Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hãy để anh ở bên em – chương 14 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hãy để anh ở bên em

Vân Nghê

previous page next page

Chương
14: Tình muộn

 

 

Lúc bà
Giang đến, Vân Vy đang chuẩn bị cơm nước. Cá chép đã ướp gia vị, còn chưa rán thì
bà Giang đã đón lấy, nó” face=”Times New Roman”>- Con đi vào nói chuyện với Giang Nguyên
đi, để bác rán cácho.
Đám thanh niên nấu nướng làm sao ngon bằng người già được!

 

Cô đã khía
cá ra rồi, cho dù là không rán được giòn tan và vàng ươm nhưng cũng không đến mức nát bét.
Nhưng giờ có mẹ Giang Nguyên tình nguyện giúp đỡ thì còn
sợ gì không ngon?
Cô định ở lại giúp bà Giang nhưng chẳng mấy chốc đã bị bà đuổi ra ngoài.

 

Vân Vy rửa
sạch tay rồi đi vào phòng với Giang Nguyên. Anh đang sắp xếp lại đồ đạc trong
hai cái tủ bị khóa. Vân Vy vừa mở cửa ra, vừa hay trông thấy Giang Nguyên đang
lấy ra một cái áo blu trắng tinh. Tim cô chợt run lên, vội vàng lùi lại, thế nhưng
Giang Nguyên đã nhìn thấy và gọi cô lại.

 

Là đồ đạc của
Giang Nhan. Cô chỉ liếc qua cũng có thể nhận ra. Giang Nguyên sắp xếp lại đồ đạc
rồi đặt từng chiếc một
vào tay Vân Vy:

 

– Đây là những thứ anh lấy về từ đồn cảnh
sát và bệnh viện của Giang Nhan. Một phần anh đưa cho mẹ rồi, những thứ này anh
vẫn giữ lại, thực ra anh biết nên sớm giao chúng cho em.

 

Vân Vy sờ
vào cái mác bệnh viện trên chiếc áo blu trắng, trong một cái túi khác có chứa
những món đồ rất quen thuộc với cô: đồng hồ đôi, ví tiền, thắt lưng, còn cả một
chiếc nhẫn kim cương… tất cả đều là những hồi ức chung của cô và Giang Nhan.

 

– Lúc còn nhỏ, bởi vì anh bị bệnh nên bọn
anh rất ít khi ở bên nhau. Anh chỉ biết Giang
Nhan là một cậu bé rất khỏe mạnh và vui vẻ mà không hề biết rằng
cậu ấy có nhiều tâm sự như
vậy, càng không biết mình lại trở thành bóng
đen ám ảnh trong lòng Giang Nhan. – Giang Nguyên khẽ cười: – Nếu sớm biết…
anh đã nghĩ cách bù đ

 

– Thực ra hai anh em anh đều giống nhau,
thích giấu tâm sự của mình!

 

Giang
Nguyên im lặng một lát rồi nói:

 

Nêu không thì đâu phải là anh em ruột? Anh
biết cậu ấy có một người bạn gái, nhưng không hề biết đó là em. Lúc ấy anh chỉ
cảm thấy Giang Nhan thật là ấu trĩ, sao lại đi lo lắng những chuyện không thể
nào xảy ra như vậy. Nhưng thật không ngờ cuối cùng anh lại đem lòng yêu em thật.
Giờ anh giao lại hết những thứ này cho em, coi
như vật về chủ cũ.

 

Vân Vy ôm
chặt những món đồ ấy trong lòng:

 

– Đều đã là quá khứ rồi, có ở trong tay em
cũng chỉ là một kỷ niệm thôi! – Cô hiểu ý của anh, thế nên
không muốn mãi vấn vương với chuyện này.

 

Sau khi cất
những món đồ của Giang Nhan đi, cô cúi đầu nhìn vào những tấm văn bằng xanh xanh đỏđỏ
của anh:

 

– Những cái này là của anh à?

 

– Toàn là những thứ vô dụng ấy mà!

 

–  Em  xem được không?

 

Thấy Giang
Nguyên không có ý định từ chối, cô liền hào hứng lấy ra từng bằng khen ở trong tủ ra
xem.

 

– Phần lớn đều là những thứ vô đụng lấy được
từ hồi học đại học!

 

Đâu phải là
những thứ vô dụng? Có những tấm bằng này thì cho dù không thi đại học thì các trường
đại học hàng đầu cạnh tranh nhau mời anh đến h

 

– Nếu quen anh từ sớm có phải là tốt
không, như thế em đâu cần vì thi vào đại học mà suốt ngày phải thức đêm ôn luyện. Lúc đó anh không biết là em mong
quen được một sinh viên giỏi thế nào đâu!

 

Giang
Nguyên bật cười:

 

– Nếu em thích thì những thứ đó cho em hết
đấy!

 

– Vân Vy
ngây người, thật không ngờ Giang Nguyên lại tặng cô.

 

– Anh thi những thứ này không phải để mang
ra cho người khác
xem. Nếu như em thích thì cứ lấy đi, không thích thì thôi!

 

Vân Vy thấy
Giang Nguyên cất lại những tấm văn bằng liền vội vàng đưa tay ra giữ lại:

 

– Không phải
là em không muốn lấy, chỉ là không ngờ anh lại tặng những thứ này cho em. Từ nhỏ đến
giò em chưa bao giờ giành
được nhiều giải thưởng và bằng cấp thế này, chỉ duy có một lần thi thư pháp được xếp thứ ba
thôi, thế nên tấm bằng khen ấy em giữ rất kĩ, những thứ này đểu là những hổi ức
đángtrân trọng của anh…   

 

Giang
Nguyên cười nói:

 

– Anh giữ lại cũng chẳng để làm gì. Sở dĩ
anh giữ lại là bởi vì nghĩ những thứ này anh giành được nhưng chẳng có ai nhìn
đến, thật đáng tiếc, thế nên không nỡ vứt
đi!        

 

Vân Vy thấy
sống mũi cay cay, nước mắt lại trào
ra.

