẽ xem xét kĩ lưỡng hơn, trưng cầu ý kiến của
các bộ phận sau đó sẽ tiến hành bước tiếp theo.

 

 

Vân Vy
không giấu được nụ cười vui mừng, thật không thể ngờ sự việc lại biến chuyển
nhanh như vậy.

 

 

Người phụ
trách đứng dậy, nhìn cô lần nữa:

 

 

– Tại sao
cô không nói sớm là cô quen với giáo sư Phí của bệnh viện S. Giờ ông ấy đang
làm viện trưởng bệnh viện thành phố C, mà đề án này lại thực hiện cho thành phố
C.

 

 

Hóa ra là bởi
vì mối quan hệ với giáo sư Phí.

 

 

Giáo sư Phí
chính là ông giáo sư già đã hướng dẫn Giang Nhan làm luận án. Giang Nhan đã từng
dẫn cô đến nhà giáo sư ăn cơm, cô đặc biệt rất thích ăn món thịt bò khô mà vợ
giáo sư làm. Hôm đó, trước khi về, giáo sư Phí còn bảo vợ bọc cho hai người một
bọc thịt bò khô to. Sau khi về đến nhà, cô ăn liền một lúc hết cả bọc thịt bò
khô ấy, đến nỗi hai hàm đều đau nhức.

 

 

Giang Nhan
cười bảo cô là con lợn tham ăn, thế nhưng mấy ngày sau, Giang Nhan lại mang về
một túi thịt bò khô to cho cô, sau đó nghiêm nghị nói:

 

 

– Đồ ăn khô
dành cho cả mùa đông của nhà giáo sư đều bị em ăn sạch rồi đấy!

 

 

Tết năm đó,
cô và Giang Nhan đã chuẩn bị rất nhiều quà cáp đến nhà giáo sư Phí, lại còn được
ăn một bữa sủi cảo ngon lành ở nhà thầy. Nhìn những chiếc bánh sủi cảo nóng hôi
hổi vừa vớt ra từ nồi nước sôi, hơi nước đọng lại trên kính cửa sổ, một sự ấm
áp lan tỏa trong

 

 

Giang Nhan
nháy mắt với Vân Vy:

 

 

– Còn không
mau mau học nghề của cô đi. Đợi khi nào chúng ta kết hôn, anh sẽ mời thầy cô đến
nhà ta xơi cơm!

 

 

Giang Nhan
nói vậy khiến cho mặt Vân Vy đỏ bừng lên, vừa cười trừ vừa đưa tay ra bẹo vào
chân Giang Nhan một cái đau điếng.

 

 

Giang Nhan
nhăn nhó kêu trời, lúc này trong lòng cô mới thấy dễ chịu hơn.

 

 

Về sau cô
nghĩ, hành động đó cùa cô chắc chắn bị thầy cô nhìn thấy rồi. Trên đường về cô
ân hận lắm, trong hoàn cảnh như vậy, lẽ ra cô nên tỏ ra vẻ là một cô gái ngoan
hiền và lễ phép mới phải, chỉ tại Giang Nhan đã phá hỏng hình ảnh của cô.

 

 

– Sao chị
biết tôi có quen với giáo sư Phí?

 

 

– Tôi cũng
chỉ nghe anh bạn đồng nghiệp giới thiệu cô cho tôi nói mà thôi! – Nói rồi cô ta
lại nhìn đồng hồ: – Giờ giáo sư Phí có lẽ vẫn còn chưa đi, cô có muốn qua đó gặp
ông ấy không?

 

 

Thực sự cô
rất muốn đi gặp giáo sư, chỉ có điều đột nhiên gặp mặt ở đây khiến cho cô bối rối
không biết phải làm sao. Nhìn thấy mái tóc hoa râm của giáo sư Phí, nhớ lại những
chuyện trước đây, cô lại không kiềm chế được bản thân, khóe mắt lại đỏ hoe.
Cũng may giáo sư Phí lấy tay vỗ vỗ vào vai cô, nói bằng giọng điệu bình thản với
những người xung quanh. Giọng nói nhẹ nhàng của ông đã giúp Vân Vy kìm nén được
nỗi đau ở trong lòng, tạm thời ổn định được tâm trạng.