 

Những thứ
này sao có thể vứt đi được? Khó khăn lắm mơi giành được một cái bằng khen…
Hơn nữa, những thứ này
sao lại không có tác dụng gì cơ chứ? Sau này anh phải mang nó rađể dạy dỗ con cái chứ, bố của nó giành được nhiều
bằng khen thế này, chúng nó phải cố gắng để giỏi hơn bố chúng gấp trăm lần chứ!

 

Giang
Nguyên khẽ mỉm cười, ánh mắt vốn sâu thẳm nay bỗng trớ nên mơ màng. Hồi lâu sau
anh mới đưa tay ra đón lấy những tấm bằng ấy, mở một tấm bằng khen ra, bên
trong có bức ảnh của anh mặc đồng phục học sinh:

 

– Còn có cả ảnh nữa, em có chê xấu không?

 

Vân Vy vội
vàng cướp lại, sụt sịt mũi:

 

– Không chê!

 

 

Ăn cơm
xong, ba người ngồi nói chuyện đến rất khuya. Bà Giang định về nhà, Vân Vy phải nói mãi mới
giữ bà ở lại được, dù sao căn nhà này cũng rộng như vậy, có đến
bốn phòng, ba người
ở cũng vẫn thoải mái.

 

Chăn màn đều
mới tinh, Vân Vy đã giặt qua rồi mới trải, thế nên nằm trên giường còn ngửi thấy mùi thơm
thoang thoảng.

 

Buổi tối
gió không quá to, thế nhưng
rèm cửa bằng lụa mà cô mua chỉ cần gió thổi nhẹ cũng tung bay. Nằm mãi không ngủ
được, Vân Vy quyết định ngồi dậy, nhẹ nhàng xuống giường và mở cửa ra, đi đến
trước cửa phòng của Giang Nguyên. Cửa phòng của Giang Nguyên không khóa, đèn ngủ
vẫn bật sáng. Cô khẽ nhón chân đi vào bên trong.

 

Giang
Nguyên mang về rất nhiều thuốc. Ban nãy cô không nhìn thấy anh uống thuốc. Anh
một mực phải chờ bằng được cô về phòng rồi mới chịu uống. Cô nghe nói những loại
thuốc chưa có mặt trên thị trường thường c nhiều tác dụng phụ, Giang Nguyên chắc
là sợ cô nhìn thấy bộ dạng khó chịu của anh lúc uống thuốc.

 

Chiếc giường
rất lớn, vốn dĩ hai người nằm vẫn thấy rộng, huống hồ giờ chỉ có một mình Giang
Nguyên, thế nên càng thấy rộng
hơn. Nhìn anh có người thu mình trên giường, trong lòng lại thấy vô cùng xót
xa. Nghĩ vậy cô liền khẽ kéo chăn ra rồi chui vào trong chăn với anh.

 

Không biết
trước đó Giang Nguyên đã ngủ chưa. Lúc cô nằm xuống giường, tim bỗng đập thình thịch
liên hồi, cứ như  muốn
nhảy ra khỏi lồng ngực. Đã đến nước này cô chẳng nghĩ được nhiều, thản nhiên vòng tay qua eo,
ôm chặt lấy anh.

 

Vòng tay
qua người anh, cô cảm thấy người anh khẽ run lên. Vân Vy vội vàng thì thầm nói:

 

– Suỵt, biết điều thì nằm yên, đừng có mơ phản kháng!
Em nói cho anh biết, cho dù anh có kêu rách
toác cả cổ họng chẳng có tác dụng gì đâu!   

 

Nghe thấy
anh bật cười.

 

Vân Vy đỏ mặt,
tiếp tục đùa:

 

– Sao? Chưa nhìn thấy nữ yêu râu xanh bao
giờ à? Dám không khóa cửa, có phải là cố ý đợi em đến không hả?

 

Cô vừa nói
xong đã thấy tay mình bị kéo ra, Giang Nguyên xoay người lại, đè lên người cô
khiến cho Vân Vy chợt bối rối không biết làm sao. Dưới ánh đèn ngủ mờ mờ, cô
nhìn thấy đôi mắt anh long lanh tựa làn nước. Anh say đắm nhìn cô, đôi mắt hơi
nheo lại, đầu hơi cúi xuống, hơi thở nhẹ nhàng cũng trở nên nặng nề, những ngón
tay thon dài của anh trên eo cô bắt đầu vuốt ve lên trên…

 

Sự di chuyển
và động chạm của những ngón tay khiến cô bỗng thấy hoảng loạn, cô cố vùng vẫy…
nhưng toàn thân lại mềm nhũn chẳng có chút sức lực nào, đôi bàn tay tham lđặt trên lồng ngực anh càng lúc càng thấy ấm
áp.

 

Đôi môi mềm
mại của anh đặt lên môi cô, nụ hôn càng nồng nàn, vấn vương.

 

Đêm khuya
yên tĩnh, cả thế giới
của cô chỉ trong chốc lát đã bị anh độc chiếm, bên mũi phảng phất hơi thở của
anh. Một bàn tay của anh vuốt ve cơ thể cô, nụ hôn của anh càng lúc càng mãnh
liệt, cuốicùng nhẹ nhàng dừng lại trên khóe môi cô, sau đó không tiếp tục có
các hành động tiếp theo.

 

Anh hít thở
một hồi rồi mỉm cười:

 

– Giờ thì sợ chưa? – Sau đó nằm nghiêng lại
ôm chặt cô vào lòng.

 

Cô nhìn ra ngòai cửa sổ, có quá nhiểu điều muốn nói
thế nhưng vẫn tham lam giây phút yên tĩnh này!

 

Bàn tay cô
đặt lên tay anh, dịu dàng vuốt ve những đốt ngón tay anh, thu mình trong lòng anh,
thanh thản muốn nhắm mắt
lại nhưng lại sợ thời gian sẽ âm thầm trôi qua rất nhanh, vì vậy mà không nỡ
chìm vào giấc ngủ.

 

Giang
Nguyên khẽ hỏi:

 

– Không ngủ được à?

 

Cô gật đầu:

 

– Hay là anh kể chuyện cho em nghe đi!

 

– Muốn nghe chuyện gì nào?

 

Cô nói rất

 

– Truyện cổ tích!

 

Không biết
tại sao lúc này cô lại rất muốn nghe truyện cổ tích, những câu chuyện thường có
kì tích xảy ra.

 

Câu chuyện
cổ tích mà anh kể chẳng hay chút nào, cô liền cắt ngang lời anh rồi tự kể tiếp:

 

– Trước đây có một cô gái, gặp được một
chàng trai, họ trải qua muôn ngàn khó khăn, cuối cùng đã trở thành vợ chồng,
sau đó sinh ra hai đứa con xinh đẹp, cả nhà
hạnh phúc bên nhau trọn
đời.

 

Cô không biết
từ bao giờ một câu chuyện đơn giản thế này trở thành một câu chuyện cổ tích.

 

– Cả gia đình họ mùa xuân đi ngắm hoa, mùa
hè đi nghỉ mùa thu đi hái quả, mùa đông đi đắp người tuyết… Anh thấy cuộc sống như vậy có thích không?

 

Anh bật cười
rồi nhẹ nhàng đáp: – Thích!

 

– Thế sau
này chúng ta cũng sống như vậy nhé!

 

Cô dường
như cảm thấ yên tâm hơn:

 

– Thế thì tốt, mùa đông năm nay chúng ta sẽ
cùng đắp một người tuyết thật to, đến lúc ấy em sẽ cho anh thấy tài nghệ đắp
người tuyết của em!

 

Nghe hơi thở
đều đều của anh, hai người vui vẻ trò chuyện. Chẳng biết cô đã chìm vào giấc ngủ
từ khi nào, lúc tỉnh lại thì trời đã sáng.

 

Ăn sáng
xong, Vân Vy định cùng Giang Nguyên đến bệnh viện, ai ngờ anh lại từ chối không
muốn để cô cùng đi:

 

– Emcông ty giúp anh thu dọn đồ đạc đi!

 

Quyết định
của anh từ trước đến giờ chẳng ai có thể thay đổi được, cô đành phải nghe theo sự sắp
xếp của anh.

 

Bà Giang
thì thầm với Vân Vy:

 

– Đợi tí nữa có kết quả bác sẽ thông báo
cho con!

 

Vân Vy khẽ
gật đầu.

 

Đợi đến khi
Giang Nguyên đến bệnh viện rồi Vân Vy gọi điện cho Khang Kiện. Khang Kiện quả
nhiên đang đợi ở bệnh viện. Anh nói:

 

– Chuẩn bị xong hết rồi, bác sĩ từ Mỹ về cũng đang ở đây rồi!-  Anh ngập ngừng: – Em yên tâm, giờ
các thiết bị trong nưóc chẳng
hề thua kém các thiết bị nước ngoài, tập đoàn Tô Thị lại cho mời bác sĩ khoa tim xuất sắc nhất về
đây, đợi Giang Nguyên đến là tiến hành các phương pháp điều trị tốt
nhất hiện nay.

 

Vân Vy ngạc
nhiên hỏi:

 

– Tập đoàn Tô Thị á?

 

– Em không biết à, Tô Tần không nói gì với
em à?

 

Vân Vy ngây
người:

 

– Không, em không nghĩ là anh ấy sẽ giúp đỡ!

 

Vân Vy gọi
cho Tô Tần, điều kì lạ là ở đầu dây bên Tô Tần không có tiếng nhạc như thường
ngày. Giọng Tô Tần hỏi cộc lốc:” face=”Times New Roman”>-
Đang ở bệnh viện à?

 

Cô khẽ đáp:

 

– Không, anh ấy không cho em đi!

 

Tô Tần nói:

 

– Không cho em đi là em không đi à? Sao từ
trước đến giờ chưa bao giờ thấy em ngoan ngoãn nghe lời như vậy nhỉ?

 

Vân Vy ngẫm
nghĩ một lát rồi nói:

 

– Cám ơn anh đã giúp đỡ!

 

– Không cần cám ơn anh, anh làm như vậy là
có ý cả đấy! – im lặng một lát rồi nghiêm túc nói: – Vân Vy, anh không muốn để em có bất kì sự tiếc nuối nào!

 

Vân Vy đến
công ty Giang Nguyên thu dọn đồ đạc của anh. Mới thu dọn được một nửa cô đã nhận
được điện thoại của
bà Giang. Còn chưa kịp mở miệng hỏi tình hình thì đã hốt hoảng:

 

– Vân Vy, tim của Giang Nguyên có vấn đề rồi,
giờ đang phải cấp cứu, con mau qua đây đi!

 

Những thứ
trên tay cô rơi hết cả xuống sàn. Ngắt điện thoại, Vân Vy nhờ trợ lí của Giang
Nguyên đến giúp rồi chạy ngay vào bệnh viện.

 

Tay chân cô
lạnh toát, toàn thân run lên cầm cập như mất kiểm soát. Vừa bước vào cửa bệnh
viện, chân cô bị vấp, ngã nhoài ra đất. Thế nhưng Vân Vy vội vàng ngồi dậy chạy
thẳng đến trước cửa phòng cấp cứu.

 

Bà Giang
như người đã bị rút hết máu, đôi mắt ngân ngấn nước nói:

 

– Ban nãy còn khỏe mạnh, bác cũng không ngờ…
Nó vừa từ trên bàn kiểm tra xuống đã hỏi bác Khang Di ở bệnh viện nào, tí nữa
phải qua thăm nó. Bác chỉ mải lấy điện thoại gọi cho mẹ Khang Di, hỏi xem bên đó thế nào, ai mà
biết bác mới đi được hai bước đã…

 

Vân Vy căng
thẳng dán mắt vào cánh cửa phòng cấp cứu:

 

– Bác sĩ đâu ạ? Có ai nói gì không ạ?

 

Bà Giang
đáp:

 

– Bác sĩ vẫn ở trong đó, chưa thấy ra!