 

 

– Vân Vy,
chúng ta lâu lắm mới gặp lại, thế mà em cũng chẳng đến nhà thăm thầy. Cô em vẫn
thường nhắc đến em đấy, cũng không biết dạo này em thế nào. Nếu như không ối
qua Giang Nguyên nói với tôi thì tôi vẫn không biết em rời khỏi thành phố C để
đến đây sống đấy!

 

 

– Là Giang
Nguyên nói với thầy ạ?

 

 

Hóa ra là
Giang Nguyên, cô còn tưởng Giang Nguyên không biết gì về chuyện bên này.

 

 

Giáo sư Phí
chuẩn bị ra về, xe của công ty liền đưa ông về khách sạn nghỉ ngơi. Không khí
ban đêm se se lạnh, Vân Vy tiễn giáo sư Phí lên xe:

 

 

– Ở bên
ngoài một mình phải giữ gìn sức khỏe, khi nào em rảnh thì gọi điện cho thầy
nhé!

 

 

Vân Vy gật
đầu lia lịa mà không đáp lời.

 

 

Sau khi
hoàn thành công việc, mọi người đều có thể ra về. Tâm trạng của người phụ trách
dự án có vẻ đã có biến chuyển tốt, vẻ mặt đã tươi tỉnh hơn nhiều:

 

 

– Tôi thường
ngày tính tình có hơi nóng nảy, hi vọng cô đừng để tâm!

 

 

Mặc dù đầu
vẫn còn đau như búa bổ, cổ họng nghẹn đặc, tâm trạng nặng nề như bị một hòn đá
tảng đè lên, nhưng dù gì lúc này Vân Vy cũng cảm thấy có chút nhẹ nhõm hơn trước.

 

 

Về đến nhà,
cô lấy điện thoại ra gọi cho Giang Nguyên.

 

 

Hôm Giang
Nguyên ra nước ngoài, cô có đến sân bay tiễn anh. Cô đã hứa với anh sẽ gửi tin
nhắn đều đặn cho anh, nói cho anh biết tình hình ở bên này. Nhưng cô không hề
làm như vậy. Lúc ấy cô đã phần nào sáng tỏ sự việc, thậm chí cô còn mong Giang
Nguyên đi xa một thời gian để cô yên tĩnh nghĩ ngợi

 

 

Cuốn lịch ở
trong nhà vẫn là tờ lịch của tháng trước, trên đó còn đánh dấu ngày Giang
Nguyên đi.

 

 

Ngày anh đi
cô đánh dấu bằng bút nhớ dòng, thậm chí cô đã đếm từng ngày sau đó. Cô nghĩ, nước
Mỹ xa xôi như vậy, đi đường phải mất rất nhiều thời gian, mà công việc anh phải
giải quyết lại rất nhiều, cần phải ở lại bên đó bảy, tám ngày, sau đó có lẽ mới
trở về. Cô đã vẽ mấy bông hoa nhỏ lên mấy ngày cuối tháng.

 

 

Cô nghĩ rằng
mấy ngày đó nhất định anh sẽ trở về, cô hi vọng anh sẽ chạy đến bên cô.

 

 

Về sau, lúc
ở bờ biển, cô đã thấp thoáng biết được sự thật, thế nên cô không còn xem những
ghi nhớ mà cô đã đánh dấu ở cuốn lịch này nữa, cũng chẳng còn đi đếm từng ngày
nữa, cũng không trông đợi ngày nào anh về nữa. Cô không dám trông đợi, bởi vì
cô vẫn không biết được lúc Giang Nguyên trở về, cô phải đưa cho anh một đáp án
thế nào.

 

 

Thế mà
loáng một cái đã hết tháng, Giang Nguyên vẫn chưa về.

 

 

Nhớ ra là
phải nói chuyện với Giang Nguyên, Vân Vy liền lấy một viên thuốc ngậm bỏ vào miệng.
Cô không muốn anh nghe thấy giọng nói khàn đặc của cô.