 

Vân Vy ngây
người đứng bên ngoài hành lang, chỉ thấy cả người như đang lâng lâng, tâm thần
bất định. Ánh đèn phòng cấp cứu chói lóa khiến cho cô hoảng hốt đến mức mất đi kiểm soát. Thượng đế như muốn cướp đi của cô tất cả,
chẳng để lại cho cô thứ gì. Nếu là như vậy, kể từ giờ cô
chỉ còn cái xáckhông có linh hồn.  

 

Khang Kiện
là người đầu tiên đi ra, mang đến một tin tức tốt, Giang Nguyên đã thoát khỏi
cơn nguy kịch, nhưng hiện giờ vẫn phải nằm theo dõi. Cô khó khăn lắm mới nhờ
Khang Kiện thuyết phục bác sĩ điều trị cho cô mặc áo vô trùng vào thăm anh.

 

Giang
Nguyên vẫn chưa tỉnh lại, trên người anh bị cắm rất nhiều ống. Nhìn anh bị giày
vò đến mức này, thật sự đau đớn cô không nở bỏ ra ngoài. Cô thật muốn cứ được đứng
ở bên anh như thế này, cho đến khi anh từ từ mở mắt ra và người đầu tiên anh
nhìn thấy sẽ là cô.

 

Vân Vy và
Khang Kiện lặng lẽ đi ra ngoài, các bác sĩ đã hội chẩn xong. Vân Vy vội vàng chạy đi hỏi
thăm tình hình, tình cờ gặp Tô Tần ở trong phòng hội họp.

 

Vân Vy nhìn
Tô Tần bằng ánh mắt tràn ngập hi vọng:

 

– Thế nào rồi? Có cách gì không…?

 

 To Tần đáp:” face=”Times New
Roman”>- Thuốc
của nước ngoài chẳng có tác dụng gì, tim anh ta đã suy kiệt rồi, giờ
phương pháp điều trị chỉ là dùng máy trợ tim kéo dài thời
gian thôi.

 

Vân Vy nghĩ
đến việc phẫu thuật ghép tim. Hiện giờ với các ca phẫu thuật này, tỉ lệ thành công ở
trong nước cũng đạt
đến 100% rồi.

 

– Thế còn phương pháp ghép tim thì sao?

 

Tô Tần ngước
mắt nhìn Vân Vy:

 

– Trước đây anh ta cũng từng làm phẫu thuật
ghép tim chẳng ngờ trái tim mới lại nhanh bị hỏng
đến thế. Giờ có làm như vậy nữa thì tỉ lệ thành công cũng
không cao, hơn nữa cũng không tìm thấy quả tim thích hợp để làm phẫu thuật.

 

Vân Vy sững
người không nói được lời nào.

 

Tô Tần rót
một cốc nước ấm nhét vào tay cô:

 

– Vân Vy, anh sẽ giúp em, nhưng em phải
chuẩn bị sẵn sàng về tâm lí. Tình trạng hiện nay của Giang Nguyên e rằng không
thể cầm cự đến ngày làm phẫu thuật. Cho dù có làm phẫu thuật thì cũng chưa chắc
đã thành công.

 

Có lẽ đây
chính là vận mệnh của cô. Ông trời bắt cô phải mất đi hết người này đến người
khác.

 

Yêu càng nhiều thì tổn thương càng nặng nề.

 

Lần này cô
đã đau đớn đên mức mất hết cả tri giác, không thể nào gọi tên nỗi đau ấy ra.

 

Lúc Giang
Nhan ra đi, cô đã đau đớn đến mức muốn kết thúc cuộc sống. Nếu như Giang Nguyên
cũng ra đi, cô biết cô không cần thiết phải kết thúc sinh mạng, bởi vì sinh mạng
của cô đã theo anh ra đi, đã mất rồi!

 

Giang Nhan
từng hỏi cô: “Em có biết làm thế nào để loại bỏ những tàn dư của một đám
cháy để lại không?”

 

Cô lắc đầu.

 

Giang Nhan
nói: “Đó là tạo ra một đám cháy to hơn”.

 

Cô vốn nghĩ
rằng cuộc đời này của cô sẽ không bao giờ còn có thể châm lên ngọn lửa tình yêu
nồng nàn hơn thế nhưng thật không ngờ Giang Nguyên lại khiến cho ngọn lửa tình yêu mới trong cô bùng cháy dữ dội.

 

Cô giờ giống
như một con thiêu thân mất đi phương hướng trong ngọn lửa này và bị thiêu thành tro
trong ngọn lửa ấy, không bao giờ có thể quay lại được nữa rồi. 

 

Vân Vy mua cơm hộp vào cho bà Giang ăn. Bà ăn được
hai miếng thì không nuốt nổi nữa. Khang Kiện
khuyên nhủ hai người phải ăn uống để có sức lo liệu mọi việc:

 

– Đợi đến khi Giang Nguyên tỉnh lại, nhìn
thấy hai người thế này…

 

Đúng thế nếu
là như vậy Giang Nguyên sẽ đau lòng lắm.

 

Mặc dù cô
cũng biết điều này nhưng vẫn không sao nuốt được.

 

Bà Giang ngẫm
nghĩ hồi lâu rồi quyết định về nhà:

 

– Vân Vy, con ở đây, bác về nhà lấy cho Giang Nguyên hai bộ quần áo sạch, đến
khi nó tỉnh lại chắc chắn sẽ đòi thay quần áo. Nó không thích mặc quần áo bệnh nhân
ở đây đâu, nó thích mặc quần áo sạch sẽ thô” face=”Times New
Roman”>Tầm nhìn của Vân Vy mờ dần, nước mắt trào ra:

 

– Bác ơi, cứ để con đi cho, để con về nhà
lấy quần áo cho anh ấy. Quần áo của Giang Nguyên đều do con sắp xếp, con biết
thứ gì ở đâu.

 

Vân Vy vội
vàng về nhà, mở tủ quần áo ra, nhìn thấy những bộ quần áo được treo gọn gàng ở bên trong. Lúc này
cô mới sực nhớ là mình đã mua quần áo mới cho Giang Nguyên, vốn định khi nào
anh về sẽ mang ra cho anh mặc thử, thế nhưng vì nhiều chuyện quá nên cô đã quên mất.

 

Vân Vy lấy mấy bộ quần áo rồi tất tả quay lại bệnh viện.