 

 

Nào ngờ lúc
kết nối được điện thoại, người bị khàn giọng lại chính là Giang Nguyên. Giọng
nói của anh khàn khàn, không còn trong veo như trước đây. Cô cầm điện thoại
lên, không biết phải gọi anh là gì, theo lí mà nói, Giang Nguyên đã gọi điện
cho giáo sư Phí thì chắc chắn anh sẽ biết giáo sư Phí và cô sẽ gặp nhau, như vậy
anh sẽ chẳng che đậy được điều gì nữa. Nói như vậy có nghĩa là anh đã thừa nhận
mình là Giang Nguyên chứ không phải là Giang Nhan.

 

 

Thế nhưng
hai từ ấy vừa ra đến cửa miệng đã nghẹn lại trong c

 

 

Cô trầm
ngâm hồi lâu, ngây người nhìn vào chậu hoa trên bục cửa sổ, những bông hoa màu
tím nhỏ xíu trên đó đang hé nở, cánh hoa nửa khép nửa mở, cứ như thể những bông
hoa ấy cũng không biết nên xòe nở hay cụp lại trong tiết trời ban đêm se lanh
như thế này.

 

 

Giang
Nguyên chẳng hề do dự, mỉm cười hỏi Vân Vy:

 

 

– Vân Vy, lại
âím ức cái gì rồi hả?

 

 

Không hiểu
sao sau khi nghe thấy anh nói vậy, cô lại thấy sống mũi mình cay cay.

 

 

Đúng là ấm ức.
Cô nói chuyện với khách hàng bằng giọng khàn khàn, vậy mà người ta đâu có chịu
nghe cô giải thích, vật vã suốt cả buổi tối, thế mà cô cũng chẳng được nghe một
câu nói quan tâm. Cũng không biết là do trời lạnh hay do bị truyền nước nhiều
quá mà toàn thân cô cứ như bị ngâm trong nước lạnh toát.

 

 

Trước mặt mọi
người, cô cố gắng tìm mọi cách để che giấu sự mệt mỏi của mình. Đứng ở bên
ngoài lạnh run lên, vậy mà cô không dám rùng mình lấy một cái, chính là bởi vì
muốn thể hiện thật tốt, khiến cho khách hàng hài lòng, cố gắng cứu vãn vụ làm
ăn này, có được sự thứ lỗi của khách. Cô thực sự cảm thấy rất ấm ức, chỉ có điều
cố không thể hiện ra ngoài cho người khác trông thấy.

 

 

Nhưng Giang
Nguyên cười cô.

 

 

– Đâu có…
– Vân Vy ấp úng.

 

 

Còn lâu anh
mới tin.

 

 

– Anh biết,
người phụ trách đề án bên đó là một người tínhkhó chịu nổi tiếng trong ngành.
Anh không ngờ em lại đụng phải cô ta, nếu như anh biết trước mà giúp em sớm hơn
thì công việc của em đã thuận lợi hơn rồi!

 

 

Vân Vy cúi
đầu:

 

 

– Không phải,
tại em đến muộn trước, cũng chẳng trách cô ta được!

 

 

– Vân Vy
à…

 

 

– Dạ!

 

 

– Em bị ốm
tại sao không nói với anh, sao cứ bắt anh phải tìm mọi cách đi hỏi thăm về em?

 

 

Vân Vy mỉm
cười. Ở trong khu này có lắp đèn màu nhấp nháy. Những bóng đèn nhỏ xíu nhấp
nháy trong bóng đêm vô cùng đẹp mắt, giống hệt như những vì sao lấp lánh trên nền
trời đêm. Cô tưởng tượng ra cảnh Giang Nguyên đứng đợi mình ở dưới lầu, cô đứng
từ trên nhìn vọng xuống, cho dù anh có đứng ở trong bóng tối cũng vẫn vô cùng bắt
mắt: áo sơ mi màu trắng tinh, giống hệt như những phím màu trắng trên bàn phím
dương cầm… một màu trắng tao nhã:

 

 

– Em có
chuyện gì ở đây anh đều biết mà!

 

 

– Đúng là
anh biết!

 

 

– Anh còn
biết chuyện em quen với giáo sư Phí, tất cả mọi việc anh đều tính toán cho em rồi.
Chuyện gì anh cũng biết rất rõ, cứ như thể anh vẫn đang ở trong nước vậy!

 

 

Giang
Nguyên mỉm cười:

 

 

– Cho dù em
xảy ra chuyện gì cũng sẽ có người nói cho anh biết!

 

 

Đôi hàng mi
của Vân Vy khẽ rung rung:

 

 

– Anh không
cảm thấy như thế là không công bằng sao? Rõ ràng cái gì anh cũng biết, thế mà hết
lần này đến lần khác lừa dối em!

 

 

Dường như
anh vừa khẽ thở dài:

 

 

– Vân Vy à,
trên đời này có nhiều chuyện không công bằng lắm!

 

 

– Thôi miên
cho em, lại sắp xếp em đến đâu sinh sống, sau đó lại gặp lại em… tất cả những
chuyện này anh đã sắp đặt sẵn từ trước phải không?

 

 

Giang
Nguyên trầm ngâm hồi lâu:

 

 

– Đúng vậy,
tất cả là do anh sắp đặt từ trước, tất cả đều được tiến hành như kế hoạch của
anh. Khiến cho em gặp lại anh, sau đó lừa dối em, làm cho em yêu anh.

 

 

– Anh thật
đáng sợ!

 

 

– Anh từ nhỏ
đã như vậy, không phải chỉ có mỗi em nói anh như vậy đâu! Năm anh mười lăm tuổi,
anh đã chọn một trường cấp ba, sau đó anh đến tìm hiệu trưởng của trường đó,
nói với ông ấy rằng anh đảm bảo sẽ thi được vào trường đại học nào đó, bảo ông ấy
trả cho anh tám vạn tệ, anh sẽ đến học ở trường của ông ta. Những trường cấp ba
lúc ấy đều chú trọng việc được đánh giá là trường trung học hàng đầu thành phố,
mặc dù cái giá anh đưa ra không nhỏ nhưng cuối cùng bọn họ vẫn đồng ý. Kể từ
lúc đó anh đã học được thói tính toán, bao nhiêu năm nay, tất cả những gì xảy
ra xung quanh anh đều nằm trong phạm vi khống chế của anh

 

 

Giang
Nguyên dừng lại một lát rồi nói tiếp:

 

 

– Vân Vy à,
em gọi điện cho anh có phải là vì muốn nghe anh nói những lí do khiến em có thể
chấp nhận được phải không? – Giang Nguyên cười: – Vân Vy à, người như anh, muốn
lừa em chẳng cần phải có lí do nào hết!

 

 

Bàn tay của
Vân Vy khẽ run lên:

 

 

– Em thích
ăn cái gì, em có thói quen gì, em nghĩ cái gì anh đều biết rõ như vậy!

 

 

– Muốn lừa
dối một người trước tiên cần phải tìm hiểu về người đó.

 

 

– Em đã nhớ
ra một số chuyện, bao gồm cả chuyện anh ở bên em lúc em ở trong bệnh viện.

 

 

– Đó là bởi
vì bố mẹ em đến nhà anh, vừa hay nhìn thấy anh. Vì lúc đó tình trạng của em
không tốt nên mới bảo anh thường xuyên đến thăm em.

 

 

– Em còn nhớ
có một thời gian dài anh thường đến bệnh viện chăm sóc em.

 

 

– Ban đầu
anh chỉ bỏ chút thời gian rỗi đến thăm em, thế nhưng về sau em càng lúc càng quấn
anh, lúc ấy anh lại có thời gian…

 

 

Vân Vy cố gượng
cười:

 

 

– Giang
Nguyên, em còn tưởng anh sẽ nói về sau thường xuyên đến thăm em là bởi vì anh
đã thích em

 

 

Giang
Nguyên cười khẩy:

 

 

– Thích
không phải chuyện đơn giản như vậy đâu!

 

 

Vân Vy nhìn
gấu váy của mình:

 

 

– Nếu như
em không tự phát hiện ra sự thật, anh định khi nào sẽ nói cho em biết?

 

 

– Có thể sẽ
đợi đến khi chúng ta kết hôn, có con, lúc ấy gạo đã nấu thành cơm rồi anh sẽ
nói cho em biết. Còn nếu như cho anh lựa chọn, có thể anh sẽ không bao giờ nói
cho em biết, trừ khi…

 

 

– Trừ khi
cái gì?