 

Khang Di và
bà Khang đang đứng trước phòng theo dõi Giang Nguyên.

 

Khang Di đến
bệnh viện thăm Giang Nguyên. Cô đứng trước cửa phòng bệnh, mắt đẫm lệ, bà
Khang đứng bên cạnh vỗ vai con gái an ủi. Khang Di khóc sưng cả mắt, hồi lâu
sau mới xoay người lại, nhìn thấy Vân Vy đang đứng
đó.        

 

Trên mặt
Khang Di không còn vẻ căm phẫn như trước Khang Di nắm chặt tay Vân Vy, vẻ mặt cầu
xin:      

 

– Chỉ cần cô khiến cho anh ây sống lại,
tôi tuyệt đối không bao giờ tranh giành với cô nữa! Chỉ cần anh ấy có thể  sống lại, bảo tôi làm gì cũng được! Chắc
chắn cô có thể làm được, cô không biết trong lòng anh ấy cô quan trọng đến thế  nào đâu. Có một lần anh ấy muốn trở về,
kết quả là ngất đi ở sân bay, các bác sĩ phải vất vả lắm mới cứu anh ấy sống lại
được, thế mà nằm trên giường bệnh anh ấy vẫn cầm điện thoại gọi về cho cô, về sau nghe được giọng
nói của cô rồi mới yên
tâm!

 

Vân Vy siết
chặt bàn tay, chẳng trách mà có lần Giang Nguyên gọi điện về, cô chẳng thấy anh
nói gì. Đến khi anh ngắt máy, Vân Vy vội vàng gọi lại thì điện thoại đã tmáy.

 

Khang Di
nói tiếp:

 

– Cho nên chỉ cần cô ở đây nhất định anh ấy
sẽ không đành lòng bỏ đi!

 

Vân Vy gật
đầu:

 

– Anh ấy sẽ khỏe lại! – Cô mong muốn anh
có thể sống tiếp hơn bất kì ai, cho dù có phải đánh đổi bằng trái tim cô đi
chăng nữa.

 

Giang
Nguyên từng nói, anh muốn dùng trái tim của mình để đánh đổi lấy trái tim của
cô, chỉ đáng tiếc là trái tim của anh đã hỏng mất rồi, không thể mang đi đổi
được nữa. Cô hi vọng biết bao có thể đổi tim cho anh, cô sẽ tặng
trái tim mình cho anh, để anh được sống tiếp. Và rồi từ đó, cô sẽ
mãi mãi sống trong trái tim anh, hai người sẽ mãi mãi không bao giờ chia lìa.

 

Ngày hôm
sau, Giang Nguyên đã tỉnh lại,

 

Tô Tần đã đặc
biệt sắp xếp cho Giang Nguyên một phòng bệnh riêng biệt.

 

Vân Vy vội
vàng vào thăm Giang Nguyên. Trước khi bước vào cửa, cô phải điều chỉnh tâm lí
cho ổn định rồi mói đẩy cửa bước vào, đến bên giường bệnh của anh, lần lượt nói
cho anh biết những thứ mà bạn bè của Giang Nguyên nhờ cô mang vào cho anh. Mãi
một lúc lâu sau Vân Vy mới dám nhìn thẳng vào mắt Giang Nguyên.

 

Giang
Nguyên ngắm nhìn cô hồi lâu, bàn tay yếu ớt giơ lên chạm vào mặt cô, miệng khẽ
mỉm cười:

 

– Sao em gầy
thế này? Xấu quá!

 

Vân Vy sụt
sịt mũi:

 

– Thật vô lí! Người duy nhất trên đời này
không được phép chê em xấu là anh đấy!

 

Anh mắt
cong lên.

 

Mấy hôm
sau, tinh thần của Giang Nguyên đã khá hơn nhiều, cuối cùng anh cũng đã ăn được
những món ăn mềm. Vân Vy liền làm rất nhiều đồ ăn đem đến bệnh viện cho anh.

 

Trước đó cô
đã hỏi thăm ý kiến của bác sĩ, thế nên những món cô làm đều là những món mà
Giang Nguyên có thể ăn đuợc sau khi phẫu thuật. Mặc dù các loại thực phẩm anh
ăn được không nhiều nhưng cô đã cố gắng để
làm thành nhiều món ăn
khác nhau. Cuối cùng cô xách một lô một lốc đồ ăn đến chất đầy trong cái tủ đầu giườmg của
anh.

 

– Mấy ngày nữa anh phải làm phẫu thuật rồi!

 

Bàn tay cô
khẽ run lên, suýt chút nữa thì đánh rơi cái bát.

 

– Bác sĩ nói rằng tỉ lệ thành công của ca
phẫu thuật này không cao. Chỉ
có điều vẫn chưa tìm được quả tim thích hợp, không biết có kịp không nữa?

 

Vân Vy cố
nén nước mắt, nở nụ cười gượng gạo:

 

– Chắc chắn là kịp mà, anh đừng quên Tô Tần là ai, cho dù chỉ có một quả tim
thích hợp thì anh ấy cũng sẽ tìm giúp chúng ta. Chuyện này anh cứ yên tâm, chỉ
cần bồi dưỡng cho khỏe là được!

 

Cô lấy thìa
bón từng thìa cháo vào miệng Giang Nguyên:

 

– Ngon không anh?

 

Giang
Nguyên mỉm cười:

 

– Ngon lắm!

 

Cô bón thìa
nào anh ăn hết thìa nấy. Vân Vy sợ anh không ăn nhiều sẽ không đủ dinh dưỡng,
thế nên bảo anh ăn hết cái này đến cái kia. Mãi cho đến khi cô y tá bước vào, nhìn thấy vậy liền giật mình

 

– Cô cho bệnh nhân ăn ngần này đồ ăn à?

 

Lúc này cô
mới phát hiện ra những thứ mình mang đến gần như hết nhẵn.

 

– Bệnh nhân không được phép ăn nhiều đồ ăn như vậy sao cô có thể một lúc nhét
cho anh ấy ăn hết ngần đó thức ăn cơ chứ?

 

Giang Nguyên vội nói đỡ:

 

– Là tôi muốn ăn đấy chứ!

 

Ai ngờ cô y
tá không bị mắc lừa, liền nhíu mày quát:   

 

– Anh muốn ăn cũng không được, ăn nhiều lại
đầy bụng, khó
tiêu hóa, bác sĩ không dặn anh à?

 

Hai người
im lặng ngồi yên nghe giáo huấn, ngoan ngoãn như hai đứa trẻ vừa phạm lỗi. Cô y
tá nói một thôi một hồi mới chịu đi ra.

 

Vân Vy đỏ bừng
mặt:

 

– Anh chẳng chịu nhắc em gì cả, vốn dĩ em
chỉ định xem anh thích ăn cái gì thì cho anh ăn cái nấy, ai ngờ…

 

Giang
Nguyên mỉm cười:

 

– Không phải lỗi tại em, anh chỉ nghĩ những món này đều do em
làm, không đành lòng bỏ không ăn!

 

Sống mũi cô
lại thấy cay cay, nước mắt suýt chút nữa thì trào ra. Cô vội vàng sờ vào bụng
anh:

 

– Thế dạ dày có khó chịu không? Hồi nhỏ
lúc em ăn nhiều, mẹ thường lấy tay xoa xoa bụng cho em, vừa
xoa vừa bảo làm vậy
cho dễ tiêu hó

 

Tay cô xoa
xoa một hồi mới phát hiện Giang Nguyên đang nhướn mày cười cô, ánh mắt anh sáng rực
như hai ngọn đuốc thiêu đốt con người cô. Bỗng chốc mặt Vân Vy đỏ bừng lên.

 

Lúc đó cô
đã không nghĩ ngợi gì mà lật chăn ra, sờ vào bụng anh, dưới lòng bàn tay là làn da ấm
áp. Mặc dù ăn rất nhiều nhưng bụng anh vẫn phẳng lì, thân người
mặc dù đã gầy nhiều
nhưng vẫn rất rắn chắc. Cô vừa nghĩ vừa di chuyển hai tay. Chẳng biết từ lúc nào tay đã dịch
xuống phần dưới thắt lưng
của anh. Chẳng biết tay đã chạm phái “thứ” gì đó nóng ấm, đột nhiên Vân Vy bừng tỉnh, giật nảy
mình như bị ong chích,
vội vàng rụt tay lại.

 

Giang
Nguyên bật cười trêu Vân Vy, mặt Vân Vy đỏ lựng lên, xấu hổ chỉ muốn chui ngay
xuống đất!

 

Thế mà
Giang Nguyên còn cố ý muôn trêu chọc cô:

 

– Không sờ nữa à?

 

Cô nghiến
chặt răng, mạnh miệng đáp:

 

– Không sờ nữa!

 

Anh vẫn cười
như nắc nẻ:

 

– Thế thì đừng có hối hận nhé! Sau này có
muốn chưa chắc đã được sờ đâu!

 

Bình thường
đây chỉ là một câu nói chọc cười cô thôi, nhưng giờ nói ra những điều này khiến
cho cô không kìm được nước mắt. Y tá mang nước nóng vào phòng, Vân Vy vội vàng
ngoảnh mặt đi chỗ khác, len lén lau nước mắt, không muốn để người khác nhìn thấy.
Đợi cô y tá ra ngoài, Giang Nguyên liền dúi cho cô tờ giấy ăn:

 

– Sao lại khóc rồi? Lắm nước mũi quá đi mất!

 

Cô giơ tay
đấm cho anh một cái:

 

– Đều tại anh, cố ý chọc em khóc còn dám
nói! Chỉ cần một ngày không nhìn thấy em khóc thì anh không chịu được à?

 

Anh mỉm cười,
đợi cô không khóc nữa mới nói tiếp:

 

– Lúc em đến sân bay đón anh, anh tưởng rằng
em thật sự yêu anh rồi. Tối hôm nằm chung giường, về sau em ngủ, nằm mơ cứ gọi
tên Giang Nhan mãi, vừa gọi vừa khóc, lúc ấy anh mới biết trái tim em chỉ có Giang Nhan, cũng giống
như lúc đó em đốt
cháy bức ảnh chụp Tần Lĩnh rồi lại chạy khắp nơi tìm kiếm… Chuyện này cứ ám ảnh mãi trong tim anh,
về sau có cơ hội, anh lại lên đỉnh Tần Lĩnh để chụp ảnh,
mặc dù bức ảnh ấy không mấy khác biệt nhưng anh biết cái mà em muốn vẫn chính  là bức ảnh Giang Nhan đã tặng.

 

Vân Vy định
nói gì đó nhưng chưa kịp mở miệng Giang Nguyên đã nói tiếp:

 

– Trong đời anh có hai nguyện vọng. Thứ nhất là sống
thật lâu, thứ hai là hi vọng em sẽ yêu anh. Anh nghĩ nếu cả hai nguyện vọng này
không thể cùng lúc trở thành hiện thực thì đối với anh đều là một bi kịch! Cũng
may là cả hai cùng không thành hiện thực, thế cũng coi như là một kết cục không
tồi.

 

Nước mắt
Vân Vy vừa lau khô giờ lại trào ra.

 

Giang
Nguyên cười nói:

 

– Anh đã bảo em lắm nước mũi mà lại!

 

Vân Vy há
miệng định phản bác lại nhưng cổ họng nghẹn đặc, toàn thân không ngừng run rẩy,
hồi lâu sau mới cố nặn ra được một câu:

 

– Anh lừa em, anh nói có thế nào cũng
không từ bỏ, chẳng nh đã nói những gi anh cố gắng đều sẽ thành công, giờ sao tự
nhiên anh lại nói như vậy?

 

Những ngón
tay anh liên tục lau nước mắt cho cô.