 

 

– Trừ khi,
trong một hoàn cảnh đặc biệt, anh sẽ cam tâm tình nguyện nói cho em!

 

 

Vân Vy ngẫm
nghĩ:

 

 

– Nếu như
anh không nói, em còn không biết phải mở miệng thế nào. Tại sao đột nhiên anh lại
nghĩ đến việc nói ra? Em còn tưởng ít nhất anh cũng đợi cho đến khi anh về nước…

 

 

Giang
Nguyên mỉm cười:

 

 

– Vân Vy,
anh đã từng nghĩ sẽ sử dụng các cách khác để níu kéo em, nhưng anh biết đã đến
lúc anh nên nói sự thật cho em. Giờ anh thấy mặc dù chuyện này không nằm trong
kế hoạch của anh nhưng cũng không hẳn là một việc xấu.hững điều Giang Nguyên
nói khiến cho Vân Vy chợt cảm thấy phức tạp. Một thứ cảm giác rất lạ, không sao
nói được thành lời. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng Giang Nguyên sẽ là một người như
vậy, sẽ nói tất cả những chuyện này ra bằng cách này.

 

 

– Vân Vy,
giờ em có cảm thấy khó chịu không? Bên đó có lạnh không? Nếu lạnh thì phải mặc
thêm áo vào!

 

 

Vân Vy cảm
thấy Giang Nguyên tối nay rất kì lạ, sự cứng rắn và ấm áp của anh bình thường rất
ít khi bộc lộ ra ngoài. Cô liền ngắt lời anh:

 

 

– Anh định
bao giờ thì về nước?

 

 

Giang
Nguyên cười:

 

 

– Anh cũng
không biết, có lẽ là vài ngày nữa, cũng có thể là… – Anh nói đến đây liền im
bặt.

 

 

Quả nhiên
là anh vẫn chưa có đáp án chính xác.

 

 

– Giang
Nguyên, có phải anh có chuyện gì giấu em không? Giang Nguyên cười cười:

 

 

– Đâu có,
chỉ là đột nhiên anh nhớ ra… những người mà anh dẫn em đến gặp hôm ấy, chưa
nhiều lắm, có lẽ anh nên đi tìm thêm một số người nữa… Có thời gian em đến
công ty anh một chuyến. Ở bên tay trái bàn làm việc của anh có một cái ngăn kéo
bị khóa, em bảo trợ lí của anh mở cái ngăn kéo ấy ra, trong đó có một cuốn sổ
màu xanh. Em hãy cầm lấy nó, đó là cuốn sổ danh bạ điện thoại, trước khi đi anh
đã chỉnh sửa lại cẩn thận. Những người có tên trong đó có thể em sẽ cần tới, chỉ
cần em nói đến anh trước mặt họ, nhất định họ sẽ giúp đỡ em… Lần này giới thiệu
cho em phải một người tính tình khó chịu như vậy, chủ yếu là bởi vì công ty của
cô ta rất có tiếng trong giới, nếu như có thể hợp tác thành công với công ty ấy,
sẽ rất có lợi cho tiền đồ của em sau n

 

 

Vân Vy lặng
thinh lắng tai nghe.

 

 

– Giang
Nguyên, tại sao anh lại nói với em nhiều chuyện như vậy? Anh nói những chuyện
này là để sự nghiệp của em được thuận lợi trong vài năm tới à? Năm năm? Mười
năm? Hav mười lăm năm? Giang Nguyên, anh mau nói cho em biết, rốt cuộc anh đã xảy
ra chuyện gì rồi?

 

 

Giang
Nguyên cười:

 

 

– Vân Vy,
em đánh giá anh cao quá rồi đấy! Anh chỉ đột nhiên nhớ ra là rất có thể em cần
đến. Anh làm sao mà nhìn xa trông rộng như vậy được? Năm năm, mười năm… –
Giang Nguyên ngập ngừng: – Những cái này đối với anh quá xa vời rồi!