 

– Vân Vy, không giấu gì em, bác sĩ cảm thấy
phẫu thuật ghép tim không cần thiết phải làm nữa, nếu như không phải vì anh và Tô Tần cứ kiên quyết đòi làm thì
sẽ không có cuộc phẫu thuật này đâu. Nhưng bọn anh đều biết cơ hội thành công gần như là con số không. Anh không
muốn nằm lên bàn phẫu
thuật, nhưng anh muốn thử lại lần nữa. Vân Vy, nếu như phẫu thuật thành công, anh sẽ lại
theo đuổi em. Đếnlúc ấy
em hãy cân nhắc xem có nên yêu anh hay không, như thế có được
không?        1

 

Vân Vy cố gắng
nặn ra một nụ cười: 1

 

– Được ạ!

 

– Người ta thường nói những người mong thời
gian quay ngược trở lại đều là trẻ con, thế nhưng hiện giờ, anh rất mong tất cả có thể quay trở lại, như vậy anh
sẽ nghĩ đủ mọi cách để làm mọi việc cho tốt hơn. Chỉ cần em có thể hạnh phúc,
thế là anh đã mãn nguyện lắm rồi. Vì thế,
Vân Vy à, hãy nhận lời anh, nhất định em phải sống hạnh phúc
nhé!    

 

Mặc dù rất
muốn làm anh vui vẻ nhưng Vân Vy không sao nhận lời anh được.

 

Giang
Nguyên mỉm cười nhìn cô:

 

– Em không đồng ý thì anh chẳng thể nào
yên tâm lên bàn phẫu thuật được. Chỉ khi em đồng ý, anh mới có dũng khí chiến đấu
tiếp. Đến giờ anh mới biết, anh không hề tốt như mình đã tưởng tượng, anh chỉ
có chút niềm tin ấy thôi, em hãy để cho anh yên tâm có được không?

 

Vân Vy cuổi cùng đành phải gật đầu:

 

– Vâng ạ!

 

Anh mỉm cười,
nụ cười đẹp hơn bao giờ hết. Mặc dù khuôn mặt anh rất tiều tụy nhưng vẫn rất
khôi ngô.

 

Buổi chiều,
Giang Nguyên nói có một số chuyện phải bàn giao, thế nên anh đã gọi rất nhiều người vào trong
phòng bệnh của mình để nói chuyện. Vân Vy đứng ở bên
ngoài chờ đợi. Cái ghế bên ngoài rất lạnh, ngồi chưa được bao lâu đã thấy có
người đẩy cái xe lăn vốn chuẩn bị cho Giang Nguyên ra ngoài. Trên xe có kê một tấm đệm dày, người đó nói vói
cô:     

 

– Giang Nguyên bảo một lát nữa là xong
thôi!    

 

Vân Vy gật
đầu rồi ngồi vào xe. So với ngồi trên ghế đá thì ngồi trên xe lăn dễ chịu và ấm
áp hơn nhiều. Tấm đệm rất ấm áp, Vân Vy cúi nhìn mới phát hiện ra đó chính là
cái chăn ban nãy Giang Nguyên đắp trên người.

 

Giang
Nguyên có thể không thể tưởng tượng ra được nếu như anh không còn trên đời thì
cô sẽ trở nên thế nào? Chính bản thân Vân Vy cũng không thể tưởng tượng ra và
cũng chẳng dám tưởng tượng.

 

Cũng giống
như việc cô không dám nói với anh, cái đêm mà hai người nằm ôm nhau ở trên giường
đó, cô thực sự đã nằm mơ thấy Giang Nhan. Cô mơ thấy cảnh tượng buổi lễ thành
hôn của cô, cô mặc một chiếc váy cưới rất đẹp, vui vẻ đón nhận lời chúc phúc của
mọi người xung quanh. Thế nhưng đột nhiên cô lại nhìn thấy Giang Nhan trong
đám đông. Cô rẽ đám đông đi tìm anh, ai ngờ anh vừa nhìn thấy cô đã liên tục
lùi lại phía sau. Cô cứ vội vàng đuổi theo nhưng anh càng đi càng tuyệt vọng,
trong lòng cô vô cùng khó chịu.

 

Bởi vì cô
biết Giang Nhan chắc chắn rất thất vọng về cô. Anh ấy không muốn cô yêu Giang Nguyên,
thế nhưng cuối cùng cô lại yêu thật, vì vậy nên cô và Giang Nguyên không nhận được lời chúc phúc từ anh. Cô
lo lắng gọi, là bởi vì cô muốn van xin anh tha thứ. Cô lớn tiếng gọi tên anh, hi vọng anh sẽ tha thứ cho mình.

 

 

Cô không thể
kể cho Giang Nguyên nghe chuyện này, cô sợ anh sẽ vì vậy mà cảm thấy khó chịu.

 

Những người
trong phòng lần lượt đi ra, Vân Vy liền trú lại phòng.

 

Giang
Nguyên đang nằm trên giường, vẻ mặt mệt mỏi thấy rõ.

 

Một người
đàn ông liển đưa cho cô một xấp tài liệu có liên quan đến pháp luật.

 

Giang
Nguyên mỉm cười nói:

 

– Anh có việc cần nhờ em giúp đỡ. Anh đã mở
một công ty nhỏ, mới thành lập không bao lâu, vẫn còn rất rối rắm. Em tiếp quản công ty giúp anh có được
không? Anh còn có mấy phần mềm đã làm xong nhưng chưa bán ra, em có thể giúp
anh tìm đối tác được không?

 

Anh mắt anh
lấp lánh khiến cho trái tim cô đau đớn.

 

Tất cả những
gì anh có đều nằm trên đống tài liệu này, giờ anh giao hết cho cô:

 

– Em không muốn! – Cô đưa tay ra kéo anh,
bàn tay anh lạnh toát. Bàn tay kia của cô vươn ra chạm vào đuôi mắt anh. Lúc
anh cười, ở khóe mắt thường có một nếp nhăn nhỏ xíu, giống như một cái chồi non
vào mùa xuân, một nhánh cây xinh đẹp: – Em là một kẻ tham lam, em không chỉ cần
quá khứ của anh mà còn cần cả tương lai của anh nữa! – Cô mỉm cười, nụ cười gượng
gạo: – Thế nên cho dù anh có cho em nhiều hơn nữa em cũng không thèm, bởi vì cả
con người anh đều phải thuộc về em!