 

 

Bàn tay Vân
Vy vô ý chạm phải một cái nụ hoa màu tím đang chuẩn bị nở, những cánh hoa lả tả
rơi xuống khiến cho cô hoảng hốt, không ngờ hoa lại mỏng manh đến vậy. Đáng nhẽ
ra cô nên ý thức được rằng sinh mạng là mỏng manh như vậy, mỏng manh tới mức
khiến cho con người khó mà dự đoán được. Trong lòng cô đột nhiên dâng lên một nỗi
đau xót kì lạ, lại gián đoạn từng hồi, lúc nó qua đi cô mới có thể thở được,
lúc nó ập đến cô lại thấy toàn thân như đang co giật.

 

 

– Giang
Nguyên, nếu như anh còn không về, em sẽ sang tận đó tìm anh đấy!

 

 

– Thật
không?

 

 

– Thật!

 

 

Khoảnh khắc
này đây, cô thà tin rằng anh nói thật, anh không làm sao ở bên đó, là do cô
nghĩ ngợi quá nhiều, đợi khi nào công việc xong xuôi anh sẽ đường hoàng quay trở
lại. Anh là một thanh niên tài năng, tài mạo vẹn toàn, chắc chắn còn rất nhiều
điều tốt đẹp đang chờ

 

 

Bận rộn suốt
cả buổi chiều mới thật sự lĩnh hội được cái uy của người có tiền.

 

 

Bạn chẳng
thèm đếm xỉa gì đến anh ta, anh ta sẽ tấn công bạn bằng vô vàn những bó hoa tươi.
Nếu như bạn không nhận, anh ta sẽ hết lần này đến lần khác gửi qua gửi lại.

 

 

– Vân Vy ơi,
ở bên ngoài có hoa của cậu đấy! – Đây không biết đã là lần thứ mấy rồi!

 

 

Vân Vy đặt
điện thoại xuống, cô vốn dĩ không muốn dính dáng gì đến Tô Tần nữa. Chuyện đã đến
nước này rồi, cô không thể không gọi điện cho anh ta. Điện thoại vừa kết nối,
không kịp để Tô Tần lên tiếng, cô đã đi thẳng vào vấn đề chính:

 

 

– Tô Tần,
anh đừng gửi hoa đến đây nữa! Còn nữa, mau cho người mang những thứ mà anh đã
mang đến đây đi đi!

 

 

Bên ngoài cửa
đã chất đầy hoa và quà, Vân Vy không biết phải xử lí ra làm sao nữa. Tất cả những
thứ ấy cộng lại còn nhiều hơn cả những món quà mà cô được nhận trong suốt hơn
hai mươi năm nay.

 

 

Đầu dây bên
kia Tô Tần dường như đang có ai đó nói chuyện. Vân Vy còn chưa nhận ra được nội
dung cuộc nói chuyện của họ thì Tô Tần đã thẳng thừng nói:

 

 

– Vậy cũng
được, em nói cho anh biết em thích cái gì? Anh sẽ cho người gửi sang tặng em và
mang hết những gì em không thích đi!

 

 

Tô Tần vừa
cất tiếng là giọng nói bên kia bỗng im bặt, không khí cứ là lạ. Vân Vy thừ người
ra:ờ anh đang làm cái gì thế?

 

 

Tô Tần bật
cười, đắc chí nói:

 

 

– Họp!

 

 

Đang họp mà
không buồn né tránh nhận điện thoại của cô. Đây là lần đầu tiên cô gặp một đại
thiếu gia như thế này.

 

 

Cô thật sự
không biết xử trí thế nào với thái độ này của Tô Tần, đành phải cúp điện thoại
luôn.

 

 

Nghỉ trưa được
một lát, điện thoại của cô lại đổ chuông. Cô tưởng là Tô Tần lại gửi cái gì đến
nữa, ai dè người gọi đến lại là Khang Di.

 

 

– Khang Di?
– Vân Vy còn chưa kịp chào hỏi cho phải phép.

 

 

Thì Khang
Di đã cất lời trước:

 

 

– Vân Vy,
tôi muốn gặp cô!

 

 

Vân Vy ngẩn
người một lát rồi đáp:

 

 

– Cũng được,
tôi sẽ ra ngoài…

 

 

Khang Di lập
tức cắt ngang lời cô:

 

 

– Không cần
đâu, để tôi nói với bảo vệ rồi tự đi vào trong.

 

 

Vân Vy vội
vàng đứng dậy, chẳng may đánh đổ cốc nước trà ở trên bàn, nước trà đổ ra lênh
láng khắp mặt bàn. Cô cuống quýt chân tay lấy giấy thấm hết chỗ nước đổ ra rồi
vội vàng đi ra ngoài.

 

 

Hôm nay
công ty yên tĩnh đến kì lạ, hành lang chỉ nghe thấy có tiếng bước chân cô vọng
lại. Cánh cửa phòng tiếp khách ở gần cầu thang đang để mở, cửa sổ bên trong
cũng mở toang, gió từ bên ngoài ùa vào mát lạnh. Cô đi theo cầu thang xoắn ốc
xuống dưới lầu, nhanh chóng nhìn thấy Khang Di đang đứng đợi mình ở bên dưới.

 

 

Cô đã gặp
Khang Di mấy lần rồi, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy Khang Di như thế này: thân
hình gầy rộc, đôi mắt sưng đỏ, tay xách va li, ủ rũ như một bông hoa bị héo úa,
cả khuôn mặt toát lên một sự lạnh lẽo và thê lương.

 

 

Khang Di ngước
mắt lên nhìn Vân Vy, ánh mắt của cô ta sắc lạnh như một tảng băng khiến cho Vân
Vy bất giác rùng mình.

 

 

Lúc đi
ngang qua phòng tiếp khách, chắc là vì thấy ở bên trong yên tĩnh nên Khang Di
liền nói:

 

 

– Chúng ta
vào đó nói chuyện đi!

 

 

Vân Vy vốn
định mời Khang Di lên trên phòng họp nói chuyện, nhưng nếu cô ta muốn nói chuyện
ở đây, cô cũng chẳng phản đối: – Ok!

 

 

Khang Di ngồi
dựa vào cái ghế kê gần cửa sổ, mười đầu ngón tay thu lại, đặt ở trước mặt, trên
ngón tay còn đeo một cái nhẫn có đính ngọc trai đen, giống hệt với màu mắt của
cô ta:

 

 

– Vân Vy,
cô không muốn biết tôi từ đâu đến đây à?

 

 

Vân Vy nhìn
cái va li của Khang Di, trên đó có dấu niêm phong của sân bay

 

 

– Tôi vừa từ
Mỹ về… – Khang Di ngẩng đầu lên, mái tóc có hơi rối, được buộc lại qua loa bằng
một sợi dây nhỏ. Toàn thân Khang Di toát lên một sự kiệt quệ, chẳng còn chút
sinh khí.

 

 

– Giang
Nguyên… – Trái tim Vân Vy chợt thắt lại, nhìn bộ dạng này của Khang Di khiến
cho cô khó mà không khỏi suy đoán…

 

 

Khang Di cười
nhạt:

 

 

– Hóa ra cô
đều biết cả rồi, cô biết anh ấy là Giang Nguyên, không phải là Giang Nhan! –
Nói đến đây, Khang Di nhìn thẳng vào mắt cô: – Vân Vy, nếu như cô đã biết rồi,
tại sao còn không chịu buông tha anh ấy? Đều bởi vì cô nên anh ấy mới thành ra
thế này! – Khang Di đột nhiên giơ tay ra tóm chặt lấy cánh tay của Vân Vy. Bàn
tay của Khang Di rất lạnh, năm đầu ngón tay siết lại: – Tại sao cô không chịu
buông tha anh ấy? – Giọng nói của Khang Di như nghẹn ngào, đứt quãng, đôi mắt hằn
đầy những tia máu đỏ tươi ánh lên sự chua xót.

 

 

Bộ dạng này
của Khang Di rốt cuộc muốn cho cô biết chuyện gì?

 

 

Trái tim
Vân Vy như bị ai đó bóp nghẹt:

 

 

– Khang Di,
cô đi Mỹ, cô đi thăm Giang Nguyên phải không?