 

Khóe mắt
anh khẽ rưng rưng, nước mắt trào ra.” face=”Times New
Roman”>Anh còn tưởng trước mặt cô, cả đời này anh sẽ không bao giờ rơi
nước mắt. Cô cũng không biết rằng tối hôm ấy, hai ngườinắm tay, nằm ngủ bên nhau, khi cô đã ngủ say, anh đã nằm
khóc thầm sau lưng cô.

 

Cô thiếp đi
trên đùi anh. Ánh chiều tà chiếu qua ô cửa sổ vào phòng, ánh nắng ấm áp mang
theo màu vàng dịu dàng khiến cho cô tỉnh giấc, he hé đôi mắt… Chưa bao giờ cô
được nhìn thấy một cảnh tượng tuyệt đẹp đến như vậy! Giang Nguyên nửa nằm nửa
ngồi gấp hạc giấy. Từng con hạc giấy được gấp xong và bỏ vào trong cái bình thủy
tinh xấu xí và rẻ tiền.

 

Anh đã gấp
rất nhiều. Cuối cùng anh cũng dừng tay, đưa trả cái bình cho cô.

 

– Em có biết câu “Chim bay thành từng
đôi” không? – Anh ấy cũng có lúc dùng nhầm từ đấy!

 

Anh đã gấp số hạc bằng đúng số mà cô đã gấp được.

 

Cô bật cười:

 

– Anh nói cho em một tin vui nhé, quả tim
thích hợp cho phẫu thuật ngày mai sẽ được chuyến đến. Anh có một yêu cầu, ngày mai em hãy đến sân bay đón!

 

Cô gật đầu:

 

– Vâng ạ!

 

Nói xong
Giang Nguyên tỏ vẻ rất nhẹ nhõm, anh chỉ vào bộ quần áo ở đầu
giường:

 

 

– Mau đưa quần áo mới cho anh mặc đi!

 

Cô đúng là
chẳng thể giấu anh chuyện gì!

 

Quẩn á lần
lượt được mặc lên người anh, chỉnh tề gọn gàng… Trông anh thật đẹp trai!

 

– Có đẹp không? – Anh hỏi.

 

– Đẹp lắm! – Thật sự rất đẹp, Vân Vy cố gắng
nở nụ cười

 

Anh dang rộng
vòng tay:

 

– Ôm anh đi!

 

Vân Vy vòng
tay ôm anh, nước mắt cô chảy ướt áo anh.

 

Giang
Nguyên siết chặt vòng tay:

 

– Vân Vy, em vẫn chưa nói cho anh biết đáp
án!

 

Cô không biết
anh đang nói đến đáp án gì?

 

– Anh rất muốn được làm con thuyền của em, nhưng
hiện giờ anh không thể mang em đi phiêu bạt khắp chốn, anh chỉ có thể đưa em đến bến bờ của hạnh phúc thôi! Anh còn chưa
hỏi em là em có muốn ngồi lên con thuyền của anh không?

 

 

Vẫn còn một
tiếng đồng hổ nữa máy bay sẽ hạ cánh.

 

Vân Vy chợt
nhận được điện thoại của Khang Kiện:

 

– Vân Vy, chắc là không kịp rồi!

 

Cô không
còn đủ thời gian để đi tìm hiểu ý nghĩa câu nói của Khang Kiện. Toàn thân cô cứng
đờ trên ghế băng, không sao cử động được.

 

Mãi cho đến
khi có người chạy đến trước mặt nói với cô:      

 

Cô ơi, mua
báo đi, được tặng một tấm thiệp đấy! – Có  người chìa tấm thiệp ra trước mặt cô.

 

Vốn dĩ Vân
Vy chẳng còn tâm trí nào mà xem, nhưng người bán bàng quá nhiệt tình, mặc dù thấy Vân
Vy không nói người đó vẫn tỉ mỉ giới thiệu.

 

– Tấm thiệp
này không giống như những tấm thiệp bình thường đâu nhé. Đây là thiệp Mandi, cô
chỉ cần viết vào vài lời tương lai có thể gửi cho người mà cô yêu thương nhất đấy! Hãy để cho anh ấy biết mấy năm trước cô
đã yêu thương anh ấy như thế nào!

 

Có lẽ chính
câu nói này đã chạm vào nỗi lòng của cô.

 

Tấm thiệp ấy
đã đặt trước mặt cô rất lâu, nước mắt cô đã rơi trên tấm thiệp. Cô vội vàng lấy
tay lau đi rồi nghẹn ngào:

 

– Chậm nhất là bao lâu mới gửi đi?

 

– Cô cần bao nhiêu thời gian?

 

Vân Vy ngẫm
nghĩ rồi nói:

 

– Ba mươi năm.

 

Cô bán hàng
ái ngại nói:

 

– Chúng tôi không có kì hạn lâu như vậy chỉ
có điều sau khi
nhận lại rồi cô có thể giữ lại để sau này gửi tiếp.

 

Vậy cũng được.

 

– Ở đây phải điền tên của người yêu.

 

Người nhận,
cô viết hai chữ rõ ràng: “Giang Nguyên”.

 

Giang
Nguyên, anh vẫn không tin rằng người em yêu thương nhất chính là anh, em còn
chưa kịp nói cho anh biết điều đó.

 

Thực ra hai
nguyện vọng của anh vẫn còn có một đáp án thứ ba.

 

Đó chính là
thời gian không thể thay đổi tình cảm nhưng có thể mài mòn sinh mệnh. Ba mươi
năm đủ để em có thế mài mòn cuộc đời của mình, đến lúc ấy em sẽ mang tấm , thiệp
này ra, đến bên cạnh anh. Kể từ đó, chúng ta sẽ không bao giờ xa rời.

 

Anh thận trọng
như vậy chắc chắn sẽ không dễ dàng tin rằng em yêu anh, vậy thì giờ em viết cho
anh, đợi đến lúc gặp anh, sẽ lấy tấm thiệp này ra làm bằng chứng, khiến cho anh
không thể nghi ngờ được nữa.

 

Em yêu anh,
yêu cho đến tận cuối cuộc đời!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+