 

 

– Đừng nhắc
đến Giang Nguyên nữa! – Khang Di đột nhiên gắt lên: – Đều tại cô! Vân Vy, chẳng
phải trước đây không có cô, tất cả mọi thứ đều êm đẹp hay sao? Kể từ khi cô xuất
hiện, tất cả đã thay đổi… chính vì cô mà Giang Nhan đã chết, tôi và Giang
Nguyên vốn dĩ chuẩn bị kết hôn, cũng chính vì cô mà… Đã đến nước này rồi, vậy
mà anh ấy còn không buồn nhìn tôi lấy một cái! – Nói đến đây, Khang Di căm phẫn
nhìn Vân Vy: – Tôi tin rằng chỉ cần cô không còn nữa thì chúng tôi mới sống tốt
được. Những người đàn ông thích cô đều chẳng có kết cục tốt đẹp, Vân Vy, cô có
thể tránh xa chúng tôi ra không? Hãy tha cho

 

 

Cả căn
phòng như đang vang vọng tiếng khóc não lòng của Khang Di. Có rất nhiều người
đã chạy đến xem là chuyện gì.

 

 

Rất đông người
đứng vây ở ngoài cửa, Khang Di dường như càng trở nên kích động hơn. Cô ta đứng
phắt dậy, đến gần cửa sổ nói:

 

 

– Vân Vy,
Giang Nhan chết rồi, cô không thấy áy náy chút nào sao? Giang Nhan chết rồi, cô
nên đi chết với anh ta chứ không nên sống đến tận ngày hôm nay, lại còn cướp đi
người đàn ông của người khác. Thực ra lần này tôi đến đây là để cầu xin cô, cầu
xin cô hãy tha cho Giang Nguyên, hãy tha cho chúng tôi…

 

 

Khang Di vừa
nói xong câu này, Vân Vy đã nghe thấy đồng nghiệp của mình ở bên ngoài bắt đầu
xôn xao bàn tán.

 

 

– Vân Vy,
trên đời có biết bao nhiêu đàn ông, sao cô lại đi cướp của người khác?

 

 

Tình cảnh lần
này giống hệt như hôm trước ở KTV. Lần trước cô còn bạo gan coi Giang Nguyên là
Giang Nhan, nhưng mà hôm nay… cô bị ép hỏi tới mức không thể nào nói ra lời.
Hơn nữa Khang Di sắc mặt xanh lét, thân hình gầy rộc đang đứng ở bên cạnh cô,
có vẻ như cô ta có thể ngã quỵ xuống đây bất cứ lúc nào.

 

 

Vân Vy biết
lúc này tốt nhất nên tránh những câu nói sắc nhọn như dao của Khang Di, nhanh
chóng kết thúc cuộc nói chuyện này trước mặt các đồng nghiệp. Thế nhưng cô vẫn
không thể nào kiềm chế được bản thân:

 

 

– Khang Di,
cô đã đi Mỹ, vậy Giang Nguyên thế nào rồi?

 

 

 

 

– Cô hỏi
tôi à? Tôi sẽ không nói cho cô biết đâu?

 

 

Khang Di đứng
rất gần cửa sổ, gió to thổi bay tà váy của cô ta. Vân Vy giơ tay ra kéo cô ta lại,
định nói chuyện tử tế với cô ta nhưng ai ngờ vừa đưa tay kéo cô ta lại thì tay
Vân Vy đã bị hất ra.

 

 

Khang Di hất
tay Vân Vy rất mạnh, Vân Vy lảo đảo ngã vào mấy cái ghế bên cạnh.

 

 

– Khang Di,
rốt cuộc cô định làm cái gì?

 

 

Khang Di
ngoảnh đầu lại nhìn, hóa ra là Tô Tần.

 

 

Nụ cười của
Khang Di thoáng chút mỉa mai:

 

 

– Vân Vy,
cô thật là tài giỏi, lúc nào cũng có người ở bên chăm sóc! Giang Nhan, Giang
Nguyên, giờ lại còn cả Tô Tần nữa.

 

 

Khang Di cầm
túi xách của mình lên, nhìn Vân Vy bằng vẻ mặt rất kì lạ, ánh mắt trông rỗng vô
hồn khiến người khác sợ hãi. Cô ta xoay người bỏ đi một mạch, chẳng buồn ngoảnh
đầu lại.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+